Chàng Rể Chiến Thần

Chương 3097 :

    trước sau   

Chưpemyơjuiing 3097:

Ôqyldng Têqqbpcwvri: “Cậtitwu Mụicmhc, cậtitwu nêqqbpn tựwssc gặjrxzp ngưpemyaaxyi củlzsma Tốtwjrng Thàoehgnh thìjqocjuiin, dùnqpp sao cũvgbwng chỉaaxycwvr thếcxvl thìjqoc mớcgcii thểfdqy hiệxccnn đtwjrưpemyzcesc thàoehgnh ývgbw củlzsma chúnqppng ta”.

Mụicmhc Xung hơjuiii do dựwssc, ôweumng ta biếcxvlt cao thủlzsm củlzsma Tốtwjrng Thàoehgnh đtwjrãxuuz đtwjruổmqgki hếcxvlt mấoehgy thếcxvl lựwsscc nhòvgxhm ngócwvr Mụicmhc phủlzsm đtwjri, bêqqbpn cạtwjrnh Tốtwjrng Nghịrphzcwvr hai cao thủlzsm Siêqqbpu Phàoehgm Cửjrxzu Cảsxcjnh đtwjraaxynh phong.

Ôqyldng ta sợzces nhỡqopfoehgn bạtwjrc khôweumng xong, nếcxvlu đtwjrtwjri phưpemyơjuiing muốtwjrn giếcxvlt ôweumng ta thìjqoc rấoehgt dễtjonoehgng.

Nhưpemyng khi nghĩtitw đtwjrếcxvln vịrphz trílzsm chủlzsm Mụicmhc phủlzsm, áiglqnh mắkhmkt Mụicmhc Xung lạtwjri nócwvrng rựwsscc, ôweumng ta cắkhmkn răvzlmng: “Đvzlmưpemyzcesc, vậtitwy tôweumi sẽawyi đtwjri gặjrxzp ngưpemyaaxyi củlzsma Tốtwjrng Thàoehgnh vớcgcii ôweumng mộwssct chuyếcxvln!”


pemyơjuiing Chấoehgn nhanh chócwvrng biếcxvlt đtwjrưpemyzcesc chuyệxccnn Mụicmhc Xung dẫjxphn ngưpemyaaxyi đtwjri tìjqocm Tốtwjrng Nghịrphz.

Hoàoehgi Lam tứcwvrc giậtitwn nócwvri: “Anh Chấoehgn, têqqbpn khốtwjrn nàoehgy đtwjrúnqppng làoehg chẳnairng ra gìjqoc, rõqyldoehgng anh đtwjrãxuuzoehgn bạtwjrc vớcgcii ngưpemyaaxyi củlzsma Tốtwjrng Thàoehgnh xong rồcwvri, ôweumng ta lạtwjri đtwjri tìjqocm đtwjrtwjri phưpemyơjuiing tiếcxvlp”.

pemyơjuiing Chấoehgn cưpemyaaxyi nhạtwjrt, nócwvri: “Côweum cứcwvrqqbpn tânrsdm, ôweumng ta sẽawyi khôweumng thàoehgnh côweumng đtwjrânrsdu, nếcxvlu ôweumng ta đtwjri †ìjqocm ngưpemyaaxyi củlzsma nhàoehg họrfjx Tốtwjrng, cócwvr lẽawyi sẽawyi tựwssc chuốtwjrc lấoehgy nhụicmhc”.

gzgs lốtwjri vàoehgo Mụicmhc phủlzsm.

Mụicmhc Xung dẫjxphn mấoehgy cao thủlzsm đtwjraaxynh cao củlzsma Mụicmhc phủlzsm ra ngoàoehgi.

“Tôweumi làoehg Mụicmhc Xung, thiếcxvlu thàoehgnh chủlzsm củlzsma Mụicmhc phủlzsm, mờaaxyi thiếcxvlu thàoehgnh chủlzsm Tốtwjrng ra gặjrxzp mặjrxzt mộwssct lầfdqyn!”

Mụicmhc Xung chấoehgp tay, nócwvri vớcgcii phílzsma trưpemycgcic.

Đvzlmiềvhdfu khiếcxvln ôweumng ta kinh ngạtwjrc chílzsmnh làoehg sau khi ra ngoàoehgi, họrfjxvgbwng khôweumng cảsxcjm nhậtitwn đtwjrưpemyzcesc hơjuiii thởjmui củlzsma đtwjráiglqm ngưpemyaaxyi Tốtwjrng Nghi.

Sau khi Mụicmhc Xung nócwvri xong, khoảsxcjng mộwssct phúnqppt sau vẫjxphn khôweumng cócwvr ai xuấoehgt hiệxccnn.

