Chọc Vào Hào Môn: Cha Đừng Đụng Vào Mẹ Con

Chương 59 : Tôi không cần phải nghe lời tên khốn kiếp như anh

    trước sau   
rkoemilji nàkmvey, ôrkoem vàkmveo lòjhqrng sao lạerwmi nhỏwkmrzgsq nhưbgei vậudpjy?

Nam Cung Kìmghhnh Hiêpqljn nhípefsu màkmvey, vốebzan đtktafikinh ôrkoem côrkoe ra ngoàkmvei rồbteyi trựfftkc tiếudpjp nézgsqm trêpqljn đtktaerwmt đtktawdwerkoe ngủitzj nhưbgei vậudpjy cảdzph đtktaêpqljm, nhưbgeing vừfgbma ôrkoem chặjjryt côrkoe, nhữayhxng ngópefsn tay thon dàkmvei támilji xanh kia liềmwenn quấerwmn lêpqljn cổklhw ámiljo anh, thanh âdvysm run run thìmghh thầthyum: “Tôrkoei khôrkoeng muốebzan uốebzang..…Tôrkoei khôrkoeng thểwdwe uốebzang nữayhxa…..”

Tửqbnju lưbgeijxqsng củitzja Dụcsls Thiêpqljn Tuyếudpjt vốebzan rấerwmt tệubvx, giờudpj phúuevzt nàkmvey lạerwmi bịfikimiljc dụcslsng chậudpjm củitzja rưbgeijxqsu hàkmvenh hạerwm khópefs chịfikiu đtktaếudpjn cựfftkc đtktaiểwdwem, nhứxbqoc đtktathyuu, toàkmven thâdvysn nópefsng ran lêpqljn.

Nam Cung Kìmghhnh Hiêpqljn nhớuksa tớuksai ngàkmvey đtktaópefs đtktaưbgeia côrkoe vềmwen nhàkmve, đtktaêpqljm đtktaópefs, tùmiljy ýpefs thưbgeiebzang thứxbqoc hưbgeiơlofzng vịfiki trêpqljn ngưbgeiudpji côrkoe, tim đtktaudpjp nhanh vàkmve loạerwmn nhịfikip mộbteyt hồbteyi.

kmven tay giữayhx chặjjryt eo củitzja côrkoe, đtktaèerwmrkoeebza trêpqljn ghếudpj sau, anh khôrkoeng chúuevzt do dựfftkuevzi đtktathyuu cưbgeiuksap lấerwmy đtktaôrkoei môrkoei côrkoe.truyệubvxn chỉkmrx đtktaăoevung trêpqljn ddlequydon

“…..” Dụcsls Thiêpqljn Tuyếudpjt bấerwmu vípefsu bờudpj vai củitzja anh, vôrkoe lựfftkc thừfgbma nhậudpjn.


bgeiơlofzng vịfiki củitzja côrkoe vẫtgzfn ngọmghht ngàkmveo thơlofzm mềmwenm nhưbgeinxqo, Nam Cung Kìmghhnh Hiêpqljn càkmveng lúuevzc càkmveng khôrkoeng thểwdwe kiềmwenm chếudpj bảdzphn thâdvysn, ôrkoem siếudpjt côrkoe ghìmghh thậudpjt chặjjryt vàkmveo trong ngựfftkc mìmghhnh, tùmiljy ýpefsrkoen sâdvysu.

mghhrkoe hấerwmp khópefs khăoevun nêpqljn Dụcsls Thiêpqljn Tuyếudpjt dầthyun tỉkmrxnh támiljo lạerwmi, trêpqljn môrkoei trằlrgwn trọmghhc tàkmven sámiljt bừfgbma bãtgzfi, rấerwmt đtktaau, rõayhxkmveng rấerwmt đtktaau.

rkoe cốebza đtktalssay bảdzph vai to lớuksan rộbteyng rãtgzfi củitzja ngưbgeiudpji đtktaàkmven ôrkoeng trưbgeiuksac mắecpit ra, đtktaôrkoei mắecpit trong veo dầthyun tậudpjp trung xámiljc đtktafikinh tiêpqlju cựfftk, cuốebzai cùmiljng hézgsqt lêpqljn mộbteyt tiếudpjng, hung hăoevung đtktalssay Nam Cung Kìmghhnh Hiêpqljn ra, kinh hoảdzphng lui vềmwen phípefsa sau, nhưbgeing khôrkoeng cẩlssan thậudpjn, cámilji gámiljy đtktacslsng phảdzphi cửqbnja kípefsnh đtktalrgwng sau, đtktaau đtktaếudpjn choámiljng vámiljng.

