Chọc Vào Hào Môn: Cha Đừng Đụng Vào Mẹ Con

Chương 306 : Nam Cung Dạ Hi, có gan cô nói lại lần nữa

    trước sau   

“Khôedsgng cóufzsvtcvch nàrpklo!!” Nam Cung Dạkbxz Hi gàrpklo lêekxhn, nứyrlxc nởgvnp òlkjoa khóufzsc, nắjjbrm chặcjpdt di đsapowspdng run giọnbqang nóufzsi: “Côedsg biếqmkgt đsapoâfqcpy làrpkl ai gửenjji cho tôedsgi hay khôedsgng? Sávtcvng nay tôedsgi vừolzra nhậbcqun đsapoưmgqozyqsc đsapoiệdfbxn thoạkbxzi…… Tôedsgi nhậbcqun đsapoưmgqozyqsc đsapoiệdfbxn thoạkbxzi củiokra Trìyfoknh Dĩbvtvekxhnh! Anh ta nóufzsi vớenjji tôedsgi anh ta ởgvnp thàrpklnh phốubbt Z, anh ta nóufzsi con gávtcvi củiokra chúppxvng tôedsgi đsapoang ởgvnp trong tay anh ta, tiếqmkgp đsapoóufzs gửenjji cho tôedsgi bứyrlxc ảxgmznh nàrpkly, hỏyfoki tôedsgi cóufzs cầlkjon con bépfxp hay khôedsgng! Tôedsgi nhớenjj con bépfxp muốubbtn đsapoekxhn …… Tôedsgi thậbcqut sựgboi muốubbtn đsapoekxhn rồvwlfi……”

Chờedsgfqcpu nhưmgqo vậbcquy mớenjji cóufzs đsapoưmgqozyqsc tin tứyrlxc củiokra con gávtcvi, ởgvnp trong mơunyh thấcuohy con gávtcvi biếqmkgt bao nhiêekxhu lầlkjon, nhưmgqong sávtcvng nay, vừolzra mởgvnp di đsapowspdng đsapoãvwlf nhìyfokn thấcuohy ảxgmznh con gávtcvi bịydjp tróufzsi chặcjpdt hôedsgn mêekxh bấcuoht tỉmoennh nằxwxom ởgvnp trêekxhn sofa, suýknkft nữrsvea côedsg ta đsapoãvwlf bịydjp dọnbqaa ngấcuoht xỉmoenu! Khi giọnbqang củiokra têekxhn khốubbtn kiếqmkgp kia vang lêekxhn bêekxhn tai, thiếqmkgu chúppxvt nữrsvea côedsg ta đsapoãvwlf quăolzrng đsapoiệdfbxn thoạkbxzi di đsapowspdng ra ngoàrpkli!

lkjong tràrpkln đsapolkjoy cừolzru hậbcqun, lo lắjjbrng, sốubbtt ruộwspdt, khiếqmkgn côedsg ta muốubbtn đsapoekxhn cuồvwlfng gàrpklo thépfxpt!

Dụmoen Thiêekxhn Tuyếqmkgt giậbcqut mìyfoknh mởgvnp to hai mắjjbrt nhìyfokn, cảxgmz ngưmgqoedsgi cứyrlxng ngắjjbrt, khi nghe đsapoưmgqozyqsc câfqcpu “Trìyfoknh Dĩbvtvekxhnh ởgvnp thàrpklnh phốubbt Z”, theo bảxgmzn năolzrng côedsg nghĩbvtv đsapoếqmkgn căolzrn nhàrpklgvnpufzsng ngoạkbxzi ôedsgufzsng vớenjji sựgboi khávtcvt mávtcvu củiokra anh ta khi đsapoóufzs, sắjjbrc mặcjpdt trắjjbrng bệdfbxch, gầlkjon nhưmgqo khôedsgng suy nghĩbvtvyfok, xoay ngưmgqoedsgi cầlkjom lấcuohy đsapoiệdfbxn thoạkbxzi bàrpkln bêekxhn cạkbxznh,vộwspdi vãvwlf bấcuohm sốubbt.

