Chọc Vào Hào Môn: Cha Đừng Đụng Vào Mẹ Con

Chương 25 : Muốn cho cô nếm thử một chút loại mùi vị này

    trước sau   
Trong lòxesyng củzvmja Dụbqtt thiêlpain Tuyếuuyyt vôhzquedphng khẩazwkn trưkqomơuiczng, tépqpj ngãxakk trêlpain ghếuuyy phụbqtt, côhzqu cau màelyhy ngồedphi dậlihay liềcttvu mạelyhng vỗgpsm cửpmxxa xe, nhưkqomng đrqoeãxakk bịonvg anh đrqoeómlwtng lạelyhi rồedphi.

“Anh.....Mởahnp cửpmxxa! Nam Cung Kìxutjnh Hiêlpain, anh mởahnp cửpmxxa!”Rấdeizt nhanh, bàelyhn tay nhỏuksxpqpj củzvmja Dụbqtt Thiêlpain Tuyếuuyyt cầsgglm tay nắjokxm cửpmxxa, côhzquedphng sứzisxc mởahnp ra, khuôhzqun mặiqvpt nhỏuksx nhắjokxn đrqoeuksx bừlihang vìxutjedphng thẳtnolng.

Chăedphm chúzywc nhìxutjn đrqoeôhzqui mắjokxt trong suốcnlft quậlihat cưkqommlwtng củzvmja côhzqu, sắjokxc mặiqvpt đrqoeang giậlihan dữaevv củzvmja Nam Cung Kìxutjnh Hiêlpain xanh mépqpjt, anh đrqoei vòxesyng qua xe ngồedphi vàelyho ghếuuyyepgoi, nhấdeizn ga phómlwtng nhanh vềcttv phítpnxa trưkqommlwtc.

Dụbqtt Thiêlpain Tuyếuuyyt vẫcnlfn chưkqoma càelyhi dâgazky an toàelyhn, lúzywcc chiếuuyyc Lamborghini lao đrqoei côhzqu bịonvg nhàelyho tớmlwti phítpnxa trưkqommlwtc suýlbqgt đrqoebqttng mặiqvpt vàelyho kiếuuyyng xe, côhzqulpaiu lêlpain mộazwkt tiếuuyyng đrqoeưkqoma tay chốcnlfng đrqoexnbw, vộazwki vàelyhng túzywcm lấdeizy hai bêlpain thàelyhnh ghếuuyy.

Trong lòxesyng bỗgpsmng cảzvmjm thấdeizy nguy hiểepysm, côhzqu bắjokxt đrqoesgglu lo sợoraq, nhìxutjn gòxesyepgo củzvmja anh, cảzvmj ngưkqommlwti cũanftng pháepgot répqpjt lạelyhnh.

“Anh đrqoeưkqoma tôhzqui đrqoei đrqoeâgazku?!” Thanh âgazkm củzvmja côhzquanftng run rẩazwky.


“Ngoan ngoãxakkn ngồedphi yêlpain, bằjxiing khôhzqung tôhzqui khôhzqung đrqoezvmjm bảzvmjo sẽbbkr khôhzqung kítpnxch đrqoeazwkng bómlwtp chếuuyyt côhzqu!” Nam Cung Kìxutjnh Hiêlpain lạelyhnh mặiqvpt nómlwti.

“Anh.....” Khuôhzqun mặiqvpt nhỏuksx nhắjokxn củzvmja Dụbqtt Thiêlpain Tuyếuuyyt lúzywcc trắjokxng lúzywcc hồedphng, sợoraqxakki cùedphng chua xómlwtt đrqoean xen trong lòxesyng, côhzqu thửpmxxtpnxt thởahnp nhẹufwp, nhỏuksx giọtanung giảzvmji thítpnxch: “Nam Cung Kìxutjnh Hiêlpain, thậlihat sựhzqu khôhzqung phảzvmji làelyhhzqui nómlwti.....”

Giờmlwt phúzywct nàelyhy, cơuiczn giậlihan đrqoeãxakklpain đrqoeếuuyyn đrqoeawognh đrqoeiểepysm, anh hung hăedphng ngoặiqvpt tay láepgoi quẹufwpo xe mộazwkt cáepgoi, thâgazkn thểepys củzvmja Dụbqtt Thiêlpain Tuyếuuyyt bịonvg va mạelyhnh vàelyho sưkqommlwtn xe, đrqoesgglu cũanftng bịonvg đrqoebqttng mạelyhnh ‘Cốcnlfp!’ vàelyho cửpmxxa kítpnxnh xe!

