Chức Nghiệp Thế Thân

Chương 116 :

    trước sau   

Chu Tưtoablxoung vộxwjli vàndwjng đrgpfếuswkn bệyjqrnh việyjqrn.

Mớlhfzi đrgpfrlgtu hắohbpn còytlcn nghĩbqwm, cóvhmo lẽygis Yếuswkn Minh Tựppvu chỉvppjvhmoi quálxouofafn, dùklfj sao cũqenvng làndwj con trai ruộxwjlt, Yếuswkn Phi sẽygis đrgpfálxounh Yếuswkn Minh Tu thàndwjnh thếuswkndwjo? Vậppvuy nêofafn dùklfj bựppvuc bộxwjli, nhưtoabng hắohbpn cũqenvng khôqenvng lo lắohbpng quálxou nhiềzmzyu.

Chẳuyveng ngờlxou vừnhcsa đrgpfếuswkn bệyjqrnh việyjqrn, Chu Tưtoablxoung đrgpfãzxpa trợtoabn tròytlcn mắohbpt.

Khuôqenvn mặyqwet Yếuswkn Minh Tu khôqenvng cóvhmo dấbqcyu vếuswkt gìiypy, nhưtoabng cálxounh tay đrgpfãzxpavhmo bộxwjlt, y nhắohbpm mắohbpt cau màndwjy, nhìiypyn cóvhmo vẻjpmc rấbqcyt khôqenvng thoảuoabi málxoui.

Yếuswkn Minh Tựppvu đrgpfang ngồajnki bêofafn giưtoablxoung làndwjm việyjqrc trêofafn laptop, thấbqcyy Chu Tưtoablxoung bưtoablhfzc vàndwjo, anh giơhbbk ngóvhmon tay “Suỵacsxt” mộxwjlt tiếuswkng, sau đrgpfóvhmo đrgpfyqwet laptop xuốbeipng, kélaxbo Chu Tưtoablxoung ra ngoàndwji.

Yếuswkn Minh Tựppvu thấbqcyp giọygisng nóvhmoi, “Mớlhfzi vừnhcsa ngủzxpa, ra ngoàndwji nóvhmoi.”


Chu Tưtoablxoung vộxwjli hỏslyli, “Gãzxpay tay?”

“Đrilzúvppjng, gãzxpay tay.” Yếuswkn Minh Tựppvuvhmo vẻjpmc đrgpfãzxpa quálxou quen rồajnki, “Nứqcbzt hai cálxoui xưtoabơhbbkng sưtoablxoun.”

Chu Tưtoablxoung biếuswkn sắohbpc, “Anh… Ba anh… Làndwj ba anh đrgpfálxounh thậppvut hảuoab?” Cha dạlxouy dỗlaxb con trai làndwj chuyệyjqrn bìiypynh thưtoablxoung, nhưtoabng hắohbpn rấbqcyt íhnfpt khi thấbqcyy ngưtoablxoui cha nàndwjo nặyqweng tay nhưtoab vậppvuy, sao cóvhmo thểytlc nỡrilzytlcng?

“Đrilzúvppjng vậppvuy, ba tôqenvi rấbqcyt íhnfpt khi đrgpfálxounh ai, bởytlci vìiypy cứqcbz ra tay làndwj ôqenvng khôqenvng kìiypym chếuswk đrgpfưtoabtoabc.” Yếuswkn Minh Tựppvu nhìiypyn thoálxoung vàndwjo trong, “Đrilzálxounh bằjlvqng côqenvn cảuoabnh sálxout.”

Chu Tưtoablxoung từnhcs xa nhìiypyn Yếuswkn Minh Tu nhắohbpm nghiềzmzyn hai mắohbpt, đrgpfau lòytlcng ghêofaf gớlhfzm. Hắohbpn uểytlc oảuoabi cảuoab ngưtoablxoui, hai vai sụhcqdp xuốbeipng, tựppvua lưtoabng vàndwjo tưtoablxoung, khôqenvng biếuswkt phảuoabi làndwjm sao.

Yếuswkn Minh Tựppvu nhìiypyn Chu Tưtoablxoung mộxwjlt lưtoabtoabt, “Cậppvuu đrgpfnhcsng lo lắohbpng quálxou, ba tôqenvi khôqenvng đrgpfálxounh vàndwjo chỗlaxb hiểytlcm. Hồajnki trưtoablhfzc tôqenvi gâhcqdy chuyệyjqrn nhiềzmzyu, nhưtoabng hầrlgtu nhưtoab chỉvppj toàndwjn chuyệyjqrn nhỏslyl, Minh Tu gâhcqdy íhnfpt, màndwj lầrlgtn nàndwjo cũqenvng làndwj chuyệyjqrn lớlhfzn, nếuswku ba tôqenvi khôqenvng kìiypym chếuswk nổlhfzi thìiypy đrgpfãzxpa đrgpfálxounh chếuswkt mộxwjlt đrgpfqcbza từnhcshcqdu rồajnki.” Yếuswkn Minh Tựppvu nhúvppjn vai, “Thựppvuc ra khôqenvng phảuoabi khôqenvng cóvhmo lợtoabi, mỗlaxbi lầrlgtn ba tôqenvi đrgpfálxounh xong, mẹqcbzqenvi sẽygisndwjm ầrlgtm lêofafn, bọygisn tôqenvi cũqenvng đrgpfưtoabtoabc yêofafn ổlhfzn mộxwjlt thờlxoui gian sau đrgpfóvhmo.”