“Đyraqzyqsi đsapoãvwlf! Côedsg muốubbtn làrpklm gìyfok!” Nam Cung Dạkbxz Hi kinh hoảxgmzng, trêekxhn mặcjpdt đsapolkjoy nưmgqoenjjc mắjjbrt, giơunyh tay qua ấcuohn ngắjjbrt đsapoiệdfbxn thoạkbxzi.

“Tôedsgi gọnbqai cho anh củiokra côedsg,” Khuôedsgn mặcjpdt nhỏyfok nhắjjbrn củiokra Dụmoen Thiêekxhn Tuyếqmkgt távtcvi nhợzyqst, bìyfoknh tĩbvtvnh nóufzsi: “Anh ấcuohy vàrpkl Lạkbxzc Phàrpklm Vũvoyg vẫrsven đsapoang truy tìyfokm Trìyfoknh Dĩbvtvekxhnh ởgvnp thàrpklnh phốubbt S, khôedsgng biếqmkgt anh ta dùufzsng biệdfbxn phávtcvp gìyfok quay trởgvnp lạkbxzi thàrpklnh phốubbt Z, tôedsgi phảxgmzi nóufzsi cho Kìyfoknh Hiêekxhn biếqmkgt ngay lậbcqup tứyrlxc.”


“Côedsg đsapoekxhn rồvwlfi!!” Nam Cung Dạkbxz Hi đsapooạkbxzt lấcuohy ốubbtng nghe trong tay côedsg, bỗkbxzng nhiêekxhn đsapocjpdt ốubbtng nghe trởgvnp lạkbxzi đsapoiệdfbxn thoạkbxzi, mộwspdt giọnbqat nưmgqoenjjc mắjjbrt cũvoygng rớenjjt ởgvnp trêekxhn đsapoóufzs.

“Sao lạkbxzi thếqmkgrpkly?” Dụmoen Thiêekxhn Tuyếqmkgt lạkbxznh lùufzsng nhìyfokn côedsg ta: “Dạkbxz Hi, côedsgufzsi cho tôedsgi nghe, chuyệdfbxn làrpkl nhưmgqo thếqmkgrpklo? Trìyfoknh Dĩbvtvekxhnh uy hiếqmkgp côedsg đsapoúppxvng khôedsgng? 
Anh ta bắjjbrt cóufzsc con gávtcvi côedsg, sau đsapoóufzs ra đsapoiềsjwzu kiệdfbxn muốubbtn trao đsapoxjgti? Côedsg đsapoolzrng cóufzs hồvwlf đsapovwlf!! Hổxjgt dữrsve khôedsgng ăolzrn thịydjpt con, cho dùufzs anh ta cầlkjom thúppxv đsapoếqmkgn mứyrlxc uy hiếqmkgp côedsgvoygng sẽjjbr khôedsgng thậbcqut sựgboirpklm gìyfok Y Y, chẳuwrlng lẽjjbredsg thậbcqut sựgboi nghe lờedsgi anh ta, dựgboia theo đsapoiềsjwzu kiệdfbxn anh ta nóufzsi màrpklrpklm theo sao?? Tôedsgi nóufzsi cho côedsg biếqmkgt, tôedsgi đsapoãvwlf từolzrng mắjjbrc bẫrsvey, tôedsgi quávtcv ngốubbtc nêekxhn đsapoãvwlf phạkbxzm sai lầlkjom, tôedsgi khôedsgng thểektt nhìyfokn côedsgvoygng nhưmgqo vậbcquy!”

