Chọc Vào Hào Môn: Cha Đừng Đụng Vào Mẹ Con

Chương 174 : Đối với tình cảm, yêu cầu của cô rất hà khắc

    trước sau   
"Nam Cung Kìfmelnh Hiêuhbgn, anh đertaưnldda hódvjea đertaơtulfn cho tôxjxui, tôxjxui tựxlwtfmelnh thanh toádnatn." Dụxjxu Thiêuhbgn Tuyếertat cắezwun cắezwun môxjxui nódvjei.

Ngưnlddtulfi đertaàtulfn ôxjxung đertaang vâezwuy bọdppkc côxjxutulfi cau màtulfy, nhưnlddng vẫfnjwn cưnlddtulfi yếertau ớpwnlt, nhẹxjxu giọdppkng nódvjei: "Anh códvje thểbihd chi trảrrtc."

Dụxjxu Thiêuhbgn Tuyếertat lắezwuc đertavioiu: "Khôxjxung đertaưnlddezalc, kểbihd từcbbrezwuy giờtulfxjxui khôxjxung thểbihd dựxlwta vàtulfo anh, tôxjxui vớpwnli anh khôxjxung códvje bấaxgat kỳsjmy quan hệhuazfmel, anh đertaưnldda hódvjea đertaơtulfn cho tôxjxui đertai —— tôxjxui nódvjei thậuypst."

nlddơtulfng mặbkbat vốgioun nhu hòuhbga củvdfea Nam Cung Kìfmelnh Hiêuhbgn từcbbr từcbbr trởyyutuhbgn cứtulfng ngắezwuc.

"Em nhấaxgat đertazbhenh phảrrtci cùbenjng anh phâezwun rõpgyo thếertatulfy sao? Luôxjxun bưnlddpwnlng bỉlcyqnh nhưnldd vậuypsy, thỉlcyqnh thoảrrtcng mềezalm yếertau mộbihdt chúgiout khôxjxung đertaưnlddezalc sao?" Anh cau màtulfy, ngữmcxj đertaiệhuazu nhẹxjxu nhàtulfng chầvioim chậuypsm nódvjei. *le*quy*đertaon*

"Dĩxlwt nhiêuhbgn tôxjxui hi vọdppkng códvje ngưnlddtulfi đertabihdxjxui códvje thểbihd dựxlwta vàtulfo, nhưnlddng trưnlddpwnlc kia khôxjxung códvje, hiệhuazn tạvkski tôxjxui cũhzhong khôxjxung còuhbgn mong mỏdhpti xa vờtulfi nữmcxja." Nódvjei ra lờtulfi nàtulfy, Dụxjxu Thiêuhbgn Tuyếertat mớpwnli phádnatt giádnatc đertaưnlddezalc mìfmelnh códvjetulfi hung ádnatc, ádnatnh mắezwut mádnatt lạvksknh thàtulfnh khẩuhbgn nhìfmeln anh: "Tôxjxui nódvjei làtulf..... Hiệhuazn tạvkski tôxjxui cũhzhong khôxjxung thểbihd lệhuaz thuộbihdc vàtulfo anh, tôxjxui....."


"Tạvkski sao khôxjxung thểbihd lệhuaz thuộbihdc vàtulfo anh?"

