Chàng Rể Chiến Thần

Chương 3097 :

    trước sau   

Chưycpcơqcldng 3097:

Ôicnkng Têduzcivkui: “Cậyhfsu Mụngerc, cậyhfsu nêduzcn tựqrht gặgvybp ngưycpcnkcki củslvla Tốisweng Thàvggunh thìynwyqcldn, dùsyov sao cũyujeng chỉicnkivku thếbrnb thìynwy mớsfbai thểyzep hiệynwyn đivkuưycpcrrzgc thàvggunh ýbrnb củslvla chúnajsng ta”.

Mụngerc Xung hơqcldi do dựqrht, ôtigkng ta biếbrnbt cao thủslvl củslvla Tốisweng Thàvggunh đivkuãvqvf đivkuuổiswei hếbrnbt mấhbtcy thếbrnb lựqrhtc nhòqallm ngóivku Mụngerc phủslvl đivkui, bêduzcn cạjbzbnh Tốisweng Nghịduzcivku hai cao thủslvl Siêduzcu Phàvggum Cửvqvfu Cảmdymnh đivkuicnknh phong.

Ôicnkng ta sợrrzg nhỡiqlmvggun bạjbzbc khôtigkng xong, nếbrnbu đivkuiswei phưycpcơqcldng muốiswen giếbrnbt ôtigkng ta thìynwy rấhbtct dễoxsmvggung.

Nhưycpcng khi nghĩzema đivkuếbrnbn vịduzc trímdym chủslvl Mụngerc phủslvl, áqcldnh mắzqevt Mụngerc Xung lạjbzbi nóivkung rựqrhtc, ôtigkng ta cắzqevn răcdxnng: “Đmzocưycpcrrzgc, vậyhfsy tôtigki sẽnkck đivkui gặgvybp ngưycpcnkcki củslvla Tốisweng Thàvggunh vớsfbai ôtigkng mộyzept chuyếbrnbn!”


ycpcơqcldng Chấhbtcn nhanh chóivkung biếbrnbt đivkuưycpcrrzgc chuyệynwyn Mụngerc Xung dẫicnkn ngưycpcnkcki đivkui tìynwym Tốisweng Nghịduzc.

Hoàvggui Lam tứioffc giậyhfsn nóivkui: “Anh Chấhbtcn, têduzcn khốiswen nàvgguy đivkuúnajsng làvggu chẳaopbng ra gìynwy, rõthlgvggung anh đivkuãvqvfvggun bạjbzbc vớsfbai ngưycpcnkcki củslvla Tốisweng Thàvggunh xong rồzqevi, ôtigkng ta lạjbzbi đivkui tìynwym đivkuiswei phưycpcơqcldng tiếbrnbp”.

ycpcơqcldng Chấhbtcn cưycpcnkcki nhạjbzbt, nóivkui: “Côtigk cứioffduzcn tâswokm, ôtigkng ta sẽnkck khôtigkng thàvggunh côtigkng đivkuâswoku, nếbrnbu ôtigkng ta đivkui †ìynwym ngưycpcnkcki củslvla nhàvggu họsfba Tốisweng, cóivku lẽnkck sẽnkck tựqrht chuốiswec lấhbtcy nhụngerc”.

qall lốiswei vàvgguo Mụngerc phủslvl.

Mụngerc Xung dẫicnkn mấhbtcy cao thủslvl đivkuicnknh cao củslvla Mụngerc phủslvl ra ngoàvggui.

“Tôtigki làvggu Mụngerc Xung, thiếbrnbu thàvggunh chủslvl củslvla Mụngerc phủslvl, mờnkcki thiếbrnbu thàvggunh chủslvl Tốisweng ra gặgvybp mặgvybt mộyzept lầcdxnn!”

Mụngerc Xung chấhbtcp tay, nóivkui vớsfbai phímdyma trưycpcsfbac.

Đmzociềpyyiu khiếbrnbn ôtigkng ta kinh ngạjbzbc chímdymnh làvggu sau khi ra ngoàvggui, họsfbayujeng khôtigkng cảmdymm nhậyhfsn đivkuưycpcrrzgc hơqcldi thởmlht củslvla đivkuáqcldm ngưycpcnkcki Tốisweng Nghi.

Sau khi Mụngerc Xung nóivkui xong, khoảmdymng mộyzept phúnajst sau vẫicnkn khôtigkng cóivku ai xuấhbtct hiệynwyn.

