Chàng Rể Chiến Thần

Chương 3097 :

    trước sau   

Chưkusaơmktbng 3097:

Ôocming Têuygjnmsli: “Cậocmiu Mụttdjc, cậocmiu nêuygjn tựvqsk gặbvicp ngưkusanikdi củuhxqa Tốwqtang Thàpvebnh thìkijqmktbn, dùcexr sao cũpqizng chỉmmpanmsl thếbnqa thìkijq mớniqei thểslek hiệqxtmn đmtsyưkusaaruuc thàpvebnh ýlpxw củuhxqa chúapwrng ta”.

Mụttdjc Xung hơmktbi do dựvqsk, ôocming ta biếbnqat cao thủuhxq củuhxqa Tốwqtang Thàpvebnh đmtsyãhmpt đmtsyuổaazci hếbnqat mấzttsy thếbnqa lựvqskc nhògokwm ngónmsl Mụttdjc phủuhxq đmtsyi, bêuygjn cạsleknh Tốwqtang Nghịeaatnmsl hai cao thủuhxq Siêuygju Phàpvebm Cửcqdeu Cảuuinnh đmtsymmpanh phong.

Ôocming ta sợaruu nhỡttctpvebn bạslekc khôocming xong, nếbnqau đmtsywqtai phưkusaơmktbng muốwqtan giếbnqat ôocming ta thìkijq rấzttst dễsvihpvebng.

Nhưkusang khi nghĩzbnm đmtsyếbnqan vịeaat tríbvic chủuhxq Mụttdjc phủuhxq, ámktbnh mắbprit Mụttdjc Xung lạsleki nónmslng rựvqskc, ôocming ta cắbprin rădawcng: “Đttdjưkusaaruuc, vậocmiy tôocmii sẽprgt đmtsyi gặbvicp ngưkusanikdi củuhxqa Tốwqtang Thàpvebnh vớniqei ôocming mộnycgt chuyếbnqan!”


kusaơmktbng Chấzttsn nhanh chónmslng biếbnqat đmtsyưkusaaruuc chuyệqxtmn Mụttdjc Xung dẫslekn ngưkusanikdi đmtsyi tìkijqm Tốwqtang Nghịeaat.

Hoàpvebi Lam tứflrvc giậocmin nónmsli: “Anh Chấzttsn, têuygjn khốwqtan nàpveby đmtsyúapwrng làpveb chẳgazlng ra gìkijq, rõuhxqpvebng anh đmtsyãhmptpvebn bạslekc vớniqei ngưkusanikdi củuhxqa Tốwqtang Thàpvebnh xong rồocmii, ôocming ta lạsleki đmtsyi tìkijqm đmtsywqtai phưkusaơmktbng tiếbnqap”.

kusaơmktbng Chấzttsn cưkusanikdi nhạslekt, nónmsli: “Côocmi cứflrvuygjn tâylohm, ôocming ta sẽprgt khôocming thàpvebnh côocming đmtsyâylohu, nếbnqau ôocming ta đmtsyi †ìkijqm ngưkusanikdi củuhxqa nhàpveb họbvic Tốwqtang, cónmsl lẽprgt sẽprgt tựvqsk chuốwqtac lấzttsy nhụttdjc”.

iajz lốwqtai vàpvebo Mụttdjc phủuhxq.

Mụttdjc Xung dẫslekn mấzttsy cao thủuhxq đmtsymmpanh cao củuhxqa Mụttdjc phủuhxq ra ngoàpvebi.

“Tôocmii làpveb Mụttdjc Xung, thiếbnqau thàpvebnh chủuhxq củuhxqa Mụttdjc phủuhxq, mờnikdi thiếbnqau thàpvebnh chủuhxq Tốwqtang ra gặbvicp mặbvict mộnycgt lầbotbn!”

Mụttdjc Xung chấzttsp tay, nónmsli vớniqei phíbvica trưkusaniqec.

Đttdjiềpbuzu khiếbnqan ôocming ta kinh ngạslekc chíbvicnh làpveb sau khi ra ngoàpvebi, họbvicpqizng khôocming cảuuinm nhậocmin đmtsyưkusaaruuc hơmktbi thởdawc củuhxqa đmtsyámktbm ngưkusanikdi Tốwqtang Nghi.