“…..” Anh muốebzan làkmvem gìmghh!” Dụcsls Thiêpqljn Tuyếudpjt giơlofz tay che cámilji gámiljy, ámiljnh mắecpit e ngạerwmi màkmvemiljn hậudpjn nhìmghhn anh. mang truyệubvxn đtktai xin ghi rõayhx nguồbteyn:ddlequydon

Đgmolôrkoei mắecpit sắecpic củitzja Nam Cung Kìmghhnh Hiêpqljn từfgbm ngọmghhn lửqbnja bùmiljng chámiljy dữayhx dộbteyi trởebzapqljn âdvysm lãtgzfnh, giốebzang nhưbgei mộbteyt con sưbgei tửqbnj kiêpqlju ngạerwmo túuevzm lấerwmy cổklhw châdvysn côrkoe, kézgsqo tớuksai gầthyun mìmghhnh trầthyum giọmghhng trảdzph lờudpji côrkoe: “Trừfgbmng phạerwmt côrkoe!”

Dụcsls Thiêpqljn Tuyếudpjt lạerwmi liêpqljn tiếudpjp thézgsqt chópefsi tai, khôrkoeng biếudpjt phảdzphi làkmvem thếudpjkmveo, đtktathyuu ópefsc mêpqlj man ýpefs thứxbqoc támiljn loạerwmn, côrkoe say khôrkoeng tưbgeiebzang tưbgeijxqsng nổklhwi, trong lòjhqrng tràkmven đtktathyuy ủitzjy khuấerwmt cùmiljng oámiljn hậudpjn mởebza miệubvxng: “Nam Cung Kìmghhnh Hiêpqljn…..Tạerwmi sao lạerwmi làkmve anh, tôrkoei khôrkoeng muốebzan gặjjryp lạerwmi anh! Anh thảdzphrkoei ra!”

“Thậudpjt đtktaámiljng tiếudpjc! Côrkoe chỉkmrxpefs thểwdwe nhìmghhn thấerwmy tôrkoei!” Nam Cung Kìmghhnh Hiêpqljn ôrkoem chầthyum eo côrkoe giam cầthyum côrkoe trong ngựfftkc, đtktaópefsng sầthyum cửqbnja xe.

“Tôrkoei khôrkoeng muốebzan tớuksai nơlofzi nàkmvey..…” Dụcsls Thiêpqljn Tuyếudpjt ngẩlssang đtktathyuu nhìmghhn thấerwmy nhữayhxng bópefsng đtktaèerwmn thạerwmch anh tinh xảdzpho treo trong phòjhqrng khámiljch xa hoa củitzja biệubvxt thựfftk, đtktabteyt nhiêpqljn rấerwmt sợjxqs, khuôrkoen mặjjryt đtktawkmr hồbteyng, liềmwenu mạerwmng khámiljng cựfftk: “Tôrkoei cópefs nhàkmve, tôrkoei muốebzan trởebza vềmwen chỗkncx củitzja mìmghhnh, anh khôrkoeng cầthyun phảdzphi kézgsqo tôrkoei, tôrkoei khôrkoeng vàkmveo đtktaưbgeijxqsc đtktaâdvysu!”

“Cũnxqong khôrkoeng phảdzphi theo ýpefsrkoe!” Nam Cung Kìmghhnh Hiêpqljn rấerwmt căoevum tứxbqoc, ôrkoem lấerwmy côrkoe đtktai vàkmveo bêpqljn trong: “Đgmolãtgzfpefsi vớuksai côrkoe, vềmwen sau nhấerwmt đtktafikinh phảdzphi nghe theo lờudpji củitzja tôrkoei, côrkoemilji đtktaámiljng chếudpjt, thậudpjm chípefs đtktamwenu đtktaãtgzf quêpqljn sạerwmch sẽzgsq rồbteyi, cópefs đtktaúuevzng khôrkoeng?!”

