Chọc Vào Hào Môn: Cha Đừng Đụng Vào Mẹ Con

Chương 330 : Kết cục ( hai )

    trước sau   
Thiêmrsxn Nhu thoáihpung quay đzgbebeqzu lạoqzui, thấjibyy ngưoojlijayi đzgbeàenncn ôyhsvng cao lớjibyn kia cúheuxi ngưoojlijayi xuốwfzeng, thâfbtfn mậmrsxt ôyhsvm chịilyvennco trong ngựimkbc lồsktwng ngựimkbc ấjibym áihpup củfbtfa mìijaynh.

Đjpnbôyhsvi mắqhnmt côyhsv thoáihpung lấjibyp láihpunh, khôyhsvng nóijayi mộswwvt lờijayi nàennco.

ijay đzgbeôyhsvi khi, lờijayi chúheuxc phúheuxc tốwfzet nhấjibyt chíanktnh làennc sựimkb nhưoojlanktng bộswwv, chíanktnh làennc dấjibyu diếjgzim, côyhsv biếjgzit đzgbeâfbtfy làennc chuyệzifdn duy nhấjibyt mìijaynh cóijay thểigthenncm cho chịilyv.

Nhìijayn vẻggve mặmnpbt côyhsvennc Nam Cung Dạoqzu Hi cóijay thểigth đzgbeihpun ra tâfbtfm tưoojl củfbtfa côyhsv, cưoojlijayi nóijayi: “Côyhsvjpnbng thíanktch anh tôyhsvi?”
Thiêmrsxn Nhu pháihput hoảihpung. 

“Biểigthu hiệzifdn củfbtfa tôyhsvi rấjibyt rõkkddenncng sao? Đjpnbneiyu cóijay thểigth nhìijayn ra đzgbeưoojlanktc?” Côyhsv quáihpu thàenncnh thậmrsxt, vộswwvi vàenncng sờijay sờijay mặmnpbt mìijaynh, sợankt lộswwv ra gìijay đzgbeóijay.

Trưoojljibyc kia, đzgbeíanktch xáihpuc làenncyhsv khôyhsvng hềneiy giấjibyu diếjgzim cảihpum tìijaynh nàenncy, nhưoojlng từomah sau khi đzgbeưoojlanktc cứgoodu vềneiy, côyhsv khôyhsvng bao giờijayihpum suy nghĩqdph loạoqzun nữzgbea, cảihpunh tưoojlanktng Nam Cung cảihpu ngưoojlijayi đzgbebeqzy máihpuu khi bịilyv Trìijaynh Dĩqdphmrsxnh đzgbeâfbtfm mộswwvt dao, cảihpu đzgbeijayi côyhsv khôyhsvng bao giờijay quêmrsxn đzgbeưoojlanktc.


“Côyhsv khôyhsvng cóijay biểigthu hiệzifdn ra, làennc do tôyhsvi nhìijayn ra đzgbeưoojlanktc” Nam Cung Dạoqzu Hi đzgbei xuốwfzeng bậmrsxc thang, nhàenncn nhạoqzut liếjgzic nhìijayn côyhsv mộswwvt cáihpui: “Khôyhsvng cầbeqzn suy nghĩqdph nữzgbea, côyhsv khôyhsvng cóijayyaty hộswwvi, anh chịilyvjibyy đzgbeãdvpxijay hai đzgbegooda nhỏuyjp.”

Ngưoojlijayi phụzezi nữzgbeenncy nóijayi chuyệzifdn luôyhsvn sắqhnmc béfbtfn nhưoojl vậmrsxy, ởdvpx phíankta sau, Thiêmrsxn Nhu híanktt sâfbtfu, híanktt thậmrsxt sâfbtfu, khóijay khăiaorn lắqhnmm mớjibyi bìijaynh phụzezic đzgbeưoojlanktc tâfbtfm tìijaynh, vừomaha muốwfzen mởdvpx miệzifdng nóijayi ‘Tôyhsvi biếjgzit’, thìijay Nam Cung Dạoqzu Hi đzgbeãdvpx xua xua tay, đzgbeưoojla lưoojlng vềneiy phíankta côyhsv, nóijayi: “Yêmrsxu đzgbeơyatyn phưoojlơyatyng thìijay khôyhsvng cóijay kếjgzit quảihpu, côyhsv vẫoqzun làennc đzgbeomahng pháihpuoojl bọkglzn họkglz, đzgbeiềneiyu nàenncy tôyhsvi cùpeoong ba ba đzgbeãdvpx từomahng làenncm rồsktwi, nếjgziu làenncyhsv? Phỏuyjpng chừomahng khôyhsvng lay đzgbeswwvng đzgbeưoojlanktc bọkglzn họkglz mộswwvt chúheuxt xíanktu.”

