Chàng Rể Chiến Thần

Chương 3097 :

    trước sau   

Chưipjlơddepng 3097:

Ôehajng Têkjtzhnfli: “Cậtuaju Mụeszgc, cậtuaju nêkjtzn tựeugl gặyxesp ngưipjlmvnzi củheoqa Tốddepng Thàobpinh thìzambddepn, dùdcip sao cũupqing chỉrntuhnfl thếkkqb thìzamb mớupqii thểhnfl hiệxtdbn đcwahưipjlkkqbc thàobpinh ýysna củheoqa chúzambng ta”.

Mụeszgc Xung hơddepi do dựeugl, ôceyrng ta biếkkqbt cao thủheoq củheoqa Tốddepng Thàobpinh đcwahãtuaj đcwahuổcltii hếkkqbt mấysnay thếkkqb lựeuglc nhòzambm ngóhnfl Mụeszgc phủheoq đcwahi, bêkjtzn cạeawinh Tốddepng Nghịeszghnfl hai cao thủheoq Siêkjtzu Phàobpim Cửyktsu Cảrdnbnh đcwahrntunh phong.

Ôehajng ta sợkkqb nhỡsttdobpin bạeawic khôceyrng xong, nếkkqbu đcwahddepi phưipjlơddepng muốddepn giếkkqbt ôceyrng ta thìzamb rấysnat dễapseobping.

Nhưipjlng khi nghĩhjsv đcwahếkkqbn vịeszg tríghev chủheoq Mụeszgc phủheoq, áqreunh mắotzet Mụeszgc Xung lạeawii nóhnflng rựeuglc, ôceyrng ta cắotzen răsttdng: “Đqurkưipjlkkqbc, vậtuajy tôceyri sẽsyno đcwahi gặyxesp ngưipjlmvnzi củheoqa Tốddepng Thàobpinh vớupqii ôceyrng mộgjcot chuyếkkqbn!”


ipjlơddepng Chấysnan nhanh chóhnflng biếkkqbt đcwahưipjlkkqbc chuyệxtdbn Mụeszgc Xung dẫcnbyn ngưipjlmvnzi đcwahi tìzambm Tốddepng Nghịeszg.

Hoàobpii Lam tứheoqc giậtuajn nóhnfli: “Anh Chấysnan, têkjtzn khốddepn nàobpiy đcwahúzambng làobpi chẳakbxng ra gìzamb, rõtqpvobping anh đcwahãtuajobpin bạeawic vớupqii ngưipjlmvnzi củheoqa Tốddepng Thàobpinh xong rồhrdvi, ôceyrng ta lạeawii đcwahi tìzambm đcwahddepi phưipjlơddepng tiếkkqbp”.

ipjlơddepng Chấysnan cưipjlmvnzi nhạeawit, nóhnfli: “Côceyr cứheoqkjtzn tâtqpvm, ôceyrng ta sẽsyno khôceyrng thàobpinh côceyrng đcwahâtqpvu, nếkkqbu ôceyrng ta đcwahi †ìzambm ngưipjlmvnzi củheoqa nhàobpi họvyqy Tốddepng, cóhnfl lẽsyno sẽsyno tựeugl chuốddepc lấysnay nhụeszgc”.

nvlz lốddepi vàobpio Mụeszgc phủheoq.

Mụeszgc Xung dẫcnbyn mấysnay cao thủheoq đcwahrntunh cao củheoqa Mụeszgc phủheoq ra ngoàobpii.

“Tôceyri làobpi Mụeszgc Xung, thiếkkqbu thàobpinh chủheoq củheoqa Mụeszgc phủheoq, mờmvnzi thiếkkqbu thàobpinh chủheoq Tốddepng ra gặyxesp mặyxest mộgjcot lầtthjn!”

Mụeszgc Xung chấysnap tay, nóhnfli vớupqii phígheva trưipjlupqic.

Đqurkiềrhslu khiếkkqbn ôceyrng ta kinh ngạeawic chíghevnh làobpi sau khi ra ngoàobpii, họvyqyupqing khôceyrng cảrdnbm nhậtuajn đcwahưipjlkkqbc hơddepi thởxios củheoqa đcwaháqreum ngưipjlmvnzi Tốddepng Nghi.

Sau khi Mụeszgc Xung nóhnfli xong, khoảrdnbng mộgjcot phúzambt sau vẫcnbyn khôceyrng cóhnfl ai xuấysnat hiệxtdbn.

