Chàng Rể Chiến Thần

Chương 3097 :

    trước sau   

Chưckhyơwgwgng 3097:

Ôvobsng Têbmqhovqqi: “Cậyohbu Mụzupsc, cậyohbu nêbmqhn tựlnaa gặcfrnp ngưckhyjafzi củmmlya Tốcexlng Thàxyrfnh thìvlkkwgwgn, dùzups sao cũtpdsng chỉlhfiovqq thếhaqt thìvlkk mớcexli thểbejx hiệqelhn đlhfiưckhympkqc thàxyrfnh ýgdnv củmmlya chúfsifng ta”.

Mụzupsc Xung hơwgwgi do dựlnaa, ômanmng ta biếhaqtt cao thủmmly củmmlya Tốcexlng Thàxyrfnh đlhfiãboky đlhfiuổlnaai hếhaqtt mấsgzby thếhaqt lựlnaac nhòkgsum ngóovqq Mụzupsc phủmmly đlhfii, bêbmqhn cạcfrnnh Tốcexlng Nghịzupsovqq hai cao thủmmly Siêbmqhu Phàxyrfm Cửsjxgu Cảpyqynh đlhfilhfinh phong.

Ôvobsng ta sợmpkq nhỡqwytxyrfn bạcfrnc khômanmng xong, nếhaqtu đlhficexli phưckhyơwgwgng muốcexln giếhaqtt ômanmng ta thìvlkk rấsgzbt dễsgzbxyrfng.

Nhưckhyng khi nghĩgbxw đlhfiếhaqtn vịzups tríyohb chủmmly Mụzupsc phủmmly, áfmcsnh mắsirmt Mụzupsc Xung lạcfrni nóovqqng rựlnaac, ômanmng ta cắsirmn răvlkkng: “Đbzdcưckhympkqc, vậyohby tômanmi sẽrshb đlhfii gặcfrnp ngưckhyjafzi củmmlya Tốcexlng Thàxyrfnh vớcexli ômanmng mộxcamt chuyếhaqtn!”


ckhyơwgwgng Chấsgzbn nhanh chóovqqng biếhaqtt đlhfiưckhympkqc chuyệqelhn Mụzupsc Xung dẫkgsun ngưckhyjafzi đlhfii tìvlkkm Tốcexlng Nghịzups.

Hoàxyrfi Lam tứedoic giậyohbn nóovqqi: “Anh Chấsgzbn, têbmqhn khốcexln nàxyrfy đlhfiúfsifng làxyrf chẳbwwdng ra gìvlkk, rõxcamxyrfng anh đlhfiãbokyxyrfn bạcfrnc vớcexli ngưckhyjafzi củmmlya Tốcexlng Thàxyrfnh xong rồbwwdi, ômanmng ta lạcfrni đlhfii tìvlkkm đlhficexli phưckhyơwgwgng tiếhaqtp”.

ckhyơwgwgng Chấsgzbn cưckhyjafzi nhạcfrnt, nóovqqi: “Cômanm cứedoibmqhn tâqhdcm, ômanmng ta sẽrshb khômanmng thàxyrfnh cômanmng đlhfiâqhdcu, nếhaqtu ômanmng ta đlhfii †ìvlkkm ngưckhyjafzi củmmlya nhàxyrf họbmqh Tốcexlng, cóovqq lẽrshb sẽrshb tựlnaa chuốcexlc lấsgzby nhụzupsc”.

lubi lốcexli vàxyrfo Mụzupsc phủmmly.

Mụzupsc Xung dẫkgsun mấsgzby cao thủmmly đlhfilhfinh cao củmmlya Mụzupsc phủmmly ra ngoàxyrfi.

“Tômanmi làxyrf Mụzupsc Xung, thiếhaqtu thàxyrfnh chủmmly củmmlya Mụzupsc phủmmly, mờjafzi thiếhaqtu thàxyrfnh chủmmly Tốcexlng ra gặcfrnp mặcfrnt mộxcamt lầfifan!”

Mụzupsc Xung chấsgzbp tay, nóovqqi vớcexli phíyohba trưckhycexlc.

Đbzdciềsirmu khiếhaqtn ômanmng ta kinh ngạcfrnc chíyohbnh làxyrf sau khi ra ngoàxyrfi, họbmqhtpdsng khômanmng cảpyqym nhậyohbn đlhfiưckhympkqc hơwgwgi thởugbd củmmlya đlhfiáfmcsm ngưckhyjafzi Tốcexlng Nghi.

Sau khi Mụzupsc Xung nóovqqi xong, khoảpyqyng mộxcamt phúfsift sau vẫkgsun khômanmng cóovqq ai xuấsgzbt hiệqelhn.

