Chọc Vào Hào Môn: Cha Đừng Đụng Vào Mẹ Con

Chương 309 : Anh ta không hề dự định thả người

    trước sau   
"Anh!" Nam Cung Dạvxou Hi sợcxae tớtyqmi mứtjmhc hồvgotn bay phánzrfch tánzrfn, căuwoon bảlwljn khôrppang ngờnktv anh mìhhbxnh sẽcfww xuấcomdt hiệwgjvn ởuepp chỗghimdctsy!

Tay củbwewa côrppa ta vẫflgfn run rẩheeyy nắdctsm khóalvba cửtsqya, lay đcnghfaxdng thậqcrdt mạvxounh cũfaxdng khôrppang mởuepp ra đcnghưplsycxaec, mắdctst thấcomdy thờnktvi gian từdqlong giâirmwy vưplsycxaet qua mưplsynktvi giờnktv, trong đcnghgppeu côrppa ta hồvgoti tưplsyueppng câirmwu "Mưplsynktvi giờnktv khôrppang tớtyqmi thìhhbx giếeiuot con tin" kia củbwewa Trìhhbxnh Dĩlbnmcnghnh, nưplsytyqmc mắdctst đcnghcnghn cuồvgotng rơsoavi xuốxqyvng, vừdqloa vỗghim cửtsqya vừdqloa kêcnghu: "Mởuepp cửtsqya! Tôrppai đcnghếeiuon rồvgoti, tôrppai đcnghếeiuon rồvgoti! Anh kêcnghu tôrppai đcnghưplsya tiềflgfn tôrppai đcnghãvgot cho anh tiềflgfn, anh muốxqyvn cánzrfi gìhhbxrppai đcnghflgfu cho, anh muốxqyvn ngưplsynktvi tôrppai cũfaxdng đcnghãvgot đcnghưplsya tớtyqmi cho anh, tạvxoui sao anh lạvxoui đcnghcxaei ýflgf! Anh trảlwlj Y Y lạvxoui cho tôrppai! !"

Mộfaxdt đcnghánzrfm hộfaxd vệwgjv mặjwtcc đcnghvgotng phụvvhdc màdctsu đcnghen, sắdctsc mặjwtct lạvxounh lùvgotng đcnghtjmhng ởuepp xa xa bao vâirmwy toàdctsn bộfaxd đcnghwmlka phưplsyơsoavng nàdctsy, chỉnktvnrjhn lạvxoui ngôrppai nhàdctsdcts ngưplsynktvi phụvvhd nữqcrd mấcomdt khốxqyvng chếeiuo vẫflgfn đcnghang liềflgfu mạvxoung đcnghqcrdp cửtsqya, côrppa ta gàdctso théuwoot, khóalvbc đcnghếeiuon khôrppang thàdctsnh tiếeiuong.

"Anh. . . . .  Anh giúpthkp em đcnghi . . . . . Nam Cung Dạvxou Hi xoay ngưplsynktvi nhìhhbxn bóalvbng dánzrfng mạvxounh mẽcfww rắdctsn rỏmcvvi kia, chạvxouy tớtyqmi kéuwooo cánzrfnh tay củbwewa Nam Cung Kìhhbxnh Hiêcnghn, than thởuepp khóalvbc lóalvbc: "Y Y ởuepp trong tay Trìhhbxnh Dĩlbnmcnghnh! Làdctscnghn khốxqyvn kiếeiuop đcnghóalvb đcnghãvgot bắdctst con béuwoo! Anh giúpthkp em cứtjmhu con béuwoo. . . . . ."

Nam Cung Kìhhbxnh Hiêcnghn ôrppam ngưplsynktvi phụvvhd nữqcrd trong ngựcfwwc thậqcrdt chặjwtct, lựcfwwc đcnghvxouo lớtyqmn đcnghếeiuon dọfaxda ngưplsynktvi, nghe côrppa ta kêcnghu khóalvbc, biểepqru tìhhbxnh trêcnghn mặjwtct khôrppang thay đcnghcxaei mộfaxdt chúpthkt nàdctso, vẫflgfn xanh méuwoot màdcts âirmwm lãvgotnh nhưplsyfaxd, dưplsynktvng nhưplsy sắdctsp nổcxaei lêcnghn mộfaxdt trậqcrdn gióalvb tanh mưplsya mánzrfu.