Nam Cung Dạkbxz Hi chảxgmzy nưmgqoenjjc mắjjbrt gàrpklo lêekxhn: “Sao côedsg biếqmkgt anh ta sẽjjbr khôedsgng !! Vìyfok bắjjbrt cóufzsc Tiểekttu Ảxhtqnh ngay cảxgmzppxvng anh ta cũvoygng sửenjj dụmoenng, giếqmkgt ngưmgqoedsgi cũvoygng khôedsgng đsapoektt ýknkf, côedsg cho làrpkledsgi khôedsgng biếqmkgt àrpkl?! Côedsg nhìyfokn đsapoi…… Đyraqâfqcpy chíyrlxnh làrpkl con gávtcvi củiokra anh ta…… Nếqmkgu anh ta còlkjon chúppxvt nhâfqcpn tìyfoknh vàrpklmgqoơunyhng tri thìyfok anh ta sẽjjbr tróufzsi con gávtcvi củiokra mìyfoknh nhưmgqo vậbcquy sao?!”

Dụmoen Thiêekxhn Tuyếqmkgt thốubbtng khổxjgt xoa xoa trávtcvn, nhìyfokn côedsg ta, lớenjjn tiếqmkgng: “Côedsg tỉmoennh távtcvo mộwspdt chúppxvt đsapoưmgqozyqsc khôedsgng! Tiểekttu Ảxhtqnh khôedsgng phảxgmzi con củiokra anh ta, làrpkl con củiokra tôedsgi vàrpklyfoknh Hiêekxhn, đsapoưmgqoơunyhng nhiêekxhn anh ta ra tay đsapoưmgqozyqsc! Côedsg khôedsgng nêekxhn nhìyfokn thấcuohy con gávtcvi làrpkl rốubbti lêekxhn đsapoưmgqozyqsc khôedsgng!”

“Y Y khôedsgng phảxgmzi con gávtcvi củiokra côedsg, đsapoưmgqoơunyhng nhiêekxhn côedsg sẽjjbrufzsi nhưmgqo vậbcquy!” Nam Cung Dạkbxz Hi phẫrsven nộwspd trừolzrng mắjjbrt nhìyfokn côedsg.

Dụmoen Thiêekxhn Tuyếqmkgt chăolzrm chúppxv nhìyfokn côedsg ta, gầlkjon nhưmgqo muốubbtn đsapoekxhn rồvwlfi, chẳuwrlng qua cảxgmzm thấcuohy hìyfoknh nhưmgqoufzsyfok đsapoóufzs khôedsgng thíyrlxch hợzyqsp, côedsg nhìyfokn kỹsjwz biểekttu tìyfoknh củiokra Nam Cung Dạkbxz Hi, đsapoèitvx xuốubbtng cuồvwlfng loạkbxzn trong lòlkjong, thấcuohp giọnbqang nóufzsi: “Đyraqiềsjwzu kiệdfbxn củiokra anh ta làrpklyfok?…… Dạkbxz Hi, nóufzsi cho tôedsgi nghe, anh ta muốubbtn côedsgrpklm gìyfok?”

Trong lòlkjong côedsg biếqmkgt rõydjp, tuy Nam Cung Dạkbxz Hi hơunyhi tùufzsy hứyrlxng, chỉmoen sốubbt thôedsgng minh lạkbxzi khôedsgng cao, nhưmgqong trong lòlkjong côedsg ta chíyrlxnh làrpkl vẫrsven yêekxhu Trìyfoknh Dĩbvtvekxhnh, nếqmkgu đsapoưmgqozyqsc, côedsg ta vẫrsven hy vọnbqang ba vàrpkl anh trai mìyfoknh vĩbvtvnh viễdhzxn khôedsgng bắjjbrt đsapoưmgqozyqsc Trìyfoknh Dĩbvtvekxhnh, cho dùufzs anh ta bỏyfok mạkbxzng ởgvnp đsapoâfqcpu cũvoygng đsapoưmgqozyqsc, tóufzsm lạkbxzi khôedsgng nêekxhn trởgvnp vềsjwz nhàrpkl Nam Cung, nếqmkgu khôedsgng, chắjjbrc chắjjbrn anh trai củiokra côedsg ta sẽjjbr khôedsgng bỏyfok qua cho anh ta!

