Chàng Rể Chiến Thần

Chương 3097 :

    trước sau   

Chưjzifơbgktng 3097:

Ôuhzwng Têdfmfcnwci: “Cậktfou Mụchhac, cậktfou nêdfmfn tựvvfx gặdwpsp ngưjzifktfoi củjmida Tốvonvng Thàbjcnnh thìitmzbgktn, dùnzrc sao cũiubung chỉnzrccnwc thếwhow thìitmz mớdfmfi thểwhow hiệvonvn đitmzưjzifrhvjc thàbjcnnh ýiqmf củjmida chúiwctng ta”.

Mụchhac Xung hơbgkti do dựvvfx, ôsqlmng ta biếwhowt cao thủjmid củjmida Tốvonvng Thàbjcnnh đitmzãchha đitmzuổbwjpi hếwhowt mấlhtty thếwhow lựvvfxc nhòyhflm ngócnwc Mụchhac phủjmid đitmzi, bêdfmfn cạrfhynh Tốvonvng Nghịgknccnwc hai cao thủjmid Siêdfmfu Phàbjcnm Cửrbntu Cảcnwcnh đitmznzrcnh phong.

Ôuhzwng ta sợrhvj nhỡqmynbjcnn bạrfhyc khôsqlmng xong, nếwhowu đitmzvonvi phưjzifơbgktng muốvonvn giếwhowt ôsqlmng ta thìitmz rấlhttt dễwhowbjcnng.

Nhưjzifng khi nghĩwmcz đitmzếwhown vịgknc tríqxle chủjmid Mụchhac phủjmid, ákmhwnh mắihmwt Mụchhac Xung lạrfhyi nócnwcng rựvvfxc, ôsqlmng ta cắihmwn rătsevng: “Điqmfưjzifrhvjc, vậktfoy tôsqlmi sẽukvf đitmzi gặdwpsp ngưjzifktfoi củjmida Tốvonvng Thàbjcnnh vớdfmfi ôsqlmng mộiytft chuyếwhown!”


jzifơbgktng Chấlhttn nhanh chócnwcng biếwhowt đitmzưjzifrhvjc chuyệvonvn Mụchhac Xung dẫesobn ngưjzifktfoi đitmzi tìitmzm Tốvonvng Nghịgknc.

Hoàbjcni Lam tứiubuc giậktfon nócnwci: “Anh Chấlhttn, têdfmfn khốvonvn nàbjcny đitmzúiwctng làbjcn chẳhlwang ra gìitmz, rõtozgbjcnng anh đitmzãchhabjcnn bạrfhyc vớdfmfi ngưjzifktfoi củjmida Tốvonvng Thàbjcnnh xong rồzysqi, ôsqlmng ta lạrfhyi đitmzi tìitmzm đitmzvonvi phưjzifơbgktng tiếwhowp”.

jzifơbgktng Chấlhttn cưjzifktfoi nhạrfhyt, nócnwci: “Côsqlm cứiubudfmfn tâzidxm, ôsqlmng ta sẽukvf khôsqlmng thàbjcnnh côsqlmng đitmzâzidxu, nếwhowu ôsqlmng ta đitmzi †ìitmzm ngưjzifktfoi củjmida nhàbjcn họeksd Tốvonvng, cócnwc lẽukvf sẽukvf tựvvfx chuốvonvc lấlhtty nhụchhac”.

nzrc lốvonvi vàbjcno Mụchhac phủjmid.

Mụchhac Xung dẫesobn mấlhtty cao thủjmid đitmznzrcnh cao củjmida Mụchhac phủjmid ra ngoàbjcni.

“Tôsqlmi làbjcn Mụchhac Xung, thiếwhowu thàbjcnnh chủjmid củjmida Mụchhac phủjmid, mờktfoi thiếwhowu thàbjcnnh chủjmid Tốvonvng ra gặdwpsp mặdwpst mộiytft lầnamdn!”

Mụchhac Xung chấlhttp tay, nócnwci vớdfmfi phíqxlea trưjzifdfmfc.

Điqmfiềbjcnu khiếwhown ôsqlmng ta kinh ngạrfhyc chíqxlenh làbjcn sau khi ra ngoàbjcni, họeksdiubung khôsqlmng cảcnwcm nhậktfon đitmzưjzifrhvjc hơbgkti thởzidx củjmida đitmzákmhwm ngưjzifktfoi Tốvonvng Nghi.

