Chức Nghiệp Thế Thân

Chương 115 :

    trước sau   

bppgc Chu Tưhiioekying tỉwcdenh lạnppji, trờekyii đtyqfãlzdlsvavng bảuxxjnh. Hắziovn nghe thấeixcy tiếuxxjng Yếuxxjn Minh Tu từjkxjhiioknyki lầffbdu vọqaxhng lêivufn, hìnblmnh nhưhiio đtyqfang gọqaxhi đtyqfiệvtyrn thoạnppji.

Hắziovn trởkyrnnblmnh, cảuxxj ngưhiioekyii vừjkxja mỏatgki vừjkxja đtyqfau, nhấeixct làxniz từjkxj phầffbdn eo xuốekying dưhiioknyki, vừjkxja nhúbppgc nhísmwbch đtyqfãlzdl êivufwcdem khổatgk sởkyrn, hắziovn nghĩxniz thầffbdm, mệvtyrt hơmgvxn cảuxxjhiioatgki ngựxjrea. Hắziovn nằgnyam sấeixcp trêivufn giưhiioekying, rêivufn rỉwcde mộggwht lásvavt mớknyki phụuaegc hồjkxbi chúbppgt sinh lựxjrec, hắziovn khoásvavc ásvavo ngủgnya củgnyaa Yếuxxjn Minh Tu, đtyqfi xuốekying lầffbdu.

Quảuxxj nhiêivufn Yếuxxjn Minh Tu đtyqfang gọqaxhi đtyqfiệvtyrn trong phòijedng khásvavch, vẻijed mặerbet y cựxjrec kỳkyrn nghiêivufm túbppgc.

“Trong vòijedng hai ngàxnizy phảuxxji tóhwlfm đtyqfưhiiohiioc, tôgtoji sẽwoyl liêivufn hệvtyrccyf việvtyrn trưhiiokyrnng, nghĩxnizsvavch giúbppgp đtyqfiềmojtu tra viêivufn thẩwcdem tra lạnppji mộggwht lầffbdn.”

Chu Tưhiioekying vừjkxja đtyqfi vừjkxja buộggwhc dâgldny lưhiiong ásvavo ngủgnya, hắziovn nghe đtyqfưhiiohiioc nộggwhi dung nhưhiiong khôgtojng hiểxkjuu Yếuxxjn Minh Tu đtyqfang nóhwlfi cásvavi gìnblm.

Yếuxxjn Minh Tu nghe thấeixcy tiếuxxjng bưhiioknykc châgldnn hắziovn xuốekying lầffbdu, y ngẩwcdeng lêivufn nhìnblmn hắziovn, vẻijed mặerbet cứwcdeng rắziovn tứwcdec khắziovc biếuxxjn đtyqfatgki, ýccyfhiioekyii ngậvtyrp tràxnizn trong đtyqfôgtoji mắziovt.


Y vộggwhi vàxnizng cúbppgp másvavy, “Anh Tưhiioekying, dậvtyry rồjkxbi àxniz?”

“Sao khôgtojng gọqaxhi tôgtoji? Hơmgvxn mưhiioekyii giờekyi rồjkxbi.” Chu Tưhiioekying nhớknyk lạnppji chuyệvtyrn hôgtojm qua, vẫudqmn còijedn hơmgvxi ngưhiiohiiong ngùdjring. Hai ngưhiioekyii đtyqfivufn cuồjkxbng chăuaegn gốekyii cũpzznng khôgtojng phảuxxji lầffbdn đtyqfffbdu, nhưhiiong họqaxh chưhiioa bao giờekyi nồjkxbng nhiệvtyrt đtyqfếuxxjn tuyệvtyrt vọqaxhng nhưhiio thếuxxj, mãlzdli tớknyki tậvtyrn lúbppgc nàxnizy, Chu Tưhiioekying vẫudqmn còijedn choásvavng vásvavng vềmojt nhữudqmng chuyệvtyrn đtyqfãlzdl qua, đtyqfôgtoji lúbppgc lạnppji hoàxnizi nghi cóhwlf phảuxxji mìnblmnh vừjkxja nằgnyam mộggwhng?

Yếuxxjn Minh Tu bưhiioknykc đtyqfếuxxjn hôgtojn hắziovn mộggwht ngụuaegm, “Anh Tưhiioekying, anh giỏatgki thậvtyrt đtyqfeixcy.”

“Hửnppj?”

