Chàng Rể Chiến Thần

Chương 3097 :

    trước sau   

Chưspcqơcsfcng 3097:

Ôrccwng Têfkfbykyti: “Cậbdwmu Mụrpygc, cậbdwmu nêfkfbn tựewrw gặwuzep ngưspcqmfeai củvovba Tốreifng Thàyphmnh thìwjdocsfcn, dùreif sao cũosffng chỉnftxykyt thếwlcn thìwjdo mớosffi thểspyu hiệvppxn đojpjưspcqzhjac thàyphmnh ýnjlm củvovba chúpxwrng ta”.

Mụrpygc Xung hơcsfci do dựewrw, ôofvang ta biếwlcnt cao thủvovb củvovba Tốreifng Thàyphmnh đojpjãuuqn đojpjuổagdmi hếwlcnt mấftguy thếwlcn lựewrwc nhòspyum ngóykyt Mụrpygc phủvovb đojpji, bêfkfbn cạjeuanh Tốreifng Nghịrpygykyt hai cao thủvovb Siêfkfbu Phàyphmm Cửnawmu Cảlbnrnh đojpjnftxnh phong.

Ôrccwng ta sợzhja nhỡvovbyphmn bạjeuac khôofvang xong, nếwlcnu đojpjreifi phưspcqơcsfcng muốreifn giếwlcnt ôofvang ta thìwjdo rấftgut dễjtplyphmng.

Nhưspcqng khi nghĩhkqr đojpjếwlcnn vịrpyg tríerpq chủvovb Mụrpygc phủvovb, ázhjanh mắcyvft Mụrpygc Xung lạjeuai nóykytng rựewrwc, ôofvang ta cắcyvfn răwmebng: “Đnawmưspcqzhjac, vậbdwmy tôofvai sẽhcdh đojpji gặwuzep ngưspcqmfeai củvovba Tốreifng Thàyphmnh vớosffi ôofvang mộtaent chuyếwlcnn!”


spcqơcsfcng Chấftgun nhanh chóykytng biếwlcnt đojpjưspcqzhjac chuyệvppxn Mụrpygc Xung dẫmfean ngưspcqmfeai đojpji tìwjdom Tốreifng Nghịrpyg.

Hoàyphmi Lam tứxiupc giậbdwmn nóykyti: “Anh Chấftgun, têfkfbn khốreifn nàyphmy đojpjúpxwrng làyphm chẳitlkng ra gìwjdo, rõitlkyphmng anh đojpjãuuqnyphmn bạjeuac vớosffi ngưspcqmfeai củvovba Tốreifng Thàyphmnh xong rồnunii, ôofvang ta lạjeuai đojpji tìwjdom đojpjreifi phưspcqơcsfcng tiếwlcnp”.

spcqơcsfcng Chấftgun cưspcqmfeai nhạjeuat, nóykyti: “Côofva cứxiupfkfbn tâjrwom, ôofvang ta sẽhcdh khôofvang thàyphmnh côofvang đojpjâjrwou, nếwlcnu ôofvang ta đojpji †ìwjdom ngưspcqmfeai củvovba nhàyphm họofsh Tốreifng, cóykyt lẽhcdh sẽhcdh tựewrw chuốreifc lấftguy nhụrpygc”.

jrwo lốreifi vàyphmo Mụrpygc phủvovb.

Mụrpygc Xung dẫmfean mấftguy cao thủvovb đojpjnftxnh cao củvovba Mụrpygc phủvovb ra ngoàyphmi.

“Tôofvai làyphm Mụrpygc Xung, thiếwlcnu thàyphmnh chủvovb củvovba Mụrpygc phủvovb, mờmfeai thiếwlcnu thàyphmnh chủvovb Tốreifng ra gặwuzep mặwuzet mộtaent lầjtpln!”

Mụrpygc Xung chấftgup tay, nóykyti vớosffi phíerpqa trưspcqosffc.

Đnawmiềlivku khiếwlcnn ôofvang ta kinh ngạjeuac chíerpqnh làyphm sau khi ra ngoàyphmi, họofshosffng khôofvang cảlbnrm nhậbdwmn đojpjưspcqzhjac hơcsfci thởkegu củvovba đojpjázhjam ngưspcqmfeai Tốreifng Nghi.

Sau khi Mụrpygc Xung nóykyti xong, khoảlbnrng mộtaent phúpxwrt sau vẫmfean khôofvang cóykyt ai xuấftgut hiệvppxn.

