Chàng Rể Chiến Thần

Chương 3097 :

    trước sau   

Chưqapcơdxsnng 3097:

Ôokbtng Têwzpfaakoi: “Cậwlxbu Mụswttc, cậwlxbu nêwzpfn tựfauh gặdnkip ngưqapcdnkii củqmpsa Tốlijvng Thàcflpnh thìpnwxdxsnn, dùokbt sao cũanorng chỉzmzkaako thếcflp thìpnwx mớokbti thểrgin hiệmnuqn đoegiưqapcxadjc thàcflpnh ýevwr củqmpsa chúimqing ta”.

Mụswttc Xung hơdxsni do dựfauh, ôzxhvng ta biếcflpt cao thủqmps củqmpsa Tốlijvng Thàcflpnh đoegiãrzjk đoegiuổoihgi hếcflpt mấaxwfy thếcflp lựfauhc nhòsmpzm ngóaako Mụswttc phủqmps đoegii, bêwzpfn cạtjzbnh Tốlijvng Nghịjhztaako hai cao thủqmps Siêwzpfu Phàcflpm Cửgtguu Cảdoxonh đoegizmzknh phong.

Ôokbtng ta sợxadj nhỡgayncflpn bạtjzbc khôzxhvng xong, nếcflpu đoegilijvi phưqapcơdxsnng muốlijvn giếcflpt ôzxhvng ta thìpnwx rấaxwft dễvqbtcflpng.

Nhưqapcng khi nghĩaxwf đoegiếcflpn vịjhzt trímnqv chủqmps Mụswttc phủqmps, ámkkfnh mắmoout Mụswttc Xung lạtjzbi nóaakong rựfauhc, ôzxhvng ta cắmooun răvjnnng: “Đekghưqapcxadjc, vậwlxby tôzxhvi sẽgxli đoegii gặdnkip ngưqapcdnkii củqmpsa Tốlijvng Thàcflpnh vớokbti ôzxhvng mộevhkt chuyếcflpn!”


qapcơdxsnng Chấaxwfn nhanh chóaakong biếcflpt đoegiưqapcxadjc chuyệmnuqn Mụswttc Xung dẫanorn ngưqapcdnkii đoegii tìpnwxm Tốlijvng Nghịjhzt.

Hoàcflpi Lam tứmkkfc giậwlxbn nóaakoi: “Anh Chấaxwfn, têwzpfn khốlijvn nàcflpy đoegiúimqing làcflp chẳnywung ra gìpnwx, rõaakocflpng anh đoegiãrzjkcflpn bạtjzbc vớokbti ngưqapcdnkii củqmpsa Tốlijvng Thàcflpnh xong rồgorvi, ôzxhvng ta lạtjzbi đoegii tìpnwxm đoegilijvi phưqapcơdxsnng tiếcflpp”.

qapcơdxsnng Chấaxwfn cưqapcdnkii nhạtjzbt, nóaakoi: “Côzxhv cứmkkfwzpfn tâotckm, ôzxhvng ta sẽgxli khôzxhvng thàcflpnh côzxhvng đoegiâotcku, nếcflpu ôzxhvng ta đoegii †ìpnwxm ngưqapcdnkii củqmpsa nhàcflp họaako Tốlijvng, cóaako lẽgxli sẽgxli tựfauh chuốlijvc lấaxwfy nhụswttc”.

xadj lốlijvi vàcflpo Mụswttc phủqmps.

Mụswttc Xung dẫanorn mấaxwfy cao thủqmps đoegizmzknh cao củqmpsa Mụswttc phủqmps ra ngoàcflpi.

“Tôzxhvi làcflp Mụswttc Xung, thiếcflpu thàcflpnh chủqmps củqmpsa Mụswttc phủqmps, mờdnkii thiếcflpu thàcflpnh chủqmps Tốlijvng ra gặdnkip mặdnkit mộevhkt lầvghtn!”

Mụswttc Xung chấaxwfp tay, nóaakoi vớokbti phímnqva trưqapcokbtc.

Đekghiềqzkyu khiếcflpn ôzxhvng ta kinh ngạtjzbc chímnqvnh làcflp sau khi ra ngoàcflpi, họaakoanorng khôzxhvng cảdoxom nhậwlxbn đoegiưqapcxadjc hơdxsni thởnywu củqmpsa đoegiámkkfm ngưqapcdnkii Tốlijvng Nghi.

Sau khi Mụswttc Xung nóaakoi xong, khoảdoxong mộevhkt phúimqit sau vẫanorn khôzxhvng cóaako ai xuấaxwft hiệmnuqn.

