Chàng Rể Chiến Thần

Chương 3097 :

    trước sau   

Chưhebhơopkang 3097:

Ôkbhrng Têwlibegvsi: “Cậlpflu Mụxqaac, cậlpflu nêwlibn tựglwk gặxkdrp ngưhebhjjtgi củipdta Tốjxxeng Thàedwinh thìzeftopkan, dùipdt sao cũuoikng chỉyaaeegvs thếeypi thìzeft mớzefti thểrnwo hiệkbhrn đzozvưhebhlqwpc thàedwinh ýwcxa củipdta chúvdwpng ta”.

Mụxqaac Xung hơopkai do dựglwk, ôrwjsng ta biếeypit cao thủipdt củipdta Tốjxxeng Thàedwinh đzozvãopka đzozvuổhqgri hếeypit mấiuydy thếeypi lựglwkc nhòcshbm ngóegvs Mụxqaac phủipdt đzozvi, bêwlibn cạcjnlnh Tốjxxeng Nghịwrdvegvs hai cao thủipdt Siêwlibu Phàedwim Cửgczpu Cảizrlnh đzozvyaaenh phong.

Ôkbhrng ta sợlqwp nhỡimbmedwin bạcjnlc khôrwjsng xong, nếeypiu đzozvjxxei phưhebhơopkang muốjxxen giếeypit ôrwjsng ta thìzeft rấiuydt dễkbhredwing.

Nhưhebhng khi nghĩohsu đzozvếeypin vịwrdv trílpfl chủipdt Mụxqaac phủipdt, árwjsnh mắsewwt Mụxqaac Xung lạcjnli nóegvsng rựglwkc, ôrwjsng ta cắsewwn răhxokng: “Đlwhaưhebhlqwpc, vậlpfly tôrwjsi sẽakwt đzozvi gặxkdrp ngưhebhjjtgi củipdta Tốjxxeng Thàedwinh vớzefti ôrwjsng mộxmsct chuyếeypin!”


hebhơopkang Chấiuydn nhanh chóegvsng biếeypit đzozvưhebhlqwpc chuyệkbhrn Mụxqaac Xung dẫklipn ngưhebhjjtgi đzozvi tìzeftm Tốjxxeng Nghịwrdv.

Hoàedwii Lam tứkbhrc giậlpfln nóegvsi: “Anh Chấiuydn, têwlibn khốjxxen nàedwiy đzozvúvdwpng làedwi chẳhebhng ra gìzeft, rõrnwoedwing anh đzozvãopkaedwin bạcjnlc vớzefti ngưhebhjjtgi củipdta Tốjxxeng Thàedwinh xong rồhqszi, ôrwjsng ta lạcjnli đzozvi tìzeftm đzozvjxxei phưhebhơopkang tiếeypip”.

hebhơopkang Chấiuydn cưhebhjjtgi nhạcjnlt, nóegvsi: “Côrwjs cứkbhrwlibn tâsvsam, ôrwjsng ta sẽakwt khôrwjsng thàedwinh côrwjsng đzozvâsvsau, nếeypiu ôrwjsng ta đzozvi †ìzeftm ngưhebhjjtgi củipdta nhàedwi họlwha Tốjxxeng, cóegvs lẽakwt sẽakwt tựglwk chuốjxxec lấiuydy nhụxqaac”.

xbve lốjxxei vàedwio Mụxqaac phủipdt.

Mụxqaac Xung dẫklipn mấiuydy cao thủipdt đzozvyaaenh cao củipdta Mụxqaac phủipdt ra ngoàedwii.

“Tôrwjsi làedwi Mụxqaac Xung, thiếeypiu thàedwinh chủipdt củipdta Mụxqaac phủipdt, mờjjtgi thiếeypiu thàedwinh chủipdt Tốjxxeng ra gặxkdrp mặxkdrt mộxmsct lầrdqtn!”

Mụxqaac Xung chấiuydp tay, nóegvsi vớzefti phílpfla trưhebhzeftc.

Đlwhaiềsvypu khiếeypin ôrwjsng ta kinh ngạcjnlc chílpflnh làedwi sau khi ra ngoàedwii, họlwhauoikng khôrwjsng cảizrlm nhậlpfln đzozvưhebhlqwpc hơopkai thởkxib củipdta đzozvárwjsm ngưhebhjjtgi Tốjxxeng Nghi.

Sau khi Mụxqaac Xung nóegvsi xong, khoảizrlng mộxmsct phúvdwpt sau vẫklipn khôrwjsng cóegvs ai xuấiuydt hiệkbhrn.

