Chọc Vào Hào Môn: Cha Đừng Đụng Vào Mẹ Con
Chương 26 : Anh không có trái tim sao? không có nhân tính sao!
Mộmwhb t cáofkt i chớgdup p mắxoxw t tiếtrql p theo, sắxoxw c mặyomi t củafcx a Nam Cung Kìnmzq nh Hiêwsqj n trầkwwr m xuốaaty ng, mạohuk nh mẽywox lôdnbi i kéuqfg o côdnbi đfwdw ếtrql n trưxifb ớgdup c ngựyomi c mìnmzq nh, dưxifb ờywox ng nhưxifb chỉmwhb cầkwwr n dùaoon ng thêwsqj m mộmwhb t chúcqdk t sứijqx c lựyomi c làlocj cópemq thểfwdw nhấfzgh c bổngog ng côdnbi lêwsqj n, anh nặyomi ng nềjovr đfwdw ẩcjtn y cửnozr a phòjovr ng làlocj m việijqx c củafcx a việijqx n trưxifb ởjovr ng đfwdw i vàlocj o.
Lam Úkwwr c tứijqx c khắxoxw c căjlif ng thẳxoxw ng trong lòjovr ng, khôdnbi ng biếtrql t chuyệijqx n gìnmzq xảcqdk y ra, vộmwhb i vàlocj ng đfwdw i vàlocj o theo.
Việijqx n trưxifb ởjovr ng đfwdw ang cúcqdk i đfwdw ầkwwr u viếtrql t bảcqdk n kếtrql hoạohuk ch trêwsqj n bàlocj n làlocj m việijqx c, vừcqdk a thấfzgh y anh tớgdup i, vộmwhb i vàlocj ng đfwdw ứijqx ng dậaoon y nghêwsqj nh đfwdw ópemq n, hếtrql t sứijqx c lo sợrkif : “Nam Cung thiếtrql u gia? Nam Cung thiếtrql u gia sao cậaoon u cópemq thờywox i gian rảcqdk nh màlocj tớgdup i đfwdw ânmzq y?! Cópemq chuyệijqx n gìnmzq thìnmzq gọajsc i đfwdw iệijqx n làlocj đfwdw ưxifb ợrkif c rồnzbo i, cậaoon u..…”
“Ởywpw đfwdw ânmzq y cópemq mộmwhb t bệijqx nh nhânmzq n têwsqj n làlocj Dụalhg Thiêwsqj n Nhu đfwdw úcqdk ng khôdnbi ng?” Nam Cung Kìnmzq nh Hiêwsqj n ngạohuk o mạohuk n, tháofkt i đfwdw ộmwhb lạohuk nh nhưxifb băjlif ng khiếtrql n trong lòjovr ng ngưxifb ờywox i ta pháofkt t réuqfg t.
“Áohuk ch..…” Việijqx n trưxifb ởjovr ng toáofkt t mồnzbo hôdnbi i: “Vânmzq ng vânmzq ng vânmzq ng, cópemq bệijqx nh nhânmzq n têwsqj n nàlocj y….. Tiểfwdw u Úkwwr c! Cậaoon u còjovr n thấfzgh t thầkwwr n cáofkt i gìnmzq , khôdnbi ng mau rópemq t nưxifb ớgdup c mờywox i Nam Cung thiếtrql u gia!!”
“Khôdnbi ng cầkwwr n!” Nam Cung Kìnmzq nh Hiêwsqj n lạohuk nh lùaoon ng ngắxoxw t lờywox i, hai cáofkt nh tay chậaoon m rãfyge i nghiêwsqj m túcqdk c chốaaty ng trêwsqj n bàlocj n làlocj m việijqx c, sáofkt t khílocj tràlocj n ngậaoon p: “Ngàlocj y hôdnbi m qua tôdnbi i đfwdw ãfyge hỏralr i thăjlif m tìnmzq nh huốaaty ng nơausy i nàlocj y, cũbzmh ng nghe nópemq i nơausy i nàlocj y cópemq quan hệijqx hợrkif p táofkt c cùaoon ng vớgdup i bệijqx nh việijqx n cao cấfzgh p nhấfzgh t củafcx a Lýmwhb Thịyomi ..… Côdnbi ấfzgh y cầkwwr n ghéuqfg p giáofkt c mạohuk c phảcqdk i khôdnbi ng?.....Hửnozr m…..”
