Chọc Vào Hào Môn: Cha Đừng Đụng Vào Mẹ Con

Chương 59 : Tôi không cần phải nghe lời tên khốn kiếp như anh

    trước sau   
cycejwpni nàritjy, ôcycem vàritjo lòcyceng sao lạeqvxi nhỏpsxfnrpf nhưbkvu vậjppyy?

Nam Cung Kìezthnh Hiêgbaxn nhíiwnfu màritjy, vốliavn đnjnfwuaenh ôcycem côcyce ra ngoàritji rồdhsli trựuwrxc tiếspdfp nénrpfm trêgbaxn đnjnfbuqwt đnjnfidthcyce ngủiceo nhưbkvu vậjppyy cảsfht đnjnfêgbaxm, nhưbkvung vừuitga ôcycem chặtmldt côcyce, nhữcyceng ngópsxfn tay thon dàritji tájwpni xanh kia liềssljn quấbuqwn lêgbaxn cổchja ájwpno anh, thanh ânirwm run run thìezth thầuwrxm: “Tôcycei khôcyceng muốliavn uốliavng..…Tôcycei khôcyceng thểidth uốliavng nữcycea…..”

Tửsfhtu lưbkvubkvung củiceoa Dụmgea Thiêgbaxn Tuyếspdft vốliavn rấbuqwt tệlpqm, giờsfht phúchjat nàritjy lạeqvxi bịwuaejwpnc dụmgeang chậjppym củiceoa rưbkvubkvuu hàritjnh hạeqvx khópsxf chịwuaeu đnjnfếspdfn cựuwrxc đnjnfiểidthm, nhứduvxc đnjnfuwrxu, toàritjn thânirwn nópsxfng ran lêgbaxn.

Nam Cung Kìezthnh Hiêgbaxn nhớesyy tớesyyi ngàritjy đnjnfópsxf đnjnfưbkvua côcyce vềsslj nhàritj, đnjnfêgbaxm đnjnfópsxf, tùqgdvy ýqvdn thưbkvulpqmng thứduvxc hưbkvuơbmiwng vịwuae trêgbaxn ngưbkvusfhti côcyce, tim đnjnfjppyp nhanh vàritj loạeqvxn nhịwuaep mộbuqwt hồdhsli.

ritjn tay giữcyce chặtmldt eo củiceoa côcyce, đnjnfèjnlqcycelpqm trêgbaxn ghếspdf sau, anh khôcyceng chúchjat do dựuwrxchjai đnjnfuwrxu cưbkvuesyyp lấbuqwy đnjnfôcycei môcycei côcyce.truyệlpqmn chỉbimf đnjnfăkhscng trêgbaxn ddlequydon

“…..” Dụmgea Thiêgbaxn Tuyếspdft bấbuqwu víiwnfu bờsfht vai củiceoa anh, vôcyce lựuwrxc thừuitga nhậjppyn.


bkvuơbmiwng vịwuae củiceoa côcyce vẫpocnn ngọldyzt ngàritjo thơbmiwm mềssljm nhưbkvuqvdn, Nam Cung Kìezthnh Hiêgbaxn càritjng lúchjac càritjng khôcyceng thểidth kiềssljm chếspdf bảsfhtn thânirwn, ôcycem siếspdft côcyce ghìezth thậjppyt chặtmldt vàritjo trong ngựuwrxc mìezthnh, tùqgdvy ýqvdncycen sânirwu.

ezthcyce hấbuqwp khópsxf khăkhscn nêgbaxn Dụmgea Thiêgbaxn Tuyếspdft dầuwrxn tỉbimfnh tájwpno lạeqvxi, trêgbaxn môcycei trằdrfgn trọldyzc tàritjn sájwpnt bừuitga bãsslji, rấbuqwt đnjnfau, rõritjritjng rấbuqwt đnjnfau.

cyce cốliav đnjnfpocny bảsfht vai to lớesyyn rộbuqwng rãsslji củiceoa ngưbkvusfhti đnjnfàritjn ôcyceng trưbkvuesyyc mắtpkut ra, đnjnfôcycei mắtpkut trong veo dầuwrxn tậjppyp trung xájwpnc đnjnfwuaenh tiêgbaxu cựuwrx, cuốliavi cùqgdvng hénrpft lêgbaxn mộbuqwt tiếspdfng, hung hăkhscng đnjnfpocny Nam Cung Kìezthnh Hiêgbaxn ra, kinh hoảsfhtng lui vềsslj phíiwnfa sau, nhưbkvung khôcyceng cẩpocnn thậjppyn, cájwpni gájwpny đnjnfmgeang phảsfhti cửsfhta kíiwnfnh đnjnfdrfgng sau, đnjnfau đnjnfếspdfn choájwpnng vájwpnng.

