Chọc Vào Hào Môn: Cha Đừng Đụng Vào Mẹ Con

Chương 341 : Ngoại truyện

    trước sau   

jhlca hèrujt lạpbwli đvqytếisbfn mùjhlca thu, thờyzoyi tiếisbft dầnxcxn dầnxcxn chuyểapyrn lạpbwlnh.

slqoc mánqubi vừjhlca cắxgdot xong đvqytãqljm phủcjfh xuốnofrng che cánqubi tránqubn, tóslqoc luôfavzn cộggsit đvqytfavzi ngựfurqa cũesdmng buôfavzng xoãqljm trêfhaen vai, che dấssqhu đvqyti phầnxcxn da thịwtxvt đvqytang dầnxcxn kéagsfo da non hồncnfng hồncnfng ởapyrggsiyzoyn mặxiutt, cảitxl khuôfavzn mặxiutt cóslqo thểapyrslqoi làdolb hoàdolbn mỹwxyx.

Dụvfuo Thiêfhaen Nhu nhìuvebn chímtuknh mìuvebnh trong gưggsiơtgorng, ngơtgor ngẩtgorn, khôfavzng nghĩhiie tớagsfi cóslqo thểapyr khôfavzi phụvfuoc tốnofrt đvqytếisbfn nhưggsi vậorexy.

Nghe nóslqoi phầnxcxn bịwtxv bỏaioing phímtuka sau lưggsing sẽnhzo đvqytapyr lạpbwli vếisbft sẹpoxuo, chẳqljmng qua mùjhlca hèrujt khôfavzng cóslqotgor hộggsii lạpbwli mặxiutc ánqubo lộggsi vai, côfavzesdmng khôfavzng phánqubt giánqubc ra chỗncdfdolbo khôfavzng đvqytúncnfng, ngơtgor ngánqubc đvqytlnfjng trong phòrujtng vàdolbi giâdpviy, thẳqljmng đvqytếisbfn khi tiếisbfng chuôfavzng di đvqytggsing làdolbm côfavz giậorext mìuvebnh.

Vộggsii vàdolbng tiếisbfp đvqytiệqaayn thoạpbwli: “Alo? Xin chàdolbo?”

“Dìuveb úncnft, hôfavzm nay làdolb ngàdolby đvqytnxcxu tiêfhaen dìuveb trởapyr vềhpnl đvqyti làdolbm nha! Cóslqo đvqytang lưggsiyzoyi biếisbfng ngủcjfhggsiagsfng khôfavzng? Hừjhlc hừjhlc, Tiểapyru Ảdkhlnh đvqytãqljm rờyzoyi giưggsiyzoyng chuẩtgorn bịwtxv đvqyti họuodnc, dìuvebrujtn chưggsia ra cửotqla sao?”


Dụvfuo Thiêfhaen Nhu vỗncdf vỗncdf tránqubn: “Dìuveb đvqyti ngay đvqytâdpviy! Dìuveb sẽnhzo khôfavzng đvqytếisbfn trễxpgh!”

“Dìuveb úncnft, dìuvebrujtn cóslqoggsiyzoyi ba phúncnft thôfavzi nha, 47 giâdpviy, 46 giâdpviy……”

“Tiểapyru Ảdkhlnh!” Dụvfuo Thiêfhaen Nhu nhịwtxvn khôfavzng đvqytưggsiotqlc kêfhaeu ‘đvqytpbwli danh’ củcjfha vịwtxv ‘tiểapyru tổncdffavzng’ nàdolby, cầnxcxm ánqubo gióslqojhlcng túncnfi xánqubch lêfhaen chạpbwly ra khỏaioii cửotqla.

*****

Trong văjyesn phòrujtng. 

“Xin chàdolbo giánqubm đvqytnofrc, tôfavzi làdolb Dụvfuo Thiêfhaen Nhu, trưggsiagsfc đvqytóslqo xin nghỉfkfq giữlnfj chứlnfjc năjyesm thánqubng, hiệqaayn tạpbwli cóslqo thểapyr đvqyti làdolbm trởapyr lạpbwli.” Dụvfuo Thiêfhaen Nhu nhẹpoxu nhàdolbng hímtukt mộggsit hơtgori, lễxpgh phéagsfp nóslqoi vớagsfi ngưggsiyzoyi đvqytàdolbn ôfavzng ngồncnfi sau bàdolbn làdolbm việqaayc.

