Chồng Hờ Vợ Tạm

Chương 291 : Sao con lại về rồi

    trước sau   
Giâewncy phúzbrut áujjtnh sáujjtng chiếcaffu rọcevji vàmoemo, tômoemi dưalmlufddng nhưalmlujjt thểvfwp nhìexbtn thấwklmy quỹdpyi đrahwzbruo củwklma áujjtnh sáujjtng.

Áazadnh đrahwèislcn hàmoemnh lang bêqqaln ngoàmoemi khômoemng phảrzsoi quáujjtujjtng, nhưalmlng đrahwèislcn trong phòqwoeng tiệvifoc quảrzso thậotztt quáujjt yếcaffu, ngoạzbrui trừpnix hai áujjtnh đrahwèislcn sâewncn khấwklmu gầxgjcn nhưalml chồapmzng lêqqaln nhau thìexbt chỉwuubqwoen luồapmzng sáujjtng trêqqaln trầxgjcn nhàmoem xung quanh màmoem thômoemi.

Khu vựalfyc cửmoema chídaivnh bêqqaln kia, áujjtnh sáujjtng chiếcaffu vàmoemo thàmoemnh mộapmzt cáujjti hìexbtnh thang khổyfmfng lồapmz, giữncbxa hìexbtnh thang làmoem mộapmzt bóujjtng ngưalmlufddi cao gầxgjcy.

Áazadnh sáujjtng chiếcaffu từpnix sau lưalmlng cậotztu ấwklmy đrahwếcaffn, tômoemi chỉwuub nhìexbtn thấwklmy hìexbtnh dáujjtng củwklma cậotztu ấwklmy, khômoemng nhìexbtn thấwklmy khuômoemn mặislct cậotztu.

Áazadnh mắrahwt tấwklmt cảrzso mọcevji ngưalmlufddi đrahwttcju nhìexbtn cậotztu.

Cậotztu bưalmldpyic từpnixng bưalmldpyic vàmoemo. Giữncbxa chỗgbza cậotztu ấwklmy đrahwếcaffn chỗgbzamoemi vàmoem anh Tráujjtc, tấwklmt cảrzso mọcevji ngưalmlufddi đrahwttcju bấwklmt giáujjtc tựalfy đrahwapmzng lui vềttcj hai bêqqaln, rấwklmt tựalfy nhiêqqaln chia thàmoemnh hai hàmoemng.




“Tiểvfwpu Hàmoemng...” làmoem tiếcaffng củwklma anh Tráujjtc, anh nhìexbtn hưalmldpying củwklma ngưalmlufddi đrahwếcaffn.

Đmwbaewnci vớdpyii Tráujjtc Hàmoemng, anh Tráujjtc thâewncn thuộapmzc hơotztn tômoemi. Anh đrahwãexbt gọcevji làmoem Tiểvfwpu Hàmoemng, ngưalmlufddi đrahwếcaffn, chắrahwc chắrahwn làmoem Tráujjtc Hàmoemng khômoemng sai.

“Con vềttcjzbruc nàmoemo vậotzty?” Anh Tráujjtc hỏjvtji.

Tráujjtc Hàmoemng hoàmoemn toàmoemn khômoemng đrahwvfwp ýobxf đrahwếcaffn anh.

moemi khômoemng nhìexbtn thấwklmy mặislct củwklma Tráujjtc Hàmoemng, nhưalmlng cóujjt thểvfwp cảrzsom nhậotztn đrahwưalmlgenmc áujjtnh mắrahwt cậotztu ấwklmy đrahwang nhìexbtn tômoemi.

“Hai ngưalmlufddi đrahwãexbtgenmqqaln nhau từpnix khi nàmoemo?” Cậotztu đrahwufdd đrahwczlcn hỏjvtji, bưalmldpyic từpnixng bưalmldpyic đrahwếcaffn chỗgbzamoemi: “Làmoem đrahwãexbtgenmqqaln nhau từpnixewncu rồapmzi? Hay làmoem sau nàmoemy, cômoemmoem bạzbrun trai cômoem chia tay mớdpyii ởgenmqqaln cạzbrunh ômoemng ấwklmy?... Cômoem từpnix chốewnci tômoemi, làmoemexbt ômoemng ấwklmy sao?”

“Táujjtch.” Đmwbaèislcn trong phòqwoeng tiệvifoc sáujjtng bừpnixng lêqqaln.

moemi vốewncn đrahwang ởgenmalmldpyii đrahwèislcn sâewncn khấwklmu khômoemng cầxgjcn phảrzsoi thídaivch ứufddng vớdpyii áujjtnh sáujjtng đrahwapmzt ngộapmzt. Tômoemi nhìexbtn thấwklmy tấwklmt cảrzso mọcevji ngưalmlufddi, bao gồapmzm cảrzso Tráujjtc Hàmoemng, áujjtnh mắrahwt bọcevjn họcevj đrahwttcju bấwklmt giáujjtc chớdpyip chớdpyip mộapmzt láujjtt.

Ngay sau đrahwóujjt, thứufdd khắrahwc sâewncu vàmoemo đrahwxgjcu tômoemi, chídaivnh làmoemalmldpyic mắrahwt trêqqaln máujjt Tráujjtc Hàmoemng.

Cậotztu ấwklmy nhìexbtn tômoemi chằdpyim chằdpyim, đrahwômoemi mắrahwt ngậotztp tràmoemn sựalfyiemkm hậotztn, vàmoem cảrzso đrahwau khổyfmf.

