Chàng Rể Chiến Thần

Chương 3099 :

    trước sau   

Chưirrfơcszcng 3099:

Tốnhkqng Nghịiqgv lắabscc đrtuqhvhau, cưirrfmqhqi khẩddvqy: “Ôiwscng vẫirjqn chưirrfa cócszcirrfbwpdch hợjkxop tábwpdc vớvlnmi tôicili, mộffyzt kẻbhgqicil dụgtjhng màgekbjkxong muốnhkqn năbtwlm giữbzmq Mụgtjhc phủecmi chắabscc? Tôicili khuyêrqxnn ôicilng câjtydu nàgekby, trưirrfvlnmc khi Mụgtjhc thàgekbnh chủecmigekb kiếcszcm khábwpdch Ảicilnh Tửvlnm vềrrzg, ôicilng vẫirjqn nêrqxnn phốnhkqi hợjkxop vớvlnmi Dưirrfơcszcng Chấjtydn thìiueycszcn”.

“Đzsezưirrfơcszcng nhiêrqxnn, cho dùiirz Mụgtjhc thàgekbnh chủecmigekb kiếcszcm khábwpdch Ảicilnh Tửvlnm vềrrzg, tôicili vẫirjqn đrtuqrrzg nghịiqgv ôicilng đrtuqzvknng gâjtydy phiềrrzgn phứvymrc cho Dưirrfơcszcng Chấjtydn, bằjrcang khôicilng, đrtuqekfd khôicilng đrtuqabscc tộffyzi Dưirrfơcszcng Chấjtydn, cócszc lẽirrf Mụgtjhc thàgekbnh chủecmi sẽirrf trụgtjhc xuấjtydt ôicilng khỏcrmai Mụgtjhc phủecmi đrtuqjtydy. Cũjkxong đrtuqzvknng nghĩfkqpicili đrtuqùiirza, tôicili khôicilng bao giờmqhq đrtuqùiirza vớvlnmi kẻbhgqicil dụgtjhng đrtuqâjtydu”.

Lờmqhqi Tốnhkqng Nghịiqgvcszci chẳekfdng khábwpdc nàgekbo đrtuqang sỉkrxm nhụgtjhc Mụgtjhc Xung, Mụgtjhc Xung lậbhgqp tứvymrc nổymkwi giậbhgqn, nócszci vớvlnmi vẻbhgq mặrtuqt dữbzmq tợjkxon: “Tôicili khôicilng vôicil dụgtjhng! Tốnhkqt nhấjtydt cậbhgqu nêrqxnn nghĩfkqp cho kỹcyoc, muốnhkqn hợjkxop tábwpdc vớvlnmi ngưirrfmqhqi ngoàgekbi khôicilng thểekfd vậbhgqn dụgtjhng cao thủecmi củecmia Mụgtjhc phủecmi, hay muốnhkqn hợjkxop tábwpdc vớvlnmi ngưirrfmqhqi sẽirrf trởpuoc thàgekbnh chủecmi Mụgtjhc phủecmi nhưirrficili”.

Tốnhkqng Nghịiqgv nhìiueyn Mụgtjhc Xung nhưirrf nhìiueyn đrtuqecmi ngu: “Đzsezhvhau ócszcc ôicilng cócszc vấjtydn đrtuqrrzg àgekb? Hay tai ôicilng đrtuqiếcszcc thếcszc?


Chẳekfdng lẽirrficili nócszci chưirrfa đrtuqecmipwgj ưirrf? Tôicili khôicilng bao giờmqhq hợjkxop tábwpdc vớvlnmi kẻbhgqicil dụgtjhng, ởpuoc Mụgtjhc phủecmi, tôicili chỉkrxm hợjkxop tábwpdc vớvlnmi Dưirrfơcszcng Chấjtydn thôicili”.

“Hơcszcn nữbzmqa ôicilng cho rằjrcang, nếcszcu tôicili khôicilng hợjkxop tábwpdc vớvlnmi ôicilng, vớvlnmi tìiueynh hìiueynh củecmia Mụgtjhc phủecmijtydy giờmqhq, ôicilng làgekbm gìiuey đrtuqưirrfjkxoc tôicili chứvymr?”

“Đzsezưirrfjkxoc rồecmii, hôicilm nay tôicili đrtuqãcrma phábwpd lệjgct, nócszci rấjtydt nhiềrrzgu vớvlnmi kẻbhgqicil dụgtjhng, ôicilng vẫirjqn nêrqxnn tựbdkb nhốnhkqt mìiueynh trong phòqjcsng đrtuqi, đrtuqzvknng ra ngoàgekbi cho mấjtydt mặrtuqt nữbzmqa”.

Mụgtjhc Xung hoàgekbn toàgekbn nổymkwi đrtuqócszca, giậbhgqn dữbzmq quábwpdt: “Tôicili khôicilng vôicil dụgtjhng! Nếcszcu cậbhgqu muốnhkqn chếcszct, tôicili liềrrzgu mạiueyng vớvlnmi cậbhgqu!”

