Chàng Rể Chiến Thần

Chương 3097 :

    trước sau   

Chưruypơvabbng 3097:

Ôtoljng Têbevpnryki: “Cậxkrcu Mụvthoc, cậxkrcu nêbevpn tựxidq gặkumap ngưruypbevpi củsctka Tốonjmng Thàqtsunh thìzmrzvabbn, dùikww sao cũnzbpng chỉtmmsnryk thếpben thìzmrz mớcnnpi thểbukw hiệdwbcn đjbhnưruypttajc thàqtsunh ýxwkn củsctka chúbevpng ta”.

Mụvthoc Xung hơvabbi do dựxidq, ôiospng ta biếpbent cao thủsctk củsctka Tốonjmng Thàqtsunh đjbhnãsegg đjbhnuổtpzwi hếpbent mấtdxey thếpben lựxidqc nhòsapnm ngónryk Mụvthoc phủsctk đjbhni, bêbevpn cạbevpnh Tốonjmng Nghịljomnryk hai cao thủsctk Siêbevpu Phàqtsum Cửdlisu Cảgyennh đjbhntmmsnh phong.

Ôtoljng ta sợttaj nhỡtfblqtsun bạbevpc khôiospng xong, nếpbenu đjbhnonjmi phưruypơvabbng muốonjmn giếpbent ôiospng ta thìzmrz rấtdxet dễhuymqtsung.

Nhưruypng khi nghĩrken đjbhnếpbenn vịljom tríiosp chủsctk Mụvthoc phủsctk, áelbynh mắtdxet Mụvthoc Xung lạbevpi nónrykng rựxidqc, ôiospng ta cắtdxen răpybzng: “Đsctkưruypttajc, vậxkrcy tôiospi sẽtolj đjbhni gặkumap ngưruypbevpi củsctka Tốonjmng Thàqtsunh vớcnnpi ôiospng mộkumat chuyếpbenn!”


ruypơvabbng Chấtdxen nhanh chónrykng biếpbent đjbhnưruypttajc chuyệdwbcn Mụvthoc Xung dẫonjmn ngưruypbevpi đjbhni tìzmrzm Tốonjmng Nghịljom.

Hoàqtsui Lam tứpybzc giậxkrcn nónryki: “Anh Chấtdxen, têbevpn khốonjmn nàqtsuy đjbhnúbevpng làqtsu chẳtzexng ra gìzmrz, rõsapnqtsung anh đjbhnãseggqtsun bạbevpc vớcnnpi ngưruypbevpi củsctka Tốonjmng Thàqtsunh xong rồvprhi, ôiospng ta lạbevpi đjbhni tìzmrzm đjbhnonjmi phưruypơvabbng tiếpbenp”.

ruypơvabbng Chấtdxen cưruypbevpi nhạbevpt, nónryki: “Côiosp cứpybzbevpn tâomqnm, ôiospng ta sẽtolj khôiospng thàqtsunh côiospng đjbhnâomqnu, nếpbenu ôiospng ta đjbhni †ìzmrzm ngưruypbevpi củsctka nhàqtsu họutws Tốonjmng, cónryk lẽtolj sẽtolj tựxidq chuốonjmc lấtdxey nhụvthoc”.

dlis lốonjmi vàqtsuo Mụvthoc phủsctk.

Mụvthoc Xung dẫonjmn mấtdxey cao thủsctk đjbhntmmsnh cao củsctka Mụvthoc phủsctk ra ngoàqtsui.

“Tôiospi làqtsu Mụvthoc Xung, thiếpbenu thàqtsunh chủsctk củsctka Mụvthoc phủsctk, mờbevpi thiếpbenu thàqtsunh chủsctk Tốonjmng ra gặkumap mặkumat mộkumat lầtfbln!”

Mụvthoc Xung chấtdxep tay, nónryki vớcnnpi phíiospa trưruypcnnpc.

Đsctkiềjtxuu khiếpbenn ôiospng ta kinh ngạbevpc chíiospnh làqtsu sau khi ra ngoàqtsui, họutwsnzbpng khôiospng cảgyenm nhậxkrcn đjbhnưruypttajc hơvabbi thởolgy củsctka đjbhnáelbym ngưruypbevpi Tốonjmng Nghi.

Sau khi Mụvthoc Xung nónryki xong, khoảgyenng mộkumat phúbevpt sau vẫonjmn khôiospng cónryk ai xuấtdxet hiệdwbcn.

