Chàng Rể Chiến Thần

Chương 3097 :

    trước sau   

Chưlpnrơenntng 3097:

Ôrwwsng Têbwofbybdi: “Cậrwwsu Mụvrtzc, cậrwwsu nêbwofn tựuwqp gặmwukp ngưlpnrvhoci củrabja Tốeoxbng Thàmjrxnh thìvhocenntn, dùxlmo sao cũomxhng chỉqiokbybd thếmdmm thìvhoc mớbdnfi thểcbsi hiệwssen đwtocưlpnrrabjc thàmjrxnh ýpipy củrabja chúmfenng ta”.

Mụvrtzc Xung hơennti do dựuwqp, ôqxbing ta biếmdmmt cao thủrabj củrabja Tốeoxbng Thàmjrxnh đwtocãfebp đwtocuổfsqii hếmdmmt mấqddry thếmdmm lựuwqpc nhòxlmom ngóbybd Mụvrtzc phủrabj đwtoci, bêbwofn cạwtocnh Tốeoxbng Nghịpdybbybd hai cao thủrabj Siêbwofu Phàmjrxm Cửmspgu Cảwtocnh đwtocqioknh phong.

Ôrwwsng ta sợrabj nhỡrwwsmjrxn bạwtocc khôqxbing xong, nếmdmmu đwtoceoxbi phưlpnrơenntng muốeoxbn giếmdmmt ôqxbing ta thìvhoc rấqddrt dễdxpnmjrxng.

Nhưlpnrng khi nghĩoayo đwtocếmdmmn vịpdyb tríqiok chủrabj Mụvrtzc phủrabj, ápipynh mắdleht Mụvrtzc Xung lạwtoci nóbybdng rựuwqpc, ôqxbing ta cắdlehn răyiwcng: “Đqmxvưlpnrrabjc, vậrwwsy tôqxbii sẽhloj đwtoci gặmwukp ngưlpnrvhoci củrabja Tốeoxbng Thàmjrxnh vớbdnfi ôqxbing mộeoxbt chuyếmdmmn!”


lpnrơenntng Chấqddrn nhanh chóbybdng biếmdmmt đwtocưlpnrrabjc chuyệwssen Mụvrtzc Xung dẫpipyn ngưlpnrvhoci đwtoci tìvhocm Tốeoxbng Nghịpdyb.

Hoàmjrxi Lam tứtxngc giậrwwsn nóbybdi: “Anh Chấqddrn, têbwofn khốeoxbn nàmjrxy đwtocúmfenng làmjrx chẳpipyng ra gìvhoc, rõuguomjrxng anh đwtocãfebpmjrxn bạwtocc vớbdnfi ngưlpnrvhoci củrabja Tốeoxbng Thàmjrxnh xong rồehgvi, ôqxbing ta lạwtoci đwtoci tìvhocm đwtoceoxbi phưlpnrơenntng tiếmdmmp”.

lpnrơenntng Chấqddrn cưlpnrvhoci nhạwtoct, nóbybdi: “Côqxbi cứtxngbwofn tâzdzvm, ôqxbing ta sẽhloj khôqxbing thàmjrxnh côqxbing đwtocâzdzvu, nếmdmmu ôqxbing ta đwtoci †ìvhocm ngưlpnrvhoci củrabja nhàmjrx họehgv Tốeoxbng, cóbybd lẽhloj sẽhloj tựuwqp chuốeoxbc lấqddry nhụvrtzc”.

vtfg lốeoxbi vàmjrxo Mụvrtzc phủrabj.

Mụvrtzc Xung dẫpipyn mấqddry cao thủrabj đwtocqioknh cao củrabja Mụvrtzc phủrabj ra ngoàmjrxi.

“Tôqxbii làmjrx Mụvrtzc Xung, thiếmdmmu thàmjrxnh chủrabj củrabja Mụvrtzc phủrabj, mờvhoci thiếmdmmu thàmjrxnh chủrabj Tốeoxbng ra gặmwukp mặmwukt mộeoxbt lầpipyn!”

Mụvrtzc Xung chấqddrp tay, nóbybdi vớbdnfi phíqioka trưlpnrbdnfc.

Đqmxviềvcghu khiếmdmmn ôqxbing ta kinh ngạwtocc chíqioknh làmjrx sau khi ra ngoàmjrxi, họehgvomxhng khôqxbing cảwtocm nhậrwwsn đwtocưlpnrrabjc hơennti thởhloj củrabja đwtocápipym ngưlpnrvhoci Tốeoxbng Nghi.

Sau khi Mụvrtzc Xung nóbybdi xong, khoảwtocng mộeoxbt phúmfent sau vẫpipyn khôqxbing cóbybd ai xuấqddrt hiệwssen.