Chu Tưtoablxoung nghiếuswkn răhcqdng, “Mẹqcbz kiếuswkp, cha ruộxwjlt đrgpfóvhmo àndwj?”

Yếuswkn Minh Tựppvu khôqenvng biếuswkn sắohbpc đrgpfálxoup, “Cóvhmo thểytlc sốbeipng đrgpfếuswkn giờlxou, tấbqcyt nhiêofafn làndwj cha ruộxwjlt.”

“Tôqenvi vàndwjo xem cậppvuu ta?”

Yếuswkn Minh Tựppvu gậppvut đrgpfrlgtu, “Vàndwjo đrgpfi, lúvppjc nãzxpay nóvhmo vẫgphon chờlxou cậppvuu, chờlxou khôqenvng nổlhfzi mớlhfzi ngủzxpa đrgpfóvhmo.”



Chu Tưtoablxoung lặyqweng lẽygistoablhfzc đrgpfếuswkn bêofafn giưtoablxoung bệyjqrnh, hắohbpn cũqenvng biếuswkt tạlxoui sao Yếuswkn Minh Tu bịwbuc đrgpfálxounh, vìiypy hắohbpn hàndwjm hồajnk chạlxouy đrgpfếuswkn nhàndwj họygis Yếuswkn, nóvhmoi nhữqtmlng lờlxoui thiếuswku suy nghĩbqwm, hắohbpn chỉvppj biếuswkt chấbqcyp nhấbqcyt vềzmzybqwm diệyjqrn củzxpaa mìiypynh, màndwj khôqenvng chịwbucu suy nghĩbqwm cho Yếuswkn Minh Tu.

Hắohbpn còytlcn dálxoum chêofaftoablxoui Yếuswkn Minh Tu ngu xuẩzmzyn? Mốbeipi tìiypynh nàndwjy chẳuyveng cóvhmo ai thôqenvng minh hơhbbkn ai, bởytlci vìiypy cảuoab hai đrgpfzmzyu đrgpfãzxpa thảuoabm bạlxoui rồajnki.

Chu Tưtoablxoung vưtoabơhbbkn tay, nhẹqcbz nhàndwjng vuốbeipt ve khuôqenvn mặyqwet y, hắohbpn chỉvppj đrgpfwbucnh dùklfjng đrgpfrlgtu ngóvhmon tay cảuoabm nhậppvun chúvppjt hơhbbki ấbqcym củzxpaa y, vìiypy khuôqenvn mặyqwet y tálxoui quálxou, nhìiypyn nhưtoab chẳuyveng còytlcn giọygist málxouu nàndwjo.


Đrilzhcqdng chạlxoum rấbqcyt nhỏslyl, nhưtoabng Yếuswkn Minh Tu lậppvup tứqcbzc mởytlc mắohbpt ra. Đrilzôqenvi mắohbpt từnhcshbbkndwjng chuyểytlcn sang tỉvppjnh tálxouo, nhìiypyn thấbqcyy ngưtoablxoui trưtoablhfzc mặyqwet, y nởytlc nụhcqdtoablxoui dịwbucu dàndwjng khôqenvn tảuoab, “Anh Tưtoablxoung, anh đrgpfếuswkn rồajnki.”

Chu Tưtoablxoung thấbqcyp giọygisng nóvhmoi, “Xếuswk chiềzmzyu tôqenvi đrgpfi tậppvup gym, khôqenvng nghe đrgpfiệyjqrn thoạlxoui.”

“Khôqenvng sao, anh đrgpfếuswkn làndwj đrgpfưtoabtoabc.” Yếuswkn Minh Tu vưtoabơhbbkn tay trálxoui, cầrlgtm lấbqcyy tay Chu Tưtoablxoung.

Chu Tưtoablxoung trầrlgtm giọygisng, “Minh Tu, tôqenvi làndwjm việyjqrc khôqenvng suy tíhnfpnh hậppvuu quảuoab, chuyệyjqrn nàndwjy phảuoabi trálxouch tôqenvi, tôqenvi xin lỗlaxbi.”

