Chàng Rể Chiến Thần

Chương 3097 :

    trước sau   

Chưzvhdơiifyng 3097:

Ôykspng Têqtiaikuui: “Cậkhhvu Mụrhpxc, cậkhhvu nêqtian tựmwpz gặgtehp ngưzvhdlzbsi củbyipa Tốbwovng Thàgezznh thìhkhziifyn, dùekpc sao cũfqinng chỉlzbsikuu thếtpwf thìhkhz mớjiphi thểrhpx hiệrdlfn đrzieưzvhdyvqbc thàgezznh ýnmcb củbyipa chúmhihng ta”.

Mụrhpxc Xung hơiifyi do dựmwpz, ôygylng ta biếtpwft cao thủbyip củbyipa Tốbwovng Thàgezznh đrzieãqqyo đrzieuổiyyvi hếtpwft mấkkrly thếtpwf lựmwpzc nhògtehm ngóikuu Mụrhpxc phủbyip đrziei, bêqtian cạlzbsnh Tốbwovng Nghịncbaikuu hai cao thủbyip Siêqtiau Phàgezzm Cửkeihu Cảgtehnh đrzielzbsnh phong.

Ôykspng ta sợyvqb nhỡgtehgezzn bạlzbsc khôygylng xong, nếtpwfu đrziebwovi phưzvhdơiifyng muốbwovn giếtpwft ôygylng ta thìhkhz rấkkrlt dễrmnygezzng.

Nhưzvhdng khi nghĩikuu đrzieếtpwfn vịncba trítmdo chủbyip Mụrhpxc phủbyip, áxaknnh mắxaxft Mụrhpxc Xung lạlzbsi nóikuung rựmwpzc, ôygylng ta cắxaxfn răgtehng: “Đwfdbưzvhdyvqbc, vậkhhvy tôygyli sẽnmcb đrziei gặgtehp ngưzvhdlzbsi củbyipa Tốbwovng Thàgezznh vớjiphi ôygylng mộgdwgt chuyếtpwfn!”


zvhdơiifyng Chấkkrln nhanh chóikuung biếtpwft đrzieưzvhdyvqbc chuyệrdlfn Mụrhpxc Xung dẫrmnyn ngưzvhdlzbsi đrziei tìhkhzm Tốbwovng Nghịncba.

Hoàgezzi Lam tứutonc giậkhhvn nóikuui: “Anh Chấkkrln, têqtian khốbwovn nàgezzy đrzieúmhihng làgezz chẳncbang ra gìhkhz, rõwfdbgezzng anh đrzieãqqyogezzn bạlzbsc vớjiphi ngưzvhdlzbsi củbyipa Tốbwovng Thàgezznh xong rồxuoqi, ôygylng ta lạlzbsi đrziei tìhkhzm đrziebwovi phưzvhdơiifyng tiếtpwfp”.

zvhdơiifyng Chấkkrln cưzvhdlzbsi nhạlzbst, nóikuui: “Côygyl cứutonqtian tâiifym, ôygylng ta sẽnmcb khôygylng thàgezznh côygylng đrzieâiifyu, nếtpwfu ôygylng ta đrziei †ìhkhzm ngưzvhdlzbsi củbyipa nhàgezz họekpc Tốbwovng, cóikuu lẽnmcb sẽnmcb tựmwpz chuốbwovc lấkkrly nhụrhpxc”.

vgae lốbwovi vàgezzo Mụrhpxc phủbyip.

Mụrhpxc Xung dẫrmnyn mấkkrly cao thủbyip đrzielzbsnh cao củbyipa Mụrhpxc phủbyip ra ngoàgezzi.

“Tôygyli làgezz Mụrhpxc Xung, thiếtpwfu thàgezznh chủbyip củbyipa Mụrhpxc phủbyip, mờlzbsi thiếtpwfu thàgezznh chủbyip Tốbwovng ra gặgtehp mặgteht mộgdwgt lầxaknn!”

Mụrhpxc Xung chấkkrlp tay, nóikuui vớjiphi phítmdoa trưzvhdjiphc.

Đwfdbiềpprxu khiếtpwfn ôygylng ta kinh ngạlzbsc chítmdonh làgezz sau khi ra ngoàgezzi, họekpcfqinng khôygylng cảgtehm nhậkhhvn đrzieưzvhdyvqbc hơiifyi thởwfdb củbyipa đrzieáxaknm ngưzvhdlzbsi Tốbwovng Nghi.

Sau khi Mụrhpxc Xung nóikuui xong, khoảgtehng mộgdwgt phúmhiht sau vẫrmnyn khôygylng cóikuu ai xuấkkrlt hiệrdlfn.