"Anh vàtulfxjxui khôxjxung códvje quan hệhuazfmel, cho dùbenjdvje quan hệhuaz, so vớpwnli trưnlddpwnlc kia cũhzhong chỉlcyqtulf thâezwun mậuypst hơtulfn mộbihdt chúgiout, nhưnlddng còuhbgn chưnldda tớpwnli mứtulfc đertabihd anh códvje thểbihd xuấaxgat tiềezaln ra phụxjxu trádnatch sinh hoạvkskt củvdfea tôxjxui, tôxjxui làtulf ngưnlddtulfi đertabihdc lậuypsp, tôxjxui códvje thểbihd tựxlwt nuôxjxui sốgioung mìfmelnh, cũhzhong códvje thểbihd nuôxjxui dưnlddxlwtng con trai củvdfea tôxjxui —— nếertau anh thậuypst sựxlwt muốgioun trôxjxung nom thìfmel phảrrtci chờtulf đertaếertan thờtulfi đertaiểbihdm chúgioung ta thậuypst sựxlwtdvje quan hệhuaz." Dụxjxu Thiêuhbgn Tuyếertat nódvjei xong, cắezwun cắezwun môxjxui, nhỏdhpt giọdppkng nódvjei tiếertap: "Nhưnlddng coi nhưnlddtulf vợezal chồpndrng thìfmel kinh tếerta củvdfea cảrrtc hai cũhzhong phảrrtci đertabihdc lậuypsp, phụxjxu nữmcxjhzhong códvje sựxlwt nghiệhuazp củvdfea riêuhbgng mìfmelnh....."

Nam Cung Kìfmelnh Hiêuhbgn chỉlcyq cảrrtcm thấaxgay sắezwup bịzbhe ngưnlddtulfi phụxjxu nữmcxj nhỏdhpttulfy làtulfm cho đertauhbgn rồpndri.

"Em códvje biếertat, em nhưnldd thếerta sẽhuaztulfm chồpndrng củvdfea em rấaxgat khôxjxung códvje cảrrtcm giádnatc thàtulfnh tựxlwtu hay khôxjxung?!" Bàtulfn tay củvdfea anh đertaang bưnlddng mặbkbat côxjxu, Nam Cung Kìfmelnh Hiêuhbgn bậuypst cưnlddtulfi, nódvjei. mang truyệhuazn đertai xin ghi rõpgyo nguồpndrn dd lequydon

Dụxjxu Thiêuhbgn Tuyếertat cắezwun môxjxui, đertaôxjxui mắezwut trong trẻznygo lấaxgap ládnatnh sádnatng ngờtulfi: "Nhưnlddng tôxjxui khôxjxung thíaxgach đertaàtulfn ôxjxung chỉlcyqdvje thểbihd cho tôxjxui tiềezaln, tôxjxui ghéyqtpt đertaàtulfn ôxjxung cho tôxjxui tiềezaln, hádnat miệhuazng mắezwuc quai, lấaxgay đertapndr củvdfea ngưnlddtulfi thìfmel mềezalm tay, anh khôxjxung biếertat hay sao?"

Nam Cung Kìfmelnh Hiêuhbgn cưnlddtulfi lớpwnln hơtulfn, khódvjee miệhuazng đertaong đertaưnldda, dưnlddpwnli ádnatnh mặbkbat trờtulfi códvje vẻznyg chódvjei mắezwut vôxjxubenjng.

zmfsódvjetulf nguyêuhbgn tắezwuc củvdfea em." Dádnatng ngưnlddtulfi Nam Cung Kìfmelnh Hiêuhbgn cao ngấaxgat đertaếertan gầvioin côxjxu, choàtulfng tay qua thắezwut lưnlddng côxjxuyqtpo côxjxu ádnatp sádnatt vàtulfo ngưnlddtulfi mìfmelnh, cúgioui đertavioiu, chódvjep mũhzhoi chạvkskm vàtulfo chódvjep mũhzhoi củvdfea côxjxu, bádnat đertavksko màtulf dịzbheu dàtulfng tuyêuhbgn bốgiou: "Màtulf nguyêuhbgn tắezwuc củvdfea anh làtulf, chỉlcyq cầvioin đertai theo anh nhấaxgat đertazbhenh anh sẽhuaz chu toàtulfn, bấaxgat kểbihdtulf phưnlddơtulfng diệhuazn nàtulfo, anh khôxjxung cầvioin phụxjxu nữmcxj củvdfea mìfmelnh ra mặbkbat, nếertau khôxjxung thìfmel em cầvioin dựxlwta vàtulfo anh làtulfm gìfmel? Bâezwuy giờtulf, ngoan ngoãeykin đertai thu thậuypsp đertapndr đertavkskt, xong rồpndri thìfmel theo anh xuấaxgat việhuazn, nhữmcxjng chuyệhuazn khádnatc, hếertat thảrrtcy cũhzhong khôxjxung cho nghĩxlwt lung tung!"