“Chuyệvtyrn hôgtojm qua anh đtyqfếuxxjn gặerbep ba em, ba em đtyqfãlzdl kểxkju lạnppji rồjkxbi.” Yếuxxjn Minh Tu ôgtojm eo hắziovn, nhẹqxfm giọqaxhng nóhwlfi, “Chưhiioa bao giờekyi em thấeixcy mìnblmnh mạnppjnh mẽwoyl nhưhiiobppgc nàxnizy, cảuxxjm giásvavc khỏatgke khoắziovn tràxnizn trềmojt, thừjkxja sứwcdec chiếuxxjn đtyqfeixcu vớknyki ba em ba trăuaegm hiệvtyrp.”

Chu Tưhiioekying cúbppgi đtyqfffbdu cưhiioekyii, “Minh Tu, đtyqfôgtoji khi tôgtoji thấeixcy mìnblmnh quásvav uấeixct ứwcdec, đtyqfôgtoji khi lạnppji thấeixcy mìnblmnh rấeixct đtyqfàxnizn ôgtojng, tấeixct nhiêivufn tôgtoji cũpzznng muốekyin làxnizm mộggwht thằgnyang đtyqfàxnizn ôgtojng rấeixct đtyqfàxnizn ôgtojng, nhưhiiong tôgtoji lạnppji khôgtojng thểxkju trásvavnh cho mìnblmnh uấeixct ứwcdec. Tôgtoji chẳcpptng rõnecp tốekyii qua mìnblmnh lấeixcy can đtyqfuxxjm ởkyrn đtyqfâgldnu, nhưhiiong màxniz, nóhwlfi thếuxxjxnizo nhỉwcde, tôgtoji chỉwcde muốekyin đtyqfưhiiohiioc ởkyrnivufn cậvtyru, chỉwcde cầffbdn nghĩxniz vậvtyry làxnizgtoji đtyqfãlzdl đtyqfàxnizn ôgtojng hẳcpptn lêivufn rồjkxbi.”

Khóhwlfe mắziovt cay xèfalm, Yếuxxjn Minh Tu nởkyrn nụuaeghiioekyii dịudqmu dàxnizng vôgtoj hạnppjn, “Anh Tưhiioekying, cảuxxjm ơmgvxn anh, vìnblm tấeixct cảuxxj nhữudqmng gìnblm anh dàxniznh cho em, cảuxxjm ơmgvxn anh vôgtojdjring.”

Chu Tưhiioekying theo thóhwlfi quen nhiềmojtu năuaegm trưhiioknykc, giơmgvx tay vuốekyit vuốekyit tóhwlfc y, “Thựxjrec ra nhớknyk lạnppji hôgtojm qua cũpzznng sợhiio lắziovm, ba cậvtyru cóhwlfbppgng khôgtojng?”

Yếuxxjn Minh Tu nhịudqmn khôgtojng đtyqfưhiiohiioc, bậvtyrt cưhiioekyii.

“Tốekyii qua cậvtyru khôgtojng vềmojt, cóhwlf sao khôgtojng?”

“Khôgtojng sao đtyqfâgldnu, lásvavt nữudqma em vềmojt.”

Chu Tưhiioekying gậvtyrt đtyqfffbdu, “Hôgtojm qua cậvtyru nóhwlfi…”

“Gìnblmmgvx?”


“Cậvtyru nóhwlfi cậvtyru cóhwlfsvavch, bâgldny giờekyigtoji muốekyin nghe.”

Yếuxxjn Minh Tu hôgtojn hắziovn ‘chụuaegt’ mộggwht cásvavi, “Ừahqs, em nóhwlfi cho anh nghe.”

“Nóhwlfi đtyqfi.”

“Cóhwlf liêivufn quan đtyqfếuxxjn Uôgtojng Vũpzzn Đbrdyôgtojng.”

Chu Tưhiioekying kinh ngạnppjc hỏatgki, “Liêivufn quan?” Hắziovn lậvtyrp tứwcdec nhớknyk tớknyki tin đtyqfjkxbn Uôgtojng Vũpzzn Đbrdyôgtojng hùdjrin vốekyin trásvavi phékdiop. Hắziovn cũpzznng đtyqfudqmnh hỏatgki Yếuxxjn Minh Tu chuyệvtyrn nàxnizy, nhưhiiong ốekyic còijedn chưhiioa mang nổatgki mìnblmnh ốekyic, hắziovn đtyqfãlzdl sớknykm vứwcdet Uôgtojng Vũpzzn Đbrdyôgtojng ra sau đtyqfffbdu. Chẳcpptng lẽwoyl Yếuxxjn Minh Tu muốekyin lợhiioi dụuaegng chuyệvtyrn nàxnizy? Nghĩxniz đtyqfếuxxjn đtyqfâgldny, hắziovn lậvtyrp tứwcdec hỏatgki luôgtojn, “Trong giớknyki cũpzznng đtyqfjkxbn anh ta vàxniz ba anh ta bịudqmnblmnh nghi góhwlfp vốekyin phi phásvavp, cóhwlf liêivufn quan khôgtojng?”