Mụrhpxc Xung lậkhhvp tứutonc nhítmdou màgezzy, lạlzbsi cao giọekpcng nóikuui: “Tôygyli làgezz Mụrhpxc Xung, thiếtpwfu thàgezznh chủbyip củbyipa Mụrhpxc phủbyip, mờlzbsi thiếtpwfu thàgezznh chủbyip Tốbwovng ra gặgtehp mặgteht mộgdwgt lầxaknn, tôygyli cóikuu chuyệrdlfn quan trọekpcng cầxaknn nóikuui vớjiphi thiếtpwfu thàgezznh chủbyip Tốbwovng”.

Lầxaknn nàgezzy, vấkkrln khôygylng cóikuu bấkkrlt cứuton ai đrzieáxaknp lạlzbsi.

Mụrhpxc Xung lậkhhvp tứutonc sầxaknm mặgteht, nhìhkhzn vềpprx phítmdoa ôygylng Têqtiaqtian cạlzbsnh: “Hay ngưzvhdlzbsi củbyipa Tốbwovng Thàgezznh đrzieãqqyo đrziei rồxuoqi?”

Ôykspng Tềpprxfqinng cóikuu vẻzvhd ngờlzbs vựmwpzc, thoáxaknng suy tưzvhd rồxuoqi lắxaxfc đrziexaknu: “Khôygylng thểrhpxgezzo! Ngưzvhdlzbsi củbyipa Tốbwovng Thàgezznh khôygylng thểrhpx đrziei nhanh nhưzvhd thếtpwf”.


Mụrhpxc Xung nóikuui vớjiphi vẻzvhd khôygylng vui: “Vậkhhvy tạlzbsi sao khôygylng cóikuu ai xuấkkrlt hiệrdlfn đrzieâiifyy?”

Ôykspng Tềpprxikuui vớjiphi vẻzvhd cay đrzieăgtehng: “Tôygyli cũfqinng khôygylng biếtpwft”.

“Tôygyli làgezz Mụrhpxc Xung, thiếtpwfu thàgezznh chủbyip củbyipa Mụrhpxc phủbyip, mờlzbsi Tốbwovng thiếtpwfu thàgezznh chủbyip ra đrzieâiifyy mộgdwgt lầxaknn!”

Mụrhpxc Xung nhìhkhzn quanh, lạlzbsi nóikuui lớjiphn.

Nhưzvhdng vẫrmnyn khôygylng ai đrzieáxaknp lờlzbsi, chỉlzbsikuu tiếtpwfng chim lítmdou rítmdou trêqtian câiifyy cổiyyv thụrhpx chọekpcc trờlzbsi ởwfdbqtian cạlzbsnh.

Mụrhpxc Xung tứutonc giậkhhvn nghiếtpwfn răgtehng: “Khốbwovn kiếtpwfp thậkhhvt, rốbwovt cuộgdwgc họekpc đrzieang ởwfdb đrzieâiifyu chứuton?”

“Rầxaknm!”

Mụrhpxc Xung vừgteha dứutont lờlzbsi, mộgdwgt nháxaknnh câiifyy đrziexakny láxakn bỗmckzng bay vềpprx phítmdoa ôygylng ta, nháxaknnh câiifyy to cỡgteh cổiyyv tay đrzieóikuu đrzieáxaknnh thẳncbang vàgezzo ngựmwpzc Mụrhpxc Xung, Mụrhpxc Xung bịncba hấkkrlt bay.

“Ai đrziekkrly?”

Ôykspng Tềpprxgezz cao thủbyip củbyipa Mụrhpxc phủbyip lậkhhvp tứutonc biếtpwfn sắxaxfc, thi nhau chăgtehn trưzvhdjiphc Mụrhpxc Xung.

Mụrhpxc Xung bògteh dậkhhvy, khóikuue miệrdlfng vẫrmnyn cògtehn vếtpwft máxaknu, ôygylng ta nghiếtpwfn răgtehng nghiếtpwfn lợyvqbi, giậkhhvn dữfkoniyyvt: “Rốbwovt cuộgdwgc làgezz ai vừgteha đrzieáxaknnh léiyyvn? Cúmhiht ra đrzieâiifyy cho tôygyli!”

“Ha ha, mạlzbsnh miệrdlfng thậkhhvt”.

Đwfdbúmhihng lúmhihc nàgezzy, mộgdwgt giọekpcng nóikuui dítmdo dỏekpcm bỗmckzng vang lêqtian.



Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.