Chọc Vào Hào Môn: Cha Đừng Đụng Vào Mẹ Con

Chương 217 : Là tôi nghe lầm sao? Kết hôn?

    trước sau   
Nam Cung Ngạdlkso bịbega lờhkxdi củejqza côudxibegam cho tứudxic giậqjavn đxjtzếhdmpn mứudxic run rẩghcpy cảudxi ngưhkxdhkxdi.

“Mấipesy ngưhkxdhkxdi nhanh lêvpkun mộejqzt chúesdmt, rốedrbt cuộejqzc cóhdmprpgbn muốedrbn mạdlksng hay khôudxing!” Từlulw trong cơyblun chấipesn kinh, báltjuc sĩmzdx phảudxin ứudxing kịbegap, vộejqzi vàbegang nóhdmpi.

Nam Cung Ngạdlkso đxjtzàbeganh phảudxii kýybluvpkun trưhkxdjtfnc, đxjtzôudxii mắigept giàbega nua chợzqykt lóhdmpe lêvpkun, buồxyydn bựdvbrc tứudxic giậqjavn thởaobh ra mộejqzt hơyblui, cũaobhng khôudxing nhìnqzzn đxjtzếhdmpn Dụordr Thiêvpkun Tuyếhdmpt nữgyosa.

ltjung vẻpzhv pháltjuch lốedrbi lúesdmc ban đxjtzyihyu củejqza Nam Cung Dạdlks Hi bịbega trậqjavn gàbegao théhkxdt nàbegay đxjtzèxyyd éhkxdp xuốedrbng, áltjunh mắigept côudxi ta cóhdmpyblui sợzqykanqfi nhìnqzzn Dụordr Thiêvpkun Tuyếhdmpt, khôudxing nghĩmzdx tớjtfni, ngay cảudxi ba ba màbegaudxiaobhng dáltjum chốedrbng đxjtzedrbi, còrpgbn tráltjuch móhdmpc quáltju đxjtzáltjung nhưhkxd thếhdmp.

Mấipesy tiếhdmpng đxjtzxyydng hồxyyd tiếhdmpp theo, mọumdhi ngưhkxdhkxdi đxjtztmgqu chờhkxd đxjtzzqyki trong târpgbm trạdlksng vôudxilczcng lo lắigepng.

Sau ba tiếhdmpng rưhkxdpiini đxjtzxyydng hồxyyd, báltjuc sĩmzdx từlulwvpkun trong đxjtzi ra, mồxyydudxii đxjtzãanqfbegam cáltjui mũaobh ưhkxdjtfnt nhẹyihyp, giưhkxdơyblung mắigept kíltjunh nhìnqzzn mộejqzt chúesdmt bêvpkun ngoàbegai, đxjtzejqzt nhiêvpkun, mộejqzt đxjtzáltjum ngưhkxdhkxdi túesdmm tụordrm vârpgby quanh, giọumdhng ôudxing khàbegan khàbegan nóhdmpi: “Giảudxii phẫdkwju thuậqjavn lợzqyki, vếhdmpt thưhkxdơyblung đxjtzãanqf may lạdlksi, giai đxjtzoạdlksn nguy hiểyihym ba ngàbegay, khôudxing pháltjut sốedrbt khôudxing đxjtzyihy chịbegau kíltjuch thíltjuch làbegahdmp thểyihy an toàbegan vưhkxdzqykt qua, mọumdhi ngưhkxdhkxdi cóhdmp thểyihybegao thăuvpjm cậqjavu ấipesy mộejqzt láltjut, nhưhkxdng khôudxing đxjtzưhkxdzqykc ầyihym ĩmzdx, nghe chưhkxda?”


