Chàng Rể Chiến Thần

Chương 3097 :

    trước sau   

Chưviieơaopzng 3097:

Ôanjong Têthhgwcoli: “Cậvpveu Mụcvicc, cậvpveu nêthhgn tựtswl gặveedp ngưviievpvei củwcola Tốmbqgng Thàoudlnh thìgtedaopzn, dùvpve sao cũcxubng chỉejgswcol thếqtob thìgted mớrdoai thểoguh hiệwzsln đqtobưviieqwrnc thàoudlnh ýsghg củwcola chúvtrqng ta”.

Mụcvicc Xung hơaopzi do dựtswl, ôwcolng ta biếqtobt cao thủwcol củwcola Tốmbqgng Thàoudlnh đqtobãvpve đqtobuổveedi hếqtobt mấaxeqy thếqtob lựtswlc nhòpktbm ngówcol Mụcvicc phủwcol đqtobi, bêthhgn cạghunnh Tốmbqgng Nghịvpvewcol hai cao thủwcol Siêthhgu Phàoudlm Cửrzffu Cảnbqnnh đqtobejgsnh phong.

Ôanjong ta sợqwrn nhỡtkczoudln bạghunc khôwcolng xong, nếqtobu đqtobmbqgi phưviieơaopzng muốmbqgn giếqtobt ôwcolng ta thìgted rấaxeqt dễqwrnoudlng.

Nhưviieng khi nghĩtian đqtobếqtobn vịvpve tríyxep chủwcol Mụcvicc phủwcol, áypignh mắojdst Mụcvicc Xung lạghuni nówcolng rựtswlc, ôwcolng ta cắojdsn răojdsng: “Đhpzyưviieqwrnc, vậvpvey tôwcoli sẽtswl đqtobi gặveedp ngưviievpvei củwcola Tốmbqgng Thàoudlnh vớrdoai ôwcolng mộnbqnt chuyếqtobn!”


viieơaopzng Chấaxeqn nhanh chówcolng biếqtobt đqtobưviieqwrnc chuyệwzsln Mụcvicc Xung dẫjtkdn ngưviievpvei đqtobi tìgtedm Tốmbqgng Nghịvpve.

Hoàoudli Lam tứqtobc giậvpven nówcoli: “Anh Chấaxeqn, têthhgn khốmbqgn nàoudly đqtobúvtrqng làoudl chẳhnvzng ra gìgted, rõuzlqoudlng anh đqtobãvpveoudln bạghunc vớrdoai ngưviievpvei củwcola Tốmbqgng Thàoudlnh xong rồypigi, ôwcolng ta lạghuni đqtobi tìgtedm đqtobmbqgi phưviieơaopzng tiếqtobp”.

viieơaopzng Chấaxeqn cưviievpvei nhạghunt, nówcoli: “Côwcol cứqtobthhgn tâojdsm, ôwcolng ta sẽtswl khôwcolng thàoudlnh côwcolng đqtobâojdsu, nếqtobu ôwcolng ta đqtobi †ìgtedm ngưviievpvei củwcola nhàoudl họyjsh Tốmbqgng, cówcol lẽtswl sẽtswl tựtswl chuốmbqgc lấaxeqy nhụcvicc”.

ovam lốmbqgi vàoudlo Mụcvicc phủwcol.

Mụcvicc Xung dẫjtkdn mấaxeqy cao thủwcol đqtobejgsnh cao củwcola Mụcvicc phủwcol ra ngoàoudli.

“Tôwcoli làoudl Mụcvicc Xung, thiếqtobu thàoudlnh chủwcol củwcola Mụcvicc phủwcol, mờvpvei thiếqtobu thàoudlnh chủwcol Tốmbqgng ra gặveedp mặveedt mộnbqnt lầqwrnn!”

Mụcvicc Xung chấaxeqp tay, nówcoli vớrdoai phíyxepa trưviierdoac.

Đhpzyiềtkneu khiếqtobn ôwcolng ta kinh ngạghunc chíyxepnh làoudl sau khi ra ngoàoudli, họyjshcxubng khôwcolng cảnbqnm nhậvpven đqtobưviieqwrnc hơaopzi thởojds củwcola đqtobáypigm ngưviievpvei Tốmbqgng Nghi.

Sau khi Mụcvicc Xung nówcoli xong, khoảnbqnng mộnbqnt phúvtrqt sau vẫjtkdn khôwcolng cówcol ai xuấaxeqt hiệwzsln.

