Chàng Rể Chiến Thần

Chương 3097 :

    trước sau   

Chưpzuoơsrjong 3097:

Ôjiiong Têmntyvtyai: “Cậqkbru Mụpppkc, cậqkbru nêmntyn tựcmch gặpzhgp ngưpzuolxtci củaboxa Tốhiobng Thàlxtcnh thìzpeqsrjon, dùdmbu sao cũbowvng chỉftvyvtya thếwbkg thìzpeq mớwrudi thểxdpi hiệjiuun đeifiưpzuojepsc thàlxtcnh ýsbuk củaboxa chúftvyng ta”.

Mụpppkc Xung hơsrjoi do dựcmch, ôpvqgng ta biếwbkgt cao thủabox củaboxa Tốhiobng Thàlxtcnh đeifiãjogt đeifiuổthgci hếwbkgt mấvgvly thếwbkg lựcmchc nhòlruom ngóvtya Mụpppkc phủabox đeifii, bêmntyn cạqqgpnh Tốhiobng Nghịthgcvtya hai cao thủabox Siêmntyu Phàlxtcm Cửohjlu Cảsbuknh đeififtvynh phong.

Ôjiiong ta sợjeps nhỡdvoelxtcn bạqqgpc khôpvqgng xong, nếwbkgu đeifihiobi phưpzuoơsrjong muốhiobn giếwbkgt ôpvqgng ta thìzpeq rấvgvlt dễgtcxlxtcng.

Nhưpzuong khi nghĩbgmv đeifiếwbkgn vịthgc tríkedm chủabox Mụpppkc phủabox, áqqgpnh mắcrrtt Mụpppkc Xung lạqqgpi nóvtyang rựcmchc, ôpvqgng ta cắcrrtn răysnbng: “Đcmxzưpzuojepsc, vậqkbry tôpvqgi sẽjeps đeifii gặpzhgp ngưpzuolxtci củaboxa Tốhiobng Thàlxtcnh vớwrudi ôpvqgng mộsbukt chuyếwbkgn!”


pzuoơsrjong Chấvgvln nhanh chóvtyang biếwbkgt đeifiưpzuojepsc chuyệjiuun Mụpppkc Xung dẫpgkvn ngưpzuolxtci đeifii tìzpeqm Tốhiobng Nghịthgc.

Hoàlxtci Lam tứohjlc giậqkbrn nóvtyai: “Anh Chấvgvln, têmntyn khốhiobn nàlxtcy đeifiúftvyng làlxtc chẳgfcfng ra gìzpeq, rõgtcxlxtcng anh đeifiãjogtlxtcn bạqqgpc vớwrudi ngưpzuolxtci củaboxa Tốhiobng Thàlxtcnh xong rồqqgpi, ôpvqgng ta lạqqgpi đeifii tìzpeqm đeifihiobi phưpzuoơsrjong tiếwbkgp”.

pzuoơsrjong Chấvgvln cưpzuolxtci nhạqqgpt, nóvtyai: “Côpvqg cứohjlmntyn tâsfoum, ôpvqgng ta sẽjeps khôpvqgng thàlxtcnh côpvqgng đeifiâsfouu, nếwbkgu ôpvqgng ta đeifii †ìzpeqm ngưpzuolxtci củaboxa nhàlxtc họewaw Tốhiobng, cóvtya lẽjeps sẽjeps tựcmch chuốhiobc lấvgvly nhụpppkc”.

pkkq lốhiobi vàlxtco Mụpppkc phủabox.

Mụpppkc Xung dẫpgkvn mấvgvly cao thủabox đeififtvynh cao củaboxa Mụpppkc phủabox ra ngoàlxtci.

“Tôpvqgi làlxtc Mụpppkc Xung, thiếwbkgu thàlxtcnh chủabox củaboxa Mụpppkc phủabox, mờlxtci thiếwbkgu thàlxtcnh chủabox Tốhiobng ra gặpzhgp mặpzhgt mộsbukt lầvgvln!”

Mụpppkc Xung chấvgvlp tay, nóvtyai vớwrudi phíkedma trưpzuowrudc.

Đcmxziềeulpu khiếwbkgn ôpvqgng ta kinh ngạqqgpc chíkedmnh làlxtc sau khi ra ngoàlxtci, họewawbowvng khôpvqgng cảsbukm nhậqkbrn đeifiưpzuojepsc hơsrjoi thởbgmv củaboxa đeifiáqqgpm ngưpzuolxtci Tốhiobng Nghi.

Sau khi Mụpppkc Xung nóvtyai xong, khoảsbukng mộsbukt phúftvyt sau vẫpgkvn khôpvqgng cóvtya ai xuấvgvlt hiệjiuun.

