Chàng Rể Chiến Thần

Chương 3097 :

    trước sau   

Chưprodơgonkng 3097:

Ôyxkzng Têbfcauaxwi: “Cậrmheu Mụtjjic, cậrmheu nêbfcan tựszpr gặgonkp ngưprodhhrmi củvwoka Tốcdzyng Thàlkybnh thìsttigonkn, dùthid sao cũlfwrng chỉvdfsuaxw thếylcc thìstti mớlfwri thểeskh hiệxqzin đlinqưprodyohdc thàlkybnh ýgonk củvwoka chúlkybng ta”.

Mụtjjic Xung hơgonki do dựszpr, ôylccng ta biếylcct cao thủvwok củvwoka Tốcdzyng Thàlkybnh đlinqãxpwx đlinquổizqji hếylcct mấbneny thếylcc lựszprc nhòcmczm ngóuaxw Mụtjjic phủvwok đlinqi, bêbfcan cạxshunh Tốcdzyng Nghịtbtnuaxw hai cao thủvwok Siêbfcau Phàlkybm Cửrmheu Cảkoujnh đlinqvdfsnh phong.

Ôyxkzng ta sợyohd nhỡylcclkybn bạxshuc khôylccng xong, nếylccu đlinqcdzyi phưprodơgonkng muốcdzyn giếylcct ôylccng ta thìstti rấbnent dễnjbjlkybng.

Nhưprodng khi nghĩoduy đlinqếylccn vịtbtn trínotg chủvwok Mụtjjic phủvwok, ánsdwnh mắoduyt Mụtjjic Xung lạxshui nóuaxwng rựszprc, ôylccng ta cắoduyn răaivcng: “Đedikưprodyohdc, vậrmhey tôylcci sẽyohd đlinqi gặgonkp ngưprodhhrmi củvwoka Tốcdzyng Thàlkybnh vớlfwri ôylccng mộttfbt chuyếylccn!”


prodơgonkng Chấbnenn nhanh chóuaxwng biếylcct đlinqưprodyohdc chuyệxqzin Mụtjjic Xung dẫqgain ngưprodhhrmi đlinqi tìsttim Tốcdzyng Nghịtbtn.

Hoàlkybi Lam tứlpqfc giậrmhen nóuaxwi: “Anh Chấbnenn, têbfcan khốcdzyn nàlkyby đlinqúlkybng làlkyb chẳfcggng ra gìstti, rõzjbdlkybng anh đlinqãxpwxlkybn bạxshuc vớlfwri ngưprodhhrmi củvwoka Tốcdzyng Thàlkybnh xong rồrpnqi, ôylccng ta lạxshui đlinqi tìsttim đlinqcdzyi phưprodơgonkng tiếylccp”.

prodơgonkng Chấbnenn cưprodhhrmi nhạxshut, nóuaxwi: “Côylcc cứlpqfbfcan tâbihmm, ôylccng ta sẽyohd khôylccng thàlkybnh côylccng đlinqâbihmu, nếylccu ôylccng ta đlinqi †ìsttim ngưprodhhrmi củvwoka nhàlkyb họsdyu Tốcdzyng, cóuaxw lẽyohd sẽyohd tựszpr chuốcdzyc lấbneny nhụtjjic”.

xshu lốcdzyi vàlkybo Mụtjjic phủvwok.

Mụtjjic Xung dẫqgain mấbneny cao thủvwok đlinqvdfsnh cao củvwoka Mụtjjic phủvwok ra ngoàlkybi.

“Tôylcci làlkyb Mụtjjic Xung, thiếylccu thàlkybnh chủvwok củvwoka Mụtjjic phủvwok, mờhhrmi thiếylccu thàlkybnh chủvwok Tốcdzyng ra gặgonkp mặgonkt mộttfbt lầktrmn!”

Mụtjjic Xung chấbnenp tay, nóuaxwi vớlfwri phínotga trưprodlfwrc.

Đedikiềqdtuu khiếylccn ôylccng ta kinh ngạxshuc chínotgnh làlkyb sau khi ra ngoàlkybi, họsdyulfwrng khôylccng cảkoujm nhậrmhen đlinqưprodyohdc hơgonki thởyzfj củvwoka đlinqánsdwm ngưprodhhrmi Tốcdzyng Nghi.

Sau khi Mụtjjic Xung nóuaxwi xong, khoảkoujng mộttfbt phúlkybt sau vẫqgain khôylccng cóuaxw ai xuấbnent hiệxqzin.

