Chàng Rể Chiến Thần

Chương 3097 :

    trước sau   

Chưhpegơfpmqng 3097:

Ôvfanng Têhcqlreqdi: “Cậcxmmu Mụzuljc, cậcxmmu nêhcqln tựhtrh gặvfanp ngưhpegcxmmi củmwwga Tốfuvmng Thàpztvnh thìouunfpmqn, dùzzvk sao cũugnzng chỉefcrreqd thếegrj thìouun mớhtrhi thểhpeg hiệgewnn đefcrưhpegvifvc thàpztvnh ýwcdv củmwwga chúezxfng ta”.

Mụzuljc Xung hơfpmqi do dựhtrh, ôiejtng ta biếegrjt cao thủmwwg củmwwga Tốfuvmng Thàpztvnh đefcrãzzvk đefcruổizszi hếegrjt mấznegy thếegrj lựhtrhc nhòpsfwm ngóreqd Mụzuljc phủmwwg đefcri, bêhcqln cạvifvnh Tốfuvmng Nghịhpegreqd hai cao thủmwwg Siêhcqlu Phàpztvm Cửtbhau Cảsfdvnh đefcrefcrnh phong.

Ôvfanng ta sợvifv nhỡwspfpztvn bạvifvc khôiejtng xong, nếegrju đefcrfuvmi phưhpegơfpmqng muốfuvmn giếegrjt ôiejtng ta thìouun rấznegt dễegrjpztvng.

Nhưhpegng khi nghĩycba đefcrếegrjn vịhpeg tríasel chủmwwg Mụzuljc phủmwwg, áyeeznh mắzuljt Mụzuljc Xung lạvifvi nóreqdng rựhtrhc, ôiejtng ta cắzuljn răreqdng: “Đimvaưhpegvifvc, vậcxmmy tôiejti sẽlewq đefcri gặvfanp ngưhpegcxmmi củmwwga Tốfuvmng Thàpztvnh vớhtrhi ôiejtng mộpztvt chuyếegrjn!”


hpegơfpmqng Chấznegn nhanh chóreqdng biếegrjt đefcrưhpegvifvc chuyệgewnn Mụzuljc Xung dẫsapjn ngưhpegcxmmi đefcri tìouunm Tốfuvmng Nghịhpeg.

Hoàpztvi Lam tứsetgc giậcxmmn nóreqdi: “Anh Chấznegn, têhcqln khốfuvmn nàpztvy đefcrúezxfng làpztv chẳddjsng ra gìouun, rõyljcpztvng anh đefcrãzzvkpztvn bạvifvc vớhtrhi ngưhpegcxmmi củmwwga Tốfuvmng Thàpztvnh xong rồxuahi, ôiejtng ta lạvifvi đefcri tìouunm đefcrfuvmi phưhpegơfpmqng tiếegrjp”.

hpegơfpmqng Chấznegn cưhpegcxmmi nhạvifvt, nóreqdi: “Côiejt cứsetghcqln tâvdfom, ôiejtng ta sẽlewq khôiejtng thàpztvnh côiejtng đefcrâvdfou, nếegrju ôiejtng ta đefcri †ìouunm ngưhpegcxmmi củmwwga nhàpztv họsetg Tốfuvmng, córeqd lẽlewq sẽlewq tựhtrh chuốfuvmc lấznegy nhụzuljc”.

hyyl lốfuvmi vàpztvo Mụzuljc phủmwwg.

Mụzuljc Xung dẫsapjn mấznegy cao thủmwwg đefcrefcrnh cao củmwwga Mụzuljc phủmwwg ra ngoàpztvi.

“Tôiejti làpztv Mụzuljc Xung, thiếegrju thàpztvnh chủmwwg củmwwga Mụzuljc phủmwwg, mờcxmmi thiếegrju thàpztvnh chủmwwg Tốfuvmng ra gặvfanp mặvfant mộpztvt lầiejtn!”

Mụzuljc Xung chấznegp tay, nóreqdi vớhtrhi phíasela trưhpeghtrhc.

Đimvaiềevalu khiếegrjn ôiejtng ta kinh ngạvifvc chíaselnh làpztv sau khi ra ngoàpztvi, họsetgugnzng khôiejtng cảsfdvm nhậcxmmn đefcrưhpegvifvc hơfpmqi thởbeif củmwwga đefcráyeezm ngưhpegcxmmi Tốfuvmng Nghi.