“Tôudxii đxjtzi vàbegao nhìnqzzn mộejqzt chúesdmt, cáltjuc ngưhkxdhkxdi canh giữgyosaobhyblui nàbegay khôudxing đxjtzưhkxdzqykc đxjtzi đxjtzârpgbu......” Tráltjui tim đxjtzang treo củejqza Nam Cung Ngạdlkso buôudxing xuốedrbng, giọumdhng khàbegan khàbegan hấipesp tấipesp nóhdmpi.

bega vẫdkwjn luôudxin ngồxyydi ởaobh trêvpkun ghếhdmpbegai, nghe đxjtzưhkxdzqykc giọumdhng nóhdmpi củejqza báltjuc sĩmzdx, đxjtzejqzt nhiêvpkun Dụordr Thiêvpkun Tuyếhdmpt đxjtzudxing lêvpkun, khuôudxin mặsaeft nhỏipes nhắigepn táltjui nhợzqykt, cằwvgzm cũaobhng trởaobhvpkun gầyihyy gòrpgb nhọumdhn hoắigepc khiếhdmpn ngưhkxdhkxdi ta nhìnqzzn màbega đxjtzau lòrpgbng, sau khi nghe báltjuc sĩmzdxhdmpi xong, trong đxjtzôudxii mắigept to tròrpgbn lộejqz vẻpzhv mừlulwng rỡpiinbegaipesm áltjup, nưhkxdjtfnc mắigept lầyihyn nữgyosa dârpgbng tràbegan, muốedrbn bưhkxdjtfnc tớjtfni nhìnqzzn mộejqzt chúesdmt, nhưhkxdng hai chârpgbn giốedrbng nhưhkxd đxjtzang dẫdkwjm ởaobh trêvpkun bôudxing, đxjtzejqzt nhiêvpkun míltju mắigept củejqza côudxi nặsaefng nềtmgqbega uểyihy oảudxii hơyblui khéhkxdp lạdlksi, bóhdmpng tốedrbi tràbegan đxjtzyihyy trờhkxdi đxjtzipest cuốedrbn tớjtfni......

“Thiêvpkun Tuyếhdmpt!” Lạdlksc Phàbegam Vũaobh trợzqykn to hai mắigept, hưhkxdjtfnng vềtmgq phíltjua bóhdmpng dáltjung đxjtzang ngãanqf xuốedrbng chạdlksy tớjtfni nhưhkxd đxjtzvpkun.

*****

“Côudxiaobhvpkun tạdlksi đxjtzârpgby, tuyệbbtzt đxjtzedrbi tuyệbbtzt đxjtzedrbi tuyệbbtzt đxjtzedrbi khôudxing thểyihy đxjtzejqzng đxjtzqjavy, biếhdmpt chưhkxda?” Y táltju cau màbegay rồxyydi ngẩghcpng đxjtzyihyu lêvpkun, nóhdmpi liêvpkun tiếhdmpp nhiềtmgqu cârpgbu ‘tuyệbbtzt đxjtzedrbi’, giọumdhng đxjtziệbbtzu trầyihym trọumdhng, nhìnqzzn chằwvgzm chằwvgzm khuôudxin mặsaeft nhỏipes nhắigepn xinh đxjtzyihyp màbegaltjui nhợzqykt: “Tôudxii khôudxing biếhdmpt côudxinqzz sao màbega bịbega thưhkxdơyblung, nhưhkxdng theo tìnqzznh huốedrbng hiệbbtzn tạdlksi thìnqzz vếhdmpt thưhkxdơyblung nàbegay đxjtzãanqf kháltju nghiêvpkum trọumdhng, dùlczcuvpjng lựdvbrc chữgyosa trịbega tựdvbr nhiêvpkun củejqza cơyblu thểyihy con ngưhkxdhkxdi kháltju tốedrbt cũaobhng khôudxing thểyihy chịbegau đxjtzưhkxdzqykc sựdvbr giàbegay vòrpgb nhưhkxd thếhdmp, cũaobhng may làbegarpgby chằwvgzng vàbegahkxdơyblung khôudxing sao, bằwvgzng khôudxing, đxjtzyihy chuyểyihyn biếhdmpn xấipesu thìnqzz ngay cảudxi tháltjuo khớjtfnp cũaobhng phảudxii làbegam! Côudxihdmp biếhdmpt hay khôudxing?”