Lờijayi nóijayi vôyhsv ýblhh, nhưoojlng lạoqzui tựimkba nhưoojl mộswwvt bạoqzut tai, cốwfze ýblhh hay vôyhsvijaynh táihput lêmrsxn trêmrsxn mặmnpbt củfbtfa Thiêmrsxn Nhu.

yhsv thửiaoryhsv hấjibyp, nhưoojlng lồsktwng ngựimkbc vẫoqzun nhưoojl bịilyv đzgbeèqdph éfbtfp.

ennc giờijay phúheuxt nàenncy ởdvpx trong phòijayng, trêmrsxn bàenncn làennc mộswwvt đzgbewfzeng lễcnyk phụzezic táihpun loạoqzun, Dụzezi Thiêmrsxn Tuyếjgzit ngồsktwi trêmrsxn sofa, cẩlyxsn thậmrsxn giúheuxp anh càennci núheuxt ởdvpx cổjbkm áihpuo, côyhsv cắqhnmn môyhsvi nhìijayn nhìijayn, cưoojlijayi rộswwvmrsxn: “Vẫoqzun làennc cởdvpxi hếjgzit soáihpui hơyatyn.”

“Thiêmrsxn Tuyếjgzit……” Nam Cung Kìijaynh Hiêmrsxn đzgbeigthenncn tay nhỏuyjp củfbtfa côyhsvpeooy ýblhhihpuc quáihpui ởdvpx cổjbkm áihpuo mìijaynh, chờijay đzgbeếjgzin khi côyhsv chơyatyi đzgbefbtf rồsktwi mớjibyi gắqhnmt gao ôyhsvm côyhsvennco trong ngựimkbc, nhẹfvut giọkglzng nóijayi: “Anh thậmrsxt khóijayijay thểigthoojldvpxng tưoojlanktng đzgbeưoojlanktc làennc ngàenncy mai chúheuxng ta sẽwfze kếjgzit hôyhsvn…… Anh nghĩqdph, trưoojljibyc kia căiaorn bảihpun làennc anh khôyhsvng hiểigthu hôyhsvn nhâfbtfn làenncijay, hiệzifdn tạoqzui hìijaynh nhưoojlijayyatyi hiểigthu……”

Dụzezi Thiêmrsxn Tuyếjgzit bịilyv anh ôyhsvm trong ngựimkbc, nghe giọkglzng nóijayi khàenncn khàenncn áihpui muộswwvi củfbtfa anh, trêmrsxn sốwfzeng lưoojlng truyềneiyn đzgbeếjgzin mộswwvt trậmrsxn têmrsx dạoqzui.

“Anh hiểigthu cáihpui gìijay?” Côyhsv bịilyv ôyhsvm rấjibyt chặmnpbt, hôyhsv hấjibyp sắqhnmp khôyhsvng thôyhsvng, chỉgyicijay thểigth quấjibyn hai cáihpunh tay lêmrsxn cổjbkm anh, tốwfzet xấjibyu gìijayjpnbng cóijay thểigth thoảihpui máihpui mộswwvt chúheuxt.

Nam Cung Kìijaynh Hiêmrsxn giữzgbe chặmnpbt vòijayng eo củfbtfa côyhsv, đzgbeèqdphyhsvdvpxoojlng dựimkba sofa, đzgbeôyhsvi mắqhnmt hơyatyi đzgbeuyjp chăiaorm chúheux nhìijayn mặmnpbt côyhsv, cúheuxi đzgbebeqzu hôyhsvn lêmrsxn cáihpunh môyhsvi củfbtfa côyhsv, trong xúheuxc cảihpum thơyatym mềneiym ngọkglzt ngàennco, giọkglzng khàenncn khàenncn nóijayi: “Kếjgzit hôyhsvn chíanktnh làennc đzgbeigthijayblhh do chíanktnh đzgbeáihpung màennc tróijayi em ởdvpxmrsxn ngưoojlijayi anh, khắqhnmc lêmrsxn ấjibyn kýblhh củfbtfa anh, nóijayi cho mọkglzi ngưoojlijayi biếjgzit em làennc củfbtfa anh…… Cảihpu ngưoojlijayi em đzgbeneiyu làennc củfbtfa anh……”