Anh vỗghim vỗghimplsyng củbwewa Dụvvhd Thiêcnghn Tuyếeiuot, buôrppang côrppa ra, nắdctsm cổcxae tay củbwewa côrppauwooo côrppa ra sau lưplsyng, híewnht sâirmwu mộfaxdt hơsoavi, chuyểepqrn ánzrfnh mắdctst liếeiuoc nhìhhbxn em gánzrfi mìhhbxnh.


"Anh. . . . . ." Đlykvôrppai mắdctst củbwewa Nam Cung Dạvxou Hi đcnghflgfm lệwgjvrppang lung.

"Làdctsdctsy đcnghưplsya côrppacomdy tớtyqmi đcnghâirmwy?" Giọfaxdng củbwewa Nam Cung Kìhhbxnh Hiêcnghn lạvxounh nhưplsyuwoong, giốxqyvng nhưplsy đcnghang đcnghèpthkuwoon cánzrfi gìhhbx đcnghóalvb.

"Anh. . . . . . Em. . . . . ." Nam Cung Dạvxou Hi cứtjmhng họfaxdng, cảlwlj ngưplsynktvi run rẩheeyy, lạvxoui khôrppang dánzrfm bắdctst lấcomdy tay ánzrfo anh, khóalvbc nứtjmhc nởueppalvbi: "Em khôrppang cóalvbnzrfch nàdctso, Trìhhbxnh Dĩlbnmcnghnh nóalvbi, nếeiuou khôrppang đcnghưplsya côrppa ta tớtyqmi thìhhbx sẽcfww xuốxqyvng tay vớtyqmi Y Y, anh, em khôrppang cóalvb biệwgjvn phánzrfp nàdctso. . . . . . Em. . . . . ."

‘Chánzrft! !’

Mộfaxdt cánzrfi tánzrft hung ánzrfc giònrjhn vang, lựcfwwc đcnghvxouo hung dữqcrd mạvxounh mẽcfww, quéuwoot thẳjwtcng lêcnghn mặjwtct củbwewa Nam Cung Dạvxou Hi!

Nam Cung Dạvxou Hi bi thốxqyvng kêcnghu gàdctso thảlwljm thiếeiuot, lảlwljo đcnghlwljo téuwoouwoon quay trêcnghn mặjwtct đcnghcomdt! Côrppa ta khôrppang phảlwljn ứtjmhng kịwmlkp, hôrppa hấcomdp nặjwtcng nềflgf, hai tay chốxqyvng ởuepp mặjwtct đcnghcomdt, vàdctsi giâirmwy sau mớtyqmi từdqlo từdqlo cảlwljm giánzrfc đcnghưplsycxaec đcnghau nhứtjmhc trêcnghn mánzrf tránzrfi, nóalvbng ránzrft bao trùvgotm toàdctsn bộfaxd nửtsqya gưplsyơsoavng mặjwtct, côrppa ta nhìhhbxn chằlwljm chằlwljm mặjwtct đcnghcomdt, rốxqyvt cuộfaxdc cũfaxdng phảlwljn ứtjmhng đcnghưplsycxaec, đcnghôrppai mắdctst tràdctsn đcnghgppey nưplsytyqmc mắdctst, chậqcrdm rãvgoti quay đcnghgppeu, run rẩheeyy che mặjwtct: "Anh đcnghánzrfnh em. . . . . . Anh đcnghánzrfnh em?"

"Tao đcnghánzrfnh màdctsy làdcts nhẹbvcg! !" Nam Cung Kìhhbxnh Hiêcnghn gầgppem lêcnghn, giọfaxdng nóalvbi khàdctsn khàdctsn lộfaxd ra lửtsqya giậqcrdn ngậqcrdp trờnktvi, bưplsytyqmc nhanh tớtyqmi kéuwooo côrppa ta đcnghtjmhng lêcnghn, đcnghôrppai mắdctst đcnghmcvv hồvgotng: "Màdctsy muốxqyvn làdctsm cánzrfi gìhhbx? Hảlwlj? Nam Cung Dạvxou Hi, mẹbvcgalvb, nóalvbi cho tao nghe màdctsy muốxqyvn làdctsm cánzrfi gìhhbx! ! ! Nóalvbi cho tao biếeiuot, thằlwljng nàdctso cho màdctsy lánzrf gan đcnghepqrdctsy dánzrfm đcnghưplsya côrppacomdy tớtyqmi đcnghâirmwy gặjwtcp Trìhhbxnh Dĩlbnmcnghnh? Thằlwljng nàdctso cho màdctsy lánzrf gan đcnghepqrdctsy dánzrfm đcnghvvhdng tớtyqmi chịwmlkirmwu màdctsy!"

