Chàng Rể Chiến Thần

Chương 3097 :

    trước sau   

Chưrudlơnqrkng 3097:

Ômbslng Têhtkpmufdi: “Cậvudnu Mụnqrkc, cậvudnu nêhtkpn tựwuyi gặshfsp ngưrudlxhkli củfxbka Tốnjeung Thàrzadnh thìrmetnqrkn, dùjycv sao cũzsilng chỉdbmymufd thếsnir thìrmet mớaztbi thểzsil hiệtrypn đpseyưrudlnupcc thàrzadnh ýaztb củfxbka chúulsnng ta”.

Mụnqrkc Xung hơnqrki do dựwuyi, ôvujgng ta biếsnirt cao thủfxbk củfxbka Tốnjeung Thàrzadnh đpseyãbkpq đpseyuổzfmoi hếsnirt mấetuoy thếsnir lựwuyic nhòjycvm ngómufd Mụnqrkc phủfxbk đpseyi, bêhtkpn cạlzshnh Tốnjeung Nghịhqnzmufd hai cao thủfxbk Siêhtkpu Phàrzadm Cửnyncu Cảsodbnh đpseydbmynh phong.

Ômbslng ta sợnupc nhỡzkbbrzadn bạlzshc khôvujgng xong, nếsniru đpseynjeui phưrudlơnqrkng muốnjeun giếsnirt ôvujgng ta thìrmet rấetuot dễsnirrzadng.

Nhưrudlng khi nghĩmwma đpseyếsnirn vịhqnz trífyxd chủfxbk Mụnqrkc phủfxbk, ádcrqnh mắnynct Mụnqrkc Xung lạlzshi nómufdng rựwuyic, ôvujgng ta cắnyncn răizoang: “Đsnirưrudlnupcc, vậvudny tôvujgi sẽcwfl đpseyi gặshfsp ngưrudlxhkli củfxbka Tốnjeung Thàrzadnh vớaztbi ôvujgng mộkuzbt chuyếsnirn!”


rudlơnqrkng Chấetuon nhanh chómufdng biếsnirt đpseyưrudlnupcc chuyệtrypn Mụnqrkc Xung dẫzxohn ngưrudlxhkli đpseyi tìrmetm Tốnjeung Nghịhqnz.

Hoàrzadi Lam tứinbvc giậvudnn nómufdi: “Anh Chấetuon, têhtkpn khốnjeun nàrzady đpseyúulsnng làrzad chẳntpqng ra gìrmet, rõksytrzadng anh đpseyãbkpqrzadn bạlzshc vớaztbi ngưrudlxhkli củfxbka Tốnjeung Thàrzadnh xong rồsodbi, ôvujgng ta lạlzshi đpseyi tìrmetm đpseynjeui phưrudlơnqrkng tiếsnirp”.

rudlơnqrkng Chấetuon cưrudlxhkli nhạlzsht, nómufdi: “Côvujg cứinbvhtkpn târudlm, ôvujgng ta sẽcwfl khôvujgng thàrzadnh côvujgng đpseyârudlu, nếsniru ôvujgng ta đpseyi †ìrmetm ngưrudlxhkli củfxbka nhàrzad họmrgz Tốnjeung, cómufd lẽcwfl sẽcwfl tựwuyi chuốnjeuc lấetuoy nhụnqrkc”.

bkeq lốnjeui vàrzado Mụnqrkc phủfxbk.

Mụnqrkc Xung dẫzxohn mấetuoy cao thủfxbk đpseydbmynh cao củfxbka Mụnqrkc phủfxbk ra ngoàrzadi.

“Tôvujgi làrzad Mụnqrkc Xung, thiếsniru thàrzadnh chủfxbk củfxbka Mụnqrkc phủfxbk, mờxhkli thiếsniru thàrzadnh chủfxbk Tốnjeung ra gặshfsp mặshfst mộkuzbt lầuzpzn!”

Mụnqrkc Xung chấetuop tay, nómufdi vớaztbi phífyxda trưrudlaztbc.

Đsniriềbkpqu khiếsnirn ôvujgng ta kinh ngạlzshc chífyxdnh làrzad sau khi ra ngoàrzadi, họmrgzzsilng khôvujgng cảsodbm nhậvudnn đpseyưrudlnupcc hơnqrki thởgkic củfxbka đpseyádcrqm ngưrudlxhkli Tốnjeung Nghi.

Sau khi Mụnqrkc Xung nómufdi xong, khoảsodbng mộkuzbt phúulsnt sau vẫzxohn khôvujgng cómufd ai xuấetuot hiệtrypn.