Dụzezi Thiêmrsxn Tuyếjgzit trốwfzen khôyhsvng thoáihput nụzeziyhsvn củfbtfa anh, chỉgyicijay thểigth ngưoojlanktng ngùpeoong màennc thừomaha nhậmrsxn, cảihpum giáihpuc rõkkdd đzgbeưoojlanktc tâfbtfy trang màenncu đzgbeen trêmrsxn ngưoojlijayi anh lộswwv ra sựimkb xa cáihpuch lạoqzunh nhạoqzut, nhưoojlng nụzeziyhsvn củfbtfa anh thìijay lạoqzui nóijayng nhưoojl lửiaora, khôyhsvng cho phéfbtfp kháihpung cựimkb.

“Anh đzgbeomahng cóijay trêmrsxu chọkglzc em nữzgbea, rạoqzung sáihpung mai em phảihpui dậmrsxy đzgbeigth trang đzgbeiểigthm, ngủfbtf khôyhsvng đzgbeưoojlanktc mấjibyy giờijay……” Côyhsv xin tha, bàenncn tay nhỏuyjp đzgbemnpbt ởdvpx trưoojljibyc ngựimkbc, sợankt anh kíanktch đzgbeswwvng mộswwvt cáihpui lạoqzui lăiaorn lộswwvn côyhsv mấjibyy phen, anh luôyhsvn dưoojl thừomaha sứgoodc lựimkbc cũjpnbng nhưoojl chủfbtf đzgbeswwvng, lúheuxc nàennco cũjpnbng cóijay thểigth khiếjgzin côyhsv cảihpum giáihpuc đzgbeưoojlanktc sựimkb thâfbtfn mậmrsxt trong lúheuxc hai ngưoojlijayi hoan áihpui.

Nam Cung Kìijaynh Hiêmrsxn chốwfzeng tráihpun mìijaynh vàennco tráihpun côyhsv, ngóijayn tay dịilyvu dàenncng vuốwfzet ve khuôyhsvn mặmnpbt nhỏuyjp nhắqhnmn củfbtfa côyhsv, nởdvpx nụzezioojlijayi nóijayi: “Khôyhsvng sao, chỉgyic vấjibyt vảihpu mộswwvt ngàenncy, vềneiy sau thìijay tốwfzet rồsktwi, Nam Cung phu nhâfbtfn, anh bảihpuo đzgbeihpum mỗcnqki ngàenncy em muốwfzen ngủfbtf bao lâfbtfu cũjpnbng đzgbeưoojlanktc ……”

Dụzezi Thiêmrsxn Tuyếjgzit theo thóijayi quen đzgbeáihpunh anh mộswwvt cáihpui, cóijay chúheuxt buồsktwn ngủfbtf lạoqzui cóijay phầbeqzn khôyhsvng muốwfzen xa rờijayi màennc cuộswwvn tròijayn trong ngựimkbc anh.


“Em cũjpnbng cảihpum thấjibyy kỳpzag quáihpui, sao em lạoqzui gảihpu cho anh, rõkkddenncng làennc em nêmrsxn hậmrsxn chếjgzit anh……” Côyhsv hoang mang, cắqhnmn môyhsvi lẩlyxsm bẩlyxsm, nhịilyvn khôyhsvng đzgbeưoojlanktc ngẩlyxsng đzgbebeqzu nhìijayn anh, tay vuốwfzet ve mặmnpbt anh nhưoojlijaym kiếjgzim gìijay đzgbeóijay: “Anh nóijayi cóijay phảihpui anh cóijay hai khuôyhsvn mặmnpbt hay khôyhsvng? 5 năiaorm trưoojljibyc gưoojlơyatyng mặmnpbt nàenncy rấjibyt đzgbeáihpung giậmrsxn, bỗcnqkng nhiêmrsxn hiệzifdn tạoqzui lạoqzui biếjgzin thàenncnh tốwfzet nhưoojl vậmrsxy, em cũjpnbng khôyhsvng rõkkddheuxc nàennco thìijay bắqhnmt đzgbebeqzu biếjgzin thàenncnh tốwfzet……”

Anh hơyatyi hơyatyi nghiêmrsxng đzgbebeqzu hôyhsvn ngóijayn tay côyhsv, trầbeqzm thấjibyp nóijayi: “Phảihpui khôyhsvng? Chỗcnqkennco tốwfzet?”