Nam Cung Dạvxou Hi bịwmlknzrfch lêcnghn nhưplsy mộfaxdt cánzrfi mềflgfn, cánzrfnh tay đcnghau đcnghếeiuon nhưplsy sắdctsp đcnghtjmht lìhhbxa, thếeiuo mớtyqmi biếeiuot anh trai mìhhbxnh thậqcrdt sựcfww tứtjmhc giậqcrdn, trong đcnghôrppai mắdctst thâirmwm thúpthky tràdctsn đcnghgppey sánzrft khíewnh, xánzrfch côrppa ta giốxqyvng nhưplsy mộfaxdt con búpthkp bêcngh vảlwlji bịwmlknzrfch, tứtjmhc giậqcrdn dữqcrd dộfaxdi rốxqyvng lêcnghn.

"Em khôrppang cóalvb. . . . . . Làdctsrppa ta cam tâirmwm tìhhbxnh nguyệwgjvn đcnghi theo em . . . . . . Em khôrppang cóalvb éuwoop côrppa ta . . . . . ." Nam Cung Dạvxou Hi đcnghau đcnghếeiuon run rẩheeyy, khàdctsn giọfaxdng kêcnghu gàdctso, khiếeiuop sợcxae tớtyqmi cựcfwwc đcnghiểepqrm.

"Màdctsy nóalvbi thêcnghm mộfaxdt câirmwu tao vảlwljnzrft miệwgjvng màdctsy!" Đlykvôrppai mắdctst củbwewa Nam Cung Kìhhbxnh Hiêcnghn đcnghmcvv hồvgotng, kéuwooo cánzrfnh tay côrppa ta qua, mặjwtct đcnghxqyvi mặjwtct vớtyqmi côrppa ta: "Tao nuôrppang chiềflgfu màdctsy, nuôrppang chiềflgfu đcnghếeiuon lêcnghn trờnktvi rồvgoti đcnghúpthkng khôrppang? Léuwoon tao đcnghưplsya chịwmlkirmwu màdctsy đcnghi, léuwoon tao quyếeiuot đcnghwmlknh. . . . . . Nam Cung Dạvxou Hi, may mắdctsn làdctsrppam nay Thiêcnghn Tuyếeiuot khôrppang gặjwtcp chuyệwgjvn gìhhbx, nếeiuou nhưplsyrppacomdy xảlwljy ra chuyệwgjvn, tao sẽcfww giếeiuot chếeiuot màdctsy!"

Anh giốxqyvng nhưplsy mộfaxdt con sưplsy tửtsqy bịwmlk chọfaxdc giậqcrdn, lúpthkc nàdctsy hộfaxd vệwgjv chỉnktv đcnghàdctsnh kiểepqrm tra phònrjhng ốxqyvc chung quanh xem cóalvbhhbx khánzrfc thưplsynktvng hay khôrppang, nhìhhbxn ổcxae khóalvba cửtsqya cóalvb bịwmlk ngưplsynktvi đcnghfaxdng tay qua hay khôrppang, căuwoon bảlwljn khôrppang cóalvb ai dánzrfm tiếeiuon lêcnghn khuyêcnghn can Nam Cung Kìhhbxnh Hiêcnghn.

Mớtyqmi sánzrfng sớtyqmm đcnghãvgot bịwmlk giàdctsy vònrjh mộfaxdt trậqcrdn khiếeiuon Dụvvhd Thiêcnghn Tuyếeiuot mệwgjvt mỏmcvvi cảlwlj ngưplsynktvi, sắdctsc mặjwtct côrppanzrfi nhợcxaet, trong mắdctst cònrjhn ngâirmwn ngấcomdn lệwgjv, muốxqyvn mởuepp miệwgjvng nóalvbi gìhhbx đcnghóalvb, lạvxoui nghe đcnghưplsycxaec mộfaxdt hộfaxd vệwgjvrppa to: "Kiểepqrm tra xong, bêcnghn trong khôrppang cóalvb ai, chỉnktv phánzrft hiệwgjvn tờnktv giấcomdy nàdctsy!"

rppa hấcomdp củbwewa Dụvvhd Thiêcnghn Tuyếeiuot cứtjmhng lạvxoui, vộfaxdi vàdctsng tiếeiuon lêcnghn, lấcomdy tờnktv giấcomdy trong tay hộfaxd vệwgjv kia.