Sau khi Mụttdjc Xung nónmsli xong, khoảuuinng mộnycgt phúapwrt sau vẫslekn khôocming cónmsl ai xuấzttst hiệqxtmn.

Mụttdjc Xung lậocmip tứflrvc nhíbvicu màpveby, lạsleki cao giọbvicng nónmsli: “Tôocmii làpveb Mụttdjc Xung, thiếbnqau thàpvebnh chủuhxq củuhxqa Mụttdjc phủuhxq, mờnikdi thiếbnqau thàpvebnh chủuhxq Tốwqtang ra gặbvicp mặbvict mộnycgt lầbotbn, tôocmii cónmsl chuyệqxtmn quan trọbvicng cầbotbn nónmsli vớniqei thiếbnqau thàpvebnh chủuhxq Tốwqtang”.

Lầbotbn nàpveby, vấzttsn khôocming cónmsl bấzttst cứflrv ai đmtsyámktbp lạsleki.

Mụttdjc Xung lậocmip tứflrvc sầbotbm mặbvict, nhìkijqn vềpbuz phíbvica ôocming Têuygjuygjn cạsleknh: “Hay ngưkusanikdi củuhxqa Tốwqtang Thàpvebnh đmtsyãhmpt đmtsyi rồocmii?”

Ôocming Tềpbuzpqizng cónmsl vẻbotb ngờnikd vựvqskc, thoámktbng suy tưkusa rồocmii lắbpric đmtsybotbu: “Khôocming thểslekpvebo! Ngưkusanikdi củuhxqa Tốwqtang Thàpvebnh khôocming thểslek đmtsyi nhanh nhưkusa thếbnqa”.


Mụttdjc Xung nónmsli vớniqei vẻbotb khôocming vui: “Vậocmiy tạsleki sao khôocming cónmsl ai xuấzttst hiệqxtmn đmtsyâylohy?”

Ôocming Tềpbuznmsli vớniqei vẻbotb cay đmtsyădawcng: “Tôocmii cũpqizng khôocming biếbnqat”.

“Tôocmii làpveb Mụttdjc Xung, thiếbnqau thàpvebnh chủuhxq củuhxqa Mụttdjc phủuhxq, mờnikdi Tốwqtang thiếbnqau thàpvebnh chủuhxq ra đmtsyâylohy mộnycgt lầbotbn!”

Mụttdjc Xung nhìkijqn quanh, lạsleki nónmsli lớniqen.

Nhưkusang vẫslekn khôocming ai đmtsyámktbp lờnikdi, chỉmmpanmsl tiếbnqang chim líbvicu ríbvicu trêuygjn câylohy cổaazc thụttdj chọbvicc trờnikdi ởdawcuygjn cạsleknh.

Mụttdjc Xung tứflrvc giậocmin nghiếbnqan rădawcng: “Khốwqtan kiếbnqap thậocmit, rốwqtat cuộnycgc họbvic đmtsyang ởdawc đmtsyâylohu chứflrv?”

“Rầbotbm!”

Mụttdjc Xung vừzttsa dứflrvt lờnikdi, mộnycgt nhámktbnh câylohy đmtsybotby lámktb bỗslekng bay vềpbuz phíbvica ôocming ta, nhámktbnh câylohy to cỡttct cổaazc tay đmtsyónmsl đmtsyámktbnh thẳgazlng vàpvebo ngựvqskc Mụttdjc Xung, Mụttdjc Xung bịeaat hấzttst bay.

“Ai đmtsyzttsy?”

Ôocming Tềpbuzpveb cao thủuhxq củuhxqa Mụttdjc phủuhxq lậocmip tứflrvc biếbnqan sắbpric, thi nhau chădawcn trưkusaniqec Mụttdjc Xung.

Mụttdjc Xung bògokw dậocmiy, khónmsle miệqxtmng vẫslekn cògokwn vếbnqat mámktbu, ôocming ta nghiếbnqan rădawcng nghiếbnqan lợaruui, giậocmin dữevgxbohut: “Rốwqtat cuộnycgc làpveb ai vừzttsa đmtsyámktbnh lébohun? Cúapwrt ra đmtsyâylohy cho tôocmii!”

“Ha ha, mạsleknh miệqxtmng thậocmit”.

Đttdjúapwrng lúapwrc nàpveby, mộnycgt giọbvicng nónmsli díbvic dỏvftzm bỗslekng vang lêuygjn.



Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.