Chàng Rể Chiến Thần

Chương 3097 :

    trước sau   

Chưfqwfơcipvng 3097:

Ôckmvng Têffnlmtgui: “Cậbtlou Mụknnac, cậbtlou nêffnln tựvhft gặislsp ngưfqwfaaloi củybvva Tốtgihng Thàcipvnh thìpzwtcipvn, dùizha sao cũmtgung chỉopnfmtgu thếvhft thìpzwt mớcntai thểltye hiệcorpn đfjigưfqwfhdvdc thàcipvnh ýcnta củybvva chúnqfrng ta”.

Mụknnac Xung hơcipvi do dựvhft, ôomkwng ta biếvhftt cao thủybvv củybvva Tốtgihng Thàcipvnh đfjigãghkt đfjiguổybvvi hếvhftt mấbwcny thếvhft lựvhftc nhòvbtjm ngómtgu Mụknnac phủybvv đfjigi, bêffnln cạkkchnh Tốtgihng Nghịxyewmtgu hai cao thủybvv Siêffnlu Phàcipvm Cửogpbu Cảzdswnh đfjigopnfnh phong.

Ôckmvng ta sợhdvd nhỡubdocipvn bạkkchc khôomkwng xong, nếvhftu đfjigtgihi phưfqwfơcipvng muốtgihn giếvhftt ôomkwng ta thìpzwt rấbwcnt dễvqktcipvng.

Nhưfqwfng khi nghĩghkt đfjigếvhftn vịxyew trísonr chủybvv Mụknnac phủybvv, áwyuxnh mắvhftt Mụknnac Xung lạkkchi nómtgung rựvhftc, ôomkwng ta cắvhftn răltejng: “Đprbjưfqwfhdvdc, vậbtloy tôomkwi sẽcrlc đfjigi gặislsp ngưfqwfaaloi củybvva Tốtgihng Thàcipvnh vớcntai ôomkwng mộcntat chuyếvhftn!”


fqwfơcipvng Chấbwcnn nhanh chómtgung biếvhftt đfjigưfqwfhdvdc chuyệcorpn Mụknnac Xung dẫowwon ngưfqwfaaloi đfjigi tìpzwtm Tốtgihng Nghịxyew.

Hoàcipvi Lam tứdzwmc giậbtlon nómtgui: “Anh Chấbwcnn, têffnln khốtgihn nàcipvy đfjigúnqfrng làcipv chẳbwcnng ra gìpzwt, rõcrlccipvng anh đfjigãghktcipvn bạkkchc vớcntai ngưfqwfaaloi củybvva Tốtgihng Thàcipvnh xong rồwyuxi, ôomkwng ta lạkkchi đfjigi tìpzwtm đfjigtgihi phưfqwfơcipvng tiếvhftp”.

fqwfơcipvng Chấbwcnn cưfqwfaaloi nhạkkcht, nómtgui: “Côomkw cứdzwmffnln tâowtum, ôomkwng ta sẽcrlc khôomkwng thàcipvnh côomkwng đfjigâowtuu, nếvhftu ôomkwng ta đfjigi †ìpzwtm ngưfqwfaaloi củybvva nhàcipv họvomy Tốtgihng, cómtgu lẽcrlc sẽcrlc tựvhft chuốtgihc lấbwcny nhụknnac”.

hjle lốtgihi vàcipvo Mụknnac phủybvv.

Mụknnac Xung dẫowwon mấbwcny cao thủybvv đfjigopnfnh cao củybvva Mụknnac phủybvv ra ngoàcipvi.

“Tôomkwi làcipv Mụknnac Xung, thiếvhftu thàcipvnh chủybvv củybvva Mụknnac phủybvv, mờaaloi thiếvhftu thàcipvnh chủybvv Tốtgihng ra gặislsp mặislst mộcntat lầizjkn!”

Mụknnac Xung chấbwcnp tay, nómtgui vớcntai phísonra trưfqwfcntac.

Đprbjiềowwou khiếvhftn ôomkwng ta kinh ngạkkchc chísonrnh làcipv sau khi ra ngoàcipvi, họvomymtgung khôomkwng cảzdswm nhậbtlon đfjigưfqwfhdvdc hơcipvi thởogpb củybvva đfjigáwyuxm ngưfqwfaaloi Tốtgihng Nghi.

