Chàng Rể Chiến Thần

Chương 3097 :

    trước sau   

Chưnfjxơlfpyng 3097:

Ôdwcung Têlvblzsgri: “Cậjkctu Mụrvgec, cậjkctu nêlvbln tựfuvi gặzqpqp ngưnfjxomeni củbwvsa Tốmcqang Thàrnwhnh thìdpqdlfpyn, dùswrs sao cũlkwrng chỉpabhzsgr thếplml thìdpqd mớeuhci thểziyc hiệplmln đwsoyưnfjxgqtic thàrnwhnh ýjghf củbwvsa chúlanong ta”.

Mụrvgec Xung hơlfpyi do dựfuvi, ôeyvwng ta biếplmlt cao thủbwvs củbwvsa Tốmcqang Thàrnwhnh đwsoyãdhtp đwsoyuổmgkti hếplmlt mấrnoty thếplml lựfuvic nhòrnotm ngózsgr Mụrvgec phủbwvs đwsoyi, bêlvbln cạoeoinh Tốmcqang Nghịyrnozsgr hai cao thủbwvs Siêlvblu Phàrnwhm Cửytduu Cảdgyznh đwsoypabhnh phong.

Ôdwcung ta sợgqti nhỡhacgrnwhn bạoeoic khôeyvwng xong, nếplmlu đwsoymcqai phưnfjxơlfpyng muốmcqan giếplmlt ôeyvwng ta thìdpqd rấrnott dễgqtirnwhng.

Nhưnfjxng khi nghĩsctb đwsoyếplmln vịyrno tríbqab chủbwvs Mụrvgec phủbwvs, áocqdnh mắocqdt Mụrvgec Xung lạoeoii nózsgrng rựfuvic, ôeyvwng ta cắocqdn răkvunng: “Đkraaưnfjxgqtic, vậjkcty tôeyvwi sẽjens đwsoyi gặzqpqp ngưnfjxomeni củbwvsa Tốmcqang Thàrnwhnh vớeuhci ôeyvwng mộugqct chuyếplmln!”


nfjxơlfpyng Chấrnotn nhanh chózsgrng biếplmlt đwsoyưnfjxgqtic chuyệplmln Mụrvgec Xung dẫfogxn ngưnfjxomeni đwsoyi tìdpqdm Tốmcqang Nghịyrno.

Hoàrnwhi Lam tứirhgc giậjkctn nózsgri: “Anh Chấrnotn, têlvbln khốmcqan nàrnwhy đwsoyúlanong làrnwh chẳoixung ra gìdpqd, rõrbycrnwhng anh đwsoyãdhtprnwhn bạoeoic vớeuhci ngưnfjxomeni củbwvsa Tốmcqang Thàrnwhnh xong rồjensi, ôeyvwng ta lạoeoii đwsoyi tìdpqdm đwsoymcqai phưnfjxơlfpyng tiếplmlp”.

nfjxơlfpyng Chấrnotn cưnfjxomeni nhạoeoit, nózsgri: “Côeyvw cứirhglvbln tâeyvwm, ôeyvwng ta sẽjens khôeyvwng thàrnwhnh côeyvwng đwsoyâeyvwu, nếplmlu ôeyvwng ta đwsoyi †ìdpqdm ngưnfjxomeni củbwvsa nhàrnwh họizmm Tốmcqang, cózsgr lẽjens sẽjens tựfuvi chuốmcqac lấrnoty nhụrvgec”.

lcjp lốmcqai vàrnwho Mụrvgec phủbwvs.

Mụrvgec Xung dẫfogxn mấrnoty cao thủbwvs đwsoypabhnh cao củbwvsa Mụrvgec phủbwvs ra ngoàrnwhi.

“Tôeyvwi làrnwh Mụrvgec Xung, thiếplmlu thàrnwhnh chủbwvs củbwvsa Mụrvgec phủbwvs, mờomeni thiếplmlu thàrnwhnh chủbwvs Tốmcqang ra gặzqpqp mặzqpqt mộugqct lầjghfn!”

Mụrvgec Xung chấrnotp tay, nózsgri vớeuhci phíbqaba trưnfjxeuhcc.

Đkraaiềirhgu khiếplmln ôeyvwng ta kinh ngạoeoic chíbqabnh làrnwh sau khi ra ngoàrnwhi, họizmmlkwrng khôeyvwng cảdgyzm nhậjkctn đwsoyưnfjxgqtic hơlfpyi thởmcqa củbwvsa đwsoyáocqdm ngưnfjxomeni Tốmcqang Nghi.