Sau khi Mụzuljc Xung nóreqdi xong, khoảsfdvng mộpztvt phúezxft sau vẫsapjn khôiejtng córeqd ai xuấznegt hiệgewnn.

Mụzuljc Xung lậcxmmp tứsetgc nhíaselu màpztvy, lạvifvi cao giọsetgng nóreqdi: “Tôiejti làpztv Mụzuljc Xung, thiếegrju thàpztvnh chủmwwg củmwwga Mụzuljc phủmwwg, mờcxmmi thiếegrju thàpztvnh chủmwwg Tốfuvmng ra gặvfanp mặvfant mộpztvt lầiejtn, tôiejti córeqd chuyệgewnn quan trọsetgng cầiejtn nóreqdi vớhtrhi thiếegrju thàpztvnh chủmwwg Tốfuvmng”.

Lầiejtn nàpztvy, vấznegn khôiejtng córeqd bấznegt cứsetg ai đefcráyeezp lạvifvi.

Mụzuljc Xung lậcxmmp tứsetgc sầiejtm mặvfant, nhìouunn vềeval phíasela ôiejtng Têhcqlhcqln cạvifvnh: “Hay ngưhpegcxmmi củmwwga Tốfuvmng Thàpztvnh đefcrãzzvk đefcri rồxuahi?”

Ôvfanng Tềevalugnzng córeqd vẻmmke ngờcxmm vựhtrhc, thoáyeezng suy tưhpeg rồxuahi lắzuljc đefcriejtu: “Khôiejtng thểhpegpztvo! Ngưhpegcxmmi củmwwga Tốfuvmng Thàpztvnh khôiejtng thểhpeg đefcri nhanh nhưhpeg thếegrj”.


Mụzuljc Xung nóreqdi vớhtrhi vẻmmke khôiejtng vui: “Vậcxmmy tạvifvi sao khôiejtng córeqd ai xuấznegt hiệgewnn đefcrâvdfoy?”

Ôvfanng Tềevalreqdi vớhtrhi vẻmmke cay đefcrăreqdng: “Tôiejti cũugnzng khôiejtng biếegrjt”.

“Tôiejti làpztv Mụzuljc Xung, thiếegrju thàpztvnh chủmwwg củmwwga Mụzuljc phủmwwg, mờcxmmi Tốfuvmng thiếegrju thàpztvnh chủmwwg ra đefcrâvdfoy mộpztvt lầiejtn!”

Mụzuljc Xung nhìouunn quanh, lạvifvi nóreqdi lớhtrhn.

Nhưhpegng vẫsapjn khôiejtng ai đefcráyeezp lờcxmmi, chỉefcrreqd tiếegrjng chim líaselu ríaselu trêhcqln câvdfoy cổizsz thụzulj chọsetgc trờcxmmi ởbeifhcqln cạvifvnh.

Mụzuljc Xung tứsetgc giậcxmmn nghiếegrjn răreqdng: “Khốfuvmn kiếegrjp thậcxmmt, rốfuvmt cuộpztvc họsetg đefcrang ởbeif đefcrâvdfou chứsetg?”

“Rầiejtm!”

Mụzuljc Xung vừkycda dứsetgt lờcxmmi, mộpztvt nháyeeznh câvdfoy đefcriejty láyeez bỗhpegng bay vềeval phíasela ôiejtng ta, nháyeeznh câvdfoy to cỡwspf cổizsz tay đefcróreqd đefcráyeeznh thẳddjsng vàpztvo ngựhtrhc Mụzuljc Xung, Mụzuljc Xung bịhpeg hấznegt bay.

“Ai đefcrznegy?”

Ôvfanng Tềevalpztv cao thủmwwg củmwwga Mụzuljc phủmwwg lậcxmmp tứsetgc biếegrjn sắzuljc, thi nhau chăreqdn trưhpeghtrhc Mụzuljc Xung.

Mụzuljc Xung bòpsfw dậcxmmy, khóreqde miệgewnng vẫsapjn còpsfwn vếegrjt máyeezu, ôiejtng ta nghiếegrjn răreqdng nghiếegrjn lợvifvi, giậcxmmn dữevalxnntt: “Rốfuvmt cuộpztvc làpztv ai vừkycda đefcráyeeznh léxnntn? Cúezxft ra đefcrâvdfoy cho tôiejti!”

“Ha ha, mạvifvnh miệgewnng thậcxmmt”.

Đimvaúezxfng lúezxfc nàpztvy, mộpztvt giọsetgng nóreqdi díasel dỏzkdrm bỗhpegng vang lêhcqln.



Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.