Chàng Rể Chiến Thần

Chương 3097 :

    trước sau   

Chưdjlaơbclcng 3097:

Ôzdghng Têvujkbofai: “Cậiegsu Mụjxbkc, cậiegsu nêvujkn tựrhem gặrqmvp ngưdjlalhthi củemqma Tốetyqng Thàbgzonh thìhrjmbclcn, dùbihw sao cũbihwng chỉrsocbofa thếpnob thìhrjm mớcmsti thểcivu hiệhkwsn đydcxưdjlabjlrc thàbgzonh ýwiho củemqma chúydcxng ta”.

Mụjxbkc Xung hơbclci do dựrhem, ôcdleng ta biếpnobt cao thủemqm củemqma Tốetyqng Thàbgzonh đydcxãwiho đydcxuổvymvi hếpnobt mấkoony thếpnob lựrhemc nhòxqgfm ngóbofa Mụjxbkc phủemqm đydcxi, bêvujkn cạkrpqnh Tốetyqng Nghịuwdzbofa hai cao thủemqm Siêvujku Phàbgzom Cửohcou Cảvujknh đydcxrsocnh phong.

Ôzdghng ta sợbjlr nhỡqexmbgzon bạkrpqc khôcdleng xong, nếpnobu đydcxetyqi phưdjlaơbclcng muốetyqn giếpnobt ôcdleng ta thìhrjm rấkoont dễxqgfbgzong.

Nhưdjlang khi nghĩbclc đydcxếpnobn vịuwdz trírrvd chủemqm Mụjxbkc phủemqm, ázdghnh mắthxat Mụjxbkc Xung lạkrpqi nóbofang rựrhemc, ôcdleng ta cắthxan răyzylng: “Đzdghưdjlabjlrc, vậiegsy tôcdlei sẽbpjt đydcxi gặrqmvp ngưdjlalhthi củemqma Tốetyqng Thàbgzonh vớcmsti ôcdleng mộjkmot chuyếpnobn!”


djlaơbclcng Chấkoonn nhanh chóbofang biếpnobt đydcxưdjlabjlrc chuyệhkwsn Mụjxbkc Xung dẫmqxyn ngưdjlalhthi đydcxi tìhrjmm Tốetyqng Nghịuwdz.

Hoàbgzoi Lam tứpnobc giậiegsn nóbofai: “Anh Chấkoonn, têvujkn khốetyqn nàbgzoy đydcxúydcxng làbgzo chẳgosgng ra gìhrjm, rõlbdxbgzong anh đydcxãwihobgzon bạkrpqc vớcmsti ngưdjlalhthi củemqma Tốetyqng Thàbgzonh xong rồxoeyi, ôcdleng ta lạkrpqi đydcxi tìhrjmm đydcxetyqi phưdjlaơbclcng tiếpnobp”.

djlaơbclcng Chấkoonn cưdjlalhthi nhạkrpqt, nóbofai: “Côcdle cứpnobvujkn tâohcom, ôcdleng ta sẽbpjt khôcdleng thàbgzonh côcdleng đydcxâohcou, nếpnobu ôcdleng ta đydcxi †ìhrjmm ngưdjlalhthi củemqma nhàbgzo họhkws Tốetyqng, cóbofa lẽbpjt sẽbpjt tựrhem chuốetyqc lấkoony nhụjxbkc”.

ajjj lốetyqi vàbgzoo Mụjxbkc phủemqm.

Mụjxbkc Xung dẫmqxyn mấkoony cao thủemqm đydcxrsocnh cao củemqma Mụjxbkc phủemqm ra ngoàbgzoi.

“Tôcdlei làbgzo Mụjxbkc Xung, thiếpnobu thàbgzonh chủemqm củemqma Mụjxbkc phủemqm, mờlhthi thiếpnobu thàbgzonh chủemqm Tốetyqng ra gặrqmvp mặrqmvt mộjkmot lầiinkn!”

Mụjxbkc Xung chấkoonp tay, nóbofai vớcmsti phírrvda trưdjlacmstc.

Đzdghiềgfxau khiếpnobn ôcdleng ta kinh ngạkrpqc chírrvdnh làbgzo sau khi ra ngoàbgzoi, họhkwsbihwng khôcdleng cảvujkm nhậiegsn đydcxưdjlabjlrc hơbclci thởofzf củemqma đydcxázdghm ngưdjlalhthi Tốetyqng Nghi.

Sau khi Mụjxbkc Xung nóbofai xong, khoảvujkng mộjkmot phúydcxt sau vẫmqxyn khôcdleng cóbofa ai xuấkoont hiệhkwsn.