Sau khi Mụrvgec Xung nózsgri xong, khoảdgyzng mộugqct phúlanot sau vẫfogxn khôeyvwng cózsgr ai xuấrnott hiệplmln.

Mụrvgec Xung lậjkctp tứirhgc nhíbqabu màrnwhy, lạoeoii cao giọizmmng nózsgri: “Tôeyvwi làrnwh Mụrvgec Xung, thiếplmlu thàrnwhnh chủbwvs củbwvsa Mụrvgec phủbwvs, mờomeni thiếplmlu thàrnwhnh chủbwvs Tốmcqang ra gặzqpqp mặzqpqt mộugqct lầjghfn, tôeyvwi cózsgr chuyệplmln quan trọizmmng cầjghfn nózsgri vớeuhci thiếplmlu thàrnwhnh chủbwvs Tốmcqang”.

Lầjghfn nàrnwhy, vấrnotn khôeyvwng cózsgr bấrnott cứirhg ai đwsoyáocqdp lạoeoii.

Mụrvgec Xung lậjkctp tứirhgc sầjghfm mặzqpqt, nhìdpqdn vềirhg phíbqaba ôeyvwng Têlvbllvbln cạoeoinh: “Hay ngưnfjxomeni củbwvsa Tốmcqang Thàrnwhnh đwsoyãdhtp đwsoyi rồjensi?”

Ôdwcung Tềirhglkwrng cózsgr vẻfogx ngờomen vựfuvic, thoáocqdng suy tưnfjx rồjensi lắocqdc đwsoyjghfu: “Khôeyvwng thểziycrnwho! Ngưnfjxomeni củbwvsa Tốmcqang Thàrnwhnh khôeyvwng thểziyc đwsoyi nhanh nhưnfjx thếplml”.


Mụrvgec Xung nózsgri vớeuhci vẻfogx khôeyvwng vui: “Vậjkcty tạoeoii sao khôeyvwng cózsgr ai xuấrnott hiệplmln đwsoyâeyvwy?”

Ôdwcung Tềirhgzsgri vớeuhci vẻfogx cay đwsoyăkvunng: “Tôeyvwi cũlkwrng khôeyvwng biếplmlt”.

“Tôeyvwi làrnwh Mụrvgec Xung, thiếplmlu thàrnwhnh chủbwvs củbwvsa Mụrvgec phủbwvs, mờomeni Tốmcqang thiếplmlu thàrnwhnh chủbwvs ra đwsoyâeyvwy mộugqct lầjghfn!”

Mụrvgec Xung nhìdpqdn quanh, lạoeoii nózsgri lớeuhcn.

Nhưnfjxng vẫfogxn khôeyvwng ai đwsoyáocqdp lờomeni, chỉpabhzsgr tiếplmlng chim líbqabu ríbqabu trêlvbln câeyvwy cổmgkt thụrvge chọizmmc trờomeni ởmcqalvbln cạoeoinh.

Mụrvgec Xung tứirhgc giậjkctn nghiếplmln răkvunng: “Khốmcqan kiếplmlp thậjkctt, rốmcqat cuộugqcc họizmm đwsoyang ởmcqa đwsoyâeyvwu chứirhg?”

“Rầjghfm!”

Mụrvgec Xung vừmpbha dứirhgt lờomeni, mộugqct nháocqdnh câeyvwy đwsoyjghfy láocqd bỗeyvwng bay vềirhg phíbqaba ôeyvwng ta, nháocqdnh câeyvwy to cỡhacg cổmgkt tay đwsoyózsgr đwsoyáocqdnh thẳoixung vàrnwho ngựfuvic Mụrvgec Xung, Mụrvgec Xung bịyrno hấrnott bay.

“Ai đwsoyrnoty?”

Ôdwcung Tềirhgrnwh cao thủbwvs củbwvsa Mụrvgec phủbwvs lậjkctp tứirhgc biếplmln sắocqdc, thi nhau chăkvunn trưnfjxeuhcc Mụrvgec Xung.

Mụrvgec Xung bòrnot dậjkcty, khózsgre miệplmlng vẫfogxn còrnotn vếplmlt máocqdu, ôeyvwng ta nghiếplmln răkvunng nghiếplmln lợgqtii, giậjkctn dữasnwziyct: “Rốmcqat cuộugqcc làrnwh ai vừmpbha đwsoyáocqdnh léziycn? Cúlanot ra đwsoyâeyvwy cho tôeyvwi!”

“Ha ha, mạoeoinh miệplmlng thậjkctt”.

Đkraaúlanong lúlanoc nàrnwhy, mộugqct giọizmmng nózsgri díbqab dỏocqdm bỗeyvwng vang lêlvbln.



Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.