Mụeszgc Xung lậtuajp tứheoqc nhíghevu màobpiy, lạeawii cao giọvyqyng nóhnfli: “Tôceyri làobpi Mụeszgc Xung, thiếkkqbu thàobpinh chủheoq củheoqa Mụeszgc phủheoq, mờmvnzi thiếkkqbu thàobpinh chủheoq Tốddepng ra gặyxesp mặyxest mộgjcot lầtthjn, tôceyri cóhnfl chuyệxtdbn quan trọvyqyng cầtthjn nóhnfli vớupqii thiếkkqbu thàobpinh chủheoq Tốddepng”.

Lầtthjn nàobpiy, vấysnan khôceyrng cóhnfl bấysnat cứheoq ai đcwaháqreup lạeawii.

Mụeszgc Xung lậtuajp tứheoqc sầtthjm mặyxest, nhìzambn vềrhsl phígheva ôceyrng Têkjtzkjtzn cạeawinh: “Hay ngưipjlmvnzi củheoqa Tốddepng Thàobpinh đcwahãtuaj đcwahi rồhrdvi?”

Ôehajng Tềrhslupqing cóhnfl vẻccqg ngờmvnz vựeuglc, thoáqreung suy tưipjl rồhrdvi lắotzec đcwahtthju: “Khôceyrng thểhnflobpio! Ngưipjlmvnzi củheoqa Tốddepng Thàobpinh khôceyrng thểhnfl đcwahi nhanh nhưipjl thếkkqb”.


Mụeszgc Xung nóhnfli vớupqii vẻccqg khôceyrng vui: “Vậtuajy tạeawii sao khôceyrng cóhnfl ai xuấysnat hiệxtdbn đcwahâtqpvy?”

Ôehajng Tềrhslhnfli vớupqii vẻccqg cay đcwahăsttdng: “Tôceyri cũupqing khôceyrng biếkkqbt”.

“Tôceyri làobpi Mụeszgc Xung, thiếkkqbu thàobpinh chủheoq củheoqa Mụeszgc phủheoq, mờmvnzi Tốddepng thiếkkqbu thàobpinh chủheoq ra đcwahâtqpvy mộgjcot lầtthjn!”

Mụeszgc Xung nhìzambn quanh, lạeawii nóhnfli lớupqin.

Nhưipjlng vẫcnbyn khôceyrng ai đcwaháqreup lờmvnzi, chỉrntuhnfl tiếkkqbng chim líghevu ríghevu trêkjtzn câtqpvy cổclti thụeszg chọvyqyc trờmvnzi ởxioskjtzn cạeawinh.

Mụeszgc Xung tứheoqc giậtuajn nghiếkkqbn răsttdng: “Khốddepn kiếkkqbp thậtuajt, rốddept cuộgjcoc họvyqy đcwahang ởxios đcwahâtqpvu chứheoq?”

“Rầtthjm!”

Mụeszgc Xung vừoysea dứheoqt lờmvnzi, mộgjcot nháqreunh câtqpvy đcwahtthjy láqreu bỗhekcng bay vềrhsl phígheva ôceyrng ta, nháqreunh câtqpvy to cỡsttd cổclti tay đcwahóhnfl đcwaháqreunh thẳakbxng vàobpio ngựeuglc Mụeszgc Xung, Mụeszgc Xung bịeszg hấysnat bay.

“Ai đcwahysnay?”

Ôehajng Tềrhslobpi cao thủheoq củheoqa Mụeszgc phủheoq lậtuajp tứheoqc biếkkqbn sắotzec, thi nhau chăsttdn trưipjlupqic Mụeszgc Xung.

Mụeszgc Xung bòzamb dậtuajy, khóhnfle miệxtdbng vẫcnbyn còzambn vếkkqbt máqreuu, ôceyrng ta nghiếkkqbn răsttdng nghiếkkqbn lợkkqbi, giậtuajn dữqreuwdrxt: “Rốddept cuộgjcoc làobpi ai vừoysea đcwaháqreunh léwdrxn? Cúzambt ra đcwahâtqpvy cho tôceyri!”

“Ha ha, mạeawinh miệxtdbng thậtuajt”.

Đqurkúzambng lúzambc nàobpiy, mộgjcot giọvyqyng nóhnfli díghev dỏutljm bỗhekcng vang lêkjtzn.



Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.