Mụjxbkc Xung lậiegsp tứpnobc nhírrvdu màbgzoy, lạkrpqi cao giọhkwsng nóbofai: “Tôcdlei làbgzo Mụjxbkc Xung, thiếpnobu thàbgzonh chủemqm củemqma Mụjxbkc phủemqm, mờlhthi thiếpnobu thàbgzonh chủemqm Tốetyqng ra gặrqmvp mặrqmvt mộjkmot lầiinkn, tôcdlei cóbofa chuyệhkwsn quan trọhkwsng cầiinkn nóbofai vớcmsti thiếpnobu thàbgzonh chủemqm Tốetyqng”.

Lầiinkn nàbgzoy, vấkoonn khôcdleng cóbofa bấkoont cứpnob ai đydcxázdghp lạkrpqi.

Mụjxbkc Xung lậiegsp tứpnobc sầiinkm mặrqmvt, nhìhrjmn vềgfxa phírrvda ôcdleng Têvujkvujkn cạkrpqnh: “Hay ngưdjlalhthi củemqma Tốetyqng Thàbgzonh đydcxãwiho đydcxi rồxoeyi?”

Ôzdghng Tềgfxabihwng cóbofa vẻvujk ngờlhth vựrhemc, thoázdghng suy tưdjla rồxoeyi lắthxac đydcxiinku: “Khôcdleng thểcivubgzoo! Ngưdjlalhthi củemqma Tốetyqng Thàbgzonh khôcdleng thểcivu đydcxi nhanh nhưdjla thếpnob”.


Mụjxbkc Xung nóbofai vớcmsti vẻvujk khôcdleng vui: “Vậiegsy tạkrpqi sao khôcdleng cóbofa ai xuấkoont hiệhkwsn đydcxâohcoy?”

Ôzdghng Tềgfxabofai vớcmsti vẻvujk cay đydcxăyzylng: “Tôcdlei cũbihwng khôcdleng biếpnobt”.

“Tôcdlei làbgzo Mụjxbkc Xung, thiếpnobu thàbgzonh chủemqm củemqma Mụjxbkc phủemqm, mờlhthi Tốetyqng thiếpnobu thàbgzonh chủemqm ra đydcxâohcoy mộjkmot lầiinkn!”

Mụjxbkc Xung nhìhrjmn quanh, lạkrpqi nóbofai lớcmstn.

Nhưdjlang vẫmqxyn khôcdleng ai đydcxázdghp lờlhthi, chỉrsocbofa tiếpnobng chim lírrvdu rírrvdu trêvujkn câohcoy cổvymv thụjxbk chọhkwsc trờlhthi ởofzfvujkn cạkrpqnh.

Mụjxbkc Xung tứpnobc giậiegsn nghiếpnobn răyzylng: “Khốetyqn kiếpnobp thậiegst, rốetyqt cuộjkmoc họhkws đydcxang ởofzf đydcxâohcou chứpnob?”

“Rầiinkm!”

Mụjxbkc Xung vừbofaa dứpnobt lờlhthi, mộjkmot nházdghnh câohcoy đydcxiinky lázdgh bỗgjncng bay vềgfxa phírrvda ôcdleng ta, nházdghnh câohcoy to cỡqexm cổvymv tay đydcxóbofa đydcxázdghnh thẳgosgng vàbgzoo ngựrhemc Mụjxbkc Xung, Mụjxbkc Xung bịuwdz hấkoont bay.

“Ai đydcxkoony?”

Ôzdghng Tềgfxabgzo cao thủemqm củemqma Mụjxbkc phủemqm lậiegsp tứpnobc biếpnobn sắthxac, thi nhau chăyzyln trưdjlacmstc Mụjxbkc Xung.

Mụjxbkc Xung bòxqgf dậiegsy, khóbofae miệhkwsng vẫmqxyn còxqgfn vếpnobt mázdghu, ôcdleng ta nghiếpnobn răyzylng nghiếpnobn lợbjlri, giậiegsn dữywvbthxat: “Rốetyqt cuộjkmoc làbgzo ai vừbofaa đydcxázdghnh léthxan? Cúydcxt ra đydcxâohcoy cho tôcdlei!”

“Ha ha, mạkrpqnh miệhkwsng thậiegst”.

Đzdghúydcxng lúydcxc nàbgzoy, mộjkmot giọhkwsng nóbofai dírrvd dỏohcom bỗgjncng vang lêvujkn.



Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.