“A!” Mắjokxt củzvmja Dụbqtt Thiêlpain Tuyếuuyyt nhấdeizt thờmlwti nổmzas đrqoeom đrqoeómlwtm.

Đqsiwau quáepgo.....Côhzqu cau màelyhy cắjokxn môhzqui, gắjokxt gao che mộazwkt bêlpain đrqoesgglu, co rúzywct ởahnp trong chỗgpsm ngồedphi.

Nam Cung Kìxutjnh Hiêlpain nghe đrqoeưkqomoraqc tiếuuyyng kêlpaiu củzvmja côhzqu, thanh âgazkm đrqoeau đrqoemlwtn, đrqoeôhzqui mắjokxt thâgazkm thúzywcy lạelyhnh lẽbbkro tứzisxc thờmlwti bịonvg thu húzywct, nhìxutjn thấdeizy gưkqomơuiczng mặiqvpt nhỏuksx nhắjokxn củzvmja côhzqu nhăedphn lạelyhi, thoáepgong chốcnlfc chợoraqt đrqoeau lòxesyng, nhưkqomng ngay sau đrqoeómlwt chỉawogxutj mộazwkt câgazku nómlwti củzvmja côhzquelyh tan thàelyhnh mâgazky khómlwti.

“Nam Cung Kìxutjnh Hiêlpain, anh quảzvmj thậlihat khốcnlfn kiếuuyyp!” Dụbqtt Thiêlpain Tuyếuuyyt bậlihat thốcnlft ra, lửpmxxa giậlihan bốcnlfc lêlpain, đrqoeôhzqui mắjokxt trong suốcnlft lộazwk ra sựhzqu uấdeizt ứzisxc.

Nhấdeizt thờmlwti, Nam Cung Kìxutjnh Hiêlpain nhớmlwt tớmlwti tờmlwtepgoo sáepgong nay, trêlpain đrqoeómlwt tràelyhn đrqoesggly hìxutjnh ảzvmjnh Dạelyh Hi trẻoraq trung ngọtanut ngàelyho, khắjokxp nơuiczi đrqoecttvu làelyh nhữaevvng tiếuuyyng mắjokxng chửpmxxi ‘Phómlwtng đrqoeãxakkng’ ‘Dâgazkm phụbqtt’, trẻoraq tuổmzasi xinh đrqoeufwpp nhưkqom thếuuyy lạelyhi bịonvg ngưkqommlwti taghépqpjt bỏuksxhzqui nhọtanu, nháepgoy mắjokxt, trong lòxesyng anh lửpmxxa giậlihan kítpnxch thítpnxch, cáepgonh tay ưkqomu nhãxakk chuyểepysn vôhzquedphng tiếuuyyp tụbqttc láepgoi xe, lạelyhnh lùedphng nómlwti: “Vậlihay sao? Tôhzqui còxesyn cómlwt thểepys khốcnlfn kiếuuyyp hơuiczn nữaevva!”

Chiếuuyyc Lamborghini màelyhu đrqoeen đrqoeazwkt nhiêlpain dừlihang lạelyhi trưkqommlwtc mộazwkt tòxesya nhàelyh!

Dụbqtt Thiêlpain Tuyếuuyyt nắjokxm chặiqvpt dâgazky an toàelyhn mớmlwti khôhzqung đrqoeepysxutjnh nhàelyho tớmlwti trưkqommlwtc, dâgazky an toàelyhn thítpnxt chặiqvpt khiếuuyyn hôhzqu hấdeizp củzvmja côhzquedphng lêlpain, đrqoeếuuyyn lúzywcc côhzqu nặiqvpng nềcttv ngãxakk trởahnp lạelyhi chỗgpsm ngồedphi, tòxesya nhàelyh ngoàelyhi cửpmxxa xe lạelyhi làelyhm côhzqutpnxn thởahnp, cảzvmj ngưkqommlwti cũanftng trởahnplpain khẩazwkn trưkqomơuiczng.

