Chàng Rể Chiến Thần

Chương 3099 :

    trước sau   

Chưhqkxơglkyng 3099:

Tốceibng Nghịdngx lắnjmvc đxndpjjcou, cưhqkxydzei khẩnxmiy: “Ôrmezng vẫndfgn chưhqkxa cótgskhqkxpnjfch hợgrdep tápnjfc vớmfbci tônsili, mộwljit kẻimkbnsil dụnxming màhqkximkbng muốceibn năndfgm giữrmez Mụnxmic phủccka chắnjmvc? Tônsili khuyêoephn ônsilng câkuavu nàhqkxy, trưhqkxmfbcc khi Mụnxmic thàhqkxnh chủcckahqkx kiếgedcm khápnjfch Ảbxclnh Tửunmf vềeuyt, ônsilng vẫndfgn nêoephn phốceibi hợgrdep vớmfbci Dưhqkxơglkyng Chấweman thìkaioglkyn”.

“Đswyzưhqkxơglkyng nhiêoephn, cho dùnwik Mụnxmic thàhqkxnh chủcckahqkx kiếgedcm khápnjfch Ảbxclnh Tửunmf vềeuyt, tônsili vẫndfgn đxndpeuyt nghịdngx ônsilng đxndpndfgng gâkuavy phiềeuytn phứfydlc cho Dưhqkxơglkyng Chấweman, bằimkbng khônsilng, đxndpeuyt khônsilng đxndpnjmvc tộwljii Dưhqkxơglkyng Chấweman, cótgsk lẽmuer Mụnxmic thàhqkxnh chủccka sẽmuer trụnxmic xuấwemat ônsilng khỏzjwii Mụnxmic phủccka đxndpwemay. Cũimkbng đxndpndfgng nghĩmndqnsili đxndpùnwika, tônsili khônsilng bao giờydze đxndpùnwika vớmfbci kẻimkbnsil dụnxming đxndpâkuavu”.

Lờydzei Tốceibng Nghịdngxtgski chẳxndpng khápnjfc nàhqkxo đxndpang sỉggxk nhụnxmic Mụnxmic Xung, Mụnxmic Xung lậkszzp tứfydlc nổgelvi giậkszzn, nótgski vớmfbci vẻimkb mặspxdt dữrmez tợgrden: “Tônsili khônsilng vônsil dụnxming! Tốceibt nhấwemat cậkszzu nêoephn nghĩmndq cho kỹbxcl, muốceibn hợgrdep tápnjfc vớmfbci ngưhqkxydzei ngoàhqkxi khônsilng thểeuyt vậkszzn dụnxming cao thủccka củcckaa Mụnxmic phủccka, hay muốceibn hợgrdep tápnjfc vớmfbci ngưhqkxydzei sẽmuer trởnxmi thàhqkxnh chủccka Mụnxmic phủccka nhưhqkxnsili”.

Tốceibng Nghịdngx nhìkaion Mụnxmic Xung nhưhqkx nhìkaion đxndpgwzy ngu: “Đswyzjjcou ótgskc ônsilng cótgsk vấweman đxndpeuyt àhqkx? Hay tai ônsilng đxndpiếgedcc thếgedc?


Chẳxndpng lẽmuernsili nótgski chưhqkxa đxndpcckakuav ưhqkx? Tônsili khônsilng bao giờydze hợgrdep tápnjfc vớmfbci kẻimkbnsil dụnxming, ởnxmi Mụnxmic phủccka, tônsili chỉggxk hợgrdep tápnjfc vớmfbci Dưhqkxơglkyng Chấweman thônsili”.

“Hơglkyn nữrmeza ônsilng cho rằimkbng, nếgedcu tônsili khônsilng hợgrdep tápnjfc vớmfbci ônsilng, vớmfbci tìkaionh hìkaionh củcckaa Mụnxmic phủcckakuavy giờydze, ônsilng làhqkxm gìkaio đxndpưhqkxgrdec tônsili chứfydl?”

“Đswyzưhqkxgrdec rồgwzyi, hônsilm nay tônsili đxndpãefwc phápnjf lệbjdf, nótgski rấwemat nhiềeuytu vớmfbci kẻimkbnsil dụnxming, ônsilng vẫndfgn nêoephn tựvzyn nhốceibt mìkaionh trong phòpyncng đxndpi, đxndpndfgng ra ngoàhqkxi cho mấwemat mặspxdt nữrmeza”.

Mụnxmic Xung hoàhqkxn toàhqkxn nổgelvi đxndpótgska, giậkszzn dữrmez quápnjft: “Tônsili khônsilng vônsil dụnxming! Nếgedcu cậkszzu muốceibn chếgedct, tônsili liềeuytu mạezctng vớmfbci cậkszzu!”

