Chàng Rể Chiến Thần

Chương 3097 :

    trước sau   

Chưiohkơdevjng 3097:

Ônjkhng Têtcatlmjhi: “Cậjelcu Mụoagoc, cậjelcu nêtcatn tựxzom gặnjkhp ngưiohkxjyhi củdchda Tốiyddng Thàjvfvnh thìyehidevjn, dùgrit sao cũcewzng chỉbxpflmjh thếlmjh thìyehi mớcewzi thểgrit hiệbapen đnospưiohkdijnc thàjvfvnh ýimiu củdchda chúfshdng ta”.

Mụoagoc Xung hơdevji do dựxzom, ônjkhng ta biếlmjht cao thủdchd củdchda Tốiyddng Thàjvfvnh đnospãxzom đnospuổpnuvi hếlmjht mấbwtqy thếlmjh lựxzomc nhòdchdm ngólmjh Mụoagoc phủdchd đnospi, bêtcatn cạcewznh Tốiyddng Nghịwyyrlmjh hai cao thủdchd Siêtcatu Phàjvfvm Cửwkrqu Cảntlcnh đnospbxpfnh phong.

Ônjkhng ta sợdijn nhỡwkrqjvfvn bạcewzc khônjkhng xong, nếlmjhu đnospiyddi phưiohkơdevjng muốiyddn giếlmjht ônjkhng ta thìyehi rấbwtqt dễfshdjvfvng.

Nhưiohkng khi nghĩciku đnospếlmjhn vịwyyr trínqfu chủdchd Mụoagoc phủdchd, áxnhsnh mắnospt Mụoagoc Xung lạcewzi nólmjhng rựxzomc, ônjkhng ta cắnospn răguzbng: “Đxqfvưiohkdijnc, vậjelcy tônjkhi sẽtuik đnospi gặnjkhp ngưiohkxjyhi củdchda Tốiyddng Thàjvfvnh vớcewzi ônjkhng mộwutwt chuyếlmjhn!”


iohkơdevjng Chấbwtqn nhanh chólmjhng biếlmjht đnospưiohkdijnc chuyệbapen Mụoagoc Xung dẫkxrpn ngưiohkxjyhi đnospi tìyehim Tốiyddng Nghịwyyr.

Hoàjvfvi Lam tứpkapc giậjelcn nólmjhi: “Anh Chấbwtqn, têtcatn khốiyddn nàjvfvy đnospúfshdng làjvfv chẳrhrjng ra gìyehi, rõecscjvfvng anh đnospãxzomjvfvn bạcewzc vớcewzi ngưiohkxjyhi củdchda Tốiyddng Thàjvfvnh xong rồdchdi, ônjkhng ta lạcewzi đnospi tìyehim đnospiyddi phưiohkơdevjng tiếlmjhp”.

iohkơdevjng Chấbwtqn cưiohkxjyhi nhạcewzt, nólmjhi: “Cônjkh cứpkaptcatn tâecscm, ônjkhng ta sẽtuik khônjkhng thàjvfvnh cônjkhng đnospâecscu, nếlmjhu ônjkhng ta đnospi †ìyehim ngưiohkxjyhi củdchda nhàjvfv họiiqg Tốiyddng, cólmjh lẽtuik sẽtuik tựxzom chuốiyddc lấbwtqy nhụoagoc”.

suqd lốiyddi vàjvfvo Mụoagoc phủdchd.

Mụoagoc Xung dẫkxrpn mấbwtqy cao thủdchd đnospbxpfnh cao củdchda Mụoagoc phủdchd ra ngoàjvfvi.

“Tônjkhi làjvfv Mụoagoc Xung, thiếlmjhu thàjvfvnh chủdchd củdchda Mụoagoc phủdchd, mờxjyhi thiếlmjhu thàjvfvnh chủdchd Tốiyddng ra gặnjkhp mặnjkht mộwutwt lầcikun!”

Mụoagoc Xung chấbwtqp tay, nólmjhi vớcewzi phínqfua trưiohkcewzc.

Đxqfviềntlcu khiếlmjhn ônjkhng ta kinh ngạcewzc chínqfunh làjvfv sau khi ra ngoàjvfvi, họiiqgcewzng khônjkhng cảntlcm nhậjelcn đnospưiohkdijnc hơdevji thởabyy củdchda đnospáxnhsm ngưiohkxjyhi Tốiyddng Nghi.

Sau khi Mụoagoc Xung nólmjhi xong, khoảntlcng mộwutwt phúfshdt sau vẫkxrpn khônjkhng cólmjh ai xuấbwtqt hiệbapen.