Mụxqaac Xung lậlpflp tứkbhrc nhílpflu màedwiy, lạcjnli cao giọlwhang nóegvsi: “Tôrwjsi làedwi Mụxqaac Xung, thiếeypiu thàedwinh chủipdt củipdta Mụxqaac phủipdt, mờjjtgi thiếeypiu thàedwinh chủipdt Tốjxxeng ra gặxkdrp mặxkdrt mộxmsct lầrdqtn, tôrwjsi cóegvs chuyệkbhrn quan trọlwhang cầrdqtn nóegvsi vớzefti thiếeypiu thàedwinh chủipdt Tốjxxeng”.

Lầrdqtn nàedwiy, vấiuydn khôrwjsng cóegvs bấiuydt cứkbhr ai đzozvárwjsp lạcjnli.

Mụxqaac Xung lậlpflp tứkbhrc sầrdqtm mặxkdrt, nhìzeftn vềsvyp phílpfla ôrwjsng Têwlibwlibn cạcjnlnh: “Hay ngưhebhjjtgi củipdta Tốjxxeng Thàedwinh đzozvãopka đzozvi rồhqszi?”

Ôkbhrng Tềsvypuoikng cóegvs vẻwcxa ngờjjtg vựglwkc, thoárwjsng suy tưhebh rồhqszi lắsewwc đzozvrdqtu: “Khôrwjsng thểrnwoedwio! Ngưhebhjjtgi củipdta Tốjxxeng Thàedwinh khôrwjsng thểrnwo đzozvi nhanh nhưhebh thếeypi”.


Mụxqaac Xung nóegvsi vớzefti vẻwcxa khôrwjsng vui: “Vậlpfly tạcjnli sao khôrwjsng cóegvs ai xuấiuydt hiệkbhrn đzozvâsvsay?”

Ôkbhrng Tềsvypegvsi vớzefti vẻwcxa cay đzozvăhxokng: “Tôrwjsi cũuoikng khôrwjsng biếeypit”.

“Tôrwjsi làedwi Mụxqaac Xung, thiếeypiu thàedwinh chủipdt củipdta Mụxqaac phủipdt, mờjjtgi Tốjxxeng thiếeypiu thàedwinh chủipdt ra đzozvâsvsay mộxmsct lầrdqtn!”

Mụxqaac Xung nhìzeftn quanh, lạcjnli nóegvsi lớzeftn.

Nhưhebhng vẫklipn khôrwjsng ai đzozvárwjsp lờjjtgi, chỉyaaeegvs tiếeyping chim lílpflu rílpflu trêwlibn câsvsay cổhqgr thụxqaa chọlwhac trờjjtgi ởkxibwlibn cạcjnlnh.

Mụxqaac Xung tứkbhrc giậlpfln nghiếeypin răhxokng: “Khốjxxen kiếeypip thậlpflt, rốjxxet cuộxmscc họlwha đzozvang ởkxib đzozvâsvsau chứkbhr?”

“Rầrdqtm!”

Mụxqaac Xung vừohloa dứkbhrt lờjjtgi, mộxmsct nhárwjsnh câsvsay đzozvrdqty lárwjs bỗqfbkng bay vềsvyp phílpfla ôrwjsng ta, nhárwjsnh câsvsay to cỡimbm cổhqgr tay đzozvóegvs đzozvárwjsnh thẳhebhng vàedwio ngựglwkc Mụxqaac Xung, Mụxqaac Xung bịwrdv hấiuydt bay.

“Ai đzozviuydy?”

Ôkbhrng Tềsvypedwi cao thủipdt củipdta Mụxqaac phủipdt lậlpflp tứkbhrc biếeypin sắsewwc, thi nhau chăhxokn trưhebhzeftc Mụxqaac Xung.

Mụxqaac Xung bòcshb dậlpfly, khóegvse miệkbhrng vẫklipn còcshbn vếeypit márwjsu, ôrwjsng ta nghiếeypin răhxokng nghiếeypin lợlqwpi, giậlpfln dữzfcdfkmlt: “Rốjxxet cuộxmscc làedwi ai vừohloa đzozvárwjsnh léfkmln? Cúvdwpt ra đzozvâsvsay cho tôrwjsi!”

“Ha ha, mạcjnlnh miệkbhrng thậlpflt”.

Đlwhaúvdwpng lúvdwpc nàedwiy, mộxmsct giọlwhang nóegvsi dílpfl dỏwmqym bỗqfbkng vang lêwlibn.



Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.