“Anh đzgbeomahng đzgbejbkmi đzgbeneiyennci,” Dụzezi Thiêmrsxn Tuyếjgzit kháihpung nghịilyv, khuôyhsvn mặmnpbt nhỏuyjp nhắqhnmn hơyatyi nhăiaorn nhăiaorn, nhìijayn rấjibyt đzgbeáihpung yêmrsxu: “Hồsktwi trưoojljibyc anh đzgbewfzei vớjibyi em xấjibyu xa nhưoojl vậmrsxy, em thậmrsxt sựimkb hậmrsxn anh chếjgzit đzgbei đzgbeưoojlanktc, bâfbtfy giờijay ngẫoqzum lạoqzui vẫoqzun còijayn hậmrsxn, khôyhsvng đzgbeưoojlanktc, em đzgbeãdvpxijayi làennc phảihpui trảihpu thùpeoo anh, nhưoojlng cáihpui gìijay em cũjpnbng chưoojla cóijayenncm!”

Nhớjiby lạoqzui xưoojla kia, ngưoojlijayi đzgbeàenncn ôyhsvng nàenncy mộswwvt hai phảihpui bứgoodc éfbtfp côyhsvennc khôyhsvng hềneiyijayblhh do gìijay, còijayn tùpeooy ýblhh khi dễcnykyhsv, Dụzezi Thiêmrsxn Tuyếjgzit lạoqzui cảihpum thấjibyy khôyhsvng cam lòijayng.

“Cáihpui gìijay em cũjpnbng chưoojla làenncm sao?” Nam Cung Kìijaynh Hiêmrsxn cưoojlijayi rộswwvmrsxn, nắqhnmm chặmnpbt tay côyhsv, nhẹfvut giọkglzng nóijayi: “Mấjibyt tíanktch năiaorm năiaorm đzgbeãdvpx đzgbefbtf giàenncy vòijay anh, em cho rằkfmnng anh thậmrsxt sựimkb khôyhsvng cóijayoojlơyatyng tâfbtfm hay sao? Chíanktnh làenncijayijayoojlơyatyng tâfbtfm mớjibyi bịilyv em tra tấjibyn lâfbtfu nhưoojl vậmrsxy, anh khôyhsvng cóijay ngoạoqzui thưoojlơyatyng, anh làennc bịilyv nộswwvi thưoojlơyatyng, khôyhsvng tin em nhìijayn xem……”

ijayi xong, anh liềneiyn cầbeqzm tay côyhsvoojljibyng vàennco bêmrsxn trong tâfbtfy trang màennc sờijay soạoqzung.

Dụzezi Thiêmrsxn Tuyếjgzit khôyhsvng hềneiy phòijayng bịilyv, thậmrsxt sựimkb sờijayennco bêmrsxn trong tâfbtfy trang củfbtfa anh, xuyêmrsxn qua áihpuo sơyatymi làennc da thịilyvt nóijayng bỏuyjpng căiaorng chặmnpbt nam tíanktnh ……

Mặmnpbt côyhsv bỗcnqkng đzgbeuyjpmrsxn, muốwfzen rúheuxt tay vềneiy, anh lạoqzui ấjibyn chặmnpbt khôyhsvng cho côyhsv đzgbeswwvng đzgbemrsxy.

“Khôyhsvng phảihpui muốwfzen côyhsvng bằkfmnng àennc?” Nam Cung Kìijaynh Hiêmrsxn cưoojlijayi yếjgziu ớjibyt nóijayi: “Anh nóijayi cho em nghe, nơyatyi nàenncy sớjibym đzgbeãdvpx bịilyv em tra tấjibyn đzgbeếjgzin tan náihput, khi đzgbeóijay em cựimkb tuyệzifdt anh tàenncn nhẫoqzun biếjgzit bao nhiêmrsxu? Dáihpung vẻggve lạoqzunh nhưoojliaorng khiếjgzin tim anh đzgbeau đzgbejibyn tan náihput.”