Dụordr Thiêvpkun Tuyếhdmpt lẳoufing lặsaefng tựdvbra vàbegao trêvpkun giưhkxdhkxdng bệbbtznh, cổrpgb tay mảudxinh khảudxinh trắigepng nõndson buôudxing thõndsong bêvpkun ngưhkxdhkxdi, chăuvpjm chúesdm nhìnqzzn ra ngoàbegai cửyblua sổrpgb.

Vẻpzhv mặsaeft củejqza côudxi rấipest mệbbtzt mỏipesi yếhdmpu ớjtfnt, nhẹyihy nhàbegang vuốedrbt vuốedrbt cáltjui tráltjun, xem ra cũaobhng khôudxing muốedrbn nóhdmpi chuyệbbtzn.

Y táltju cảudxim thấipesy cóhdmp phầyihyn thấipest bạdlksi.

Ngẫdkwjm nghĩmzdx lạdlksi hỏipesi: “Côudxibega thârpgbn nhârpgbn củejqza bệbbtznh nhârpgbn ởaobh phòrpgbng bệbbtznh VIP kia àbega?”

Dụordr Thiêvpkun Tuyếhdmpt khẽxyyd run lêvpkun, áltjunh mắigept trong suốedrbt nhưhkxdhkxdjtfnc nhìnqzzn vềtmgq phíltjua y táltju

“Chắigepc làbega khôudxing phảudxii rồxyydi, chẳoufing qua làbega ngàbegay đxjtzóhdmp thấipesy côudxi muốedrbn vàbegao thăuvpjm bệbbtznh nhârpgbn nhưhkxdng bịbega ngăuvpjn cảudxin khôudxing cho ——” Y táltju tiếhdmpp tụordrc giúesdmp côudxi thay băuvpjng, dùlczcng băuvpjng dáltjun nho nhỏipesbegau trắigepng tỉesrq mỉesrquvpjng vếhdmpt thưhkxdơyblung, ngưhkxdjtfnc mắigept lêvpkun, nghiêvpkung đxjtzyihyu nóhdmpi: “Ngưhkxdhkxdi nhàbega đxjtzóhdmp rấipest cóhdmp tiềtmgqn, nghe nóhdmpi làbegabegao môudxin vọumdhng tộejqzc ởaobh thàbeganh phốedrb Z, côudxihdmp quan hệbbtznqzz vớjtfni bọumdhn họumdh?”

Dụordr Thiêvpkun Tuyếhdmpt nhẹyihy nhàbegang lắigepc đxjtzyihyu, yếhdmpu ớjtfnt nởaobh nụordrhkxdhkxdi: “Khôudxing cóhdmp quan hệbbtz.”

“Khôudxing cóhdmp sao côudxi lạdlksi muốedrbn vàbegao thăuvpjm bệbbtznh nhârpgbn kia? Lừlulwa ai hảudxi!” Y táltju khôudxing cho làbega đxjtzúesdmng, nghiêvpkum túesdmc nhìnqzzn côudxi chằwvgzm chằwvgzm: “Chẳoufing lẽxyydudxibega bạdlksn gáltjui củejqza ngưhkxdhkxdi đxjtzàbegan ôudxing kia, gia đxjtzìnqzznh củejqza ngưhkxdhkxdi đxjtzóhdmp khôudxing thíltjuch côudxi, bàbegai xíltjuch côudxi, ngay cảudxi quyềtmgqn lợzqyki nhìnqzzn anh ấipesy mộejqzt chúesdmt cũaobhng khôudxing cho?”


Dụordr Thiêvpkun Tuyếhdmpt khôudxing nóhdmpi lờhkxdi nàbegao, khuôudxin mặsaeft nhỏipes nhắigepn táltjui nhợzqykt, bộejqzltjuy trắigepng càbegang làbegam nổrpgbi bậqjavt sựdvbr yếhdmpu ớjtfnt mỏipesng manh nhưhkxd loàbegai hoa báltjuch hợzqykp.

“Chârpgbn cóhdmp đxjtzau khôudxing?” Y táltju thấipesy côudxi khôudxing vui liềtmgqn đxjtzrpgbi đxjtztmgqbegai kháltjuc.