Ngưggsiyzoyi đvqytàdolbn ôfavzng uốnofrng mộggsit ngụvfuom tràdolb, nhìuvebn lýnofr lịwtxvch củcjfha côfavz, bỗncdfng nhiêfhaen hỏaioii: “Côfavzdolb Lạpbwlc tổncdfng cóslqo quan hệqaayuveb?”

Nhánquby mắxgdot, đvqytnxcxu óslqoc củcjfha Dụvfuo Thiêfhaen Nhu cóslqo chúncnft đvqytìuvebnh trệqaay.

Khuôfavzn mặxiutt nhỏaioi nhắxgdon thanh túncnf lộggsi vẻtrtwtgor hồncnf, nghĩhiie nghĩhiie vẫpoxun làdolbncnfi ngưggsiyzoyi hỏaioii: “Giánqubm đvqytnofrc, ‘La Tốnofrng’ làdolb ai?”

Thiếisbfu chúncnft nữlnfja giánqubm đvqytnofrc đvqytãqljm phun ngụvfuom nưggsiagsfc tràdolb trong miệqaayng ra.

Theo bảitxln năjyesng, Dụvfuo Thiêfhaen Nhu cảitxlm thấssqhy mìuvebnh đvqytãqljmdpviy họuodna, ánqubnh mắxgdot khẩtgorn trưggsiơtgorng, vộggsii vàdolbng rúncnft khăjyesn giấssqhy trêfhaen bàdolbn đvqytưggsia cho ôfavzng ta.

“Ngưggsiyzoyi đvqytlnfjng đvqytnxcxu tậorexp đvqytdolbn Lạpbwlc thịwtxv, Lạpbwlc Phàdolbm Vũesdm, côfavz khôfavzng quen biếisbft?” Giánqubm đvqytnofrc ngẩtgorng đvqytnxcxu hỏaioii.

ncnfc nàdolby Dụvfuo Thiêfhaen Nhu mớagsfi biếisbft ôfavzng ta nóslqoi đvqytếisbfn ai.


“Àmknh àdolb…… Anh ấssqhy, biếisbft, tôfavzi cóslqo quen.” Côfavz gậorext đvqytnxcxu, cảitxlm thấssqhy mìuvebnh cũesdmng thựfurqc vôfavz tộggsii, trưggsiagsfc kia khôfavzng cóslqo ai kêfhaeu Lạpbwlc Phàdolbm Vũesdm nhưggsi vậorexy ởapyr trưggsiagsfc mặxiutt côfavz.

“Vậorexy, quan hệqaay đvqytóslqodolbuveb?” Giánqubm đvqytnofrc nheo mắxgdot, thoạpbwlt nhìuvebn rấssqht ‘bánqubt quánqubi’.

“Khôfavzng cóslqo quan hệqaayuveb, anh ấssqhy làdolb bạpbwln củcjfha anh rểapyrfavzi.” Côfavz thàdolbnh thậorext.

“Anh rểapyrfavzdolb ai?”

“Tôfavzi……”

Dụvfuo Thiêfhaen Nhu hímtukt sâdpviu mộggsit hơtgori, nghẹpoxun lạpbwli lờyzoyi muốnofrn nóslqoi tiếisbfp theo, rõcjfhdolbng làdolbfavz muốnofrn tựfurq lựfurqc cánqubnh sinh, khôfavzng muốnofrn đvqytánqubnh cờyzoy hiệqaayu nhàdolb Nam Cung đvqytapyr thu hoạpbwlch cánqubi gìuvebapyr chỗncdfdolby, nhẹpoxu giọuodnng nóslqoi: “Chuyệqaayn nàdolby hìuvebnh nhưggsi khôfavzng quan trọuodnng, giánqubm đvqytnofrc cóslqo thểapyr giúncnfp tôfavzi an bàdolbi chứlnfjc vịwtxv khôfavzng? Tôfavzi muốnofrn mau chóslqong bắxgdot đvqytnxcxu côfavzng tánqubc.”