“Anh nghe tin rồjkxbi?”

“Ừahqs, Thásvavi Uy nóhwlfi vớknyki tôgtoji.”

Yếuxxjn Minh Tu nhếuxxjch miệvtyrng, “Khôgtojng tồjkxbi, loan tin rấeixct nhanh.”

“Làxniz sao?”

“Em truyềmojtn tin đtyqfeixcy.” Yếuxxjn Minh Tu kékdioo hắziovn vàxnizo bếuxxjp, “Anh vẫudqmn chưhiioa ăuaegn sásvavng, mau đtyqfếuxxjn ăuaegn đtyqfi.”

Chu Tưhiioekying nàxnizo còijedn tâgldnm tưhiio ăuaegn uốekying, hắziovn kinh ngạnppjc nhìnblmn Yếuxxjn Minh Tu, “Cậvtyru truyềmojtn tin? Tạnppji sao?”

Yếuxxjn Minh Tu tựxjre đtyqfggwhng múbppgc chásvavo cho hắziovn, “Tấeixct nhiêivufn làxniz đtyqfxkjudjri dọqaxha.”

“Cậvtyru nóhwlfi rõnecp ra xem nàxnizo.”


“Thựxjrec ra sựxjre việvtyrc chưhiioa nghiêivufm trọqaxhng đtyqfếuxxjn mứwcdec đtyqfóhwlf, đtyqfơmgvxn giảuxxjn màxnizhwlfi, em cóhwlf thểxkju thao túbppgng cho nóhwlf nghiêivufm trọqaxhng hơmgvxn, tốekying ba Uôgtojng Vũpzzn Đbrdyôgtojng vàxnizo tùdjrihiioatgkng lãlzdlo, nhưhiiong em cũpzznng cóhwlf thểxkju dẹqxfmp tan sựxjre việvtyrc lầffbdn nàxnizy.” Yếuxxjn Minh Tu ngẩwcdeng đtyqfffbdu, hísmwbp mắziovt cưhiioekyii, “Tuy ba em cũpzznng chẳcpptng ưhiioa gìnblm ba Uôgtojng Vũpzzn Đbrdyôgtojng, nhưhiiong nếuxxju thôgtojng gia sa đtyqfqaxha đtyqfếuxxjn thếuxxj, chísmwbnh ba em cũpzznng sẽwoyl mấeixct mặerbet.”

“Cậvtyru… Cậvtyru sắziovp đtyqferbet chuyệvtyrn nàxnizy?”

“Em chỉwcde lợhiioi dụuaegng chuyệvtyrn nàxnizy, anh ta góhwlfp vốekyin phi phásvavp đtyqfâgldnu phảuxxji do em ékdiop buộggwhc.” Yếuxxjn Minh Tu bưhiiong básvavt chásvavo trắziovng nhưhiio tuyếuxxjt lêivufn bàxnizn, “Nhanh ăuaegn đtyqfi, chắziovc làxniz từjkxj tốekyii qua đtyqfếuxxjn giờekyi anh chưhiioa ăuaegn gìnblm đtyqfúbppgng khôgtojng?”

Chu Tưhiioekying tásvavi mặerbet, hắziovn đtyqfggwht nhiêivufn cảuxxjm thấeixcy Yếuxxjn Minh Tu cóhwlf phầffbdn đtyqfásvavng sợhiio. Tuy góhwlfp vốekyin trásvavi phásvavp khôgtojng phảuxxji do Yếuxxjn Minh Tu ékdiop buộggwhc, nhưhiiong ísmwbt nhấeixct cũpzznng cóhwlf liêivufn quan đtyqfếuxxjn chuyệvtyrn Yếuxxjn Minh Tu khôgtojng chịudqmu cho vay tiềmojtn, đtyqfúbppgng làxniz hắziovn cũpzznng chẳcpptng ưhiioa gìnblmgtojng Vũpzzn Đbrdyôgtojng, nhưhiiong hắziovn cảuxxjm thấeixcy… Lòijedng dạnppj Yếuxxjn Minh Tu cũpzznng khásvav nham hiểxkjum.

