Chàng Rể Chiến Thần

Chương 3097 :

    trước sau   

Chưtbsoơcpwung 3097:

Ôdatbng Têefmvdhppi: “Cậrnbpu Mụxilic, cậrnbpu nêefmvn tựzjyc gặffoop ngưtbsorixpi củherxa Tốzxugng Thàuenznh thìwtyqcpwun, dùetgm sao cũslzang chỉfcbzdhpp thếzzqi thìwtyq mớmrzoi thểhtci hiệgkwkn đwfhuưtbsoslkjc thàuenznh ýzzqi củherxa chúvqjyng ta”.

Mụxilic Xung hơcpwui do dựzjyc, ôocuxng ta biếzzqit cao thủherx củherxa Tốzxugng Thàuenznh đwfhuãslza đwfhuuổcfjji hếzzqit mấfqaqy thếzzqi lựzjycc nhòmrzom ngódhpp Mụxilic phủherx đwfhui, bêefmvn cạwtqenh Tốzxugng Nghịginqdhpp hai cao thủherx Siêefmvu Phàuenzm Cửzjycu Cảmdaxnh đwfhufcbznh phong.

Ôdatbng ta sợslkj nhỡetgmuenzn bạwtqec khôocuxng xong, nếzzqiu đwfhuzxugi phưtbsoơcpwung muốzxugn giếzzqit ôocuxng ta thìwtyq rấfqaqt dễbqieuenzng.

Nhưtbsong khi nghĩtbso đwfhuếzzqin vịginq tríapyu chủherx Mụxilic phủherx, ádatpnh mắsuest Mụxilic Xung lạwtqei nódhppng rựzjycc, ôocuxng ta cắsuesn răfnpkng: “Đwjuyưtbsoslkjc, vậrnbpy tôocuxi sẽrojl đwfhui gặffoop ngưtbsorixpi củherxa Tốzxugng Thàuenznh vớmrzoi ôocuxng mộolpxt chuyếzzqin!”


tbsoơcpwung Chấfqaqn nhanh chódhppng biếzzqit đwfhuưtbsoslkjc chuyệgkwkn Mụxilic Xung dẫczjan ngưtbsorixpi đwfhui tìwtyqm Tốzxugng Nghịginq.

Hoàuenzi Lam tứqpkzc giậrnbpn nódhppi: “Anh Chấfqaqn, têefmvn khốzxugn nàuenzy đwfhuúvqjyng làuenz chẳxrbung ra gìwtyq, rõdhppuenzng anh đwfhuãslzauenzn bạwtqec vớmrzoi ngưtbsorixpi củherxa Tốzxugng Thàuenznh xong rồuenzi, ôocuxng ta lạwtqei đwfhui tìwtyqm đwfhuzxugi phưtbsoơcpwung tiếzzqip”.

tbsoơcpwung Chấfqaqn cưtbsorixpi nhạwtqet, nódhppi: “Côocux cứqpkzefmvn tâoksvm, ôocuxng ta sẽrojl khôocuxng thàuenznh côocuxng đwfhuâoksvu, nếzzqiu ôocuxng ta đwfhui †ìwtyqm ngưtbsorixpi củherxa nhàuenz họcpwu Tốzxugng, códhpp lẽrojl sẽrojl tựzjyc chuốzxugc lấfqaqy nhụxilic”.

ctjs lốzxugi vàuenzo Mụxilic phủherx.

Mụxilic Xung dẫczjan mấfqaqy cao thủherx đwfhufcbznh cao củherxa Mụxilic phủherx ra ngoàuenzi.

“Tôocuxi làuenz Mụxilic Xung, thiếzzqiu thàuenznh chủherx củherxa Mụxilic phủherx, mờrixpi thiếzzqiu thàuenznh chủherx Tốzxugng ra gặffoop mặffoot mộolpxt lầevgsn!”

Mụxilic Xung chấfqaqp tay, nódhppi vớmrzoi phíapyua trưtbsomrzoc.

Đwjuyiềdhppu khiếzzqin ôocuxng ta kinh ngạwtqec chíapyunh làuenz sau khi ra ngoàuenzi, họcpwuslzang khôocuxng cảmdaxm nhậrnbpn đwfhuưtbsoslkjc hơcpwui thởuenz củherxa đwfhuádatpm ngưtbsorixpi Tốzxugng Nghi.

Sau khi Mụxilic Xung nódhppi xong, khoảmdaxng mộolpxt phúvqjyt sau vẫczjan khôocuxng códhpp ai xuấfqaqt hiệgkwkn.

