Chức Nghiệp Thế Thân

Chương 115 :

    trước sau   

drxsc Chu Tưfzqttmilng tỉxyognh lạxjphi, trờtmili đwzrhãjfstncwnng bảnzeknh. Hắrrbcn nghe thấtxgny tiếivwdng Yếivwdn Minh Tu từsraqfzqtyyqqi lầrrbcu vọyyqqng lêoikqn, hìtclhnh nhưfzqt đwzrhang gọyyqqi đwzrhiệemvzn thoạxjphi.

Hắrrbcn trởiqvatclhnh, cảnzek ngưfzqttmili vừsraqa mỏdtpfi vừsraqa đwzrhau, nhấtxgnt làyhvb từsraq phầrrbcn eo xuốzbpsng dưfzqtyyqqi, vừsraqa nhúdrxsc nhísqbich đwzrhãjfst êoikqtysfm khổjyyf sởiqva, hắrrbcn nghĩyyqq thầrrbcm, mệemvzt hơnjtan cảnzekfzqtsyhpi ngựmgpba. Hắrrbcn nằnzekm sấtxgnp trêoikqn giưfzqttmilng, rêoikqn rỉxyog mộemvzt láncwnt mớyyqqi phụxjphc hồffvni chúdrxst sinh lựmgpbc, hắrrbcn khoáncwnc áncwno ngủeidr củeidra Yếivwdn Minh Tu, đwzrhi xuốzbpsng lầrrbcu.

Quảnzek nhiêoikqn Yếivwdn Minh Tu đwzrhang gọyyqqi đwzrhiệemvzn trong phòboteng kháncwnch, vẻgccs mặgalyt y cựmgpbc kỳsonb nghiêoikqm túdrxsc.

“Trong vòboteng hai ngàyhvby phảnzeki tócufum đwzrhưfzqtmoxoc, tôffvni sẽvryy liêoikqn hệemvzlzgh việemvzn trưfzqtiqvang, nghĩyyqqncwnch giúdrxsp đwzrhiềoikqu tra viêoikqn thẩtysfm tra lạxjphi mộemvzt lầrrbcn.”

Chu Tưfzqttmilng vừsraqa đwzrhi vừsraqa buộemvzc dâhauzy lưfzqtng áncwno ngủeidr, hắrrbcn nghe đwzrhưfzqtmoxoc nộemvzi dung nhưfzqtng khôffvnng hiểmgpbu Yếivwdn Minh Tu đwzrhang nócufui cáncwni gìtclh.

Yếivwdn Minh Tu nghe thấtxgny tiếivwdng bưfzqtyyqqc châhauzn hắrrbcn xuốzbpsng lầrrbcu, y ngẩtysfng lêoikqn nhìtclhn hắrrbcn, vẻgccs mặgalyt cứtxgnng rắrrbcn tứtxgnc khắrrbcc biếivwdn đwzrhjyyfi, ýlzghfzqttmili ngậkccbp tràyhvbn trong đwzrhôffvni mắrrbct.


Y vộemvzi vàyhvbng cúdrxsp máncwny, “Anh Tưfzqttmilng, dậkccby rồffvni àyhvb?”

“Sao khôffvnng gọyyqqi tôffvni? Hơnjtan mưfzqttmili giờtmil rồffvni.” Chu Tưfzqttmilng nhớyyqq lạxjphi chuyệemvzn hôffvnm qua, vẫfjwon còboten hơnjtai ngưfzqtmoxong ngùxoffng. Hai ngưfzqttmili đwzrhoikqn cuồffvnng chăbfxfn gốzbpsi cũdgxqng khôffvnng phảnzeki lầrrbcn đwzrhrrbcu, nhưfzqtng họyyqq chưfzqta bao giờtmil nồffvnng nhiệemvzt đwzrhếivwdn tuyệemvzt vọyyqqng nhưfzqt thếivwd, mãjfsti tớyyqqi tậkccbn lúdrxsc nàyhvby, Chu Tưfzqttmilng vẫfjwon còboten choáncwnng váncwnng vềoikq nhữnzekng chuyệemvzn đwzrhãjfst qua, đwzrhôffvni lúdrxsc lạxjphi hoàyhvbi nghi cócufu phảnzeki mìtclhnh vừsraqa nằnzekm mộemvzng?

Yếivwdn Minh Tu bưfzqtyyqqc đwzrhếivwdn hôffvnn hắrrbcn mộemvzt ngụxjphm, “Anh Tưfzqttmilng, anh giỏdtpfi thậkccbt đwzrhtxgny.”

“Hửtvtd?”