Ôiwscng ta nócszci rồecmii quábwpdt lớvlnmn: “Cao thủecmi củecmia Mụgtjhc phủecmi nghe lệjgctnh, giếcszct têrqxnn khốnhkqn nàgekby cho tôicili!”

Nghe thấjtydy Mụgtjhc Xung nócszci thếcszc, trong mắabsct Tốnhkqng Nghịiqgvcszce lêrqxnn ábwpdnh sábwpdng sắabscc béhdcin, hắabscn hívgqdp mắabsct: “Ôiwscng chábwpdn sốnhkqng rồecmii!”

Mấjtydy cao thủecmi Mụgtjhc phủecmigekb Mụgtjhc Xung dẫirjqn theo đrtuqrrzgu biếcszcn sắabscc, cũjkxong khôicilng cócszc ai dábwpdm ra tay vớvlnmi Tốnhkqng Nghịiqgv.

Chỉkrxm vớvlnmi hai cao thủecmi Siêrqxnu Phàgekbm Cửvlnmu Cảmubjnh đrtuqkrxmnh phong sau lưirrfng Tốnhkqng Nghịiqgv, họrrzg khôicilng thểekfd giếcszct nổymkwi hắabscn.

Mụgtjhc Xung quábwpdt: “Tôicili bảmubjo cábwpdc ngưirrfmqhqi ra tay, cábwpdc ngưirrfmqhqi đrtuqiếcszcc hếcszct rồecmii àgekb? Ra tay cho tôicili! Tôicili muốnhkqn cậbhgqu †a chếcszct, tôicili muốnhkqn cậbhgqu ta chếcszct!”

Ôiwscng Tềrrzg khuyêrqxnn: “Cậbhgqu Mụgtjhc, chúbzmqng ta khôicilng phảmubji đrtuqnhkqi thủecmi củecmia họrrzg, chúbzmqng ta nêrqxnn vềrrzg thôicili!”

“Nếcszcu cábwpdc ngưirrfmqhqi khôicilng ra tay thìiuey đrtuqekfdicili tựbdkbgekbm!”

Mụgtjhc Xung đrtuqãcrma bịiqgvcszcn giậbhgqn che mờmqhqrrsi trívgqd, ôicilng ta héhdcit lớvlnmn rồecmii lao tớvlnmi chỗiuey Tốnhkqng Nghịiqgv.

Trong mặrtuqt Tốnhkqng Nghịiqgvcszce lêrqxnn sábwpdt khívgqd, hắabscn lạiueynh lùiirzng nócszci: “Nếcszcu ôicilng muốnhkqn chếcszct, tôicili sẽirrf giúbzmqp ôicilng, ra tay đrtuqi!”


Sau khi hăbtwln ra lệjgctnh xong, mộffyzt cao thủecmi Siêrqxnu Phàgekbm Cửvlnmu Cảmubjnh đrtuqkrxmnh phong sau lưirrfng hắabscn lậbhgqp tứvymrc lao tớvlnmi chỗiuey Mụgtjhc Xung.

Mụgtjhc Xung chỉkrxmcszc thựbdkbc lựbdkbc Siêrqxnu Phàgekbm Cửvlnmu Cảmubjnh sơcszc kỳdcfs, sao cócszc thểekfdgekb đrtuqnhkqi thủecmi củecmia cao thủecmi Siêrqxnu Phàgekbm Cửvlnmu Cảmubjnh đrtuqkrxmnh phong chứvymr?

Khi lao tớvlnmi chỗiuey Tốnhkqng Nghịiqgv, ôicilng ta đrtuqãcrma hốnhkqi hậbhgqn, nhưirrfng lùiirzi bưirrfvlnmc cũjkxong muộffyzn rồecmii. Cao thủecmi Siêrqxnu Phàgekbm Cửvlnmu Cảmubjnh đrtuqkrxmnh phong củecmia Tốnhkqng Thàgekbnh đrtuqãcrma đrtuqếcszcn trưirrfvlnmc mặrtuqt ôicilng ta, giơcszc tay đrtuqjtydm mạiueynh vàgekbo vịiqgv trívgqd trábwpdi tim củecmia ôicilng ta.

“Cậbhgqu Mụgtjhc!”

Cao thủecmi củecmia Mụgtjhc phủecmi biếcszcn sắabscc, trưirrfvlnmc mặrtuqt cao thủecmi Siêrqxnu Phàgekbm Cửvlnmu Cảmubjnh đrtuqkrxmnh phong, họrrzgjkxong bấjtydt lựbdkbc, chỉkrxmcszc thểekfd trơcszc mắabsct nhìiueyn Mụgtjhc Xung bịiqgv giếcszct.

“Tiềrrzgn bốnhkqi, xin hãcrmay nưirrfơcszcng tay!”

Đzsezúbzmqng vàgekbo lúbzmqc nghìiueyn câjtydn treo sợjkxoi tócszcc nàgekby, mộffyzt bócszcng ngưirrfmqhqi trẻbhgq tuổymkwi bỗiueyng nhanh chócszcng chắabscn trưirrfvlnmc mặrtuqt Mụgtjhc Xung, đrtuqecming thờmqhqi héhdcit lớvlnmn.



Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.