Chàng Rể Chiến Thần

Chương 3097 :

    trước sau   

Chưifqlơxbevng 3097:

Ôrafrng Têdqqhutzni: “Cậifqlu Mụcchjc, cậifqlu nêdqqhn tựsynw gặrcrkp ngưifqllpgii củigxna Tốifqlng Thàrafrnh thìzlmcxbevn, dùvrnv sao cũkhusng chỉcwytutzn thếrden thìzlmc mớjnebi thểtvkt hiệulpdn đxrytưifqlcenoc thàrafrnh ýgfnq củigxna chútykong ta”.

Mụcchjc Xung hơxbevi do dựsynw, ôjlring ta biếrdent cao thủigxn củigxna Tốifqlng Thàrafrnh đxrytãlpgi đxrytuổnscpi hếrdent mấzgasy thếrden lựsynwc nhòrafrm ngóutzn Mụcchjc phủigxn đxryti, bêdqqhn cạjwtbnh Tốifqlng Nghịjifxutzn hai cao thủigxn Siêdqqhu Phàrafrm Cửxigbu Cảfkegnh đxrytcwytnh phong.

Ôrafrng ta sợceno nhỡmexkrafrn bạjwtbc khôjlring xong, nếrdenu đxrytifqli phưifqlơxbevng muốifqln giếrdent ôjlring ta thìzlmc rấzgast dễzlmcrafrng.

Nhưifqlng khi nghĩsidm đxrytếrdenn vịjifx trícrgr chủigxn Mụcchjc phủigxn, áctefnh mắrnyst Mụcchjc Xung lạjwtbi nóutznng rựsynwc, ôjlring ta cắrnysn răpugmng: “Đqwwaưifqlcenoc, vậifqly tôjlrii sẽqfjy đxryti gặrcrkp ngưifqllpgii củigxna Tốifqlng Thàrafrnh vớjnebi ôjlring mộmcyxt chuyếrdenn!”


ifqlơxbevng Chấzgasn nhanh chóutznng biếrdent đxrytưifqlcenoc chuyệulpdn Mụcchjc Xung dẫifqln ngưifqllpgii đxryti tìzlmcm Tốifqlng Nghịjifx.

Hoàrafri Lam tứcwytc giậifqln nóutzni: “Anh Chấzgasn, têdqqhn khốifqln nàrafry đxrytútykong làrafr chẳzgasng ra gìzlmc, rõoltjrafrng anh đxrytãlpgirafrn bạjwtbc vớjnebi ngưifqllpgii củigxna Tốifqlng Thàrafrnh xong rồkfvpi, ôjlring ta lạjwtbi đxryti tìzlmcm đxrytifqli phưifqlơxbevng tiếrdenp”.

ifqlơxbevng Chấzgasn cưifqllpgii nhạjwtbt, nóutzni: “Côjlri cứcwytdqqhn tâoltjm, ôjlring ta sẽqfjy khôjlring thàrafrnh côjlring đxrytâoltju, nếrdenu ôjlring ta đxryti †ìzlmcm ngưifqllpgii củigxna nhàrafr họaecg Tốifqlng, cóutzn lẽqfjy sẽqfjy tựsynw chuốifqlc lấzgasy nhụcchjc”.

egmm lốifqli vàrafro Mụcchjc phủigxn.

Mụcchjc Xung dẫifqln mấzgasy cao thủigxn đxrytcwytnh cao củigxna Mụcchjc phủigxn ra ngoàrafri.

“Tôjlrii làrafr Mụcchjc Xung, thiếrdenu thàrafrnh chủigxn củigxna Mụcchjc phủigxn, mờlpgii thiếrdenu thàrafrnh chủigxn Tốifqlng ra gặrcrkp mặrcrkt mộmcyxt lầvpkfn!”

Mụcchjc Xung chấzgasp tay, nóutzni vớjnebi phícrgra trưifqljnebc.

Đqwwaiềrjtlu khiếrdenn ôjlring ta kinh ngạjwtbc chícrgrnh làrafr sau khi ra ngoàrafri, họaecgkhusng khôjlring cảfkegm nhậifqln đxrytưifqlcenoc hơxbevi thởceno củigxna đxrytáctefm ngưifqllpgii Tốifqlng Nghi.

Sau khi Mụcchjc Xung nóutzni xong, khoảfkegng mộmcyxt phútykot sau vẫifqln khôjlring cóutzn ai xuấzgast hiệulpdn.

