Chàng Rể Chiến Thần

Chương 3097 :

    trước sau   

Chưpgndơqkasng 3097:

Ômilang Têfgvqrnppi: “Cậbrnnu Mụejurc, cậbrnnu nêfgvqn tựfovd gặpgndp ngưpgndqdoqi củdiaaa Tốbfiong Thàtowrnh thìzbbvqkasn, dùdiaa sao cũtowrng chỉorbqrnpp thếikgq thìzbbv mớzvjhi thểhhja hiệlfzfn đidjtưpgndqcamc thàtowrnh ýezsz củdiaaa chúaiczng ta”.

Mụejurc Xung hơqkasi do dựfovd, ôzffgng ta biếikgqt cao thủdiaa củdiaaa Tốbfiong Thàtowrnh đidjtãvtbi đidjtuổzvjhi hếikgqt mấtpmry thếikgq lựfovdc nhònjxfm ngórnpp Mụejurc phủdiaa đidjti, bêfgvqn cạqcamnh Tốbfiong Nghịtzwcrnpp hai cao thủdiaa Siêfgvqu Phàtowrm Cửikgqu Cảpsuqnh đidjtorbqnh phong.

Ômilang ta sợqcam nhỡwtwptowrn bạqcamc khôzffgng xong, nếikgqu đidjtbfioi phưpgndơqkasng muốbfion giếikgqt ôzffgng ta thìzbbv rấtpmrt dễwkzytowrng.

Nhưpgndng khi nghĩoddc đidjtếikgqn vịtzwc tríqdoq chủdiaa Mụejurc phủdiaa, ázffgnh mắdiaat Mụejurc Xung lạqcami nórnppng rựfovdc, ôzffgng ta cắdiaan răqycing: “Đadhpưpgndqcamc, vậbrnny tôzffgi sẽlfzf đidjti gặpgndp ngưpgndqdoqi củdiaaa Tốbfiong Thàtowrnh vớzvjhi ôzffgng mộudpjt chuyếikgqn!”


pgndơqkasng Chấtpmrn nhanh chórnppng biếikgqt đidjtưpgndqcamc chuyệlfzfn Mụejurc Xung dẫzbbvn ngưpgndqdoqi đidjti tìzbbvm Tốbfiong Nghịtzwc.

Hoàtowri Lam tứezszc giậbrnnn nórnppi: “Anh Chấtpmrn, têfgvqn khốbfion nàtowry đidjtúaiczng làtowr chẳlsoang ra gìzbbv, rõohfetowrng anh đidjtãvtbitowrn bạqcamc vớzvjhi ngưpgndqdoqi củdiaaa Tốbfiong Thàtowrnh xong rồjkpqi, ôzffgng ta lạqcami đidjti tìzbbvm đidjtbfioi phưpgndơqkasng tiếikgqp”.

pgndơqkasng Chấtpmrn cưpgndqdoqi nhạqcamt, nórnppi: “Côzffg cứezszfgvqn tâuiabm, ôzffgng ta sẽlfzf khôzffgng thàtowrnh côzffgng đidjtâuiabu, nếikgqu ôzffgng ta đidjti †ìzbbvm ngưpgndqdoqi củdiaaa nhàtowr họtzwc Tốbfiong, córnpp lẽlfzf sẽlfzf tựfovd chuốbfioc lấtpmry nhụejurc”.

uiab lốbfioi vàtowro Mụejurc phủdiaa.

Mụejurc Xung dẫzbbvn mấtpmry cao thủdiaa đidjtorbqnh cao củdiaaa Mụejurc phủdiaa ra ngoàtowri.

“Tôzffgi làtowr Mụejurc Xung, thiếikgqu thàtowrnh chủdiaa củdiaaa Mụejurc phủdiaa, mờqdoqi thiếikgqu thàtowrnh chủdiaa Tốbfiong ra gặpgndp mặpgndt mộudpjt lầmskgn!”

Mụejurc Xung chấtpmrp tay, nórnppi vớzvjhi phíqdoqa trưpgndzvjhc.

Đadhpiềfgvqu khiếikgqn ôzffgng ta kinh ngạqcamc chíqdoqnh làtowr sau khi ra ngoàtowri, họtzwctowrng khôzffgng cảpsuqm nhậbrnnn đidjtưpgndqcamc hơqkasi thởjkpq củdiaaa đidjtázffgm ngưpgndqdoqi Tốbfiong Nghi.

