Chọc Vào Hào Môn: Cha Đừng Đụng Vào Mẹ Con

Chương 26 : Anh không có trái tim sao? không có nhân tính sao!

    trước sau   
Mộmwhbt cáofkti chớgdupp mắxoxwt tiếtrqlp theo, sắxoxwc mặyomit củafcxa Nam Cung Kìnmzqnh Hiêwsqjn trầkwwrm xuốaatyng, mạohuknh mẽywoxdnbii kéuqfgo côdnbi đfwdwếtrqln trưxifbgdupc ngựyomic mìnmzqnh, dưxifbywoxng nhưxifb chỉmwhb cầkwwrn dùaoonng thêwsqjm mộmwhbt chúcqdkt sứijqxc lựyomic làlocjpemq thểfwdw nhấfzghc bổngogng côdnbiwsqjn, anh nặyoming nềjovr đfwdwcjtny cửnozra phòjovrng làlocjm việijqxc củafcxa việijqxn trưxifbjovrng đfwdwi vàlocjo.

Lam Úkwwrc tứijqxc khắxoxwc căjlifng thẳxoxwng trong lòjovrng, khôdnbing biếtrqlt chuyệijqxn gìnmzq xảcqdky ra, vộmwhbi vàlocjng đfwdwi vàlocjo theo.

Việijqxn trưxifbjovrng đfwdwang cúcqdki đfwdwkwwru viếtrqlt bảcqdkn kếtrql hoạohukch trêwsqjn bàlocjn làlocjm việijqxc, vừcqdka thấfzghy anh tớgdupi, vộmwhbi vàlocjng đfwdwijqxng dậaoony nghêwsqjnh đfwdwópemqn, hếtrqlt sứijqxc lo sợrkif: “Nam Cung thiếtrqlu gia? Nam Cung thiếtrqlu gia sao cậaoonu cópemq thờywoxi gian rảcqdknh màlocj tớgdupi đfwdwânmzqy?! Cópemq chuyệijqxn gìnmzq thìnmzq gọajsci đfwdwiệijqxn làlocj đfwdwưxifbrkifc rồnzboi, cậaoonu..…”

“Ởywpw đfwdwânmzqy cópemq mộmwhbt bệijqxnh nhânmzqn têwsqjn làlocj Dụalhg Thiêwsqjn Nhu đfwdwúcqdkng khôdnbing?” Nam Cung Kìnmzqnh Hiêwsqjn ngạohuko mạohukn, tháofkti đfwdwmwhb lạohuknh nhưxifbjlifng khiếtrqln trong lòjovrng ngưxifbywoxi ta pháofktt réuqfgt.

“Áohukch..…” Việijqxn trưxifbjovrng toáofktt mồnzbodnbii: “Vânmzqng vânmzqng vânmzqng, cópemq bệijqxnh nhânmzqn têwsqjn nàlocjy….. Tiểfwdwu Úkwwrc! Cậaoonu còjovrn thấfzght thầkwwrn cáofkti gìnmzq, khôdnbing mau rópemqt nưxifbgdupc mờywoxi Nam Cung thiếtrqlu gia!!”

“Khôdnbing cầkwwrn!” Nam Cung Kìnmzqnh Hiêwsqjn lạohuknh lùaoonng ngắxoxwt lờywoxi, hai cáofktnh tay chậaoonm rãfygei nghiêwsqjm túcqdkc chốaatyng trêwsqjn bàlocjn làlocjm việijqxc, sáofktt khílocj tràlocjn ngậaoonp: “Ngàlocjy hôdnbim qua tôdnbii đfwdwãfyge hỏralri thăjlifm tìnmzqnh huốaatyng nơausyi nàlocjy, cũbzmhng nghe nópemqi nơausyi nàlocjy cópemq quan hệijqx hợrkifp táofktc cùaoonng vớgdupi bệijqxnh việijqxn cao cấfzghp nhấfzght củafcxa Lýmwhb Thịyomi..… Côdnbifzghy cầkwwrn ghéuqfgp giáofktc mạohukc phảcqdki khôdnbing?.....Hửnozrm…..”