Mụcvicc Xung lậvpvep tứqtobc nhíyxepu màoudly, lạghuni cao giọyjshng nówcoli: “Tôwcoli làoudl Mụcvicc Xung, thiếqtobu thàoudlnh chủwcol củwcola Mụcvicc phủwcol, mờvpvei thiếqtobu thàoudlnh chủwcol Tốmbqgng ra gặveedp mặveedt mộnbqnt lầqwrnn, tôwcoli cówcol chuyệwzsln quan trọyjshng cầqwrnn nówcoli vớrdoai thiếqtobu thàoudlnh chủwcol Tốmbqgng”.

Lầqwrnn nàoudly, vấaxeqn khôwcolng cówcol bấaxeqt cứqtob ai đqtobáypigp lạghuni.

Mụcvicc Xung lậvpvep tứqtobc sầqwrnm mặveedt, nhìgtedn vềtkne phíyxepa ôwcolng Têthhgthhgn cạghunnh: “Hay ngưviievpvei củwcola Tốmbqgng Thàoudlnh đqtobãvpve đqtobi rồypigi?”

Ôanjong Tềtknecxubng cówcol vẻgted ngờvpve vựtswlc, thoáypigng suy tưviie rồypigi lắojdsc đqtobqwrnu: “Khôwcolng thểoguhoudlo! Ngưviievpvei củwcola Tốmbqgng Thàoudlnh khôwcolng thểoguh đqtobi nhanh nhưviie thếqtob”.


Mụcvicc Xung nówcoli vớrdoai vẻgted khôwcolng vui: “Vậvpvey tạghuni sao khôwcolng cówcol ai xuấaxeqt hiệwzsln đqtobâojdsy?”

Ôanjong Tềtknewcoli vớrdoai vẻgted cay đqtobăojdsng: “Tôwcoli cũcxubng khôwcolng biếqtobt”.

“Tôwcoli làoudl Mụcvicc Xung, thiếqtobu thàoudlnh chủwcol củwcola Mụcvicc phủwcol, mờvpvei Tốmbqgng thiếqtobu thàoudlnh chủwcol ra đqtobâojdsy mộnbqnt lầqwrnn!”

Mụcvicc Xung nhìgtedn quanh, lạghuni nówcoli lớrdoan.

Nhưviieng vẫjtkdn khôwcolng ai đqtobáypigp lờvpvei, chỉejgswcol tiếqtobng chim líyxepu ríyxepu trêthhgn câojdsy cổveed thụcvic chọyjshc trờvpvei ởojdsthhgn cạghunnh.

Mụcvicc Xung tứqtobc giậvpven nghiếqtobn răojdsng: “Khốmbqgn kiếqtobp thậvpvet, rốmbqgt cuộnbqnc họyjsh đqtobang ởojds đqtobâojdsu chứqtob?”

“Rầqwrnm!”

Mụcvicc Xung vừzooka dứqtobt lờvpvei, mộnbqnt nháypignh câojdsy đqtobqwrny láypig bỗewegng bay vềtkne phíyxepa ôwcolng ta, nháypignh câojdsy to cỡtkcz cổveed tay đqtobówcol đqtobáypignh thẳhnvzng vàoudlo ngựtswlc Mụcvicc Xung, Mụcvicc Xung bịvpve hấaxeqt bay.

“Ai đqtobaxeqy?”

Ôanjong Tềtkneoudl cao thủwcol củwcola Mụcvicc phủwcol lậvpvep tứqtobc biếqtobn sắojdsc, thi nhau chăojdsn trưviierdoac Mụcvicc Xung.

Mụcvicc Xung bòpktb dậvpvey, khówcole miệwzslng vẫjtkdn còpktbn vếqtobt máypigu, ôwcolng ta nghiếqtobn răojdsng nghiếqtobn lợqwrni, giậvpven dữrzffffhut: “Rốmbqgt cuộnbqnc làoudl ai vừzooka đqtobáypignh léffhun? Cúvtrqt ra đqtobâojdsy cho tôwcoli!”

“Ha ha, mạghunnh miệwzslng thậvpvet”.

Đhpzyúvtrqng lúvtrqc nàoudly, mộnbqnt giọyjshng nówcoli díyxep dỏyxepm bỗewegng vang lêthhgn.



Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.