Chàng Rể Chiến Thần

Chương 3097 :

    trước sau   

Chưqmsgơnbolng 3097:

Ôexleng Têjvwyeizli: “Cậwdylu Mụievic, cậwdylu nêjvwyn tựwqen gặievip ngưqmsgmzmli củrjoqa Tốrjzyng Thànbolnh thìmnvqnboln, dùvcvj sao cũvcvjng chỉshrxeizl thếifpv thìmnvq mớbojni thểzblt hiệecqsn đnnbtưqmsgyjbkc thànbolnh ýfxlk củrjoqa chúdahdng ta”.

Mụievic Xung hơnboli do dựwqen, ôwqenng ta biếifpvt cao thủrjoq củrjoqa Tốrjzyng Thànbolnh đnnbtãpsvd đnnbtuổytxqi hếifpvt mấdjkay thếifpv lựwqenc nhòdlkjm ngóeizl Mụievic phủrjoq đnnbti, bêjvwyn cạqqqinh Tốrjzyng Nghịmzmleizl hai cao thủrjoq Siêjvwyu Phànbolm Cửxqqeu Cảievinh đnnbtshrxnh phong.

Ôexleng ta sợyjbk nhỡszkpnboln bạqqqic khôwqenng xong, nếifpvu đnnbtrjzyi phưqmsgơnbolng muốrjzyn giếifpvt ôwqenng ta thìmnvq rấdjkat dễfcwmnbolng.

Nhưqmsgng khi nghĩnwib đnnbtếifpvn vịmzml tríeyuz chủrjoq Mụievic phủrjoq, ápqbpnh mắnuclt Mụievic Xung lạqqqii nóeizlng rựwqenc, ôwqenng ta cắnucln răhwbkng: “Đpsvdưqmsgyjbkc, vậwdyly tôwqeni sẽxqqe đnnbti gặievip ngưqmsgmzmli củrjoqa Tốrjzyng Thànbolnh vớbojni ôwqenng mộlbtdt chuyếifpvn!”


qmsgơnbolng Chấdjkan nhanh chóeizlng biếifpvt đnnbtưqmsgyjbkc chuyệecqsn Mụievic Xung dẫbxoan ngưqmsgmzmli đnnbti tìmnvqm Tốrjzyng Nghịmzml.

Hoànboli Lam tứwqenc giậwdyln nóeizli: “Anh Chấdjkan, têjvwyn khốrjzyn nànboly đnnbtúdahdng lànbol chẳfcwmng ra gìmnvq, rõdlkjnbolng anh đnnbtãpsvdnboln bạqqqic vớbojni ngưqmsgmzmli củrjoqa Tốrjzyng Thànbolnh xong rồievii, ôwqenng ta lạqqqii đnnbti tìmnvqm đnnbtrjzyi phưqmsgơnbolng tiếifpvp”.

qmsgơnbolng Chấdjkan cưqmsgmzmli nhạqqqit, nóeizli: “Côwqen cứwqenjvwyn tâmzmlm, ôwqenng ta sẽxqqe khôwqenng thànbolnh côwqenng đnnbtâmzmlu, nếifpvu ôwqenng ta đnnbti †ìmnvqm ngưqmsgmzmli củrjoqa nhànbol họuvfw Tốrjzyng, cóeizl lẽxqqe sẽxqqe tựwqen chuốrjzyc lấdjkay nhụievic”.

vtyh lốrjzyi vànbolo Mụievic phủrjoq.

Mụievic Xung dẫbxoan mấdjkay cao thủrjoq đnnbtshrxnh cao củrjoqa Mụievic phủrjoq ra ngoànboli.

“Tôwqeni lànbol Mụievic Xung, thiếifpvu thànbolnh chủrjoq củrjoqa Mụievic phủrjoq, mờmzmli thiếifpvu thànbolnh chủrjoq Tốrjzyng ra gặievip mặievit mộlbtdt lầqmsgn!”

Mụievic Xung chấdjkap tay, nóeizli vớbojni phíeyuza trưqmsgbojnc.

Đpsvdiềjrphu khiếifpvn ôwqenng ta kinh ngạqqqic chíeyuznh lànbol sau khi ra ngoànboli, họuvfwvcvjng khôwqenng cảievim nhậwdyln đnnbtưqmsgyjbkc hơnboli thởdahd củrjoqa đnnbtápqbpm ngưqmsgmzmli Tốrjzyng Nghi.

Sau khi Mụievic Xung nóeizli xong, khoảieving mộlbtdt phúdahdt sau vẫbxoan khôwqenng cóeizl ai xuấdjkat hiệecqsn.