Mụngerc Xung lậyhfsp tứioffc nhímdymu màvgguy, lạjbzbi cao giọsfbang nóivkui: “Tôtigki làvggu Mụngerc Xung, thiếbrnbu thàvggunh chủslvl củslvla Mụngerc phủslvl, mờnkcki thiếbrnbu thàvggunh chủslvl Tốisweng ra gặgvybp mặgvybt mộyzept lầcdxnn, tôtigki cóivku chuyệynwyn quan trọsfbang cầcdxnn nóivkui vớsfbai thiếbrnbu thàvggunh chủslvl Tốisweng”.

Lầcdxnn nàvgguy, vấhbtcn khôtigkng cóivku bấhbtct cứioff ai đivkuáqcldp lạjbzbi.

Mụngerc Xung lậyhfsp tứioffc sầcdxnm mặgvybt, nhìynwyn vềpyyi phímdyma ôtigkng Têduzcduzcn cạjbzbnh: “Hay ngưycpcnkcki củslvla Tốisweng Thàvggunh đivkuãvqvf đivkui rồzqevi?”

Ôicnkng Tềpyyiyujeng cóivku vẻbgwj ngờnkck vựqrhtc, thoáqcldng suy tưycpc rồzqevi lắzqevc đivkucdxnu: “Khôtigkng thểyzepvgguo! Ngưycpcnkcki củslvla Tốisweng Thàvggunh khôtigkng thểyzep đivkui nhanh nhưycpc thếbrnb”.


Mụngerc Xung nóivkui vớsfbai vẻbgwj khôtigkng vui: “Vậyhfsy tạjbzbi sao khôtigkng cóivku ai xuấhbtct hiệynwyn đivkuâswoky?”

Ôicnkng Tềpyyiivkui vớsfbai vẻbgwj cay đivkuăcdxnng: “Tôtigki cũyujeng khôtigkng biếbrnbt”.

“Tôtigki làvggu Mụngerc Xung, thiếbrnbu thàvggunh chủslvl củslvla Mụngerc phủslvl, mờnkcki Tốisweng thiếbrnbu thàvggunh chủslvl ra đivkuâswoky mộyzept lầcdxnn!”

Mụngerc Xung nhìynwyn quanh, lạjbzbi nóivkui lớsfban.

Nhưycpcng vẫicnkn khôtigkng ai đivkuáqcldp lờnkcki, chỉicnkivku tiếbrnbng chim límdymu rímdymu trêduzcn câswoky cổiswe thụnger chọsfbac trờnkcki ởmlhtduzcn cạjbzbnh.

Mụngerc Xung tứioffc giậyhfsn nghiếbrnbn răcdxnng: “Khốiswen kiếbrnbp thậyhfst, rốiswet cuộyzepc họsfba đivkuang ởmlht đivkuâswoku chứioff?”

“Rầcdxnm!”

Mụngerc Xung vừovmka dứiofft lờnkcki, mộyzept nháqcldnh câswoky đivkucdxny láqcld bỗtuqing bay vềpyyi phímdyma ôtigkng ta, nháqcldnh câswoky to cỡiqlm cổiswe tay đivkuóivku đivkuáqcldnh thẳaopbng vàvgguo ngựqrhtc Mụngerc Xung, Mụngerc Xung bịduzc hấhbtct bay.

“Ai đivkuhbtcy?”

Ôicnkng Tềpyyivggu cao thủslvl củslvla Mụngerc phủslvl lậyhfsp tứioffc biếbrnbn sắzqevc, thi nhau chăcdxnn trưycpcsfbac Mụngerc Xung.

Mụngerc Xung bòqall dậyhfsy, khóivkue miệynwyng vẫicnkn còqalln vếbrnbt máqcldu, ôtigkng ta nghiếbrnbn răcdxnng nghiếbrnbn lợrrzgi, giậyhfsn dữqcldqcldt: “Rốiswet cuộyzepc làvggu ai vừovmka đivkuáqcldnh léqcldn? Cúnajst ra đivkuâswoky cho tôtigki!”

“Ha ha, mạjbzbnh miệynwyng thậyhfst”.

Đmzocúnajsng lúnajsc nàvgguy, mộyzept giọsfbang nóivkui dímdym dỏcdxnm bỗtuqing vang lêduzcn.



Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.