Chàng Rể Chiến Thần

Chương 3097 :

    trước sau   

Chưengqơbcseng 3097:

Ôpnvang Têegisfozqi: “Cậpjrbu Mụffnzc, cậpjrbu nêegisn tựengq gặdpghp ngưengqypoii củqhula Tốcjzmng Thàqneznh thìbcsebcsen, dùwnvj sao cũswkdng chỉehqdfozq thếkapi thìbcse mớnzpdi thểtsid hiệiiron đdtfgưengqjqslc thàqneznh ýcnwp củqhula chújckbng ta”.

Mụffnzc Xung hơbcsei do dựengq, ôntoung ta biếkapit cao thủqhul củqhula Tốcjzmng Thàqneznh đdtfgãtsid đdtfguổmnfqi hếkapit mấvdnly thếkapi lựengqc nhòbcsem ngófozq Mụffnzc phủqhul đdtfgi, bêegisn cạjurtnh Tốcjzmng Nghịrrcdfozq hai cao thủqhul Siêegisu Phàqnezm Cửqljfu Cảwnvjnh đdtfgehqdnh phong.

Ôpnvang ta sợjqsl nhỡmnwmqnezn bạjurtc khôntoung xong, nếkapiu đdtfgcjzmi phưengqơbcseng muốcjzmn giếkapit ôntoung ta thìbcse rấvdnlt dễnzpdqnezng.

Nhưengqng khi nghĩchjy đdtfgếkapin vịrrcd tríhxxm chủqhul Mụffnzc phủqhul, áypoinh mắmnfqt Mụffnzc Xung lạjurti nófozqng rựengqc, ôntoung ta cắmnfqn răbturng: “Đtynfưengqjqslc, vậpjrby tôntoui sẽgpka đdtfgi gặdpghp ngưengqypoii củqhula Tốcjzmng Thàqneznh vớnzpdi ôntoung mộeenet chuyếkapin!”


engqơbcseng Chấvdnln nhanh chófozqng biếkapit đdtfgưengqjqslc chuyệiiron Mụffnzc Xung dẫtivmn ngưengqypoii đdtfgi tìbcsem Tốcjzmng Nghịrrcd.

Hoàqnezi Lam tứehqdc giậpjrbn nófozqi: “Anh Chấvdnln, têegisn khốcjzmn nàqnezy đdtfgújckbng làqnez chẳdjsyng ra gìbcse, rõmnfqqnezng anh đdtfgãtsidqnezn bạjurtc vớnzpdi ngưengqypoii củqhula Tốcjzmng Thàqneznh xong rồpnvai, ôntoung ta lạjurti đdtfgi tìbcsem đdtfgcjzmi phưengqơbcseng tiếkapip”.

engqơbcseng Chấvdnln cưengqypoii nhạjurtt, nófozqi: “Côntou cứehqdegisn tâijuhm, ôntoung ta sẽgpka khôntoung thàqneznh côntoung đdtfgâijuhu, nếkapiu ôntoung ta đdtfgi †ìbcsem ngưengqypoii củqhula nhàqnez họjckb Tốcjzmng, cófozq lẽgpka sẽgpka tựengq chuốcjzmc lấvdnly nhụffnzc”.

dpgh lốcjzmi vàqnezo Mụffnzc phủqhul.

Mụffnzc Xung dẫtivmn mấvdnly cao thủqhul đdtfgehqdnh cao củqhula Mụffnzc phủqhul ra ngoàqnezi.

“Tôntoui làqnez Mụffnzc Xung, thiếkapiu thàqneznh chủqhul củqhula Mụffnzc phủqhul, mờypoii thiếkapiu thàqneznh chủqhul Tốcjzmng ra gặdpghp mặdpght mộeenet lầtsidn!”

Mụffnzc Xung chấvdnlp tay, nófozqi vớnzpdi phíhxxma trưengqnzpdc.

Đtynfiềypoiu khiếkapin ôntoung ta kinh ngạjurtc chíhxxmnh làqnez sau khi ra ngoàqnezi, họjckbswkdng khôntoung cảwnvjm nhậpjrbn đdtfgưengqjqslc hơbcsei thởunll củqhula đdtfgáypoim ngưengqypoii Tốcjzmng Nghi.

Sau khi Mụffnzc Xung nófozqi xong, khoảwnvjng mộeenet phújckbt sau vẫtivmn khôntoung cófozq ai xuấvdnlt hiệiiron.

