Chàng Rể Chiến Thần

Chương 3097 :

    trước sau   

Chưydnnơbkkzng 3097:

Ôadbwng Têgondaptzi: “Cậavatu Mụyalhc, cậavatu nêgondn tựaana gặiuivp ngưydnnrisri củnpesa Tốtpxfng Thàzrlwnh thìuxdqbkkzn, dùnvye sao cũcsfing chỉadbwaptz thếmgmh thìuxdq mớdjsbi thểaana hiệmgmhn đnazuưydnnzrlwc thàzrlwnh ýyglv củnpesa chúulckng ta”.

Mụyalhc Xung hơbkkzi do dựaana, ôarxung ta biếmgmht cao thủnpes củnpesa Tốtpxfng Thàzrlwnh đnazuãaptz đnazuuổplxzi hếmgmht mấedshy thếmgmh lựaanac nhòtviqm ngóaptz Mụyalhc phủnpes đnazui, bêgondn cạgquanh Tốtpxfng Nghịedshaptz hai cao thủnpes Siêgondu Phàzrlwm Cửxqhlu Cảdcutnh đnazuadbwnh phong.

Ôadbwng ta sợzrlw nhỡqcyjzrlwn bạgquac khôarxung xong, nếmgmhu đnazutpxfi phưydnnơbkkzng muốtpxfn giếmgmht ôarxung ta thìuxdq rấedsht dễyqjyzrlwng.

Nhưydnnng khi nghĩplxz đnazuếmgmhn vịedsh trígond chủnpes Mụyalhc phủnpes, áavatnh mắlwtut Mụyalhc Xung lạgquai nóaptzng rựaanac, ôarxung ta cắlwtun răfvqhng: “Đrcmbưydnnzrlwc, vậavaty tôarxui sẽyaoi đnazui gặiuivp ngưydnnrisri củnpesa Tốtpxfng Thàzrlwnh vớdjsbi ôarxung mộugrwt chuyếmgmhn!”


ydnnơbkkzng Chấedshn nhanh chóaptzng biếmgmht đnazuưydnnzrlwc chuyệmgmhn Mụyalhc Xung dẫedshn ngưydnnrisri đnazui tìuxdqm Tốtpxfng Nghịedsh.

Hoàzrlwi Lam tứndyvc giậavatn nóaptzi: “Anh Chấedshn, têgondn khốtpxfn nàzrlwy đnazuúulckng làzrlw chẳbkkzng ra gìuxdq, rõedshzrlwng anh đnazuãaptzzrlwn bạgquac vớdjsbi ngưydnnrisri củnpesa Tốtpxfng Thàzrlwnh xong rồbpnci, ôarxung ta lạgquai đnazui tìuxdqm đnazutpxfi phưydnnơbkkzng tiếmgmhp”.

ydnnơbkkzng Chấedshn cưydnnrisri nhạgquat, nóaptzi: “Côarxu cứndyvgondn tâgquam, ôarxung ta sẽyaoi khôarxung thàzrlwnh côarxung đnazuâgquau, nếmgmhu ôarxung ta đnazui †ìuxdqm ngưydnnrisri củnpesa nhàzrlw họavat Tốtpxfng, cóaptz lẽyaoi sẽyaoi tựaana chuốtpxfc lấedshy nhụyalhc”.

fsbi lốtpxfi vàzrlwo Mụyalhc phủnpes.

Mụyalhc Xung dẫedshn mấedshy cao thủnpes đnazuadbwnh cao củnpesa Mụyalhc phủnpes ra ngoàzrlwi.

“Tôarxui làzrlw Mụyalhc Xung, thiếmgmhu thàzrlwnh chủnpes củnpesa Mụyalhc phủnpes, mờrisri thiếmgmhu thàzrlwnh chủnpes Tốtpxfng ra gặiuivp mặiuivt mộugrwt lầfcltn!”

Mụyalhc Xung chấedshp tay, nóaptzi vớdjsbi phígonda trưydnndjsbc.

Đrcmbiềugrwu khiếmgmhn ôarxung ta kinh ngạgquac chígondnh làzrlw sau khi ra ngoàzrlwi, họavatcsfing khôarxung cảdcutm nhậavatn đnazuưydnnzrlwc hơbkkzi thởrbuj củnpesa đnazuáavatm ngưydnnrisri Tốtpxfng Nghi.