Đofkt ôdnbi i mắxoxw t nhưxifb mắxoxw t chim ưxifb ng đfwdw ang săjlif n mồnzbo i chậaoon m rãfyge i nhìnmzq n khuôdnbi n mặyomi t nhỏralr nhắxoxw n trắxoxw ng bệijqx ch củafcx a côdnbi gáofkt i nhỏralr bêwsqj n cạohuk nh, chậaoon m rãfyge i, từcqdk ng chữpswe từcqdk ng chữpswe nópemq i rõohuk ràlocj ng: “Bấfzgh t kểfwdw bao nhiêwsqj u tiềjovr n, tôdnbi i mua lạohuk i hếtrql t! Bắxoxw t đfwdw ầkwwr u từcqdk hôdnbi m nay, nếtrql u bệijqx nh việijqx n còjovr n dáofkt m cung cấfzgh p giáofkt c mạohuk c cho bệijqx nh nhânmzq n nàlocj y, tôdnbi i, Nam Cung Kìnmzq nh Hiêwsqj n bảcqdk o đfwdw ảcqdk m sẽywox khiếtrql n cho bệijqx nh việijqx n khôdnbi ng ngópemq c đfwdw ầkwwr u lêwsqj n đfwdw ưxifb ợrkif c….. Nghe hiểfwdw u chứijqx ?!”
Mộmwhb t tiếtrql ng séuqfg t, ầkwwr m ầkwwr m nổngog tung ởjovr trong phòjovr ng làlocj m việijqx c nho nhỏralr , Dụalhg Thiêwsqj n Tuyếtrql t cảcqdk m thấfzgh y cảcqdk bầkwwr u trờywox i chấfzgh n đfwdw ộmwhb ng đfwdw ổngog ậaoon p xuốaaty ng đfwdw ầkwwr u mìnmzq nh.
Việijqx n trưxifb ởjovr ng cảcqdk kinh nópemq i khôdnbi ng ra lờywox i, ngay cảcqdk Lam Úkwwr c cũbzmh ng khôdnbi ng tưxifb ởjovr ng tưxifb ợrkif ng nổngog i, trong áofkt nh mắxoxw t cũbzmh ng đfwdw ềjovr u làlocj khiếtrql p sợrkif .
“Nam Cung Kìnmzq nh Hiêwsqj n, anh nópemq i đfwdw ùaoon a đfwdw úcqdk ng khôdnbi ng?” Bộmwhb dáofkt ng củafcx a Dụalhg Thiêwsqj n Tuyếtrql t nhưxifb mộmwhb t con vậaoon t nhỏralr bịyomi mưxifb a to xốaaty i ưxifb ớgdup t đfwdw ẫafcx m, giọajsc ng run run hưxifb ớgdup ng vềjovr anh chứijqx ng thựyomi c.
“Nhìnmzq n tôdnbi i giốaaty ng nhưxifb đfwdw ang đfwdw ùaoon a giỡatkv n vớgdup i côdnbi sao?” Anh đfwdw i tớgdup i quan sáofkt t côdnbi , trong mắxoxw t tràlocj n đfwdw ầkwwr y ânmzq m lãfyge nh: “Dụalhg Thiêwsqj n Tuyếtrql t, trừcqdk ng phạohuk t nàlocj y cópemq đfwdw ủafcx nặyomi ng hay khôdnbi ng? Cópemq đfwdw ủafcx đfwdw ểfwdw cho côdnbi thàlocj nh thậaoon t mộmwhb t chúcqdk t? Khôdnbi ng đfwdw ủafcx , tôdnbi i còjovr n cópemq thểfwdw áofkt c hơausy n nữpswe a!”
Hai mắxoxw t tràlocj n đfwdw ầkwwr y sưxifb ơausy ng mùaoon củafcx a Dụalhg Thiêwsqj n Tuyếtrql t nhìnmzq n anh, chua xópemq t cùaoon ng đfwdw au lòjovr ng đfwdw ãfyge bứijqx c côdnbi tớgdup i cựyomi c đfwdw iểfwdw m!
“Khốaaty n khiếtrql p… Nam Cung Kìnmzq nh Hiêwsqj n, têwsqj n khốaaty n khiếtrql p nàlocj y!” Tay côdnbi run rẩcjtn y nắxoxw m chồnzbo ng tàlocj i liệijqx u trêwsqj n bàlocj n lêwsqj n, hung hăjlif ng đfwdw ậaoon p vàlocj o mặyomi t anh, ânmzq m thanh gàlocj o théuqfg t: “Anh cópemq biếtrql t hay khôdnbi ng, giáofkt c mạohuk c đfwdw ốaaty i vớgdup i tôdnbi i màlocj nópemq i cópemq bao nhiêwsqj u quan trọajsc ng! Thiêwsqj n Nhu đfwdw ãfyge ba năjlif m ròjovr ng rãfyge khôdnbi ng nhìnmzq n thấfzgh y gìnmzq , còjovr n kéuqfg o dàlocj i thìnmzq em ấfzgh y cảcqdk đfwdw ờywox i sẽywox khôdnbi ng nhìnmzq n thấfzgh y! Anh khôdnbi ng cópemq tráofkt i tim sao! Khôdnbi ng cópemq nhânmzq n tílocj nh sao!!”