Mụrpygc Xung lậbdwmp tứxiupc nhíerpqu màyphmy, lạjeuai cao giọofshng nóykyti: “Tôofvai làyphm Mụrpygc Xung, thiếwlcnu thàyphmnh chủvovb củvovba Mụrpygc phủvovb, mờmfeai thiếwlcnu thàyphmnh chủvovb Tốreifng ra gặwuzep mặwuzet mộtaent lầjtpln, tôofvai cóykyt chuyệvppxn quan trọofshng cầjtpln nóykyti vớosffi thiếwlcnu thàyphmnh chủvovb Tốreifng”.

Lầjtpln nàyphmy, vấftgun khôofvang cóykyt bấftgut cứxiup ai đojpjázhjap lạjeuai.

Mụrpygc Xung lậbdwmp tứxiupc sầjtplm mặwuzet, nhìwjdon vềlivk phíerpqa ôofvang Têfkfbfkfbn cạjeuanh: “Hay ngưspcqmfeai củvovba Tốreifng Thàyphmnh đojpjãuuqn đojpji rồnunii?”

Ôrccwng Tềlivkosffng cóykyt vẻnxfd ngờmfea vựewrwc, thoázhjang suy tưspcq rồnunii lắcyvfc đojpjjtplu: “Khôofvang thểspyuyphmo! Ngưspcqmfeai củvovba Tốreifng Thàyphmnh khôofvang thểspyu đojpji nhanh nhưspcq thếwlcn”.


Mụrpygc Xung nóykyti vớosffi vẻnxfd khôofvang vui: “Vậbdwmy tạjeuai sao khôofvang cóykyt ai xuấftgut hiệvppxn đojpjâjrwoy?”

Ôrccwng Tềlivkykyti vớosffi vẻnxfd cay đojpjăwmebng: “Tôofvai cũosffng khôofvang biếwlcnt”.

“Tôofvai làyphm Mụrpygc Xung, thiếwlcnu thàyphmnh chủvovb củvovba Mụrpygc phủvovb, mờmfeai Tốreifng thiếwlcnu thàyphmnh chủvovb ra đojpjâjrwoy mộtaent lầjtpln!”

Mụrpygc Xung nhìwjdon quanh, lạjeuai nóykyti lớosffn.

Nhưspcqng vẫmfean khôofvang ai đojpjázhjap lờmfeai, chỉnftxykyt tiếwlcnng chim líerpqu ríerpqu trêfkfbn câjrwoy cổagdm thụrpyg chọofshc trờmfeai ởkegufkfbn cạjeuanh.

Mụrpygc Xung tứxiupc giậbdwmn nghiếwlcnn răwmebng: “Khốreifn kiếwlcnp thậbdwmt, rốreift cuộtaenc họofsh đojpjang ởkegu đojpjâjrwou chứxiup?”

“Rầjtplm!”

Mụrpygc Xung vừzyfta dứxiupt lờmfeai, mộtaent nházhjanh câjrwoy đojpjjtply lázhja bỗdicwng bay vềlivk phíerpqa ôofvang ta, nházhjanh câjrwoy to cỡvovb cổagdm tay đojpjóykyt đojpjázhjanh thẳitlkng vàyphmo ngựewrwc Mụrpygc Xung, Mụrpygc Xung bịrpyg hấftgut bay.

“Ai đojpjftguy?”

Ôrccwng Tềlivkyphm cao thủvovb củvovba Mụrpygc phủvovb lậbdwmp tứxiupc biếwlcnn sắcyvfc, thi nhau chăwmebn trưspcqosffc Mụrpygc Xung.

Mụrpygc Xung bòspyu dậbdwmy, khóykyte miệvppxng vẫmfean còspyun vếwlcnt mázhjau, ôofvang ta nghiếwlcnn răwmebng nghiếwlcnn lợzhjai, giậbdwmn dữofvanqyft: “Rốreift cuộtaenc làyphm ai vừzyfta đojpjázhjanh lénqyfn? Cúpxwrt ra đojpjâjrwoy cho tôofvai!”

“Ha ha, mạjeuanh miệvppxng thậbdwmt”.

Đnawmúpxwrng lúpxwrc nàyphmy, mộtaent giọofshng nóykyti díerpq dỏfmhpm bỗdicwng vang lêfkfbn.



Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.