“Àmknh, àdolb,” Giánqubm đvqytnofrc khôfavzng dánqubm chậorexm trễxpgh: “Nhưggsing màdolb Thiêfhaen Nhu, côfavzesdmng thấssqhy đvqytóslqo, vừjhlca qua mùjhlca hèrujt, tầnxcxng lầnxcxu củcjfha chúncnfng ta vừjhlca tuyểapyrn dụvfuong xong củcjfha quýnofrdolby, thờyzoyi đvqytiểapyrm côfavz tớagsfi chắxgdoc cũesdmng thấssqhy đvqytưggsiotqlc, nhâdpvin viêfhaen thựfurqc tậorexp rấssqht đvqytôfavzng, hiệqaayn giờyzoy đvqytjhlcng nóslqoi làdolb nghỉfkfq phéagsfp giữlnfj chứlnfjc, dùjhlcdolb nghỉfkfq thai sảitxln cũesdmng khôfavzng cóslqojyesm thánqubng lâdpviu nhưggsi vậorexy, hiệqaayn tạpbwli côfavz trởapyr lạpbwli, tôfavzi cóslqo vịwtxv trímtuk tốnofrt nàdolbo đvqytâdpviu màdolb sắxgdop xếisbfp cho côfavz?”

Dụvfuo Thiêfhaen Nhu hơtgori hơtgori nhímtuku màdolby.

nqubc thựfurqc cũesdmng khóslqo khăjyesn, nhưggsing côfavz ngẫpoxum lạpbwli lúncnfc trưggsiagsfc chịwtxv đvqytãqljmslqoi qua vớagsfi côfavz, têfhaen Lạpbwlc Phàdolbm Vũesdm kia sẽnhzo khôfavzng sa thảitxli côfavz.

Nhưggsing màdolb ——

Tốnofrt xấssqhu gìuvebesdmng làdolb ngưggsiyzoyi đvqytlnfjng đvqytnxcxu mộggsit tậorexp đvqytdolbn giảitxli trímtuk xuyêfhaen quốnofrc gia, anh ấssqhy cóslqodpvim tưggsi quảitxln chúncnft việqaayc nhỏaioidolby sao?

favzng việqaayc, nơtgori nàdolbo khôfavzng phảitxli giốnofrng nhau?

Dụvfuo Thiêfhaen Nhu nhẹpoxu nhàdolbng hímtukt mộggsit hơtgori, cầnxcxm lấssqhy tưggsi liệqaayu côfavzng tánqubc cùjhlcng lýnofr lịwtxvch sơtgorggsiotqlc củcjfha mìuvebnh, ánqubnh mắxgdot trong suốnofrt: “Giánqubm đvqytnofrc, tôfavzi hiểapyru ýnofr củcjfha ôfavzng, tôfavzi hiểapyru, ôfavzng khôfavzng cầnxcxn nóslqoi nữlnfja, tôfavzi sẽnhzo đvqyti côfavzng ty khánqubc thửotql xem, nhưggsing cũesdmng xin cảitxlm ơtgorn nơtgori nàdolby đvqytãqljm cho tôfavzi cơtgor hộggsii thựfurqc tậorexp, vềhpnl sau tôfavzi sẽnhzo nỗncdf lựfurqc côfavzng tánqubc, hẹpoxun gặxiutp lạpbwli!”


slqoi xong, côfavz muốnofrn đvqyti.

“Ai ai ai ai, ai kêfhaeu côfavz đvqyti?” Giánqubm đvqytnofrc ởapyr phímtuka sau hôfavz to gọuodni nhỏaioi.

Dụvfuo Thiêfhaen Nhu đvqytlnfjng lạpbwli, xoay ngưggsiyzoyi, mộggsit câdpviu cũesdmng khôfavzng nóslqoi.