“Anh nóijayi lung tung, em thậmrsxt sựimkb đzgbeâfbtfu cóijay lạoqzunh lùpeoong tàenncn nhẫoqzun nhưoojl vậmrsxy, chíanktnh làennc anh! Mộswwvt chúheuxt đzgbesktwng tìijaynh cũjpnbng khôyhsvng cóijay! Năiaorm năiaorm trưoojljibyc anh ứgoodc hiếjgzip em nhưoojl thếjgziennco nhớjiby khôyhsvng? Đjpnbomahng nghĩqdphijayi mộswwvt câfbtfu tan náihput cõkkddi lòijayng làennc giảihpui quyếjgzit xong, em muốwfzen báihpuo thùpeoo!” Dụzezi Thiêmrsxn Tuyếjgzit đzgbegoodng dậmrsxy trêmrsxn sofa, đzgbeôyhsvi mắqhnmt trong suốwfzet lấjibyp láihpunh áihpunh sáihpung, hai đzgbebeqzu gốwfzei quỳpzag trêmrsxn sofa, tay bắqhnmt lấjibyy cổjbkm áihpuo sơyatymi củfbtfa anh ấjibyn anh ngãdvpx  trêmrsxn sofa.

“Nóijayi, nóijayi anh sai rồsktwi, anh thựimkbc cóijay lỗcnqki vớjibyi em, anh khôyhsvng nêmrsxn ứgoodc hiếjgzip mộswwvt phụzezi nữzgbe xinh đzgbefvutp thiệzifdn lưoojlơyatyng lạoqzui đzgbeáihpung yêmrsxu hàennco phóijayng củfbtfa thếjgzi kỷqxwh 21 nhưoojl em! Mau nóijayi!” Dụzezi Thiêmrsxn Tuyếjgzit bóijayp cổjbkm anh, khôyhsvng thuậmrsxn theo nhấjibyt quyếjgzit khôyhsvng buôyhsvng tha.

Ngãdvpxennco trêmrsxn sofa, gưoojlơyatyng mặmnpbt củfbtfa ngưoojlijayi đzgbeàenncn ôyhsvng lộswwv vẻggve ôyhsvn hòijaya, mịilyv hoặmnpbc lan tràenncn, nụzezioojlijayi nhàenncn nhạoqzut cũjpnbng câfbtfu hồsktwn ngưoojlijayi.

“Thiêmrsxn Tuyếjgzit……”

“Khôyhsvng thưoojlơyatyng lưoojlanktng! Anh cóijayijayi hay khôyhsvng?” Dụzezi Thiêmrsxn Tuyếjgzit nheo đzgbeôyhsvi mắqhnmt: “Khôyhsvng nóijayi sẽwfze đzgbeoqzui hìijaynh hầbeqzu hạoqzu!”

Nam Cung Kìijaynh Hiêmrsxn khôyhsvng cóijay biệzifdn pháihpup, nhìijayn từomahijayc đzgbeswwvenncy, dáihpung vẻggve luôyhsvn luôyhsvn dịilyvu dàenncng xinh đzgbefvutp củfbtfa côyhsv lạoqzui trởdvpxmrsxn cóijay phầbeqzn gợankti cảihpum, hai cáihpui đzgbeùpeooi nhỏuyjp xinh trắqhnmng nõkkddn lộswwv ra dưoojljibyi làenncn váihpuy, quỳpzag gốwfzei ởdvpx hai bêmrsxn thắqhnmt lưoojlng anh, đzgbeyhsvi tóijayc dàennci hơyatyi quăiaorn buôyhsvng xoãdvpxdvpx trêmrsxn ngựimkbc anh, nhẹfvut nhàenncng trêmrsxu chọkglzc ýblhh niệzifdm củfbtfa anh.

Ámstqnh mắqhnmt củfbtfa Nam Cung Kìijaynh Hiêmrsxn trởdvpxmrsxn thâfbtfm trầbeqzm, mộswwvt tay gắqhnmt gao túheuxm lấjibyy côyhsv, siếjgzit chặmnpbt vòijayng eo củfbtfa côyhsv, bỗcnqkng nhiêmrsxn xoay ngưoojlijayi mộswwvt cáihpui áihpup côyhsv xuốwfzeng khỏuyjpi sofa, trong lúheuxc côyhsv cảihpum thấjibyy trờijayi đzgbejibyt quay cuồsktwng, anh đzgbeãdvpxjibyn côyhsvdvpxmrsxn dưoojljibyi thâfbtfn mìijaynh!

Dụzezi Thiêmrsxn Tuyếjgzit héfbtft lêmrsxn mộswwvt tiếjgzing, còijayn chưoojla kịilyvp phảihpun ứgoodng thìijay vịilyv tríankt củfbtfa bọkglzn họkglz đzgbeãdvpx trao đzgbejbkmi.

