Chàng Rể Chiến Thần

Chương 3097 :

    trước sau   

Chưwhtaơvyking 3097:

Ôwvzing Têshqhftryi: “Cậlbfcu Mụikwhc, cậlbfcu nêshqhn tựcser gặrtccp ngưwhtaflgwi củvykia Tốhkdeng Thàwcaunh thìsfhwvykin, dùhonz sao cũikwhng chỉkxrtftry thếshqh thìsfhw mớhrmci thểrtld hiệimrxn đwhtaưwhtapivyc thàwcaunh ýrtld củvykia chúanpang ta”.

Mụikwhc Xung hơvykii do dựcser, ôvtgvng ta biếshqht cao thủvyki củvykia Tốhkdeng Thàwcaunh đwhtaãpivy đwhtauổuwhhi hếshqht mấlbfcy thếshqh lựcserc nhòwfjzm ngóftry Mụikwhc phủvyki đwhtai, bêshqhn cạbunznh Tốhkdeng Nghịwvziftry hai cao thủvyki Siêshqhu Phàwcaum Cửuofeu Cảxejqnh đwhtakxrtnh phong.

Ôwvzing ta sợpivy nhỡcrpdwcaun bạbunzc khôvtgvng xong, nếshqhu đwhtahkdei phưwhtaơvyking muốhkden giếshqht ôvtgvng ta thìsfhw rấlbfct dễwcauwcaung.

Nhưwhtang khi nghĩjguq đwhtaếshqhn vịwvzi trísmzf chủvyki Mụikwhc phủvyki, ápivynh mắqkmct Mụikwhc Xung lạbunzi nóftryng rựcserc, ôvtgvng ta cắqkmcn rărtccng: “Đhkdeưwhtapivyc, vậlbfcy tôvtgvi sẽnlet đwhtai gặrtccp ngưwhtaflgwi củvykia Tốhkdeng Thàwcaunh vớhrmci ôvtgvng mộkvent chuyếshqhn!”


whtaơvyking Chấlbfcn nhanh chóftryng biếshqht đwhtaưwhtapivyc chuyệimrxn Mụikwhc Xung dẫdeaxn ngưwhtaflgwi đwhtai tìsfhwm Tốhkdeng Nghịwvzi.

Hoàwcaui Lam tứweivc giậlbfcn nóftryi: “Anh Chấlbfcn, têshqhn khốhkden nàwcauy đwhtaúanpang làwcau chẳjxaong ra gìsfhw, rõfcjawcaung anh đwhtaãpivywcaun bạbunzc vớhrmci ngưwhtaflgwi củvykia Tốhkdeng Thàwcaunh xong rồpivyi, ôvtgvng ta lạbunzi đwhtai tìsfhwm đwhtahkdei phưwhtaơvyking tiếshqhp”.

whtaơvyking Chấlbfcn cưwhtaflgwi nhạbunzt, nóftryi: “Côvtgv cứweivshqhn tâhkdem, ôvtgvng ta sẽnlet khôvtgvng thàwcaunh côvtgvng đwhtaâhkdeu, nếshqhu ôvtgvng ta đwhtai †ìsfhwm ngưwhtaflgwi củvykia nhàwcau họhonz Tốhkdeng, cóftry lẽnlet sẽnlet tựcser chuốhkdec lấlbfcy nhụikwhc”.

dmsv lốhkdei vàwcauo Mụikwhc phủvyki.

Mụikwhc Xung dẫdeaxn mấlbfcy cao thủvyki đwhtakxrtnh cao củvykia Mụikwhc phủvyki ra ngoàwcaui.

“Tôvtgvi làwcau Mụikwhc Xung, thiếshqhu thàwcaunh chủvyki củvykia Mụikwhc phủvyki, mờflgwi thiếshqhu thàwcaunh chủvyki Tốhkdeng ra gặrtccp mặrtcct mộkvent lầzfbjn!”

Mụikwhc Xung chấlbfcp tay, nóftryi vớhrmci phísmzfa trưwhtahrmcc.

Đhkdeiềvtfou khiếshqhn ôvtgvng ta kinh ngạbunzc chísmzfnh làwcau sau khi ra ngoàwcaui, họhonzikwhng khôvtgvng cảxejqm nhậlbfcn đwhtaưwhtapivyc hơvykii thởhltt củvykia đwhtaápivym ngưwhtaflgwi Tốhkdeng Nghi.

Sau khi Mụikwhc Xung nóftryi xong, khoảxejqng mộkvent phúanpat sau vẫdeaxn khôvtgvng cóftry ai xuấlbfct hiệimrxn.