Mụvthoc Xung lậxkrcp tứpybzc nhíiospu màqtsuy, lạbevpi cao giọutwsng nónryki: “Tôiospi làqtsu Mụvthoc Xung, thiếpbenu thàqtsunh chủsctk củsctka Mụvthoc phủsctk, mờbevpi thiếpbenu thàqtsunh chủsctk Tốonjmng ra gặkumap mặkumat mộkumat lầtfbln, tôiospi cónryk chuyệdwbcn quan trọutwsng cầtfbln nónryki vớcnnpi thiếpbenu thàqtsunh chủsctk Tốonjmng”.

Lầtfbln nàqtsuy, vấtdxen khôiospng cónryk bấtdxet cứpybz ai đjbhnáelbyp lạbevpi.

Mụvthoc Xung lậxkrcp tứpybzc sầtfblm mặkumat, nhìzmrzn vềjtxu phíiospa ôiospng Têbevpbevpn cạbevpnh: “Hay ngưruypbevpi củsctka Tốonjmng Thàqtsunh đjbhnãsegg đjbhni rồvprhi?”

Ôtoljng Tềjtxunzbpng cónryk vẻtdxe ngờbevp vựxidqc, thoáelbyng suy tưruyp rồvprhi lắtdxec đjbhntfblu: “Khôiospng thểbukwqtsuo! Ngưruypbevpi củsctka Tốonjmng Thàqtsunh khôiospng thểbukw đjbhni nhanh nhưruyp thếpben”.


Mụvthoc Xung nónryki vớcnnpi vẻtdxe khôiospng vui: “Vậxkrcy tạbevpi sao khôiospng cónryk ai xuấtdxet hiệdwbcn đjbhnâomqny?”

Ôtoljng Tềjtxunryki vớcnnpi vẻtdxe cay đjbhnăpybzng: “Tôiospi cũnzbpng khôiospng biếpbent”.

“Tôiospi làqtsu Mụvthoc Xung, thiếpbenu thàqtsunh chủsctk củsctka Mụvthoc phủsctk, mờbevpi Tốonjmng thiếpbenu thàqtsunh chủsctk ra đjbhnâomqny mộkumat lầtfbln!”

Mụvthoc Xung nhìzmrzn quanh, lạbevpi nónryki lớcnnpn.

Nhưruypng vẫonjmn khôiospng ai đjbhnáelbyp lờbevpi, chỉtmmsnryk tiếpbenng chim líiospu ríiospu trêbevpn câomqny cổtpzw thụvtho chọutwsc trờbevpi ởolgybevpn cạbevpnh.

Mụvthoc Xung tứpybzc giậxkrcn nghiếpbenn răpybzng: “Khốonjmn kiếpbenp thậxkrct, rốonjmt cuộkumac họutws đjbhnang ởolgy đjbhnâomqnu chứpybz?”

“Rầtfblm!”

Mụvthoc Xung vừonjma dứpybzt lờbevpi, mộkumat nháelbynh câomqny đjbhntfbly láelby bỗtiskng bay vềjtxu phíiospa ôiospng ta, nháelbynh câomqny to cỡtfbl cổtpzw tay đjbhnónryk đjbhnáelbynh thẳtzexng vàqtsuo ngựxidqc Mụvthoc Xung, Mụvthoc Xung bịljom hấtdxet bay.

“Ai đjbhntdxey?”

Ôtoljng Tềjtxuqtsu cao thủsctk củsctka Mụvthoc phủsctk lậxkrcp tứpybzc biếpbenn sắtdxec, thi nhau chăpybzn trưruypcnnpc Mụvthoc Xung.

Mụvthoc Xung bòsapn dậxkrcy, khónryke miệdwbcng vẫonjmn còsapnn vếpbent máelbyu, ôiospng ta nghiếpbenn răpybzng nghiếpbenn lợttaji, giậxkrcn dữfeedsgkft: “Rốonjmt cuộkumac làqtsu ai vừonjma đjbhnáelbynh lésgkfn? Cúbevpt ra đjbhnâomqny cho tôiospi!”

“Ha ha, mạbevpnh miệdwbcng thậxkrct”.

Đsctkúbevpng lúbevpc nàqtsuy, mộkumat giọutwsng nónryki díiosp dỏpargm bỗtiskng vang lêbevpn.



Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.