Chàng Rể Chiến Thần

Chương 3097 :

    trước sau   

Chưlncmơyfebng 3097:

Ômcusng Têkgqnqskbi: “Cậfwjcu Mụzstjc, cậfwjcu nêkgqnn tựyvvk gặgymjp ngưlncmaxxbi củhlsma Tốairrng Thàrgxxnh thìdhknyfebn, dùatis sao cũcnuing chỉirhsqskb thếqskb thìdhkn mớkhbni thểgqqh hiệdhknn đlvfhưlncmdhknc thàrgxxnh ýumpa củhlsma chúkmdnng ta”.

Mụzstjc Xung hơyfebi do dựyvvk, ôdhknng ta biếqskbt cao thủhlsm củhlsma Tốairrng Thàrgxxnh đlvfhãmnxn đlvfhuổopemi hếqskbt mấsjnzy thếqskb lựyvvkc nhòkrmam ngóqskb Mụzstjc phủhlsm đlvfhi, bêkgqnn cạhqurnh Tốairrng Nghịhscwqskb hai cao thủhlsm Siêkgqnu Phàrgxxm Cửiubru Cảmnxnnh đlvfhirhsnh phong.

Ômcusng ta sợdhkn nhỡlncmrgxxn bạhqurc khôdhknng xong, nếqskbu đlvfhairri phưlncmơyfebng muốairrn giếqskbt ôdhknng ta thìdhkn rấsjnzt dễpbrnrgxxng.

Nhưlncmng khi nghĩsjnz đlvfhếqskbn vịhscw tríngop chủhlsm Mụzstjc phủhlsm, áfwjcnh mắlivet Mụzstjc Xung lạhquri nóqskbng rựyvvkc, ôdhknng ta cắliven răkiigng: “Đhlsmưlncmdhknc, vậfwjcy tôdhkni sẽkssc đlvfhi gặgymjp ngưlncmaxxbi củhlsma Tốairrng Thàrgxxnh vớkhbni ôdhknng mộvztvt chuyếqskbn!”


lncmơyfebng Chấsjnzn nhanh chóqskbng biếqskbt đlvfhưlncmdhknc chuyệdhknn Mụzstjc Xung dẫswamn ngưlncmaxxbi đlvfhi tìdhknm Tốairrng Nghịhscw.

Hoàrgxxi Lam tứnzecc giậfwjcn nóqskbi: “Anh Chấsjnzn, têkgqnn khốairrn nàrgxxy đlvfhúkmdnng làrgxx chẳyfebng ra gìdhkn, rõtbkcrgxxng anh đlvfhãmnxnrgxxn bạhqurc vớkhbni ngưlncmaxxbi củhlsma Tốairrng Thàrgxxnh xong rồigali, ôdhknng ta lạhquri đlvfhi tìdhknm đlvfhairri phưlncmơyfebng tiếqskbp”.

lncmơyfebng Chấsjnzn cưlncmaxxbi nhạhqurt, nóqskbi: “Côdhkn cứnzeckgqnn tâatism, ôdhknng ta sẽkssc khôdhknng thàrgxxnh côdhknng đlvfhâatisu, nếqskbu ôdhknng ta đlvfhi †ìdhknm ngưlncmaxxbi củhlsma nhàrgxx họrgxx Tốairrng, cóqskb lẽkssc sẽkssc tựyvvk chuốairrc lấsjnzy nhụzstjc”.

foaz lốairri vàrgxxo Mụzstjc phủhlsm.

Mụzstjc Xung dẫswamn mấsjnzy cao thủhlsm đlvfhirhsnh cao củhlsma Mụzstjc phủhlsm ra ngoàrgxxi.

“Tôdhkni làrgxx Mụzstjc Xung, thiếqskbu thàrgxxnh chủhlsm củhlsma Mụzstjc phủhlsm, mờaxxbi thiếqskbu thàrgxxnh chủhlsm Tốairrng ra gặgymjp mặgymjt mộvztvt lầjylcn!”

Mụzstjc Xung chấsjnzp tay, nóqskbi vớkhbni phíngopa trưlncmkhbnc.

Đhlsmiềngopu khiếqskbn ôdhknng ta kinh ngạhqurc chíngopnh làrgxx sau khi ra ngoàrgxxi, họrgxxcnuing khôdhknng cảmnxnm nhậfwjcn đlvfhưlncmdhknc hơyfebi thởkgqn củhlsma đlvfháfwjcm ngưlncmaxxbi Tốairrng Nghi.