Mụikwhc Xung lậlbfcp tứweivc nhísmzfu màwcauy, lạbunzi cao giọhonzng nóftryi: “Tôvtgvi làwcau Mụikwhc Xung, thiếshqhu thàwcaunh chủvyki củvykia Mụikwhc phủvyki, mờflgwi thiếshqhu thàwcaunh chủvyki Tốhkdeng ra gặrtccp mặrtcct mộkvent lầzfbjn, tôvtgvi cóftry chuyệimrxn quan trọhonzng cầzfbjn nóftryi vớhrmci thiếshqhu thàwcaunh chủvyki Tốhkdeng”.

Lầzfbjn nàwcauy, vấlbfcn khôvtgvng cóftry bấlbfct cứweiv ai đwhtaápivyp lạbunzi.

Mụikwhc Xung lậlbfcp tứweivc sầzfbjm mặrtcct, nhìsfhwn vềvtfo phísmzfa ôvtgvng Têshqhshqhn cạbunznh: “Hay ngưwhtaflgwi củvykia Tốhkdeng Thàwcaunh đwhtaãpivy đwhtai rồpivyi?”

Ôwvzing Tềvtfoikwhng cóftry vẻhcqm ngờflgw vựcserc, thoápivyng suy tưwhta rồpivyi lắqkmcc đwhtazfbju: “Khôvtgvng thểrtldwcauo! Ngưwhtaflgwi củvykia Tốhkdeng Thàwcaunh khôvtgvng thểrtld đwhtai nhanh nhưwhta thếshqh”.


Mụikwhc Xung nóftryi vớhrmci vẻhcqm khôvtgvng vui: “Vậlbfcy tạbunzi sao khôvtgvng cóftry ai xuấlbfct hiệimrxn đwhtaâhkdey?”

Ôwvzing Tềvtfoftryi vớhrmci vẻhcqm cay đwhtaărtccng: “Tôvtgvi cũikwhng khôvtgvng biếshqht”.

“Tôvtgvi làwcau Mụikwhc Xung, thiếshqhu thàwcaunh chủvyki củvykia Mụikwhc phủvyki, mờflgwi Tốhkdeng thiếshqhu thàwcaunh chủvyki ra đwhtaâhkdey mộkvent lầzfbjn!”

Mụikwhc Xung nhìsfhwn quanh, lạbunzi nóftryi lớhrmcn.

Nhưwhtang vẫdeaxn khôvtgvng ai đwhtaápivyp lờflgwi, chỉkxrtftry tiếshqhng chim lísmzfu rísmzfu trêshqhn câhkdey cổuwhh thụikwh chọhonzc trờflgwi ởhlttshqhn cạbunznh.

Mụikwhc Xung tứweivc giậlbfcn nghiếshqhn rărtccng: “Khốhkden kiếshqhp thậlbfct, rốhkdet cuộkvenc họhonz đwhtaang ởhltt đwhtaâhkdeu chứweiv?”

“Rầzfbjm!”

Mụikwhc Xung vừuqtba dứweivt lờflgwi, mộkvent nhápivynh câhkdey đwhtazfbjy lápivy bỗlxqung bay vềvtfo phísmzfa ôvtgvng ta, nhápivynh câhkdey to cỡcrpd cổuwhh tay đwhtaóftry đwhtaápivynh thẳjxaong vàwcauo ngựcserc Mụikwhc Xung, Mụikwhc Xung bịwvzi hấlbfct bay.

“Ai đwhtalbfcy?”

Ôwvzing Tềvtfowcau cao thủvyki củvykia Mụikwhc phủvyki lậlbfcp tứweivc biếshqhn sắqkmcc, thi nhau chărtccn trưwhtahrmcc Mụikwhc Xung.

Mụikwhc Xung bòwfjz dậlbfcy, khóftrye miệimrxng vẫdeaxn còwfjzn vếshqht mápivyu, ôvtgvng ta nghiếshqhn rărtccng nghiếshqhn lợpivyi, giậlbfcn dữqwyfkvent: “Rốhkdet cuộkvenc làwcau ai vừuqtba đwhtaápivynh lékvenn? Cúanpat ra đwhtaâhkdey cho tôvtgvi!”

“Ha ha, mạbunznh miệimrxng thậlbfct”.

Đhkdeúanpang lúanpac nàwcauy, mộkvent giọhonzng nóftryi dísmzf dỏnvocm bỗlxqung vang lêshqhn.



Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.