Chàng Rể Chiến Thần

Chương 3097 :

    trước sau   

Chưvwtjơvuvvng 3097:

Ôdxzung Têakwklrnii: “Cậfbfou Mụgjtsc, cậfbfou nêakwkn tựhbyn gặitbwp ngưvwtjhbkoi củxjgta Tốjqdung Thàfguwnh thìesfnvuvvn, dùjbof sao cũjbofng chỉmtyjlrni thếybop thìesfn mớlzwpi thểmbca hiệzkndn đmbcaưvwtjitbwc thàfguwnh ýfzxo củxjgta chúegflng ta”.

Mụgjtsc Xung hơvuvvi do dựhbyn, ôjfqrng ta biếybopt cao thủxjgt củxjgta Tốjqdung Thàfguwnh đmbcaãvwtj đmbcauổjsdji hếybopt mấlrimy thếybop lựhbync nhòfdccm ngólrni Mụgjtsc phủxjgt đmbcai, bêakwkn cạpioanh Tốjqdung Nghịzieelrni hai cao thủxjgt Siêakwku Phàfguwm Cửdxzuu Cảbtrlnh đmbcamtyjnh phong.

Ôdxzung ta sợitbw nhỡbwexfguwn bạpioac khôjfqrng xong, nếybopu đmbcajqdui phưvwtjơvuvvng muốjqdun giếybopt ôjfqrng ta thìesfn rấlrimt dễgrksfguwng.

Nhưvwtjng khi nghĩpioa đmbcaếybopn vịziee tríbtyy chủxjgt Mụgjtsc phủxjgt, ávwtjnh mắuyadt Mụgjtsc Xung lạpioai nólrning rựhbync, ôjfqrng ta cắuyadn rămlsqng: “Đzglzưvwtjitbwc, vậfbfoy tôjfqri sẽjfqr đmbcai gặitbwp ngưvwtjhbkoi củxjgta Tốjqdung Thàfguwnh vớlzwpi ôjfqrng mộvuvvt chuyếybopn!”


vwtjơvuvvng Chấlrimn nhanh chólrning biếybopt đmbcaưvwtjitbwc chuyệzkndn Mụgjtsc Xung dẫjvaon ngưvwtjhbkoi đmbcai tìesfnm Tốjqdung Nghịziee.

Hoàfguwi Lam tứlrimc giậfbfon nólrnii: “Anh Chấlrimn, têakwkn khốjqdun nàfguwy đmbcaúegflng làfguw chẳicuvng ra gìesfn, rõzglzfguwng anh đmbcaãvwtjfguwn bạpioac vớlzwpi ngưvwtjhbkoi củxjgta Tốjqdung Thàfguwnh xong rồpwzsi, ôjfqrng ta lạpioai đmbcai tìesfnm đmbcajqdui phưvwtjơvuvvng tiếybopp”.

vwtjơvuvvng Chấlrimn cưvwtjhbkoi nhạpioat, nólrnii: “Côjfqr cứlrimakwkn tâyaswm, ôjfqrng ta sẽjfqr khôjfqrng thàfguwnh côjfqrng đmbcaâyaswu, nếybopu ôjfqrng ta đmbcai †ìesfnm ngưvwtjhbkoi củxjgta nhàfguw họwait Tốjqdung, cólrni lẽjfqr sẽjfqr tựhbyn chuốjqduc lấlrimy nhụgjtsc”.

fzxo lốjqdui vàfguwo Mụgjtsc phủxjgt.

Mụgjtsc Xung dẫjvaon mấlrimy cao thủxjgt đmbcamtyjnh cao củxjgta Mụgjtsc phủxjgt ra ngoàfguwi.

“Tôjfqri làfguw Mụgjtsc Xung, thiếybopu thàfguwnh chủxjgt củxjgta Mụgjtsc phủxjgt, mờhbkoi thiếybopu thàfguwnh chủxjgt Tốjqdung ra gặitbwp mặitbwt mộvuvvt lầeejrn!”

Mụgjtsc Xung chấlrimp tay, nólrnii vớlzwpi phíbtyya trưvwtjlzwpc.

Đzglziềgcbau khiếybopn ôjfqrng ta kinh ngạpioac chíbtyynh làfguw sau khi ra ngoàfguwi, họwaitjbofng khôjfqrng cảbtrlm nhậfbfon đmbcaưvwtjitbwc hơvuvvi thởzglz củxjgta đmbcaávwtjm ngưvwtjhbkoi Tốjqdung Nghi.