Mụoagoc Xung lậjelcp tứpkapc nhínqfuu màjvfvy, lạcewzi cao giọiiqgng nólmjhi: “Tônjkhi làjvfv Mụoagoc Xung, thiếlmjhu thàjvfvnh chủdchd củdchda Mụoagoc phủdchd, mờxjyhi thiếlmjhu thàjvfvnh chủdchd Tốiyddng ra gặnjkhp mặnjkht mộwutwt lầcikun, tônjkhi cólmjh chuyệbapen quan trọiiqgng cầcikun nólmjhi vớcewzi thiếlmjhu thàjvfvnh chủdchd Tốiyddng”.

Lầcikun nàjvfvy, vấbwtqn khônjkhng cólmjh bấbwtqt cứpkap ai đnospáxnhsp lạcewzi.

Mụoagoc Xung lậjelcp tứpkapc sầcikum mặnjkht, nhìyehin vềntlc phínqfua ônjkhng Têtcattcatn cạcewznh: “Hay ngưiohkxjyhi củdchda Tốiyddng Thàjvfvnh đnospãxzom đnospi rồdchdi?”

Ônjkhng Tềntlccewzng cólmjh vẻojpp ngờxjyh vựxzomc, thoáxnhsng suy tưiohk rồdchdi lắnospc đnospcikuu: “Khônjkhng thểgritjvfvo! Ngưiohkxjyhi củdchda Tốiyddng Thàjvfvnh khônjkhng thểgrit đnospi nhanh nhưiohk thếlmjh”.


Mụoagoc Xung nólmjhi vớcewzi vẻojpp khônjkhng vui: “Vậjelcy tạcewzi sao khônjkhng cólmjh ai xuấbwtqt hiệbapen đnospâecscy?”

Ônjkhng Tềntlclmjhi vớcewzi vẻojpp cay đnospăguzbng: “Tônjkhi cũcewzng khônjkhng biếlmjht”.

“Tônjkhi làjvfv Mụoagoc Xung, thiếlmjhu thàjvfvnh chủdchd củdchda Mụoagoc phủdchd, mờxjyhi Tốiyddng thiếlmjhu thàjvfvnh chủdchd ra đnospâecscy mộwutwt lầcikun!”

Mụoagoc Xung nhìyehin quanh, lạcewzi nólmjhi lớcewzn.

Nhưiohkng vẫkxrpn khônjkhng ai đnospáxnhsp lờxjyhi, chỉbxpflmjh tiếlmjhng chim línqfuu rínqfuu trêtcatn câecscy cổpnuv thụoago chọiiqgc trờxjyhi ởabyytcatn cạcewznh.

Mụoagoc Xung tứpkapc giậjelcn nghiếlmjhn răguzbng: “Khốiyddn kiếlmjhp thậjelct, rốiyddt cuộwutwc họiiqg đnospang ởabyy đnospâecscu chứpkap?”

“Rầcikum!”

Mụoagoc Xung vừdchda dứpkapt lờxjyhi, mộwutwt nháxnhsnh câecscy đnospcikuy láxnhs bỗzenkng bay vềntlc phínqfua ônjkhng ta, nháxnhsnh câecscy to cỡwkrq cổpnuv tay đnospólmjh đnospáxnhsnh thẳrhrjng vàjvfvo ngựxzomc Mụoagoc Xung, Mụoagoc Xung bịwyyr hấbwtqt bay.

“Ai đnospbwtqy?”

Ônjkhng Tềntlcjvfv cao thủdchd củdchda Mụoagoc phủdchd lậjelcp tứpkapc biếlmjhn sắnospc, thi nhau chăguzbn trưiohkcewzc Mụoagoc Xung.

Mụoagoc Xung bòdchd dậjelcy, khólmjhe miệbapeng vẫkxrpn còdchdn vếlmjht máxnhsu, ônjkhng ta nghiếlmjhn răguzbng nghiếlmjhn lợdijni, giậjelcn dữgumvecsct: “Rốiyddt cuộwutwc làjvfv ai vừdchda đnospáxnhsnh léecscn? Cúfshdt ra đnospâecscy cho tônjkhi!”

“Ha ha, mạcewznh miệbapeng thậjelct”.

Đxqfvúfshdng lúfshdc nàjvfvy, mộwutwt giọiiqgng nólmjhi dínqfu dỏpkapm bỗzenkng vang lêtcatn.



Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.