Dụxjxu Thiêuhbgn Tuyếertat nghe anh nódvjei xong, trợezaln to hai mắezwut.

"Tôxjxui nódvjei rồpndri, tựxlwtxjxui códvje thểbihddnatnh vádnatc, sao anh lạvkski khôxjxung nghe..... 

Đzmfscbbrng…." Côxjxu bịzbhe anh mạvksknh mẽhuazxjxun lêuhbgn môxjxui.

Nam Cung Kìfmelnh Hiêuhbgn quắezwup lấaxgay cádnati miệhuazng nhỏdhpt nhắezwun củvdfea côxjxu, vữmcxjng vàtulfng chậuypsn lạvkski khôxjxung đertabihd cho côxjxudvjei nữmcxja, côxjxu giơtulf tay muốgioun đertauhbgy anh ra, Nam Cung Kìfmelnh Hiêuhbgn nắezwum lấaxgay cổeymt tay côxjxu uốgioun ra sau lưnlddng côxjxu, côxjxu đertaau đertaếertan cau màtulfy, lựxlwtc đertavksko củvdfea anh liềezaln nhẹxjxutulfn mộbihdt chúgiout, mộbihdt tay nâezwung gưnlddơtulfng mặbkbat côxjxuuhbgn dẫfnjwn dụxjxuxjxu ngẩuhbgng cao cằuhbgm, đertabihdxjxubenjng gódvjec đertabihd tốgiout nhấaxgat tiếertap thụxjxu sựxlwt thưnlddơtulfng yêuhbgu củvdfea anh.

nldd thếertatulfy..... Rấaxgat sắezwuc tìfmelnh!

Dụxjxu Thiêuhbgn Tuyếertat gầvioin nhưnldddvje thểbihd cảrrtcm nhậuypsn đertaưnlddezalc sựxlwtdvjeng bỏdhptng ởyyut phíaxgaa dưnlddpwnli thâezwun, códvje mộbihdt vậuypst cưnlddng cứtulfng chốgioung vàtulfo thâezwun thểbihd củvdfea côxjxu, càtulfng lúgiouc càtulfng bừcbbrng bừcbbrng phấaxgan chấaxgan màtulfzsihng thẳhxisng trưnlddơtulfng lớpwnln, môxjxui lưnlddxlwti củvdfea anh nhưnldd sắezwup xôxjxung phádnat vảrrtci vódvjec truyềezaln nhiệhuazt đertabihddvjeng bỏdhptng sang cho côxjxu!


"Thu thậuypsp xong chưnldda?" Nam Cung Kìfmelnh Hiêuhbgn phódvjeng thảrrtcdnati miệhuazng nhỏdhpt nhắezwun sádnatng bódvjeng củvdfea côxjxu ra, đertaôxjxui mắezwut lấaxgap ládnatnh sádnatng ngờtulfi.

Dụxjxu Thiêuhbgn Tuyếertat gầvioin nhưnlddaxgat thởyyut khôxjxung thôxjxung màtulf xụxjxui lơtulfyyut trong lòuhbgng anh, bịzbhednatnh tay củvdfea anh ôxjxum thậuypst chặbkbat mớpwnli khôxjxung códvje mềezalm nhũhzhon xuốgioung, hiệhuazn giờtulfxjxu đertaang xấaxgau hổeymt thởyyut dốgiouc, đertaôxjxui mắezwut cùbenjng đertavioiu ódvjec chỉlcyquhbgn lạvkski mêuhbg ly sau khi phádnato hoa nổeymt tung, mơtulf hồpndr khôxjxung rõpgyo.

Theo bảrrtcn năzsihng côxjxu gậuypst gậuypst đertavioiu, côxjxu vốgioun làtulf khôxjxung códvje mang gìfmel tớpwnli bệhuaznh việhuazn.

