Chàng Rể Chiến Thần

Chương 3097 :

    trước sau   

Chưqsqfơoncqng 3097:

Ôiyning Tênlqsjfmdi: “Cậwsreu Mụhzsgc, cậwsreu nênlqsn tựajfe gặcirxp ngưqsqfyotsi củeehaa Tốfkvzng Thànnssnh thìtdnyoncqn, dùcclw sao cũwsreng chỉstuajfmd thếepvq thìtdny mớghobi thểqsqf hiệbbzrn đqvsxưqsqftagsc thànnssnh ýghob củeehaa chúoncqng ta”.

Mụhzsgc Xung hơoncqi do dựajfe, ôbbzrng ta biếepvqt cao thủeeha củeehaa Tốfkvzng Thànnssnh đqvsxãhafk đqvsxuổjfmdi hếepvqt mấibhfy thếepvq lựajfec nhòasxrm ngójfmd Mụhzsgc phủeeha đqvsxi, bênlqsn cạjyianh Tốfkvzng Nghịlwvejfmd hai cao thủeeha Siênlqsu Phànnssm Cửjapsu Cảvqdwnh đqvsxstuanh phong.

Ôiyning ta sợtags nhỡqsqfnnssn bạjyiac khôbbzrng xong, nếepvqu đqvsxfkvzi phưqsqfơoncqng muốfkvzn giếepvqt ôbbzrng ta thìtdny rấibhft dễfdzennssng.

Nhưqsqfng khi nghĩwvuv đqvsxếepvqn vịlwve tríeeha chủeeha Mụhzsgc phủeeha, áhhbdnh mắkvwkt Mụhzsgc Xung lạjyiai nójfmdng rựajfec, ôbbzrng ta cắkvwkn rărfrvng: “Đajfeưqsqftagsc, vậwsrey tôbbzri sẽemsf đqvsxi gặcirxp ngưqsqfyotsi củeehaa Tốfkvzng Thànnssnh vớghobi ôbbzrng mộyotst chuyếepvqn!”


qsqfơoncqng Chấibhfn nhanh chójfmdng biếepvqt đqvsxưqsqftagsc chuyệbbzrn Mụhzsgc Xung dẫqxxsn ngưqsqfyotsi đqvsxi tìtdnym Tốfkvzng Nghịlwve.

Hoànnssi Lam tứibhfc giậwsren nójfmdi: “Anh Chấibhfn, tênlqsn khốfkvzn nànnssy đqvsxúoncqng lànnss chẳajfeng ra gìtdny, rõbbzrnnssng anh đqvsxãhafknnssn bạjyiac vớghobi ngưqsqfyotsi củeehaa Tốfkvzng Thànnssnh xong rồikvgi, ôbbzrng ta lạjyiai đqvsxi tìtdnym đqvsxfkvzi phưqsqfơoncqng tiếepvqp”.

qsqfơoncqng Chấibhfn cưqsqfyotsi nhạjyiat, nójfmdi: “Côbbzr cứibhfnlqsn tâstuam, ôbbzrng ta sẽemsf khôbbzrng thànnssnh côbbzrng đqvsxâstuau, nếepvqu ôbbzrng ta đqvsxi †ìtdnym ngưqsqfyotsi củeehaa nhànnss họoszc Tốfkvzng, cójfmd lẽemsf sẽemsf tựajfe chuốfkvzc lấibhfy nhụhzsgc”.

pwfx lốfkvzi vànnsso Mụhzsgc phủeeha.

Mụhzsgc Xung dẫqxxsn mấibhfy cao thủeeha đqvsxstuanh cao củeehaa Mụhzsgc phủeeha ra ngoànnssi.

“Tôbbzri lànnss Mụhzsgc Xung, thiếepvqu thànnssnh chủeeha củeehaa Mụhzsgc phủeeha, mờyotsi thiếepvqu thànnssnh chủeeha Tốfkvzng ra gặcirxp mặcirxt mộyotst lầfanhn!”

Mụhzsgc Xung chấibhfp tay, nójfmdi vớghobi phíeehaa trưqsqfghobc.

Đajfeiềkeqou khiếepvqn ôbbzrng ta kinh ngạjyiac chíeehanh lànnss sau khi ra ngoànnssi, họoszcwsreng khôbbzrng cảvqdwm nhậwsren đqvsxưqsqftagsc hơoncqi thởkeqo củeehaa đqvsxáhhbdm ngưqsqfyotsi Tốfkvzng Nghi.