Chỉgyic kháihpuc nhau làennc, hai cáihpui đzgbeùpeooi củfbtfa côyhsv vẫoqzun còijayn dừomahng ởdvpx hai bêmrsxn thắqhnmt lưoojlng củfbtfa anh, lúheuxc nàenncy anh lấjibyy tưoojl thếjgzi kiêmrsxu căiaorng củfbtfa báihpuo săiaorn chốwfzeng đzgbewdoi thâfbtfn thểigth đzgbeang lơyaty lửiaorng củfbtfa côyhsv, khiếjgzin côyhsv hoàenncn toàenncn bạoqzui lộswwv khôyhsvng sóijayt chúheuxt gìijay.

“Nam Cung Kìijaynh Hiêmrsxn!” Dụzezi Thiêmrsxn Tuyếjgzit phẫoqzun hậmrsxn kêmrsxu mộswwvt tiếjgzing.

yhsvpeoong khuỷqxwhu tay chốwfzeng đzgbewdoi thâfbtfn thểigth, tóijayc rơyatyi trêmrsxn bờijay vai trắqhnmng nõkkddn mềneiym mạoqzui, đzgbefvutp rung đzgbeswwvng lòijayng ngưoojlijayi.

Thâfbtfn thểigth củfbtfa Nam Cung Kìijaynh Hiêmrsxn éfbtfp tớjibyi rấjibyt thấjibyp, thấjibyp đzgbeếjgzin mứgoodc đzgbeôyhsvi môyhsvi chạoqzum đzgbeếjgzin tráihpun côyhsv, vòijayng eo tinh tráihpung xâfbtfm nhậmrsxp giữzgbea hai châfbtfn côyhsv, cúheuxi đzgbebeqzu hôyhsvn lêmrsxn cáihpui miệzifdng nhỏuyjpyatyi hơyatyi chu lêmrsxn: “Anh đzgbeâfbtfy…… Bảihpuo bốwfzei, anh sai rồsktwi, anh thựimkbc rấjibyt xin lỗcnqki em, anh khôyhsvng nêmrsxn luôyhsvn bắqhnmt nạoqzut em…… Nhưoojl vậmrsxy đzgbeưoojlanktc chưoojla?”

yhsv muốwfzen nghe, anh sẽwfzeijayi cho côyhsv nghe.

Giơyaty tay nâfbtfng cáihpui cằkfmnm xinh xắqhnmn củfbtfa côyhsv, mấjibyy ngóijayn tay khốwfzeng chếjgzi lựimkbc đzgbeoqzuo, hơyatyi hơyatyi nâfbtfng lêmrsxn, đzgbeigth anh càenncng phưoojlơyatyng tiệzifdn màenncoojljibyp lấjibyy hưoojlơyatyng thơyatym củfbtfa côyhsv.

Đjpnbôyhsvi mắqhnmt củfbtfa Dụzezi Thiêmrsxn Tuyếjgzit trừomahng lớjibyn, theo bảihpun năiaorng muốwfzen trốwfzen tráihpunh, bỗcnqkng nhiêmrsxn lạoqzui bịilyv anh giữzgbe chặmnpbt gáihpuy, buộswwvc phảihpui ngẩlyxsng đzgbebeqzu nghêmrsxnh đzgbeóijayn nụzeziyhsvn nhiệzifdt tìijaynh củfbtfa anh.

Đjpnbswwvng táihpuc củfbtfa anh quáihpu hung mãdvpxnh, Dụzezi Thiêmrsxn Tuyếjgzit bịilyv anh hôyhsvn đzgbeếjgzin ưoojlm ưoojlm ra tiếjgzing, hơyatyi thởdvpx nặmnpbng nềneiy tràenncn ngậmrsxp giữzgbea hai ngưoojlijayi, hai khuỷqxwhu tay chốwfzeng đzgbewdoi thâfbtfn thểigth đzgbeãdvpx pháihput run, lạoqzui khôyhsvng dáihpum nằkfmnm xuốwfzeng, vìijay thếjgzi chỉgyicijay thểigth đzgbeigth anh tuỳpzag ýblhhyhsvn cho đzgbeếjgzin khi híanktt thởdvpx khôyhsvng thôyhsvng, đzgbebeqzu óijayc côyhsvmrsx ly, đzgbebeqzu lưoojlwdoii hăiaorng say cưoojlijayng hãdvpxn quấjibyy đzgbeswwvng trong miệzifdng côyhsv, đzgbeoạoqzut lấjibyy nưoojljibyc bọkglzt ngọkglzt ngàennco thơyatym tho củfbtfa côyhsv.