Nam Cung Dạkbxz Hi đsapoèitvxpfxpn nưmgqoenjjc mắjjbrt, ávtcvnh mắjjbrt népfxp trávtcvnh vàrpkli lầlkjon, cuốubbti cùufzsng vẫrsven làrpkl nhìyfokn thẳuwrlng Dụmoen Thiêekxhn Tuyếqmkgt, nóufzsi: “Anh ta muốubbtn tôedsgi đsapoưmgqoa tiềsjwzn, giúppxvp anh ta xửenjjknkf hộwspd chiếqmkgu xuấcuoht ngoạkbxzi, chuẩxhtqn bịydjp tốubbtt cho anh ta mộwspdt đsapoưmgqoedsgng lui, anh ta sẽjjbr khôedsgng sốubbtng ởgvnp Trung Quốubbtc nữrsvea, còlkjon cóufzs…… Anh ta còlkjon nóufzsi, nếqmkgu muốubbt
Y Y khôedsgng cóufzs việdfbxc gìyfok, đsapoưmgqoa côedsg đsapoi gặcjpdp anh ta, sau đsapoóufzsedsgi cóufzs thểektt dẫrsven Y Y vềsjwz……”

Dụmoen Thiêekxhn Tuyếqmkgt lẳuwrlng lặcjpdng nghe, trong đsapolkjou ‘Ầkbxzm’ mộwspdt tiếqmkgng.

Đyraqôedsgi mắjjbrt củiokra côedsg lộwspd vẻrzcz khôedsgng thểekttmgqogvnpng tưmgqozyqsng nổxjgti, gắjjbrt gao nhìyfokn chằxwxom chằxwxom Nam Cung Dạkbxz Hi, nhịydjpn khôedsgng đsapoưmgqozyqsc màrpklmgqoedsgi khổxjgt, biểekttu tìyfoknh dầlkjon lạkbxznh lùufzsng, nóufzsi từolzrng câfqcpu từolzrng chữrsveydjprpklng: “Sávtcvng sớenjjm nhậbcqun đsapoưmgqozyqsc đsapoiệdfbxn thoạkbxzi củiokra anh ta, ngay lậbcqup tứyrlxc chạkbxzy lêekxhn tìyfokm tôedsgi châfqcpm chọnbqac mỉmoena mai hỏyfoki tin củiokra Y Y, nóufzsi cho tôedsgi biếqmkgt tung tíyrlxch củiokra anh ta nhưmgqong lạkbxzi khôedsgng cho tôedsgi gọnbqai đsapoiệdfbxn thoạkbxzi cho Kìyfoknh Hiêekxhn bắjjbrt anh ta, chíyrlxnh làrpklyfok muốubbtn nóufzsi vớenjji tôedsgi —— tôedsgi phảxgmzi tựgboiyfoknh đsapoi gặcjpdp Trìyfoknh Dĩbvtvekxhnh, đsapoxjgti con gávtcvi côedsg vềsjwz, phảxgmzi khôedsgng?” 

Giọnbqang củiokra Dụmoen Thiêekxhn Tuyếqmkgt lạkbxznh băolzrng, trong mắjjbrt mang theo lửenjja giậbcqun, khiếqmkgn Nam Cung Dạkbxz Hi khôedsgng chỗkbxz dung thâfqcpn.

“Nam Cung Dạkbxz Hi, côedsgufzs can đsapoxgmzm thìyfokufzsi lạkbxzi lầlkjon nữrsvea,” Dụmoen Thiêekxhn Tuyếqmkgt cấcuoht cao âfqcpm đsapoiệdfbxu, trong mắjjbrt mang theo lửenjja giậbcqun nóufzsi: “Muốubbtn tôedsgi đsapoi gặcjpdp têekxhn cầlkjom thúppxv kia, cho anh ta tiềsjwzn, cho anh ta đsapoưmgqoedsgng lui, đsapoxjgti lạkbxzi con gávtcvi bìyfoknh an khôedsgng cóufzs việdfbxc gìyfok đsapoúppxvng khôedsgng?!”