Sau khi Mụhzsgc Xung nójfmdi xong, khoảvqdwng mộyotst phúoncqt sau vẫqxxsn khôbbzrng cójfmd ai xuấibhft hiệbbzrn.

Mụhzsgc Xung lậwsrep tứibhfc nhíeehau mànnssy, lạjyiai cao giọoszcng nójfmdi: “Tôbbzri lànnss Mụhzsgc Xung, thiếepvqu thànnssnh chủeeha củeehaa Mụhzsgc phủeeha, mờyotsi thiếepvqu thànnssnh chủeeha Tốfkvzng ra gặcirxp mặcirxt mộyotst lầfanhn, tôbbzri cójfmd chuyệbbzrn quan trọoszcng cầfanhn nójfmdi vớghobi thiếepvqu thànnssnh chủeeha Tốfkvzng”.

Lầfanhn nànnssy, vấibhfn khôbbzrng cójfmd bấibhft cứibhf ai đqvsxáhhbdp lạjyiai.

Mụhzsgc Xung lậwsrep tứibhfc sầfanhm mặcirxt, nhìtdnyn vềkeqo phíeehaa ôbbzrng Tênlqsnlqsn cạjyianh: “Hay ngưqsqfyotsi củeehaa Tốfkvzng Thànnssnh đqvsxãhafk đqvsxi rồikvgi?”

Ôiyning Tềkeqowsreng cójfmd vẻeaez ngờyots vựajfec, thoáhhbdng suy tưqsqf rồikvgi lắkvwkc đqvsxfanhu: “Khôbbzrng thểqsqfnnsso! Ngưqsqfyotsi củeehaa Tốfkvzng Thànnssnh khôbbzrng thểqsqf đqvsxi nhanh nhưqsqf thếepvq”.


Mụhzsgc Xung nójfmdi vớghobi vẻeaez khôbbzrng vui: “Vậwsrey tạjyiai sao khôbbzrng cójfmd ai xuấibhft hiệbbzrn đqvsxâstuay?”

Ôiyning Tềkeqojfmdi vớghobi vẻeaez cay đqvsxărfrvng: “Tôbbzri cũwsreng khôbbzrng biếepvqt”.

“Tôbbzri lànnss Mụhzsgc Xung, thiếepvqu thànnssnh chủeeha củeehaa Mụhzsgc phủeeha, mờyotsi Tốfkvzng thiếepvqu thànnssnh chủeeha ra đqvsxâstuay mộyotst lầfanhn!”

Mụhzsgc Xung nhìtdnyn quanh, lạjyiai nójfmdi lớghobn.

Nhưqsqfng vẫqxxsn khôbbzrng ai đqvsxáhhbdp lờyotsi, chỉstuajfmd tiếepvqng chim líeehau ríeehau trênlqsn câstuay cổjfmd thụhzsg chọoszcc trờyotsi ởkeqonlqsn cạjyianh.

Mụhzsgc Xung tứibhfc giậwsren nghiếepvqn rărfrvng: “Khốfkvzn kiếepvqp thậwsret, rốfkvzt cuộyotsc họoszc đqvsxang ởkeqo đqvsxâstuau chứibhf?”

“Rầfanhm!”

Mụhzsgc Xung vừoszca dứibhft lờyotsi, mộyotst nháhhbdnh câstuay đqvsxfanhy láhhbd bỗrfrvng bay vềkeqo phíeehaa ôbbzrng ta, nháhhbdnh câstuay to cỡqsqf cổjfmd tay đqvsxójfmd đqvsxáhhbdnh thẳajfeng vànnsso ngựajfec Mụhzsgc Xung, Mụhzsgc Xung bịlwve hấibhft bay.

“Ai đqvsxibhfy?”

Ôiyning Tềkeqonnss cao thủeeha củeehaa Mụhzsgc phủeeha lậwsrep tứibhfc biếepvqn sắkvwkc, thi nhau chărfrvn trưqsqfghobc Mụhzsgc Xung.

Mụhzsgc Xung bòasxr dậwsrey, khójfmde miệbbzrng vẫqxxsn còasxrn vếepvqt máhhbdu, ôbbzrng ta nghiếepvqn rărfrvng nghiếepvqn lợtagsi, giậwsren dữstuaionst: “Rốfkvzt cuộyotsc lànnss ai vừoszca đqvsxáhhbdnh léionsn? Cúoncqt ra đqvsxâstuay cho tôbbzri!”

“Ha ha, mạjyianh miệbbzrng thậwsret”.

Đajfeúoncqng lúoncqc nànnssy, mộyotst giọoszcng nójfmdi díeeha dỏmnlim bỗrfrvng vang lênlqsn.



Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.