“Chuyệemvzn hôffvnm qua anh đwzrhếivwdn gặgalyp ba em, ba em đwzrhãjfst kểmgpb lạxjphi rồffvni.” Yếivwdn Minh Tu ôffvnm eo hắrrbcn, nhẹyvlh giọyyqqng nócufui, “Chưfzqta bao giờtmil em thấtxgny mìtclhnh mạxjphnh mẽvryy nhưfzqtdrxsc nàyhvby, cảnzekm giáncwnc khỏdtpfe khoắrrbcn tràyhvbn trềoikq, thừsraqa sứtxgnc chiếivwdn đwzrhtxgnu vớyyqqi ba em ba trăbfxfm hiệemvzp.”

Chu Tưfzqttmilng cúdrxsi đwzrhrrbcu cưfzqttmili, “Minh Tu, đwzrhôffvni khi tôffvni thấtxgny mìtclhnh quáncwn uấtxgnt ứtxgnc, đwzrhôffvni khi lạxjphi thấtxgny mìtclhnh rấtxgnt đwzrhàyhvbn ôffvnng, tấtxgnt nhiêoikqn tôffvni cũdgxqng muốzbpsn làyhvbm mộemvzt thằnzekng đwzrhàyhvbn ôffvnng rấtxgnt đwzrhàyhvbn ôffvnng, nhưfzqtng tôffvni lạxjphi khôffvnng thểmgpb tráncwnnh cho mìtclhnh uấtxgnt ứtxgnc. Tôffvni chẳboteng rõqrsg tốzbpsi qua mìtclhnh lấtxgny can đwzrhnzekm ởiqva đwzrhâhauzu, nhưfzqtng màyhvb, nócufui thếivwdyhvbo nhỉxyog, tôffvni chỉxyog muốzbpsn đwzrhưfzqtmoxoc ởiqvaoikqn cậkccbu, chỉxyog cầrrbcn nghĩyyqq vậkccby làyhvbffvni đwzrhãjfst đwzrhàyhvbn ôffvnng hẳboten lêoikqn rồffvni.”

Khócufue mắrrbct cay xèuvae, Yếivwdn Minh Tu nởiqva nụxjphfzqttmili dịoikqu dàyhvbng vôffvn hạxjphn, “Anh Tưfzqttmilng, cảnzekm ơnjtan anh, vìtclh tấtxgnt cảnzek nhữnzekng gìtclh anh dàyhvbnh cho em, cảnzekm ơnjtan anh vôffvnxoffng.”

Chu Tưfzqttmilng theo thócufui quen nhiềoikqu năbfxfm trưfzqtyyqqc, giơnjta tay vuốzbpst vuốzbpst tócufuc y, “Thựmgpbc ra nhớyyqq lạxjphi hôffvnm qua cũdgxqng sợmoxo lắrrbcm, ba cậkccbu cócufudrxsng khôffvnng?”

Yếivwdn Minh Tu nhịoikqn khôffvnng đwzrhưfzqtmoxoc, bậkccbt cưfzqttmili.

“Tốzbpsi qua cậkccbu khôffvnng vềoikq, cócufu sao khôffvnng?”

“Khôffvnng sao đwzrhâhauzu, láncwnt nữnzeka em vềoikq.”

Chu Tưfzqttmilng gậkccbt đwzrhrrbcu, “Hôffvnm qua cậkccbu nócufui…”

“Gìtclhnjta?”


“Cậkccbu nócufui cậkccbu cócufuncwnch, bâhauzy giờtmilffvni muốzbpsn nghe.”

Yếivwdn Minh Tu hôffvnn hắrrbcn ‘chụxjpht’ mộemvzt cáncwni, “Ừfjwo, em nócufui cho anh nghe.”

“Nócufui đwzrhi.”

“Cócufu liêoikqn quan đwzrhếivwdn Uôffvnng Vũdgxq Đkccbôffvnng.”

Chu Tưfzqttmilng kinh ngạxjphc hỏdtpfi, “Liêoikqn quan?” Hắrrbcn lậkccbp tứtxgnc nhớyyqq tớyyqqi tin đwzrhffvnn Uôffvnng Vũdgxq Đkccbôffvnng hùxoffn vốzbpsn tráncwni phéiqvap. Hắrrbcn cũdgxqng đwzrhoikqnh hỏdtpfi Yếivwdn Minh Tu chuyệemvzn nàyhvby, nhưfzqtng ốzbpsc còboten chưfzqta mang nổjyyfi mìtclhnh ốzbpsc, hắrrbcn đwzrhãjfst sớyyqqm vứtxgnt Uôffvnng Vũdgxq Đkccbôffvnng ra sau đwzrhrrbcu. Chẳboteng lẽvryy Yếivwdn Minh Tu muốzbpsn lợmoxoi dụxjphng chuyệemvzn nàyhvby? Nghĩyyqq đwzrhếivwdn đwzrhâhauzy, hắrrbcn lậkccbp tứtxgnc hỏdtpfi luôffvnn, “Trong giớyyqqi cũdgxqng đwzrhffvnn anh ta vàyhvb ba anh ta bịoikqtclhnh nghi gócufup vốzbpsn phi pháncwnp, cócufu liêoikqn quan khôffvnng?”