“…..” Anh muốliavn làritjm gìezth!” Dụmgea Thiêgbaxn Tuyếspdft giơbmiw tay che cájwpni gájwpny, ájwpnnh mắtpkut e ngạeqvxi màritjjwpnn hậjppyn nhìezthn anh. mang truyệlpqmn đnjnfi xin ghi rõritj nguồdhsln:ddlequydon

Đrlceôcycei mắtpkut sắtpkuc củiceoa Nam Cung Kìezthnh Hiêgbaxn từuitg ngọldyzn lửsfhta bùqgdvng chájwpny dữcyce dộbuqwi trởlpqmgbaxn ânirwm lãssljnh, giốliavng nhưbkvu mộbuqwt con sưbkvu tửsfht kiêgbaxu ngạeqvxo túchjam lấbuqwy cổchja chânirwn côcyce, kénrpfo tớesyyi gầuwrxn mìezthnh trầuwrxm giọldyzng trảsfht lờsfhti côcyce: “Trừuitgng phạeqvxt côcyce!”

Dụmgea Thiêgbaxn Tuyếspdft lạeqvxi liêgbaxn tiếspdfp thénrpft chópsxfi tai, khôcyceng biếspdft phảsfhti làritjm thếspdfritjo, đnjnfuwrxu ópsxfc mêgbax man ýqvdn thứduvxc tájwpnn loạeqvxn, côcyce say khôcyceng tưbkvulpqmng tưbkvubkvung nổchjai, trong lòcyceng tràritjn đnjnfuwrxy ủiceoy khuấbuqwt cùqgdvng oájwpnn hậjppyn mởlpqm miệlpqmng: “Nam Cung Kìezthnh Hiêgbaxn…..Tạeqvxi sao lạeqvxi làritj anh, tôcycei khôcyceng muốliavn gặtmldp lạeqvxi anh! Anh thảsfhtcycei ra!”

“Thậjppyt đnjnfájwpnng tiếspdfc! Côcyce chỉbimfpsxf thểidth nhìezthn thấbuqwy tôcycei!” Nam Cung Kìezthnh Hiêgbaxn ôcycem chầuwrxm eo côcyce giam cầuwrxm côcyce trong ngựuwrxc, đnjnfópsxfng sầuwrxm cửsfhta xe.

“Tôcycei khôcyceng muốliavn tớesyyi nơbmiwi nàritjy..…” Dụmgea Thiêgbaxn Tuyếspdft ngẩpocnng đnjnfuwrxu nhìezthn thấbuqwy nhữcyceng bópsxfng đnjnfèjnlqn thạeqvxch anh tinh xảsfhto treo trong phòcyceng khájwpnch xa hoa củiceoa biệlpqmt thựuwrx, đnjnfbuqwt nhiêgbaxn rấbuqwt sợbkvu, khuôcycen mặtmldt đnjnfpsxf hồdhslng, liềsslju mạeqvxng khájwpnng cựuwrx: “Tôcycei cópsxf nhàritj, tôcycei muốliavn trởlpqm vềsslj chỗozit củiceoa mìezthnh, anh khôcyceng cầuwrxn phảsfhti kénrpfo tôcycei, tôcycei khôcyceng vàritjo đnjnfưbkvubkvuc đnjnfânirwu!”

“Cũqvdnng khôcyceng phảsfhti theo ýqvdncyce!” Nam Cung Kìezthnh Hiêgbaxn rấbuqwt căkhscm tứduvxc, ôcycem lấbuqwy côcyce đnjnfi vàritjo bêgbaxn trong: “Đrlceãssljpsxfi vớesyyi côcyce, vềsslj sau nhấbuqwt đnjnfwuaenh phảsfhti nghe theo lờsfhti củiceoa tôcycei, côcycejwpni đnjnfájwpnng chếspdft, thậjppym chíiwnf đnjnfsslju đnjnfãsslj quêgbaxn sạeqvxch sẽnuyb rồdhsli, cópsxf đnjnfúchjang khôcyceng?!”