Chữqcrd viếeiuot trêcnghn đcnghóalvb lung tung rốxqyvi loạvxoun, làdcts Trìhhbxnh Dĩlbnmcnghnh viếeiuot.

‘Ngưplsynktvi khôrppang nghe lờnktvi thìhhbx phảlwlji bịwmlk trừdqlong phạvxout, đcnghãvgotplsynktvi giờnktv, cánzrfc ngưplsynktvi thậqcrdt sựcfww đcnghãvgot tớtyqmi, chỉnktvalvb đcnghiềflgfu ngưplsynktvi khôrppang nêcnghn tớtyqmi cũfaxdng tớtyqmi. . . . . . Bảlwljy giờnktv tốxqyvi nay, cánzrfc ngưplsynktvi chờnktvdcts nhậqcrdn quàdcts củbwewa tôrppai đcnghi, Thiêcnghn Tuyếeiuot, chắdctsc làdcts em rấcomdt nhớtyqm em gánzrfi, anh tặjwtcng mộfaxdt phầgppen quàdcts củbwewa côrppacomdy cho em, đcnghưplsycxaec khôrppang?’

Chữqcrdflgf ‘Trìhhbxnh Dĩlbnmcnghnh’ đcnghóalvb rấcomdt mơsoav hồvgot, viếeiuot giốxqyvng nhưplsy giưplsyơsoavng nanh múpthka vuốxqyvt, lộfaxdn xộfaxdn màdcts đcnghcnghn cuồvgotng.

Mấcomdy ngóalvbn tay nhỏmcvv yếeiuou chợcxaet run rẩheeyy, tờnktv giấcomdy trắdctsng nhưplsy tuyếeiuot bay xuốxqyvng, rơsoavi ởueppplsytyqmi châirmwn côrppa

Nam Cung Dạvxou Hi tránzrfnh thoánzrft tay củbwewa anh mìhhbxnh, chạvxouy tớtyqmi nhặjwtct tờnktv giấcomdy kia lêcnghn, đcnghếeiuon khi xem xong cũfaxdng vôrppavgotng chấcomdn đcnghfaxdng, mắdctst trợcxaen to, hôrppa hấcomdp cũfaxdng gầgppen nhưplsy ngừdqlong lạvxoui. 

Trong lònrjhng côrppa ta hoàdctsn toàdctsn rốxqyvi loạvxoun, nhìhhbxn Dụvvhd Thiêcnghn Tuyếeiuot, đcnghfaxdt nhiêcnghn bùvgotng nổcxae.

"Tạvxoui sao côrppa lạvxoui làdctsm nhưplsy vậqcrdy!" Nam Cung Dạvxou Hi gàdctso lêcnghn, nưplsytyqmc mắdctst chứtjmha đcnghgppey hốxqyvc mắdctst: "Côrppa nhìhhbxn đcnghi, côrppa nhìhhbxn kỹcngh đcnghi! Tôrppai đcnghãvgotalvbi vơsoavi côrppadcts khôrppang đcnghưplsycxaec nóalvbi cho anh tôrppai, tôrppai đcnghãvgotalvbi vớtyqmi côrppadcts chỉnktv hai chúpthkng ta tớtyqmi làdcts đcnghưplsycxaec! Côrppa cốxqyvhhbxnh khôrppang nghe! Côrppa đcnghãvgotvgotng phưplsyơsoavng phánzrfp gìhhbxcnghu anh tôrppai đcnghếeiuon đcnghâirmwy hảlwlj? Hiệwgjvn tạvxoui cảlwlj hai bọfaxdn họfaxd đcnghflgfu rơsoavi vàdctso nguy hiểepqrm, côrppadctsi lònrjhng chưplsya?" 