Ôrmezng ta nótgski rồgwzyi quápnjft lớmfbcn: “Cao thủccka củcckaa Mụnxmic phủccka nghe lệbjdfnh, giếgedct têoephn khốceibn nàhqkxy cho tônsili!”

Nghe thấwemay Mụnxmic Xung nótgski thếgedc, trong mắnjmvt Tốceibng Nghịdngxtgske lêoephn ápnjfnh sápnjfng sắnjmvc bébhzpn, hắnjmvn híspxdp mắnjmvt: “Ôrmezng chápnjfn sốceibng rồgwzyi!”

Mấwemay cao thủccka Mụnxmic phủcckahqkx Mụnxmic Xung dẫndfgn theo đxndpeuytu biếgedcn sắnjmvc, cũimkbng khônsilng cótgsk ai dápnjfm ra tay vớmfbci Tốceibng Nghịdngx.

Chỉggxk vớmfbci hai cao thủccka Siêoephu Phàhqkxm Cửunmfu Cảpndznh đxndpggxknh phong sau lưhqkxng Tốceibng Nghịdngx, họdsbr khônsilng thểeuyt giếgedct nổgelvi hắnjmvn.

Mụnxmic Xung quápnjft: “Tônsili bảpndzo cápnjfc ngưhqkxydzei ra tay, cápnjfc ngưhqkxydzei đxndpiếgedcc hếgedct rồgwzyi àhqkx? Ra tay cho tônsili! Tônsili muốceibn cậkszzu †a chếgedct, tônsili muốceibn cậkszzu ta chếgedct!”

Ôrmezng Tềeuyt khuyêoephn: “Cậkszzu Mụnxmic, chúnxming ta khônsilng phảpndzi đxndpceibi thủccka củcckaa họdsbr, chúnxming ta nêoephn vềeuyt thônsili!”

“Nếgedcu cápnjfc ngưhqkxydzei khônsilng ra tay thìkaio đxndpeuytnsili tựvzynhqkxm!”

Mụnxmic Xung đxndpãefwc bịdngxglkyn giậkszzn che mờydzehiks tríspxd, ônsilng ta hébhzpt lớmfbcn rồgwzyi lao tớmfbci chỗvyia Tốceibng Nghịdngx.

Trong mặspxdt Tốceibng Nghịdngxtgske lêoephn sápnjft khíspxd, hắnjmvn lạezctnh lùnwikng nótgski: “Nếgedcu ônsilng muốceibn chếgedct, tônsili sẽmuer giúnxmip ônsilng, ra tay đxndpi!”


Sau khi hăndfgn ra lệbjdfnh xong, mộwljit cao thủccka Siêoephu Phàhqkxm Cửunmfu Cảpndznh đxndpggxknh phong sau lưhqkxng hắnjmvn lậkszzp tứfydlc lao tớmfbci chỗvyia Mụnxmic Xung.

Mụnxmic Xung chỉggxktgsk thựvzync lựvzync Siêoephu Phàhqkxm Cửunmfu Cảpndznh sơglky kỳfydl, sao cótgsk thểeuythqkx đxndpceibi thủccka củcckaa cao thủccka Siêoephu Phàhqkxm Cửunmfu Cảpndznh đxndpggxknh phong chứfydl?

Khi lao tớmfbci chỗvyia Tốceibng Nghịdngx, ônsilng ta đxndpãefwc hốceibi hậkszzn, nhưhqkxng lùnwiki bưhqkxmfbcc cũimkbng muộwljin rồgwzyi. Cao thủccka Siêoephu Phàhqkxm Cửunmfu Cảpndznh đxndpggxknh phong củcckaa Tốceibng Thàhqkxnh đxndpãefwc đxndpếgedcn trưhqkxmfbcc mặspxdt ônsilng ta, giơglky tay đxndpwemam mạezctnh vàhqkxo vịdngx tríspxd trápnjfi tim củcckaa ônsilng ta.

“Cậkszzu Mụnxmic!”

Cao thủccka củcckaa Mụnxmic phủccka biếgedcn sắnjmvc, trưhqkxmfbcc mặspxdt cao thủccka Siêoephu Phàhqkxm Cửunmfu Cảpndznh đxndpggxknh phong, họdsbrimkbng bấwemat lựvzync, chỉggxktgsk thểeuyt trơglky mắnjmvt nhìkaion Mụnxmic Xung bịdngx giếgedct.

“Tiềeuytn bốceibi, xin hãefwcy nưhqkxơglkyng tay!”

Đswyzúnxming vàhqkxo lúnxmic nghìkaion câkuavn treo sợgrdei tótgskc nàhqkxy, mộwljit bótgskng ngưhqkxydzei trẻimkb tuổgelvi bỗvyiang nhanh chótgskng chắnjmvn trưhqkxmfbcc mặspxdt Mụnxmic Xung, đxndpgwzyng thờydzei hébhzpt lớmfbcn.



Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.