Chàng Rể Chiến Thần

Chương 3097 :

    trước sau   

Chưzsmwơbtwbng 3097:

Ôvusung Têpgzvcwdpi: “Cậazlhu Mụbqdrc, cậazlhu nêpgzvn tựyvkz gặlvjcp ngưzsmwyitzi củsldta Tốurdbng Thàzyyznh thìjttmbtwbn, dùviqh sao cũbqdrng chỉwhekcwdp thếkyfw thìjttm mớoorvi thểutzp hiệrrrtn đutzpưzsmwwhekc thàzyyznh ýrrrt củsldta chúbtwbng ta”.

Mụbqdrc Xung hơbtwbi do dựyvkz, ôvnpfng ta biếkyfwt cao thủsldt củsldta Tốurdbng Thàzyyznh đutzpãzrkq đutzpuổwephi hếkyfwt mấutzpy thếkyfw lựyvkzc nhòhuqvm ngócwdp Mụbqdrc phủsldt đutzpi, bêpgzvn cạkjftnh Tốurdbng Nghịjrylcwdp hai cao thủsldt Siêpgzvu Phàzyyzm Cửxncfu Cảrtaznh đutzpwheknh phong.

Ôvusung ta sợwhek nhỡteivzyyzn bạkjftc khôvnpfng xong, nếkyfwu đutzpurdbi phưzsmwơbtwbng muốurdbn giếkyfwt ôvnpfng ta thìjttm rấutzpt dễrhbtzyyzng.

Nhưzsmwng khi nghĩzeks đutzpếkyfwn vịjryl trídyxk chủsldt Mụbqdrc phủsldt, áomuwnh mắynymt Mụbqdrc Xung lạkjfti nócwdpng rựyvkzc, ôvnpfng ta cắynymn răpgzvng: “Đdyxkưzsmwwhekc, vậazlhy tôvnpfi sẽcwdp đutzpi gặlvjcp ngưzsmwyitzi củsldta Tốurdbng Thàzyyznh vớoorvi ôvnpfng mộdvyet chuyếkyfwn!”


zsmwơbtwbng Chấutzpn nhanh chócwdpng biếkyfwt đutzpưzsmwwhekc chuyệrrrtn Mụbqdrc Xung dẫxncfn ngưzsmwyitzi đutzpi tìjttmm Tốurdbng Nghịjryl.

Hoàzyyzi Lam tứjttmc giậazlhn nócwdpi: “Anh Chấutzpn, têpgzvn khốurdbn nàzyyzy đutzpúbtwbng làzyyz chẳkuasng ra gìjttm, rõjrylzyyzng anh đutzpãzrkqzyyzn bạkjftc vớoorvi ngưzsmwyitzi củsldta Tốurdbng Thàzyyznh xong rồsuvli, ôvnpfng ta lạkjfti đutzpi tìjttmm đutzpurdbi phưzsmwơbtwbng tiếkyfwp”.

zsmwơbtwbng Chấutzpn cưzsmwyitzi nhạkjftt, nócwdpi: “Côvnpf cứjttmpgzvn tâwwxrm, ôvnpfng ta sẽcwdp khôvnpfng thàzyyznh côvnpfng đutzpâwwxru, nếkyfwu ôvnpfng ta đutzpi †ìjttmm ngưzsmwyitzi củsldta nhàzyyz họzrkq Tốurdbng, cócwdp lẽcwdp sẽcwdp tựyvkz chuốurdbc lấutzpy nhụbqdrc”.

aowi lốurdbi vàzyyzo Mụbqdrc phủsldt.

Mụbqdrc Xung dẫxncfn mấutzpy cao thủsldt đutzpwheknh cao củsldta Mụbqdrc phủsldt ra ngoàzyyzi.

“Tôvnpfi làzyyz Mụbqdrc Xung, thiếkyfwu thàzyyznh chủsldt củsldta Mụbqdrc phủsldt, mờyitzi thiếkyfwu thàzyyznh chủsldt Tốurdbng ra gặlvjcp mặlvjct mộdvyet lầurdbn!”

Mụbqdrc Xung chấutzpp tay, nócwdpi vớoorvi phídyxka trưzsmwoorvc.

Đdyxkiềdyxku khiếkyfwn ôvnpfng ta kinh ngạkjftc chídyxknh làzyyz sau khi ra ngoàzyyzi, họzrkqbqdrng khôvnpfng cảrtazm nhậazlhn đutzpưzsmwwhekc hơbtwbi thởdyxk củsldta đutzpáomuwm ngưzsmwyitzi Tốurdbng Nghi.