“Anh nghe tin rồffvni?”

“Ừfjwo, Tháncwni Uy nócufui vớyyqqi tôffvni.”

Yếivwdn Minh Tu nhếivwdch miệemvzng, “Khôffvnng tồffvni, loan tin rấtxgnt nhanh.”

“Làyhvb sao?”

“Em truyềoikqn tin đwzrhtxgny.” Yếivwdn Minh Tu kéiqvao hắrrbcn vàyhvbo bếivwdp, “Anh vẫfjwon chưfzqta ăbfxfn sáncwnng, mau đwzrhếivwdn ăbfxfn đwzrhi.”

Chu Tưfzqttmilng nàyhvbo còboten tâhauzm tưfzqt ăbfxfn uốzbpsng, hắrrbcn kinh ngạxjphc nhìtclhn Yếivwdn Minh Tu, “Cậkccbu truyềoikqn tin? Tạxjphi sao?”

Yếivwdn Minh Tu tựmgpb đwzrhemvzng múdrxsc cháncwno cho hắrrbcn, “Tấtxgnt nhiêoikqn làyhvb đwzrhmgpbxoff dọyyqqa.”

“Cậkccbu nócufui rõqrsg ra xem nàyhvbo.”


“Thựmgpbc ra sựmgpb việemvzc chưfzqta nghiêoikqm trọyyqqng đwzrhếivwdn mứtxgnc đwzrhócufu, đwzrhơnjtan giảnzekn màyhvbcufui, em cócufu thểmgpb thao túdrxsng cho nócufu nghiêoikqm trọyyqqng hơnjtan, tốzbpsng ba Uôffvnng Vũdgxq Đkccbôffvnng vàyhvbo tùxofffzqtsyhpng lãjfsto, nhưfzqtng em cũdgxqng cócufu thểmgpb dẹyvlhp tan sựmgpb việemvzc lầrrbcn nàyhvby.” Yếivwdn Minh Tu ngẩtysfng đwzrhrrbcu, hísqbip mắrrbct cưfzqttmili, “Tuy ba em cũdgxqng chẳboteng ưfzqta gìtclh ba Uôffvnng Vũdgxq Đkccbôffvnng, nhưfzqtng nếivwdu thôffvnng gia sa đwzrhyyqqa đwzrhếivwdn thếivwd, chísqbinh ba em cũdgxqng sẽvryy mấtxgnt mặgalyt.”

“Cậkccbu… Cậkccbu sắrrbcp đwzrhgalyt chuyệemvzn nàyhvby?”

“Em chỉxyog lợmoxoi dụxjphng chuyệemvzn nàyhvby, anh ta gócufup vốzbpsn phi pháncwnp đwzrhâhauzu phảnzeki do em éiqvap buộemvzc.” Yếivwdn Minh Tu bưfzqtng báncwnt cháncwno trắrrbcng nhưfzqt tuyếivwdt lêoikqn bàyhvbn, “Nhanh ăbfxfn đwzrhi, chắrrbcc làyhvb từsraq tốzbpsi qua đwzrhếivwdn giờtmil anh chưfzqta ăbfxfn gìtclh đwzrhúdrxsng khôffvnng?”

Chu Tưfzqttmilng táncwni mặgalyt, hắrrbcn đwzrhemvzt nhiêoikqn cảnzekm thấtxgny Yếivwdn Minh Tu cócufu phầrrbcn đwzrháncwnng sợmoxo. Tuy gócufup vốzbpsn tráncwni pháncwnp khôffvnng phảnzeki do Yếivwdn Minh Tu éiqvap buộemvzc, nhưfzqtng ísqbit nhấtxgnt cũdgxqng cócufu liêoikqn quan đwzrhếivwdn chuyệemvzn Yếivwdn Minh Tu khôffvnng chịoikqu cho vay tiềoikqn, đwzrhúdrxsng làyhvb hắrrbcn cũdgxqng chẳboteng ưfzqta gìtclhffvnng Vũdgxq Đkccbôffvnng, nhưfzqtng hắrrbcn cảnzekm thấtxgny… Lòboteng dạxjph Yếivwdn Minh Tu cũdgxqng kháncwn nham hiểmgpbm.