....Anh đrqoeưkqoma côhzqu tớmlwti đrqoeâgazky làelyhm gìxutj?

“Xuốcnlfng!” Nam Cung Kìxutjnh Hiêlpain mởahnp cửpmxxa xe, cúzywci đrqoesgglu mởahnpgazky an toàelyhn cho côhzqu, trựhzquc tiếuuyyp képqpjo côhzqu ra ngoàelyhi.

Đqsiwazwkng táepgoc vẫcnlfn thôhzqu lỗgpsm nhưkqomanft, Dụbqtt Thiêlpain Tuyếuuyyt lạelyhi khôhzqung cómlwt thờmlwti gian đrqoeepys ýlbqg tớmlwti cáepgonh tay bịonvg trậlihat khớmlwtp đrqoeang đrqoeau đrqoemlwtn, gưkqomơuiczng mặiqvpt nhỏuksx nhắjokxn táepgoi nhợoraqt nhìxutjn vàelyho mắjokxt củzvmja anh, giọtanung côhzqu run run: “Nam Cung Kìxutjnh Hiêlpain, rốcnlft cuộazwkc anh muốcnlfn làelyhm gìxutj?”

“Đqsiwepys cho côhzquanftng nếuuyym thửpmxx mộazwkt chúzywct loạelyhi mùedphi vịonvgelyhy!” Thanh âgazkm giậlihan dữaevv củzvmja anh vang lêlpain bêlpain tai côhzqu: “Tôhzqui đrqoeãxakk cảzvmjnh cáepgoo côhzqu từliha trưkqommlwtc, Dạelyh Hi làelyh đrqoezisxa em gáepgoi màelyhhzqui thưkqomơuiczng yêlpaiu nhấdeizt, Dụbqtt Thiêlpain Tuyếuuyyt, côhzquepgom quêlpain, tôhzqui sẽbbkr đrqoeepys cho côhzqu cảzvmj đrqoemlwti phảzvmji nhớmlwt! Cảzvmj đrqoemlwti cũanftng khôhzqung dáepgom khôhzqung nghe lờmlwti tôhzqui!”

Dụbqtt Thiêlpain Tuyếuuyyt đrqoeãxakk mấdeizt đrqoei hơuiczi sứzisxc nómlwti chuyệbiqpn, trong lúzywcc bịonvg anh képqpjo lêlpain lầsgglu đrqoesgglu ómlwtc củzvmja côhzqu liềcttvu mạelyhng xoay mòxesyng mòxesyng, sợoraqxakki, suy đrqoeepgon, khôhzqung dáepgom bưkqommlwtc lêlpain trưkqommlwtc! Nam Cung Kìxutjnh Hiêlpain mang côhzqu tớmlwti.....Lạelyhi làelyh việbiqpn an dưkqomxnbwng Thiêlpain Nhu đrqoeang đrqoeiềcttvu trịonvg!

“Thiêlpain Tuyếuuyyt?” Lam Únqehc thấdeizy côhzqu xuấdeizt hiệbiqpn ởahnp việbiqpn an dưkqomxnbwng vàelyho giờmlwtelyhy thìxutj kinh ngạelyhc kêlpaiu mộazwkt tiếuuyyng, nhưkqomng càelyhng khiếuuyyn anh ngạelyhc nhiêlpain hơuiczn chítpnxnh làelyhhzqu đrqoeang bịonvg mộazwkt ngưkqommlwti đrqoeàelyhn ôhzqung cao lớmlwtn mạelyhnh mẽbbkrhzqui képqpjo, thâgazkn thểepys cao to củzvmja ngưkqommlwti đrqoeàelyhn ôhzqung càelyhng làelyhm nổmzasi bậlihat bómlwtng dáepgong mảzvmjnh khảzvmjnh yếuuyyu đrqoeuốcnlfi củzvmja côhzqu.

Tầsgglm mắjokxt củzvmja Dụbqtt Thiêlpain Tuyếuuyyt nhìxutjn sang, áepgonh mắjokxt mơuicz hồedph hoảzvmjng hốcnlft rơuiczi vàelyho ngưkqommlwti Lam Únqehc.

“Báepgoc sĩkrcp Lam.....” Côhzqu run rẩazwky kêlpaiu lêlpain.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.