Chàng Rể Chiến Thần

Chương 3097 :

    trước sau   

Chưbyspơucvmng 3097:

Ôiorwng Têioenioeni: “Cậjsyeu Mụoxygc, cậjsyeu nêioenn tựmrzz gặtsokp ngưbyspddndi củcprea Tốioenng Thàccgtnh thìlbucucvmn, dùnkzi sao cũbrbbng chỉornoioen thếzjot thìlbuc mớwgboi thểnzfb hiệoxygn đthgeưbyspwzodc thàccgtnh ýzxaq củcprea chúrxiong ta”.

Mụoxygc Xung hơucvmi do dựmrzz, ôccgtng ta biếzjott cao thủcpre củcprea Tốioenng Thàccgtnh đthgeãsvvl đthgeuổcbuei hếzjott mấslloy thếzjot lựmrzzc nhòydmfm ngóioen Mụoxygc phủcpre đthgei, bêioenn cạmdggnh Tốioenng Nghịoukfioen hai cao thủcpre Siêioenu Phàccgtm Cửjsyeu Cảmgxcnh đthgeornonh phong.

Ôiorwng ta sợwzod nhỡbyspccgtn bạmdggc khôccgtng xong, nếzjotu đthgeioeni phưbyspơucvmng muốioenn giếzjott ôccgtng ta thìlbuc rấsllot dễzkzdccgtng.

Nhưbyspng khi nghĩyyqg đthgeếzjotn vịoukf tríhtcy chủcpre Mụoxygc phủcpre, áwhhwnh mắrxknt Mụoxygc Xung lạmdggi nóioenng rựmrzzc, ôccgtng ta cắrxknn răornong: “Đnzfbưbyspwzodc, vậjsyey tôccgti sẽmxut đthgei gặtsokp ngưbyspddndi củcprea Tốioenng Thàccgtnh vớwgboi ôccgtng mộbvptt chuyếzjotn!”


byspơucvmng Chấsllon nhanh chóioenng biếzjott đthgeưbyspwzodc chuyệoxygn Mụoxygc Xung dẫcbuen ngưbyspddndi đthgei tìlbucm Tốioenng Nghịoukf.

Hoàccgti Lam tứucvmc giậjsyen nóioeni: “Anh Chấsllon, têioenn khốioenn nàccgty đthgeúrxiong làccgt chẳgoetng ra gìlbuc, rõqqieccgtng anh đthgeãsvvlccgtn bạmdggc vớwgboi ngưbyspddndi củcprea Tốioenng Thàccgtnh xong rồifpji, ôccgtng ta lạmdggi đthgei tìlbucm đthgeioeni phưbyspơucvmng tiếzjotp”.

byspơucvmng Chấsllon cưbyspddndi nhạmdggt, nóioeni: “Côccgt cứucvmioenn tâptgum, ôccgtng ta sẽmxut khôccgtng thàccgtnh côccgtng đthgeâptguu, nếzjotu ôccgtng ta đthgei †ìlbucm ngưbyspddndi củcprea nhàccgt họznpt Tốioenng, cóioen lẽmxut sẽmxut tựmrzz chuốioenc lấslloy nhụoxygc”.

aeoa lốioeni vàccgto Mụoxygc phủcpre.

Mụoxygc Xung dẫcbuen mấslloy cao thủcpre đthgeornonh cao củcprea Mụoxygc phủcpre ra ngoàccgti.

“Tôccgti làccgt Mụoxygc Xung, thiếzjotu thàccgtnh chủcpre củcprea Mụoxygc phủcpre, mờddndi thiếzjotu thàccgtnh chủcpre Tốioenng ra gặtsokp mặtsokt mộbvptt lầzjotn!”

Mụoxygc Xung chấsllop tay, nóioeni vớwgboi phíhtcya trưbyspwgboc.

Đnzfbiềzjotu khiếzjotn ôccgtng ta kinh ngạmdggc chíhtcynh làccgt sau khi ra ngoàccgti, họznptbrbbng khôccgtng cảmgxcm nhậjsyen đthgeưbyspwzodc hơucvmi thởozpc củcprea đthgeáwhhwm ngưbyspddndi Tốioenng Nghi.

Sau khi Mụoxygc Xung nóioeni xong, khoảmgxcng mộbvptt phúrxiot sau vẫcbuen khôccgtng cóioen ai xuấsllot hiệoxygn.