“Côfavzslqoi xem, mấssqhy côfavznqubi trẻtrtwdpviy giờyzoy, mộggsit chúncnft kímtukch thímtukch cũesdmng chịwtxvu khôfavzng nổncdfi, còrujtn cóslqo thểapyrdolbm cánqubi gìuveb? Mấssqhy ngàdolby hôfavzm trưggsiagsfc cũesdmng cóslqo thựfurqc tậorexp sinh tứlnfjc tốnofri bỏaioi việqaayc, đvqytâdpviy làdolb tốnofr chấssqht tâdpvim lýnofruveb vậorexy? Côfavzng ty lạpbwli khôfavzng ánqubp bứlnfjc sứlnfjc lao đvqytggsing, nghe hai câdpviu lảitxli nhảitxli liềhpnln khôfavzng chịwtxvu nổncdfi, còrujtn thay đvqytncdfi côfavzng ty, côfavzng ty nàdolbo dánqubm thuêfhaefavz?” Giánqubm đvqytnofrc cưggsiyzoyi nhạpbwlo: “Trởapyr lạpbwli, ngồncnfi xuốnofrng.”

Bịwtxv giánqubm đvqytnofrc nóslqoi nhưggsi vậorexy, Dụvfuo Thiêfhaen Nhu cảitxlm thấssqhy mìuvebnh thậorext đvqytúncnfng làdolbdolbm ra vẻtrtw, hơtgori xấssqhu hổncdf, lầnxcxn nữlnfja ngồncnfi xuốnofrng.

“Côfavz nhìuvebn xem, đvqytâdpviy làdolb vịwtxv trímtuk tổncdfng trợotqlnofr trêfhaen tầnxcxng cao nhấssqht, bởapyri vìuveb giao tiếisbfp rấssqht nhiềhpnlu cho nêfhaen yêfhaeu cầnxcxu ngưggsiyzoyi từjhlcng du họuodnc cũesdmng nhưggsislqo kinh nghiệqaaym, đvqytiểapyrm nàdolby cóslqo phảitxli rấssqht đvqytúncnfng khẩtgoru vịwtxv vớagsfi côfavz hay khôfavzng?” Giánqubm đvqytnofrc đvqytưggsia qua mộggsit tờyzoy giấssqhy.

Dụvfuo Thiêfhaen Nhu nhìuvebn nhìuvebn, trong mắxgdot dầnxcxn tỏaioia ánqubnh sánqubng, thậorext cẩtgorn thậorexn hỏaioii: “Vậorexy làdolb ôfavzng muốnofrn tôfavzi nhậorexn vịwtxv trímtukdolby?”

Giánqubm đvqytnofrc cưggsiyzoyi vôfavzjhlcng lưggsiơtgorng thiệqaayn: “Côfavz nghĩhiie sao?”

“Tôfavzi cảitxlm thấssqhy tôfavzi rấssqht thímtukch hợotqlp.” Côfavz cắxgdon cắxgdon môfavzi nóslqoi, hơtgorn nữlnfja giánqubm đvqytnofrc còrujtn đvqytưggsia cho côfavz xem phầnxcxn tưggsi liệqaayu nàdolby, chẳqljmng lẽnhzo khôfavzng phảitxli làdolb muốnofrn cho côfavz nhậorexn việqaayc sao?

“Nếisbfu côfavz muốnofrn thửotql thìuveb thửotql đvqyti, xem nhưggsifavzi cho côfavztgor hộggsii cuốnofri cùjhlcng, khôfavzng làdolbm đvqytưggsiotqlc thìuveb đvqyti côfavzng ty khánqubc, thếisbfdolbo?” Giánqubm đvqytnofrc nhếisbfch châdpvin lêfhaen bắxgdot chéagsfo, sâdpviu kímtukn nóslqoi.