Đofktôdnbii mắxoxwt nhưxifb mắxoxwt chim ưxifbng đfwdwang săjlifn mồnzboi chậaoonm rãfygei nhìnmzqn khuôdnbin mặyomit nhỏralr nhắxoxwn trắxoxwng bệijqxch củafcxa côdnbiofkti nhỏralrwsqjn cạohuknh, chậaoonm rãfygei, từcqdkng chữpswe từcqdkng chữpswepemqi rõohuklocjng: “Bấfzght kểfwdw bao nhiêwsqju tiềjovrn, tôdnbii mua lạohuki hếtrqlt! Bắxoxwt đfwdwkwwru từcqdkdnbim nay, nếtrqlu bệijqxnh việijqxn còjovrn dáofktm cung cấfzghp giáofktc mạohukc cho bệijqxnh nhânmzqn nàlocjy, tôdnbii, Nam Cung Kìnmzqnh Hiêwsqjn bảcqdko đfwdwcqdkm sẽywox khiếtrqln cho bệijqxnh việijqxn khôdnbing ngópemqc đfwdwkwwru lêwsqjn đfwdwưxifbrkifc….. Nghe hiểfwdwu chứijqx?!”

Mộmwhbt tiếtrqlng séuqfgt, ầkwwrm ầkwwrm nổngog tung ởjovr trong phòjovrng làlocjm việijqxc nho nhỏralr, Dụalhg Thiêwsqjn Tuyếtrqlt cảcqdkm thấfzghy cảcqdk bầkwwru trờywoxi chấfzghn đfwdwmwhbng đfwdwngogaoonp xuốaatyng đfwdwkwwru mìnmzqnh.

Việijqxn trưxifbjovrng cảcqdk kinh nópemqi khôdnbing ra lờywoxi, ngay cảcqdk Lam Úkwwrc cũbzmhng khôdnbing tưxifbjovrng tưxifbrkifng nổngogi, trong áofktnh mắxoxwt cũbzmhng đfwdwjovru làlocj khiếtrqlp sợrkif.

“Nam Cung Kìnmzqnh Hiêwsqjn, anh nópemqi đfwdwùaoona đfwdwúcqdkng khôdnbing?” Bộmwhbofktng củafcxa Dụalhg Thiêwsqjn Tuyếtrqlt nhưxifb mộmwhbt con vậaoont nhỏralr bịyomixifba to xốaatyi ưxifbgdupt đfwdwafcxm, giọajscng run run hưxifbgdupng vềjovr anh chứijqxng thựyomic.

“Nhìnmzqn tôdnbii giốaatyng nhưxifb đfwdwang đfwdwùaoona giỡatkvn vớgdupi côdnbi sao?” Anh đfwdwi tớgdupi quan sáofktt côdnbi, trong mắxoxwt tràlocjn đfwdwkwwry ânmzqm lãfygenh: “Dụalhg Thiêwsqjn Tuyếtrqlt, trừcqdkng phạohukt nàlocjy cópemq đfwdwafcx nặyoming hay khôdnbing? Cópemq đfwdwafcx đfwdwfwdw cho côdnbi thàlocjnh thậaoont mộmwhbt chúcqdkt? Khôdnbing đfwdwafcx, tôdnbii còjovrn cópemq thểfwdw áofktc hơausyn nữpswea!”

Hai mắxoxwt tràlocjn đfwdwkwwry sưxifbơausyng mùaoon củafcxa Dụalhg Thiêwsqjn Tuyếtrqlt nhìnmzqn anh, chua xópemqt cùaoonng đfwdwau lòjovrng đfwdwãfyge bứijqxc côdnbi tớgdupi cựyomic đfwdwiểfwdwm!

“Khốaatyn khiếtrqlp… Nam Cung Kìnmzqnh Hiêwsqjn, têwsqjn khốaatyn khiếtrqlp nàlocjy!” Tay côdnbi run rẩcjtny nắxoxwm chồnzbong tàlocji liệijqxu trêwsqjn bàlocjn lêwsqjn, hung hăjlifng đfwdwaoonp vàlocjo mặyomit anh, ânmzqm thanh gàlocjo théuqfgt: “Anh cópemq biếtrqlt hay khôdnbing, giáofktc mạohukc đfwdwaatyi vớgdupi tôdnbii màlocjpemqi cópemq bao nhiêwsqju quan trọajscng! Thiêwsqjn Nhu đfwdwãfyge ba năjlifm ròjovrng rãfyge khôdnbing nhìnmzqn thấfzghy gìnmzq, còjovrn kéuqfgo dàlocji thìnmzq em ấfzghy cảcqdk đfwdwywoxi sẽywox khôdnbing nhìnmzqn thấfzghy! Anh khôdnbing cópemq tráofkti tim sao! Khôdnbing cópemq nhânmzqn tílocjnh sao!!”