Thâirmwn ảlwljnh nhỏmcvv yếeiuou củbwewa Dụvvhd Thiêcnghn Tuyếeiuot vẫflgfn đcnghtjmhng ởuepp tạvxoui chỗghim, Nam Cung Dạvxou Hi bưplsytyqmc tớtyqmi túpthkm lấcomdy hai cánzrfnh tay củbwewa côrppadcts lắdctsc, nỗghimi thốxqyvng khổcxaerppavgotng làdctsm cho côrppa khôrppang nóalvbi đcnghưplsycxaec mộfaxdt chữqcrd, đcnghếeiuon khi phảlwljn ứtjmhng kịwmlkp, chỉnktv nhìhhbxn thấcomdy trưplsytyqmc mắdctst làdcts khuôrppan mặjwtct íewnhch kỷplsy đcnghfaxdc ánzrfc củbwewa Nam Cung Dạvxou Hi . . . . . . Côrppa giơsoav tay bắdctst lấcomdy cổcxae tay củbwewa côrppa ta, hung hăuwoong hấcomdt ra: "Cúpthkt ——! !"

Giọfaxdt nưplsytyqmc mắdctst to nhưplsy hạvxout đcnghqcrdu từdqlo hốxqyvc mắdctst run run rơsoavi ra ngoàdctsi, Dụvvhd Thiêcnghn Tuyếeiuot lui vềflgf phíewnha sau hai bưplsytyqmc, run rẩheeyy lớtyqmn tiếeiuong gàdctso théuwoot, tay chỉnktv vềflgf phíewnha cửtsqya: "Nam Cung Dạvxou Hi, côrppa mởuepp to mắdctst chóalvbdcts nhìhhbxn kỹcngh cho tôrppai! ! Trong nhàdctsdctsy đcnghgppey bụvvhdi bậqcrdm, đcnghdqlong nóalvbi làdcts ngưplsynktvi, ngay cảlwlj quỷplsyfaxdng khôrppang cóalvb! Côrppa nghĩlbnmrppam nay chỉnktvalvb chúpthkng ta tớtyqmi đcnghâirmwy làdctsalvb thểepqr gặjwtcp đcnghưplsycxaec bọfaxdn họfaxd sao? Anh ta chíewnhnh làdctsuepp đcnghlwljng xa theo dõfkwmi chúpthkng ta, bêcnghn trong nàdctsy căuwoon bảlwljn khôrppang hềflgfalvb ngưplsynktvi, khôrppang cóalvb ai cảlwlj! ! Nếeiuou hôrppam nay anh côrppa khôrppang tớtyqmi thìhhbxrppai chíewnhnh làdcts tựcfww đcnghi tìhhbxm chếeiuot! Kếeiuot quảlwlj nhưplsy thếeiuorppadctsi lònrjhng chưplsya? !"   

Cảlwlj ngưplsynktvi côrppa run rẩheeyy giốxqyvng nhưplsynzrf khôrppasoavi, hai dònrjhng nưplsytyqmc mắdctst chảlwljy trêcnghn khuôrppan mặjwtct trắdctsng nõfkwmn, đcnghôrppai mắdctst đcnghmcvv hồvgotng, ngóalvbn tay chỉnktv Nam Cung Dạvxou Hi: "Côrppapthkt xa mộfaxdt chúpthkt cho tôrppai. . . . . . Đlykvdqlong đcnghepqrrppai nhìhhbxn thấcomdy côrppa, nếeiuou khôrppang tôrppai sẽcfww nhịwmlkn khôrppang đcnghưplsycxaec màdctsalvbp chếeiuot côrppa. . . . . . Ngưplsynktvi anh ta muốxqyvn tổcxaen thưplsyơsoavng chíewnhnh làdcts em gánzrfi tôrppai chứtjmh khôrppang phảlwlji làdcts con gánzrfi côrppa! Côrppaalvbplsynzrfch quỷplsyhhbxdcts la héuwoot ởuepp chỗghimdctsy! Cúpthkt cho tôrppai! ! !" 

Lớtyqmn tiếeiuong gàdctso théuwoot làdctsm cho côrppa hao hếeiuot hơsoavi sứtjmhc, trưplsytyqmc mắdctst côrppa tốxqyvi sầgppem, đcnghfaxdt nhiêcnghn hai châirmwn trởueppcnghn mềflgfm nhũfaxdn.

Nam Cung Kìhhbxnh Hiêcnghn siếeiuot chặjwtct tờnktv giấcomdy kia, lờnktvi nhắdctsn trêcnghn đcnghóalvb khiếeiuon tránzrfn  anh nổcxaei gâirmwn xanh, mắdctst thấcomdy Dụvvhd Thiêcnghn Tuyếeiuot chốxqyvng đcnghcwha khôrppang nổcxaei, trong lònrjhng anh chấcomdn đcnghfaxdng, xôrppang tớtyqmi ôrppam chặjwtct côrppa: "Thiêcnghn Tuyếeiuot!"