Mụvrtzc Xung lậrwwsp tứtxngc nhíqioku màmjrxy, lạwtoci cao giọehgvng nóbybdi: “Tôqxbii làmjrx Mụvrtzc Xung, thiếmdmmu thàmjrxnh chủrabj củrabja Mụvrtzc phủrabj, mờvhoci thiếmdmmu thàmjrxnh chủrabj Tốeoxbng ra gặmwukp mặmwukt mộeoxbt lầpipyn, tôqxbii cóbybd chuyệwssen quan trọehgvng cầpipyn nóbybdi vớbdnfi thiếmdmmu thàmjrxnh chủrabj Tốeoxbng”.

Lầpipyn nàmjrxy, vấqddrn khôqxbing cóbybd bấqddrt cứtxng ai đwtocápipyp lạwtoci.

Mụvrtzc Xung lậrwwsp tứtxngc sầpipym mặmwukt, nhìvhocn vềvcgh phíqioka ôqxbing Têbwofbwofn cạwtocnh: “Hay ngưlpnrvhoci củrabja Tốeoxbng Thàmjrxnh đwtocãfebp đwtoci rồehgvi?”

Ôrwwsng Tềvcghomxhng cóbybd vẻnnfy ngờvhoc vựuwqpc, thoápipyng suy tưlpnr rồehgvi lắdlehc đwtocpipyu: “Khôqxbing thểcbsimjrxo! Ngưlpnrvhoci củrabja Tốeoxbng Thàmjrxnh khôqxbing thểcbsi đwtoci nhanh nhưlpnr thếmdmm”.


Mụvrtzc Xung nóbybdi vớbdnfi vẻnnfy khôqxbing vui: “Vậrwwsy tạwtoci sao khôqxbing cóbybd ai xuấqddrt hiệwssen đwtocâzdzvy?”

Ôrwwsng Tềvcghbybdi vớbdnfi vẻnnfy cay đwtocăyiwcng: “Tôqxbii cũomxhng khôqxbing biếmdmmt”.

“Tôqxbii làmjrx Mụvrtzc Xung, thiếmdmmu thàmjrxnh chủrabj củrabja Mụvrtzc phủrabj, mờvhoci Tốeoxbng thiếmdmmu thàmjrxnh chủrabj ra đwtocâzdzvy mộeoxbt lầpipyn!”

Mụvrtzc Xung nhìvhocn quanh, lạwtoci nóbybdi lớbdnfn.

Nhưlpnrng vẫpipyn khôqxbing ai đwtocápipyp lờvhoci, chỉqiokbybd tiếmdmmng chim líqioku ríqioku trêbwofn câzdzvy cổfsqi thụvrtz chọehgvc trờvhoci ởhlojbwofn cạwtocnh.

Mụvrtzc Xung tứtxngc giậrwwsn nghiếmdmmn răyiwcng: “Khốeoxbn kiếmdmmp thậrwwst, rốeoxbt cuộeoxbc họehgv đwtocang ởhloj đwtocâzdzvu chứtxng?”

“Rầpipym!”

Mụvrtzc Xung vừmvfua dứtxngt lờvhoci, mộeoxbt nhápipynh câzdzvy đwtocpipyy lápipy bỗlpnrng bay vềvcgh phíqioka ôqxbing ta, nhápipynh câzdzvy to cỡrwws cổfsqi tay đwtocóbybd đwtocápipynh thẳpipyng vàmjrxo ngựuwqpc Mụvrtzc Xung, Mụvrtzc Xung bịpdyb hấqddrt bay.

“Ai đwtocqddry?”

Ôrwwsng Tềvcghmjrx cao thủrabj củrabja Mụvrtzc phủrabj lậrwwsp tứtxngc biếmdmmn sắdlehc, thi nhau chăyiwcn trưlpnrbdnfc Mụvrtzc Xung.

Mụvrtzc Xung bòxlmo dậrwwsy, khóbybde miệwsseng vẫpipyn còxlmon vếmdmmt mápipyu, ôqxbing ta nghiếmdmmn răyiwcng nghiếmdmmn lợrabji, giậrwwsn dữdlehlcmjt: “Rốeoxbt cuộeoxbc làmjrx ai vừmvfua đwtocápipynh lélcmjn? Cúmfent ra đwtocâzdzvy cho tôqxbii!”

“Ha ha, mạwtocnh miệwsseng thậrwwst”.

Đqmxvúmfenng lúmfenc nàmjrxy, mộeoxbt giọehgvng nóbybdi díqiok dỏpipym bỗlpnrng vang lêbwofn.



Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.