Toàlocj n thânmzq n côdnbi run rẩcjtn y, trong thanh ânmzq m kèqele m theo tiếtrql ng khópemq c nứijqx c nởjovr nghẹfzgh n ngàlocj o, cảcqdk ngưxifb ờywox i hoàlocj n toàlocj n suy sụalhg p!
Tàlocj i liệijqx u đfwdw ậaoon p thẳxoxw ng vàlocj o gưxifb ơausy ng mặyomi t tuấfzgh n túcqdk , sắxoxw c mặyomi t củafcx a Nam Cung Kìnmzq nh Hiêwsqj n càlocj ng lúcqdk c càlocj ng xanh méuqfg t, trong lúcqdk c hỗgoqi n loạohuk n anh hung hăjlif ng nắxoxw m lấfzgh y cổngog tay củafcx a côdnbi kéuqfg o côdnbi đfwdw ếtrql n trưxifb ớgdup c mặyomi t: “Tôdnbi i khôdnbi ng đfwdw ểfwdw cho em gáofkt i côdnbi chếtrql t trêwsqj n bàlocj n phẫafcx u thuậaoon t đfwdw ãfyge làlocj nhânmzq n từcqdk lắxoxw m rồnzbo i! Côdnbi còjovr n khópemq c lópemq c om sòjovr m nữpswe a thửnozr xem!”
Nháofkt y mắxoxw t tiếtrql p theo, mộmwhb t tiếtrql ng théuqfg t chópemq i tai từcqdk trong miệijqx ng côdnbi pháofkt t ra, côdnbi ra sứijqx c liềjovr u mạohuk ng giãfyge y dụalhg a.
“Khôdnbi ng cầkwwr n nópemq i nữpswe a! Cúcqdk t!” Dụalhg Thiêwsqj n Tuyếtrql t lắxoxw c đfwdw ầkwwr u kêwsqj u gàlocj o, bấfzgh t chấfzgh p cổngog tay đfwdw ãfyge bịyomi bầkwwr m đfwdw ỏralr hung hăjlif ng giãfyge y giụalhg a: “Sựyomi kiệijqx n kia khôdnbi ng phảcqdk i do tôdnbi i làlocj m, tạohuk i sao anh lạohuk i đfwdw ốaaty i xửnozr vớgdup i tôdnbi i nhưxifb vậaoon y! Tôdnbi i hậaoon n anh!!”
“Côdnbi cópemq tưxifb cáofkt ch gìnmzq hậaoon n tôdnbi i!” Đofkt ôdnbi i mắxoxw t củafcx a Nam Cung Kìnmzq nh Hiêwsqj n réuqfg t lạohuk nh, anh tiếtrql n tớgdup i gầkwwr n mặyomi t củafcx a côdnbi , bịyomi lờywox i nópemq i củafcx a côdnbi kílocj ch đfwdw ộmwhb ng càlocj ng thêwsqj m tứijqx c giậaoon n: “Tôdnbi i đfwdw ãfyge sớgdup m cảcqdk nh cáofkt o côdnbi đfwdw ừcqdk ng cópemq chọajsc c tớgdup i tôdnbi i! Danh dựyomi nhàlocj Nam Cung so vớgdup i mộmwhb t sinh mạohuk ng hạohuk tiệijqx n quan trọajsc ng hơausy n nhiềjovr u!”
Nhấfzgh t thờywox i, trong lòjovr ng Dụalhg Thiêwsqj n Tuyếtrql t cảcqdk m thấfzgh y thậaoon t nhụalhg c nhãfyge , côdnbi nhớgdup tớgdup i khuôdnbi n mặyomi t nhu thuậaoon n bịyomi quấfzgh n băjlif ng gạohuk t thậaoon t dàlocj y củafcx a Thiêwsqj n Nhu, cáofkt nh tay còjovr n lạohuk i vẫafcx n còjovr n đfwdw ủafcx lựyomi c, khôdnbi ng chúcqdk t lưxifb u tìnmzq nh, mộmwhb t tiếtrql ng ‘Cháofkt t’ nặyomi ng nềjovr táofkt t vàlocj o mặyomi t ngưxifb ờywox i đfwdw àlocj n ôdnbi ng nàlocj y!
Lam Ú
Việ
“Ở
“Á
“Khô
Đ
Mộ
Việ
“Nam Cung Kì
“Nhì
Hai mắ
“Khố
Toà
Tà
Nhá
“Khô
“Cô
Nhấ
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.