Chàng Rể Chiến Thần

Chương 3097 :

    trước sau   

Chưkjajơkjajng 3097:

Ôzasdng Têvugftvcvi: “Cậlevnu Mụjtdyc, cậlevnu nêvugfn tựijht gặeawtp ngưkjajkpdwi củosxna Tốynping Thàdgirnh thìovhdkjajn, dùfiry sao cũevoing chỉgzsqtvcv thếetfq thìovhd mớpgdli thểefzk hiệzasdn đtwrcưkjajcdzvc thàdgirnh ýxorx củosxna chúvjepng ta”.

Mụjtdyc Xung hơkjaji do dựijht, ôipweng ta biếetfqt cao thủosxn củosxna Tốynping Thàdgirnh đtwrcãndok đtwrcuổrzkmi hếetfqt mấzasdy thếetfq lựijhtc nhòtzcpm ngótvcv Mụjtdyc phủosxn đtwrci, bêvugfn cạtmzknh Tốynping Nghịxsyhtvcv hai cao thủosxn Siêvugfu Phàdgirm Cửibpqu Cảneqlnh đtwrcgzsqnh phong.

Ôzasdng ta sợcdzv nhỡjeytdgirn bạtmzkc khôipweng xong, nếetfqu đtwrcynpii phưkjajơkjajng muốynpin giếetfqt ôipweng ta thìovhd rấzasdt dễetfqdgirng.

Nhưkjajng khi nghĩrgbf đtwrcếetfqn vịxsyh tríhxfd chủosxn Mụjtdyc phủosxn, áymeanh mắaulbt Mụjtdyc Xung lạtmzki nótvcvng rựijhtc, ôipweng ta cắaulbn răjawhng: “Đlifcưkjajcdzvc, vậlevny tôipwei sẽhxfd đtwrci gặeawtp ngưkjajkpdwi củosxna Tốynping Thàdgirnh vớpgdli ôipweng mộtzcpt chuyếetfqn!”


kjajơkjajng Chấzasdn nhanh chótvcvng biếetfqt đtwrcưkjajcdzvc chuyệzasdn Mụjtdyc Xung dẫnjkwn ngưkjajkpdwi đtwrci tìovhdm Tốynping Nghịxsyh.

Hoàdgiri Lam tứvugfc giậlevnn nótvcvi: “Anh Chấzasdn, têvugfn khốynpin nàdgiry đtwrcúvjepng làdgir chẳfnshng ra gìovhd, rõwtdqdgirng anh đtwrcãndokdgirn bạtmzkc vớpgdli ngưkjajkpdwi củosxna Tốynping Thàdgirnh xong rồeawti, ôipweng ta lạtmzki đtwrci tìovhdm đtwrcynpii phưkjajơkjajng tiếetfqp”.

kjajơkjajng Chấzasdn cưkjajkpdwi nhạtmzkt, nótvcvi: “Côipwe cứvugfvugfn tâosxnm, ôipweng ta sẽhxfd khôipweng thàdgirnh côipweng đtwrcâosxnu, nếetfqu ôipweng ta đtwrci †ìovhdm ngưkjajkpdwi củosxna nhàdgir họzprw Tốynping, cótvcv lẽhxfd sẽhxfd tựijht chuốynpic lấzasdy nhụjtdyc”.

cybl lốynpii vàdgiro Mụjtdyc phủosxn.

Mụjtdyc Xung dẫnjkwn mấzasdy cao thủosxn đtwrcgzsqnh cao củosxna Mụjtdyc phủosxn ra ngoàdgiri.

“Tôipwei làdgir Mụjtdyc Xung, thiếetfqu thàdgirnh chủosxn củosxna Mụjtdyc phủosxn, mờkpdwi thiếetfqu thàdgirnh chủosxn Tốynping ra gặeawtp mặeawtt mộtzcpt lầnyzyn!”

Mụjtdyc Xung chấzasdp tay, nótvcvi vớpgdli phíhxfda trưkjajpgdlc.

Đlifciềnyzyu khiếetfqn ôipweng ta kinh ngạtmzkc chíhxfdnh làdgir sau khi ra ngoàdgiri, họzprwevoing khôipweng cảneqlm nhậlevnn đtwrcưkjajcdzvc hơkjaji thởceva củosxna đtwrcáymeam ngưkjajkpdwi Tốynping Nghi.

Sau khi Mụjtdyc Xung nótvcvi xong, khoảneqlng mộtzcpt phúvjept sau vẫnjkwn khôipweng cótvcv ai xuấzasdt hiệzasdn.

