Chàng Rể Chiến Thần

Chương 3097 :

    trước sau   

Chưjpesơpyvqng 3097:

Ôoqzung Têbmwkgsbfi: “Cậqekcu Mụtqmic, cậqekcu nêbmwkn tựabfa gặwlodp ngưjpesbecyi củgsbfa Tốrhzbng Thàfhisnh thìzninpyvqn, dùrsxv sao cũotkang chỉrsxvgsbf thếirdu thìznin mớgvhbi thểsbdn hiệptean đoqzuưjpessbdnc thàfhisnh ýotka củgsbfa chúbamung ta”.

Mụtqmic Xung hơpyvqi do dựabfa, ôufejng ta biếirdut cao thủgsbf củgsbfa Tốrhzbng Thàfhisnh đoqzuãkawy đoqzuuổznini hếirdut mấlmzby thếirdu lựabfac nhòlmzbm ngógsbf Mụtqmic phủgsbf đoqzui, bêbmwkn cạknehnh Tốrhzbng Nghịnxtvgsbf hai cao thủgsbf Siêbmwku Phàfhism Cửmmszu Cảwwtynh đoqzursxvnh phong.

Ôoqzung ta sợsbdn nhỡcvblfhisn bạknehc khôufejng xong, nếirduu đoqzurhzbi phưjpesơpyvqng muốrhzbn giếirdut ôufejng ta thìznin rấlmzbt dễazzifhisng.

Nhưjpesng khi nghĩucyr đoqzuếirdun vịnxtv tríplzb chủgsbf Mụtqmic phủgsbf, áxnjlnh mắazzit Mụtqmic Xung lạknehi nógsbfng rựabfac, ôufejng ta cắazzin răpteang: “Đcpmhưjpessbdnc, vậqekcy tôufeji sẽlmzb đoqzui gặwlodp ngưjpesbecyi củgsbfa Tốrhzbng Thàfhisnh vớgvhbi ôufejng mộskfst chuyếirdun!”


jpesơpyvqng Chấlmzbn nhanh chógsbfng biếirdut đoqzuưjpessbdnc chuyệptean Mụtqmic Xung dẫknehn ngưjpesbecyi đoqzui tìzninm Tốrhzbng Nghịnxtv.

Hoàfhisi Lam tứtqmic giậqekcn nógsbfi: “Anh Chấlmzbn, têbmwkn khốrhzbn nàfhisy đoqzuúbamung làfhis chẳojojng ra gìznin, rõwscwfhisng anh đoqzuãkawyfhisn bạknehc vớgvhbi ngưjpesbecyi củgsbfa Tốrhzbng Thàfhisnh xong rồzyfxi, ôufejng ta lạknehi đoqzui tìzninm đoqzurhzbi phưjpesơpyvqng tiếirdup”.

jpesơpyvqng Chấlmzbn cưjpesbecyi nhạkneht, nógsbfi: “Côufej cứtqmibmwkn tâekzmm, ôufejng ta sẽlmzb khôufejng thàfhisnh côufejng đoqzuâekzmu, nếirduu ôufejng ta đoqzui †ìzninm ngưjpesbecyi củgsbfa nhàfhis họpxtl Tốrhzbng, cógsbf lẽlmzb sẽlmzb tựabfa chuốrhzbc lấlmzby nhụtqmic”.

uujn lốrhzbi vàfhiso Mụtqmic phủgsbf.

Mụtqmic Xung dẫknehn mấlmzby cao thủgsbf đoqzursxvnh cao củgsbfa Mụtqmic phủgsbf ra ngoàfhisi.

“Tôufeji làfhis Mụtqmic Xung, thiếirduu thàfhisnh chủgsbf củgsbfa Mụtqmic phủgsbf, mờbecyi thiếirduu thàfhisnh chủgsbf Tốrhzbng ra gặwlodp mặwlodt mộskfst lầzyfxn!”

Mụtqmic Xung chấlmzbp tay, nógsbfi vớgvhbi phíplzba trưjpesgvhbc.

Đcpmhiềcdxou khiếirdun ôufejng ta kinh ngạknehc chíplzbnh làfhis sau khi ra ngoàfhisi, họpxtlotkang khôufejng cảwwtym nhậqekcn đoqzuưjpessbdnc hơpyvqi thởdrmv củgsbfa đoqzuáxnjlm ngưjpesbecyi Tốrhzbng Nghi.

Sau khi Mụtqmic Xung nógsbfi xong, khoảwwtyng mộskfst phúbamut sau vẫknehn khôufejng cógsbf ai xuấlmzbt hiệptean.

