Chàng Rể Chiến Thần

Chương 3097 :

    trước sau   

Chưdkfdơkteeng 3097:

Ôwwking Têjiuvpenvi: “Cậvnscu Mụcdcsc, cậvnscu nêjiuvn tựhwdt gặhwdtp ngưdkfdmyhti củxzrba Tốoapxng Thàdkfdnh thìhwdtkteen, dùcdcs sao cũfikzng chỉlaunpenv thếbiok thìhwdt mớdigqi thểxacj hiệolopn đmqlsưdkfdivqrc thàdkfdnh ýyaoo củxzrba chúcxqcng ta”.

Mụcdcsc Xung hơkteei do dựhwdt, ôeppqng ta biếbiokt cao thủxzrb củxzrba Tốoapxng Thàdkfdnh đmqlsãbeeb đmqlsuổcnhmi hếbiokt mấdwujy thếbiok lựhwdtc nhòkpuqm ngópenv Mụcdcsc phủxzrb đmqlsi, bêjiuvn cạqtsunh Tốoapxng Nghịbiwzpenv hai cao thủxzrb Siêjiuvu Phàdkfdm Cửatsku Cảfuaknh đmqlslaunnh phong.

Ôwwking ta sợivqr nhỡdbrbdkfdn bạqtsuc khôeppqng xong, nếbioku đmqlsoapxi phưdkfdơkteeng muốoapxn giếbiokt ôeppqng ta thìhwdt rấdwujt dễhcppdkfdng.

Nhưdkfdng khi nghĩxzrb đmqlsếbiokn vịbiwz trítkth chủxzrb Mụcdcsc phủxzrb, áaeuhnh mắpenvt Mụcdcsc Xung lạqtsui nópenvng rựhwdtc, ôeppqng ta cắpenvn răxpqzng: “Đxzffưdkfdivqrc, vậvnscy tôeppqi sẽkpuq đmqlsi gặhwdtp ngưdkfdmyhti củxzrba Tốoapxng Thàdkfdnh vớdigqi ôeppqng mộcnhmt chuyếbiokn!”


dkfdơkteeng Chấdwujn nhanh chópenvng biếbiokt đmqlsưdkfdivqrc chuyệolopn Mụcdcsc Xung dẫnuaqn ngưdkfdmyhti đmqlsi tìhwdtm Tốoapxng Nghịbiwz.

Hoàdkfdi Lam tứbiokc giậvnscn nópenvi: “Anh Chấdwujn, têjiuvn khốoapxn nàdkfdy đmqlsúcxqcng làdkfd chẳubuqng ra gìhwdt, rõbyszdkfdng anh đmqlsãbeebdkfdn bạqtsuc vớdigqi ngưdkfdmyhti củxzrba Tốoapxng Thàdkfdnh xong rồjttii, ôeppqng ta lạqtsui đmqlsi tìhwdtm đmqlsoapxi phưdkfdơkteeng tiếbiokp”.

dkfdơkteeng Chấdwujn cưdkfdmyhti nhạqtsut, nópenvi: “Côeppq cứbiokjiuvn tâfxkcm, ôeppqng ta sẽkpuq khôeppqng thàdkfdnh côeppqng đmqlsâfxkcu, nếbioku ôeppqng ta đmqlsi †ìhwdtm ngưdkfdmyhti củxzrba nhàdkfd họxras Tốoapxng, cópenv lẽkpuq sẽkpuq tựhwdt chuốoapxc lấdwujy nhụcdcsc”.

mkjt lốoapxi vàdkfdo Mụcdcsc phủxzrb.

Mụcdcsc Xung dẫnuaqn mấdwujy cao thủxzrb đmqlslaunnh cao củxzrba Mụcdcsc phủxzrb ra ngoàdkfdi.

“Tôeppqi làdkfd Mụcdcsc Xung, thiếbioku thàdkfdnh chủxzrb củxzrba Mụcdcsc phủxzrb, mờmyhti thiếbioku thàdkfdnh chủxzrb Tốoapxng ra gặhwdtp mặhwdtt mộcnhmt lầolopn!”

Mụcdcsc Xung chấdwujp tay, nópenvi vớdigqi phítktha trưdkfddigqc.

Đxzffiềqtsuu khiếbiokn ôeppqng ta kinh ngạqtsuc chítkthnh làdkfd sau khi ra ngoàdkfdi, họxrasfikzng khôeppqng cảfuakm nhậvnscn đmqlsưdkfdivqrc hơkteei thởfuak củxzrba đmqlsáaeuhm ngưdkfdmyhti Tốoapxng Nghi.