Mụtjjic Xung lậrmhep tứlpqfc nhínotgu màlkyby, lạxshui cao giọsdyung nóuaxwi: “Tôylcci làlkyb Mụtjjic Xung, thiếylccu thàlkybnh chủvwok củvwoka Mụtjjic phủvwok, mờhhrmi thiếylccu thàlkybnh chủvwok Tốcdzyng ra gặgonkp mặgonkt mộttfbt lầktrmn, tôylcci cóuaxw chuyệxqzin quan trọsdyung cầktrmn nóuaxwi vớlfwri thiếylccu thàlkybnh chủvwok Tốcdzyng”.

Lầktrmn nàlkyby, vấbnenn khôylccng cóuaxw bấbnent cứlpqf ai đlinqánsdwp lạxshui.

Mụtjjic Xung lậrmhep tứlpqfc sầktrmm mặgonkt, nhìsttin vềqdtu phínotga ôylccng Têbfcabfcan cạxshunh: “Hay ngưprodhhrmi củvwoka Tốcdzyng Thàlkybnh đlinqãxpwx đlinqi rồrpnqi?”

Ôyxkzng Tềqdtulfwrng cóuaxw vẻwqvn ngờhhrm vựszprc, thoánsdwng suy tưprod rồrpnqi lắoduyc đlinqktrmu: “Khôylccng thểeskhlkybo! Ngưprodhhrmi củvwoka Tốcdzyng Thàlkybnh khôylccng thểeskh đlinqi nhanh nhưprod thếylcc”.


Mụtjjic Xung nóuaxwi vớlfwri vẻwqvn khôylccng vui: “Vậrmhey tạxshui sao khôylccng cóuaxw ai xuấbnent hiệxqzin đlinqâbihmy?”

Ôyxkzng Tềqdtuuaxwi vớlfwri vẻwqvn cay đlinqăaivcng: “Tôylcci cũlfwrng khôylccng biếylcct”.

“Tôylcci làlkyb Mụtjjic Xung, thiếylccu thàlkybnh chủvwok củvwoka Mụtjjic phủvwok, mờhhrmi Tốcdzyng thiếylccu thàlkybnh chủvwok ra đlinqâbihmy mộttfbt lầktrmn!”

Mụtjjic Xung nhìsttin quanh, lạxshui nóuaxwi lớlfwrn.

Nhưprodng vẫqgain khôylccng ai đlinqánsdwp lờhhrmi, chỉvdfsuaxw tiếylccng chim línotgu rínotgu trêbfcan câbihmy cổizqj thụtjji chọsdyuc trờhhrmi ởyzfjbfcan cạxshunh.

Mụtjjic Xung tứlpqfc giậrmhen nghiếylccn răaivcng: “Khốcdzyn kiếylccp thậrmhet, rốcdzyt cuộttfbc họsdyu đlinqang ởyzfj đlinqâbihmu chứlpqf?”

“Rầktrmm!”

Mụtjjic Xung vừefvga dứlpqft lờhhrmi, mộttfbt nhánsdwnh câbihmy đlinqktrmy lánsdw bỗctyvng bay vềqdtu phínotga ôylccng ta, nhánsdwnh câbihmy to cỡylcc cổizqj tay đlinqóuaxw đlinqánsdwnh thẳfcggng vàlkybo ngựszprc Mụtjjic Xung, Mụtjjic Xung bịtbtn hấbnent bay.

“Ai đlinqbneny?”

Ôyxkzng Tềqdtulkyb cao thủvwok củvwoka Mụtjjic phủvwok lậrmhep tứlpqfc biếylccn sắoduyc, thi nhau chăaivcn trưprodlfwrc Mụtjjic Xung.

Mụtjjic Xung bòcmcz dậrmhey, khóuaxwe miệxqzing vẫqgain còcmczn vếylcct mánsdwu, ôylccng ta nghiếylccn răaivcng nghiếylccn lợyohdi, giậrmhen dữhvowseelt: “Rốcdzyt cuộttfbc làlkyb ai vừefvga đlinqánsdwnh léseeln? Cúlkybt ra đlinqâbihmy cho tôylcci!”

“Ha ha, mạxshunh miệxqzing thậrmhet”.

Đedikúlkybng lúlkybc nàlkyby, mộttfbt giọsdyung nóuaxwi dínotg dỏogyzm bỗctyvng vang lêbfcan.



Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.