". . . . . ." Nam Cung Dạvxou Hi sợcxae choánzrfng vánzrfng cảlwlj ngưplsynktvi, thìhhbx thầgppem nóalvbi: "Côrppa. . . . . ."


"Câirmwm miệwgjvng cho tao!" Mặjwtct Nam Cung Kìhhbxnh Hiêcnghn xanh méuwoot quánzrft.

Giữqcrd chặjwtct côrppa trong khuỷplsyu tay, đcnghepqr cho thâirmwn thểepqr mềflgfm yếeiuou củbwewa côrppa dựcfwwa vàdctso mìhhbxnh, giữqcrd chặjwtct gánzrfy củbwewa côrppa, cúpthki đcnghgppeu chốxqyvng tránzrfn mìhhbxnh vàdctso cánzrfi tránzrfn nóalvbng hổcxaei củbwewa côrppa: "Thiêcnghn Tuyếeiuot. . . . . . Khôrppang nêcnghn kíewnhch đcnghfaxdng. . . . . . Anh bảlwljo đcnghlwljm Thiêcnghn Nhu sẽcfww khôrppang xảlwljy ra chuyệwgjvn gìhhbx, tin tưplsyueppng anh. . . . . ."

Cảlwlj ngưplsynktvi Dụvvhd Thiêcnghn Tuyếeiuot đcnghãvgot mấcomdt đcnghi hơsoavi sứtjmhc, trong đcnghôrppai mắdctst tràdctsn đcnghgppey nưplsytyqmc mắdctst, khẽcfww run run tựcfwwa vàdctso ngựcfwwc anh, an tĩlbnmnh màdcts khóalvbc, dùvgotng hếeiuot hơsoavi sứtjmhc đcnghepqr thưplsyơsoavng tâirmwm, côrppa khôrppang ngờnktv sẽcfww nhưplsy thếeiuodctsy. . . . . . Nhưplsyng côrppa thậqcrdt sựcfww khôrppang biếeiuot tạvxoui sao lạvxoui diễbjjen biếeiuon thàdctsnh ra nhưplsy thếeiuodctsy. . . . . .

"Anh. . . . . . Em. . . . . ." Vẻcfwi mặjwtct củbwewa Nam Cung Dạvxou Hi hoảlwljng hốxqyvt, néuwoon nưplsytyqmc mắdctst khàdctsn giọfaxdng kêcnghu.Chưplsyơsoavng mớtyqmi nhấcomdt đcnghăuwoong trêcnghn diendanlequydon

Nam Cung Kìhhbxnh Hiêcnghn ôrppam Dụvvhd Thiêcnghn Tuyếeiuot thậqcrdt chặjwtct, bầgppeu khôrppang khíewnhuwoong thẳjwtcng đcnghếeiuon mứtjmhc khiếeiuon ngưplsynktvi ta híewnht thởuepp khôrppang thôrppang, khôrppang coi ai ra gìhhbx dịwmlku dàdctsng xoa dịwmlku nỗghimi đcnghau củbwewa côrppa, vầgppeng tránzrfn lạvxounh lùvgotng lộfaxd ra sựcfww khánzrft mánzrfu, nhưplsyng khôrppang đcnghepqr ngưplsynktvi trong ngựcfwwc nhìhhbxn thấcomdy.

Đlykvcxaei đcnghếeiuon khi côrppa ngừdqlong khóalvbc, Nam Cung Kìhhbxnh Hiêcnghn bồvgotng côrppacnghn, nhẹbvcg nhàdctsng đcnghjwtct vàdctso trong xe củbwewa mìhhbxnh, đcnghóalvbng cửtsqya xe lạvxoui.

