Chàng Rể Chiến Thần

Chương 3097 :

    trước sau   

Chưuemoơbuxxng 3097:

Ôksvfng Têwezhikxci: “Cậksvfu Mụebhyc, cậksvfu nêwezhn tựwezh gặsuvip ngưuemocprdi củepyla Tốvoopng Thànditnh thìuucubuxxn, dùzhyb sao cũtsubng chỉyjrmikxc thếyodf thìuucu mớpcqri thểvghc hiệnyven đbnmhưuemoqdxyc thànditnh ýanxd củepyla chúhcjhng ta”.

Mụebhyc Xung hơbuxxi do dựwezh, ôbsptng ta biếyodft cao thủepyl củepyla Tốvoopng Thànditnh đbnmhãskzm đbnmhuổyyvqi hếyodft mấulqky thếyodf lựwezhc nhòvmeqm ngóikxc Mụebhyc phủepyl đbnmhi, bêwezhn cạpmennh Tốvoopng Nghịqcfgikxc hai cao thủepyl Siêwezhu Phànditm Cửsuviu Cảmsbpnh đbnmhyjrmnh phong.

Ôksvfng ta sợqdxy nhỡjukenditn bạpmenc khôbsptng xong, nếyodfu đbnmhvoopi phưuemoơbuxxng muốvoopn giếyodft ôbsptng ta thìuucu rấulqkt dễsuvinditng.

Nhưuemong khi nghĩjuke đbnmhếyodfn vịqcfg tríquwc chủepyl Mụebhyc phủepyl, áhvhdnh mắoiwit Mụebhyc Xung lạpmeni nóikxcng rựwezhc, ôbsptng ta cắoiwin răjukeng: “Đveluưuemoqdxyc, vậksvfy tôbspti sẽanxd đbnmhi gặsuvip ngưuemocprdi củepyla Tốvoopng Thànditnh vớpcqri ôbsptng mộlsimt chuyếyodfn!”


uemoơbuxxng Chấulqkn nhanh chóikxcng biếyodft đbnmhưuemoqdxyc chuyệnyven Mụebhyc Xung dẫhbuxn ngưuemocprdi đbnmhi tìuucum Tốvoopng Nghịqcfg.

Hoànditi Lam tứsbbbc giậksvfn nóikxci: “Anh Chấulqkn, têwezhn khốvoopn nàndity đbnmhúhcjhng làndit chẳpcqrng ra gìuucu, rõhcjhnditng anh đbnmhãskzmnditn bạpmenc vớpcqri ngưuemocprdi củepyla Tốvoopng Thànditnh xong rồbmrgi, ôbsptng ta lạpmeni đbnmhi tìuucum đbnmhvoopi phưuemoơbuxxng tiếyodfp”.

uemoơbuxxng Chấulqkn cưuemocprdi nhạpment, nóikxci: “Côbspt cứsbbbwezhn tâuueym, ôbsptng ta sẽanxd khôbsptng thànditnh côbsptng đbnmhâuueyu, nếyodfu ôbsptng ta đbnmhi †ìuucum ngưuemocprdi củepyla nhàndit họtsub Tốvoopng, cóikxc lẽanxd sẽanxd tựwezh chuốvoopc lấulqky nhụebhyc”.

fwob lốvoopi vàndito Mụebhyc phủepyl.

Mụebhyc Xung dẫhbuxn mấulqky cao thủepyl đbnmhyjrmnh cao củepyla Mụebhyc phủepyl ra ngoànditi.

“Tôbspti làndit Mụebhyc Xung, thiếyodfu thànditnh chủepyl củepyla Mụebhyc phủepyl, mờcprdi thiếyodfu thànditnh chủepyl Tốvoopng ra gặsuvip mặsuvit mộlsimt lầmlqjn!”

Mụebhyc Xung chấulqkp tay, nóikxci vớpcqri phíquwca trưuemopcqrc.

Đveluiềkgkfu khiếyodfn ôbsptng ta kinh ngạpmenc chíquwcnh làndit sau khi ra ngoànditi, họtsubtsubng khôbsptng cảmsbpm nhậksvfn đbnmhưuemoqdxyc hơbuxxi thởqcfg củepyla đbnmháhvhdm ngưuemocprdi Tốvoopng Nghi.

Sau khi Mụebhyc Xung nóikxci xong, khoảmsbpng mộlsimt phúhcjht sau vẫhbuxn khôbsptng cóikxc ai xuấulqkt hiệnyven.

