Chàng Rể Chiến Thần

Chương 3097 :

    trước sau   

Chưwxnhơmigong 3097:

Ôdqwwng Têcibcmrnwi: “Cậjhnau Mụqqbac, cậjhnau nêcibcn tựmxlr gặukmdp ngưwxnhiblji củmgwoa Tốbmdtng Thàdrpwnh thìtlbwmigon, dùniqa sao cũmrnwng chỉjchvmrnw thếtxvc thìtlbw mớaueui thểnqcc hiệacvnn đaeyeưwxnhwfysc thàdrpwnh ýqokz củmgwoa chúdqwwng ta”.

Mụqqbac Xung hơmigoi do dựmxlr, ôiiltng ta biếtxvct cao thủmgwo củmgwoa Tốbmdtng Thàdrpwnh đaeyeãacvn đaeyeuổgdoxi hếtxvct mấukmdy thếtxvc lựmxlrc nhòpxngm ngómrnw Mụqqbac phủmgwo đaeyei, bêcibcn cạhopcnh Tốbmdtng Nghịznopmrnw hai cao thủmgwo Siêcibcu Phàdrpwm Cửmlaiu Cảcuxwnh đaeyejchvnh phong.

Ôdqwwng ta sợwfys nhỡvmutdrpwn bạhopcc khôiiltng xong, nếtxvcu đaeyebmdti phưwxnhơmigong muốbmdtn giếtxvct ôiiltng ta thìtlbw rấukmdt dễjgzndrpwng.

Nhưwxnhng khi nghĩmlai đaeyeếtxvcn vịznop trífonj chủmgwo Mụqqbac phủmgwo, áfxupnh mắjhnat Mụqqbac Xung lạhopci nómrnwng rựmxlrc, ôiiltng ta cắjhnan răqkwfng: “Đcacrưwxnhwfysc, vậjhnay tôiilti sẽigls đaeyei gặukmdp ngưwxnhiblji củmgwoa Tốbmdtng Thàdrpwnh vớaueui ôiiltng mộnqjdt chuyếtxvcn!”


wxnhơmigong Chấukmdn nhanh chómrnwng biếtxvct đaeyeưwxnhwfysc chuyệacvnn Mụqqbac Xung dẫfbarn ngưwxnhiblji đaeyei tìtlbwm Tốbmdtng Nghịznop.

Hoàdrpwi Lam tứaueuc giậjhnan nómrnwi: “Anh Chấukmdn, têcibcn khốbmdtn nàdrpwy đaeyeúdqwwng làdrpw chẳcibcng ra gìtlbw, rõvonsdrpwng anh đaeyeãacvndrpwn bạhopcc vớaueui ngưwxnhiblji củmgwoa Tốbmdtng Thàdrpwnh xong rồwfysi, ôiiltng ta lạhopci đaeyei tìtlbwm đaeyebmdti phưwxnhơmigong tiếtxvcp”.

wxnhơmigong Chấukmdn cưwxnhiblji nhạhopct, nómrnwi: “Côiilt cứaueucibcn tâzievm, ôiiltng ta sẽigls khôiiltng thàdrpwnh côiiltng đaeyeâzievu, nếtxvcu ôiiltng ta đaeyei †ìtlbwm ngưwxnhiblji củmgwoa nhàdrpw họiqhc Tốbmdtng, cómrnw lẽigls sẽigls tựmxlr chuốbmdtc lấukmdy nhụqqbac”.

soty lốbmdti vàdrpwo Mụqqbac phủmgwo.

Mụqqbac Xung dẫfbarn mấukmdy cao thủmgwo đaeyejchvnh cao củmgwoa Mụqqbac phủmgwo ra ngoàdrpwi.

“Tôiilti làdrpw Mụqqbac Xung, thiếtxvcu thàdrpwnh chủmgwo củmgwoa Mụqqbac phủmgwo, mờiblji thiếtxvcu thàdrpwnh chủmgwo Tốbmdtng ra gặukmdp mặukmdt mộnqjdt lầcacrn!”

Mụqqbac Xung chấukmdp tay, nómrnwi vớaueui phífonja trưwxnhaueuc.

Đcacriềmigou khiếtxvcn ôiiltng ta kinh ngạhopcc chífonjnh làdrpw sau khi ra ngoàdrpwi, họiqhcmrnwng khôiiltng cảcuxwm nhậjhnan đaeyeưwxnhwfysc hơmigoi thởafls củmgwoa đaeyeáfxupm ngưwxnhiblji Tốbmdtng Nghi.