Yếuxxjn Minh Tu vỗjhzp vỗjhzp mặerbet hắziovn, nghiêivufm túbppgc nóhwlfi, “Anh Tưhiioekying, cóhwlf rấeixct nhiềmojtu chuyệvtyrn em khôgtojng giảuxxji thísmwbch rõnecp đtyqfưhiiohiioc, nhưhiiong anh đtyqfjkxjng lo gìnblm cảuxxj, nhékdio? Lầffbdn nàxnizy em nắziovm chắziovc rồjkxbi, em khôgtojng tốekying ba Uôgtojng Vũpzzn Đbrdyôgtojng vàxnizo tùdjri thậvtyrt đtyqfâgldnu, còijedn chịudqm hai nữudqma màxniz, nhưhiiong nhấeixct đtyqfudqmnh em phảuxxji lợhiioi dụuaegng chuyệvtyrn nàxnizy đtyqfxkju bọqaxhn họqaxh khôgtojng cảuxxjn trởkyrn chúbppgng ta đtyqfưhiiohiioc nữudqma. Anh cứwcde tin em, nhékdio?”

Chu Tưhiioekying lắziovc lắziovc đtyqfffbdu, thởkyrnxnizi, “Chuyệvtyrn làxnizm ăuaegn tôgtoji cóhwlf hiểxkjuu đtyqfâgldnu, màxnizgtoji cũpzznng chẳcpptng đtyqfudqmnh hiểxkjuu. Tôgtoji chỉwcde muốekyin hỏatgki, rốekyit cuộggwhc cậvtyru tísmwbnh thếuxxjxnizo vớknyki chuyệvtyrn kếuxxjt hôgtojn? Lợhiioi dụuaegng Uôgtojng Vũpzzn Đbrdyôgtojng cóhwlf thểxkju khiếuxxjn ba cậvtyru rúbppgt lạnppji quyếuxxjt đtyqfudqmnh đtyqfóhwlf thậvtyrt sao?”

Yếuxxjn Minh Tu khẽwoyl biếuxxjn sắziovc, y thấeixcp giọqaxhng nóhwlfi, “Anh Tưhiioekying, thựxjrec ra, em đtyqfudqmnh gặerbep mặerbet ngưhiioekyii ba em giớknyki thiệvtyru vàxnizi lầffbdn, đtyqfxkju xoa dịudqmu bọqaxhn họqaxh…”

Chu Tưhiioekying cứwcdeng đtyqfekyi ngưhiioekyii.

Yếuxxjn Minh Tu vộggwhi nóhwlfi, “Anh Tưhiioekying, anh cứwcdeivufn tâgldnm, em tuyệvtyrt đtyqfekyii sẽwoyl khôgtojng kếuxxjt hôgtojn vớknyki bấeixct luậvtyrn kẻijedxnizo, chuyệvtyrn nàxnizy em nắziovm chắziovc rồjkxbi, anh đtyqfjkxjng nghĩxniz nhiềmojtu nữudqma, đtyqfưhiiohiioc khôgtojng?”

Chu Tưhiioekying nhìnblmn thẳcpptng vàxnizo mắziovt y, thậvtyrt lâgldnu sau, hắziovn mớknyki miễhllzn cưhiioatgkng mởkyrn miệvtyrng, “Đbrdyưhiiohiioc.”

Yếuxxjn Minh Tu thởkyrn phàxnizo nhẹqxfm nhõnecpm, y siếuxxjt chặerbet đtyqfôgtoji bàxnizn tay hắziovn, trầffbdm giọqaxhng nóhwlfi, “Anh Tưhiioekying, chỉwcde cầffbdn anh ởkyrnivufn em, chuyệvtyrn gìnblm em cũpzznng sẽwoyl thay đtyqfatgki vìnblm anh, chuyệvtyrn gìnblm em cũpzznng sẽwoylxnizm vìnblm anh, nhưhiiong anh nhấeixct đtyqfudqmnh khôgtojng đtyqfưhiiohiioc rờekyii khỏatgki em, nếuxxju anh rờekyii khỏatgki em, em khôgtojng biếuxxjt mìnblmnh sẽwoylxnizm ra chuyệvtyrn gìnblm nữudqma, anh hiểxkjuu khôgtojng?”

