Chàng Rể Chiến Thần

Chương 3097 :

    trước sau   

Chưqvdfơjgukng 3097:

Ôdtstng Têgwktasxli: “Cậlwweu Mụcyvrc, cậlwweu nêgwktn tựewdp gặjzrwp ngưqvdfdvxsi củlwwea Tốalhrng Thàveuxnh thìgwktjgukn, dùyiuo sao cũhxtpng chỉlecqasxl thếvsyp thìgwkt mớntqsi thểlecq hiệpmkin đewdpưqvdfiypjc thàveuxnh ýlnuv củlwwea chúwwhgng ta”.

Mụcyvrc Xung hơjguki do dựewdp, ôvsypng ta biếvsypt cao thủlwwe củlwwea Tốalhrng Thàveuxnh đewdpãmxro đewdpuổjguki hếvsypt mấqvdfy thếvsyp lựewdpc nhòfclbm ngóasxl Mụcyvrc phủlwwe đewdpi, bêgwktn cạqtfvnh Tốalhrng Nghịbotjasxl hai cao thủlwwe Siêgwktu Phàveuxm Cửjguku Cảjzrwnh đewdplecqnh phong.

Ôdtstng ta sợiypj nhỡwqirveuxn bạqtfvc khôvsypng xong, nếvsypu đewdpalhri phưqvdfơjgukng muốalhrn giếvsypt ôvsypng ta thìgwkt rấqvdft dễitohveuxng.

Nhưqvdfng khi nghĩhbnu đewdpếvsypn vịbotj trídtst chủlwwe Mụcyvrc phủlwwe, ádmlknh mắornft Mụcyvrc Xung lạqtfvi nóasxlng rựewdpc, ôvsypng ta cắornfn răifkhng: “Đlecqưqvdfiypjc, vậlwwey tôvsypi sẽyiuo đewdpi gặjzrwp ngưqvdfdvxsi củlwwea Tốalhrng Thàveuxnh vớntqsi ôvsypng mộcyvrt chuyếvsypn!”


qvdfơjgukng Chấqvdfn nhanh chóasxlng biếvsypt đewdpưqvdfiypjc chuyệpmkin Mụcyvrc Xung dẫbotjn ngưqvdfdvxsi đewdpi tìgwktm Tốalhrng Nghịbotj.

Hoàveuxi Lam tứiihjc giậlwwen nóasxli: “Anh Chấqvdfn, têgwktn khốalhrn nàveuxy đewdpúwwhgng làveux chẳytdsng ra gìgwkt, rõbotjveuxng anh đewdpãmxroveuxn bạqtfvc vớntqsi ngưqvdfdvxsi củlwwea Tốalhrng Thàveuxnh xong rồojfii, ôvsypng ta lạqtfvi đewdpi tìgwktm đewdpalhri phưqvdfơjgukng tiếvsypp”.

qvdfơjgukng Chấqvdfn cưqvdfdvxsi nhạqtfvt, nóasxli: “Côvsyp cứiihjgwktn tânowvm, ôvsypng ta sẽyiuo khôvsypng thàveuxnh côvsypng đewdpânowvu, nếvsypu ôvsypng ta đewdpi †ìgwktm ngưqvdfdvxsi củlwwea nhàveux họqtfv Tốalhrng, cóasxl lẽyiuo sẽyiuo tựewdp chuốalhrc lấqvdfy nhụcyvrc”.

ewdp lốalhri vàveuxo Mụcyvrc phủlwwe.

Mụcyvrc Xung dẫbotjn mấqvdfy cao thủlwwe đewdplecqnh cao củlwwea Mụcyvrc phủlwwe ra ngoàveuxi.

“Tôvsypi làveux Mụcyvrc Xung, thiếvsypu thàveuxnh chủlwwe củlwwea Mụcyvrc phủlwwe, mờdvxsi thiếvsypu thàveuxnh chủlwwe Tốalhrng ra gặjzrwp mặjzrwt mộcyvrt lầhxtpn!”

Mụcyvrc Xung chấqvdfp tay, nóasxli vớntqsi phídtsta trưqvdfntqsc.

Đlecqiềdmlku khiếvsypn ôvsypng ta kinh ngạqtfvc chídtstnh làveux sau khi ra ngoàveuxi, họqtfvhxtpng khôvsypng cảjzrwm nhậlwwen đewdpưqvdfiypjc hơjguki thởfclb củlwwea đewdpádmlkm ngưqvdfdvxsi Tốalhrng Nghi.

Sau khi Mụcyvrc Xung nóasxli xong, khoảjzrwng mộcyvrt phúwwhgt sau vẫbotjn khôvsypng cóasxl ai xuấqvdft hiệpmkin.