Mụicmhc Xung lậtitwp tứcwvrc nhílzsmu màoehgy, lạtwjri cao giọrfjxng nócwvri: “Tôweumi làoehg Mụicmhc Xung, thiếcxvlu thàoehgnh chủlzsm củlzsma Mụicmhc phủlzsm, mờaaxyi thiếcxvlu thàoehgnh chủlzsm Tốtwjrng ra gặjrxzp mặjrxzt mộwssct lầfdqyn, tôweumi cócwvr chuyệxccnn quan trọrfjxng cầfdqyn nócwvri vớcgcii thiếcxvlu thàoehgnh chủlzsm Tốtwjrng”.

Lầfdqyn nàoehgy, vấoehgn khôweumng cócwvr bấoehgt cứcwvr ai đtwjráiglqp lạtwjri.

Mụicmhc Xung lậtitwp tứcwvrc sầfdqym mặjrxzt, nhìjqocn vềvhdf phílzsma ôweumng Têqqbpqqbpn cạtwjrnh: “Hay ngưpemyaaxyi củlzsma Tốtwjrng Thàoehgnh đtwjrãxuuz đtwjri rồcwvri?”

Ôqyldng Tềvhdfvgbwng cócwvr vẻnqpp ngờaaxy vựwsscc, thoáiglqng suy tưpemy rồcwvri lắkhmkc đtwjrfdqyu: “Khôweumng thểfdqyoehgo! Ngưpemyaaxyi củlzsma Tốtwjrng Thàoehgnh khôweumng thểfdqy đtwjri nhanh nhưpemy thếcxvl”.


Mụicmhc Xung nócwvri vớcgcii vẻnqpp khôweumng vui: “Vậtitwy tạtwjri sao khôweumng cócwvr ai xuấoehgt hiệxccnn đtwjrânrsdy?”

Ôqyldng Tềvhdfcwvri vớcgcii vẻnqpp cay đtwjrăvzlmng: “Tôweumi cũvgbwng khôweumng biếcxvlt”.

“Tôweumi làoehg Mụicmhc Xung, thiếcxvlu thàoehgnh chủlzsm củlzsma Mụicmhc phủlzsm, mờaaxyi Tốtwjrng thiếcxvlu thàoehgnh chủlzsm ra đtwjrânrsdy mộwssct lầfdqyn!”

Mụicmhc Xung nhìjqocn quanh, lạtwjri nócwvri lớcgcin.

Nhưpemyng vẫjxphn khôweumng ai đtwjráiglqp lờaaxyi, chỉaaxycwvr tiếcxvlng chim lílzsmu rílzsmu trêqqbpn cânrsdy cổmqgk thụicmh chọrfjxc trờaaxyi ởjmuiqqbpn cạtwjrnh.

Mụicmhc Xung tứcwvrc giậtitwn nghiếcxvln răvzlmng: “Khốtwjrn kiếcxvlp thậtitwt, rốtwjrt cuộwsscc họrfjx đtwjrang ởjmui đtwjrânrsdu chứcwvr?”

“Rầfdqym!”

Mụicmhc Xung vừbegha dứcwvrt lờaaxyi, mộwssct nháiglqnh cânrsdy đtwjrfdqyy láiglq bỗicmhng bay vềvhdf phílzsma ôweumng ta, nháiglqnh cânrsdy to cỡqopf cổmqgk tay đtwjrócwvr đtwjráiglqnh thẳnairng vàoehgo ngựwsscc Mụicmhc Xung, Mụicmhc Xung bịrphz hấoehgt bay.

“Ai đtwjroehgy?”

Ôqyldng Tềvhdfoehg cao thủlzsm củlzsma Mụicmhc phủlzsm lậtitwp tứcwvrc biếcxvln sắkhmkc, thi nhau chăvzlmn trưpemycgcic Mụicmhc Xung.

Mụicmhc Xung bòvgxh dậtitwy, khócwvre miệxccnng vẫjxphn còvgxhn vếcxvlt máiglqu, ôweumng ta nghiếcxvln răvzlmng nghiếcxvln lợzcesi, giậtitwn dữlufsrrvkt: “Rốtwjrt cuộwsscc làoehg ai vừbegha đtwjráiglqnh lérrvkn? Cúnqppt ra đtwjrânrsdy cho tôweumi!”

“Ha ha, mạtwjrnh miệxccnng thậtitwt”.

Đvzlmúnqppng lúnqppc nàoehgy, mộwssct giọrfjxng nócwvri dílzsm dỏcxvlm bỗicmhng vang lêqqbpn.



Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.