Sau khi Mụqqbac Xung nómrnwi xong, khoảcuxwng mộnqjdt phúdqwwt sau vẫfbarn khôiiltng cómrnw ai xuấukmdt hiệacvnn.

Mụqqbac Xung lậjhnap tứaueuc nhífonju màdrpwy, lạhopci cao giọiqhcng nómrnwi: “Tôiilti làdrpw Mụqqbac Xung, thiếtxvcu thàdrpwnh chủmgwo củmgwoa Mụqqbac phủmgwo, mờiblji thiếtxvcu thàdrpwnh chủmgwo Tốbmdtng ra gặukmdp mặukmdt mộnqjdt lầcacrn, tôiilti cómrnw chuyệacvnn quan trọiqhcng cầcacrn nómrnwi vớaueui thiếtxvcu thàdrpwnh chủmgwo Tốbmdtng”.

Lầcacrn nàdrpwy, vấukmdn khôiiltng cómrnw bấukmdt cứaueu ai đaeyeáfxupp lạhopci.

Mụqqbac Xung lậjhnap tứaueuc sầcacrm mặukmdt, nhìtlbwn vềmigo phífonja ôiiltng Têcibccibcn cạhopcnh: “Hay ngưwxnhiblji củmgwoa Tốbmdtng Thàdrpwnh đaeyeãacvn đaeyei rồwfysi?”

Ôdqwwng Tềmigomrnwng cómrnw vẻmetx ngờiblj vựmxlrc, thoáfxupng suy tưwxnh rồwfysi lắjhnac đaeyecacru: “Khôiiltng thểnqccdrpwo! Ngưwxnhiblji củmgwoa Tốbmdtng Thàdrpwnh khôiiltng thểnqcc đaeyei nhanh nhưwxnh thếtxvc”.


Mụqqbac Xung nómrnwi vớaueui vẻmetx khôiiltng vui: “Vậjhnay tạhopci sao khôiiltng cómrnw ai xuấukmdt hiệacvnn đaeyeâzievy?”

Ôdqwwng Tềmigomrnwi vớaueui vẻmetx cay đaeyeăqkwfng: “Tôiilti cũmrnwng khôiiltng biếtxvct”.

“Tôiilti làdrpw Mụqqbac Xung, thiếtxvcu thàdrpwnh chủmgwo củmgwoa Mụqqbac phủmgwo, mờiblji Tốbmdtng thiếtxvcu thàdrpwnh chủmgwo ra đaeyeâzievy mộnqjdt lầcacrn!”

Mụqqbac Xung nhìtlbwn quanh, lạhopci nómrnwi lớaueun.

Nhưwxnhng vẫfbarn khôiiltng ai đaeyeáfxupp lờiblji, chỉjchvmrnw tiếtxvcng chim lífonju rífonju trêcibcn câzievy cổgdox thụqqba chọiqhcc trờiblji ởaflscibcn cạhopcnh.

Mụqqbac Xung tứaueuc giậjhnan nghiếtxvcn răqkwfng: “Khốbmdtn kiếtxvcp thậjhnat, rốbmdtt cuộnqjdc họiqhc đaeyeang ởafls đaeyeâzievu chứaueu?”

“Rầcacrm!”

Mụqqbac Xung vừiilta dứaueut lờiblji, mộnqjdt nháfxupnh câzievy đaeyecacry láfxup bỗacvnng bay vềmigo phífonja ôiiltng ta, nháfxupnh câzievy to cỡvmut cổgdox tay đaeyeómrnw đaeyeáfxupnh thẳcibcng vàdrpwo ngựmxlrc Mụqqbac Xung, Mụqqbac Xung bịznop hấukmdt bay.

“Ai đaeyeukmdy?”

Ôdqwwng Tềmigodrpw cao thủmgwo củmgwoa Mụqqbac phủmgwo lậjhnap tứaueuc biếtxvcn sắjhnac, thi nhau chăqkwfn trưwxnhaueuc Mụqqbac Xung.

Mụqqbac Xung bòpxng dậjhnay, khómrnwe miệacvnng vẫfbarn còpxngn vếtxvct máfxupu, ôiiltng ta nghiếtxvcn răqkwfng nghiếtxvcn lợwfysi, giậjhnan dữpivssypmt: “Rốbmdtt cuộnqjdc làdrpw ai vừiilta đaeyeáfxupnh lésypmn? Cúdqwwt ra đaeyeâzievy cho tôiilti!”

“Ha ha, mạhopcnh miệacvnng thậjhnat”.

Đcacrúdqwwng lúdqwwc nàdrpwy, mộnqjdt giọiqhcng nómrnwi dífonj dỏwfysm bỗacvnng vang lêcibcn.



Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.