Mụcchjc Xung lậifqlp tứcwytc nhícrgru màrafry, lạjwtbi cao giọaecgng nóutzni: “Tôjlrii làrafr Mụcchjc Xung, thiếrdenu thàrafrnh chủigxn củigxna Mụcchjc phủigxn, mờlpgii thiếrdenu thàrafrnh chủigxn Tốifqlng ra gặrcrkp mặrcrkt mộmcyxt lầvpkfn, tôjlrii cóutzn chuyệulpdn quan trọaecgng cầvpkfn nóutzni vớjnebi thiếrdenu thàrafrnh chủigxn Tốifqlng”.

Lầvpkfn nàrafry, vấzgasn khôjlring cóutzn bấzgast cứcwyt ai đxrytáctefp lạjwtbi.

Mụcchjc Xung lậifqlp tứcwytc sầvpkfm mặrcrkt, nhìzlmcn vềrjtl phícrgra ôjlring Têdqqhdqqhn cạjwtbnh: “Hay ngưifqllpgii củigxna Tốifqlng Thàrafrnh đxrytãlpgi đxryti rồkfvpi?”

Ôrafrng Tềrjtlkhusng cóutzn vẻhgyy ngờlpgi vựsynwc, thoáctefng suy tưifql rồkfvpi lắrnysc đxrytvpkfu: “Khôjlring thểtvktrafro! Ngưifqllpgii củigxna Tốifqlng Thàrafrnh khôjlring thểtvkt đxryti nhanh nhưifql thếrden”.


Mụcchjc Xung nóutzni vớjnebi vẻhgyy khôjlring vui: “Vậifqly tạjwtbi sao khôjlring cóutzn ai xuấzgast hiệulpdn đxrytâoltjy?”

Ôrafrng Tềrjtlutzni vớjnebi vẻhgyy cay đxrytăpugmng: “Tôjlrii cũkhusng khôjlring biếrdent”.

“Tôjlrii làrafr Mụcchjc Xung, thiếrdenu thàrafrnh chủigxn củigxna Mụcchjc phủigxn, mờlpgii Tốifqlng thiếrdenu thàrafrnh chủigxn ra đxrytâoltjy mộmcyxt lầvpkfn!”

Mụcchjc Xung nhìzlmcn quanh, lạjwtbi nóutzni lớjnebn.

Nhưifqlng vẫifqln khôjlring ai đxrytáctefp lờlpgii, chỉcwytutzn tiếrdenng chim lícrgru rícrgru trêdqqhn câoltjy cổnscp thụcchj chọaecgc trờlpgii ởcenodqqhn cạjwtbnh.

Mụcchjc Xung tứcwytc giậifqln nghiếrdenn răpugmng: “Khốifqln kiếrdenp thậifqlt, rốifqlt cuộmcyxc họaecg đxrytang ởceno đxrytâoltju chứcwyt?”

“Rầvpkfm!”

Mụcchjc Xung vừlauqa dứcwytt lờlpgii, mộmcyxt nháctefnh câoltjy đxrytvpkfy láctef bỗcvbkng bay vềrjtl phícrgra ôjlring ta, nháctefnh câoltjy to cỡmexk cổnscp tay đxrytóutzn đxrytáctefnh thẳzgasng vàrafro ngựsynwc Mụcchjc Xung, Mụcchjc Xung bịjifx hấzgast bay.

“Ai đxrytzgasy?”

Ôrafrng Tềrjtlrafr cao thủigxn củigxna Mụcchjc phủigxn lậifqlp tứcwytc biếrdenn sắrnysc, thi nhau chăpugmn trưifqljnebc Mụcchjc Xung.

Mụcchjc Xung bòrafr dậifqly, khóutzne miệulpdng vẫifqln còrafrn vếrdent máctefu, ôjlring ta nghiếrdenn răpugmng nghiếrdenn lợcenoi, giậifqln dữxlqmbblit: “Rốifqlt cuộmcyxc làrafr ai vừlauqa đxrytáctefnh lébblin? Cútykot ra đxrytâoltjy cho tôjlrii!”

“Ha ha, mạjwtbnh miệulpdng thậifqlt”.

Đqwwaútykong lútykoc nàrafry, mộmcyxt giọaecgng nóutzni dícrgr dỏulpdm bỗcvbkng vang lêdqqhn.



Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.