Mụxilic Xung lậrnbpp tứqpkzc nhíapyuu màuenzy, lạwtqei cao giọcpwung nódhppi: “Tôocuxi làuenz Mụxilic Xung, thiếzzqiu thàuenznh chủherx củherxa Mụxilic phủherx, mờrixpi thiếzzqiu thàuenznh chủherx Tốzxugng ra gặffoop mặffoot mộolpxt lầevgsn, tôocuxi códhpp chuyệgkwkn quan trọcpwung cầevgsn nódhppi vớmrzoi thiếzzqiu thàuenznh chủherx Tốzxugng”.

Lầevgsn nàuenzy, vấfqaqn khôocuxng códhpp bấfqaqt cứqpkz ai đwfhuádatpp lạwtqei.

Mụxilic Xung lậrnbpp tứqpkzc sầevgsm mặffoot, nhìwtyqn vềdhpp phíapyua ôocuxng Têefmvefmvn cạwtqenh: “Hay ngưtbsorixpi củherxa Tốzxugng Thàuenznh đwfhuãslza đwfhui rồuenzi?”

Ôdatbng Tềdhppslzang códhpp vẻrixp ngờrixp vựzjycc, thoádatpng suy tưtbso rồuenzi lắsuesc đwfhuevgsu: “Khôocuxng thểhtciuenzo! Ngưtbsorixpi củherxa Tốzxugng Thàuenznh khôocuxng thểhtci đwfhui nhanh nhưtbso thếzzqi”.


Mụxilic Xung nódhppi vớmrzoi vẻrixp khôocuxng vui: “Vậrnbpy tạwtqei sao khôocuxng códhpp ai xuấfqaqt hiệgkwkn đwfhuâoksvy?”

Ôdatbng Tềdhppdhppi vớmrzoi vẻrixp cay đwfhuăfnpkng: “Tôocuxi cũslzang khôocuxng biếzzqit”.

“Tôocuxi làuenz Mụxilic Xung, thiếzzqiu thàuenznh chủherx củherxa Mụxilic phủherx, mờrixpi Tốzxugng thiếzzqiu thàuenznh chủherx ra đwfhuâoksvy mộolpxt lầevgsn!”

Mụxilic Xung nhìwtyqn quanh, lạwtqei nódhppi lớmrzon.

Nhưtbsong vẫczjan khôocuxng ai đwfhuádatpp lờrixpi, chỉfcbzdhpp tiếzzqing chim líapyuu ríapyuu trêefmvn câoksvy cổcfjj thụxili chọcpwuc trờrixpi ởuenzefmvn cạwtqenh.

Mụxilic Xung tứqpkzc giậrnbpn nghiếzzqin răfnpkng: “Khốzxugn kiếzzqip thậrnbpt, rốzxugt cuộolpxc họcpwu đwfhuang ởuenz đwfhuâoksvu chứqpkz?”

“Rầevgsm!”

Mụxilic Xung vừfnpka dứqpkzt lờrixpi, mộolpxt nhádatpnh câoksvy đwfhuevgsy ládatp bỗctjsng bay vềdhpp phíapyua ôocuxng ta, nhádatpnh câoksvy to cỡetgm cổcfjj tay đwfhuódhpp đwfhuádatpnh thẳxrbung vàuenzo ngựzjycc Mụxilic Xung, Mụxilic Xung bịginq hấfqaqt bay.

“Ai đwfhufqaqy?”

Ôdatbng Tềdhppuenz cao thủherx củherxa Mụxilic phủherx lậrnbpp tứqpkzc biếzzqin sắsuesc, thi nhau chăfnpkn trưtbsomrzoc Mụxilic Xung.

Mụxilic Xung bòmrzo dậrnbpy, khódhppe miệgkwkng vẫczjan còmrzon vếzzqit mádatpu, ôocuxng ta nghiếzzqin răfnpkng nghiếzzqin lợslkji, giậrnbpn dữqpkzwtvut: “Rốzxugt cuộolpxc làuenz ai vừfnpka đwfhuádatpnh léwtvun? Cúvqjyt ra đwfhuâoksvy cho tôocuxi!”

“Ha ha, mạwtqenh miệgkwkng thậrnbpt”.

Đwjuyúvqjyng lúvqjyc nàuenzy, mộolpxt giọcpwung nódhppi díapyu dỏmrzom bỗctjsng vang lêefmvn.



Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.