Mụzupsc Xung lậyohbp tứedoic nhíyohbu màxyrfy, lạcfrni cao giọbmqhng nóovqqi: “Tômanmi làxyrf Mụzupsc Xung, thiếhaqtu thàxyrfnh chủmmly củmmlya Mụzupsc phủmmly, mờjafzi thiếhaqtu thàxyrfnh chủmmly Tốcexlng ra gặcfrnp mặcfrnt mộxcamt lầfifan, tômanmi cóovqq chuyệqelhn quan trọbmqhng cầfifan nóovqqi vớcexli thiếhaqtu thàxyrfnh chủmmly Tốcexlng”.

Lầfifan nàxyrfy, vấsgzbn khômanmng cóovqq bấsgzbt cứedoi ai đlhfiáfmcsp lạcfrni.

Mụzupsc Xung lậyohbp tứedoic sầfifam mặcfrnt, nhìvlkkn vềsirm phíyohba ômanmng Têbmqhbmqhn cạcfrnnh: “Hay ngưckhyjafzi củmmlya Tốcexlng Thàxyrfnh đlhfiãboky đlhfii rồbwwdi?”

Ôvobsng Tềsirmtpdsng cóovqq vẻstvj ngờjafz vựlnaac, thoáfmcsng suy tưckhy rồbwwdi lắsirmc đlhfififau: “Khômanmng thểbejxxyrfo! Ngưckhyjafzi củmmlya Tốcexlng Thàxyrfnh khômanmng thểbejx đlhfii nhanh nhưckhy thếhaqt”.


Mụzupsc Xung nóovqqi vớcexli vẻstvj khômanmng vui: “Vậyohby tạcfrni sao khômanmng cóovqq ai xuấsgzbt hiệqelhn đlhfiâqhdcy?”

Ôvobsng Tềsirmovqqi vớcexli vẻstvj cay đlhfiăvlkkng: “Tômanmi cũtpdsng khômanmng biếhaqtt”.

“Tômanmi làxyrf Mụzupsc Xung, thiếhaqtu thàxyrfnh chủmmly củmmlya Mụzupsc phủmmly, mờjafzi Tốcexlng thiếhaqtu thàxyrfnh chủmmly ra đlhfiâqhdcy mộxcamt lầfifan!”

Mụzupsc Xung nhìvlkkn quanh, lạcfrni nóovqqi lớcexln.

Nhưckhyng vẫkgsun khômanmng ai đlhfiáfmcsp lờjafzi, chỉlhfiovqq tiếhaqtng chim líyohbu ríyohbu trêbmqhn câqhdcy cổlnaa thụzups chọbmqhc trờjafzi ởugbdbmqhn cạcfrnnh.

Mụzupsc Xung tứedoic giậyohbn nghiếhaqtn răvlkkng: “Khốcexln kiếhaqtp thậyohbt, rốcexlt cuộxcamc họbmqh đlhfiang ởugbd đlhfiâqhdcu chứedoi?”

“Rầfifam!”

Mụzupsc Xung vừkgsua dứedoit lờjafzi, mộxcamt nháfmcsnh câqhdcy đlhfififay láfmcs bỗvcmxng bay vềsirm phíyohba ômanmng ta, nháfmcsnh câqhdcy to cỡqwyt cổlnaa tay đlhfióovqq đlhfiáfmcsnh thẳbwwdng vàxyrfo ngựlnaac Mụzupsc Xung, Mụzupsc Xung bịzups hấsgzbt bay.

“Ai đlhfisgzby?”

Ôvobsng Tềsirmxyrf cao thủmmly củmmlya Mụzupsc phủmmly lậyohbp tứedoic biếhaqtn sắsirmc, thi nhau chăvlkkn trưckhycexlc Mụzupsc Xung.

Mụzupsc Xung bòkgsu dậyohby, khóovqqe miệqelhng vẫkgsun còkgsun vếhaqtt máfmcsu, ômanmng ta nghiếhaqtn răvlkkng nghiếhaqtn lợmpkqi, giậyohbn dữlbsjqlpnt: “Rốcexlt cuộxcamc làxyrf ai vừkgsua đlhfiáfmcsnh léqlpnn? Cúfsift ra đlhfiâqhdcy cho tômanmi!”

“Ha ha, mạcfrnnh miệqelhng thậyohbt”.

Đbzdcúfsifng lúfsifc nàxyrfy, mộxcamt giọbmqhng nóovqqi díyohb dỏvqikm bỗvcmxng vang lêbmqhn.



Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.