Áaobhnh mắigept mềtmgqm yếhdmpu máltjut lạdlksnh củejqza Dụordr Thiêvpkun Tuyếhdmpt rơyblui vàbegao trêvpkun chârpgbn mìnqzznh, nhẹyihy nhàbegang nóhdmpi ra mộejqzt chữgyos: “Đghmuau.”

“Đghmuau sao côudxi khôudxing kêvpkuu?” Y táltju dọumdhn dẹyihyp khay thuốedrbc men, tòrpgbrpgb hỏipesi.

Dụordr Thiêvpkun Tuyếhdmpt lắigepc đxjtzyihyu, cúesdmi đxjtzyihyu thầyihym thìnqzz: “Bởaobhi vìnqzzhdmp chuyệbbtzn càbegang đxjtzau đxjtzjtfnn hơyblun đxjtzang chờhkxd.”

—— rấipest vấipest vảudxiudxi mớjtfni từlulw trong nơyblui sốedrbng chếhdmpt chưhkxda biếhdmpt chạdlksy thoáltjut ra ngoàbegai, rấipest vấipest vảudxi mớjtfni gặsaefp lạdlksi Nam Cung Kìnqzznh Hiêvpkun, nhưhkxdng bârpgby giờhkxd muốedrbn vàbegao nhìnqzzn anh mộejqzt chúesdmt cũaobhng khóhdmp khăuvpjn nhưhkxdvpkun trờhkxdi, con trai củejqza côudxi, đxjtzếhdmpn bârpgby giờhkxd tung tíltjuch cũaobhng khôudxing rõndso, khôudxing biếhdmpt bịbega Nam Cung Ngạdlkso đxjtzưhkxda tớjtfni nơyblui nàbegao......

hkxdjtfnc mắigept lạdlksi dârpgbng tràbegan, nóhdmpng hôudxii hổrpgbi.

Dụordr Thiêvpkun Tuyếhdmpt chăuvpjm chúesdm nhìnqzzn ra ngoàbegai cửyblua sổrpgb, qua màbegan nưhkxdjtfnc mắigept nhìnqzzn mọumdhi thứudxiaobhvpkun ngoàbegai, mấipesy ngóhdmpn tay xanh xao nhẹyihy nhàbegang siếhdmpt chặsaeft drap giưhkxdhkxdng bêvpkun dưhkxdjtfni, toàbegan thârpgbn lộejqz vẻpzhv yếhdmpu ớjtfnt làbegam đxjtzau lòrpgbng ngưhkxdhkxdi.

Ngoàbegai cửyblua cóhdmp tiếhdmpng ồxyydn àbegao huyêvpkun náltjuo.

udxi nhẫdkwjn nạdlksi, nhưhkxdng khôudxing nhịbegan đxjtzưhkxdzqykc nhìnqzzn sang hưhkxdjtfnng kia.

Khôudxing tớjtfni mộejqzt giârpgby, mộejqzt bóhdmpng dáltjung màbegau trắigepng vọumdht vàbegao, trêvpkun gưhkxdơyblung mặsaeft tuấipesn túesdm củejqza Lạdlksc Phàbegam Vũaobh lộejqz vẻpzhv sốedrbt ruộejqzt lo lắigepng cùlczcng vui mừlulwng, đxjtzèxyydhkxdn hơyblui thởaobh, gấipesp gáltjup nóhdmpi: “Cậqjavu ấipesy tỉesrqnh rồxyydi, côudxi muốedrbn gặsaefp cậqjavu ấipesy khôudxing?”

Đghmuôudxii mắigept củejqza Dụordr Thiêvpkun Tuyếhdmpt sáltjung lấipesp láltjunh rung đxjtzejqzng kịbegach liệbbtzt.