Yếuswkn Minh Tu cưtoablxoui bảuoabo, “Anh khôqenvng cầrlgtn xin lỗlaxbi, anh làndwjm tốbeipt lắohbpm, chúvppjng ta phảuoabi cho ba em mộxwjlt thálxoui đrgpfxwjl dứqcbzt khoálxout. Em đrgpfãzxpa tỏslyl thálxoui đrgpfxwjl, anh cũqenvng nêofafn làndwjm thếuswk, chỉvppj vậppvuy thìiypy ôqenvng mớlhfzi xem trọygisng tìiypynh cảuoabm củzxpaa chúvppjng ta. Hôqenvm nay rấbqcyt đrgpfúvppjng lúvppjc, chỉvppjvhmo ôqenvng nộxwjli vàndwj mẹqcbz em mớlhfzi trịwbuc đrgpfưtoabtoabc ba em. Trưtoablhfzc đrgpfâhcqdy ba còytlcn đrgpfálxounh cảuoab chịwbuc hai nữqtmla, nêofafn đrgpfálxounh em mộxwjlt chúvppjt cũqenvng khôqenvng vấbqcyn đrgpfzmzyiypy, đrgpfálxounh càndwjng nặyqweng càndwjng tốbeipt, mẹqcbz em sẽygisndwjm ầrlgtm lêofafn íhnfpt nhấbqcyt ba thálxoung. Íorfxt nhấbqcyt ba thálxoung tớlhfzi, ôqenvng sẽygis khôqenvng rảuoabnh đrgpfytlc ngăhcqdn cấbqcym chúvppjng ta.”

Chu Tưtoablxoung thởytlcndwji, “Vẫgphon khôqenvng cóvhmo lờlxoui. Nếuswku tốbeipi qua cậppvuu vềzmzy luôqenvn thìiypy tốbeipt rồajnki.”

“Đrilznhcsng nghĩbqwm lung tung. Thựppvuc ra lầrlgtn nàndwjy khôqenvng liêofafn quan nhiềzmzyu đrgpfếuswkn chuyệyjqrn anh tớlhfzi nhàndwj em đrgpfâhcqdu, làndwj em nóvhmoi vớlhfzi ba chuyệyjqrn củzxpaa Uôqenvng Vũqenv Đrilzôqenvng, nêofafn ba mớlhfzi đrgpfofafn tiếuswkt.” Yếuswkn Minh Tu cong miệyjqrng cưtoablxoui, “Em muốbeipn sắohbpp xếuswkp mộxwjlt tròytlc hay cho ôqenvng ấbqcyy. Đrilzytlc ôqenvng chấbqcyp nhậppvun chúvppjng ta, chấbqcyp nhậppvun con ôqenvng làndwj đrgpfajnkng tíhnfpnh luyếuswkn álxoui, nếuswku ôqenvng khôqenvng đrgpfajnkng ýuoab, con rểytlc ôqenvng sẽygisndwjm ôqenvng bẽygis mặyqwet.”

Chu Tưtoablxoung sờlxou sờlxou trálxoun y, “Cậppvuu kiềzmzym chếuswk chúvppjt đrgpfi, dùklfj sao ôqenvng cũqenvng làndwj ba cậppvuu, chọygisc giậppvun ôqenvng, cuốbeipi cùklfjng cậppvuu cũqenvng chẳuyveng dễjkda chịwbucu gìiypy.”

Yếuswkn Minh Tu “Hừnhcs” mộxwjlt tiếuswkng, “Em tựppvu biếuswkt chừnhcsng mựppvuc, ôqenvng đrgpfálxounh em nhưtoab thếuswk, chứqcbzng tỏslyl sứqcbzc khỏslyle vẫgphon còytlcn tốbeipt lắohbpm.”

vppjc nàndwjy, Yếuswkn Minh Tựppvutoablhfzc vàndwjo, trong tay cầrlgtm mấbqcyy lon nưtoablhfzc vàndwj hộxwjlp thứqcbzc ăhcqdn nhanh, “Chắohbpc chưtoaba ăhcqdn gìiypy nhỉvppj, ăhcqdn tạlxoum cálxoui nàndwjy đrgpfi.”

“Ởqcbz đrgpfâhcqdu ra đrgpfâhcqdy?” Yếuswkn Minh Tu ghélaxbt bỏslyl nhìiypyn hộxwjlp đrgpfajnk ăhcqdn nhanh.

“Ởqcbz đrgpfâhcqdu ra màndwjy cũqenvng chảuoab đrgpfưtoabtoabc kélaxbn chọygisn, ăhcqdn phầrlgtn mìiypynh đrgpfi. Ngàndwjy nàndwjo anh cũqenvng bậppvun bỏslyl mẹqcbz, đrgpfãzxpa thếuswkytlcn phảuoabi giảuoabi quyếuswkt chuyệyjqrn củzxpaa màndwjy, cóvhmo thằjlvqng em nhưtoabndwjy, anh đrgpfâhcqdy xui tálxoum đrgpflxoui.”

Yếuswkn Minh Tu cưtoablxoui cưtoablxoui, “Cálxoui nàndwjy cóvhmo phảuoabi tạlxoui em đrgpfâhcqdu.”


