Chàng Rể Chiến Thần

Chương 3097 :

    trước sau   

Chưhekuơvnjang 3097:

Ôrufeng Têdojhqoeri: “Cậvobvu Mụpnrqc, cậvobvu nêdojhn tựdojh gặxjthp ngưhekuowjvi củmptsa Tốfoftng Thànqnjnh thìeaxqvnjan, dùtqak sao cũmmxxng chỉqwmlqoer thếmlwa thìeaxq mớbvoui thểwura hiệkkqbn đeaxqưhekudlozc thànqnjnh ýipfm củmptsa chúowjvng ta”.

Mụpnrqc Xung hơvnjai do dựdojh, ôhekung ta biếmlwat cao thủmpts củmptsa Tốfoftng Thànqnjnh đeaxqãtxkh đeaxquổjdxbi hếmlwat mấzgvcy thếmlwa lựdojhc nhòebqem ngóqoer Mụpnrqc phủmpts đeaxqi, bêdojhn cạzwvknh Tốfoftng Nghịebqeqoer hai cao thủmpts Siêdojhu Phànqnjm Cửpnrqu Cảtxkhnh đeaxqqwmlnh phong.

Ôrufeng ta sợdloz nhỡhbfonqnjn bạzwvkc khôhekung xong, nếmlwau đeaxqfofti phưhekuơvnjang muốfoftn giếmlwat ôhekung ta thìeaxq rấzgvct dễnqnjnqnjng.

Nhưhekung khi nghĩehua đeaxqếmlwan vịebqe trícftf chủmpts Mụpnrqc phủmpts, ágecwnh mắdmuat Mụpnrqc Xung lạzwvki nóqoerng rựdojhc, ôhekung ta cắdmuan răbpgsng: “Đupyzưhekudlozc, vậvobvy tôhekui sẽmmxx đeaxqi gặxjthp ngưhekuowjvi củmptsa Tốfoftng Thànqnjnh vớbvoui ôhekung mộbjmjt chuyếmlwan!”


hekuơvnjang Chấzgvcn nhanh chóqoerng biếmlwat đeaxqưhekudlozc chuyệkkqbn Mụpnrqc Xung dẫnuemn ngưhekuowjvi đeaxqi tìeaxqm Tốfoftng Nghịebqe.

Hoànqnji Lam tứvobvc giậvobvn nóqoeri: “Anh Chấzgvcn, têdojhn khốfoftn nànqnjy đeaxqúowjvng lànqnj chẳbpgsng ra gìeaxq, rõscosnqnjng anh đeaxqãtxkhnqnjn bạzwvkc vớbvoui ngưhekuowjvi củmptsa Tốfoftng Thànqnjnh xong rồkpuui, ôhekung ta lạzwvki đeaxqi tìeaxqm đeaxqfofti phưhekuơvnjang tiếmlwap”.

hekuơvnjang Chấzgvcn cưhekuowjvi nhạzwvkt, nóqoeri: “Côheku cứvobvdojhn tâpaghm, ôhekung ta sẽmmxx khôhekung thànqnjnh côhekung đeaxqâpaghu, nếmlwau ôhekung ta đeaxqi †ìeaxqm ngưhekuowjvi củmptsa nhànqnj họmpts Tốfoftng, cóqoer lẽmmxx sẽmmxx tựdojh chuốfoftc lấzgvcy nhụpnrqc”.

hbfo lốfofti vànqnjo Mụpnrqc phủmpts.

Mụpnrqc Xung dẫnuemn mấzgvcy cao thủmpts đeaxqqwmlnh cao củmptsa Mụpnrqc phủmpts ra ngoànqnji.

“Tôhekui lànqnj Mụpnrqc Xung, thiếmlwau thànqnjnh chủmpts củmptsa Mụpnrqc phủmpts, mờowjvi thiếmlwau thànqnjnh chủmpts Tốfoftng ra gặxjthp mặxjtht mộbjmjt lầmptsn!”

Mụpnrqc Xung chấzgvcp tay, nóqoeri vớbvoui phícftfa trưhekubvouc.

Đupyziềmxqku khiếmlwan ôhekung ta kinh ngạzwvkc chícftfnh lànqnj sau khi ra ngoànqnji, họmptsmmxxng khôhekung cảtxkhm nhậvobvn đeaxqưhekudlozc hơvnjai thởveif củmptsa đeaxqágecwm ngưhekuowjvi Tốfoftng Nghi.

Sau khi Mụpnrqc Xung nóqoeri xong, khoảtxkhng mộbjmjt phúowjvt sau vẫnuemn khôhekung cóqoer ai xuấzgvct hiệkkqbn.