Mụjtdyc Xung lậlevnp tứvugfc nhíhxfdu màdgiry, lạtmzki cao giọzprwng nótvcvi: “Tôipwei làdgir Mụjtdyc Xung, thiếetfqu thàdgirnh chủosxn củosxna Mụjtdyc phủosxn, mờkpdwi thiếetfqu thàdgirnh chủosxn Tốynping ra gặeawtp mặeawtt mộtzcpt lầnyzyn, tôipwei cótvcv chuyệzasdn quan trọzprwng cầnyzyn nótvcvi vớpgdli thiếetfqu thàdgirnh chủosxn Tốynping”.

Lầnyzyn nàdgiry, vấzasdn khôipweng cótvcv bấzasdt cứvugf ai đtwrcáymeap lạtmzki.

Mụjtdyc Xung lậlevnp tứvugfc sầnyzym mặeawtt, nhìovhdn vềnyzy phíhxfda ôipweng Têvugfvugfn cạtmzknh: “Hay ngưkjajkpdwi củosxna Tốynping Thàdgirnh đtwrcãndok đtwrci rồeawti?”

Ôzasdng Tềnyzyevoing cótvcv vẻkezc ngờkpdw vựijhtc, thoáymeang suy tưkjaj rồeawti lắaulbc đtwrcnyzyu: “Khôipweng thểefzkdgiro! Ngưkjajkpdwi củosxna Tốynping Thàdgirnh khôipweng thểefzk đtwrci nhanh nhưkjaj thếetfq”.


Mụjtdyc Xung nótvcvi vớpgdli vẻkezc khôipweng vui: “Vậlevny tạtmzki sao khôipweng cótvcv ai xuấzasdt hiệzasdn đtwrcâosxny?”

Ôzasdng Tềnyzytvcvi vớpgdli vẻkezc cay đtwrcăjawhng: “Tôipwei cũevoing khôipweng biếetfqt”.

“Tôipwei làdgir Mụjtdyc Xung, thiếetfqu thàdgirnh chủosxn củosxna Mụjtdyc phủosxn, mờkpdwi Tốynping thiếetfqu thàdgirnh chủosxn ra đtwrcâosxny mộtzcpt lầnyzyn!”

Mụjtdyc Xung nhìovhdn quanh, lạtmzki nótvcvi lớpgdln.

Nhưkjajng vẫnjkwn khôipweng ai đtwrcáymeap lờkpdwi, chỉgzsqtvcv tiếetfqng chim líhxfdu ríhxfdu trêvugfn câosxny cổrzkm thụjtdy chọzprwc trờkpdwi ởcevavugfn cạtmzknh.

Mụjtdyc Xung tứvugfc giậlevnn nghiếetfqn răjawhng: “Khốynpin kiếetfqp thậlevnt, rốynpit cuộtzcpc họzprw đtwrcang ởceva đtwrcâosxnu chứvugf?”

“Rầnyzym!”

Mụjtdyc Xung vừijhta dứvugft lờkpdwi, mộtzcpt nháymeanh câosxny đtwrcnyzyy láymea bỗpljcng bay vềnyzy phíhxfda ôipweng ta, nháymeanh câosxny to cỡjeyt cổrzkm tay đtwrcótvcv đtwrcáymeanh thẳfnshng vàdgiro ngựijhtc Mụjtdyc Xung, Mụjtdyc Xung bịxsyh hấzasdt bay.

“Ai đtwrczasdy?”

Ôzasdng Tềnyzydgir cao thủosxn củosxna Mụjtdyc phủosxn lậlevnp tứvugfc biếetfqn sắaulbc, thi nhau chăjawhn trưkjajpgdlc Mụjtdyc Xung.

Mụjtdyc Xung bòtzcp dậlevny, khótvcve miệzasdng vẫnjkwn còtzcpn vếetfqt máymeau, ôipweng ta nghiếetfqn răjawhng nghiếetfqn lợcdzvi, giậlevnn dữywcyhcbjt: “Rốynpit cuộtzcpc làdgir ai vừijhta đtwrcáymeanh léhcbjn? Cúvjept ra đtwrcâosxny cho tôipwei!”

“Ha ha, mạtmzknh miệzasdng thậlevnt”.

Đlifcúvjepng lúvjepc nàdgiry, mộtzcpt giọzprwng nótvcvi díhxfd dỏkezcm bỗpljcng vang lêvugfn.



Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.