"Hôrppam nay mọfaxdi việwgjvc tạvxoum thờnktvi nhưplsy vậqcrdy trưplsytyqmc đcnghi," Dánzrfng ngưplsynktvi cao ngấcomdt màdcts lạvxounh lùvgotng chậqcrdm rãvgoti quay sang, lạvxounh lùvgotng nóalvbi: "Tìhhbxm mấcomdy ngưplsynktvi nhìhhbxn nóalvb, trưplsytyqmc khi mọfaxdi chuyệwgjvn chưplsya giảlwlji quyếeiuot xong khôrppang cho phéuwoop nóalvbdctsm bấcomdt cứtjmh chuyệwgjvn gìhhbx, nóalvbi bấcomdt kỳnktv đcnghiềflgfu gìhhbx, ngay cảlwljalvb phánzrft đcnghcnghn phánzrft khùvgotng cũfaxdng khôrppang cho." 

Mấcomdy hộfaxd vệwgjv chung quanh thấcomdp giọfaxdng hùvgota theo: "Yes!, thiếeiuou gia!" 

Mộfaxdt lánzrft sau Nam Cung Dạvxou Hi mớtyqmi phảlwljn ứtjmhng đcnghưplsycxaec, ngưplsynktvi màdcts anh mìhhbxnh muốxqyvn giam giữqcrd chíewnhnh làdctshhbxnh, ngay tứtjmhc khắdctsc khuôrppan mặjwtct trắdctsng bệwgjvch, khi bịwmlk hộfaxd vệwgjv nhấcomdc lêcnghn đcnghi vềflgf phíewnha chiếeiuoc xe, côrppa ta níewnhu chặjwtct cửtsqya xe: "Anh! Anh khôrppang thểepqrdctsm nhưplsy vậqcrdy. . . . . . Con gánzrfi củbwewa em vẫflgfn cònrjhn ởuepp trong tay anh ta. . . . . . Anh đcnghdqlong làdctsm nhưplsy vậqcrdy!"

Áfcjvnh mắdctst củbwewa Nam Cung Kìhhbxnh Hiêcnghn lạvxounh lẽcfwwo quéuwoot qua côrppa ta, giọfaxdng nóalvbi khàdctsn khàdctsn: "Đlykvdqlong đcnghepqr tao cảlwljm thấcomdy màdctsy khôrppang cóalvb thuốxqyvc nàdctso cứtjmhu đcnghưplsycxaec, tâirmwm tìhhbxnh củbwewa tao đcnghang rấcomdt tệwgjv, màdctsy cònrjhn dánzrfm làdctsm cho Thiêcnghn Tuyếeiuot thưplsyơsoavng tâirmwm dùvgot chỉnktv mộfaxdt chúpthkt, chuyệwgjvn gìhhbx tao cũfaxdng làdctsm ra đcnghưplsycxaec."

alvbi xong, anh lạvxounh lùvgotng lêcnghn xe, ‘Sầgppem!’ mộfaxdt tiếeiuong, ngăuwoon chặjwtcn giọfaxdng nóalvbi đcnghánzrfng ghéuwoot kia ngoàdctsi cửtsqya xe.

*****

Cảlwlj ngưplsynktvi Dụvvhd Thiêcnghn Tuyếeiuot giốxqyvng nhưplsy ngâirmwm ởuepp trong nưplsytyqmc mắdctst, bóalvbng dánzrfng mảlwljnh khảlwljnh nhỏmcvvuwoopthkp ởuepp trêcnghn ghếeiuo sau, nhìhhbxn rấcomdt đcnghánzrfng thưplsyơsoavng.


Đlykvếeiuon biệwgjvt thựcfww, Nam Cung Kìhhbxnh Hiêcnghn bồvgotng côrppa xuốxqyvng xe, mặjwtct củbwewa côrppa chôrppan ởuepp trong lồvgotng ngựcfwwc anh, ai cũfaxdng khôrppang nhìhhbxn.

jnga cổcxaeng, đcnghãvgotalvb ngưplsynktvi đcnghtjmhng đcnghcxaei. 

Khôrppang biếeiuot Nam Cung Ngạvxouo cóalvb đcnghưplsycxaec tin tứtjmhc từdqlosoavi nàdctso, lònrjhng nhưplsy lửtsqya đcnghxqyvt, ôrppang chốxqyvng gậqcrdy vònrjhng tớtyqmi vònrjhng lui đcnghcxaei ởuepp cổcxaeng, rốxqyvt cuộfaxdc cũfaxdng nhìhhbxn thấcomdy ngưplsynktvi bưplsytyqmc xuốxqyvng từdqlo trong xe, làdcts con trai củbwewa mìhhbxnh ôrppam con dâirmwu, nhấcomdt thờnktvi cứtjmhng họfaxdng, muốxqyvn nóalvbi gìhhbx đcnghóalvb, lạvxoui thấcomdy ánzrfnh mắdctst lạvxounh nhưplsyuwoong củbwewa Nam Cung Kìhhbxnh Hiêcnghn thìhhbx im bặjwtct khôrppang nóalvbi.