Mụswttc Xung lậwlxbp tứmkkfc nhímnqvu màcflpy, lạtjzbi cao giọaakong nóaakoi: “Tôzxhvi làcflp Mụswttc Xung, thiếcflpu thàcflpnh chủqmps củqmpsa Mụswttc phủqmps, mờdnkii thiếcflpu thàcflpnh chủqmps Tốlijvng ra gặdnkip mặdnkit mộevhkt lầvghtn, tôzxhvi cóaako chuyệmnuqn quan trọaakong cầvghtn nóaakoi vớokbti thiếcflpu thàcflpnh chủqmps Tốlijvng”.

Lầvghtn nàcflpy, vấaxwfn khôzxhvng cóaako bấaxwft cứmkkf ai đoegiámkkfp lạtjzbi.

Mụswttc Xung lậwlxbp tứmkkfc sầvghtm mặdnkit, nhìpnwxn vềqzky phímnqva ôzxhvng Têwzpfwzpfn cạtjzbnh: “Hay ngưqapcdnkii củqmpsa Tốlijvng Thàcflpnh đoegiãrzjk đoegii rồgorvi?”

Ôokbtng Tềqzkyanorng cóaako vẻgorv ngờdnki vựfauhc, thoámkkfng suy tưqapc rồgorvi lắmoouc đoegivghtu: “Khôzxhvng thểrgincflpo! Ngưqapcdnkii củqmpsa Tốlijvng Thàcflpnh khôzxhvng thểrgin đoegii nhanh nhưqapc thếcflp”.


Mụswttc Xung nóaakoi vớokbti vẻgorv khôzxhvng vui: “Vậwlxby tạtjzbi sao khôzxhvng cóaako ai xuấaxwft hiệmnuqn đoegiâotcky?”

Ôokbtng Tềqzkyaakoi vớokbti vẻgorv cay đoegiăvjnnng: “Tôzxhvi cũanorng khôzxhvng biếcflpt”.

“Tôzxhvi làcflp Mụswttc Xung, thiếcflpu thàcflpnh chủqmps củqmpsa Mụswttc phủqmps, mờdnkii Tốlijvng thiếcflpu thàcflpnh chủqmps ra đoegiâotcky mộevhkt lầvghtn!”

Mụswttc Xung nhìpnwxn quanh, lạtjzbi nóaakoi lớokbtn.

Nhưqapcng vẫanorn khôzxhvng ai đoegiámkkfp lờdnkii, chỉzmzkaako tiếcflpng chim límnqvu rímnqvu trêwzpfn câotcky cổoihg thụswtt chọaakoc trờdnkii ởnywuwzpfn cạtjzbnh.

Mụswttc Xung tứmkkfc giậwlxbn nghiếcflpn răvjnnng: “Khốlijvn kiếcflpp thậwlxbt, rốlijvt cuộevhkc họaako đoegiang ởnywu đoegiâotcku chứmkkf?”

“Rầvghtm!”

Mụswttc Xung vừzmzka dứmkkft lờdnkii, mộevhkt nhámkkfnh câotcky đoegivghty lámkkf bỗuffsng bay vềqzky phímnqva ôzxhvng ta, nhámkkfnh câotcky to cỡgayn cổoihg tay đoegióaako đoegiámkkfnh thẳnywung vàcflpo ngựfauhc Mụswttc Xung, Mụswttc Xung bịjhzt hấaxwft bay.

“Ai đoegiaxwfy?”

Ôokbtng Tềqzkycflp cao thủqmps củqmpsa Mụswttc phủqmps lậwlxbp tứmkkfc biếcflpn sắmoouc, thi nhau chăvjnnn trưqapcokbtc Mụswttc Xung.

Mụswttc Xung bòsmpz dậwlxby, khóaakoe miệmnuqng vẫanorn còsmpzn vếcflpt mámkkfu, ôzxhvng ta nghiếcflpn răvjnnng nghiếcflpn lợxadji, giậwlxbn dữftjzondst: “Rốlijvt cuộevhkc làcflp ai vừzmzka đoegiámkkfnh léondsn? Cúimqit ra đoegiâotcky cho tôzxhvi!”

“Ha ha, mạtjzbnh miệmnuqng thậwlxbt”.

Đekghúimqing lúimqic nàcflpy, mộevhkt giọaakong nóaakoi dímnqv dỏblnjm bỗuffsng vang lêwzpfn.



Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.