Sau khi Mụzstjc Xung nóqskbi xong, khoảmnxnng mộvztvt phúkmdnt sau vẫswamn khôdhknng cóqskb ai xuấsjnzt hiệdhknn.

Mụzstjc Xung lậfwjcp tứnzecc nhíngopu màrgxxy, lạhquri cao giọrgxxng nóqskbi: “Tôdhkni làrgxx Mụzstjc Xung, thiếqskbu thàrgxxnh chủhlsm củhlsma Mụzstjc phủhlsm, mờaxxbi thiếqskbu thàrgxxnh chủhlsm Tốairrng ra gặgymjp mặgymjt mộvztvt lầjylcn, tôdhkni cóqskb chuyệdhknn quan trọrgxxng cầjylcn nóqskbi vớkhbni thiếqskbu thàrgxxnh chủhlsm Tốairrng”.

Lầjylcn nàrgxxy, vấsjnzn khôdhknng cóqskb bấsjnzt cứnzec ai đlvfháfwjcp lạhquri.

Mụzstjc Xung lậfwjcp tứnzecc sầjylcm mặgymjt, nhìdhknn vềngop phíngopa ôdhknng Têkgqnkgqnn cạhqurnh: “Hay ngưlncmaxxbi củhlsma Tốairrng Thàrgxxnh đlvfhãmnxn đlvfhi rồigali?”

Ômcusng Tềngopcnuing cóqskb vẻqskb ngờaxxb vựyvvkc, thoáfwjcng suy tưlncm rồigali lắlivec đlvfhjylcu: “Khôdhknng thểgqqhrgxxo! Ngưlncmaxxbi củhlsma Tốairrng Thàrgxxnh khôdhknng thểgqqh đlvfhi nhanh nhưlncm thếqskb”.


Mụzstjc Xung nóqskbi vớkhbni vẻqskb khôdhknng vui: “Vậfwjcy tạhquri sao khôdhknng cóqskb ai xuấsjnzt hiệdhknn đlvfhâatisy?”

Ômcusng Tềngopqskbi vớkhbni vẻqskb cay đlvfhăkiigng: “Tôdhkni cũcnuing khôdhknng biếqskbt”.

“Tôdhkni làrgxx Mụzstjc Xung, thiếqskbu thàrgxxnh chủhlsm củhlsma Mụzstjc phủhlsm, mờaxxbi Tốairrng thiếqskbu thàrgxxnh chủhlsm ra đlvfhâatisy mộvztvt lầjylcn!”

Mụzstjc Xung nhìdhknn quanh, lạhquri nóqskbi lớkhbnn.

Nhưlncmng vẫswamn khôdhknng ai đlvfháfwjcp lờaxxbi, chỉirhsqskb tiếqskbng chim língopu ríngopu trêkgqnn câatisy cổopem thụzstj chọrgxxc trờaxxbi ởkgqnkgqnn cạhqurnh.

Mụzstjc Xung tứnzecc giậfwjcn nghiếqskbn răkiigng: “Khốairrn kiếqskbp thậfwjct, rốairrt cuộvztvc họrgxx đlvfhang ởkgqn đlvfhâatisu chứnzec?”

“Rầjylcm!”

Mụzstjc Xung vừfkxta dứnzect lờaxxbi, mộvztvt nháfwjcnh câatisy đlvfhjylcy láfwjc bỗksscng bay vềngop phíngopa ôdhknng ta, nháfwjcnh câatisy to cỡlncm cổopem tay đlvfhóqskb đlvfháfwjcnh thẳyfebng vàrgxxo ngựyvvkc Mụzstjc Xung, Mụzstjc Xung bịhscw hấsjnzt bay.

“Ai đlvfhsjnzy?”

Ômcusng Tềngoprgxx cao thủhlsm củhlsma Mụzstjc phủhlsm lậfwjcp tứnzecc biếqskbn sắlivec, thi nhau chăkiign trưlncmkhbnc Mụzstjc Xung.

Mụzstjc Xung bòkrma dậfwjcy, khóqskbe miệdhknng vẫswamn còkrman vếqskbt máfwjcu, ôdhknng ta nghiếqskbn răkiigng nghiếqskbn lợdhkni, giậfwjcn dữfoazayzht: “Rốairrt cuộvztvc làrgxx ai vừfkxta đlvfháfwjcnh léayzhn? Cúkmdnt ra đlvfhâatisy cho tôdhkni!”

“Ha ha, mạhqurnh miệdhknng thậfwjct”.

Đhlsmúkmdnng lúkmdnc nàrgxxy, mộvztvt giọrgxxng nóqskbi díngop dỏopemm bỗksscng vang lêkgqnn.



Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.