Dụvfuo Thiêfhaen Nhu đvqytlnfjng lêfhaen, trong lòrujtng cảitxlm kímtukch, khom lưggsing nóslqoi: “Cảitxlm ơtgorn giánqubm đvqytnofrc! Tôfavzi sẽnhzo nỗncdf lựfurqc khôfavzng đvqytapyr cho ôfavzng mấssqht mặxiutt!”

favz ngoan ngoãqljmn thu dọuodnn đvqytncnf đvqytpbwlc, đvqyti lêfhaen trêfhaen tầnxcxng cao nhấssqht, ởapyr phímtuka sau, giánqubm đvqytnofrc nhưggsiagsfng màdolby, cóslqo loạpbwli cảitxlm giánqubc ‘côfavzng đvqytlnfjc viêfhaen mãqljmn’.

*****

Thờyzoyi đvqytiểapyrm thôfavzng qua vòrujtng khảitxlo hạpbwlch cuốnofri cùjhlcng, ngoàdolbi cửotqla sổncdf đvqytãqljm dầnxcxn tắxgdot nắxgdong.

Trêfhaen thếisbf giớagsfi nàdolby cóslqo mộggsit loạpbwli ngưggsiyzoyi, thờyzoyi đvqytiểapyrm ngưggsiyzoyi khánqubc đvqyti làdolbm, khôfavzng biếisbft anh ta đvqytang phóslqong đvqytãqljmng ởapyrtgori nàdolbo, đvqytếisbfn khi ngưggsiyzoyi khánqubc mệqaayt mỏaioii tan sởapyr, anh ta thìuveb ngưggsiotqlc lạpbwli, tinh thầnxcxn sánqubng lánqubng vui vẻtrtw thoảitxli mánqubi đvqyti tớagsfi côfavzng ty.

Lạpbwlc Phàdolbm Vũesdm đvqytlnfjng trong đvqytpbwli sảitxlnh trêfhaen tầnxcxng cao nhấssqht, nhìuvebn Dụvfuo Thiêfhaen Nhu vàdolb mộggsit vịwtxv khánqubch nóslqoi chuyệqaayn vớagsfi nhau, lúncnfm đvqytncnfng tiềhpnln tưggsiơtgori nhưggsi hoa, vịwtxv khánqubch kia khôfavzng chúncnft bủcjfhn xỉfkfqn khen côfavz xinh đvqytpoxup, côfavznqubi nhỏaioi cảitxl kinh, theo bảitxln năjyesng sờyzoy sờyzoyslqoc, tiếisbfp theo nóslqoi tiếisbfng cảitxlm ơtgorn.

Chờyzoy đvqytếisbfn khi vịwtxv khánqubch đvqytóslqo rờyzoyi đvqyti, Dụvfuo Thiêfhaen Nhu kéagsfo kéagsfo tóslqoc che sưggsiyzoyn mặxiutt củcjfha mìuvebnh kímtukn hơtgorn, căjyesn bảitxln làdolbfavz khôfavzng cóslqo can đvqytitxlm chạpbwlm đvqytếisbfn da thịwtxvt bêfhaen trong củcjfha mìuvebnh, trảitxli qua nhữlnfjng thánqubng ngàdolby kia, phầnxcxn da thịwtxvt bịwtxv bỏaioing đvqytãqljmdolbnh cóslqo thểapyrslqoi làdolb hoàdolbn mỹwxyx, nhưggsing dấssqhu vếisbft bịwtxv bỏaioing thìuveb vẫpoxun còrujtn, côfavz đvqytãqljm nhìuvebn kỹwxyx, dấssqhu vếisbft sau khi cấssqhy da nhưggsidolb mộggsit đvqytóslqoa hoa lửotqla, chậorexm rãqljmi nởapyr rộggsiapyr trêfhaen sưggsiyzoyn mặxiutt củcjfha côfavz.

Khóslqo coi, thậorext sựfurq rấssqht khóslqo coi.

“Chàdolbo tổncdfng giánqubm đvqytnofrc!”

“Chàdolbo Lạpbwlc tổncdfng!”

Ngưggsiyzoyi ngưggsiyzoyi lưggsiagsft qua, nhiệqaayt tìuvebnh chàdolbo hỏaioii vịwtxv tổncdfng giánqubm đvqytnofrc tuổncdfi trẻtrtw nhiềhpnlu tiềhpnln.

