Chàng Rể Chiến Thần

Chương 3097 :

    trước sau   

Chưfwydơrjqrng 3097:

Ôuhydng Têowniqheqi: “Cậrqbau Mụuidtc, cậrqbau nêownin tựgkki gặfbdrp ngưfwydpaqqi củnedfa Tốdjxtng Thàkltenh thìpoglrjqrn, dùonnh sao cũhnasng chỉshjjqheq thếbyyt thìpogl mớndhai thểotil hiệqqcnn đfwydưfwydwidqc thàkltenh ýbrcd củnedfa chújsrrng ta”.

Mụuidtc Xung hơrjqri do dựgkki, ônrsfng ta biếbyytt cao thủnedf củnedfa Tốdjxtng Thàkltenh đfwydãnrsf đfwyduổbbjmi hếbyytt mấsfkby thếbyyt lựgkkic nhòhnasm ngóqheq Mụuidtc phủnedf đfwydi, bêownin cạshjjnh Tốdjxtng Nghịqdpwqheq hai cao thủnedf Siêowniu Phàkltem Cửuidtu Cảwidqnh đfwydshjjnh phong.

Ôuhydng ta sợwidq nhỡvwafklten bạshjjc khônrsfng xong, nếbyytu đfwyddjxti phưfwydơrjqrng muốdjxtn giếbyytt ônrsfng ta thìpogl rấsfkbt dễqdpwklteng.

Nhưfwydng khi nghĩndha đfwydếbyytn vịqdpw tríwvmk chủnedf Mụuidtc phủnedf, áowninh mắqheqt Mụuidtc Xung lạshjji nóqheqng rựgkkic, ônrsfng ta cắqheqn răonnhng: “Đuidtưfwydwidqc, vậrqbay tônrsfi sẽbbjm đfwydi gặfbdrp ngưfwydpaqqi củnedfa Tốdjxtng Thàkltenh vớndhai ônrsfng mộjkkjt chuyếbyytn!”


fwydơrjqrng Chấsfkbn nhanh chóqheqng biếbyytt đfwydưfwydwidqc chuyệqqcnn Mụuidtc Xung dẫxmqen ngưfwydpaqqi đfwydi tìpoglm Tốdjxtng Nghịqdpw.

Hoàkltei Lam tứtkcec giậrqban nóqheqi: “Anh Chấsfkbn, têownin khốdjxtn nàkltey đfwydújsrrng làklte chẳpcvcng ra gìpogl, rõpzpcklteng anh đfwydãnrsfklten bạshjjc vớndhai ngưfwydpaqqi củnedfa Tốdjxtng Thàkltenh xong rồpjlzi, ônrsfng ta lạshjji đfwydi tìpoglm đfwyddjxti phưfwydơrjqrng tiếbyytp”.

fwydơrjqrng Chấsfkbn cưfwydpaqqi nhạshjjt, nóqheqi: “Cônrsf cứtkceownin tâgthhm, ônrsfng ta sẽbbjm khônrsfng thàkltenh cônrsfng đfwydâgthhu, nếbyytu ônrsfng ta đfwydi †ìpoglm ngưfwydpaqqi củnedfa nhàklte họljcc Tốdjxtng, cóqheq lẽbbjm sẽbbjm tựgkki chuốdjxtc lấsfkby nhụuidtc”.

deaj lốdjxti vàklteo Mụuidtc phủnedf.

Mụuidtc Xung dẫxmqen mấsfkby cao thủnedf đfwydshjjnh cao củnedfa Mụuidtc phủnedf ra ngoàkltei.

“Tônrsfi làklte Mụuidtc Xung, thiếbyytu thàkltenh chủnedf củnedfa Mụuidtc phủnedf, mờpaqqi thiếbyytu thàkltenh chủnedf Tốdjxtng ra gặfbdrp mặfbdrt mộjkkjt lầhxuin!”

Mụuidtc Xung chấsfkbp tay, nóqheqi vớndhai phíwvmka trưfwydndhac.

Đuidtiềkxinu khiếbyytn ônrsfng ta kinh ngạshjjc chíwvmknh làklte sau khi ra ngoàkltei, họljcchnasng khônrsfng cảwidqm nhậrqban đfwydưfwydwidqc hơrjqri thởluzl củnedfa đfwydáownim ngưfwydpaqqi Tốdjxtng Nghi.

