Chọc Vào Hào Môn: Cha Đừng Đụng Vào Mẹ Con

Chương 60 : Anh dám chạm vào tôi, tôi liều mạng với anh

    trước sau   
Trìgsfxnh Dĩefraebhrnh ôetnnm lấymcty côetnn ta từlgad phíqrvva sau, sắlgtic mặjmfpt cứdxiwng ngắlgtit, thấymctp giọivfing nócxzyi: “Dạzjar Hi! Khôetnnng nêebhrn càqclen quấymcty! Thâbccrn thểwmra em vừlgada bịqrhnqrhnbccrm tìgsfxnh khôetnnng thểwmraqrvvch đrhaqyjbjng…..Khôetnnng cầkason lo lắlgting nữoofsa.”

Nam Cung Kìgsfxnh Hiêebhrn liếmfmbc mắlgtit nhìgsfxn Trìgsfxnh Dĩefraebhrnh, lạzjarnh lùwmrang “Hừlgad” mộyjbjt tiếmfmbng, ôetnnm Dụddrh Thiêebhrn Tuyếmfmbt đrhaqi lêebhrn lầkasou, côetnnebhr mang ngẩfvthng đrhaqkasou, nhìgsfxn cầkasou thang nàqcley giốvoqjng nhưkvttcxzy chúddrht quen thuộyjbjc, cảwmranh tưkvttwlofng ngàqcley đrhaqócxzyqrhn xỉesxlu bịqrhn anh giam cầkasom trong phòtnrqng xâbccrm phạzjarm dầkason hiệplhzn ra, côetnn sợwlof tớuknei mứdxiwc giậglrst mìgsfxnh, lắlgtic lắlgtic đrhaqkasou run run nócxzyi: “Khôetnnng cầkason…..Tôetnni khôetnnng đrhaqi lêebhrn, Nam Cung Kìgsfxnh Hiêebhrn, anh buôetnnng tôetnni ra!!”

etnn ra sứdxiwc giãzjary dụddrha lui vềivfi phíqrvva sau, nhưkvttng vìgsfx uốvoqjng say nêebhrn trong ngưkvttymcti khôetnnng còtnrqn chúddrht sứdxiwc lựyohnc nàqcleo, Nam Cung Kìgsfxnh Hiêebhrn ôetnnm chặjmfpt côetnn đrhaqang liềivfiu mạzjarng giãzjary giụddrha vàqcleo trưkvttuknec ngựyohnc, hơhcxli thởrvpecxzyng bỏlgadng phảwmraebhrn trêebhrn mặjmfpt côetnn: “Đislqàqcleng hoàqcleng mộyjbjt chúddrht cho tôetnni! Bằhwmeng khôetnnng côetnn sẽztug hốvoqji hậglrsn!”

Dụddrh Thiêebhrn Tuyếmfmbt sợwlof đrhaqếmfmbn mứdxiwc rơhcxli nưkvttuknec mắlgtit, nhữoofsng tròtnrq bạzjaro lựyohnc củglrsa ngưkvttymcti đrhaqàqclen ôetnnng nàqcley côetnn đrhaqivfiu cócxzy thểwmra chịqrhnu đrhaqyohnng, nhưkvttng khôetnnng thểwmra bịqrhn anh xâbccrm phạzjarm, côetnn dốvoqjc sứdxiwc xôetnn đrhaqfvthy anh: “Tôetnni khôetnnng muốvoqjn…..Nam Cung Kìgsfxnh Hiêebhrn anh đrhaqlgadng đrhaqddrhng vàqcleo tôetnni, nếmfmbu khôetnnng tôetnni liềivfiu mạzjarng vớuknei anh!!”

Nam Cung Kìgsfxnh Hiêebhrn khôetnnng biếmfmbt phụddrh nữoofs say rưkvttwlofu cũukryng cócxzy khíqrvv lựyohnc lớuknen nhưkvtt vậglrsy, sắlgtic mặjmfpt anh xanh méqrhnt, cầkasom cổhvnj tay côetnn vặjmfpn ra sau lưkvttng, đrhaqwmra cho côetnnvtuwn sávtuwt vàqcleo ngưkvttymcti anh, cúddrhi đrhaqkasou hung hălgting cắlgtin vàqclenh tai ngọivfit ngàqcleo lạzjarnh buốvoqjt củglrsa côetnn: “Côetnn éqrhnp tôetnni đrhaqávtuwnh côetnn phảwmrai khôetnnng?!”

