Chàng Rể Chiến Thần

Chương 3097 :

    trước sau   

Chưlkokơwstlng 3097:

Ôfhvjng Tênmsvjsapi: “Cậtvfyu Mụdejgc, cậtvfyu nênmsvn tựqoqo gặtanlp ngưlkokbtbpi củvuloa Tốbtbpng Thàwrpxnh thìbhhcwstln, dùpngn sao cũeldyng chỉixrzjsap thếfhvj thìbhhc mớnilni thểmjsu hiệbhhcn đkomfưlkokotftc thàwrpxnh ýchfl củvuloa chúgifrng ta”.

Mụdejgc Xung hơwstli do dựqoqo, ôgyabng ta biếfhvjt cao thủvulo củvuloa Tốbtbpng Thàwrpxnh đkomfãilqg đkomfuổbfopi hếfhvjt mấuwfky thếfhvj lựqoqoc nhòipnrm ngójsap Mụdejgc phủvulo đkomfi, bênmsvn cạilqgnh Tốbtbpng Nghịovnhjsap hai cao thủvulo Siênmsvu Phàwrpxm Cửkimyu Cảlpennh đkomfixrznh phong.

Ôfhvjng ta sợotft nhỡqindwrpxn bạilqgc khôgyabng xong, nếfhvju đkomfbtbpi phưlkokơwstlng muốbtbpn giếfhvjt ôgyabng ta thìbhhc rấuwfkt dễkomfwrpxng.

Nhưlkokng khi nghĩtdcv đkomfếfhvjn vịovnh trízhmf chủvulo Mụdejgc phủvulo, ázhmfnh mắdrjut Mụdejgc Xung lạilqgi nójsapng rựqoqoc, ôgyabng ta cắdrjun răkbxjng: “Đbhhcưlkokotftc, vậtvfyy tôgyabi sẽtanl đkomfi gặtanlp ngưlkokbtbpi củvuloa Tốbtbpng Thàwrpxnh vớnilni ôgyabng mộlkokt chuyếfhvjn!”


lkokơwstlng Chấuwfkn nhanh chójsapng biếfhvjt đkomfưlkokotftc chuyệbhhcn Mụdejgc Xung dẫgyabn ngưlkokbtbpi đkomfi tìbhhcm Tốbtbpng Nghịovnh.

Hoàwrpxi Lam tứwrpxc giậtvfyn nójsapi: “Anh Chấuwfkn, tênmsvn khốbtbpn nàwrpxy đkomfúgifrng làwrpx chẳbdghng ra gìbhhc, rõstiywrpxng anh đkomfãilqgwrpxn bạilqgc vớnilni ngưlkokbtbpi củvuloa Tốbtbpng Thàwrpxnh xong rồfaxmi, ôgyabng ta lạilqgi đkomfi tìbhhcm đkomfbtbpi phưlkokơwstlng tiếfhvjp”.

lkokơwstlng Chấuwfkn cưlkokbtbpi nhạilqgt, nójsapi: “Côgyab cứwrpxnmsvn tâeekpm, ôgyabng ta sẽtanl khôgyabng thàwrpxnh côgyabng đkomfâeekpu, nếfhvju ôgyabng ta đkomfi †ìbhhcm ngưlkokbtbpi củvuloa nhàwrpx họovwu Tốbtbpng, cójsap lẽtanl sẽtanl tựqoqo chuốbtbpc lấuwfky nhụdejgc”.

wstl lốbtbpi vàwrpxo Mụdejgc phủvulo.

Mụdejgc Xung dẫgyabn mấuwfky cao thủvulo đkomfixrznh cao củvuloa Mụdejgc phủvulo ra ngoàwrpxi.

“Tôgyabi làwrpx Mụdejgc Xung, thiếfhvju thàwrpxnh chủvulo củvuloa Mụdejgc phủvulo, mờbtbpi thiếfhvju thàwrpxnh chủvulo Tốbtbpng ra gặtanlp mặtanlt mộlkokt lầbhhcn!”

Mụdejgc Xung chấuwfkp tay, nójsapi vớnilni phízhmfa trưlkoknilnc.

Đbhhciềlpenu khiếfhvjn ôgyabng ta kinh ngạilqgc chízhmfnh làwrpx sau khi ra ngoàwrpxi, họovwueldyng khôgyabng cảlpenm nhậtvfyn đkomfưlkokotftc hơwstli thởnedr củvuloa đkomfázhmfm ngưlkokbtbpi Tốbtbpng Nghi.

Sau khi Mụdejgc Xung nójsapi xong, khoảlpenng mộlkokt phúgifrt sau vẫgyabn khôgyabng cójsap ai xuấuwfkt hiệbhhcn.

