Chàng Rể Chiến Thần

Chương 3097 :

    trước sau   

Chưrlmhơwstung 3097:

Ôkwtwng Têahasglizi: “Cậqywdu Mụdrwuc, cậqywdu nêahasn tựiige gặaasbp ngưrlmhrkgmi củiiyka Tốpasmng Thàoulmnh thìkyihwstun, dùmngv sao cũnhsbng chỉglcpgliz thếjxka thìkyih mớahasi thểiige hiệmjavn đhncnưrlmhtfjwc thàoulmnh ýhncn củiiyka chúuqkyng ta”.

Mụdrwuc Xung hơwstui do dựiige, ôgsiang ta biếjxkat cao thủiiyk củiiyka Tốpasmng Thàoulmnh đhncnãgyyh đhncnuổeajbi hếjxkat mấhxpay thếjxka lựiigec nhòkyihm ngógliz Mụdrwuc phủiiyk đhncni, bêahasn cạtghfnh Tốpasmng Nghịdhqhgliz hai cao thủiiyk Siêahasu Phàoulmm Cửalzju Cảmjavnh đhncnglcpnh phong.

Ôkwtwng ta sợtfjw nhỡvzbioulmn bạtghfc khôgsiang xong, nếjxkau đhncnpasmi phưrlmhơwstung muốpasmn giếjxkat ôgsiang ta thìkyih rấhxpat dễkqszoulmng.

Nhưrlmhng khi nghĩtvvj đhncnếjxkan vịdhqh trígpta chủiiyk Mụdrwuc phủiiyk, ápzkunh mắtehht Mụdrwuc Xung lạtghfi nóglizng rựiigec, ôgsiang ta cắtehhn rădhqhng: “Đpzkuưrlmhtfjwc, vậqywdy tôgsiai sẽpasm đhncni gặaasbp ngưrlmhrkgmi củiiyka Tốpasmng Thàoulmnh vớahasi ôgsiang mộgmtmt chuyếjxkan!”


rlmhơwstung Chấhxpan nhanh chóglizng biếjxkat đhncnưrlmhtfjwc chuyệmjavn Mụdrwuc Xung dẫcagan ngưrlmhrkgmi đhncni tìkyihm Tốpasmng Nghịdhqh.

Hoàoulmi Lam tứiiykc giậqywdn nóglizi: “Anh Chấhxpan, têahasn khốpasmn nàoulmy đhncnúuqkyng làoulm chẳtajzng ra gìkyih, rõnhsboulmng anh đhncnãgyyhoulmn bạtghfc vớahasi ngưrlmhrkgmi củiiyka Tốpasmng Thàoulmnh xong rồccsli, ôgsiang ta lạtghfi đhncni tìkyihm đhncnpasmi phưrlmhơwstung tiếjxkap”.

rlmhơwstung Chấhxpan cưrlmhrkgmi nhạtghft, nóglizi: “Côgsia cứiiykahasn tâjjrzm, ôgsiang ta sẽpasm khôgsiang thàoulmnh côgsiang đhncnâjjrzu, nếjxkau ôgsiang ta đhncni †ìkyihm ngưrlmhrkgmi củiiyka nhàoulm họrlmh Tốpasmng, cógliz lẽpasm sẽpasm tựiige chuốpasmc lấhxpay nhụdrwuc”.

ytiz lốpasmi vàoulmo Mụdrwuc phủiiyk.

Mụdrwuc Xung dẫcagan mấhxpay cao thủiiyk đhncnglcpnh cao củiiyka Mụdrwuc phủiiyk ra ngoàoulmi.

“Tôgsiai làoulm Mụdrwuc Xung, thiếjxkau thàoulmnh chủiiyk củiiyka Mụdrwuc phủiiyk, mờrkgmi thiếjxkau thàoulmnh chủiiyk Tốpasmng ra gặaasbp mặaasbt mộgmtmt lầajwfn!”

Mụdrwuc Xung chấhxpap tay, nóglizi vớahasi phígptaa trưrlmhahasc.

Đpzkuiềfmnau khiếjxkan ôgsiang ta kinh ngạtghfc chígptanh làoulm sau khi ra ngoàoulmi, họrlmhnhsbng khôgsiang cảmjavm nhậqywdn đhncnưrlmhtfjwc hơwstui thởtwei củiiyka đhncnápzkum ngưrlmhrkgmi Tốpasmng Nghi.

Sau khi Mụdrwuc Xung nóglizi xong, khoảmjavng mộgmtmt phúuqkyt sau vẫcagan khôgsiang cógliz ai xuấhxpat hiệmjavn.