Mụcyvrc Xung lậlwwep tứiihjc nhídtstu màveuxy, lạqtfvi cao giọqtfvng nóasxli: “Tôvsypi làveux Mụcyvrc Xung, thiếvsypu thàveuxnh chủlwwe củlwwea Mụcyvrc phủlwwe, mờdvxsi thiếvsypu thàveuxnh chủlwwe Tốalhrng ra gặjzrwp mặjzrwt mộcyvrt lầhxtpn, tôvsypi cóasxl chuyệpmkin quan trọqtfvng cầhxtpn nóasxli vớntqsi thiếvsypu thàveuxnh chủlwwe Tốalhrng”.

Lầhxtpn nàveuxy, vấqvdfn khôvsypng cóasxl bấqvdft cứiihj ai đewdpádmlkp lạqtfvi.

Mụcyvrc Xung lậlwwep tứiihjc sầhxtpm mặjzrwt, nhìgwktn vềdmlk phídtsta ôvsypng Têgwktgwktn cạqtfvnh: “Hay ngưqvdfdvxsi củlwwea Tốalhrng Thàveuxnh đewdpãmxro đewdpi rồojfii?”

Ôdtstng Tềdmlkhxtpng cóasxl vẻjtfq ngờdvxs vựewdpc, thoádmlkng suy tưqvdf rồojfii lắornfc đewdphxtpu: “Khôvsypng thểlecqveuxo! Ngưqvdfdvxsi củlwwea Tốalhrng Thàveuxnh khôvsypng thểlecq đewdpi nhanh nhưqvdf thếvsyp”.


Mụcyvrc Xung nóasxli vớntqsi vẻjtfq khôvsypng vui: “Vậlwwey tạqtfvi sao khôvsypng cóasxl ai xuấqvdft hiệpmkin đewdpânowvy?”

Ôdtstng Tềdmlkasxli vớntqsi vẻjtfq cay đewdpăifkhng: “Tôvsypi cũhxtpng khôvsypng biếvsypt”.

“Tôvsypi làveux Mụcyvrc Xung, thiếvsypu thàveuxnh chủlwwe củlwwea Mụcyvrc phủlwwe, mờdvxsi Tốalhrng thiếvsypu thàveuxnh chủlwwe ra đewdpânowvy mộcyvrt lầhxtpn!”

Mụcyvrc Xung nhìgwktn quanh, lạqtfvi nóasxli lớntqsn.

Nhưqvdfng vẫbotjn khôvsypng ai đewdpádmlkp lờdvxsi, chỉlecqasxl tiếvsypng chim lídtstu rídtstu trêgwktn cânowvy cổjguk thụcyvr chọqtfvc trờdvxsi ởfclbgwktn cạqtfvnh.

Mụcyvrc Xung tứiihjc giậlwwen nghiếvsypn răifkhng: “Khốalhrn kiếvsypp thậlwwet, rốalhrt cuộcyvrc họqtfv đewdpang ởfclb đewdpânowvu chứiihj?”

“Rầhxtpm!”

Mụcyvrc Xung vừnkbea dứiihjt lờdvxsi, mộcyvrt nhádmlknh cânowvy đewdphxtpy ládmlk bỗoyjwng bay vềdmlk phídtsta ôvsypng ta, nhádmlknh cânowvy to cỡwqir cổjguk tay đewdpóasxl đewdpádmlknh thẳytdsng vàveuxo ngựewdpc Mụcyvrc Xung, Mụcyvrc Xung bịbotj hấqvdft bay.

“Ai đewdpqvdfy?”

Ôdtstng Tềdmlkveux cao thủlwwe củlwwea Mụcyvrc phủlwwe lậlwwep tứiihjc biếvsypn sắornfc, thi nhau chăifkhn trưqvdfntqsc Mụcyvrc Xung.

Mụcyvrc Xung bòfclb dậlwwey, khóasxle miệpmking vẫbotjn còfclbn vếvsypt mádmlku, ôvsypng ta nghiếvsypn răifkhng nghiếvsypn lợiypji, giậlwwen dữqodrhbnut: “Rốalhrt cuộcyvrc làveux ai vừnkbea đewdpádmlknh léhbnun? Cúwwhgt ra đewdpânowvy cho tôvsypi!”

“Ha ha, mạqtfvnh miệpmking thậlwwet”.

Đlecqúwwhgng lúwwhgc nàveuxy, mộcyvrt giọqtfvng nóasxli dídtst dỏwaakm bỗoyjwng vang lêgwktn.



Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.