Mụdejgc Xung lậtvfyp tứwrpxc nhízhmfu màwrpxy, lạilqgi cao giọovwung nójsapi: “Tôgyabi làwrpx Mụdejgc Xung, thiếfhvju thàwrpxnh chủvulo củvuloa Mụdejgc phủvulo, mờbtbpi thiếfhvju thàwrpxnh chủvulo Tốbtbpng ra gặtanlp mặtanlt mộlkokt lầbhhcn, tôgyabi cójsap chuyệbhhcn quan trọovwung cầbhhcn nójsapi vớnilni thiếfhvju thàwrpxnh chủvulo Tốbtbpng”.

Lầbhhcn nàwrpxy, vấuwfkn khôgyabng cójsap bấuwfkt cứwrpx ai đkomfázhmfp lạilqgi.

Mụdejgc Xung lậtvfyp tứwrpxc sầbhhcm mặtanlt, nhìbhhcn vềlpen phízhmfa ôgyabng Tênmsvnmsvn cạilqgnh: “Hay ngưlkokbtbpi củvuloa Tốbtbpng Thàwrpxnh đkomfãilqg đkomfi rồfaxmi?”

Ôfhvjng Tềlpeneldyng cójsap vẻixrz ngờbtbp vựqoqoc, thoázhmfng suy tưlkok rồfaxmi lắdrjuc đkomfbhhcu: “Khôgyabng thểmjsuwrpxo! Ngưlkokbtbpi củvuloa Tốbtbpng Thàwrpxnh khôgyabng thểmjsu đkomfi nhanh nhưlkok thếfhvj”.


Mụdejgc Xung nójsapi vớnilni vẻixrz khôgyabng vui: “Vậtvfyy tạilqgi sao khôgyabng cójsap ai xuấuwfkt hiệbhhcn đkomfâeekpy?”

Ôfhvjng Tềlpenjsapi vớnilni vẻixrz cay đkomfăkbxjng: “Tôgyabi cũeldyng khôgyabng biếfhvjt”.

“Tôgyabi làwrpx Mụdejgc Xung, thiếfhvju thàwrpxnh chủvulo củvuloa Mụdejgc phủvulo, mờbtbpi Tốbtbpng thiếfhvju thàwrpxnh chủvulo ra đkomfâeekpy mộlkokt lầbhhcn!”

Mụdejgc Xung nhìbhhcn quanh, lạilqgi nójsapi lớnilnn.

Nhưlkokng vẫgyabn khôgyabng ai đkomfázhmfp lờbtbpi, chỉixrzjsap tiếfhvjng chim lízhmfu rízhmfu trênmsvn câeekpy cổbfop thụdejg chọovwuc trờbtbpi ởnedrnmsvn cạilqgnh.

Mụdejgc Xung tứwrpxc giậtvfyn nghiếfhvjn răkbxjng: “Khốbtbpn kiếfhvjp thậtvfyt, rốbtbpt cuộlkokc họovwu đkomfang ởnedr đkomfâeekpu chứwrpx?”

“Rầbhhcm!”

Mụdejgc Xung vừghkpa dứwrpxt lờbtbpi, mộlkokt nházhmfnh câeekpy đkomfbhhcy lázhmf bỗtvfyng bay vềlpen phízhmfa ôgyabng ta, nházhmfnh câeekpy to cỡqind cổbfop tay đkomfójsap đkomfázhmfnh thẳbdghng vàwrpxo ngựqoqoc Mụdejgc Xung, Mụdejgc Xung bịovnh hấuwfkt bay.

“Ai đkomfuwfky?”

Ôfhvjng Tềlpenwrpx cao thủvulo củvuloa Mụdejgc phủvulo lậtvfyp tứwrpxc biếfhvjn sắdrjuc, thi nhau chăkbxjn trưlkoknilnc Mụdejgc Xung.

Mụdejgc Xung bòipnr dậtvfyy, khójsape miệbhhcng vẫgyabn còipnrn vếfhvjt mázhmfu, ôgyabng ta nghiếfhvjn răkbxjng nghiếfhvjn lợotfti, giậtvfyn dữqrghbmnzt: “Rốbtbpt cuộlkokc làwrpx ai vừghkpa đkomfázhmfnh lébmnzn? Cúgifrt ra đkomfâeekpy cho tôgyabi!”

“Ha ha, mạilqgnh miệbhhcng thậtvfyt”.

Đbhhcúgifrng lúgifrc nàwrpxy, mộlkokt giọovwung nójsapi dízhmf dỏsnlkm bỗtvfyng vang lênmsvn.



Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.