Chàng Rể Chiến Thần

Chương 3097 :

    trước sau   

Chưzjjlơwzccng 3097:

Ôkewkng Têvzckvsqmi: “Cậhfubu Mụlpdtc, cậhfubu nêvzckn tựtvrj gặjpkrp ngưzjjllidoi củtstka Tốxtybng Thàfykgnh thìbryfwzccn, dùamlp sao cũthorng chỉgmdfvsqm thếqmgj thìbryf mớhbici thểopyn hiệnmeun đfykgưzjjlieljc thàfykgnh ýcnlc củtstka chúwecang ta”.

Mụlpdtc Xung hơwzcci do dựtvrj, ôacpeng ta biếqmgjt cao thủtstk củtstka Tốxtybng Thàfykgnh đfykgãrzlq đfykguổrzlqi hếqmgjt mấwzkxy thếqmgj lựtvrjc nhòlpdtm ngóvsqm Mụlpdtc phủtstk đfykgi, bêvzckn cạdwgbnh Tốxtybng Nghịwiqgvsqm hai cao thủtstk Siêvzcku Phàfykgm Cửjpkru Cảcnlcnh đfykggmdfnh phong.

Ôkewkng ta sợielj nhỡxdckfykgn bạdwgbc khôacpeng xong, nếqmgju đfykgxtybi phưzjjlơwzccng muốxtybn giếqmgjt ôacpeng ta thìbryf rấwzkxt dễxdckfykgng.

Nhưzjjlng khi nghĩjfyl đfykgếqmgjn vịwiqg trívsqm chủtstk Mụlpdtc phủtstk, áeepznh mắblnvt Mụlpdtc Xung lạdwgbi nóvsqmng rựtvrjc, ôacpeng ta cắblnvn răaiieng: “Đqxtwưzjjlieljc, vậhfuby tôacpei sẽnutq đfykgi gặjpkrp ngưzjjllidoi củtstka Tốxtybng Thàfykgnh vớhbici ôacpeng mộtcqht chuyếqmgjn!”


zjjlơwzccng Chấwzkxn nhanh chóvsqmng biếqmgjt đfykgưzjjlieljc chuyệnmeun Mụlpdtc Xung dẫzmagn ngưzjjllidoi đfykgi tìbryfm Tốxtybng Nghịwiqg.

Hoàfykgi Lam tứhbuvc giậhfubn nóvsqmi: “Anh Chấwzkxn, têvzckn khốxtybn nàfykgy đfykgúwecang làfykg chẳtnxjng ra gìbryf, rõttocfykgng anh đfykgãrzlqfykgn bạdwgbc vớhbici ngưzjjllidoi củtstka Tốxtybng Thàfykgnh xong rồtcqhi, ôacpeng ta lạdwgbi đfykgi tìbryfm đfykgxtybi phưzjjlơwzccng tiếqmgjp”.

zjjlơwzccng Chấwzkxn cưzjjllidoi nhạdwgbt, nóvsqmi: “Côacpe cứhbuvvzckn tâtuhgm, ôacpeng ta sẽnutq khôacpeng thàfykgnh côacpeng đfykgâtuhgu, nếqmgju ôacpeng ta đfykgi †ìbryfm ngưzjjllidoi củtstka nhàfykg họhbic Tốxtybng, cóvsqm lẽnutq sẽnutq tựtvrj chuốxtybc lấwzkxy nhụlpdtc”.

acbm lốxtybi vàfykgo Mụlpdtc phủtstk.

Mụlpdtc Xung dẫzmagn mấwzkxy cao thủtstk đfykggmdfnh cao củtstka Mụlpdtc phủtstk ra ngoàfykgi.

“Tôacpei làfykg Mụlpdtc Xung, thiếqmgju thàfykgnh chủtstk củtstka Mụlpdtc phủtstk, mờlidoi thiếqmgju thàfykgnh chủtstk Tốxtybng ra gặjpkrp mặjpkrt mộtcqht lầdercn!”

Mụlpdtc Xung chấwzkxp tay, nóvsqmi vớhbici phívsqma trưzjjlhbicc.

Đqxtwiềgiwzu khiếqmgjn ôacpeng ta kinh ngạdwgbc chívsqmnh làfykg sau khi ra ngoàfykgi, họhbicthorng khôacpeng cảcnlcm nhậhfubn đfykgưzjjlieljc hơwzcci thởwiqg củtstka đfykgáeepzm ngưzjjllidoi Tốxtybng Nghi.

Sau khi Mụlpdtc Xung nóvsqmi xong, khoảcnlcng mộtcqht phúwecat sau vẫzmagn khôacpeng cóvsqm ai xuấwzkxt hiệnmeun.

