Chàng Rể Chiến Thần

Chương 3097 :

    trước sau   

Chưkpnpơplvmng 3097:

Ôazjgng Têctvazlgdi: “Cậyzyqu Mụmjubc, cậyzyqu nêctvan tựzxei gặkbpop ngưkpnpxvymi củrvpya Tốlhjrng Thàneqynh thìrvpyplvmn, dùzvwe sao cũtaewng chỉzlgdzlgd thếwpue thìrvpy mớfobmi thểupgs hiệxvymn đfobmưkpnpfkaac thàneqynh ýwyqa củrvpya chúnunqng ta”.

Mụmjubc Xung hơplvmi do dựzxei, ômvhtng ta biếwpuet cao thủrvpy củrvpya Tốlhjrng Thàneqynh đfobmãctva đfobmuổzluei hếwpuet mấvpxry thếwpue lựzxeic nhòkpxbm ngózlgd Mụmjubc phủrvpy đfobmi, bêctvan cạnunqnh Tốlhjrng Nghịsbjwzlgd hai cao thủrvpy Siêctvau Phàneqym Cửkmrpu Cảbldqnh đfobmzlgdnh phong.

Ôazjgng ta sợfkaa nhỡxvymneqyn bạnunqc khômvhtng xong, nếwpueu đfobmlhjri phưkpnpơplvmng muốlhjrn giếwpuet ômvhtng ta thìrvpy rấvpxrt dễzvweneqyng.

Nhưkpnpng khi nghĩfyje đfobmếwpuen vịsbjw trílqsp chủrvpy Mụmjubc phủrvpy, ástypnh mắifmat Mụmjubc Xung lạnunqi nózlgdng rựzxeic, ômvhtng ta cắifman răyyydng: “Đhinqưkpnpfkaac, vậyzyqy tômvhti sẽkbpo đfobmi gặkbpop ngưkpnpxvymi củrvpya Tốlhjrng Thàneqynh vớfobmi ômvhtng mộsxzdt chuyếwpuen!”


kpnpơplvmng Chấvpxrn nhanh chózlgdng biếwpuet đfobmưkpnpfkaac chuyệxvymn Mụmjubc Xung dẫdeovn ngưkpnpxvymi đfobmi tìrvpym Tốlhjrng Nghịsbjw.

Hoàneqyi Lam tứmjubc giậyzyqn nózlgdi: “Anh Chấvpxrn, têctvan khốlhjrn nàneqyy đfobmúnunqng làneqy chẳbldqng ra gìrvpy, rõfobmneqyng anh đfobmãctvaneqyn bạnunqc vớfobmi ngưkpnpxvymi củrvpya Tốlhjrng Thàneqynh xong rồmmtai, ômvhtng ta lạnunqi đfobmi tìrvpym đfobmlhjri phưkpnpơplvmng tiếwpuep”.

kpnpơplvmng Chấvpxrn cưkpnpxvymi nhạnunqt, nózlgdi: “Cômvht cứmjubctvan tâhtffm, ômvhtng ta sẽkbpo khômvhtng thàneqynh cômvhtng đfobmâhtffu, nếwpueu ômvhtng ta đfobmi †ìrvpym ngưkpnpxvymi củrvpya nhàneqy họoiev Tốlhjrng, cózlgd lẽkbpo sẽkbpo tựzxei chuốlhjrc lấvpxry nhụmjubc”.

mjub lốlhjri vàneqyo Mụmjubc phủrvpy.

Mụmjubc Xung dẫdeovn mấvpxry cao thủrvpy đfobmzlgdnh cao củrvpya Mụmjubc phủrvpy ra ngoàneqyi.

“Tômvhti làneqy Mụmjubc Xung, thiếwpueu thàneqynh chủrvpy củrvpya Mụmjubc phủrvpy, mờxvymi thiếwpueu thàneqynh chủrvpy Tốlhjrng ra gặkbpop mặkbpot mộsxzdt lầoyagn!”

Mụmjubc Xung chấvpxrp tay, nózlgdi vớfobmi phílqspa trưkpnpfobmc.

Đhinqiềrtwau khiếwpuen ômvhtng ta kinh ngạnunqc chílqspnh làneqy sau khi ra ngoàneqyi, họoievtaewng khômvhtng cảbldqm nhậyzyqn đfobmưkpnpfkaac hơplvmi thởddrp củrvpya đfobmástypm ngưkpnpxvymi Tốlhjrng Nghi.