Sau khi Mụbqdrc Xung nócwdpi xong, khoảrtazng mộdvyet phúbtwbt sau vẫxncfn khôvnpfng cócwdp ai xuấutzpt hiệrrrtn.

Mụbqdrc Xung lậazlhp tứjttmc nhídyxku màzyyzy, lạkjfti cao giọzrkqng nócwdpi: “Tôvnpfi làzyyz Mụbqdrc Xung, thiếkyfwu thàzyyznh chủsldt củsldta Mụbqdrc phủsldt, mờyitzi thiếkyfwu thàzyyznh chủsldt Tốurdbng ra gặlvjcp mặlvjct mộdvyet lầurdbn, tôvnpfi cócwdp chuyệrrrtn quan trọzrkqng cầurdbn nócwdpi vớoorvi thiếkyfwu thàzyyznh chủsldt Tốurdbng”.

Lầurdbn nàzyyzy, vấutzpn khôvnpfng cócwdp bấutzpt cứjttm ai đutzpáomuwp lạkjfti.

Mụbqdrc Xung lậazlhp tứjttmc sầurdbm mặlvjct, nhìjttmn vềdyxk phídyxka ôvnpfng Têpgzvpgzvn cạkjftnh: “Hay ngưzsmwyitzi củsldta Tốurdbng Thàzyyznh đutzpãzrkq đutzpi rồsuvli?”

Ôvusung Tềdyxkbqdrng cócwdp vẻpstq ngờyitz vựyvkzc, thoáomuwng suy tưzsmw rồsuvli lắynymc đutzpurdbu: “Khôvnpfng thểutzpzyyzo! Ngưzsmwyitzi củsldta Tốurdbng Thàzyyznh khôvnpfng thểutzp đutzpi nhanh nhưzsmw thếkyfw”.


Mụbqdrc Xung nócwdpi vớoorvi vẻpstq khôvnpfng vui: “Vậazlhy tạkjfti sao khôvnpfng cócwdp ai xuấutzpt hiệrrrtn đutzpâwwxry?”

Ôvusung Tềdyxkcwdpi vớoorvi vẻpstq cay đutzpăpgzvng: “Tôvnpfi cũbqdrng khôvnpfng biếkyfwt”.

“Tôvnpfi làzyyz Mụbqdrc Xung, thiếkyfwu thàzyyznh chủsldt củsldta Mụbqdrc phủsldt, mờyitzi Tốurdbng thiếkyfwu thàzyyznh chủsldt ra đutzpâwwxry mộdvyet lầurdbn!”

Mụbqdrc Xung nhìjttmn quanh, lạkjfti nócwdpi lớoorvn.

Nhưzsmwng vẫxncfn khôvnpfng ai đutzpáomuwp lờyitzi, chỉwhekcwdp tiếkyfwng chim lídyxku rídyxku trêpgzvn câwwxry cổweph thụbqdr chọzrkqc trờyitzi ởdyxkpgzvn cạkjftnh.

Mụbqdrc Xung tứjttmc giậazlhn nghiếkyfwn răpgzvng: “Khốurdbn kiếkyfwp thậazlht, rốurdbt cuộdvyec họzrkq đutzpang ởdyxk đutzpâwwxru chứjttm?”

“Rầurdbm!”

Mụbqdrc Xung vừcykfa dứjttmt lờyitzi, mộdvyet nháomuwnh câwwxry đutzpurdby láomuw bỗfkrzng bay vềdyxk phídyxka ôvnpfng ta, nháomuwnh câwwxry to cỡteiv cổweph tay đutzpócwdp đutzpáomuwnh thẳkuasng vàzyyzo ngựyvkzc Mụbqdrc Xung, Mụbqdrc Xung bịjryl hấutzpt bay.

“Ai đutzputzpy?”

Ôvusung Tềdyxkzyyz cao thủsldt củsldta Mụbqdrc phủsldt lậazlhp tứjttmc biếkyfwn sắynymc, thi nhau chăpgzvn trưzsmwoorvc Mụbqdrc Xung.

Mụbqdrc Xung bòhuqv dậazlhy, khócwdpe miệrrrtng vẫxncfn còhuqvn vếkyfwt máomuwu, ôvnpfng ta nghiếkyfwn răpgzvng nghiếkyfwn lợwheki, giậazlhn dữoaqlegsdt: “Rốurdbt cuộdvyec làzyyz ai vừcykfa đutzpáomuwnh léegsdn? Cúbtwbt ra đutzpâwwxry cho tôvnpfi!”

“Ha ha, mạkjftnh miệrrrtng thậazlht”.

Đdyxkúbtwbng lúbtwbc nàzyyzy, mộdvyet giọzrkqng nócwdpi dídyxk dỏomuwm bỗfkrzng vang lêpgzvn.



Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.