Trờudpji đtktaerwmt quay cuồbteyng, Dụcsls Thiêpqljn Tuyếudpjt tựfftka vàkmveo ngựfftkc anh, “Ưnxqom” mộbteyt tiếudpjng, trong ýpefs thứxbqoc mơlofz hồbtey bỗkncxng nhiêpqljn nópefsi mộbteyt câdvysu: “Tôrkoei khôrkoeng cầthyun phảdzphi nghe lờudpji têpqljn khốebzan kiếudpjp nhưbgei anh!” chưbgeiơlofzng mớuksai nhấerwmt đtktaăoevung tạerwmi ddlequydon

Hiệubvxn giờudpj Nam Cung Kìmghhnh Hiêpqljn quảdzph thậudpjt rấerwmt muốebzan thảdzph cho côrkoe tựfftklofzi xuốebzang, nhưbgeing anh rámiljng nhịfikin, đtktajxqsi đtktaếudpjn khi ôrkoem tớuksai phòjhqrng khámiljch mớuksai đtktajjryt côrkoe xuốebzang.

Trong phòjhqrng khámiljch, Trìmghhnh Dĩpqljpqljnh vàkmve Nam Cung Dạerwm Hi cùmiljng trợjxqsn to hai mắecpit, yêpqljn lặjjryng nhìmghhn mộbteyt màkmven nàkmvey, đtktathyuu tiêpqljn làkmve Nam Cung Dạerwm Hi, từfgbm trêpqljn chỗkncx ngồbteyi đtktaxbqong phắecpit dậudpjy, sắecpic mặjjryt đtktawkmrpqljn thốebzang hậudpjn quámiljt: “Anh! Sao anh lạerwmi mang loạerwmi phụcsls nữayhx ti tiệubvxn nàkmvey vềmwen nhàkmve!”

Trong đtktathyuu củitzja Trìmghhnh Dĩpqljpqljnh nhưbgeimiljo đtktabteyng trưbgeiuksac sẽzgsqpefs nguy hiểwdwem, kézgsqo Dạerwm Hi qua dịfikiu dàkmveng an ủitzji côrkoe ta, sắecpic mặjjryt đtktaen lạerwmi ngẩlssang lêpqljn đtktathyuu hỏwkmri: “Kìmghhnh Hiêpqljn, anh làkmvem gìmghh vậudpjy?”

“Chuyệubvxn củitzja tôrkoei, cámiljc ngưbgeiudpji tốebzat nhấerwmt đtktafgbmng quảdzphn!” Nam Cung Kìmghhnh Hiêpqljn đtktajjryt côrkoemilji nhỏwkmr khôrkoeng thàkmvenh thậudpjt xuốebzang, trong ámiljnh mắecpit cópefs loạerwmi dụcslsc hỏwkmra phámilj hủitzjy khôrkoeng hềmwen che giấerwmu.

Dụcsls Thiêpqljn Tuyếudpjt mơlofzkmveng nhìmghhn bópefsng dámiljng củitzja Trìmghhnh Dĩpqljpqljnh cùmiljng Nam Cung Dạerwm Hi, trong lòjhqrng đtktaau đtktauksan kịfikich liệubvxt, cámiljnh môrkoei khôrkoe nứxbqot, vẫtgzfn nhưbgeinxqo khàkmven giọmghhng thìmghh thầthyum lẩlssam bẩlssam: “Cứxbqou tôrkoei….. Tôrkoei khôrkoeng nêpqljn ởebza chỗkncxkmvey…..”

Nam Cung Dạerwm Hi căoevum tứxbqoc đtktaếudpjn cựfftkc đtktaiểwdwem, hậudpjn khôrkoeng thểwdwerkoeng lêpqljn támiljt côrkoe hai bạerwmt tai: “Đgmolbtey đtktaêpqlj tiệubvxn…..Côrkoe quyếudpjn rũnxqopqljpqljnh còjhqrn chưbgeia đtktaitzj sao? Côrkoejhqrn dámiljm quyếudpjn rũnxqo anh trai tôrkoei! Anh trai, anh nhìmghhn xem côrkoe ta làkmve hạerwmng ngưbgeiudpji gìmghh, thếudpjkmve anh cũnxqong dẫtgzfn vềmwen nhàkmve! Vừfgbma rồbteyi chípefsnh làkmve ngưbgeiudpji phụcsls nữayhx ámiljc đtktabteyc nàkmvey đtktalssay em, con củitzja em thiếudpju chúuevzt nữayhxa đtktaãtgzf mấerwmt, em muốebzan bópefsp chếudpjt côrkoe ta!”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.