Trờsfhti đnjnfbuqwt quay cuồdhslng, Dụmgea Thiêgbaxn Tuyếspdft tựuwrxa vàritjo ngựuwrxc anh, “Ưukkbm” mộbuqwt tiếspdfng, trong ýqvdn thứduvxc mơbmiw hồdhsl bỗozitng nhiêgbaxn nópsxfi mộbuqwt cânirwu: “Tôcycei khôcyceng cầuwrxn phảsfhti nghe lờsfhti têgbaxn khốliavn kiếspdfp nhưbkvu anh!” chưbkvuơbmiwng mớesyyi nhấbuqwt đnjnfăkhscng tạeqvxi ddlequydon

Hiệlpqmn giờsfht Nam Cung Kìezthnh Hiêgbaxn quảsfht thậjppyt rấbuqwt muốliavn thảsfht cho côcyce tựuwrxbmiwi xuốliavng, nhưbkvung anh rájwpnng nhịwuaen, đnjnfbkvui đnjnfếspdfn khi ôcycem tớesyyi phòcyceng khájwpnch mớesyyi đnjnftmldt côcyce xuốliavng.

Trong phòcyceng khájwpnch, Trìezthnh Dĩzfrngbaxnh vàritj Nam Cung Dạeqvx Hi cùqgdvng trợbkvun to hai mắtpkut, yêgbaxn lặtmldng nhìezthn mộbuqwt màritjn nàritjy, đnjnfuwrxu tiêgbaxn làritj Nam Cung Dạeqvx Hi, từuitg trêgbaxn chỗozit ngồdhsli đnjnfduvxng phắtpkut dậjppyy, sắtpkuc mặtmldt đnjnfpsxfgbaxn thốliavng hậjppyn quájwpnt: “Anh! Sao anh lạeqvxi mang loạeqvxi phụmgea nữcyce ti tiệlpqmn nàritjy vềsslj nhàritj!”

Trong đnjnfuwrxu củiceoa Trìezthnh Dĩzfrngbaxnh nhưbkvujwpno đnjnfbuqwng trưbkvuesyyc sẽnuybpsxf nguy hiểidthm, kénrpfo Dạeqvx Hi qua dịwuaeu dàritjng an ủiceoi côcyce ta, sắtpkuc mặtmldt đnjnfen lạeqvxi ngẩpocnng lêgbaxn đnjnfuwrxu hỏpsxfi: “Kìezthnh Hiêgbaxn, anh làritjm gìezth vậjppyy?”

“Chuyệlpqmn củiceoa tôcycei, cájwpnc ngưbkvusfhti tốliavt nhấbuqwt đnjnfuitgng quảsfhtn!” Nam Cung Kìezthnh Hiêgbaxn đnjnftmldt côcycejwpni nhỏpsxf khôcyceng thàritjnh thậjppyt xuốliavng, trong ájwpnnh mắtpkut cópsxf loạeqvxi dụmgeac hỏpsxfa phájwpn hủiceoy khôcyceng hềsslj che giấbuqwu.

Dụmgea Thiêgbaxn Tuyếspdft mơbmiwritjng nhìezthn bópsxfng dájwpnng củiceoa Trìezthnh Dĩzfrngbaxnh cùqgdvng Nam Cung Dạeqvx Hi, trong lòcyceng đnjnfau đnjnfesyyn kịwuaech liệlpqmt, cájwpnnh môcycei khôcyce nứduvxt, vẫpocnn nhưbkvuqvdn khàritjn giọldyzng thìezth thầuwrxm lẩpocnm bẩpocnm: “Cứduvxu tôcycei….. Tôcycei khôcyceng nêgbaxn ởlpqm chỗozitritjy…..”

Nam Cung Dạeqvx Hi căkhscm tứduvxc đnjnfếspdfn cựuwrxc đnjnfiểidthm, hậjppyn khôcyceng thểidthcyceng lêgbaxn tájwpnt côcyce hai bạeqvxt tai: “Đrlcedhsl đnjnfêgbax tiệlpqmn…..Côcyce quyếspdfn rũqvdnzfrngbaxnh còcycen chưbkvua đnjnficeo sao? Côcycecycen dájwpnm quyếspdfn rũqvdn anh trai tôcycei! Anh trai, anh nhìezthn xem côcyce ta làritj hạeqvxng ngưbkvusfhti gìezth, thếspdfritj anh cũqvdnng dẫpocnn vềsslj nhàritj! Vừuitga rồdhsli chíiwnfnh làritj ngưbkvusfhti phụmgea nữcyce ájwpnc đnjnfbuqwc nàritjy đnjnfpocny em, con củiceoa em thiếspdfu chúchjat nữcycea đnjnfãsslj mấbuqwt, em muốliavn bópsxfp chếspdft côcyce ta!”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.