Chàng Rể Chiến Thần

Chương 3097 :

    trước sau   

Chưdcndơtropng 3097:

Ôkutung Têheybioyyi: “Cậugoiu Mụixlyc, cậugoiu nêheybn tựdigv gặxnymp ngưdcndquaxi củjvdna Tốxnymng Thàlpbunh thìtlwhtropn, dùigva sao cũjvdnng chỉmfnoioyy thếxncg thìtlwh mớkxfpi thểchiu hiệmfnon đjzarưdcndbtnic thàlpbunh ýxnym củjvdna chúduscng ta”.

Mụixlyc Xung hơtropi do dựdigv, ônllyng ta biếxncgt cao thủjvdn củjvdna Tốxnymng Thàlpbunh đjzarãyacs đjzaruổtropi hếxncgt mấigvay thếxncg lựdigvc nhòfrsum ngóioyy Mụixlyc phủjvdn đjzari, bêheybn cạonqonh Tốxnymng Nghịkzfeioyy hai cao thủjvdn Siêheybu Phàlpbum Cửgkfuu Cảzckznh đjzarmfnonh phong.

Ôkutung ta sợbtni nhỡtoyflpbun bạonqoc khônllyng xong, nếxncgu đjzarxnymi phưdcndơtropng muốxnymn giếxncgt ônllyng ta thìtlwh rấigvat dễxfnblpbung.

Nhưdcndng khi nghĩqujy đjzarếxncgn vịkzfe tríyqgt chủjvdn Mụixlyc phủjvdn, áuivwnh mắsftnt Mụixlyc Xung lạonqoi nóioyyng rựdigvc, ônllyng ta cắsftnn răchiung: “Đgtdkưdcndbtnic, vậugoiy tônllyi sẽcmnj đjzari gặxnymp ngưdcndquaxi củjvdna Tốxnymng Thàlpbunh vớkxfpi ônllyng mộeshyt chuyếxncgn!”


dcndơtropng Chấigvan nhanh chóioyyng biếxncgt đjzarưdcndbtnic chuyệmfnon Mụixlyc Xung dẫkseon ngưdcndquaxi đjzari tìtlwhm Tốxnymng Nghịkzfe.

Hoàlpbui Lam tứcymxc giậugoin nóioyyi: “Anh Chấigvan, têheybn khốxnymn nàlpbuy đjzarúduscng làlpbu chẳgplyng ra gìtlwh, rõsdpllpbung anh đjzarãyacslpbun bạonqoc vớkxfpi ngưdcndquaxi củjvdna Tốxnymng Thàlpbunh xong rồtropi, ônllyng ta lạonqoi đjzari tìtlwhm đjzarxnymi phưdcndơtropng tiếxncgp”.

dcndơtropng Chấigvan cưdcndquaxi nhạonqot, nóioyyi: “Cônlly cứcymxheybn tâgdzhm, ônllyng ta sẽcmnj khônllyng thàlpbunh cônllyng đjzarâgdzhu, nếxncgu ônllyng ta đjzari †ìtlwhm ngưdcndquaxi củjvdna nhàlpbu họigva Tốxnymng, cóioyy lẽcmnj sẽcmnj tựdigv chuốxnymc lấigvay nhụixlyc”.

fvtu lốxnymi vàlpbuo Mụixlyc phủjvdn.

Mụixlyc Xung dẫkseon mấigvay cao thủjvdn đjzarmfnonh cao củjvdna Mụixlyc phủjvdn ra ngoàlpbui.

“Tônllyi làlpbu Mụixlyc Xung, thiếxncgu thàlpbunh chủjvdn củjvdna Mụixlyc phủjvdn, mờquaxi thiếxncgu thàlpbunh chủjvdn Tốxnymng ra gặxnymp mặxnymt mộeshyt lầjzarn!”

Mụixlyc Xung chấigvap tay, nóioyyi vớkxfpi phíyqgta trưdcndkxfpc.

Đgtdkiềxpvxu khiếxncgn ônllyng ta kinh ngạonqoc chíyqgtnh làlpbu sau khi ra ngoàlpbui, họigvajvdnng khônllyng cảzckzm nhậugoin đjzarưdcndbtnic hơtropi thởmkgu củjvdna đjzaráuivwm ngưdcndquaxi Tốxnymng Nghi.

Sau khi Mụixlyc Xung nóioyyi xong, khoảzckzng mộeshyt phúdusct sau vẫkseon khônllyng cóioyy ai xuấigvat hiệmfnon.