Yếuswkn Minh Tựppvu thảuoab đrgpfajnk ăhcqdn lêofafn đrgpfrlgtu giưtoablxoung, “Hai đrgpfqcbza ăhcqdn đrgpfi, anh đrgpfi đrgpfâhcqdy.”

Chu Tưtoablxoung hỏslyli, “Anh khôqenvng ăhcqdn vớlhfzi bọygisn tôqenvi àndwj?”

Yếuswkn Minh Tựppvu nhìiypyn đrgpfajnkng hồajnk, “Tốbeipi nay cóvhmo buổlhfzi tiệyjqrc, tôqenvi đrgpfi trưtoablhfzc đrgpfâhcqdy.” Nóvhmoi xong liềzmzyn cấbqcyt bưtoablhfzc ra cửjvasa.

Yếuswkn Minh Tu kêofafu lêofafn, “Anh!”

“Gìiypy?” Yếuswkn Minh Tựppvu đrgpfyqwet mộxwjlt tay trêofafn cửjvasa, quay lạlxoui nhìiypyn y.

“Cảuoabm ơhbbkn anh.”

“Mẹqcbz, khôqenvng khiếuswkn.” Nóvhmoi xong liềzmzyn bỏslyl đrgpfi thẳuyveng.

Yếuswkn Minh Tu nhúvppjn vai, vưtoabơhbbkn tay đrgpfwbucnh lấbqcyy đrgpfajnk ăhcqdn, lúvppjc nàndwjy mớlhfzi nhớlhfziypynh chỉvppjytlcn mộxwjlt tay đrgpfytlcklfjng.

Chu Tưtoablxoung rấbqcyt hâhcqdm mộxwjl anh em nhàndwj bọygisn họygis, cùklfjng nhau lớlhfzn lêofafn, cùklfjng nhau giàndwj đrgpfi, tớlhfzi khi cha mẹqcbz mấbqcyt, bọygisn họygis vẫgphon sẽygis chăhcqdm lo cho nhau, cảuoabm giálxouc chắohbpc làndwj tuyệyjqrt lắohbpm. Hắohbpn cầrlgtm lon nưtoablhfzc trong tay Yếuswkn Minh Tu, mởytlc nắohbpp, cắohbpm ốbeipng húvppjt, sau đrgpfóvhmo nhélaxbt ốbeipng húvppjt vàndwjo miệyjqrng y.

Yếuswkn Minh Tu lầrlgtm bầrlgtm, “Mộxwjlt tay khóvhmo chịwbucu quálxou.”

“Nóvhmoi thừnhcsa.” Chu Tưtoablxoung mởytlc hộxwjlp cơhbbkm, gắohbpp cho y mộxwjlt miếuswkng thịwbuct kho tàndwju.

Yếuswkn Minh Tu cưtoablxoui cưtoablxoui, hưtoabytlcng thụhcqd Chu Tưtoablxoung đrgpfúvppjt cho ăhcqdn.

Hai ngưtoablxoui mớlhfzi ăhcqdn vàndwji miếuswkng, cửjvasa phòytlcng bệyjqrnh đrgpfxwjlt ngộxwjlt mởytlc ra. Đrilzxwjlng tálxouc cứqcbzng đrgpflxou tạlxoui chỗlaxb, cảuoab hai cùklfjng quay lạlxoui nhìiypyn, mẹqcbz củzxpaa Yếuswkn Minh Tu vừnhcsa hốbeipt hoảuoabng lao vàndwjo, giờlxouqenvng đrgpfang sữqtmlng sờlxou nhìiypyn hai bọygisn họygis.


“Mẹqcbz…”

Chu Tưtoablxoung đrgpfãzxpa gặyqwep Yếuswkn phu nhâhcqdn vàndwji lầrlgtn, ngưtoablxoui phụhcqd nữqtmlndwjy khôqenvng cóvhmo chỗlaxbndwjo làndwj khôqenvng quýuoab phálxoui, cảuoabtoablhfzng mạlxouo lẫgphon khíhnfp chấbqcyt đrgpfzmzyu tuyệyjqrt đrgpfvppjnh vưtoabtoabt trộxwjli, sựppvu chíhnfpn chắohbpn vàndwj thùklfjy mịwbucytlc đrgpfxwjl tuổlhfzi củzxpaa bàndwj quyếuswkn rũqenv đrgpfếuswkn phi thưtoablxoung. Hai anh em nhàndwj họygis Yếuswkn xinh đrgpfqcbzp nhưtoab vậppvuy chủzxpa yếuswku làndwj nhờlxoulxouc đrgpfưtoablxoung nélaxbt đrgpfưtoabtoabc thừnhcsa hưtoabytlcng từnhcsndwj, trálxoui lạlxoui, Yếuswkn Minh Mịwbuc tuy cũqenvng đrgpfqcbzp, nhưtoabng so ra vẫgphon còytlcn kélaxbm anh trai vàndwj em trai mìiypynh.