Dụddrh Thiêebhrn Tuyếmfmbt théqrhnt chócxzyi tai, thâbccrn thểwmra mảwmranh mai mềivfim yếmfmbu ởrvpe trưkvttuknec mặjmfpt đrhaqàqclen ôetnnng khôetnni ngôetnn bịqrhn vặjmfpn đrhaqau đrhaqếmfmbn co rúddrhm rấymctt thốvoqjng khổhvnj.


“Kìgsfxnh Hiêebhrn!” Trìgsfxnh Dĩefraebhrnh kềivfim chếmfmb khôetnnng đrhaqưkvttwlofc, trávtuwn nổhvnji gâbccrn xanh, gầkasom nhẹvoqj mộyjbjt tiếmfmbng. chưkvttơhcxlng mớuknei nhấymctt đrhaqălgting trêebhrn ddlequydon

Đislqôetnni mắlgtit thâbccrm sâbccru củglrsa Nam Cung Kìgsfxnh Hiêebhrn hiệplhzn rõczul sựyohn giễqkytu cợwloft, lạzjarnh lùwmrang liếmfmbc mắlgtit nhìgsfxn anh ta: “Thếmfmbqcleo?”

Dụddrh Thiêebhrn Tuyếmfmbt nhâbccrn cơhcxl hộyjbji hung hălgting đrhaqzjarp anh mộyjbjt cưkvttuknec, hai tay vùwmrang thoávtuwt khỏlgadi sựyohn trócxzyi buộyjbjc củglrsa anh, nưkvttuknec mắlgtit nócxzyng hổhvnji chảwmray xuốvoqjng, khócxzyc xin giúddrhp đrhaqkaso: “Dĩefraebhrnh! Cứdxiwu tôetnni!!” truyệplhzn chỉesxl đrhaqălgting tạzjari ddlequydon

Ngưkvttymcti đrhaqàqclen ôetnnng nàqcley côetnn đrhaqãzjarebhru ròtnrqng rãzjarlgtim nălgtim, hẳdkyan sẽztug khôetnnng nhìgsfxn côetnn cứdxiw nhưkvtt thếmfmbqcley màqcle luâbccrn lạzjarc trong tay ávtuwc ma! Phảwmrai hay khôetnnng?

Trìgsfxnh Dĩefraebhrnh rấymctt nhanh nắlgtim chặjmfpt nắlgtim đrhaqymctm, khớuknep xưkvttơhcxlng đrhaqivfiu trắlgting bệplhzch.

Nam Cung Kìgsfxnh Hiêebhrn bịqrhn đrhaqzjarp đrhaqau, ôetnnm chầkasom lấymcty bảwmra vai côetnn giữoofs chặjmfpt trưkvttuknec mặjmfpt mìgsfxnh, Dụddrh Thiêebhrn Tuyếmfmbt đrhaqau đrhaqếmfmbn kêebhru to, sắlgtic môetnni đrhaqyjbjt nhiêebhrn trắlgting bệplhzch, Nam Cung Kìgsfxnh Hiêebhrn cũukryng khôetnnng biếmfmbt đrhaqếmfmbn tộyjbjt cùwmrang làqclem đrhaqau côetnnrvpe chỗdxiwqcleo, chẳdkyang qua làqcle lửetnna giậglrsn càqcleng sâbccru, hung hălgting chếmfmb trụddrh cằhwmem củglrsa côetnncxzyi: “Đislqêebhrm nay côetnn chếmfmbt chắlgtic!”

Cảwmravtuwnh tay đrhaqau đrhaquknen giốvoqjng nhưkvtt bịqrhn phếmfmb bỏlgad, Dụddrh Thiêebhrn Tuyếmfmbt cũukryng khôetnnng còtnrqn hơhcxli sứdxiwc giãzjary giụddrha, bịqrhn anh kéqrhno lêebhr đrhaqi lêebhrn lầkasou, đrhaqôetnni mắlgtit đrhaqlgadm lệplhz quay đrhaqkasou trávtuwnh néqrhn mộyjbjt lầkason cuốvoqji cùwmrang, thấymcty gưkvttơhcxlng mặjmfpt củglrsa Trìgsfxnh Dĩefraebhrnh từlgad đrhaqkasou đrhaqếmfmbn cuốvoqji vẫlgadn duy trìgsfx trầkasom mặjmfpc, cùwmrang ávtuwnh mắlgtit đrhaqlgtic ýznlx củglrsa Nam Cung Dạzjar Hi!

*****

Vừlgada vàqcleo cửetnna phòtnrqng đrhaqãzjar bịqrhnetnnn, chốvoqjng đrhaqkaso trêebhrn vávtuwn cửetnna, trờymcti đrhaqymctt mùwmra mịqrhnt.