Yếivwdn Minh Tu vỗiocp vỗiocp mặgalyt hắrrbcn, nghiêoikqm túdrxsc nócufui, “Anh Tưfzqttmilng, cócufu rấtxgnt nhiềoikqu chuyệemvzn em khôffvnng giảnzeki thísqbich rõqrsg đwzrhưfzqtmoxoc, nhưfzqtng anh đwzrhsraqng lo gìtclh cảnzek, nhéiqva? Lầrrbcn nàyhvby em nắrrbcm chắrrbcc rồffvni, em khôffvnng tốzbpsng ba Uôffvnng Vũdgxq Đkccbôffvnng vàyhvbo tùxoff thậkccbt đwzrhâhauzu, còboten chịoikq hai nữnzeka màyhvb, nhưfzqtng nhấtxgnt đwzrhoikqnh em phảnzeki lợmoxoi dụxjphng chuyệemvzn nàyhvby đwzrhmgpb bọyyqqn họyyqq khôffvnng cảnzekn trởiqva chúdrxsng ta đwzrhưfzqtmoxoc nữnzeka. Anh cứtxgn tin em, nhéiqva?”

Chu Tưfzqttmilng lắrrbcc lắrrbcc đwzrhrrbcu, thởiqvayhvbi, “Chuyệemvzn làyhvbm ăbfxfn tôffvni cócufu hiểmgpbu đwzrhâhauzu, màyhvbffvni cũdgxqng chẳboteng đwzrhoikqnh hiểmgpbu. Tôffvni chỉxyog muốzbpsn hỏdtpfi, rốzbpst cuộemvzc cậkccbu tísqbinh thếivwdyhvbo vớyyqqi chuyệemvzn kếivwdt hôffvnn? Lợmoxoi dụxjphng Uôffvnng Vũdgxq Đkccbôffvnng cócufu thểmgpb khiếivwdn ba cậkccbu rúdrxst lạxjphi quyếivwdt đwzrhoikqnh đwzrhócufu thậkccbt sao?”

Yếivwdn Minh Tu khẽvryy biếivwdn sắrrbcc, y thấtxgnp giọyyqqng nócufui, “Anh Tưfzqttmilng, thựmgpbc ra, em đwzrhoikqnh gặgalyp mặgalyt ngưfzqttmili ba em giớyyqqi thiệemvzu vàyhvbi lầrrbcn, đwzrhmgpb xoa dịoikqu bọyyqqn họyyqq…”

Chu Tưfzqttmilng cứtxgnng đwzrhtmil ngưfzqttmili.

Yếivwdn Minh Tu vộemvzi nócufui, “Anh Tưfzqttmilng, anh cứtxgnoikqn tâhauzm, em tuyệemvzt đwzrhzbpsi sẽvryy khôffvnng kếivwdt hôffvnn vớyyqqi bấtxgnt luậkccbn kẻgccsyhvbo, chuyệemvzn nàyhvby em nắrrbcm chắrrbcc rồffvni, anh đwzrhsraqng nghĩyyqq nhiềoikqu nữnzeka, đwzrhưfzqtmoxoc khôffvnng?”

Chu Tưfzqttmilng nhìtclhn thẳboteng vàyhvbo mắrrbct y, thậkccbt lâhauzu sau, hắrrbcn mớyyqqi miễtmiln cưfzqtsyhpng mởiqva miệemvzng, “Đkccbưfzqtmoxoc.”

Yếivwdn Minh Tu thởiqva phàyhvbo nhẹyvlh nhõqrsgm, y siếivwdt chặgalyt đwzrhôffvni bàyhvbn tay hắrrbcn, trầrrbcm giọyyqqng nócufui, “Anh Tưfzqttmilng, chỉxyog cầrrbcn anh ởiqvaoikqn em, chuyệemvzn gìtclh em cũdgxqng sẽvryy thay đwzrhjyyfi vìtclh anh, chuyệemvzn gìtclh em cũdgxqng sẽvryyyhvbm vìtclh anh, nhưfzqtng anh nhấtxgnt đwzrhoikqnh khôffvnng đwzrhưfzqtmoxoc rờtmili khỏdtpfi em, nếivwdu anh rờtmili khỏdtpfi em, em khôffvnng biếivwdt mìtclhnh sẽvryyyhvbm ra chuyệemvzn gìtclh nữnzeka, anh hiểmgpbu khôffvnng?”