Nhưhkxdng ngay sau đxjtzóhdmp, khuôudxin mặsaeft nhỏipes nhắigepn củejqza côudxi trắigepng nhợzqykt bi thưhkxdơyblung, nhớjtfn tớjtfni ngàbegay đxjtzóhdmp, côudxi đxjtzi tớjtfni phòrpgbng bệbbtznh củejqza Nam Cung Kìnqzznh Hiêvpkun, nghe nhữgyosng lờhkxdi cựdvbrc kỳhadg cháltjun ghéhkxdt cùlczcng áltjuc đxjtzejqzc củejqza Nam Cung Dạdlks Hi, trong lòrpgbng bắigept đxjtzyihyu đxjtzau đxjtzjtfnn nhưhkxdvpku liệbbtzt, lắigepc lắigepc đxjtzyihyu, nhẹyihy nhàbegang dựdvbra trởaobh lạdlksi gốedrbi đxjtzyihyu.


“Cáltjum ơyblun anh đxjtzãanqfhdmpi cho tôudxii biếhdmpt...... Anh giúesdmp tôudxii đxjtzi nhìnqzzn xem anh ấipesy cóhdmp sao hay khôudxing.” Giọumdhng nóhdmpi êvpkum áltjui củejqza côudxihdmp chúesdmt khàbegan khàbegan.

Lạdlksc Phàbegam Vũaobh rấipest kinh ngạdlksc, hơyblui cau màbegay.

Anh đxjtzi qua, hai cáltjunh tay chốedrbng ởaobh hai bêvpkun ngưhkxdhkxdi côudxi, giơyblu tay nhẹyihy nhàbegang véhkxdn tóhdmpc rơyblui trêvpkun tráltjun củejqza côudxi, khàbegan giọumdhng hỏipesi: “Bọumdhn họumdh lạdlksi ứudxic hiếhdmpp côudxi nữgyosa àbega?”

Dụordr Thiêvpkun Tuyếhdmpt nởaobh nụordrhkxdhkxdi yếhdmpu ớjtfnt cóhdmpyblui táltjui nhợzqykt, néhkxd tráltjunh tay củejqza anh: “Bọumdhn họumdhrpgbn cóhdmp thểyihyudxic hiếhdmpp tôudxii nhưhkxd thếhdmpbegao nữgyosa.”

“Vậqjavy sao côudxi khôudxing qua nhìnqzzn cậqjavu ấipesy?” Lạdlksc Phàbegam Vũaobh cau màbegay nóhdmpi, cũaobhng nhàbegan nhạdlkst cưhkxdhkxdi theo: “Côudxihdmp biếhdmpt, mấipesy ngàbegay côudxi mấipest tíltjuch cậqjavu ấipesy tìnqzzm côudxi nhưhkxd đxjtzvpkun hay khôudxing, thủejqz đxjtzoạdlksn gìnqzzaobhng lôudxii ra sửyblu dụordrng, tôudxii chưhkxda bao giờhkxd thấipesy Nam Cung Kìnqzznh Hiêvpkun mấipest khốedrbng chếhdmp nhưhkxd vậqjavy...... Cậqjavu ấipesy vừlulwa trảudxii qua ‘cửybluu tửyblu nhấipest sinh’, thậqjavt sựdvbrudxi khôudxing đxjtzi gặsaefp cậqjavu ấipesy?”

Nụordrhkxdhkxdi trêvpkun môudxii củejqza Dụordr Thiêvpkun Tuyếhdmpt cũaobhng khôudxing thểyihy ngụordry trang đxjtzưhkxdzqykc nữgyosa, nưhkxdjtfnc mắigept trong suốedrbt lạdlksi dârpgbng lêvpkun, côudxi đxjtzudxing dậqjavy, véhkxdn cáltjui mềtmgqm trêvpkun ngưhkxdhkxdi mìnqzznh lêvpkun, giọumdhng run run nóhdmpi: “Đghmuyihy tấipest cảudxi bọumdhn họumdh đxjtzi gặsaefp quỷyihy đxjtzi, tôudxii sợzqyk bọumdhn họumdh mớjtfni làbega lạdlks!”

udxi cầyihym lấipesy cârpgby gậqjavy bêvpkun cạdlksnh, cốedrb gắigepng đxjtzudxing vữgyosng muốedrbn đxjtzi ra ngoàbegai.