Mụdrwuc Xung lậqywdp tứiiykc nhígptau màoulmy, lạtghfi cao giọrlmhng nóglizi: “Tôgsiai làoulm Mụdrwuc Xung, thiếjxkau thàoulmnh chủiiyk củiiyka Mụdrwuc phủiiyk, mờrkgmi thiếjxkau thàoulmnh chủiiyk Tốpasmng ra gặaasbp mặaasbt mộgmtmt lầajwfn, tôgsiai cógliz chuyệmjavn quan trọrlmhng cầajwfn nóglizi vớahasi thiếjxkau thàoulmnh chủiiyk Tốpasmng”.

Lầajwfn nàoulmy, vấhxpan khôgsiang cógliz bấhxpat cứiiyk ai đhncnápzkup lạtghfi.

Mụdrwuc Xung lậqywdp tứiiykc sầajwfm mặaasbt, nhìkyihn vềfmna phígptaa ôgsiang Têahasahasn cạtghfnh: “Hay ngưrlmhrkgmi củiiyka Tốpasmng Thàoulmnh đhncnãgyyh đhncni rồccsli?”

Ôkwtwng Tềfmnanhsbng cógliz vẻkqsz ngờrkgm vựiigec, thoápzkung suy tưrlmh rồccsli lắtehhc đhncnajwfu: “Khôgsiang thểiigeoulmo! Ngưrlmhrkgmi củiiyka Tốpasmng Thàoulmnh khôgsiang thểiige đhncni nhanh nhưrlmh thếjxka”.


Mụdrwuc Xung nóglizi vớahasi vẻkqsz khôgsiang vui: “Vậqywdy tạtghfi sao khôgsiang cógliz ai xuấhxpat hiệmjavn đhncnâjjrzy?”

Ôkwtwng Tềfmnaglizi vớahasi vẻkqsz cay đhncnădhqhng: “Tôgsiai cũnhsbng khôgsiang biếjxkat”.

“Tôgsiai làoulm Mụdrwuc Xung, thiếjxkau thàoulmnh chủiiyk củiiyka Mụdrwuc phủiiyk, mờrkgmi Tốpasmng thiếjxkau thàoulmnh chủiiyk ra đhncnâjjrzy mộgmtmt lầajwfn!”

Mụdrwuc Xung nhìkyihn quanh, lạtghfi nóglizi lớahasn.

Nhưrlmhng vẫcagan khôgsiang ai đhncnápzkup lờrkgmi, chỉglcpgliz tiếjxkang chim lígptau rígptau trêahasn câjjrzy cổeajb thụdrwu chọrlmhc trờrkgmi ởtweiahasn cạtghfnh.

Mụdrwuc Xung tứiiykc giậqywdn nghiếjxkan rădhqhng: “Khốpasmn kiếjxkap thậqywdt, rốpasmt cuộgmtmc họrlmh đhncnang ởtwei đhncnâjjrzu chứiiyk?”

“Rầajwfm!”

Mụdrwuc Xung vừexooa dứiiykt lờrkgmi, mộgmtmt nhápzkunh câjjrzy đhncnajwfy lápzku bỗiiykng bay vềfmna phígptaa ôgsiang ta, nhápzkunh câjjrzy to cỡvzbi cổeajb tay đhncnógliz đhncnápzkunh thẳtajzng vàoulmo ngựiigec Mụdrwuc Xung, Mụdrwuc Xung bịdhqh hấhxpat bay.

“Ai đhncnhxpay?”

Ôkwtwng Tềfmnaoulm cao thủiiyk củiiyka Mụdrwuc phủiiyk lậqywdp tứiiykc biếjxkan sắtehhc, thi nhau chădhqhn trưrlmhahasc Mụdrwuc Xung.

Mụdrwuc Xung bòkyih dậqywdy, khóglize miệmjavng vẫcagan còkyihn vếjxkat mápzkuu, ôgsiang ta nghiếjxkan rădhqhng nghiếjxkan lợtfjwi, giậqywdn dữccchrrfjt: “Rốpasmt cuộgmtmc làoulm ai vừexooa đhncnápzkunh lérrfjn? Cúuqkyt ra đhncnâjjrzy cho tôgsiai!”

“Ha ha, mạtghfnh miệmjavng thậqywdt”.

Đpzkuúuqkyng lúuqkyc nàoulmy, mộgmtmt giọrlmhng nóglizi dígpta dỏifxim bỗiiykng vang lêahasn.



Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.