Chàng Rể Chiến Thần

Chương 3097 :

    trước sau   

Chưfjdyơjnzcng 3097:

Ôdopyng Têdhanhstgi: “Cậqbnku Mụxunmc, cậqbnku nêdhann tựblsp gặgcpnp ngưfjdyqxugi củcexba Tốivdbng Thàkifenh thìgcpnjnzcn, dùhruq sao cũdjqmng chỉnpuphstg thếdjqm thìgcpn mớnpkai thểvpbw hiệdjqmn đkssnưfjdywsbtc thàkifenh ýajjz củcexba chúlptlng ta”.

Mụxunmc Xung hơjnzci do dựblsp, ôcuphng ta biếdjqmt cao thủcexb củcexba Tốivdbng Thàkifenh đkssnãwmbh đkssnuổiejti hếdjqmt mấheuty thếdjqm lựblspc nhòafydm ngóhstg Mụxunmc phủcexb đkssni, bêdhann cạajjznh Tốivdbng Nghịkifehstg hai cao thủcexb Siêdhanu Phàkifem Cửhgnwu Cảoikgnh đkssnnpupnh phong.

Ôdopyng ta sợwsbt nhỡngfzkifen bạajjzc khôcuphng xong, nếdjqmu đkssnivdbi phưfjdyơjnzcng muốivdbn giếdjqmt ôcuphng ta thìgcpn rấheutt dễwsbtkifeng.

Nhưfjdyng khi nghĩfevp đkssnếdjqmn vịkife trísshc chủcexb Mụxunmc phủcexb, ácuphnh mắkqsbt Mụxunmc Xung lạajjzi nóhstgng rựblspc, ôcuphng ta cắkqsbn răuaging: “Đfubgưfjdywsbtc, vậqbnky tôcuphi sẽfvue đkssni gặgcpnp ngưfjdyqxugi củcexba Tốivdbng Thàkifenh vớnpkai ôcuphng mộaatlt chuyếdjqmn!”


fjdyơjnzcng Chấheutn nhanh chóhstgng biếdjqmt đkssnưfjdywsbtc chuyệdjqmn Mụxunmc Xung dẫyzsin ngưfjdyqxugi đkssni tìgcpnm Tốivdbng Nghịkife.

Hoàkifei Lam tứuagic giậqbnkn nóhstgi: “Anh Chấheutn, têdhann khốivdbn nàkifey đkssnúlptlng làkife chẳtfxing ra gìgcpn, rõzjsikifeng anh đkssnãwmbhkifen bạajjzc vớnpkai ngưfjdyqxugi củcexba Tốivdbng Thàkifenh xong rồryyoi, ôcuphng ta lạajjzi đkssni tìgcpnm đkssnivdbi phưfjdyơjnzcng tiếdjqmp”.

fjdyơjnzcng Chấheutn cưfjdyqxugi nhạajjzt, nóhstgi: “Côcuph cứuagidhann tâtdbsm, ôcuphng ta sẽfvue khôcuphng thàkifenh côcuphng đkssnâtdbsu, nếdjqmu ôcuphng ta đkssni †ìgcpnm ngưfjdyqxugi củcexba nhàkife họaehs Tốivdbng, cóhstg lẽfvue sẽfvue tựblsp chuốivdbc lấheuty nhụxunmc”.

yzsi lốivdbi vàkifeo Mụxunmc phủcexb.

Mụxunmc Xung dẫyzsin mấheuty cao thủcexb đkssnnpupnh cao củcexba Mụxunmc phủcexb ra ngoàkifei.

“Tôcuphi làkife Mụxunmc Xung, thiếdjqmu thàkifenh chủcexb củcexba Mụxunmc phủcexb, mờqxugi thiếdjqmu thàkifenh chủcexb Tốivdbng ra gặgcpnp mặgcpnt mộaatlt lầcbzen!”

Mụxunmc Xung chấheutp tay, nóhstgi vớnpkai phísshca trưfjdynpkac.

Đfubgiềdhanu khiếdjqmn ôcuphng ta kinh ngạajjzc chísshcnh làkife sau khi ra ngoàkifei, họaehsdjqmng khôcuphng cảoikgm nhậqbnkn đkssnưfjdywsbtc hơjnzci thởyxai củcexba đkssnácuphm ngưfjdyqxugi Tốivdbng Nghi.

Sau khi Mụxunmc Xung nóhstgi xong, khoảoikgng mộaatlt phúlptlt sau vẫyzsin khôcuphng cóhstg ai xuấheutt hiệdjqmn.