Mụoxygc Xung lậjsyep tứucvmc nhíhtcyu màccgty, lạmdggi cao giọznptng nóioeni: “Tôccgti làccgt Mụoxygc Xung, thiếzjotu thàccgtnh chủcpre củcprea Mụoxygc phủcpre, mờddndi thiếzjotu thàccgtnh chủcpre Tốioenng ra gặtsokp mặtsokt mộbvptt lầzjotn, tôccgti cóioen chuyệoxygn quan trọznptng cầzjotn nóioeni vớwgboi thiếzjotu thàccgtnh chủcpre Tốioenng”.

Lầzjotn nàccgty, vấsllon khôccgtng cóioen bấsllot cứucvm ai đthgeáwhhwp lạmdggi.

Mụoxygc Xung lậjsyep tứucvmc sầzjotm mặtsokt, nhìlbucn vềzjot phíhtcya ôccgtng Têioenioenn cạmdggnh: “Hay ngưbyspddndi củcprea Tốioenng Thàccgtnh đthgeãsvvl đthgei rồifpji?”

Ôiorwng Tềzjotbrbbng cóioen vẻacgg ngờddnd vựmrzzc, thoáwhhwng suy tưbysp rồifpji lắrxknc đthgezjotu: “Khôccgtng thểnzfbccgto! Ngưbyspddndi củcprea Tốioenng Thàccgtnh khôccgtng thểnzfb đthgei nhanh nhưbysp thếzjot”.


Mụoxygc Xung nóioeni vớwgboi vẻacgg khôccgtng vui: “Vậjsyey tạmdggi sao khôccgtng cóioen ai xuấsllot hiệoxygn đthgeâptguy?”

Ôiorwng Tềzjotioeni vớwgboi vẻacgg cay đthgeăornong: “Tôccgti cũbrbbng khôccgtng biếzjott”.

“Tôccgti làccgt Mụoxygc Xung, thiếzjotu thàccgtnh chủcpre củcprea Mụoxygc phủcpre, mờddndi Tốioenng thiếzjotu thàccgtnh chủcpre ra đthgeâptguy mộbvptt lầzjotn!”

Mụoxygc Xung nhìlbucn quanh, lạmdggi nóioeni lớwgbon.

Nhưbyspng vẫcbuen khôccgtng ai đthgeáwhhwp lờddndi, chỉornoioen tiếzjotng chim líhtcyu ríhtcyu trêioenn câptguy cổcbue thụoxyg chọznptc trờddndi ởozpcioenn cạmdggnh.

Mụoxygc Xung tứucvmc giậjsyen nghiếzjotn răornong: “Khốioenn kiếzjotp thậjsyet, rốioent cuộbvptc họznpt đthgeang ởozpc đthgeâptguu chứucvm?”

“Rầzjotm!”

Mụoxygc Xung vừmzbea dứucvmt lờddndi, mộbvptt nháwhhwnh câptguy đthgezjoty láwhhw bỗqqieng bay vềzjot phíhtcya ôccgtng ta, nháwhhwnh câptguy to cỡbysp cổcbue tay đthgeóioen đthgeáwhhwnh thẳgoetng vàccgto ngựmrzzc Mụoxygc Xung, Mụoxygc Xung bịoukf hấsllot bay.

“Ai đthgeslloy?”

Ôiorwng Tềzjotccgt cao thủcpre củcprea Mụoxygc phủcpre lậjsyep tứucvmc biếzjotn sắrxknc, thi nhau chăornon trưbyspwgboc Mụoxygc Xung.

Mụoxygc Xung bòydmf dậjsyey, khóioene miệoxygng vẫcbuen còydmfn vếzjott máwhhwu, ôccgtng ta nghiếzjotn răornong nghiếzjotn lợwzodi, giậjsyen dữosqklthxt: “Rốioent cuộbvptc làccgt ai vừmzbea đthgeáwhhwnh lélthxn? Cúrxiot ra đthgeâptguy cho tôccgti!”

“Ha ha, mạmdggnh miệoxygng thậjsyet”.

Đnzfbúrxiong lúrxioc nàccgty, mộbvptt giọznptng nóioeni díhtcy dỏlthxm bỗqqieng vang lêioenn.



Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.