Chàng Rể Chiến Thần

Chương 3097 :

    trước sau   

Chưsqzeơnyptng 3097:

Ônztjng Têonoqakuii: “Cậgzjku Mụjubrc, cậgzjku nêonoqn tựdntv gặdntvp ngưsqzesanyi củohvaa Tốfmpeng Thàpubunh thìakuinyptn, dùwuxu sao cũslxdng chỉuqesakui thếwuxu thìakui mớkipgi thểhejt hiệkipgn đnervưsqzefhjcc thàpubunh ýssgi củohvaa chúfxzvng ta”.

Mụjubrc Xung hơnypti do dựdntv, ôrmrxng ta biếwuxut cao thủohva củohvaa Tốfmpeng Thàpubunh đnervãjpys đnervuổdnabi hếwuxut mấlcwxy thếwuxu lựdntvc nhòsanym ngóakui Mụjubrc phủohva đnervi, bêonoqn cạnervnh Tốfmpeng Nghịyjvgakui hai cao thủohva Siêonoqu Phàpubum Cửjubru Cảqvjtnh đnervuqesnh phong.

Ônztjng ta sợfhjc nhỡwmmepubun bạnervc khôrmrxng xong, nếwuxuu đnervfmpei phưsqzeơnyptng muốfmpen giếwuxut ôrmrxng ta thìakui rấlcwxt dễmntbpubung.

Nhưsqzeng khi nghĩoqil đnervếwuxun vịyjvg trídntv chủohva Mụjubrc phủohva, árparnh mắlcwxt Mụjubrc Xung lạnervi nóakuing rựdntvc, ôrmrxng ta cắlcwxn răsanyng: “Đoljcưsqzefhjcc, vậgzjky tôrmrxi sẽikja đnervi gặdntvp ngưsqzesanyi củohvaa Tốfmpeng Thàpubunh vớkipgi ôrmrxng mộydwgt chuyếwuxun!”


sqzeơnyptng Chấlcwxn nhanh chóakuing biếwuxut đnervưsqzefhjcc chuyệkipgn Mụjubrc Xung dẫrmrxn ngưsqzesanyi đnervi tìakuim Tốfmpeng Nghịyjvg.

Hoàpubui Lam tứasvac giậgzjkn nóakuii: “Anh Chấlcwxn, têonoqn khốfmpen nàpubuy đnervúfxzvng làpubu chẳihzkng ra gìakui, rõxxlipubung anh đnervãjpyspubun bạnervc vớkipgi ngưsqzesanyi củohvaa Tốfmpeng Thàpubunh xong rồedvii, ôrmrxng ta lạnervi đnervi tìakuim đnervfmpei phưsqzeơnyptng tiếwuxup”.

sqzeơnyptng Chấlcwxn cưsqzesanyi nhạnervt, nóakuii: “Côrmrx cứasvaonoqn tâzhmym, ôrmrxng ta sẽikja khôrmrxng thàpubunh côrmrxng đnervâzhmyu, nếwuxuu ôrmrxng ta đnervi †ìakuim ngưsqzesanyi củohvaa nhàpubu họegua Tốfmpeng, cóakui lẽikja sẽikja tựdntv chuốfmpec lấlcwxy nhụjubrc”.

yjoy lốfmpei vàpubuo Mụjubrc phủohva.

Mụjubrc Xung dẫrmrxn mấlcwxy cao thủohva đnervuqesnh cao củohvaa Mụjubrc phủohva ra ngoàpubui.

“Tôrmrxi làpubu Mụjubrc Xung, thiếwuxuu thàpubunh chủohva củohvaa Mụjubrc phủohva, mờsanyi thiếwuxuu thàpubunh chủohva Tốfmpeng ra gặdntvp mặdntvt mộydwgt lầonoqn!”

Mụjubrc Xung chấlcwxp tay, nóakuii vớkipgi phídntva trưsqzekipgc.

Đoljciềyjoyu khiếwuxun ôrmrxng ta kinh ngạnervc chídntvnh làpubu sau khi ra ngoàpubui, họeguaslxdng khôrmrxng cảqvjtm nhậgzjkn đnervưsqzefhjcc hơnypti thởyjoy củohvaa đnervárparm ngưsqzesanyi Tốfmpeng Nghi.

Sau khi Mụjubrc Xung nóakuii xong, khoảqvjtng mộydwgt phúfxzvt sau vẫrmrxn khôrmrxng cóakui ai xuấlcwxt hiệkipgn.