Hai tay củglrsa Nam Cung Kìgsfxnh Hiêebhrn ôetnnm mặjmfpt củglrsa côetnn, giốvoqjng nhưkvtt trừlgadng phạzjart, hung dữoofskvttuknep đrhaqoạzjart, Dụddrh Thiêebhrn Tuyếmfmbt đrhaqdxiwng khôetnnng vữoofsng trưkvttwloft dầkason xuốvoqjng, anh liềivfin ôetnnm chặjmfpt eo côetnn giam cầkasom trưkvttuknec ngựyohnc, cho đrhaqếmfmbn khi nếmfmbm đrhaqưkvttwlofc vịqrhn mặjmfpn nưkvttuknec mắlgtit, cùwmrang cảwmram nhậglrsn đrhaqưkvttwlofc toàqclen thâbccrn côetnn run rẩfvthy, đrhaqyjbjng távtuwc củglrsa anh mớuknei chậglrsm dầkason.

“..…” Trưkvttuknec mắlgtit Dụddrh Thiêebhrn Tuyếmfmbt mơhcxl hồwvjs, đrhaqau đrhaqếmfmbn cắlgtin chặjmfpt môetnni, đrhaqdxiwng khôetnnng vữoofsng.

ddrhc nàqcley, Nam Cung Kìgsfxnh Hiêebhrn mớuknei cảwmram thấymcty trêebhrn tay mìgsfxnh sềivfinh sệplhzch ưkvttơhcxln ưkvttuknet, nhưkvttng lạzjari khôetnnng thấymcty rõczulqclevtuwi gìgsfx, mộyjbjt tay men theo vávtuwch tưkvttymctng bậglrst đrhaqèrnvln, giờymct mớuknei thấymcty trêebhrn bảwmra vai côetnnqcle mộyjbjt mảwmranh sềivfinh sệplhzch màqcleu vàqcleng, trộyjbjn lẫlgadn vớuknei màqcleu đrhaqlgadkvttơhcxli củglrsa mávtuwu. mang truyệplhzn đrhaqi xin ghi rõczul nguồwvjsn:ddlequydon

“Chếmfmbt tiệplhzt, chuyệplhzn gìgsfx xảwmray ra?!” Nam Cung Kìgsfxnh Hiêebhrn bấymctt ngờymct, nhìgsfxn côetnn gầkasom nhẹvoqj.

Dụddrh Thiêebhrn Tuyếmfmbt hòtnrqa hoãzjarn hôetnn hấymctp, hai hàqcleng mi ưkvttuknet nhẹvoqjp nưkvttuknec mắlgtit chớuknep chớuknep hai cávtuwi, nhìgsfxn vàqcleo ávtuwnh mắlgtit củglrsa anh từlgad từlgad trởrvpeebhrn oávtuwn hậglrsn, ‘Chávtuwt’ mộyjbjt cávtuwi távtuwt giávtuwng thẳdkyang vàqcleo mávtuw anh, dùwmrang hếmfmbt sứdxiwc lựyohnc đrhaqfvthy anh ra: “Buôetnnng tôetnni ra, cávtuwi têebhrn khốvoqjn kiếmfmbp nàqcley!”

Nam Cung Kìgsfxnh Hiêebhrn khẽztug nguyềivfin rủglrsa mộyjbjt tiếmfmbng, cócxzy cảwmram giávtuwc lầkason nữoofsa bịqrhn bềivfi ngoàqclei yếmfmbu đrhaquốvoqji củglrsa côetnn lừlgada gạzjart, ôetnnm eo côetnnqrhno qua, trong lúddrhc côetnn théqrhnt lêebhrn mộyjbjt tiếmfmbng chócxzyi tai anh đrhaqãzjar lấymctn ávtuwp côetnnebhrn giưkvttymctng, giữoofsa chiếmfmbc giưkvttymctng lớuknen mềivfim mạzjari, thởrvpe dốvoqjc kịqrhnch liệplhzt, miệplhzng vếmfmbt thưkvttơhcxlng trêebhrn vai côetnn nứdxiwt ra, khôetnnng ngừlgadng run rẩfvthy.

“Đislqlgadng…..” Dụddrh Thiêebhrn Tuyếmfmbt bấymctu víqrvvu bờymct vai củglrsa anh, đrhaqôetnni mắlgtit đrhaqkasoy lệplhz, nứdxiwc nởrvpecxzyi: “Buôetnnng tôetnni ra…..Nam Cung Kìgsfxnh Hiêebhrn, anh khôetnnng đrhaqưkvttwlofc cưkvttkasong bứdxiwc tôetnni, anh khôetnnng đrhaqưkvttwlofc phéqrhnp làqclem nhưkvtt vậglrsy….. Đislqâbccry làqcle phạzjarm phávtuwp!”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.