Mụlpdtc Xung lậhfubp tứhbuvc nhívsqmu màfykgy, lạdwgbi cao giọhbicng nóvsqmi: “Tôacpei làfykg Mụlpdtc Xung, thiếqmgju thàfykgnh chủtstk củtstka Mụlpdtc phủtstk, mờlidoi thiếqmgju thàfykgnh chủtstk Tốxtybng ra gặjpkrp mặjpkrt mộtcqht lầdercn, tôacpei cóvsqm chuyệnmeun quan trọhbicng cầdercn nóvsqmi vớhbici thiếqmgju thàfykgnh chủtstk Tốxtybng”.

Lầdercn nàfykgy, vấwzkxn khôacpeng cóvsqm bấwzkxt cứhbuv ai đfykgáeepzp lạdwgbi.

Mụlpdtc Xung lậhfubp tứhbuvc sầdercm mặjpkrt, nhìbryfn vềgiwz phívsqma ôacpeng Têvzckvzckn cạdwgbnh: “Hay ngưzjjllidoi củtstka Tốxtybng Thàfykgnh đfykgãrzlq đfykgi rồtcqhi?”

Ôkewkng Tềgiwzthorng cóvsqm vẻielj ngờlido vựtvrjc, thoáeepzng suy tưzjjl rồtcqhi lắblnvc đfykgdercu: “Khôacpeng thểopynfykgo! Ngưzjjllidoi củtstka Tốxtybng Thàfykgnh khôacpeng thểopyn đfykgi nhanh nhưzjjl thếqmgj”.


Mụlpdtc Xung nóvsqmi vớhbici vẻielj khôacpeng vui: “Vậhfuby tạdwgbi sao khôacpeng cóvsqm ai xuấwzkxt hiệnmeun đfykgâtuhgy?”

Ôkewkng Tềgiwzvsqmi vớhbici vẻielj cay đfykgăaiieng: “Tôacpei cũthorng khôacpeng biếqmgjt”.

“Tôacpei làfykg Mụlpdtc Xung, thiếqmgju thàfykgnh chủtstk củtstka Mụlpdtc phủtstk, mờlidoi Tốxtybng thiếqmgju thàfykgnh chủtstk ra đfykgâtuhgy mộtcqht lầdercn!”

Mụlpdtc Xung nhìbryfn quanh, lạdwgbi nóvsqmi lớhbicn.

Nhưzjjlng vẫzmagn khôacpeng ai đfykgáeepzp lờlidoi, chỉgmdfvsqm tiếqmgjng chim lívsqmu rívsqmu trêvzckn câtuhgy cổrzlq thụlpdt chọhbicc trờlidoi ởwiqgvzckn cạdwgbnh.

Mụlpdtc Xung tứhbuvc giậhfubn nghiếqmgjn răaiieng: “Khốxtybn kiếqmgjp thậhfubt, rốxtybt cuộtcqhc họhbic đfykgang ởwiqg đfykgâtuhgu chứhbuv?”

“Rầdercm!”

Mụlpdtc Xung vừvwmta dứhbuvt lờlidoi, mộtcqht nháeepznh câtuhgy đfykgdercy láeepz bỗvzckng bay vềgiwz phívsqma ôacpeng ta, nháeepznh câtuhgy to cỡxdck cổrzlq tay đfykgóvsqm đfykgáeepznh thẳtnxjng vàfykgo ngựtvrjc Mụlpdtc Xung, Mụlpdtc Xung bịwiqg hấwzkxt bay.

“Ai đfykgwzkxy?”

Ôkewkng Tềgiwzfykg cao thủtstk củtstka Mụlpdtc phủtstk lậhfubp tứhbuvc biếqmgjn sắblnvc, thi nhau chăaiien trưzjjlhbicc Mụlpdtc Xung.

Mụlpdtc Xung bòlpdt dậhfuby, khóvsqme miệnmeung vẫzmagn còlpdtn vếqmgjt máeepzu, ôacpeng ta nghiếqmgjn răaiieng nghiếqmgjn lợielji, giậhfubn dữukqgqdfkt: “Rốxtybt cuộtcqhc làfykg ai vừvwmta đfykgáeepznh léqdfkn? Cúwecat ra đfykgâtuhgy cho tôacpei!”

“Ha ha, mạdwgbnh miệnmeung thậhfubt”.

Đqxtwúwecang lúwecac nàfykgy, mộtcqht giọhbicng nóvsqmi dívsqm dỏkeslm bỗvzckng vang lêvzckn.



Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.