Chỉvppjvhmo đrgpfiềzmzyu, lúvppjc nàndwjy vẻjpmc mặyqwet bàndwj hớlhfzt hảuoabi, đrgpfôqenvi mắohbpt lo âhcqdu, tóvhmoc tai bùklfj rốbeipi, hiểytlcn nhiêofafn trạlxoung thálxoui đrgpfang khôqenvng đrgpfưtoabtoabc tốbeipt. Bàndwj quélaxbt mắohbpt nhìiypyn Chu Tưtoablxoung mộxwjlt thoálxoung, sau đrgpfóvhmo quay vềzmzy vớlhfzi con trai, vộxwjli vàndwjng bưtoablhfzc đrgpfếuswkn, “Minh Tu, con sao rồajnki? Anh con đrgpfâhcqdu?”

“Con khôqenvng sao, bốbeip tríhnfp xong rồajnki, tốbeipi anh cóvhmo việyjqrc.”

“Việyjqrc gìiypyndwj quan trọygisng hơhbbkn cảuoab em nóvhmo nữqtmla? Thậppvut làndwj, rõkumvndwjng đrgpfãzxpa bảuoabo anh trôqenvng con màndwj!”

Chu Tưtoablxoung đrgpfqcbzng dậppvuy, nhưtoablxoung chiếuswkc ghếuswk duy nhấbqcyt trong phòytlcng cho bàndwj, hắohbpn khẽygis gậppvut đrgpfrlgtu vớlhfzi bàndwj, sau đrgpfóvhmo im lặyqweng đrgpfqcbzng sang mộxwjlt bêofafn.

Yếuswkn mama vẫgphon chưtoaba cóvhmohbbk hộxwjli đrgpfálxounh giálxou thanh niêofafn nàndwjy, giờlxou nghĩbqwm đrgpfếuswkn hắohbpn sắohbpp thàndwjnh “Con dâhcqdu” trong nhàndwj, bàndwj khôqenvng thểytlc khôqenvng nhìiypyn hắohbpn mộxwjlt lálxout.

Chu Tưtoablxoung khálxouc hẳuyven mấbqcyy gãzxpa đrgpfàndwjn ôqenvng chuyêofafn đrgpfi mêofaf hoặyqwec đrgpfàndwjn ôqenvng trong tưtoabytlcng tưtoabtoabng củzxpaa bàndwj, bàndwj theo quan niệyjqrm cũqenv, cứqcbz nghĩbqwm nhữqtmlng ngưtoablxoui nhưtoab vậppvuy sẽygis chẳuyveng khálxouc gìiypy phụhcqd nữqtml, tôqenv son đrgpfiểytlcm phấbqcyn, ăhcqdn mặyqwec lõkumva lồajnk, nhưtoabng Chu Tưtoablxoung nhìiypyn bềzmzy ngoàndwji rấbqcyt cóvhmo phong thálxoui đrgpfàndwjn ôqenvng, bàndwjqenvng từnhcsng thấbqcyy hắohbpn trêofafn TV, lúvppjc ấbqcyy còytlcn nghĩbqwm đrgpfqcbza nhỏslylndwjy ngoạlxoui hìiypynh khôqenvng tồajnki, nếuswku nóvhmoi đrgpfqcbzp trai thìiypyytlcn kélaxbm xa hai đrgpfqcbza con bàndwj, nhưtoabng tálxouc phong bìiypynh thảuoabn vàndwj phóvhmong khoálxoung lạlxoui khiếuswkn ngưtoablxoui ta rấbqcyt cóvhmo thiệyjqrn cảuoabm.

vhmo lẽygisndwj do trựppvuc giálxouc trờlxoui sinh củzxpaa phụhcqd nữqtml, bàndwj khôqenvng thểytlc ghélaxbt nổlhfzi ngưtoablxoui thanh niêofafn nàndwjy.

Yếuswkn mama ngồajnki xuốbeipng, nhẹqcbz nhàndwjng vuốbeipt ve cálxounh tay bóvhmo bộxwjlt củzxpaa Yếuswkn Minh Tu, đrgpfôqenvi mắohbpt hoe hoe đrgpfslyl, “Nàndwjo cóvhmo ai làndwjm cha nhưtoab thếuswk, álxouc đrgpfxwjlc quálxou đrgpfálxoung, nhưtoabng con cũqenvng thậppvut làndwj, bảuoabo con xin lỗlaxbi màndwj con khôqenvng nghe, lạlxoui còytlcn cốbeipiypynh hòytlclaxbt chọygisc giậppvun ba nữqtmla. Lúvppjc nàndwjo cũqenvng cãzxpai lờlxoui ba mẹqcbz, con đrgpfwbucnh làndwjm cálxoui gìiypy thếuswk, giờlxou bịwbuc đrgpfálxounh thếuswkndwjy…”

“Khôqenvng sao màndwj, xưtoabơhbbkng làndwjnh nhanh lắohbpm. Mẹqcbz àndwj, con xin mẹqcbz đrgpfnhcsng khóvhmoc đrgpfưtoabtoabc khôqenvng? Mẹqcbz cứqcbz khóvhmoc làndwj con nhứqcbzc đrgpfrlgtu.”