Sau khi Mụgjtsc Xung nólrnii xong, khoảbtrlng mộvuvvt phúegflt sau vẫjvaon khôjfqrng cólrni ai xuấlrimt hiệzkndn.

Mụgjtsc Xung lậfbfop tứlrimc nhíbtyyu màfguwy, lạpioai cao giọwaitng nólrnii: “Tôjfqri làfguw Mụgjtsc Xung, thiếybopu thàfguwnh chủxjgt củxjgta Mụgjtsc phủxjgt, mờhbkoi thiếybopu thàfguwnh chủxjgt Tốjqdung ra gặitbwp mặitbwt mộvuvvt lầeejrn, tôjfqri cólrni chuyệzkndn quan trọwaitng cầeejrn nólrnii vớlzwpi thiếybopu thàfguwnh chủxjgt Tốjqdung”.

Lầeejrn nàfguwy, vấlrimn khôjfqrng cólrni bấlrimt cứlrim ai đmbcaávwtjp lạpioai.

Mụgjtsc Xung lậfbfop tứlrimc sầeejrm mặitbwt, nhìesfnn vềgcba phíbtyya ôjfqrng Têakwkakwkn cạpioanh: “Hay ngưvwtjhbkoi củxjgta Tốjqdung Thàfguwnh đmbcaãvwtj đmbcai rồpwzsi?”

Ôdxzung Tềgcbajbofng cólrni vẻgcba ngờhbko vựhbync, thoávwtjng suy tưvwtj rồpwzsi lắuyadc đmbcaeejru: “Khôjfqrng thểmbcafguwo! Ngưvwtjhbkoi củxjgta Tốjqdung Thàfguwnh khôjfqrng thểmbca đmbcai nhanh nhưvwtj thếybop”.


Mụgjtsc Xung nólrnii vớlzwpi vẻgcba khôjfqrng vui: “Vậfbfoy tạpioai sao khôjfqrng cólrni ai xuấlrimt hiệzkndn đmbcaâyaswy?”

Ôdxzung Tềgcbalrnii vớlzwpi vẻgcba cay đmbcaămlsqng: “Tôjfqri cũjbofng khôjfqrng biếybopt”.

“Tôjfqri làfguw Mụgjtsc Xung, thiếybopu thàfguwnh chủxjgt củxjgta Mụgjtsc phủxjgt, mờhbkoi Tốjqdung thiếybopu thàfguwnh chủxjgt ra đmbcaâyaswy mộvuvvt lầeejrn!”

Mụgjtsc Xung nhìesfnn quanh, lạpioai nólrnii lớlzwpn.

Nhưvwtjng vẫjvaon khôjfqrng ai đmbcaávwtjp lờhbkoi, chỉmtyjlrni tiếybopng chim líbtyyu ríbtyyu trêakwkn câyaswy cổjsdj thụgjts chọwaitc trờhbkoi ởzglzakwkn cạpioanh.

Mụgjtsc Xung tứlrimc giậfbfon nghiếybopn rămlsqng: “Khốjqdun kiếybopp thậfbfot, rốjqdut cuộvuvvc họwait đmbcaang ởzglz đmbcaâyaswu chứlrim?”

“Rầeejrm!”

Mụgjtsc Xung vừuznza dứlrimt lờhbkoi, mộvuvvt nhávwtjnh câyaswy đmbcaeejry lávwtj bỗgnccng bay vềgcba phíbtyya ôjfqrng ta, nhávwtjnh câyaswy to cỡbwex cổjsdj tay đmbcaólrni đmbcaávwtjnh thẳicuvng vàfguwo ngựhbync Mụgjtsc Xung, Mụgjtsc Xung bịziee hấlrimt bay.

“Ai đmbcalrimy?”

Ôdxzung Tềgcbafguw cao thủxjgt củxjgta Mụgjtsc phủxjgt lậfbfop tứlrimc biếybopn sắuyadc, thi nhau chămlsqn trưvwtjlzwpc Mụgjtsc Xung.

Mụgjtsc Xung bòfdcc dậfbfoy, khólrnie miệzkndng vẫjvaon còfdccn vếybopt mávwtju, ôjfqrng ta nghiếybopn rămlsqng nghiếybopn lợitbwi, giậfbfon dữbtyygncct: “Rốjqdut cuộvuvvc làfguw ai vừuznza đmbcaávwtjnh légnccn? Cúegflt ra đmbcaâyaswy cho tôjfqri!”

“Ha ha, mạpioanh miệzkndng thậfbfot”.

Đzglzúegflng lúegflc nàfguwy, mộvuvvt giọwaitng nólrnii díbtyy dỏnmyfm bỗgnccng vang lêakwkn.



Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.