Mụpppkc Xung lậqkbrp tứohjlc nhíkedmu màlxtcy, lạqqgpi cao giọewawng nóvtyai: “Tôpvqgi làlxtc Mụpppkc Xung, thiếwbkgu thàlxtcnh chủabox củaboxa Mụpppkc phủabox, mờlxtci thiếwbkgu thàlxtcnh chủabox Tốhiobng ra gặpzhgp mặpzhgt mộsbukt lầvgvln, tôpvqgi cóvtya chuyệjiuun quan trọewawng cầvgvln nóvtyai vớwrudi thiếwbkgu thàlxtcnh chủabox Tốhiobng”.

Lầvgvln nàlxtcy, vấvgvln khôpvqgng cóvtya bấvgvlt cứohjl ai đeifiáqqgpp lạqqgpi.

Mụpppkc Xung lậqkbrp tứohjlc sầvgvlm mặpzhgt, nhìzpeqn vềeulp phíkedma ôpvqgng Têmntymntyn cạqqgpnh: “Hay ngưpzuolxtci củaboxa Tốhiobng Thàlxtcnh đeifiãjogt đeifii rồqqgpi?”

Ôjiiong Tềeulpbowvng cóvtya vẻynud ngờlxtc vựcmchc, thoáqqgpng suy tưpzuo rồqqgpi lắcrrtc đeifivgvlu: “Khôpvqgng thểxdpilxtco! Ngưpzuolxtci củaboxa Tốhiobng Thàlxtcnh khôpvqgng thểxdpi đeifii nhanh nhưpzuo thếwbkg”.


Mụpppkc Xung nóvtyai vớwrudi vẻynud khôpvqgng vui: “Vậqkbry tạqqgpi sao khôpvqgng cóvtya ai xuấvgvlt hiệjiuun đeifiâsfouy?”

Ôjiiong Tềeulpvtyai vớwrudi vẻynud cay đeifiăysnbng: “Tôpvqgi cũbowvng khôpvqgng biếwbkgt”.

“Tôpvqgi làlxtc Mụpppkc Xung, thiếwbkgu thàlxtcnh chủabox củaboxa Mụpppkc phủabox, mờlxtci Tốhiobng thiếwbkgu thàlxtcnh chủabox ra đeifiâsfouy mộsbukt lầvgvln!”

Mụpppkc Xung nhìzpeqn quanh, lạqqgpi nóvtyai lớwrudn.

Nhưpzuong vẫpgkvn khôpvqgng ai đeifiáqqgpp lờlxtci, chỉftvyvtya tiếwbkgng chim líkedmu ríkedmu trêmntyn câsfouy cổthgc thụpppk chọewawc trờlxtci ởbgmvmntyn cạqqgpnh.

Mụpppkc Xung tứohjlc giậqkbrn nghiếwbkgn răysnbng: “Khốhiobn kiếwbkgp thậqkbrt, rốhiobt cuộsbukc họewaw đeifiang ởbgmv đeifiâsfouu chứohjl?”

“Rầvgvlm!”

Mụpppkc Xung vừkwcea dứohjlt lờlxtci, mộsbukt nháqqgpnh câsfouy đeifivgvly láqqgp bỗsczkng bay vềeulp phíkedma ôpvqgng ta, nháqqgpnh câsfouy to cỡdvoe cổthgc tay đeifióvtya đeifiáqqgpnh thẳgfcfng vàlxtco ngựcmchc Mụpppkc Xung, Mụpppkc Xung bịthgc hấvgvlt bay.

“Ai đeifivgvly?”

Ôjiiong Tềeulplxtc cao thủabox củaboxa Mụpppkc phủabox lậqkbrp tứohjlc biếwbkgn sắcrrtc, thi nhau chăysnbn trưpzuowrudc Mụpppkc Xung.

Mụpppkc Xung bòlruo dậqkbry, khóvtyae miệjiuung vẫpgkvn còlruon vếwbkgt máqqgpu, ôpvqgng ta nghiếwbkgn răysnbng nghiếwbkgn lợjepsi, giậqkbrn dữbgmvijuht: “Rốhiobt cuộsbukc làlxtc ai vừkwcea đeifiáqqgpnh léijuhn? Cúftvyt ra đeifiâsfouy cho tôpvqgi!”

“Ha ha, mạqqgpnh miệjiuung thậqkbrt”.

Đcmxzúftvyng lúftvyc nàlxtcy, mộsbukt giọewawng nóvtyai díkedm dỏbgmvm bỗsczkng vang lêmntyn.



Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.