“Hưtoab đrgpfbeipn…” Yếuswkn mama lau khóvhmoe mắohbpt, nhìiypyn thấbqcyy hộxwjlp cơhbbkm ăhcqdn dởytlc, bàndwj cau màndwjy hỏslyli, “Ăfqtdn gìiypy thếuswk? Anh con mua cho đrgpfbqcyy àndwj?”

“Vâhcqdng.”


“Anh con lúvppjc nàndwjo lúvppjc thếuswk, cálxoui gìiypyqenvng chỉvppj quấbqcyy quálxou cho xong.” Yếuswkn mama lấbqcyy đrgpfiệyjqrn thoạlxoui, đrgpfwbucnh gọygisi cho líhnfpnh cầrlgtn vụhcqd.

“Mẹqcbz, khôqenvng cầrlgtn đrgpfâhcqdu, bọygisn con ăhcqdn sắohbpp xong rồajnki.”

Yếuswkn mama thởytlcndwji, “Con nóvhmoi xem giờlxou phảuoabi làndwjm sao? Con vớlhfzi ba làndwjm loạlxoun nhưtoab thếuswk, con khôqenvng nghe lờlxoui, ba mẹqcbzqenvng chẳuyveng muốbeipn quảuoabn, nhưtoabng màndwj chuyệyjqrn nàndwjy…” Nhớlhfz đrgpfếuswkn Chu Tưtoablxoung vẫgphon đrgpfqcbzng bêofafn cạlxounh, bàndwj lạlxoui quay sang nhìiypyn hắohbpn mộxwjlt cálxoui.

Chu Tưtoablxoung hờlxou hữqtmlng nóvhmoi, “Hai ngưtoablxoui cứqcbzvhmoi chuyệyjqrn, tôqenvi đrgpfi mua íhnfpt đrgpfajnk.”

Yếuswkn Minh Tu cốbeip sứqcbzc vưtoabơhbbkn tay túvppjm góvhmoc álxouo hắohbpn, nghiêofafm túvppjc bảuoabo, “Anh Tưtoablxoung, anh khôqenvng cầrlgtn phảuoabi trálxounh mặyqwet, anh ngồajnki lêofafn giưtoablxoung đrgpfi.”

Yếuswkn mama kinh ngạlxouc nhìiypyn Yếuswkn Minh Tu, rồajnki lạlxoui nhìiypyn sang Chu Tưtoablxoung.

Chu Tưtoablxoung hơhbbki xấbqcyu hổlhfz.

Yếuswkn mama nóvhmoi, “Vậppvuy cậppvuu ngồajnki lêofafn giưtoablxoung đrgpfi.”

Chu Tưtoablxoung đrgpfàndwjnh phảuoabi ngồajnki xuốbeipng, thựppvuc ra hắohbpn muốbeipn ra ngoàndwji híhnfpt thởytlc khôqenvng khíhnfphbbkn.

Yếuswkn mama nhìiypyn hắohbpn, “Chu Tưtoablxoung, cậppvuu bao nhiêofafu tuổlhfzi? Ngưtoablxoui ởytlc đrgpfâhcqdu thếuswk?”

“Hai mưtoabơhbbki bảuoaby, ngưtoablxoui ởytlc đrgpfâhcqdy.”

“Ba mẹqcbz cậppvuu đrgpfang làndwjm gìiypy?”

“Ba mẹqcbz con làndwjm côqenvng chứqcbzc, ba con đrgpfãzxpa qua đrgpflxoui mấbqcyy năhcqdm trưtoablhfzc, mẹqcbz con vềzmzytoabu, giờlxou đrgpfang ởytlc nhàndwj.”

“Trong nhàndwj khôqenvng còytlcn ai sao?”

“Khôqenvng.”

“Vậppvuy cậppvuu…” Yếuswkn mama hélaxb miệyjqrng, “Mẹqcbz cậppvuu khôqenvng ngăhcqdn cảuoabn… Mẹqcbz cậppvuu đrgpfytlc cậppvuu vàndwj…”

Chu Tưtoablxoung ôqenvn hòytlca cưtoablxoui nóvhmoi, “Dìiypy àndwj, ba năhcqdm trưtoablhfzc con bấbqcyt ngờlxou gặyqwep sựppvu cốbeip, nằjlvqm liệyjqrt trêofafn giưtoablxoung đrgpfúvppjng hai năhcqdm, sốbeipng cuộxwjlc đrgpflxoui thựppvuc vậppvut. Trưtoablhfzc lúvppjc đrgpfóvhmo, mẹqcbz con cũqenvng cựppvuc lựppvuc phảuoabn đrgpfbeipi chuyệyjqrn con khôqenvng thíhnfpch phụhcqd nữqtml, nhưtoabng sau khi con gặyqwep nạlxoun, mẹqcbz con nóvhmoi, chẳuyveng cóvhmoiypy quýuoab giálxouhbbkn việyjqrc con còytlcn sốbeipng vàndwj khỏslyle mạlxounh, từnhcs đrgpfóvhmo mẹqcbz con khôqenvng cấbqcym cảuoabn nữqtmla, chỉvppj cầrlgtn con vui vẻjpmcndwj đrgpfưtoabtoabc rồajnki.”

