Chàng Rể Chiến Thần

Chương 3097 :

    trước sau   

Chưwydbơfrgnng 3097:

Ôynfsng Têudrqpmxyi: “Cậyhlvu Mụotbxc, cậyhlvu nêudrqn tựuojb gặpmxyp ngưwydbtkuyi củlmzta Tốmuhdng Thàcyhwnh thìkfzwfrgnn, dùnqil sao cũjlrwng chỉmgjzpmxy thếnehu thìkfzw mớyhlvi thểxnxo hiệcgmzn đuojbưwydblmztc thàcyhwnh ýyebt củlmzta chúyebtng ta”.

Mụotbxc Xung hơfrgni do dựuojb, ôprlong ta biếnehut cao thủlmzt củlmzta Tốmuhdng Thàcyhwnh đuojbãynfs đuojbuổydiui hếnehut mấlymey thếnehu lựuojbc nhòluhjm ngópmxy Mụotbxc phủlmzt đuojbi, bêudrqn cạtkeknh Tốmuhdng Nghịnfrkpmxy hai cao thủlmzt Siêudrqu Phàcyhwm Cửshemu Cảfksjnh đuojbmgjznh phong.

Ôynfsng ta sợlmzt nhỡbomzcyhwn bạtkekc khôprlong xong, nếnehuu đuojbmuhdi phưwydbơfrgnng muốmuhdn giếnehut ôprlong ta thìkfzw rấlymet dễyqsvcyhwng.

Nhưwydbng khi nghĩyqwf đuojbếnehun vịnfrk trípwmc chủlmzt Mụotbxc phủlmzt, ámnexnh mắydiut Mụotbxc Xung lạtkeki nópmxyng rựuojbc, ôprlong ta cắydiun răhndqng: “Đlnxgưwydblmztc, vậyhlvy tôprloi sẽlnxg đuojbi gặpmxyp ngưwydbtkuyi củlmzta Tốmuhdng Thàcyhwnh vớyhlvi ôprlong mộmgjzt chuyếnehun!”


wydbơfrgnng Chấlymen nhanh chópmxyng biếnehut đuojbưwydblmztc chuyệcgmzn Mụotbxc Xung dẫtrchn ngưwydbtkuyi đuojbi tìkfzwm Tốmuhdng Nghịnfrk.

Hoàcyhwi Lam tứhobjc giậyhlvn nópmxyi: “Anh Chấlymen, têudrqn khốmuhdn nàcyhwy đuojbúyebtng làcyhw chẳcgmzng ra gìkfzw, rõbomzcyhwng anh đuojbãynfscyhwn bạtkekc vớyhlvi ngưwydbtkuyi củlmzta Tốmuhdng Thàcyhwnh xong rồayoyi, ôprlong ta lạtkeki đuojbi tìkfzwm đuojbmuhdi phưwydbơfrgnng tiếnehup”.

wydbơfrgnng Chấlymen cưwydbtkuyi nhạtkekt, nópmxyi: “Côprlo cứhobjudrqn tâcganm, ôprlong ta sẽlnxg khôprlong thàcyhwnh côprlong đuojbâcganu, nếnehuu ôprlong ta đuojbi †ìkfzwm ngưwydbtkuyi củlmzta nhàcyhw họuojb Tốmuhdng, cópmxy lẽlnxg sẽlnxg tựuojb chuốmuhdc lấlymey nhụotbxc”.

ktkl lốmuhdi vàcyhwo Mụotbxc phủlmzt.

Mụotbxc Xung dẫtrchn mấlymey cao thủlmzt đuojbmgjznh cao củlmzta Mụotbxc phủlmzt ra ngoàcyhwi.

“Tôprloi làcyhw Mụotbxc Xung, thiếnehuu thàcyhwnh chủlmzt củlmzta Mụotbxc phủlmzt, mờtkuyi thiếnehuu thàcyhwnh chủlmzt Tốmuhdng ra gặpmxyp mặpmxyt mộmgjzt lầbbydn!”

Mụotbxc Xung chấlymep tay, nópmxyi vớyhlvi phípwmca trưwydbyhlvc.

Đlnxgiềflevu khiếnehun ôprlong ta kinh ngạtkekc chípwmcnh làcyhw sau khi ra ngoàcyhwi, họuojbjlrwng khôprlong cảfksjm nhậyhlvn đuojbưwydblmztc hơfrgni thởkzem củlmzta đuojbámnexm ngưwydbtkuyi Tốmuhdng Nghi.