Mụjubrc Xung lậgzjkp tứasvac nhídntvu màpubuy, lạnervi cao giọeguang nóakuii: “Tôrmrxi làpubu Mụjubrc Xung, thiếwuxuu thàpubunh chủohva củohvaa Mụjubrc phủohva, mờsanyi thiếwuxuu thàpubunh chủohva Tốfmpeng ra gặdntvp mặdntvt mộydwgt lầonoqn, tôrmrxi cóakui chuyệkipgn quan trọeguang cầonoqn nóakuii vớkipgi thiếwuxuu thàpubunh chủohva Tốfmpeng”.

Lầonoqn nàpubuy, vấlcwxn khôrmrxng cóakui bấlcwxt cứasva ai đnervárparp lạnervi.

Mụjubrc Xung lậgzjkp tứasvac sầonoqm mặdntvt, nhìakuin vềyjoy phídntva ôrmrxng Têonoqonoqn cạnervnh: “Hay ngưsqzesanyi củohvaa Tốfmpeng Thàpubunh đnervãjpys đnervi rồedvii?”

Ônztjng Tềyjoyslxdng cóakui vẻfmpe ngờsany vựdntvc, thoárparng suy tưsqze rồedvii lắlcwxc đnervonoqu: “Khôrmrxng thểhejtpubuo! Ngưsqzesanyi củohvaa Tốfmpeng Thàpubunh khôrmrxng thểhejt đnervi nhanh nhưsqze thếwuxu”.


Mụjubrc Xung nóakuii vớkipgi vẻfmpe khôrmrxng vui: “Vậgzjky tạnervi sao khôrmrxng cóakui ai xuấlcwxt hiệkipgn đnervâzhmyy?”

Ônztjng Tềyjoyakuii vớkipgi vẻfmpe cay đnervăsanyng: “Tôrmrxi cũslxdng khôrmrxng biếwuxut”.

“Tôrmrxi làpubu Mụjubrc Xung, thiếwuxuu thàpubunh chủohva củohvaa Mụjubrc phủohva, mờsanyi Tốfmpeng thiếwuxuu thàpubunh chủohva ra đnervâzhmyy mộydwgt lầonoqn!”

Mụjubrc Xung nhìakuin quanh, lạnervi nóakuii lớkipgn.

Nhưsqzeng vẫrmrxn khôrmrxng ai đnervárparp lờsanyi, chỉuqesakui tiếwuxung chim lídntvu rídntvu trêonoqn câzhmyy cổdnab thụjubr chọeguac trờsanyi ởyjoyonoqn cạnervnh.

Mụjubrc Xung tứasvac giậgzjkn nghiếwuxun răsanyng: “Khốfmpen kiếwuxup thậgzjkt, rốfmpet cuộydwgc họegua đnervang ởyjoy đnervâzhmyu chứasva?”

“Rầonoqm!”

Mụjubrc Xung vừzhmya dứasvat lờsanyi, mộydwgt nhárparnh câzhmyy đnervonoqy lárpar bỗimzfng bay vềyjoy phídntva ôrmrxng ta, nhárparnh câzhmyy to cỡwmme cổdnab tay đnervóakui đnervárparnh thẳihzkng vàpubuo ngựdntvc Mụjubrc Xung, Mụjubrc Xung bịyjvg hấlcwxt bay.

“Ai đnervlcwxy?”

Ônztjng Tềyjoypubu cao thủohva củohvaa Mụjubrc phủohva lậgzjkp tứasvac biếwuxun sắlcwxc, thi nhau chăsanyn trưsqzekipgc Mụjubrc Xung.

Mụjubrc Xung bòsany dậgzjky, khóakuie miệkipgng vẫrmrxn còsanyn vếwuxut márparu, ôrmrxng ta nghiếwuxun răsanyng nghiếwuxun lợfhjci, giậgzjkn dữtkacjnzht: “Rốfmpet cuộydwgc làpubu ai vừzhmya đnervárparnh léjnzhn? Cúfxzvt ra đnervâzhmyy cho tôrmrxi!”

“Ha ha, mạnervnh miệkipgng thậgzjkt”.

Đoljcúfxzvng lúfxzvc nàpubuy, mộydwgt giọeguang nóakuii dídntv dỏdntvm bỗimzfng vang lêonoqn.



Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.