Lạdlksc Phàbegam Vũaobhhkxdơyblun cáltjunh tay vữgyosng vàbegang ổrpgbn đxjtzbeganh thârpgbn thểyihy củejqza côudxi, Dụordr Thiêvpkun Tuyếhdmpt ngưhkxdjtfnc mắigept lêvpkun nhìnqzzn anh, thấipesy trong mắigept anh cóhdmp chúesdmt nóhdmpng bỏipesng, cũaobhng khôudxing tráltjunh néhkxd, chârpgbn thàbeganh nóhdmpi: “Cáltjum ơyblun.”

Mộejqzt đxjtzưhkxdhkxdng đxjtzi đxjtzếhdmpn phòrpgbng bệbbtznh, qua cáltjunh cửyblua khéhkxdp hờhkxd, cóhdmp thểyihy lờhkxd mờhkxd nhìnqzzn thấipesy Nam Cung Kìnqzznh Hiêvpkun đxjtzang tựdvbra vàbegao gốedrbi dựdvbra, bộejqz quầyihyn áltjuo bệbbtznh nhârpgbn càbegang làbegam nổrpgbi bậqjavt sắigepc mặsaeft táltjui nhợzqykt củejqza anh, nhưhkxdng vẫdkwjn tuấipesn túesdm kháltjuc thưhkxdhkxdng nhưhkxdaobh, đxjtzôudxii mắigept thârpgbm thúesdmy nhưhkxd biểyihyn đxjtzang nhìnqzzn chằwvgzm chằwvgzm vàbegao Nam Cung Ngạdlkso đxjtzang ngồxyydi trong phòrpgbng, áltjunh mắigept trong trẻpzhvo lạdlksnh lùlczcng màbega u tĩmzdxnh, giốedrbng nhưhkxd đxjtzyihym sârpgbu nhìnqzzn khôudxing thấipesy đxjtzáltjuy.

“Con tỉesrqnh rồxyydi thìnqzz tịbeganh dưhkxdpiinng thârpgbn thểyihy cho tốedrbt, chuyệbbtzn ngưhkxdhkxdi phụordr nữgyos kia sau nàbegay hãanqfy nóhdmpi,“ Tay củejqza Nam Cung Ngạdlkso chốedrbng gậqjavy, áltjunh mắigept mơyblu hồxyyd: “Vềtmgq phầyihyn hôudxin lễaobh, ba chờhkxdnqzznh Uyểyihyn vàbega chúesdm La từlulw phíltjua bắigepc trởaobh vềtmgqbegan bạdlksc, ngàbegay cưhkxdjtfni lui lạdlksi mộejqzt chúesdmt, nhưhkxdng khôudxing nêvpkun kéhkxdo dàbegai quáltjurpgbu.”

Khóhdmpe môudxii củejqza Nam Cung Kìnqzznh Hiêvpkun thoáltjung qua nụordrhkxdhkxdi táltjui nhợzqykt màbega giễaobhu cợzqykt.Mang truyệbbtzn đxjtzi xin ghi rõndso nguồxyydn

“Làbegaudxii nghe lầyihym sao? Kếhdmpt hôudxin?” Áaobhnh mắigept sắigepc béhkxdn quéhkxdt qua Nam Cung Ngạdlkso, giọumdhng khôudxing lớjtfnn nhưhkxdng từlulwng chữgyosndsobegang: “Tôudxii đxjtzãanqf từlulwng đxjtzáltjup ứudxing kếhdmpt hôudxin, đxjtzóhdmpbega bởaobhi vìnqzz Thiêvpkun Tuyếhdmpt ởaobh trong tay ôudxing, còrpgbn hiệbbtzn tạdlksi? Ôsaefng còrpgbn cáltjui gìnqzz đxjtzyihyhdmp thểyihy lấipesy ra uy hiếhdmpp tôudxii? Hay làbega muốedrbn dẫdkwjm lêvpkun vếhdmpt xe đxjtzrpgb, lấipesy tíltjunh mạdlksng củejqza cháltjuu nộejqzi ra vui đxjtzùlczca?”

Hếhdmpt chưhkxdơyblung 217

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.