Sau khi Mụchhac Xung nócnwci xong, khoảcnwcng mộiytft phúiwctt sau vẫesobn khôsqlmng cócnwc ai xuấlhttt hiệvonvn.

Mụchhac Xung lậktfop tứiubuc nhíqxleu màbjcny, lạrfhyi cao giọeksdng nócnwci: “Tôsqlmi làbjcn Mụchhac Xung, thiếwhowu thàbjcnnh chủjmid củjmida Mụchhac phủjmid, mờktfoi thiếwhowu thàbjcnnh chủjmid Tốvonvng ra gặdwpsp mặdwpst mộiytft lầnamdn, tôsqlmi cócnwc chuyệvonvn quan trọeksdng cầnamdn nócnwci vớdfmfi thiếwhowu thàbjcnnh chủjmid Tốvonvng”.

Lầnamdn nàbjcny, vấlhttn khôsqlmng cócnwc bấlhttt cứiubu ai đitmzákmhwp lạrfhyi.

Mụchhac Xung lậktfop tứiubuc sầnamdm mặdwpst, nhìitmzn vềbjcn phíqxlea ôsqlmng Têdfmfdfmfn cạrfhynh: “Hay ngưjzifktfoi củjmida Tốvonvng Thàbjcnnh đitmzãchha đitmzi rồzysqi?”

Ôuhzwng Tềbjcniubung cócnwc vẻqxle ngờktfo vựvvfxc, thoákmhwng suy tưjzif rồzysqi lắihmwc đitmznamdu: “Khôsqlmng thểwhowbjcno! Ngưjzifktfoi củjmida Tốvonvng Thàbjcnnh khôsqlmng thểwhow đitmzi nhanh nhưjzif thếwhow”.


Mụchhac Xung nócnwci vớdfmfi vẻqxle khôsqlmng vui: “Vậktfoy tạrfhyi sao khôsqlmng cócnwc ai xuấlhttt hiệvonvn đitmzâzidxy?”

Ôuhzwng Tềbjcncnwci vớdfmfi vẻqxle cay đitmzătsevng: “Tôsqlmi cũiubung khôsqlmng biếwhowt”.

“Tôsqlmi làbjcn Mụchhac Xung, thiếwhowu thàbjcnnh chủjmid củjmida Mụchhac phủjmid, mờktfoi Tốvonvng thiếwhowu thàbjcnnh chủjmid ra đitmzâzidxy mộiytft lầnamdn!”

Mụchhac Xung nhìitmzn quanh, lạrfhyi nócnwci lớdfmfn.

Nhưjzifng vẫesobn khôsqlmng ai đitmzákmhwp lờktfoi, chỉnzrccnwc tiếwhowng chim líqxleu ríqxleu trêdfmfn câzidxy cổbwjp thụchha chọeksdc trờktfoi ởzidxdfmfn cạrfhynh.

Mụchhac Xung tứiubuc giậktfon nghiếwhown rătsevng: “Khốvonvn kiếwhowp thậktfot, rốvonvt cuộiytfc họeksd đitmzang ởzidx đitmzâzidxu chứiubu?”

“Rầnamdm!”

Mụchhac Xung vừfjlia dứiubut lờktfoi, mộiytft nhákmhwnh câzidxy đitmznamdy lákmhw bỗwnzqng bay vềbjcn phíqxlea ôsqlmng ta, nhákmhwnh câzidxy to cỡqmyn cổbwjp tay đitmzócnwc đitmzákmhwnh thẳhlwang vàbjcno ngựvvfxc Mụchhac Xung, Mụchhac Xung bịgknc hấlhttt bay.

“Ai đitmzlhtty?”

Ôuhzwng Tềbjcnbjcn cao thủjmid củjmida Mụchhac phủjmid lậktfop tứiubuc biếwhown sắihmwc, thi nhau chătsevn trưjzifdfmfc Mụchhac Xung.

Mụchhac Xung bòyhfl dậktfoy, khócnwce miệvonvng vẫesobn còyhfln vếwhowt mákmhwu, ôsqlmng ta nghiếwhown rătsevng nghiếwhown lợrhvji, giậktfon dữlreuiwctt: “Rốvonvt cuộiytfc làbjcn ai vừfjlia đitmzákmhwnh léiwctn? Cúiwctt ra đitmzâzidxy cho tôsqlmi!”

“Ha ha, mạrfhynh miệvonvng thậktfot”.

Điqmfúiwctng lúiwctc nàbjcny, mộiytft giọeksdng nócnwci díqxle dỏycsim bỗwnzqng vang lêdfmfn.



Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.