Lạpbwlc Phàdolbm Vũesdmggsiơtgori cưggsiyzoyi lộggsi ra mịwtxv hoặxiutc, đvqytlnfjng ởapyr khoảitxlng cánqubch hơtgorn mưggsiyzoyi méagsft xa, nhìuvebn côfavznqubi nhỏaioi kia.

cjfhdolbng Dụvfuo Thiêfhaen Nhu cũesdmng thấssqhy đvqytưggsiotqlc anh, châdpvin tay luốnofrng cuốnofrng, họuodnc ngưggsiyzoyi khánqubc kêfhaeu mộggsit tiếisbfng “Chàdolbo tổncdfng giánqubm đvqytnofrc”, xoay ngưggsiyzoyi liềhpnln chạpbwly.

Chỉfkfq tiếisbfc làdolb thang mánquby chưggsia tớagsfi, Lạpbwlc Phàdolbm Vũesdm khôfavzng nhanh khôfavzng chậorexm đvqyti đvqytếisbfn phímtuka sau côfavz, tiếisbfng bưggsiagsfc châdpvin vừjhlca dừjhlcng, côfavznqubi nhỏaioi đvqytãqljm sợotql tớagsfi mứlnfjc che lạpbwli tóslqoc, thởapyresdmng khôfavzng dánqubm thởapyr.

“Tôfavzi nóslqoi em trốnofrn cánqubi gìuveb hảitxl? Làdolbm nhưggsifavzi làdolb hung thầnxcxn ánqubc sánqubt vậorexy,” Lạpbwlc Phàdolbm Vũesdm bậorext cưggsiyzoyi, cóslqo chúncnft khôfavzng hiểapyru, nhìuvebn côfavz giơtgor tay che lạpbwli tóslqoc, duỗncdfi tay qua muốnofrn vạpbwlch tóslqoc côfavz ra nhìuvebn: “Mặxiutt làdolbnh rồncnfi? Cho tôfavzi nhìuvebn……”

“Đsyjyjhlcng nhìuvebn!” Dụvfuo Thiêfhaen Nhu hốnofrt hoảitxlng xoay đvqytưggsia lưggsing vềhpnl phímtuka anh: “Chưggsia làdolbnh, thậorext, khôfavzng lấssqhy tóslqoc che làdolb khôfavzng thểapyr gặxiutp ngưggsiyzoyi.”

“Hiệqaayn tạpbwli mớagsfi biếisbft khẩtgorn trưggsiơtgorng?” Lạpbwlc Phàdolbm Vũesdmdolbng cảitxlm thấssqhy buồncnfn cưggsiyzoyi hơtgorn, đvqyti vòrujtng qua tiếisbfp tụvfuoc nghiềhpnln ngẫpoxum nhìuvebn côfavz: “Lúncnfc trưggsiagsfc ai bịwtxv phỏaioing đvqytếisbfn mặxiutt đvqytãqljm chánquby đvqyten còrujtn hỏaioii tôfavzi mìuvebnh cóslqo lớagsfn gan khôfavzng? Hiệqaayn giờyzoynqub gan kia chạpbwly đvqyti đvqytâdpviu rồncnfi? Cho tôfavzi nhìuvebn xem, nhìuvebn mộggsit cánqubi cũesdmng khôfavzng rớagsft miếisbfng thịwtxvt nàdolbo!”

“Khôfavzng.”

“Tôfavzi chỉfkfq nhìuvebn mộggsit cánqubi.”

“Anh chímtuknh làdolb muốnofrn nhìuvebn nánqubo nhiệqaayt màdolb thôfavzi, muốnofrn nhìuvebn thìuveb tựfurqdolbm mìuvebnh phỏaioing sau đvqytóslqo đvqyti cấssqhy da đvqyti!”

“Tôfavzi khờyzoy àdolb, tựfurqggsing làdolbm mìuvebnh phỏaioing……”

“Tôfavzi cũesdmng đvqytâdpviu cóslqo ngốnofrc, làdolbm gìuveb phảitxli cho anh xem……”




Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.