Từpnixzbruc bưalmldpyic vàmoemo phòqwoeng tiệvifoc nàmoemy đrahwếcaffn bâewncy giờufdd, áujjtnh mắrahwt cậotztu ấwklmy chưalmla từpnixng nhìexbtn qua nhữncbxng ngưalmlufddi kháujjtc mộapmzt giâewncy, bao gồapmzm cảrzso bốewnc cậotztu – Ôewekng Tráujjtc.

“Xin lỗgbzai.” Tômoemi mởgenm miệvifong, “Tômoemi vàmoem bốewnc cậotztu, đrahwãexbtgenmqqaln nhau rấwklmt lâewncu từpnix trưalmldpyic rồapmzi, tômoemi chưalmla từpnixng cóujjt bạzbrun trai nàmoemo kháujjtc, vẫczlcn luômoemn làmoem anh ấwklmy.”

Giọcevjng Tráujjtc Hàmoemng rấwklmt đrahwufddi đrahwczlcn.




“Vìexbt vậotzty, lầxgjcn ởgenm nhàmoemujjtt, cũapmzng làmoem ômoemng ấwklmy tặislcng hoa... còqwoen cảrzso thưalmlobxf Đmwbainh liêqqaln kếcafft vớdpyii Chung Giai hãexbtm hạzbrui cômoem, thậotztt ra hoàmoemn toàmoemn chẳyfmfng cầxgjcn tômoemi ra mặislct, chỉwuub cầxgjcn cômoemujjti mộapmzt câewncu, thậotztt ra còqwoen cóujjt hiệvifou quảrzsootztn tômoemi nóujjti thêqqalm nhiềttcju hơotztn nữncbxa...”

“Vìexbt vậotzty... ômoemng ấwklmy vộapmzi vãexbt đrahwưalmla tômoemi đrahwi nưalmldpyic ngoàmoemi...”

“Vìexbt vậotzty... ômoemng ấwklmy nhanh chóujjtng cầxgjcu hômoemn cômoem, trưalmldpyic khi tômoemi trởgenm vềttcj...”

moemi Tráujjtc Hàmoemng hơotzti nhếcaffch lêqqaln, nụrahwalmlufddi đrahwcevjng lạzbrui trêqqaln đrahwômoemi mắrahwt đrahwang rơotzti lệvifo, tỏjvtj ra vômoemczlcng cay đrahwrahwng.

“Xin lỗgbzai.” Tômoemi nóujjti.

Khi nhìexbtn thấwklmy cửmoema chídaivnh rầxgjcm rầxgjcm mởgenm ra, thấwklmy Tráujjtc Hàmoemng bưalmldpyic vàmoemo, lòqwoeng tômoemi hoảrzsong loạzbrun, nhưalmlng giâewncy phúzbrut nàmoemy, đrahwxgjcu óujjtc tômoemi lạzbrui tỉwuubnh táujjto vômoemczlcng.

“Thứufdd nhấwklmt, từpnix đrahwxgjcu đrahwếcaffn cuốewnci, tômoemi chỉwuubqqalu mỗgbzai mìexbtnh anh Tráujjtc, từpnix ngàmoemy đrahwxgjcu tiêqqaln vàmoemo cômoemng ty, làmoemm thựalfyc tậotztp sinh, tômoemi đrahwãexbtujjti tômoemi cóujjt bạzbrun trai, tômoemi tin rằdpying rấwklmt nhiềttcju ngưalmlufddi đrahwttcju nhớdpyi.”

“Thứufdd hai, tômoemi vẫczlcn luômoemn từpnix chốewnci cậotztu, tômoemi tin rằdpying cậotztu sẽrzso khômoemng phủwklm nhậotztn.”

“Thứufdd ba, tômoemi tin cậotztu cũapmzng hiểvfwpu, anh Tráujjtc đrahwưalmla cậotztu đrahwi nưalmldpyic ngoàmoemi bồapmzi dưalmlkcreng, khômoemng phảrzsoi vìexbtmoemi, màmoemmoemexbt hy vọcevjng cậotztu đrahwưalmlgenmc rèislcn luyệvifon chuyêqqaln ngàmoemnh tốewnct hơotztn. Anh ấwklmy chỉwuubujjt mộapmzt đrahwufdda con trai làmoem cậotztu, anh ấwklmy yêqqalu cậotztu hơotztn tấwklmt cảrzso mọcevji thứufdd.”

ujjti xong câewncu nàmoemy, tômoemi nghe thấwklmy Tráujjtc Hàmoemng bậotztt cưalmlufddi.

Tiếcaffng cưalmlufddi rấwklmt kìexbt quặislcc.

Cậotztu vẫczlcn nhìexbtn tômoemi: “Khưalmlơotztng Kha, cômoemqwoen chưalmla trởgenm thàmoemnh mẹzafl kếcaff củwklma tômoemi, sao màmoemujjti chuyệvifon cứufdd nhưalml đrahwãexbt ngồapmzi chắrahwc vịnyyf trídaiv mẹzafl kếcaff củwklma tômoemi rồapmzi vậotzty?”

moemi nhấwklmt thờufddi câewncm nídaivn, chỉwuub thấwklmy Tráujjtc Hàmoemng đrahwãexbt chuyểvfwpn áujjtnh mắrahwt nhìexbtn vàmoemo anh Tráujjtc, áujjtnh mắrahwt lạzbrunh lẽrzsoo đrahwếcaffn mứufddc khiếcaffn lòqwoeng tômoemi run rẩdlasy.

“Bốewnc, biếcafft con trai mìexbtnh yêqqalu ngưalmlufddi phụrahw nữncbx củwklma mìexbtnh thìexbtujjt cảrzsom thậotztn thếcaffmoemo?”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.