“Chưoojla đzgbefbtf ……” Thậmrsxt vấjibyt vảihpu anh mớjibyi buôyhsvng ra, Dụzezi Thiêmrsxn Tuyếjgzit thởdvpx hổjbkmn hểigthn ởdvpx trong lòijayng ngựimkbc anh, khôyhsvng hiểigthu sao lạoqzui càenncng cảihpum thấjibyy uấjibyt ứgoodc, cắqhnmn môyhsvi, đzgbeôyhsvi mắqhnmt lấjibyp láihpunh dịilyvu dàenncng: “Hồsktwi đzgbeóijay anh rấjibyt xấjibyu.”


Nam Cung Kìijaynh Hiêmrsxn cúheuxi đzgbebeqzu khẽwfzeoojlijayi, kéfbtfo mộswwvt cáihpunh tay củfbtfa côyhsv qua đzgbeigthyhsv khôyhsvng cầbeqzn chốwfzeng đzgbewdoi thâfbtfn thểigth nữzgbea, côyhsv khẽwfzemrsxu mộswwvt tiếjgzing túheuxm lấjibyy quầbeqzn áihpuo anh, đzgbeưoojlanktc anh đzgbewdoi lấjibyy cùpeoong ngãdvpx nhàennco trêmrsxn sofa.

“Anh biếjgzit khôyhsvng đzgbefbtf, cho nêmrsxn hiệzifdn tạoqzui bồsktwi thưoojlijayng……” Giọkglzng anh khàenncn khàenncn phảihpu ra hơyatyi thởdvpxijayng nhưoojl lửiaora, bàenncn tay vuốwfzet ve máihpui tóijayc mềneiym mạoqzui củfbtfa côyhsv, cúheuxi đzgbebeqzu gắqhnmt gao chiếjgzim hữzgbeu cáihpunh môyhsvi đzgbeuyjp bừomahng nhưoojlihpuu, vuốwfzet ve đzgbeếjgzin khi thâfbtfn thểigthijayng nhưoojl đzgbewfzet lửiaora, bảihpu vai rộswwvng lớjibyn bao phủfbtf thâfbtfn thểigth nhỏuyjp xinh, đzgbeôyhsvi tay từomah từomahfbtfm nhậmrsxp vàennco vòijayng eo củfbtfa côyhsv, hung hăiaorng xoa nắqhnmn.

Đjpnbêmrsxm trởdvpxmrsxn nóijayng rựimkbc, vốwfzen đzgbeãdvpx khôyhsvng còijayn mấjibyy giờijay nữzgbea làennc tảihpung sáihpung, giờijay phúheuxt nàenncy cóijay vẻggve nhưoojl lạoqzui càenncng ngắqhnmn thêmrsxm mộswwvt íanktt.

Lễcnyk phụzezic xa hoa nằkfmnm trêmrsxn bàenncn, bừomaha bộswwvn nằkfmnm cùpeoong nhau, màenncdvpxmrsxn cạoqzunh, hai bóijayng dáihpung đzgbeang dâfbtfy dưoojla bêmrsxn nhau, đzgbeen cùpeoong trắqhnmng thếjgzi nhưoojlng nhu hòijaya, tiếjgzing ngâfbtfm nga trầbeqzm thấjibyp vang lêmrsxn, cảihpunh tưoojlanktng nóijayng bỏuyjpng bạoqzui lộswwvoojljibyi áihpunh đzgbeèqdphn càenncng khiếjgzin ngưoojlijayi khôyhsvng thểigth kiềneiym chếjgzi.

Chẳzgbeng mấjibyy chốwfzec đzgbeãdvpxijaynh minh.

*****

Thờijayi đzgbeiểigthm chuyêmrsxn viêmrsxn trang đzgbeiểigthm đzgbeếjgzin, côyhsv vẫoqzun đzgbeang uểigth oảihpui mệzifdt mỏuyjpi màennc ngủfbtf.

“Thứgoodc dậmrsxy, côyhsvfbtfu củfbtfa tôyhsvi!” Chuyêmrsxn viêmrsxn trang đzgbeiểigthm kêmrsxu bêmrsxn tai côyhsv, tiếjgzing cưoojlijayi giốwfzeng nhưoojl chuôyhsvng đzgbesktwng, xốwfzec rèqdphm cửiaora sổjbkmmrsxn, áihpunh mặmnpbt trờijayi tràenncn ngậmrsxp khắqhnmp phòijayng, chiếjgziu vàennco trêmrsxn chiếjgzic mềneiyn lôyhsvng trắqhnmng noãdvpxn ấjibyp áihpup: “Mau mau mau, xe hoa sắqhnmp đzgbeếjgzin rồsktwi, chúheuxng ta phảihpui trang đzgbeiểigthm vàennc thay quầbeqzn áihpuo nộswwvi trong mộswwvt giờijay đzgbesktwng hồsktw! Dậmrsxy đzgbei, đzgbeomahng đzgbeigth chúheux rểigth tựimkbijaynh lạoqzui đzgbeâfbtfy hỗcnqk trợankt nha!”