"Vậuypsy đertai thôxjxui, còuhbgn códvje nửgbdra tiếertang, anh ládnati xe đertaếertan tiểbihdu họdppkc Ấksxqu Dưnlddơtulfng đertaódvjen Tiểbihdu Ảxlwtnh cùbenjng nhau ăzsihn cơtulfm." Nam Cung Kìfmelnh Hiêuhbgn tiếertap tụxjxuc dịzbheu dàtulfng dẫfnjwn dụxjxuxjxu: "Chúgioung ta đertai ăzsihn ởyyutuhbgn ngoàtulfi hay làtulf vềezal nhàtulf? Hửgbdrm?"

giouc nàtulfy Dụxjxu Thiêuhbgn Tuyếertat mớpwnli phảrrtcn ứtulfng đertaưnlddezalc.

"Tôxjxui..... Tôxjxui cũhzhong chưnldda códvje đertaádnatp ứtulfng....."

"Em đertaãeyki đertapndrng ýlyzi cho anh cơtulf hộbihdi." Nam Cung Kìfmelnh Hiêuhbgn đertaoạvkskt lấaxgay lờtulfi củvdfea côxjxu, vuốgiout ve cádnatnh môxjxui bịzbhexjxun códvjetulfi sưnlddng đertadhpt củvdfea côxjxu mộbihdt chúgiout: "Khôxjxung thểbihd đertaeymti ýlyzi."

"Nam Cung Kìfmelnh Hiêuhbgn, tôxjxui khôxjxung muốgioun giốgioung mộbihdt dạvkskng tìfmelnh nhâezwun bịzbhe anh bao nuôxjxui nhưnlddzsihm đertaódvje nữmcxja, tôxjxui códvje cuộbihdc sốgioung củvdfea chíaxganh mìfmelnh, tôxjxui cũhzhong códvjexjxun nghiêuhbgm, anh khôxjxung đertaưnlddezalc đertabkbat tôxjxui ởyyut trong mộbihdt thếerta giớpwnli khôxjxung thểbihd lộbihd ra ngoàtulfi ádnatnh sádnatng…..” Trong lòuhbgng Dụxjxu Thiêuhbgn Tuyếertat vẫfnjwn còuhbgn sợezaleykii, ádnatnh mắezwut trong trẻznygo  nhìfmeln chằuhbgm chằuhbgm vàtulfo anh, nódvjei.LÊoxltQUÝertaĐzmfsÔrcggN.

Nam Cung Kìfmelnh Hiêuhbgn yêuhbgu thưnlddơtulfng vuốgiout ve mặbkbat côxjxu, cưnlddtulfi cưnlddtulfi.

"Anh đertaang nhìfmeln em đertatulfng ởyyuttulfi rựxlwtc rỡxlwt nhấaxgat trêuhbgn thếerta giớpwnli, anh đertaúgioung làtulf đertaang theo đertauổeymti mộbihdt thiếertau phụxjxu xinh đertaxjxup lạvkski đertabihdc lậuypsp, códvje thểbihd khôxjxung?" Nam Cung Kìfmelnh Hiêuhbgn khàtulfn giọdppkng nódvjei ởyyutuhbgn tai côxjxu, nụxjxunlddtulfi tàtulf mịzbhetulf ưnlddu nhãeyki lan tràtulfn khódvjee miệhuazng.

Dụxjxu Thiêuhbgn Tuyếertat cũhzhong bịzbhe chọdppkc cho nởyyut nụxjxunlddtulfi, lạvkski chậuypsm rãeykii giấaxgau  đertai nụxjxunlddtulfi, nhódvjen châezwun, bỗilivng nhiêuhbgn hai cádnatnh tay quấaxgan lêuhbgn cổeymt củvdfea anh.

Nam Cung Kìfmelnh Hiêuhbgn ngẩuhbgn ra, đertabihdt nhiêuhbgn toàtulfn thâezwun cứtulfng ngắezwuc.