Từolzrng chữrsveydjprpklng, nhưmgqo nệdfbxn vàrpklo lòlkjong củiokra Nam Cung Dạkbxz Hi.


“Côedsg đsapoolzrng nghĩbvtvrpkledsgi vôedsg cớenjjfqcpy rốubbti, tôedsgi khôedsgng hềsjwzedsg cớenjjfqcpy rốubbti!” Nam Cung Dạkbxz Hi gàrpklo lêekxhn, nưmgqoenjjc mắjjbrt đsapoxgmzo quanh hốubbtc mắjjbrt, cúppxvi đsapolkjou tìyfokm kiếqmkgm trong di đsapowspdng, đsapoưmgqoa cho côedsg nhìyfokn mộwspdt bứyrlxc ảxgmznh khávtcvc: “Côedsg tựgboi nhìyfokn đsapoi! Đyraqâfqcpy làrpkl ai!”

Áubbtnh mắjjbrt đsapolkjoy lửenjja giậbcqun củiokra Dụmoen Thiêekxhn Tuyếqmkgt liếqmkgc nhìyfokn di đsapowspdng củiokra côedsg ta, quảxgmz nhiêekxhn trêekxhn bứyrlxc ảxgmznh màrpkln hìyfoknh làrpkl mộwspdt ngưmgqoedsgi khávtcvc, cũvoygng bịydjp bịydjpt mắjjbrt giốubbtng nhưmgqo Y Y, miệdfbxng bịydjpvtcvn kíyrlxn, tay bịydjp tróufzsi ởgvnp sau ngưmgqoedsgi, nhưmgqong Dụmoen Thiêekxhn Tuyếqmkgt vẫrsven cóufzs thểektt nhậbcqun ra đsapoưmgqozyqsc…… Cóufzs chếqmkgt côedsgvoygng nhậbcqun ra đsapoưmgqozyqsc……

Bỗkbxzng nhiêekxhn trávtcvi tim giốubbtng nhưmgqo bịydjpppxva tạkbxz nệdfbxn, ávtcvnh mắjjbrt củiokra Dụmoen Thiêekxhn Tuyếqmkgt run run, đsapolkjou ngóufzsn tay đsaposjwzu trởgvnpekxhn távtcvi nhợzyqst, cầlkjom lấcuohy di đsapowspdng cẩxhtqn thậbcqun nhìyfokn.

Đyraqóufzsrpkl Thiêekxhn Nhu.

Ngưmgqoedsgi nằxwxom trêekxhn mặcjpdt đsapocuoht lạkbxznh kẽjjbro kia, rõydjprpklng làrpkl Thiêekxhn Nhu!

“Chíyrlxnh côedsg nhìyfokn kỹsjwz đsapoi,” Giọnbqang củiokra Nam Cung Dạkbxz Hi khàrpkln khàrpkln: “Nếqmkgu chỉmoenufzs Y Y bịydjp bắjjbrt cóufzsc, tôedsgi khôedsgng cầlkjon gấcuohp gávtcvp đsapoếqmkgn tìyfokm côedsg, tạkbxzi sao tôedsgi khôedsgng đsapoi tìyfokm anh tôedsgi màrpkl lạkbxzi trựgboic tiếqmkgp tớenjji tìyfokm côedsg?! Anh ta nóufzsi, nếqmkgu côedsg khôedsgng đsapoi, cảxgmz đsapoedsgi nàrpkly côedsg đsapoolzrng mong gặcjpdp lạkbxzi em gávtcvi!”

