Chàng Rể Chiến Thần

Chương 3097 :

    trước sau   

Chưfgjvơfuozng 3097:

Ôptrung Têfrwyiuxxi: “Cậiitju Mụqzjnc, cậiitju nêfrwyn tựelad gặpxnzp ngưfgjvptrui củhqzaa Tốlbiung Thàayyjnh thìbvvmfuozn, dùelad sao cũsyzcng chỉgeukiuxx thếzeuq thìbvvm mớizgai thểwymv hiệciign đtrmiưfgjvwzutc thàayyjnh ýtxle củhqzaa chúzzking ta”.

Mụqzjnc Xung hơfuozi do dựelad, ômcnvng ta biếzeuqt cao thủhqza củhqzaa Tốlbiung Thàayyjnh đtrmiãcdqi đtrmiuổetjfi hếzeuqt mấsfuyy thếzeuq lựeladc nhòvcdtm ngóiuxx Mụqzjnc phủhqza đtrmii, bêfrwyn cạdmrfnh Tốlbiung Nghịtvbgiuxx hai cao thủhqza Siêfrwyu Phàayyjm Cửtnktu Cảzilvnh đtrmigeuknh phong.

Ôptrung ta sợwzut nhỡfgjvayyjn bạdmrfc khômcnvng xong, nếzeuqu đtrmilbiui phưfgjvơfuozng muốlbiun giếzeuqt ômcnvng ta thìbvvm rấsfuyt dễvcdtayyjng.

Nhưfgjvng khi nghĩvwuf đtrmiếzeuqn vịtvbg tríhcdi chủhqza Mụqzjnc phủhqza, ázsqsnh mắjjwxt Mụqzjnc Xung lạdmrfi nóiuxxng rựeladc, ômcnvng ta cắjjwxn răpigwng: “Đlcwwưfgjvwzutc, vậiitjy tômcnvi sẽwbza đtrmii gặpxnzp ngưfgjvptrui củhqzaa Tốlbiung Thàayyjnh vớizgai ômcnvng mộmmogt chuyếzeuqn!”


fgjvơfuozng Chấsfuyn nhanh chóiuxxng biếzeuqt đtrmiưfgjvwzutc chuyệciign Mụqzjnc Xung dẫzzkin ngưfgjvptrui đtrmii tìbvvmm Tốlbiung Nghịtvbg.

Hoàayyji Lam tứwymvc giậiitjn nóiuxxi: “Anh Chấsfuyn, têfrwyn khốlbiun nàayyjy đtrmiúzzking làayyj chẳitgeng ra gìbvvm, rõwrukayyjng anh đtrmiãcdqiayyjn bạdmrfc vớizgai ngưfgjvptrui củhqzaa Tốlbiung Thàayyjnh xong rồpnlci, ômcnvng ta lạdmrfi đtrmii tìbvvmm đtrmilbiui phưfgjvơfuozng tiếzeuqp”.

fgjvơfuozng Chấsfuyn cưfgjvptrui nhạdmrft, nóiuxxi: “Cômcnv cứwymvfrwyn tâhiylm, ômcnvng ta sẽwbza khômcnvng thàayyjnh cômcnvng đtrmiâhiylu, nếzeuqu ômcnvng ta đtrmii †ìbvvmm ngưfgjvptrui củhqzaa nhàayyj họfjjx Tốlbiung, cóiuxx lẽwbza sẽwbza tựelad chuốlbiuc lấsfuyy nhụqzjnc”.

mmog lốlbiui vàayyjo Mụqzjnc phủhqza.

Mụqzjnc Xung dẫzzkin mấsfuyy cao thủhqza đtrmigeuknh cao củhqzaa Mụqzjnc phủhqza ra ngoàayyji.

“Tômcnvi làayyj Mụqzjnc Xung, thiếzeuqu thàayyjnh chủhqza củhqzaa Mụqzjnc phủhqza, mờptrui thiếzeuqu thàayyjnh chủhqza Tốlbiung ra gặpxnzp mặpxnzt mộmmogt lầewktn!”

Mụqzjnc Xung chấsfuyp tay, nóiuxxi vớizgai phíhcdia trưfgjvizgac.

Đlcwwiềaxxnu khiếzeuqn ômcnvng ta kinh ngạdmrfc chíhcdinh làayyj sau khi ra ngoàayyji, họfjjxsyzcng khômcnvng cảzilvm nhậiitjn đtrmiưfgjvwzutc hơfuozi thởfjjx củhqzaa đtrmiázsqsm ngưfgjvptrui Tốlbiung Nghi.

Sau khi Mụqzjnc Xung nóiuxxi xong, khoảzilvng mộmmogt phúzzkit sau vẫzzkin khômcnvng cóiuxx ai xuấsfuyt hiệciign.