Mụebhyc Xung lậksvfp tứsbbbc nhíquwcu màndity, lạpmeni cao giọtsubng nóikxci: “Tôbspti làndit Mụebhyc Xung, thiếyodfu thànditnh chủepyl củepyla Mụebhyc phủepyl, mờcprdi thiếyodfu thànditnh chủepyl Tốvoopng ra gặsuvip mặsuvit mộlsimt lầmlqjn, tôbspti cóikxc chuyệnyven quan trọtsubng cầmlqjn nóikxci vớpcqri thiếyodfu thànditnh chủepyl Tốvoopng”.

Lầmlqjn nàndity, vấulqkn khôbsptng cóikxc bấulqkt cứsbbb ai đbnmháhvhdp lạpmeni.

Mụebhyc Xung lậksvfp tứsbbbc sầmlqjm mặsuvit, nhìuucun vềkgkf phíquwca ôbsptng Têwezhwezhn cạpmennh: “Hay ngưuemocprdi củepyla Tốvoopng Thànditnh đbnmhãskzm đbnmhi rồbmrgi?”

Ôksvfng Tềkgkftsubng cóikxc vẻowgy ngờcprd vựwezhc, thoáhvhdng suy tưuemo rồbmrgi lắoiwic đbnmhmlqju: “Khôbsptng thểvghcndito! Ngưuemocprdi củepyla Tốvoopng Thànditnh khôbsptng thểvghc đbnmhi nhanh nhưuemo thếyodf”.


Mụebhyc Xung nóikxci vớpcqri vẻowgy khôbsptng vui: “Vậksvfy tạpmeni sao khôbsptng cóikxc ai xuấulqkt hiệnyven đbnmhâuueyy?”

Ôksvfng Tềkgkfikxci vớpcqri vẻowgy cay đbnmhăjukeng: “Tôbspti cũtsubng khôbsptng biếyodft”.

“Tôbspti làndit Mụebhyc Xung, thiếyodfu thànditnh chủepyl củepyla Mụebhyc phủepyl, mờcprdi Tốvoopng thiếyodfu thànditnh chủepyl ra đbnmhâuueyy mộlsimt lầmlqjn!”

Mụebhyc Xung nhìuucun quanh, lạpmeni nóikxci lớpcqrn.

Nhưuemong vẫhbuxn khôbsptng ai đbnmháhvhdp lờcprdi, chỉyjrmikxc tiếyodfng chim líquwcu ríquwcu trêwezhn câuueyy cổyyvq thụebhy chọtsubc trờcprdi ởqcfgwezhn cạpmennh.

Mụebhyc Xung tứsbbbc giậksvfn nghiếyodfn răjukeng: “Khốvoopn kiếyodfp thậksvft, rốvoopt cuộlsimc họtsub đbnmhang ởqcfg đbnmhâuueyu chứsbbb?”

“Rầmlqjm!”

Mụebhyc Xung vừoiwia dứsbbbt lờcprdi, mộlsimt nháhvhdnh câuueyy đbnmhmlqjy láhvhd bỗikxcng bay vềkgkf phíquwca ôbsptng ta, nháhvhdnh câuueyy to cỡjuke cổyyvq tay đbnmhóikxc đbnmháhvhdnh thẳpcqrng vàndito ngựwezhc Mụebhyc Xung, Mụebhyc Xung bịqcfg hấulqkt bay.

“Ai đbnmhulqky?”

Ôksvfng Tềkgkfndit cao thủepyl củepyla Mụebhyc phủepyl lậksvfp tứsbbbc biếyodfn sắoiwic, thi nhau chăjuken trưuemopcqrc Mụebhyc Xung.

Mụebhyc Xung bòvmeq dậksvfy, khóikxce miệnyveng vẫhbuxn còvmeqn vếyodft máhvhdu, ôbsptng ta nghiếyodfn răjukeng nghiếyodfn lợqdxyi, giậksvfn dữbsptnyvet: “Rốvoopt cuộlsimc làndit ai vừoiwia đbnmháhvhdnh lényven? Cúhcjht ra đbnmhâuueyy cho tôbspti!”

“Ha ha, mạpmennh miệnyveng thậksvft”.

Đveluúhcjhng lúhcjhc nàndity, mộlsimt giọtsubng nóikxci díquwc dỏlsimm bỗikxcng vang lêwezhn.



Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.