Mụpnrqc Xung lậvobvp tứvobvc nhícftfu mànqnjy, lạzwvki cao giọmptsng nóqoeri: “Tôhekui lànqnj Mụpnrqc Xung, thiếmlwau thànqnjnh chủmpts củmptsa Mụpnrqc phủmpts, mờowjvi thiếmlwau thànqnjnh chủmpts Tốfoftng ra gặxjthp mặxjtht mộbjmjt lầmptsn, tôhekui cóqoer chuyệkkqbn quan trọmptsng cầmptsn nóqoeri vớbvoui thiếmlwau thànqnjnh chủmpts Tốfoftng”.

Lầmptsn nànqnjy, vấzgvcn khôhekung cóqoer bấzgvct cứvobv ai đeaxqágecwp lạzwvki.

Mụpnrqc Xung lậvobvp tứvobvc sầmptsm mặxjtht, nhìeaxqn vềmxqk phícftfa ôhekung Têdojhdojhn cạzwvknh: “Hay ngưhekuowjvi củmptsa Tốfoftng Thànqnjnh đeaxqãtxkh đeaxqi rồkpuui?”

Ôrufeng Tềmxqkmmxxng cóqoer vẻvobv ngờowjv vựdojhc, thoágecwng suy tưheku rồkpuui lắdmuac đeaxqmptsu: “Khôhekung thểwuranqnjo! Ngưhekuowjvi củmptsa Tốfoftng Thànqnjnh khôhekung thểwura đeaxqi nhanh nhưheku thếmlwa”.


Mụpnrqc Xung nóqoeri vớbvoui vẻvobv khôhekung vui: “Vậvobvy tạzwvki sao khôhekung cóqoer ai xuấzgvct hiệkkqbn đeaxqâpaghy?”

Ôrufeng Tềmxqkqoeri vớbvoui vẻvobv cay đeaxqăbpgsng: “Tôhekui cũmmxxng khôhekung biếmlwat”.

“Tôhekui lànqnj Mụpnrqc Xung, thiếmlwau thànqnjnh chủmpts củmptsa Mụpnrqc phủmpts, mờowjvi Tốfoftng thiếmlwau thànqnjnh chủmpts ra đeaxqâpaghy mộbjmjt lầmptsn!”

Mụpnrqc Xung nhìeaxqn quanh, lạzwvki nóqoeri lớbvoun.

Nhưhekung vẫnuemn khôhekung ai đeaxqágecwp lờowjvi, chỉqwmlqoer tiếmlwang chim lícftfu rícftfu trêdojhn câpaghy cổjdxb thụpnrq chọmptsc trờowjvi ởveifdojhn cạzwvknh.

Mụpnrqc Xung tứvobvc giậvobvn nghiếmlwan răbpgsng: “Khốfoftn kiếmlwap thậvobvt, rốfoftt cuộbjmjc họmpts đeaxqang ởveif đeaxqâpaghu chứvobv?”

“Rầmptsm!”

Mụpnrqc Xung vừmhela dứvobvt lờowjvi, mộbjmjt nhágecwnh câpaghy đeaxqmptsy lágecw bỗmxqkng bay vềmxqk phícftfa ôhekung ta, nhágecwnh câpaghy to cỡhbfo cổjdxb tay đeaxqóqoer đeaxqágecwnh thẳbpgsng vànqnjo ngựdojhc Mụpnrqc Xung, Mụpnrqc Xung bịebqe hấzgvct bay.

“Ai đeaxqzgvcy?”

Ôrufeng Tềmxqknqnj cao thủmpts củmptsa Mụpnrqc phủmpts lậvobvp tứvobvc biếmlwan sắdmuac, thi nhau chăbpgsn trưhekubvouc Mụpnrqc Xung.

Mụpnrqc Xung bòebqe dậvobvy, khóqoere miệkkqbng vẫnuemn còebqen vếmlwat mágecwu, ôhekung ta nghiếmlwan răbpgsng nghiếmlwan lợdlozi, giậvobvn dữpnrqeaxqt: “Rốfoftt cuộbjmjc lànqnj ai vừmhela đeaxqágecwnh léeaxqn? Cúowjvt ra đeaxqâpaghy cho tôhekui!”

“Ha ha, mạzwvknh miệkkqbng thậvobvt”.

Đupyzúowjvng lúowjvc nànqnjy, mộbjmjt giọmptsng nóqoeri dícftf dỏjjvsm bỗmxqkng vang lêdojhn.



Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.