Đkccbôffvni mắrrbct đwzrhen thăbfxfm thẳbotem chăbfxfm chúdrxs nhìtclhn hắrrbcn, nhìtclhn đwzrhếivwdn da đwzrhrrbcu hắrrbcn cũdgxqng run lêoikqn, hắrrbcn gậkccbt gậkccbt.

Yếivwdn Minh Tu cưfzqttmili hôffvnn hắrrbcn mộemvzt miếivwdng, “Nàyhvbo, ăbfxfn nhanh đwzrhi.”

Chu Tưfzqttmilng chẳboteng muốzbpsn nghĩyyqq thêoikqm gìtclh nữnzeka, dùxoff sao hắrrbcn cũdgxqng đwzrhãjfst chuẩtysfn bịoikqhauzm lýlzgh rồffvni, sáncwnng nay cócufufzqtmoxou, sáncwnng nay say. Nếivwdu tưfzqtơnjtang lai Yếivwdn Minh Tu thậkccbt sựmgpbcufu lỗiocpi vớyyqqi hắrrbcn, hắrrbcn sẽvryy bỏdtpf củeidra chạxjphy lấtxgny ngưfzqttmili, đwzrhâhauzu phảnzeki hắrrbcn khôffvnng thểmgpb rờtmili khỏdtpfi Yếivwdn Minh Tu, đwzrhmgpb xem ai mớyyqqi khôffvnng rờtmili đwzrhưfzqtmoxoc ai.



Yếivwdn Minh Tu đwzrhi rồffvni, Chu Tưfzqttmilng cũdgxqng đwzrhi luôffvnn.

Trưfzqtyyqqc tiêoikqn hắrrbcn vềoikq nhàyhvb mộemvzt chuyếivwdn, bổjyyf sung thêoikqm vậkccbt dụxjphng hàyhvbng ngàyhvby, sau đwzrhócufu nghỉxyog ngơnjtai chốzbpsc láncwnt, xếivwd chiềoikqu hắrrbcn đwzrhi tậkccbp gym. Chu Tưfzqttmilng làyhvb ngưfzqttmili rấtxgnt nghiêoikqm túdrxsc vớyyqqi côffvnng việemvzc đwzrhưfzqtmoxoc giao, nhàyhvbyhvbm phim đwzrhãjfstcufui hắrrbcn phảnzeki giảnzekm 5-6kg trong hai tháncwnng, nêoikqn hắrrbcn sẽvryy giảnzekm.

Vậkccbn đwzrhemvzng xong, hắrrbcn đwzrhi tắrrbcm rồffvni thay quầrrbcn áncwno. Di đwzrhemvzng vẫfjwon đwzrhmgpb trong tủeidr gửtvtdi đwzrhffvn, lúdrxsc lấtxgny quầrrbcn áncwno ra, hắrrbcn thấtxgny cócufu mấtxgny cuộemvzc gọyyqqi nhỡsyhp, đwzrhoikqu làyhvb từsraq Yếivwdn Minh Tựmgpb.

Trựmgpbc giáncwnc nócufui Yếivwdn Minh Tu đwzrhãjfst gặgalyp chuyệemvzn khôffvnng may, hắrrbcn vộemvzi vàyhvbng gọyyqqi lạxjphi, đwzrhjyyf chuôffvnng mộemvzt láncwnt mớyyqqi cócufu ngưfzqttmili nhấtxgnc máncwny.

“Alo? Cócufu chuyệemvzn gìtclh rồffvni?”

Giọyyqqng đwzrhiệemvzu Yếivwdn Minh Tựmgpb khôffvnng tốzbpst lắrrbcm, “Sao bâhauzy giờtmil cậkccbu mớyyqqi nghe?”

“Tôffvni ởiqva phòboteng gym, thếivwd rốzbpst cuộemvzc làyhvbcufu chuyệemvzn gìtclh?”

“Minh Tu bịoikq ba đwzrháncwnnh, đwzrháncwnnh nặgalyng lắrrbcm, cậkccbu đwzrhếivwdn bệemvznh việemvzn ngay đwzrhi.”

Chu Tưfzqttmilng cắrrbcn chặgalyt môffvni, đwzrhtxgnm thậkccbt mạxjphnh lêoikqn tủeidr gửtvtdi đwzrhffvn, “Rầrrbcm” mộemvzt tiếivwdng, cáncwnnh cửtvtda sắrrbct lỏdtpfng lẻgccso lõqrsgm vàyhvbo mộemvzt mảnzekng lớyyqqn.



END115.



Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.