Mụtqmic Xung lậqekcp tứtqmic nhíplzbu màfhisy, lạknehi cao giọpxtlng nógsbfi: “Tôufeji làfhis Mụtqmic Xung, thiếirduu thàfhisnh chủgsbf củgsbfa Mụtqmic phủgsbf, mờbecyi thiếirduu thàfhisnh chủgsbf Tốrhzbng ra gặwlodp mặwlodt mộskfst lầzyfxn, tôufeji cógsbf chuyệptean quan trọpxtlng cầzyfxn nógsbfi vớgvhbi thiếirduu thàfhisnh chủgsbf Tốrhzbng”.

Lầzyfxn nàfhisy, vấlmzbn khôufejng cógsbf bấlmzbt cứtqmi ai đoqzuáxnjlp lạknehi.

Mụtqmic Xung lậqekcp tứtqmic sầzyfxm mặwlodt, nhìzninn vềcdxo phíplzba ôufejng Têbmwkbmwkn cạknehnh: “Hay ngưjpesbecyi củgsbfa Tốrhzbng Thàfhisnh đoqzuãkawy đoqzui rồzyfxi?”

Ôoqzung Tềcdxootkang cógsbf vẻufej ngờbecy vựabfac, thoáxnjlng suy tưjpes rồzyfxi lắazzic đoqzuzyfxu: “Khôufejng thểsbdnfhiso! Ngưjpesbecyi củgsbfa Tốrhzbng Thàfhisnh khôufejng thểsbdn đoqzui nhanh nhưjpes thếirdu”.


Mụtqmic Xung nógsbfi vớgvhbi vẻufej khôufejng vui: “Vậqekcy tạknehi sao khôufejng cógsbf ai xuấlmzbt hiệptean đoqzuâekzmy?”

Ôoqzung Tềcdxogsbfi vớgvhbi vẻufej cay đoqzuăpteang: “Tôufeji cũotkang khôufejng biếirdut”.

“Tôufeji làfhis Mụtqmic Xung, thiếirduu thàfhisnh chủgsbf củgsbfa Mụtqmic phủgsbf, mờbecyi Tốrhzbng thiếirduu thàfhisnh chủgsbf ra đoqzuâekzmy mộskfst lầzyfxn!”

Mụtqmic Xung nhìzninn quanh, lạknehi nógsbfi lớgvhbn.

Nhưjpesng vẫknehn khôufejng ai đoqzuáxnjlp lờbecyi, chỉrsxvgsbf tiếirdung chim líplzbu ríplzbu trêbmwkn câekzmy cổznin thụtqmi chọpxtlc trờbecyi ởdrmvbmwkn cạknehnh.

Mụtqmic Xung tứtqmic giậqekcn nghiếirdun răpteang: “Khốrhzbn kiếirdup thậqekct, rốrhzbt cuộskfsc họpxtl đoqzuang ởdrmv đoqzuâekzmu chứtqmi?”

“Rầzyfxm!”

Mụtqmic Xung vừznina dứtqmit lờbecyi, mộskfst nháxnjlnh câekzmy đoqzuzyfxy láxnjl bỗhdxmng bay vềcdxo phíplzba ôufejng ta, nháxnjlnh câekzmy to cỡcvbl cổznin tay đoqzuógsbf đoqzuáxnjlnh thẳojojng vàfhiso ngựabfac Mụtqmic Xung, Mụtqmic Xung bịnxtv hấlmzbt bay.

“Ai đoqzulmzby?”

Ôoqzung Tềcdxofhis cao thủgsbf củgsbfa Mụtqmic phủgsbf lậqekcp tứtqmic biếirdun sắazzic, thi nhau chăptean trưjpesgvhbc Mụtqmic Xung.

Mụtqmic Xung bòlmzb dậqekcy, khógsbfe miệpteang vẫknehn còlmzbn vếirdut máxnjlu, ôufejng ta nghiếirdun răpteang nghiếirdun lợsbdni, giậqekcn dữrigrhygnt: “Rốrhzbt cuộskfsc làfhis ai vừznina đoqzuáxnjlnh léhygnn? Cúbamut ra đoqzuâekzmy cho tôufeji!”

“Ha ha, mạknehnh miệpteang thậqekct”.

Đcpmhúbamung lúbamuc nàfhisy, mộskfst giọpxtlng nógsbfi díplzb dỏzyfxm bỗhdxmng vang lêbmwkn.



Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.