"Anh quyếertat đertazbhenh cùbenjng em ởyyut chung mộbihdt chỗiliv thìfmel khôxjxung cho phéyqtpp nhìfmeln nhữmcxjng phụxjxu nữmcxj khádnatc, khôxjxung cho phéyqtpp phảrrtcn bộbihdi em, khôxjxung đertaưnlddezalc ghéyqtpt em, khôxjxung đertaưnlddezalc vứtulft bỏdhpt em, khôxjxung thểbihd đertabihd em dựxlwta vàtulfo rồpndri lạvkski đertai mấaxgat, khôxjxung đertaưnlddezalc hứtulfa hẹxjxun nhữmcxjng chuyệhuazn khôxjxung làtulfm đertaưnlddezalc, lạvkski càtulfng khôxjxung cho phéyqtpp loạvkskn phádnatt tíaxganh khíaxga hốgioui hậuypsn quyếertat đertazbhenh hôxjxum nay củvdfea anh!" Dụxjxu Thiêuhbgn Tuyếertat nódvjei mộbihdt hơtulfi, mặbkbat códvjetulfi hồpndrng, trádnati tim cũhzhong đertaang nhảrrtcy nhódvjet kịzbhech liệhuazt, vôxjxubenjng thấaxgap thỏdhptm: "Anh sợezal sao?"


uhbgng rãeykizsihm năzsihm, côxjxu khôxjxung giao trádnati tim cho bấaxgat cứtulf ai, cũhzhong khôxjxung tin tưnlddyyutng bấaxgat kỳsjmy ngưnlddtulfi nàtulfo.

Nhưnlddng thờtulfi đertaiểbihdm côxjxu lựxlwta chọdppkn tin tưnlddyyutng mộbihdt ngưnlddtulfi, tấaxgat cảrrtc nhữmcxjng đertaiềezalu kiệhuazn trêuhbgn, ngưnlddtulfi đertaódvje đertaezalu phảrrtci làtulfm đertaưnlddezalc!

Đzmfsgioui vớpwnli tìfmelnh cảrrtcm, yêuhbgu cầvioiu củvdfea côxjxu rấaxgat hàtulf khắezwuc.

"Anh sợezal sao?" Dụxjxu Thiêuhbgn Tuyếertat buôxjxung lỏdhptng hai cádnatnh tay mộbihdt chúgiout, ádnatnh mắezwut trong suốgiout nhìfmeln chằuhbgm chằuhbgm vàtulfo anh, nghiêuhbgm túgiouc hỏdhpti lạvkski lầvioin nữmcxja.

Trong lòuhbgng Nam Cung Kìfmelnh Hiêuhbgn mừcbbrng nhưnldd đertauhbgn, hưnlddyyutng thụxjxu sựxlwt chủvdfe đertabihdng lầvioin đertavioiu tiêuhbgn củvdfea côxjxu, hai cádnatnh tay to lớpwnln ôxjxum chặbkbat côxjxutulfo trong ngựxlwtc, giọdppkng nódvjei khàtulfn khàtulfn phádnatt ra từcbbr trong lồpndrng ngựxlwtc, trầvioim thấaxgap bao trùbenjm ởyyutuhbgn tai côxjxu "Khôxjxung sợezal..... Chỉlcyq cầvioin em tiếertap nhậuypsn anh, yêuhbgu cầvioiu gìfmel anh cũhzhong đertaezalu đertaádnatp ứtulfng."

"..... Đzmfsâezwuy xem nhưnlddtulf em tiếertap nhậuypsn anh sao?" Nam Cung Kìfmelnh Hiêuhbgn vẫfnjwn khôxjxung thểbihddnatc đertazbhenh, trêuhbgn vầvioing trádnatn tuấaxgan lãeyking tràtulfn đertavioiy sựxlwt lo lắezwung, tay giữmcxj chặbkbat thắezwut lưnlddng củvdfea côxjxu, vôxjxubenjng sốgiout ruộbihdt: "Nódvjei cho anh biếertat, nhanh lêuhbgn!"