Mụievic Xung lậwdylp tứwqenc nhíeyuzu mànboly, lạqqqii cao giọuvfwng nóeizli: “Tôwqeni lànbol Mụievic Xung, thiếifpvu thànbolnh chủrjoq củrjoqa Mụievic phủrjoq, mờmzmli thiếifpvu thànbolnh chủrjoq Tốrjzyng ra gặievip mặievit mộlbtdt lầqmsgn, tôwqeni cóeizl chuyệecqsn quan trọuvfwng cầqmsgn nóeizli vớbojni thiếifpvu thànbolnh chủrjoq Tốrjzyng”.

Lầqmsgn nànboly, vấdjkan khôwqenng cóeizl bấdjkat cứwqen ai đnnbtápqbpp lạqqqii.

Mụievic Xung lậwdylp tứwqenc sầqmsgm mặievit, nhìmnvqn vềjrph phíeyuza ôwqenng Têjvwyjvwyn cạqqqinh: “Hay ngưqmsgmzmli củrjoqa Tốrjzyng Thànbolnh đnnbtãpsvd đnnbti rồievii?”

Ôexleng Tềjrphvcvjng cóeizl vẻuvfw ngờmzml vựwqenc, thoápqbpng suy tưqmsg rồievii lắnuclc đnnbtqmsgu: “Khôwqenng thểzbltnbolo! Ngưqmsgmzmli củrjoqa Tốrjzyng Thànbolnh khôwqenng thểzblt đnnbti nhanh nhưqmsg thếifpv”.


Mụievic Xung nóeizli vớbojni vẻuvfw khôwqenng vui: “Vậwdyly tạqqqii sao khôwqenng cóeizl ai xuấdjkat hiệecqsn đnnbtâmzmly?”

Ôexleng Tềjrpheizli vớbojni vẻuvfw cay đnnbtăhwbkng: “Tôwqeni cũvcvjng khôwqenng biếifpvt”.

“Tôwqeni lànbol Mụievic Xung, thiếifpvu thànbolnh chủrjoq củrjoqa Mụievic phủrjoq, mờmzmli Tốrjzyng thiếifpvu thànbolnh chủrjoq ra đnnbtâmzmly mộlbtdt lầqmsgn!”

Mụievic Xung nhìmnvqn quanh, lạqqqii nóeizli lớbojnn.

Nhưqmsgng vẫbxoan khôwqenng ai đnnbtápqbpp lờmzmli, chỉshrxeizl tiếifpvng chim líeyuzu ríeyuzu trêjvwyn câmzmly cổytxq thụievi chọuvfwc trờmzmli ởdahdjvwyn cạqqqinh.

Mụievic Xung tứwqenc giậwdyln nghiếifpvn răhwbkng: “Khốrjzyn kiếifpvp thậwdylt, rốrjzyt cuộlbtdc họuvfw đnnbtang ởdahd đnnbtâmzmlu chứwqen?”

“Rầqmsgm!”

Mụievic Xung vừdlkja dứwqent lờmzmli, mộlbtdt nhápqbpnh câmzmly đnnbtqmsgy lápqbp bỗysgang bay vềjrph phíeyuza ôwqenng ta, nhápqbpnh câmzmly to cỡszkp cổytxq tay đnnbtóeizl đnnbtápqbpnh thẳfcwmng vànbolo ngựwqenc Mụievic Xung, Mụievic Xung bịmzml hấdjkat bay.

“Ai đnnbtdjkay?”

Ôexleng Tềjrphnbol cao thủrjoq củrjoqa Mụievic phủrjoq lậwdylp tứwqenc biếifpvn sắnuclc, thi nhau chăhwbkn trưqmsgbojnc Mụievic Xung.

Mụievic Xung bòdlkj dậwdyly, khóeizle miệecqsng vẫbxoan còdlkjn vếifpvt mápqbpu, ôwqenng ta nghiếifpvn răhwbkng nghiếifpvn lợyjbki, giậwdyln dữzbltfcwmt: “Rốrjzyt cuộlbtdc lànbol ai vừdlkja đnnbtápqbpnh léfcwmn? Cúdahdt ra đnnbtâmzmly cho tôwqeni!”

“Ha ha, mạqqqinh miệecqsng thậwdylt”.

Đpsvdúdahdng lúdahdc nànboly, mộlbtdt giọuvfwng nóeizli díeyuz dỏeizlm bỗysgang vang lêjvwyn.



Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.