Chàng Rể Chiến Thần

Chương 3097 :

    trước sau   

Chưdpcpơcwcbng 3097:

Ôraaang Têvaxfewgli: “Cậjyteu Mụfjxmc, cậjyteu nêvaxfn tựdmqe gặpgidp ngưdpcpqppui củpsffa Tốewglng Thàciicnh thìvqdrcwcbn, dùgunb sao cũudtung chỉniglewgl thếpjqu thìvqdr mớzheji thểxvxw hiệjunln đeaceưdpcpdjkyc thàciicnh ýraaa củpsffa chúdmqeng ta”.

Mụfjxmc Xung hơcwcbi do dựdmqe, ôwvktng ta biếpjqut cao thủpsff củpsffa Tốewglng Thàciicnh đeaceãbbic đeaceuổwspvi hếpjqut mấabizy thếpjqu lựdmqec nhòumwym ngóewgl Mụfjxmc phủpsff đeacei, bêvaxfn cạdvysnh Tốewglng Nghịraaaewgl hai cao thủpsff Siêvaxfu Phàciicm Cửolczu Cảegbnnh đeaceniglnh phong.

Ôraaang ta sợdjky nhỡdvysciicn bạdvysc khôwvktng xong, nếpjquu đeaceewgli phưdpcpơcwcbng muốewgln giếpjqut ôwvktng ta thìvqdr rấabizt dễmtcjciicng.

Nhưdpcpng khi nghĩraaa đeaceếpjqun vịraaa tríwspv chủpsff Mụfjxmc phủpsff, áudtunh mắhwvbt Mụfjxmc Xung lạdvysi nóewglng rựdmqec, ôwvktng ta cắhwvbn răcwcbng: “Đpjquưdpcpdjkyc, vậjytey tôwvkti sẽwppz đeacei gặpgidp ngưdpcpqppui củpsffa Tốewglng Thàciicnh vớzheji ôwvktng mộbbict chuyếpjqun!”


dpcpơcwcbng Chấabizn nhanh chóewglng biếpjqut đeaceưdpcpdjkyc chuyệjunln Mụfjxmc Xung dẫywysn ngưdpcpqppui đeacei tìvqdrm Tốewglng Nghịraaa.

Hoàciici Lam tứemnwc giậjyten nóewgli: “Anh Chấabizn, têvaxfn khốewgln nàciicy đeaceúdmqeng làciic chẳcolgng ra gìvqdr, rõnobvciicng anh đeaceãbbicciicn bạdvysc vớzheji ngưdpcpqppui củpsffa Tốewglng Thàciicnh xong rồexhzi, ôwvktng ta lạdvysi đeacei tìvqdrm đeaceewgli phưdpcpơcwcbng tiếpjqup”.

dpcpơcwcbng Chấabizn cưdpcpqppui nhạdvyst, nóewgli: “Côwvkt cứemnwvaxfn tâqhsnm, ôwvktng ta sẽwppz khôwvktng thàciicnh côwvktng đeaceâqhsnu, nếpjquu ôwvktng ta đeacei †ìvqdrm ngưdpcpqppui củpsffa nhàciic họdvys Tốewglng, cóewgl lẽwppz sẽwppz tựdmqe chuốewglc lấabizy nhụfjxmc”.

qppu lốewgli vàciico Mụfjxmc phủpsff.

Mụfjxmc Xung dẫywysn mấabizy cao thủpsff đeaceniglnh cao củpsffa Mụfjxmc phủpsff ra ngoàciici.

“Tôwvkti làciic Mụfjxmc Xung, thiếpjquu thàciicnh chủpsff củpsffa Mụfjxmc phủpsff, mờqppui thiếpjquu thàciicnh chủpsff Tốewglng ra gặpgidp mặpgidt mộbbict lầwlnon!”

Mụfjxmc Xung chấabizp tay, nóewgli vớzheji phíwspva trưdpcpzhejc.

Đpjquiềjendu khiếpjqun ôwvktng ta kinh ngạdvysc chíwspvnh làciic sau khi ra ngoàciici, họdvysudtung khôwvktng cảegbnm nhậjyten đeaceưdpcpdjkyc hơcwcbi thởzknz củpsffa đeaceáudtum ngưdpcpqppui Tốewglng Nghi.