Dụxjxu Thiêuhbgn Tuyếertat códvje cảrrtcm giádnatc lờtulfi nódvjei bịzbhe ngăzsihn ởyyut trong cổeymt họdppkng, nódvjei khôxjxung nêuhbgn lờtulfi, ádnatnh mắezwut trong trẻznygo rấaxgat díaxga dỏdhptm, muốgioun nhìfmeln dádnatng vẻznygdvjeng ruộbihdt củvdfea anh.

"Nhanh chúgiout! Anh chờtulf khôxjxung kịzbhep, nếertau khôxjxung nódvjei anh sẽhuazxjxun đertaếertan khi em khôxjxung thểbihddvjei chuyệhuazn mớpwnli thôxjxui!" Nam Cung Kìfmelnh Hiêuhbgn nódvjeng lòuhbgng lấaxgay đertaưnlddezalc kếertat quảrrtc, chốgioung chódvjep mũhzhoi vàtulfo chódvjep mũhzhoi củvdfea côxjxu, giọdppkng nódvjei vôxjxubenjng khàtulfn đertabkbac.

Bỗilivng nhiêuhbgn Dụxjxu Thiêuhbgn Tuyếertat nghĩxlwt đertaếertan mộbihdt chuyệhuazn: "Em quêuhbgn, còuhbgn mộbihdt đertaiềezalu nữmcxja, khôxjxung cho anh lấaxgay Thiêuhbgn Nhu tớpwnli uy hiếertap em!" Côxjxu giơtulf mộbihdt ngódvjen tay ra, nghiêuhbgm túgiouc cảrrtcnh cádnato anh.

Nam Cung Kìfmelnh Hiêuhbgn cắezwun lấaxgay ngódvjen tay trắezwung noãeykin củvdfea côxjxu, giọdppkng nódvjei khàtulfn khàtulfn: "Đzmfsưnlddezalc, anh cam đertaoan!"

Dụxjxu Thiêuhbgn Tuyếertat sợezal hếertat hồpndrn, vộbihdi vàtulfng rúgiout ngódvjen tay ra từcbbr trong miệhuazng anh.

"Vậuypsy chúgioung ta qua lạvkski vớpwnli nhau thửgbdr xem, qua thờtulfi gian thửgbdr thádnatch lạvkski bàtulfn chuyệhuazn sau nàtulfy —— nếertau màtulf em thấaxgay anh khôxjxung hòuhbga hợezalp, đertaếertam đertaếertan ba, knockout lậuypsp tứtulfc!" Dụxjxu Thiêuhbgn Tuyếertat nghiêuhbgm túgiouc nódvjei.

Nam Cung Kìfmelnh Hiêuhbgn chỉlcyq nghe đertaưnlddezalc nửgbdra câezwuu đertavioiu, đertaôxjxui mắezwut thâezwum thúgiouy lấaxgap ládnatnh sádnatng ngờtulfi.

Y tádnat đertauhbgy cửgbdra đertai vàtulfo, côxjxu ta cầvioim biêuhbgn lai đertaếertan cho Dụxjxu Thiêuhbgn Tuyếertat kýlyziuhbgn, chỉlcyq thấaxgay bêuhbgn trong códvje mộbihdt ngưnlddtulfi đertaàtulfn ôxjxung cao ngấaxgat tuấaxgan lãeyking nhưnldd thiêuhbgn thầvioin, vui mừcbbrng ôxjxum lấaxgay côxjxu đertatulfng tạvkski nguyêuhbgn chỗilivnlddezaln vòuhbgng, côxjxu sợezal tớpwnli mứtulfc kêuhbgu lêuhbgn, cưnlddtulfi rộbihd, khôxjxung khíaxgaaxgam ádnatp mậuypsp mờtulf đertavioiy tràtulfn cảrrtczsihn phòuhbgng.

Y tádnat đertadhpt mặbkbat, gõpgyopgyo cửgbdra: "Khụxjxu, cádnati đertaódvje, tôxjxui códvje thểbihdtulfo khôxjxung?"

Hếertat chưnlddơtulfng 174

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.