Mụnqrkc Xung lậvudnp tứinbvc nhífyxdu màrzady, lạlzshi cao giọmrgzng nómufdi: “Tôvujgi làrzad Mụnqrkc Xung, thiếsniru thàrzadnh chủfxbk củfxbka Mụnqrkc phủfxbk, mờxhkli thiếsniru thàrzadnh chủfxbk Tốnjeung ra gặshfsp mặshfst mộkuzbt lầuzpzn, tôvujgi cómufd chuyệtrypn quan trọmrgzng cầuzpzn nómufdi vớaztbi thiếsniru thàrzadnh chủfxbk Tốnjeung”.

Lầuzpzn nàrzady, vấetuon khôvujgng cómufd bấetuot cứinbv ai đpseyádcrqp lạlzshi.

Mụnqrkc Xung lậvudnp tứinbvc sầuzpzm mặshfst, nhìrmetn vềbkpq phífyxda ôvujgng Têhtkphtkpn cạlzshnh: “Hay ngưrudlxhkli củfxbka Tốnjeung Thàrzadnh đpseyãbkpq đpseyi rồsodbi?”

Ômbslng Tềbkpqzsilng cómufd vẻwuyi ngờxhkl vựwuyic, thoádcrqng suy tưrudl rồsodbi lắnyncc đpseyuzpzu: “Khôvujgng thểzsilrzado! Ngưrudlxhkli củfxbka Tốnjeung Thàrzadnh khôvujgng thểzsil đpseyi nhanh nhưrudl thếsnir”.


Mụnqrkc Xung nómufdi vớaztbi vẻwuyi khôvujgng vui: “Vậvudny tạlzshi sao khôvujgng cómufd ai xuấetuot hiệtrypn đpseyârudly?”

Ômbslng Tềbkpqmufdi vớaztbi vẻwuyi cay đpseyăizoang: “Tôvujgi cũzsilng khôvujgng biếsnirt”.

“Tôvujgi làrzad Mụnqrkc Xung, thiếsniru thàrzadnh chủfxbk củfxbka Mụnqrkc phủfxbk, mờxhkli Tốnjeung thiếsniru thàrzadnh chủfxbk ra đpseyârudly mộkuzbt lầuzpzn!”

Mụnqrkc Xung nhìrmetn quanh, lạlzshi nómufdi lớaztbn.

Nhưrudlng vẫzxohn khôvujgng ai đpseyádcrqp lờxhkli, chỉdbmymufd tiếsnirng chim lífyxdu rífyxdu trêhtkpn cârudly cổzfmo thụnqrk chọmrgzc trờxhkli ởgkichtkpn cạlzshnh.

Mụnqrkc Xung tứinbvc giậvudnn nghiếsnirn răizoang: “Khốnjeun kiếsnirp thậvudnt, rốnjeut cuộkuzbc họmrgz đpseyang ởgkic đpseyârudlu chứinbv?”

“Rầuzpzm!”

Mụnqrkc Xung vừbshua dứinbvt lờxhkli, mộkuzbt nhádcrqnh cârudly đpseyuzpzy ládcrq bỗrudlng bay vềbkpq phífyxda ôvujgng ta, nhádcrqnh cârudly to cỡzkbb cổzfmo tay đpseyómufd đpseyádcrqnh thẳntpqng vàrzado ngựwuyic Mụnqrkc Xung, Mụnqrkc Xung bịhqnz hấetuot bay.

“Ai đpseyetuoy?”

Ômbslng Tềbkpqrzad cao thủfxbk củfxbka Mụnqrkc phủfxbk lậvudnp tứinbvc biếsnirn sắnyncc, thi nhau chăizoan trưrudlaztbc Mụnqrkc Xung.

Mụnqrkc Xung bòjycv dậvudny, khómufde miệtrypng vẫzxohn còjycvn vếsnirt mádcrqu, ôvujgng ta nghiếsnirn răizoang nghiếsnirn lợnupci, giậvudnn dữrmetdcrqt: “Rốnjeut cuộkuzbc làrzad ai vừbshua đpseyádcrqnh lédcrqn? Cúulsnt ra đpseyârudly cho tôvujgi!”

“Ha ha, mạlzshnh miệtrypng thậvudnt”.

Đsnirúulsnng lúulsnc nàrzady, mộkuzbt giọmrgzng nómufdi dífyxd dỏzfmom bỗrudlng vang lêhtkpn.



Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.