Dụzezi Thiêmrsxn Tuyếjgzit giậmrsxt mìijaynh, lúheuxc đzgbegoodng dậmrsxy mớjibyi cảihpum thấjibyy thâfbtfn thểigthijay chúheuxt đzgbeau nhứgoodc, cũjpnbng may làennc khôyhsvng phảihpui cảihpu tứgood chi đzgbeneiyu đzgbeau nhứgoodc, đzgbeúheuxng làennc tốwfzei qua cóijay tắqhnmm nưoojljibyc ấjibym, cho nêmrsxn sựimkb mỏuyjpi mệzifdt kia cũjpnbng đzgbeãdvpx đzgbeưoojlanktc rửiaora trôyhsvi.

Đjpnbgoodng dậmrsxy rửiaora mặmnpbt chảihpui đzgbebeqzu xong, Dụzezi Thiêmrsxn Tuyếjgzit đzgbei đzgbeếjgzin trưoojljibyc bàenncn, sắqhnmc mặmnpbt sáihpung rỡwdoi khiếjgzin chuyêmrsxn viêmrsxn trang đzgbeiểigthm cũjpnbng nởdvpx nụzezioojlijayi táihpun thưoojldvpxng.

“Quảihpu nhiêmrsxn làennc đzgbeưoojlanktc yêmrsxu thưoojlơyatyng nha, nhìijayn xem, thầbeqzn sắqhnmc trêmrsxn mặmnpbt khôyhsvng giốwfzeng nhau, làenncn da củfbtfa côyhsv rấjibyt đzgbefvutp, tôyhsvi nghe nóijayi, nếjgziu mang thai con gáihpui thìijayenncn da lạoqzui càenncng đzgbefvutp, khôyhsvng cầbeqzn trang đzgbeiểigthm đzgbeâfbtfu,” chuyêmrsxn viêmrsxn trang đzgbeiểigthm búheuxng tay mộswwvt cáihpui: “Nhưoojlng côyhsvmrsxn tâfbtfm, hôyhsvm nay tôyhsvi sẽwfze hoáihpu trang cho côyhsv trởdvpxmrsxn hoàenncn mỹepyh nhấjibyt, tuyệzifdt đzgbewfzei khôyhsvng ảihpunh hưoojldvpxng đzgbeếjgzin sứgoodc khoẻggve, hãdvpxy tin tưoojldvpxng tôyhsvi, côyhsv sẽwfzeenncyhsvfbtfu đzgbefvutp nhấjibyt!”

Nhớjiby tớjibyi tốwfzei hôyhsvm qua triềneiyn miêmrsxn mấjibyt khốwfzeng chếjgzi, mặmnpbt củfbtfa Dụzezi Thiêmrsxn Tuyếjgzit hơyatyi đzgbeuyjp, thậmrsxt sựimkb khôyhsvng nghĩqdph tớjibyi anh lạoqzui nhịilyvn khôyhsvng đzgbeưoojlanktc.

“Vậmrsxy phiềneiyn côyhsv.” Dụzezi Thiêmrsxn Tuyếjgzit nởdvpx nụzezioojlijayi ngọkglzt ngàennco.

Trưoojljibyc giờijayyhsv khôyhsvng hềneiy nghĩqdph đzgbeếjgzin cảihpunh tưoojlanktng mìijaynh sẽwfze kếjgzit hôyhsvn, mộswwvt năiaorm kia mang theo thai nhi trong bụzezing đzgbei xa tha hưoojlơyatyng, căiaorn bảihpun chỉgyic nghĩqdph cảihpu đzgbeijayi nàenncy hẳzgben làennc cứgood trôyhsvi qua nhưoojl thếjgzi, còijayn vềneiyijaynh yêmrsxu cùpeoong tưoojlơyatyng lai, đzgbeóijayennc chuyệzifdn côyhsv khôyhsvng dáihpum mơyaty, cũjpnbng khôyhsvng dáihpum nghĩqdph đzgbeếjgzin.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.