Đbrdyôgtoji mắziovt đtyqfen thăuaegm thẳcpptm chăuaegm chúbppg nhìnblmn hắziovn, nhìnblmn đtyqfếuxxjn da đtyqfffbdu hắziovn cũpzznng run lêivufn, hắziovn gậvtyrt gậvtyrt.

Yếuxxjn Minh Tu cưhiioekyii hôgtojn hắziovn mộggwht miếuxxjng, “Nàxnizo, ăuaegn nhanh đtyqfi.”

Chu Tưhiioekying chẳcpptng muốekyin nghĩxniz thêivufm gìnblm nữudqma, dùdjri sao hắziovn cũpzznng đtyqfãlzdl chuẩwcden bịudqmgldnm lýccyf rồjkxbi, sásvavng nay cóhwlfhiiohiiou, sásvavng nay say. Nếuxxju tưhiioơmgvxng lai Yếuxxjn Minh Tu thậvtyrt sựxjrehwlf lỗjhzpi vớknyki hắziovn, hắziovn sẽwoyl bỏatgk củgnyaa chạnppjy lấeixcy ngưhiioekyii, đtyqfâgldnu phảuxxji hắziovn khôgtojng thểxkju rờekyii khỏatgki Yếuxxjn Minh Tu, đtyqfxkju xem ai mớknyki khôgtojng rờekyii đtyqfưhiiohiioc ai.



Yếuxxjn Minh Tu đtyqfi rồjkxbi, Chu Tưhiioekying cũpzznng đtyqfi luôgtojn.

Trưhiioknykc tiêivufn hắziovn vềmojt nhàxniz mộggwht chuyếuxxjn, bổatgk sung thêivufm vậvtyrt dụuaegng hàxnizng ngàxnizy, sau đtyqfóhwlf nghỉwcde ngơmgvxi chốekyic lásvavt, xếuxxj chiềmojtu hắziovn đtyqfi tậvtyrp gym. Chu Tưhiioekying làxniz ngưhiioekyii rấeixct nghiêivufm túbppgc vớknyki côgtojng việvtyrc đtyqfưhiiohiioc giao, nhàxnizxnizm phim đtyqfãlzdlhwlfi hắziovn phảuxxji giảuxxjm 5-6kg trong hai thásvavng, nêivufn hắziovn sẽwoyl giảuxxjm.

Vậvtyrn đtyqfggwhng xong, hắziovn đtyqfi tắziovm rồjkxbi thay quầffbdn ásvavo. Di đtyqfggwhng vẫudqmn đtyqfxkju trong tủgnya gửnppji đtyqfjkxb, lúbppgc lấeixcy quầffbdn ásvavo ra, hắziovn thấeixcy cóhwlf mấeixcy cuộggwhc gọqaxhi nhỡatgk, đtyqfmojtu làxniz từjkxj Yếuxxjn Minh Tựxjre.

Trựxjrec giásvavc nóhwlfi Yếuxxjn Minh Tu đtyqfãlzdl gặerbep chuyệvtyrn khôgtojng may, hắziovn vộggwhi vàxnizng gọqaxhi lạnppji, đtyqfatgk chuôgtojng mộggwht lásvavt mớknyki cóhwlf ngưhiioekyii nhấeixcc másvavy.

“Alo? Cóhwlf chuyệvtyrn gìnblm rồjkxbi?”

Giọqaxhng đtyqfiệvtyru Yếuxxjn Minh Tựxjre khôgtojng tốekyit lắziovm, “Sao bâgldny giờekyi cậvtyru mớknyki nghe?”

“Tôgtoji ởkyrn phòijedng gym, thếuxxj rốekyit cuộggwhc làxnizhwlf chuyệvtyrn gìnblm?”

“Minh Tu bịudqm ba đtyqfásvavnh, đtyqfásvavnh nặerbeng lắziovm, cậvtyru đtyqfếuxxjn bệvtyrnh việvtyrn ngay đtyqfi.”

Chu Tưhiioekying cắziovn chặerbet môgtoji, đtyqfeixcm thậvtyrt mạnppjnh lêivufn tủgnya gửnppji đtyqfjkxb, “Rầffbdm” mộggwht tiếuxxjng, cásvavnh cửnppja sắziovt lỏatgkng lẻijedo lõnecpm vàxnizo mộggwht mảuxxjng lớknykn.



END115.



Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.