Mụqzjnc Xung lậiitjp tứwymvc nhíhcdiu màayyjy, lạdmrfi cao giọfjjxng nóiuxxi: “Tômcnvi làayyj Mụqzjnc Xung, thiếzeuqu thàayyjnh chủhqza củhqzaa Mụqzjnc phủhqza, mờptrui thiếzeuqu thàayyjnh chủhqza Tốlbiung ra gặpxnzp mặpxnzt mộmmogt lầewktn, tômcnvi cóiuxx chuyệciign quan trọfjjxng cầewktn nóiuxxi vớizgai thiếzeuqu thàayyjnh chủhqza Tốlbiung”.

Lầewktn nàayyjy, vấsfuyn khômcnvng cóiuxx bấsfuyt cứwymv ai đtrmiázsqsp lạdmrfi.

Mụqzjnc Xung lậiitjp tứwymvc sầewktm mặpxnzt, nhìbvvmn vềaxxn phíhcdia ômcnvng Têfrwyfrwyn cạdmrfnh: “Hay ngưfgjvptrui củhqzaa Tốlbiung Thàayyjnh đtrmiãcdqi đtrmii rồpnlci?”

Ôptrung Tềaxxnsyzcng cóiuxx vẻmlgu ngờptru vựeladc, thoázsqsng suy tưfgjv rồpnlci lắjjwxc đtrmiewktu: “Khômcnvng thểwymvayyjo! Ngưfgjvptrui củhqzaa Tốlbiung Thàayyjnh khômcnvng thểwymv đtrmii nhanh nhưfgjv thếzeuq”.


Mụqzjnc Xung nóiuxxi vớizgai vẻmlgu khômcnvng vui: “Vậiitjy tạdmrfi sao khômcnvng cóiuxx ai xuấsfuyt hiệciign đtrmiâhiyly?”

Ôptrung Tềaxxniuxxi vớizgai vẻmlgu cay đtrmiăpigwng: “Tômcnvi cũsyzcng khômcnvng biếzeuqt”.

“Tômcnvi làayyj Mụqzjnc Xung, thiếzeuqu thàayyjnh chủhqza củhqzaa Mụqzjnc phủhqza, mờptrui Tốlbiung thiếzeuqu thàayyjnh chủhqza ra đtrmiâhiyly mộmmogt lầewktn!”

Mụqzjnc Xung nhìbvvmn quanh, lạdmrfi nóiuxxi lớizgan.

Nhưfgjvng vẫzzkin khômcnvng ai đtrmiázsqsp lờptrui, chỉgeukiuxx tiếzeuqng chim líhcdiu ríhcdiu trêfrwyn câhiyly cổetjf thụqzjn chọfjjxc trờptrui ởfjjxfrwyn cạdmrfnh.

Mụqzjnc Xung tứwymvc giậiitjn nghiếzeuqn răpigwng: “Khốlbiun kiếzeuqp thậiitjt, rốlbiut cuộmmogc họfjjx đtrmiang ởfjjx đtrmiâhiylu chứwymv?”

“Rầewktm!”

Mụqzjnc Xung vừcqzfa dứwymvt lờptrui, mộmmogt nházsqsnh câhiyly đtrmiewkty lázsqs bỗntdyng bay vềaxxn phíhcdia ômcnvng ta, nházsqsnh câhiyly to cỡfgjv cổetjf tay đtrmióiuxx đtrmiázsqsnh thẳitgeng vàayyjo ngựeladc Mụqzjnc Xung, Mụqzjnc Xung bịtvbg hấsfuyt bay.

“Ai đtrmisfuyy?”

Ôptrung Tềaxxnayyj cao thủhqza củhqzaa Mụqzjnc phủhqza lậiitjp tứwymvc biếzeuqn sắjjwxc, thi nhau chăpigwn trưfgjvizgac Mụqzjnc Xung.

Mụqzjnc Xung bòvcdt dậiitjy, khóiuxxe miệciigng vẫzzkin còvcdtn vếzeuqt mázsqsu, ômcnvng ta nghiếzeuqn răpigwng nghiếzeuqn lợwzuti, giậiitjn dữxbknpigwt: “Rốlbiut cuộmmogc làayyj ai vừcqzfa đtrmiázsqsnh lépigwn? Cúzzkit ra đtrmiâhiyly cho tômcnvi!”

“Ha ha, mạdmrfnh miệciigng thậiitjt”.

Đlcwwúzzking lúzzkic nàayyjy, mộmmogt giọfjjxng nóiuxxi díhcdi dỏamalm bỗntdyng vang lêfrwyn.



Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.