Sau khi Mụknnac Xung nómtgui xong, khoảzdswng mộcntat phúnqfrt sau vẫowwon khôomkwng cómtgu ai xuấbwcnt hiệcorpn.

Mụknnac Xung lậbtlop tứdzwmc nhísonru màcipvy, lạkkchi cao giọvomyng nómtgui: “Tôomkwi làcipv Mụknnac Xung, thiếvhftu thàcipvnh chủybvv củybvva Mụknnac phủybvv, mờaaloi thiếvhftu thàcipvnh chủybvv Tốtgihng ra gặislsp mặislst mộcntat lầizjkn, tôomkwi cómtgu chuyệcorpn quan trọvomyng cầizjkn nómtgui vớcntai thiếvhftu thàcipvnh chủybvv Tốtgihng”.

Lầizjkn nàcipvy, vấbwcnn khôomkwng cómtgu bấbwcnt cứdzwm ai đfjigáwyuxp lạkkchi.

Mụknnac Xung lậbtlop tứdzwmc sầizjkm mặislst, nhìpzwtn vềowwo phísonra ôomkwng Têffnlffnln cạkkchnh: “Hay ngưfqwfaaloi củybvva Tốtgihng Thàcipvnh đfjigãghkt đfjigi rồwyuxi?”

Ôckmvng Tềowwomtgung cómtgu vẻhjle ngờaalo vựvhftc, thoáwyuxng suy tưfqwf rồwyuxi lắvhftc đfjigizjku: “Khôomkwng thểltyecipvo! Ngưfqwfaaloi củybvva Tốtgihng Thàcipvnh khôomkwng thểltye đfjigi nhanh nhưfqwf thếvhft”.


Mụknnac Xung nómtgui vớcntai vẻhjle khôomkwng vui: “Vậbtloy tạkkchi sao khôomkwng cómtgu ai xuấbwcnt hiệcorpn đfjigâowtuy?”

Ôckmvng Tềowwomtgui vớcntai vẻhjle cay đfjigăltejng: “Tôomkwi cũmtgung khôomkwng biếvhftt”.

“Tôomkwi làcipv Mụknnac Xung, thiếvhftu thàcipvnh chủybvv củybvva Mụknnac phủybvv, mờaaloi Tốtgihng thiếvhftu thàcipvnh chủybvv ra đfjigâowtuy mộcntat lầizjkn!”

Mụknnac Xung nhìpzwtn quanh, lạkkchi nómtgui lớcntan.

Nhưfqwfng vẫowwon khôomkwng ai đfjigáwyuxp lờaaloi, chỉopnfmtgu tiếvhftng chim lísonru rísonru trêffnln câowtuy cổybvv thụknna chọvomyc trờaaloi ởogpbffnln cạkkchnh.

Mụknnac Xung tứdzwmc giậbtlon nghiếvhftn răltejng: “Khốtgihn kiếvhftp thậbtlot, rốtgiht cuộcntac họvomy đfjigang ởogpb đfjigâowtuu chứdzwm?”

“Rầizjkm!”

Mụknnac Xung vừrarwa dứdzwmt lờaaloi, mộcntat nháwyuxnh câowtuy đfjigizjky láwyux bỗhgwing bay vềowwo phísonra ôomkwng ta, nháwyuxnh câowtuy to cỡubdo cổybvv tay đfjigómtgu đfjigáwyuxnh thẳbwcnng vàcipvo ngựvhftc Mụknnac Xung, Mụknnac Xung bịxyew hấbwcnt bay.

“Ai đfjigbwcny?”

Ôckmvng Tềowwocipv cao thủybvv củybvva Mụknnac phủybvv lậbtlop tứdzwmc biếvhftn sắvhftc, thi nhau chăltejn trưfqwfcntac Mụknnac Xung.

Mụknnac Xung bòvbtj dậbtloy, khómtgue miệcorpng vẫowwon còvbtjn vếvhftt máwyuxu, ôomkwng ta nghiếvhftn răltejng nghiếvhftn lợhdvdi, giậbtlon dữdqlcybvvt: “Rốtgiht cuộcntac làcipv ai vừrarwa đfjigáwyuxnh léybvvn? Cúnqfrt ra đfjigâowtuy cho tôomkwi!”

“Ha ha, mạkkchnh miệcorpng thậbtlot”.

Đprbjúnqfrng lúnqfrc nàcipvy, mộcntat giọvomyng nómtgui dísonr dỏizham bỗhgwing vang lêffnln.



Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.