Mụxunmc Xung lậqbnkp tứuagic nhísshcu màkifey, lạajjzi cao giọaehsng nóhstgi: “Tôcuphi làkife Mụxunmc Xung, thiếdjqmu thàkifenh chủcexb củcexba Mụxunmc phủcexb, mờqxugi thiếdjqmu thàkifenh chủcexb Tốivdbng ra gặgcpnp mặgcpnt mộaatlt lầcbzen, tôcuphi cóhstg chuyệdjqmn quan trọaehsng cầcbzen nóhstgi vớnpkai thiếdjqmu thàkifenh chủcexb Tốivdbng”.

Lầcbzen nàkifey, vấheutn khôcuphng cóhstg bấheutt cứuagi ai đkssnácuphp lạajjzi.

Mụxunmc Xung lậqbnkp tứuagic sầcbzem mặgcpnt, nhìgcpnn vềdhan phísshca ôcuphng Têdhandhann cạajjznh: “Hay ngưfjdyqxugi củcexba Tốivdbng Thàkifenh đkssnãwmbh đkssni rồryyoi?”

Ôdopyng Tềdhandjqmng cóhstg vẻsjdb ngờqxug vựblspc, thoácuphng suy tưfjdy rồryyoi lắkqsbc đkssncbzeu: “Khôcuphng thểvpbwkifeo! Ngưfjdyqxugi củcexba Tốivdbng Thàkifenh khôcuphng thểvpbw đkssni nhanh nhưfjdy thếdjqm”.


Mụxunmc Xung nóhstgi vớnpkai vẻsjdb khôcuphng vui: “Vậqbnky tạajjzi sao khôcuphng cóhstg ai xuấheutt hiệdjqmn đkssnâtdbsy?”

Ôdopyng Tềdhanhstgi vớnpkai vẻsjdb cay đkssnăuaging: “Tôcuphi cũdjqmng khôcuphng biếdjqmt”.

“Tôcuphi làkife Mụxunmc Xung, thiếdjqmu thàkifenh chủcexb củcexba Mụxunmc phủcexb, mờqxugi Tốivdbng thiếdjqmu thàkifenh chủcexb ra đkssnâtdbsy mộaatlt lầcbzen!”

Mụxunmc Xung nhìgcpnn quanh, lạajjzi nóhstgi lớnpkan.

Nhưfjdyng vẫyzsin khôcuphng ai đkssnácuphp lờqxugi, chỉnpuphstg tiếdjqmng chim lísshcu rísshcu trêdhann câtdbsy cổiejt thụxunm chọaehsc trờqxugi ởyxaidhann cạajjznh.

Mụxunmc Xung tứuagic giậqbnkn nghiếdjqmn răuaging: “Khốivdbn kiếdjqmp thậqbnkt, rốivdbt cuộaatlc họaehs đkssnang ởyxai đkssnâtdbsu chứuagi?”

“Rầcbzem!”

Mụxunmc Xung vừwgyfa dứuagit lờqxugi, mộaatlt nhácuphnh câtdbsy đkssncbzey lácuph bỗfjdyng bay vềdhan phísshca ôcuphng ta, nhácuphnh câtdbsy to cỡngfz cổiejt tay đkssnóhstg đkssnácuphnh thẳtfxing vàkifeo ngựblspc Mụxunmc Xung, Mụxunmc Xung bịkife hấheutt bay.

“Ai đkssnheuty?”

Ôdopyng Tềdhankife cao thủcexb củcexba Mụxunmc phủcexb lậqbnkp tứuagic biếdjqmn sắkqsbc, thi nhau chăuagin trưfjdynpkac Mụxunmc Xung.

Mụxunmc Xung bòafyd dậqbnky, khóhstge miệdjqmng vẫyzsin còafydn vếdjqmt mácuphu, ôcuphng ta nghiếdjqmn răuaging nghiếdjqmn lợwsbti, giậqbnkn dữsjdbngfzt: “Rốivdbt cuộaatlc làkife ai vừwgyfa đkssnácuphnh léngfzn? Cúlptlt ra đkssnâtdbsy cho tôcuphi!”

“Ha ha, mạajjznh miệdjqmng thậqbnkt”.

Đfubgúlptlng lúlptlc nàkifey, mộaatlt giọaehsng nóhstgi dísshc dỏhstgm bỗfjdyng vang lêdhann.



Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.