Sau khi Mụcdcsc Xung nópenvi xong, khoảfuakng mộcnhmt phúcxqct sau vẫnuaqn khôeppqng cópenv ai xuấdwujt hiệolopn.

Mụcdcsc Xung lậvnscp tứbiokc nhítkthu màdkfdy, lạqtsui cao giọxrasng nópenvi: “Tôeppqi làdkfd Mụcdcsc Xung, thiếbioku thàdkfdnh chủxzrb củxzrba Mụcdcsc phủxzrb, mờmyhti thiếbioku thàdkfdnh chủxzrb Tốoapxng ra gặhwdtp mặhwdtt mộcnhmt lầolopn, tôeppqi cópenv chuyệolopn quan trọxrasng cầolopn nópenvi vớdigqi thiếbioku thàdkfdnh chủxzrb Tốoapxng”.

Lầolopn nàdkfdy, vấdwujn khôeppqng cópenv bấdwujt cứbiok ai đmqlsáaeuhp lạqtsui.

Mụcdcsc Xung lậvnscp tứbiokc sầolopm mặhwdtt, nhìhwdtn vềqtsu phítktha ôeppqng Têjiuvjiuvn cạqtsunh: “Hay ngưdkfdmyhti củxzrba Tốoapxng Thàdkfdnh đmqlsãbeeb đmqlsi rồjttii?”

Ôwwking Tềqtsufikzng cópenv vẻolop ngờmyht vựhwdtc, thoáaeuhng suy tưdkfd rồjttii lắpenvc đmqlsolopu: “Khôeppqng thểxacjdkfdo! Ngưdkfdmyhti củxzrba Tốoapxng Thàdkfdnh khôeppqng thểxacj đmqlsi nhanh nhưdkfd thếbiok”.


Mụcdcsc Xung nópenvi vớdigqi vẻolop khôeppqng vui: “Vậvnscy tạqtsui sao khôeppqng cópenv ai xuấdwujt hiệolopn đmqlsâfxkcy?”

Ôwwking Tềqtsupenvi vớdigqi vẻolop cay đmqlsăxpqzng: “Tôeppqi cũfikzng khôeppqng biếbiokt”.

“Tôeppqi làdkfd Mụcdcsc Xung, thiếbioku thàdkfdnh chủxzrb củxzrba Mụcdcsc phủxzrb, mờmyhti Tốoapxng thiếbioku thàdkfdnh chủxzrb ra đmqlsâfxkcy mộcnhmt lầolopn!”

Mụcdcsc Xung nhìhwdtn quanh, lạqtsui nópenvi lớdigqn.

Nhưdkfdng vẫnuaqn khôeppqng ai đmqlsáaeuhp lờmyhti, chỉlaunpenv tiếbiokng chim lítkthu rítkthu trêjiuvn câfxkcy cổcnhm thụcdcs chọxrasc trờmyhti ởfuakjiuvn cạqtsunh.

Mụcdcsc Xung tứbiokc giậvnscn nghiếbiokn răxpqzng: “Khốoapxn kiếbiokp thậvnsct, rốoapxt cuộcnhmc họxras đmqlsang ởfuak đmqlsâfxkcu chứbiok?”

“Rầolopm!”

Mụcdcsc Xung vừxzrba dứbiokt lờmyhti, mộcnhmt nháaeuhnh câfxkcy đmqlsolopy láaeuh bỗcfhlng bay vềqtsu phítktha ôeppqng ta, nháaeuhnh câfxkcy to cỡdbrb cổcnhm tay đmqlsópenv đmqlsáaeuhnh thẳubuqng vàdkfdo ngựhwdtc Mụcdcsc Xung, Mụcdcsc Xung bịbiwz hấdwujt bay.

“Ai đmqlsdwujy?”

Ôwwking Tềqtsudkfd cao thủxzrb củxzrba Mụcdcsc phủxzrb lậvnscp tứbiokc biếbiokn sắpenvc, thi nhau chăxpqzn trưdkfddigqc Mụcdcsc Xung.

Mụcdcsc Xung bòkpuq dậvnscy, khópenve miệolopng vẫnuaqn còkpuqn vếbiokt máaeuhu, ôeppqng ta nghiếbiokn răxpqzng nghiếbiokn lợivqri, giậvnscn dữyaoonnwet: “Rốoapxt cuộcnhmc làdkfd ai vừxzrba đmqlsáaeuhnh lénnwen? Cúcxqct ra đmqlsâfxkcy cho tôeppqi!”

“Ha ha, mạqtsunh miệolopng thậvnsct”.

Đxzffúcxqcng lúcxqcc nàdkfdy, mộcnhmt giọxrasng nópenvi dítkth dỏqtsum bỗcfhlng vang lêjiuvn.



Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.