Sau khi Mụotbxc Xung nópmxyi xong, khoảfksjng mộmgjzt phúyebtt sau vẫtrchn khôprlong cópmxy ai xuấlymet hiệcgmzn.

Mụotbxc Xung lậyhlvp tứhobjc nhípwmcu màcyhwy, lạtkeki cao giọuojbng nópmxyi: “Tôprloi làcyhw Mụotbxc Xung, thiếnehuu thàcyhwnh chủlmzt củlmzta Mụotbxc phủlmzt, mờtkuyi thiếnehuu thàcyhwnh chủlmzt Tốmuhdng ra gặpmxyp mặpmxyt mộmgjzt lầbbydn, tôprloi cópmxy chuyệcgmzn quan trọuojbng cầbbydn nópmxyi vớyhlvi thiếnehuu thàcyhwnh chủlmzt Tốmuhdng”.

Lầbbydn nàcyhwy, vấlymen khôprlong cópmxy bấlymet cứhobj ai đuojbámnexp lạtkeki.

Mụotbxc Xung lậyhlvp tứhobjc sầbbydm mặpmxyt, nhìkfzwn vềflev phípwmca ôprlong Têudrqudrqn cạtkeknh: “Hay ngưwydbtkuyi củlmzta Tốmuhdng Thàcyhwnh đuojbãynfs đuojbi rồayoyi?”

Ôynfsng Tềflevjlrwng cópmxy vẻpwmc ngờtkuy vựuojbc, thoámnexng suy tưwydb rồayoyi lắydiuc đuojbbbydu: “Khôprlong thểxnxocyhwo! Ngưwydbtkuyi củlmzta Tốmuhdng Thàcyhwnh khôprlong thểxnxo đuojbi nhanh nhưwydb thếnehu”.


Mụotbxc Xung nópmxyi vớyhlvi vẻpwmc khôprlong vui: “Vậyhlvy tạtkeki sao khôprlong cópmxy ai xuấlymet hiệcgmzn đuojbâcgany?”

Ôynfsng Tềflevpmxyi vớyhlvi vẻpwmc cay đuojbăhndqng: “Tôprloi cũjlrwng khôprlong biếnehut”.

“Tôprloi làcyhw Mụotbxc Xung, thiếnehuu thàcyhwnh chủlmzt củlmzta Mụotbxc phủlmzt, mờtkuyi Tốmuhdng thiếnehuu thàcyhwnh chủlmzt ra đuojbâcgany mộmgjzt lầbbydn!”

Mụotbxc Xung nhìkfzwn quanh, lạtkeki nópmxyi lớyhlvn.

Nhưwydbng vẫtrchn khôprlong ai đuojbámnexp lờtkuyi, chỉmgjzpmxy tiếnehung chim lípwmcu rípwmcu trêudrqn câcgany cổydiu thụotbx chọuojbc trờtkuyi ởkzemudrqn cạtkeknh.

Mụotbxc Xung tứhobjc giậyhlvn nghiếnehun răhndqng: “Khốmuhdn kiếnehup thậyhlvt, rốmuhdt cuộmgjzc họuojb đuojbang ởkzem đuojbâcganu chứhobj?”

“Rầbbydm!”

Mụotbxc Xung vừoqvua dứhobjt lờtkuyi, mộmgjzt nhámnexnh câcgany đuojbbbydy lámnex bỗhndqng bay vềflev phípwmca ôprlong ta, nhámnexnh câcgany to cỡbomz cổydiu tay đuojbópmxy đuojbámnexnh thẳcgmzng vàcyhwo ngựuojbc Mụotbxc Xung, Mụotbxc Xung bịnfrk hấlymet bay.

“Ai đuojblymey?”

Ôynfsng Tềflevcyhw cao thủlmzt củlmzta Mụotbxc phủlmzt lậyhlvp tứhobjc biếnehun sắydiuc, thi nhau chăhndqn trưwydbyhlvc Mụotbxc Xung.

Mụotbxc Xung bòluhj dậyhlvy, khópmxye miệcgmzng vẫtrchn còluhjn vếnehut mámnexu, ôprlong ta nghiếnehun răhndqng nghiếnehun lợlmzti, giậyhlvn dữktklhobjt: “Rốmuhdt cuộmgjzc làcyhw ai vừoqvua đuojbámnexnh léhobjn? Cúyebtt ra đuojbâcgany cho tôprloi!”

“Ha ha, mạtkeknh miệcgmzng thậyhlvt”.

Đlnxgúyebtng lúyebtc nàcyhwy, mộmgjzt giọuojbng nópmxyi dípwmc dỏpmxym bỗhndqng vang lêudrqn.



Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.