Mụffnzc Xung lậpjrbp tứehqdc nhíhxxmu màqnezy, lạjurti cao giọjckbng nófozqi: “Tôntoui làqnez Mụffnzc Xung, thiếkapiu thàqneznh chủqhul củqhula Mụffnzc phủqhul, mờypoii thiếkapiu thàqneznh chủqhul Tốcjzmng ra gặdpghp mặdpght mộeenet lầtsidn, tôntoui cófozq chuyệiiron quan trọjckbng cầtsidn nófozqi vớnzpdi thiếkapiu thàqneznh chủqhul Tốcjzmng”.

Lầtsidn nàqnezy, vấvdnln khôntoung cófozq bấvdnlt cứehqd ai đdtfgáypoip lạjurti.

Mụffnzc Xung lậpjrbp tứehqdc sầtsidm mặdpght, nhìbcsen vềypoi phíhxxma ôntoung Têegisegisn cạjurtnh: “Hay ngưengqypoii củqhula Tốcjzmng Thàqneznh đdtfgãtsid đdtfgi rồpnvai?”

Ôpnvang Tềypoiswkdng cófozq vẻpnva ngờypoi vựengqc, thoáypoing suy tưengq rồpnvai lắmnfqc đdtfgtsidu: “Khôntoung thểtsidqnezo! Ngưengqypoii củqhula Tốcjzmng Thàqneznh khôntoung thểtsid đdtfgi nhanh nhưengq thếkapi”.


Mụffnzc Xung nófozqi vớnzpdi vẻpnva khôntoung vui: “Vậpjrby tạjurti sao khôntoung cófozq ai xuấvdnlt hiệiiron đdtfgâijuhy?”

Ôpnvang Tềypoifozqi vớnzpdi vẻpnva cay đdtfgăbturng: “Tôntoui cũswkdng khôntoung biếkapit”.

“Tôntoui làqnez Mụffnzc Xung, thiếkapiu thàqneznh chủqhul củqhula Mụffnzc phủqhul, mờypoii Tốcjzmng thiếkapiu thàqneznh chủqhul ra đdtfgâijuhy mộeenet lầtsidn!”

Mụffnzc Xung nhìbcsen quanh, lạjurti nófozqi lớnzpdn.

Nhưengqng vẫtivmn khôntoung ai đdtfgáypoip lờypoii, chỉehqdfozq tiếkaping chim líhxxmu ríhxxmu trêegisn câijuhy cổmnfq thụffnz chọjckbc trờypoii ởunllegisn cạjurtnh.

Mụffnzc Xung tứehqdc giậpjrbn nghiếkapin răbturng: “Khốcjzmn kiếkapip thậpjrbt, rốcjzmt cuộeenec họjckb đdtfgang ởunll đdtfgâijuhu chứehqd?”

“Rầtsidm!”

Mụffnzc Xung vừijuha dứehqdt lờypoii, mộeenet nháypoinh câijuhy đdtfgtsidy láypoi bỗmnwmng bay vềypoi phíhxxma ôntoung ta, nháypoinh câijuhy to cỡmnwm cổmnfq tay đdtfgófozq đdtfgáypoinh thẳdjsyng vàqnezo ngựengqc Mụffnzc Xung, Mụffnzc Xung bịrrcd hấvdnlt bay.

“Ai đdtfgvdnly?”

Ôpnvang Tềypoiqnez cao thủqhul củqhula Mụffnzc phủqhul lậpjrbp tứehqdc biếkapin sắmnfqc, thi nhau chăbturn trưengqnzpdc Mụffnzc Xung.

Mụffnzc Xung bòbcse dậpjrby, khófozqe miệiirong vẫtivmn còbcsen vếkapit máypoiu, ôntoung ta nghiếkapin răbturng nghiếkapin lợjqsli, giậpjrbn dữuhyvtivmt: “Rốcjzmt cuộeenec làqnez ai vừijuha đdtfgáypoinh létivmn? Cújckbt ra đdtfgâijuhy cho tôntoui!”

“Ha ha, mạjurtnh miệiirong thậpjrbt”.

Đtynfújckbng lújckbc nàqnezy, mộeenet giọjckbng nófozqi díhxxm dỏiirom bỗmnwmng vang lêegisn.



Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.