Sau khi Mụfjxmc Xung nóewgli xong, khoảegbnng mộbbict phúdmqet sau vẫywysn khôwvktng cóewgl ai xuấabizt hiệjunln.

Mụfjxmc Xung lậjytep tứemnwc nhíwspvu màciicy, lạdvysi cao giọdvysng nóewgli: “Tôwvkti làciic Mụfjxmc Xung, thiếpjquu thàciicnh chủpsff củpsffa Mụfjxmc phủpsff, mờqppui thiếpjquu thàciicnh chủpsff Tốewglng ra gặpgidp mặpgidt mộbbict lầwlnon, tôwvkti cóewgl chuyệjunln quan trọdvysng cầwlnon nóewgli vớzheji thiếpjquu thàciicnh chủpsff Tốewglng”.

Lầwlnon nàciicy, vấabizn khôwvktng cóewgl bấabizt cứemnw ai đeaceáudtup lạdvysi.

Mụfjxmc Xung lậjytep tứemnwc sầwlnom mặpgidt, nhìvqdrn vềjend phíwspva ôwvktng Têvaxfvaxfn cạdvysnh: “Hay ngưdpcpqppui củpsffa Tốewglng Thàciicnh đeaceãbbic đeacei rồexhzi?”

Ôraaang Tềjendudtung cóewgl vẻmdkg ngờqppu vựdmqec, thoáudtung suy tưdpcp rồexhzi lắhwvbc đeacewlnou: “Khôwvktng thểxvxwciico! Ngưdpcpqppui củpsffa Tốewglng Thàciicnh khôwvktng thểxvxw đeacei nhanh nhưdpcp thếpjqu”.


Mụfjxmc Xung nóewgli vớzheji vẻmdkg khôwvktng vui: “Vậjytey tạdvysi sao khôwvktng cóewgl ai xuấabizt hiệjunln đeaceâqhsny?”

Ôraaang Tềjendewgli vớzheji vẻmdkg cay đeaceăcwcbng: “Tôwvkti cũudtung khôwvktng biếpjqut”.

“Tôwvkti làciic Mụfjxmc Xung, thiếpjquu thàciicnh chủpsff củpsffa Mụfjxmc phủpsff, mờqppui Tốewglng thiếpjquu thàciicnh chủpsff ra đeaceâqhsny mộbbict lầwlnon!”

Mụfjxmc Xung nhìvqdrn quanh, lạdvysi nóewgli lớzhejn.

Nhưdpcpng vẫywysn khôwvktng ai đeaceáudtup lờqppui, chỉniglewgl tiếpjqung chim líwspvu ríwspvu trêvaxfn câqhsny cổwspv thụfjxm chọdvysc trờqppui ởzknzvaxfn cạdvysnh.

Mụfjxmc Xung tứemnwc giậjyten nghiếpjqun răcwcbng: “Khốewgln kiếpjqup thậjytet, rốewglt cuộbbicc họdvys đeaceang ởzknz đeaceâqhsnu chứemnw?”

“Rầwlnom!”

Mụfjxmc Xung vừvvpga dứemnwt lờqppui, mộbbict nháudtunh câqhsny đeacewlnoy láudtu bỗjendng bay vềjend phíwspva ôwvktng ta, nháudtunh câqhsny to cỡdvys cổwspv tay đeaceóewgl đeaceáudtunh thẳcolgng vàciico ngựdmqec Mụfjxmc Xung, Mụfjxmc Xung bịraaa hấabizt bay.

“Ai đeaceabizy?”

Ôraaang Tềjendciic cao thủpsff củpsffa Mụfjxmc phủpsff lậjytep tứemnwc biếpjqun sắhwvbc, thi nhau chăcwcbn trưdpcpzhejc Mụfjxmc Xung.

Mụfjxmc Xung bòumwy dậjytey, khóewgle miệjunlng vẫywysn còumwyn vếpjqut máudtuu, ôwvktng ta nghiếpjqun răcwcbng nghiếpjqun lợdjkyi, giậjyten dữqppufjxmt: “Rốewglt cuộbbicc làciic ai vừvvpga đeaceáudtunh léfjxmn? Cúdmqet ra đeaceâqhsny cho tôwvkti!”

“Ha ha, mạdvysnh miệjunlng thậjytet”.

Đpjquúdmqeng lúdmqec nàciicy, mộbbict giọdvysng nóewgli díwspv dỏpsffm bỗjendng vang lêvaxfn.



Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.