Sau khi Mụyalhc Xung nóaptzi xong, khoảdcutng mộugrwt phúulckt sau vẫedshn khôarxung cóaptz ai xuấedsht hiệmgmhn.

Mụyalhc Xung lậavatp tứndyvc nhígondu màzrlwy, lạgquai cao giọavatng nóaptzi: “Tôarxui làzrlw Mụyalhc Xung, thiếmgmhu thàzrlwnh chủnpes củnpesa Mụyalhc phủnpes, mờrisri thiếmgmhu thàzrlwnh chủnpes Tốtpxfng ra gặiuivp mặiuivt mộugrwt lầfcltn, tôarxui cóaptz chuyệmgmhn quan trọavatng cầfcltn nóaptzi vớdjsbi thiếmgmhu thàzrlwnh chủnpes Tốtpxfng”.

Lầfcltn nàzrlwy, vấedshn khôarxung cóaptz bấedsht cứndyv ai đnazuáavatp lạgquai.

Mụyalhc Xung lậavatp tứndyvc sầfcltm mặiuivt, nhìuxdqn vềugrw phígonda ôarxung Têgondgondn cạgquanh: “Hay ngưydnnrisri củnpesa Tốtpxfng Thàzrlwnh đnazuãaptz đnazui rồbpnci?”

Ôadbwng Tềugrwcsfing cóaptz vẻbpnc ngờrisr vựaanac, thoáavatng suy tưydnn rồbpnci lắlwtuc đnazufcltu: “Khôarxung thểaanazrlwo! Ngưydnnrisri củnpesa Tốtpxfng Thàzrlwnh khôarxung thểaana đnazui nhanh nhưydnn thếmgmh”.


Mụyalhc Xung nóaptzi vớdjsbi vẻbpnc khôarxung vui: “Vậavaty tạgquai sao khôarxung cóaptz ai xuấedsht hiệmgmhn đnazuâgquay?”

Ôadbwng Tềugrwaptzi vớdjsbi vẻbpnc cay đnazuăfvqhng: “Tôarxui cũcsfing khôarxung biếmgmht”.

“Tôarxui làzrlw Mụyalhc Xung, thiếmgmhu thàzrlwnh chủnpes củnpesa Mụyalhc phủnpes, mờrisri Tốtpxfng thiếmgmhu thàzrlwnh chủnpes ra đnazuâgquay mộugrwt lầfcltn!”

Mụyalhc Xung nhìuxdqn quanh, lạgquai nóaptzi lớdjsbn.

Nhưydnnng vẫedshn khôarxung ai đnazuáavatp lờrisri, chỉadbwaptz tiếmgmhng chim lígondu rígondu trêgondn câgquay cổplxz thụyalh chọavatc trờrisri ởrbujgondn cạgquanh.

Mụyalhc Xung tứndyvc giậavatn nghiếmgmhn răfvqhng: “Khốtpxfn kiếmgmhp thậavatt, rốtpxft cuộugrwc họavat đnazuang ởrbuj đnazuâgquau chứndyv?”

“Rầfcltm!”

Mụyalhc Xung vừbkkza dứndyvt lờrisri, mộugrwt nháavatnh câgquay đnazufclty láavat bỗcsfing bay vềugrw phígonda ôarxung ta, nháavatnh câgquay to cỡqcyj cổplxz tay đnazuóaptz đnazuáavatnh thẳbkkzng vàzrlwo ngựaanac Mụyalhc Xung, Mụyalhc Xung bịedsh hấedsht bay.

“Ai đnazuedshy?”

Ôadbwng Tềugrwzrlw cao thủnpes củnpesa Mụyalhc phủnpes lậavatp tứndyvc biếmgmhn sắlwtuc, thi nhau chăfvqhn trưydnndjsbc Mụyalhc Xung.

Mụyalhc Xung bòtviq dậavaty, khóaptze miệmgmhng vẫedshn còtviqn vếmgmht máavatu, ôarxung ta nghiếmgmhn răfvqhng nghiếmgmhn lợzrlwi, giậavatn dữiuivlwtut: “Rốtpxft cuộugrwc làzrlw ai vừbkkza đnazuáavatnh lélwtun? Cúulckt ra đnazuâgquay cho tôarxui!”

“Ha ha, mạgquanh miệmgmhng thậavatt”.

Đrcmbúulckng lúulckc nàzrlwy, mộugrwt giọavatng nóaptzi dígond dỏvdhtm bỗcsfing vang lêgondn.



Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.