Toàlocjn thânmzqn côdnbi run rẩcjtny, trong thanh ânmzqm kèqelem theo tiếtrqlng khópemqc nứijqxc nởjovr nghẹfzghn ngàlocjo, cảcqdk ngưxifbywoxi hoàlocjn toàlocjn suy sụalhgp!

locji liệijqxu đfwdwaoonp thẳxoxwng vàlocjo gưxifbơausyng mặyomit tuấfzghn túcqdk, sắxoxwc mặyomit củafcxa Nam Cung Kìnmzqnh Hiêwsqjn càlocjng lúcqdkc càlocjng xanh méuqfgt, trong lúcqdkc hỗgoqin loạohukn anh hung hăjlifng nắxoxwm lấfzghy cổngog tay củafcxa côdnbiuqfgo côdnbi đfwdwếtrqln trưxifbgdupc mặyomit: “Tôdnbii khôdnbing đfwdwfwdw cho em gáofkti côdnbi chếtrqlt trêwsqjn bàlocjn phẫafcxu thuậaoont đfwdwãfygelocj nhânmzqn từcqdk lắxoxwm rồnzboi! Côdnbijovrn khópemqc lópemqc om sòjovrm nữpswea thửnozr xem!”

Nháofkty mắxoxwt tiếtrqlp theo, mộmwhbt tiếtrqlng théuqfgt chópemqi tai từcqdk trong miệijqxng côdnbi pháofktt ra, côdnbi ra sứijqxc liềjovru mạohukng giãfygey dụalhga.

“Khôdnbing cầkwwrn nópemqi nữpswea! Cúcqdkt!” Dụalhg Thiêwsqjn Tuyếtrqlt lắxoxwc đfwdwkwwru kêwsqju gàlocjo, bấfzght chấfzghp cổngog tay đfwdwãfyge bịyomi bầkwwrm đfwdwralr hung hăjlifng giãfygey giụalhga: “Sựyomi kiệijqxn kia khôdnbing phảcqdki do tôdnbii làlocjm, tạohuki sao anh lạohuki đfwdwaatyi xửnozr vớgdupi tôdnbii nhưxifb vậaoony! Tôdnbii hậaoonn anh!!”

“Côdnbipemqxifbofktch gìnmzq hậaoonn tôdnbii!” Đofktôdnbii mắxoxwt củafcxa Nam Cung Kìnmzqnh Hiêwsqjn réuqfgt lạohuknh, anh tiếtrqln tớgdupi gầkwwrn mặyomit củafcxa côdnbi, bịyomi lờywoxi nópemqi củafcxa côdnbilocjch đfwdwmwhbng càlocjng thêwsqjm tứijqxc giậaoonn: “Tôdnbii đfwdwãfyge sớgdupm cảcqdknh cáofkto côdnbi đfwdwcqdkng cópemq chọajscc tớgdupi tôdnbii! Danh dựyomi nhàlocj Nam Cung so vớgdupi mộmwhbt sinh mạohukng hạohuk tiệijqxn quan trọajscng hơausyn nhiềjovru!”

Nhấfzght thờywoxi, trong lòjovrng Dụalhg Thiêwsqjn Tuyếtrqlt cảcqdkm thấfzghy thậaoont nhụalhgc nhãfyge, côdnbi nhớgdup tớgdupi khuôdnbin mặyomit nhu thuậaoonn bịyomi quấfzghn băjlifng gạohukt thậaoont dàlocjy củafcxa Thiêwsqjn Nhu, cáofktnh tay còjovrn lạohuki vẫafcxn còjovrn đfwdwafcx lựyomic, khôdnbing chúcqdkt lưxifbu tìnmzqnh, mộmwhbt tiếtrqlng ‘Cháofktt’ nặyoming nềjovrofktt vàlocjo mặyomit ngưxifbywoxi đfwdwàlocjn ôdnbing nàlocjy!

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.