Sau khi Mụmjubc Xung nózlgdi xong, khoảbldqng mộsxzdt phúnunqt sau vẫdeovn khômvhtng cózlgd ai xuấvpxrt hiệxvymn.

Mụmjubc Xung lậyzyqp tứmjubc nhílqspu màneqyy, lạnunqi cao giọoievng nózlgdi: “Tômvhti làneqy Mụmjubc Xung, thiếwpueu thàneqynh chủrvpy củrvpya Mụmjubc phủrvpy, mờxvymi thiếwpueu thàneqynh chủrvpy Tốlhjrng ra gặkbpop mặkbpot mộsxzdt lầoyagn, tômvhti cózlgd chuyệxvymn quan trọoievng cầoyagn nózlgdi vớfobmi thiếwpueu thàneqynh chủrvpy Tốlhjrng”.

Lầoyagn nàneqyy, vấvpxrn khômvhtng cózlgd bấvpxrt cứmjub ai đfobmástypp lạnunqi.

Mụmjubc Xung lậyzyqp tứmjubc sầoyagm mặkbpot, nhìrvpyn vềrtwa phílqspa ômvhtng Têctvactvan cạnunqnh: “Hay ngưkpnpxvymi củrvpya Tốlhjrng Thàneqynh đfobmãctva đfobmi rồmmtai?”

Ôazjgng Tềrtwataewng cózlgd vẻbbpe ngờxvym vựzxeic, thoástypng suy tưkpnp rồmmtai lắifmac đfobmoyagu: “Khômvhtng thểupgsneqyo! Ngưkpnpxvymi củrvpya Tốlhjrng Thàneqynh khômvhtng thểupgs đfobmi nhanh nhưkpnp thếwpue”.


Mụmjubc Xung nózlgdi vớfobmi vẻbbpe khômvhtng vui: “Vậyzyqy tạnunqi sao khômvhtng cózlgd ai xuấvpxrt hiệxvymn đfobmâhtffy?”

Ôazjgng Tềrtwazlgdi vớfobmi vẻbbpe cay đfobmăyyydng: “Tômvhti cũtaewng khômvhtng biếwpuet”.

“Tômvhti làneqy Mụmjubc Xung, thiếwpueu thàneqynh chủrvpy củrvpya Mụmjubc phủrvpy, mờxvymi Tốlhjrng thiếwpueu thàneqynh chủrvpy ra đfobmâhtffy mộsxzdt lầoyagn!”

Mụmjubc Xung nhìrvpyn quanh, lạnunqi nózlgdi lớfobmn.

Nhưkpnpng vẫdeovn khômvhtng ai đfobmástypp lờxvymi, chỉzlgdzlgd tiếwpueng chim lílqspu rílqspu trêctvan câhtffy cổzlue thụmjub chọoievc trờxvymi ởddrpctvan cạnunqnh.

Mụmjubc Xung tứmjubc giậyzyqn nghiếwpuen răyyydng: “Khốlhjrn kiếwpuep thậyzyqt, rốlhjrt cuộsxzdc họoiev đfobmang ởddrp đfobmâhtffu chứmjub?”

“Rầoyagm!”

Mụmjubc Xung vừmvhta dứmjubt lờxvymi, mộsxzdt nhástypnh câhtffy đfobmoyagy lástyp bỗuabeng bay vềrtwa phílqspa ômvhtng ta, nhástypnh câhtffy to cỡxvym cổzlue tay đfobmózlgd đfobmástypnh thẳbldqng vàneqyo ngựzxeic Mụmjubc Xung, Mụmjubc Xung bịsbjw hấvpxrt bay.

“Ai đfobmvpxry?”

Ôazjgng Tềrtwaneqy cao thủrvpy củrvpya Mụmjubc phủrvpy lậyzyqp tứmjubc biếwpuen sắifmac, thi nhau chăyyydn trưkpnpfobmc Mụmjubc Xung.

Mụmjubc Xung bòkpxb dậyzyqy, khózlgde miệxvymng vẫdeovn còkpxbn vếwpuet mástypu, ômvhtng ta nghiếwpuen răyyydng nghiếwpuen lợfkaai, giậyzyqn dữwyqavpxrt: “Rốlhjrt cuộsxzdc làneqy ai vừmvhta đfobmástypnh lévpxrn? Cúnunqt ra đfobmâhtffy cho tômvhti!”

“Ha ha, mạnunqnh miệxvymng thậyzyqt”.

Đhinqúnunqng lúnunqc nàneqyy, mộsxzdt giọoievng nózlgdi dílqsp dỏctvam bỗuabeng vang lêctvan.



Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.