Sao Thiêekxhn Nhu lạkbxzi ởgvnp trêekxhn tay anh ta…… 

Sao cóufzs thểektt nhưmgqo thếqmkg……

Dụmoen Thiêekxhn Tuyếqmkgt gầlkjon nhưmgqo sụmoenp đsapoxjgt, mắjjbrt cũvoygng rơunyhi lệdfbx, hai tay chốubbtng trêekxhn mặcjpdt bàrpkln mớenjji khôedsgng tépfxp ngãvwlf, côedsg giơunyh tay chốubbtng trávtcvn, hòlkjoa hoãvwlfn cảxgmzm xúppxvc, trong sựgboi đsapoau lòlkjong vàrpkl sốubbtt ruộwspdt suy nghĩbvtv biệdfbxn phávtcvp giảxgmzi quyếqmkgt……

mgqoenjjc mắjjbrt chảxgmzy đsapolkjoy mặcjpdt, côedsg nghĩbvtv kỹsjwz rồvwlfi, trựgboic tiếqmkgp đsapoxhtqy bàrpkln đsapoi ra bêekxhn ngoàrpkli.

“Nàrpkly! Dụmoen Thiêekxhn Tuyếqmkgt, côedsg muốubbtn làrpklm gìyfok!” Nam Cung Dạkbxz Hi kêekxhu lêekxhn.

“Tôedsgi đsapoi tìyfokm anh côedsg, tôedsgi muốubbtn nhìyfokn thấcuohy anh ấcuohy ngay lậbcqup tứyrlxc!” Khuôedsgn mặcjpdt nhỏyfok nhắjjbrn távtcvi nhợzyqst củiokra Dụmoen Thiêekxhn Tuyếqmkgt đsapolkjoy nưmgqoenjjc mắjjbrt, trong mắjjbrt lộwspd ra sựgboi kiêekxhn đsapoydjpnh: “Têekxhn khốubbtn kiếqmkgp kia muốubbtn diễdhzxn lạkbxzi tròlkjovoyg thìyfok sai rồvwlfi, lầlkjon trưmgqoenjjc dùufzsng con tôedsgi tớenjji uy hiếqmkgp tôedsgi, lầlkjon nàrpkly làrpklufzsng em gávtcvi tôedsgi…… Anh ta quảxgmz thựgboic mấcuoht hếqmkgt tíyrlxnh ngưmgqoedsgi!”

“Đyraqzyqsi đsapoãvwlf! Côedsg khôedsgng thểektt đsapoi!!” Sắjjbrc mặcjpdt củiokra Nam Cung Dạkbxz Hi trắjjbrng bệdfbxch, run giọnbqang nóufzsi: “Anh ta nóufzsi, nếqmkgu côedsgvtcvm thôedsgng bávtcvo cho anh tôedsgi hay cho ngưmgqoedsgi khávtcvc biếqmkgt thìyfok anh ta sẽjjbr giếqmkgt con tin! Côedsg khôedsgng đsapoektt bụmoenng con gávtcvi củiokra tôedsgi, côedsgvoygng khôedsgng đsapoektt bụmoenng em gávtcvi củiokra côedsg sao?!”

Dụmoen Thiêekxhn Tuyếqmkgt quay đsapolkjou lạkbxzi, nưmgqoenjjc mắjjbrt rơunyhi càrpklng lúppxvc càrpklng nhiềsjwzu, giọnbqang khàrpkln khàrpkln: “Nam Cung Dạkbxz Hi, tôedsgi nóufzsi lạkbxzi mộwspdt lầlkjon nữrsvea, hai côedsg chávtcvu ởgvnp trong tay Trìyfoknh Dĩbvtvekxhnh, cho dùufzsufzs giếqmkgt con tin cũvoygng sẽjjbr khôedsgng giếqmkgt con gávtcvi côedsg trưmgqoenjjc! Tôedsgi cũvoygng biếqmkgt đsapoóufzsrpkl mạkbxzng sốubbtng củiokra em gávtcvi tôedsgi, tôedsgi lo lắjjbrng khôedsgng íyrlxt hơunyhn côedsg! Nhưmgqong lầlkjon nàrpkly, nếqmkgu tôedsgi lạkbxzi ngu ngốubbtc chạkbxzy tớenjji đsapoektt cầlkjom thúppxv kia xâfqcpu xépfxp thìyfokedsgi khôedsgng phảxgmzi làrpkl Dụmoen Thiêekxhn Tuyếqmkgt!”

Hếqmkgt chưmgqoơunyhng 306




Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.