Mụixlyc Xung lậugoip tứcymxc nhíyqgtu màlpbuy, lạonqoi cao giọigvang nóioyyi: “Tônllyi làlpbu Mụixlyc Xung, thiếxncgu thàlpbunh chủjvdn củjvdna Mụixlyc phủjvdn, mờquaxi thiếxncgu thàlpbunh chủjvdn Tốxnymng ra gặxnymp mặxnymt mộeshyt lầjzarn, tônllyi cóioyy chuyệmfnon quan trọigvang cầjzarn nóioyyi vớkxfpi thiếxncgu thàlpbunh chủjvdn Tốxnymng”.

Lầjzarn nàlpbuy, vấigvan khônllyng cóioyy bấigvat cứcymx ai đjzaráuivwp lạonqoi.

Mụixlyc Xung lậugoip tứcymxc sầjzarm mặxnymt, nhìtlwhn vềxpvx phíyqgta ônllyng Têheybheybn cạonqonh: “Hay ngưdcndquaxi củjvdna Tốxnymng Thàlpbunh đjzarãyacs đjzari rồtropi?”

Ôkutung Tềxpvxjvdnng cóioyy vẻjhfq ngờquax vựdigvc, thoáuivwng suy tưdcnd rồtropi lắsftnc đjzarjzaru: “Khônllyng thểchiulpbuo! Ngưdcndquaxi củjvdna Tốxnymng Thàlpbunh khônllyng thểchiu đjzari nhanh nhưdcnd thếxncg”.


Mụixlyc Xung nóioyyi vớkxfpi vẻjhfq khônllyng vui: “Vậugoiy tạonqoi sao khônllyng cóioyy ai xuấigvat hiệmfnon đjzarâgdzhy?”

Ôkutung Tềxpvxioyyi vớkxfpi vẻjhfq cay đjzarăchiung: “Tônllyi cũjvdnng khônllyng biếxncgt”.

“Tônllyi làlpbu Mụixlyc Xung, thiếxncgu thàlpbunh chủjvdn củjvdna Mụixlyc phủjvdn, mờquaxi Tốxnymng thiếxncgu thàlpbunh chủjvdn ra đjzarâgdzhy mộeshyt lầjzarn!”

Mụixlyc Xung nhìtlwhn quanh, lạonqoi nóioyyi lớkxfpn.

Nhưdcndng vẫkseon khônllyng ai đjzaráuivwp lờquaxi, chỉmfnoioyy tiếxncgng chim líyqgtu ríyqgtu trêheybn câgdzhy cổtrop thụixly chọigvac trờquaxi ởmkguheybn cạonqonh.

Mụixlyc Xung tứcymxc giậugoin nghiếxncgn răchiung: “Khốxnymn kiếxncgp thậugoit, rốxnymt cuộeshyc họigva đjzarang ởmkgu đjzarâgdzhu chứcymx?”

“Rầjzarm!”

Mụixlyc Xung vừfznta dứcymxt lờquaxi, mộeshyt nháuivwnh câgdzhy đjzarjzary láuivw bỗuptcng bay vềxpvx phíyqgta ônllyng ta, nháuivwnh câgdzhy to cỡtoyf cổtrop tay đjzaróioyy đjzaráuivwnh thẳgplyng vàlpbuo ngựdigvc Mụixlyc Xung, Mụixlyc Xung bịkzfe hấigvat bay.

“Ai đjzarigvay?”

Ôkutung Tềxpvxlpbu cao thủjvdn củjvdna Mụixlyc phủjvdn lậugoip tứcymxc biếxncgn sắsftnc, thi nhau chăchiun trưdcndkxfpc Mụixlyc Xung.

Mụixlyc Xung bòfrsu dậugoiy, khóioyye miệmfnong vẫkseon còfrsun vếxncgt máuivwu, ônllyng ta nghiếxncgn răchiung nghiếxncgn lợbtnii, giậugoin dữasemgdbrt: “Rốxnymt cuộeshyc làlpbu ai vừfznta đjzaráuivwnh légdbrn? Cúdusct ra đjzarâgdzhy cho tônllyi!”

“Ha ha, mạonqonh miệmfnong thậugoit”.

Đgtdkúduscng lúduscc nàlpbuy, mộeshyt giọigvang nóioyyi díyqgt dỏquaxm bỗuptcng vang lêheybn.



Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.