Sau khi Mụejurc Xung nórnppi xong, khoảpsuqng mộudpjt phúaiczt sau vẫzbbvn khôzffgng córnpp ai xuấtpmrt hiệlfzfn.

Mụejurc Xung lậbrnnp tứezszc nhíqdoqu màtowry, lạqcami cao giọtzwcng nórnppi: “Tôzffgi làtowr Mụejurc Xung, thiếikgqu thàtowrnh chủdiaa củdiaaa Mụejurc phủdiaa, mờqdoqi thiếikgqu thàtowrnh chủdiaa Tốbfiong ra gặpgndp mặpgndt mộudpjt lầmskgn, tôzffgi córnpp chuyệlfzfn quan trọtzwcng cầmskgn nórnppi vớzvjhi thiếikgqu thàtowrnh chủdiaa Tốbfiong”.

Lầmskgn nàtowry, vấtpmrn khôzffgng córnpp bấtpmrt cứezsz ai đidjtázffgp lạqcami.

Mụejurc Xung lậbrnnp tứezszc sầmskgm mặpgndt, nhìzbbvn vềfgvq phíqdoqa ôzffgng Têfgvqfgvqn cạqcamnh: “Hay ngưpgndqdoqi củdiaaa Tốbfiong Thàtowrnh đidjtãvtbi đidjti rồjkpqi?”

Ômilang Tềfgvqtowrng córnpp vẻjfih ngờqdoq vựfovdc, thoázffgng suy tưpgnd rồjkpqi lắdiaac đidjtmskgu: “Khôzffgng thểhhjatowro! Ngưpgndqdoqi củdiaaa Tốbfiong Thàtowrnh khôzffgng thểhhja đidjti nhanh nhưpgnd thếikgq”.


Mụejurc Xung nórnppi vớzvjhi vẻjfih khôzffgng vui: “Vậbrnny tạqcami sao khôzffgng córnpp ai xuấtpmrt hiệlfzfn đidjtâuiaby?”

Ômilang Tềfgvqrnppi vớzvjhi vẻjfih cay đidjtăqycing: “Tôzffgi cũtowrng khôzffgng biếikgqt”.

“Tôzffgi làtowr Mụejurc Xung, thiếikgqu thàtowrnh chủdiaa củdiaaa Mụejurc phủdiaa, mờqdoqi Tốbfiong thiếikgqu thàtowrnh chủdiaa ra đidjtâuiaby mộudpjt lầmskgn!”

Mụejurc Xung nhìzbbvn quanh, lạqcami nórnppi lớzvjhn.

Nhưpgndng vẫzbbvn khôzffgng ai đidjtázffgp lờqdoqi, chỉorbqrnpp tiếikgqng chim líqdoqu ríqdoqu trêfgvqn câuiaby cổzvjh thụejur chọtzwcc trờqdoqi ởjkpqfgvqn cạqcamnh.

Mụejurc Xung tứezszc giậbrnnn nghiếikgqn răqycing: “Khốbfion kiếikgqp thậbrnnt, rốbfiot cuộudpjc họtzwc đidjtang ởjkpq đidjtâuiabu chứezsz?”

“Rầmskgm!”

Mụejurc Xung vừykpba dứezszt lờqdoqi, mộudpjt nházffgnh câuiaby đidjtmskgy lázffg bỗdiaang bay vềfgvq phíqdoqa ôzffgng ta, nházffgnh câuiaby to cỡwtwp cổzvjh tay đidjtórnpp đidjtázffgnh thẳlsoang vàtowro ngựfovdc Mụejurc Xung, Mụejurc Xung bịtzwc hấtpmrt bay.

“Ai đidjttpmry?”

Ômilang Tềfgvqtowr cao thủdiaa củdiaaa Mụejurc phủdiaa lậbrnnp tứezszc biếikgqn sắdiaac, thi nhau chăqycin trưpgndzvjhc Mụejurc Xung.

Mụejurc Xung bònjxf dậbrnny, khórnppe miệlfzfng vẫzbbvn cònjxfn vếikgqt mázffgu, ôzffgng ta nghiếikgqn răqycing nghiếikgqn lợqcami, giậbrnnn dữnyiogiwyt: “Rốbfiot cuộudpjc làtowr ai vừykpba đidjtázffgnh légiwyn? Cúaiczt ra đidjtâuiaby cho tôzffgi!”

“Ha ha, mạqcamnh miệlfzfng thậbrnnt”.

Đadhpúaiczng lúaiczc nàtowry, mộudpjt giọtzwcng nórnppi díqdoq dỏlsshm bỗdiaang vang lêfgvqn.



Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.