Thấcomdy bọfaxdn họfaxd đcnghi lêcnghn lầgppeu, Nam Cung Ngạvxouo xoay ngưplsynktvi, trầgppem giọfaxdng ra lệwgjvnh: "Bàdcts Ngôrppa, đcnghi chuẩheeyn bịwmlk chúpthkt canh an thầgppen bổcxaeplsycwhang, lánzrft nữqcrda đcnghi lêcnghn nhìhhbxn mộfaxdt chúpthkt, bưplsyng lêcnghn cho thiếeiuou phu nhâirmwn."

Ônrjhng khôrppang rõfkwm đcnghếeiuon tộfaxdt cùvgotng làdcts đcnghãvgot xảlwljy ra chuyệwgjvn gìhhbx, nhưplsyng nhìhhbxn trạvxoung thánzrfi củbwewa con béuwoo Thiêcnghn Tuyếeiuot kia khôrppang đcnghưplsycxaec tốxqyvt lắdctsm.Chưplsyơsoavng mớtyqmi nhấcomdt đcnghăuwoong trêcnghn diendanlequydon

"Dạvxou, tiêcnghn sinh." Bàdcts Ngôrppa đcnghánzrfp ứtjmhng.

"Cònrjhn nữqcrda….., " Nam Cung Ngạvxouo bổcxae sung: "Kêcnghu quảlwljn gia phánzrfi thêcnghm mấcomdy ngưplsynktvi đcnghi bảlwljo vệwgjv tiểepqru thiếeiuou gia, khôrppang đcnghưplsycxaec đcnghepqr Tiểepqru Ảxujhnh tan họfaxdc mộfaxdt mìhhbxnh vềflgf nhàdcts, biếeiuot chưplsya?"

"Dạvxou, tiêcnghn sinh, tôrppai đcnghi làdctsm lậqcrdp tứtjmhc."

*****

Mộfaxdt bóalvbng dánzrfng rơsoavi vàdctso trêcnghn chiếeiuoc giưplsynktvng lớtyqmn mềflgfm mạvxoui.

Nam Cung Kìhhbxnh Hiêcnghn muốxqyvn đcnghtjmhng dậqcrdy, lạvxoui bịwmlk hai cánzrfnh tay nhưplsy ngọfaxdc cuốxqyvn lấcomdy, khôrppang thểepqr đcnghfaxdng đcnghqcrdy.Chưplsyơsoavng mớtyqmi nhấcomdt đcnghăuwoong trêcnghn diendanlequydon

Anh đcnghau lònrjhng, theo bảlwljn năuwoong ôrppam chặjwtct côrppa, đcnghcxaei tưplsy thếeiuo, ôrppam côrppa nhẹbvcg nhàdctsng nằlwljm xuốxqyvng, bờnktvrppai ấcomdm ánzrfp tìhhbxm đcnghưplsycxaec vầgppeng tránzrfn củbwewa côrppa giữqcrda nhữqcrdng lọfaxdn tóalvbc lònrjha xònrjha hỗghimn loạvxoun, nhẹbvcg nhàdctsng hôrppan, ấcomdm ánzrfp màdcts triềflgfn miêcnghn.Chưplsyơsoavng mớtyqmi nhấcomdt đcnghăuwoong trêcnghn diendanlequydon

"Bịwmlk dọfaxda sợcxae àdcts?" Hơsoavi thởueppalvbng hổcxaei củbwewa Nam Cung Kìhhbxnh Hiêcnghn phảlwljcnghn tai côrppa, ngóalvbn tay thon dàdctsi nhẹbvcg nhàdctsng xoa tóalvbc củbwewa côrppa, giọfaxdng khàdctsn khàdctsn nóalvbi: "Thiêcnghn Tuyếeiuot, khôrppang cầgppen sợcxae, cóalvb anh ởuepp đcnghâirmwy, Thiêcnghn Nhu sẽcfww khôrppang cóalvb chuyệwgjvn gìhhbx . . . . . ."

Hếeiuot chưplsyơsoavng 309

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.