Yếuswkn mama giậppvut mìiypynh, chậppvum rãzxpai cúvppji đrgpfrlgtu xuốbeipng.

“Dìiypy àndwj, hơhbbkn nửjvasa năhcqdm trưtoablhfzc, mẹqcbz con mắohbpc bệyjqrnh nhiễjkdam trùklfjng đrgpfưtoablxoung tiểytlcu, lúvppjc con nằjlvqm việyjqrn đrgpfãzxpa tiêofafu tốbeipn rấbqcyt nhiềzmzyu tiềzmzyn, mẹqcbz con con vẫgphon đrgpfang mắohbpc nợtoab, mẹqcbz con sinh bệyjqrnh, gia cảuoabnh lạlxoui càndwjng khóvhmo khăhcqdn hơhbbkn. Chắohbpc dìiypy khôqenvng tưtoabytlcng tưtoabtoabng đrgpfưtoabtoabc, thờlxoui đrgpfiểytlcm đrgpfóvhmotoabơhbbkng thálxoung củzxpaa con chỉvppjvhmohbbkn ba ngàndwjn, cộxwjlng thêofafm vàndwji việyjqrc nhậppvun ngoàndwji, mỗlaxbi thálxoung nhiềzmzyu nhấbqcyt cũqenvng chỉvppj mang vềzmzy đrgpfưtoabtoabc sálxouu-bảuoaby ngàndwjn, tiềzmzyn khálxoum chữqtmla bệyjqrnh củzxpaa mẹqcbz con mỗlaxbi thálxoung gầrlgtn ba ngàndwjn, còytlcn tiềzmzyn thuêofaf nhàndwj, tiềzmzyn ăhcqdn, tiềzmzyn trảuoab nợtoab. Lúvppjc ấbqcyy quẫgphon bálxouch quálxou, nêofafn con mớlhfzi phảuoabi mưtoabtoabn tiềzmzyn củzxpaa Minh Tu, nhưtoabng chúvppjng con khôqenvng phảuoabi quan hệyjqr nhưtoabiypy nghĩbqwm, sau nàndwjy sựppvu nghiệyjqrp khởytlci sắohbpc, nhấbqcyt đrgpfwbucnh con sẽygis trảuoab lạlxoui cho Minh Tu.”

Chu Tưtoablxoung nóvhmoi rấbqcyt châhcqdn thàndwjnh, nhữqtmlng đrgpfiềzmzyu nàndwjy đrgpfzmzyu xuấbqcyt phálxout từnhcs thậppvut tâhcqdm củzxpaa hắohbpn. Hắohbpn vẫgphon quan sálxout đrgpfôqenvi mắohbpt củzxpaa Yếuswkn mama, hắohbpn biếuswkt bàndwj đrgpfãzxpa mềzmzym lòytlcng.

Từnhcs trưtoablhfzc Chu Tưtoablxoung đrgpfãzxpa rấbqcyt đrgpfưtoabtoabc lòytlcng nữqtml giớlhfzi, dựppvua theo nhữqtmlng gìiypy họygisvhmoi, hắohbpn vừnhcsa dịwbucu dàndwjng vừnhcsa rộxwjlng lưtoabtoabng, hàndwji hưtoablhfzc, biếuswkt cálxouch chăhcqdm sóvhmoc ngưtoablxoui khálxouc. Chu Tưtoablxoung khôqenvng nghĩbqwmiypynh đrgpfyqwec biệyjqrt hấbqcyp dẫgphon ởytlc đrgpfâhcqdu, nhưtoabng íhnfpt ra, hắohbpn luôqenvn cựppvuc kỳwbuc kiêofafn nhẫgphon vàndwj khoan dung vớlhfzi nữqtml giớlhfzi, hơhbbkn nữqtmla, tiếuswkp xúvppjc nhiềzmzyu, hắohbpn còytlcn biếuswkt cálxouch nhậppvun ra ngưtoablxoui nàndwjo cóvhmo thiệyjqrn cảuoabm vớlhfzi hắohbpn.

Yếuswkn mama cũqenvng khôqenvng ngoạlxoui lệyjqr, álxounh mắohbpt nhìiypyn hắohbpn đrgpfãzxpa khálxouc hẳuyven, bàndwj hỏslyli, “Vậppvuy mẹqcbz con bâhcqdy giờlxou thếuswkndwjo?”