Sau khi Mụuidtc Xung nóqheqi xong, khoảwidqng mộjkkjt phújsrrt sau vẫxmqen khônrsfng cóqheq ai xuấsfkbt hiệqqcnn.

Mụuidtc Xung lậrqbap tứtkcec nhíwvmku màkltey, lạshjji cao giọljccng nóqheqi: “Tônrsfi làklte Mụuidtc Xung, thiếbyytu thàkltenh chủnedf củnedfa Mụuidtc phủnedf, mờpaqqi thiếbyytu thàkltenh chủnedf Tốdjxtng ra gặfbdrp mặfbdrt mộjkkjt lầhxuin, tônrsfi cóqheq chuyệqqcnn quan trọljccng cầhxuin nóqheqi vớndhai thiếbyytu thàkltenh chủnedf Tốdjxtng”.

Lầhxuin nàkltey, vấsfkbn khônrsfng cóqheq bấsfkbt cứtkce ai đfwydáownip lạshjji.

Mụuidtc Xung lậrqbap tứtkcec sầhxuim mặfbdrt, nhìpogln vềkxin phíwvmka ônrsfng Têowniownin cạshjjnh: “Hay ngưfwydpaqqi củnedfa Tốdjxtng Thàkltenh đfwydãnrsf đfwydi rồpjlzi?”

Ôuhydng Tềkxinhnasng cóqheq vẻklte ngờpaqq vựgkkic, thoáowning suy tưfwyd rồpjlzi lắqheqc đfwydhxuiu: “Khônrsfng thểotilklteo! Ngưfwydpaqqi củnedfa Tốdjxtng Thàkltenh khônrsfng thểotil đfwydi nhanh nhưfwyd thếbyyt”.


Mụuidtc Xung nóqheqi vớndhai vẻklte khônrsfng vui: “Vậrqbay tạshjji sao khônrsfng cóqheq ai xuấsfkbt hiệqqcnn đfwydâgthhy?”

Ôuhydng Tềkxinqheqi vớndhai vẻklte cay đfwydăonnhng: “Tônrsfi cũhnasng khônrsfng biếbyytt”.

“Tônrsfi làklte Mụuidtc Xung, thiếbyytu thàkltenh chủnedf củnedfa Mụuidtc phủnedf, mờpaqqi Tốdjxtng thiếbyytu thàkltenh chủnedf ra đfwydâgthhy mộjkkjt lầhxuin!”

Mụuidtc Xung nhìpogln quanh, lạshjji nóqheqi lớndhan.

Nhưfwydng vẫxmqen khônrsfng ai đfwydáownip lờpaqqi, chỉshjjqheq tiếbyytng chim líwvmku ríwvmku trêownin câgthhy cổbbjm thụuidt chọljccc trờpaqqi ởluzlownin cạshjjnh.

Mụuidtc Xung tứtkcec giậrqban nghiếbyytn răonnhng: “Khốdjxtn kiếbyytp thậrqbat, rốdjxtt cuộjkkjc họljcc đfwydang ởluzl đfwydâgthhu chứtkce?”

“Rầhxuim!”

Mụuidtc Xung vừhnasa dứtkcet lờpaqqi, mộjkkjt nháowninh câgthhy đfwydhxuiy láowni bỗhxuing bay vềkxin phíwvmka ônrsfng ta, nháowninh câgthhy to cỡvwaf cổbbjm tay đfwydóqheq đfwydáowninh thẳpcvcng vàklteo ngựgkkic Mụuidtc Xung, Mụuidtc Xung bịqdpw hấsfkbt bay.

“Ai đfwydsfkby?”

Ôuhydng Tềkxinklte cao thủnedf củnedfa Mụuidtc phủnedf lậrqbap tứtkcec biếbyytn sắqheqc, thi nhau chăonnhn trưfwydndhac Mụuidtc Xung.

Mụuidtc Xung bòhnas dậrqbay, khóqheqe miệqqcnng vẫxmqen còhnasn vếbyytt máowniu, ônrsfng ta nghiếbyytn răonnhng nghiếbyytn lợwidqi, giậrqban dữmeztqetzt: “Rốdjxtt cuộjkkjc làklte ai vừhnasa đfwydáowninh léqetzn? Cújsrrt ra đfwydâgthhy cho tônrsfi!”

“Ha ha, mạshjjnh miệqqcnng thậrqbat”.

Đuidtújsrrng lújsrrc nàkltey, mộjkkjt giọljccng nóqheqi díwvmk dỏfbdrm bỗhxuing vang lêownin.



Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.