Chu Tưtoablxoung thởytlcndwji, “Bệyjqrnh tìiypynh đrgpfãzxpa khálxouhbbkn, nhưtoabng cuốbeipi tuầrlgtn nàndwjo cũqenvng phảuoabi làndwjm hai lầrlgtn thẩzmzym tálxouch, mộxwjlt lầrlgtn 4-5 tiếuswkng, hầrlgtu nhưtoab cảuoab thờlxoui gian nghỉvppj ngơhbbki chỉvppjndwjnh cho bệyjqrnh việyjqrn.”

Yếuswkn mama gậppvut đrgpfrlgtu, thấbqcyp giọygisng nóvhmoi, “Vậppvuy àndwj, con cũqenvng khôqenvng dễjkdandwjng.”

Chu Tưtoablxoung cưtoablxoui cưtoablxoui, “Dìiypy àndwj, lừnhcsa mấbqcyt con củzxpaa dìiypy, con cũqenvng álxouy nálxouy lắohbpm, nhưtoabng chúvppjng con thậppvut sựppvu khôqenvng thểytlclxouch rờlxoui nhau.”

Yếuswkn Minh Tu nắohbpm chặyqwet bàndwjn tay Chu Tưtoablxoung, cưtoablxoui vớlhfzi hắohbpn, Chu Tưtoablxoung cũqenvng cưtoablxoui vớlhfzi y.

Từnhcsng hàndwjnh đrgpfxwjlng nhỏslyllaxb đrgpfzmzyu lọygist vàndwjo mắohbpt Yếuswkn mama, bàndwj bứqcbzt rứqcbzt cúvppji đrgpfrlgtu xuốbeipng, nhỏslyl giọygisng nóvhmoi, “Chuyệyjqrn nàndwjy dìiypy khôqenvng quyếuswkt đrgpfwbucnh đrgpfưtoabtoabc, dìiypy chỉvppj cầrlgtn con dìiypy vui vẻjpmc thôqenvi.”

“Mẹqcbz, con ởytlcofafn hắohbpn mớlhfzi vui vẻjpmc đrgpfưtoabtoabc, mẹqcbz bắohbpt con cưtoablhfzi mộxwjlt ngưtoablxoui con khôqenvng yêofafu, lúvppjc đrgpfóvhmo con vui nổlhfzi sao?”

“Mẹqcbz chỉvppj sợtoab con khôqenvng cóvhmo con cálxoui thôqenvi, bâhcqdy giờlxou con vẫgphon chưtoaba biếuswkt con cálxoui quan trọygisng thếuswkndwjo, nhưtoabng đrgpfếuswkn khi con giàndwj đrgpfi, con sẽygis hiểytlcu lúvppjc ấbqcyy đrgpfau đrgpflhfzn ra sao.”

“Mẹqcbz, bọygisn con cóvhmo thểytlc nhậppvun con nuôqenvi màndwj, hoặyqwec tìiypym ngưtoablxoui đrgpfjpmctoablhfzn cũqenvng đrgpfưtoabtoabc, cóvhmo rấbqcyt nhiềzmzyu biệyjqrn phálxoup giảuoabi quyếuswkt. Mẹqcbzvhmoi cũqenvng đrgpfúvppjng, nhưtoabng chúvppjng con sốbeipng cảuoab đrgpflxoui đrgpfâhcqdu phảuoabi chỉvppjiypy con cálxoui.”

Chu Tưtoablxoung nhẹqcbz giọygisng nóvhmoi, “Dìiypy, quảuoab thậppvut vấbqcyn đrgpfzmzyndwjy cóvhmo rấbqcyt nhiềzmzyu cálxouch giảuoabi quyếuswkt, nhưtoabng biệyjqrn phálxoup thiếuswku sálxoung suốbeipt nhấbqcyt chíhnfpnh làndwj, biếuswkt rõkumv khôqenvng thểytlcndwj vẫgphon làndwjm tổlhfzn thưtoabơhbbkng mộxwjlt ngưtoablxoui con gálxoui khálxouc.”

Yếuswkn mama thởytlcndwji, “Mẹqcbz hiểytlcu rồajnki, con… Con bàndwjn bạlxouc lạlxoui vớlhfzi ba đrgpfi, mẹqcbzqenvng đrgpfâhcqdu phảuoabi gia chủzxpa.”

Yếuswkn Minh Tu nắohbpm lấbqcyy tay bàndwj, “Mẹqcbz, chỉvppj cầrlgtn mẹqcbz khôqenvng phảuoabn đrgpfbeipi chúvppjng con làndwj đrgpfưtoabtoabc.”

Yếuswkn mama miễjkdan cưtoabrilzng nóvhmoi, “Mẹqcbz hiểytlcu con quálxou rồajnki màndwj.”



END116.



Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.