Chàng Rể Chiến Thần

Chương 3097 :

    trước sau   

Chưycdiơwkelng 3097:

Ôjzbwng Têpalrmhpsi: “Cậzrnsu Mụumqhc, cậzrnsu nêpalrn tựvegk gặisytp ngưycdijueci củiirea Tốivoang Thàsmranh thìrlogwkeln, dùydkm sao cũoodvng chỉvegkmhps thếgorq thìrlog mớkeodi thểxris hiệdxnen đknfoưycdifsxoc thàsmranh ýaqby củiirea chúumqhng ta”.

Mụumqhc Xung hơwkeli do dựvegk, ôbewcng ta biếgorqt cao thủiire củiirea Tốivoang Thàsmranh đknfoãrquh đknfouổstjfi hếgorqt mấqbvuy thếgorq lựvegkc nhòsboim ngómhps Mụumqhc phủiire đknfoi, bêpalrn cạhvxvnh Tốivoang Nghịjuecmhps hai cao thủiire Siêpalru Phàsmram Cửgjjqu Cảszzpnh đknfovegknh phong.

Ôjzbwng ta sợfsxo nhỡdvogsmran bạhvxvc khôbewcng xong, nếgorqu đknfoivoai phưycdiơwkelng muốivoan giếgorqt ôbewcng ta thìrlog rấqbvut dễwpuismrang.

Nhưycding khi nghĩfdzv đknfoếgorqn vịjuec trímizk chủiire Mụumqhc phủiire, árlognh mắrlogt Mụumqhc Xung lạhvxvi nómhpsng rựvegkc, ôbewcng ta cắrlogn răqbvung: “Đpbioưycdifsxoc, vậzrnsy tôbewci sẽwkel đknfoi gặisytp ngưycdijueci củiirea Tốivoang Thàsmranh vớkeodi ôbewcng mộnmiat chuyếgorqn!”


ycdiơwkelng Chấqbvun nhanh chómhpsng biếgorqt đknfoưycdifsxoc chuyệdxnen Mụumqhc Xung dẫmjpen ngưycdijueci đknfoi tìrlogm Tốivoang Nghịjuec.

Hoàsmrai Lam tứjuecc giậzrnsn nómhpsi: “Anh Chấqbvun, têpalrn khốivoan nàsmray đknfoúumqhng làsmra chẳmsaqng ra gìrlog, rõbsclsmrang anh đknfoãrquhsmran bạhvxvc vớkeodi ngưycdijueci củiirea Tốivoang Thàsmranh xong rồifbvi, ôbewcng ta lạhvxvi đknfoi tìrlogm đknfoivoai phưycdiơwkelng tiếgorqp”.

ycdiơwkelng Chấqbvun cưycdijueci nhạhvxvt, nómhpsi: “Côbewc cứjuecpalrn tâzhctm, ôbewcng ta sẽwkel khôbewcng thàsmranh côbewcng đknfoâzhctu, nếgorqu ôbewcng ta đknfoi †ìrlogm ngưycdijueci củiirea nhàsmra họxris Tốivoang, cómhps lẽwkel sẽwkel tựvegk chuốivoac lấqbvuy nhụumqhc”.

dktg lốivoai vàsmrao Mụumqhc phủiire.

Mụumqhc Xung dẫmjpen mấqbvuy cao thủiire đknfovegknh cao củiirea Mụumqhc phủiire ra ngoàsmrai.

“Tôbewci làsmra Mụumqhc Xung, thiếgorqu thàsmranh chủiire củiirea Mụumqhc phủiire, mờjueci thiếgorqu thàsmranh chủiire Tốivoang ra gặisytp mặisytt mộnmiat lầjzbwn!”

Mụumqhc Xung chấqbvup tay, nómhpsi vớkeodi phímizka trưycdikeodc.

Đpbioiềjzbwu khiếgorqn ôbewcng ta kinh ngạhvxvc chímizknh làsmra sau khi ra ngoàsmrai, họxrisoodvng khôbewcng cảszzpm nhậzrnsn đknfoưycdifsxoc hơwkeli thởficf củiirea đknfoárlogm ngưycdijueci Tốivoang Nghi.

Sau khi Mụumqhc Xung nómhpsi xong, khoảszzpng mộnmiat phúumqht sau vẫmjpen khôbewcng cómhps ai xuấqbvut hiệdxnen.

Mụumqhc Xung lậzrnsp tứjuecc nhímizku màsmray, lạhvxvi cao giọxrisng nómhpsi: “Tôbewci làsmra Mụumqhc Xung, thiếgorqu thàsmranh chủiire củiirea Mụumqhc phủiire, mờjueci thiếgorqu thàsmranh chủiire Tốivoang ra gặisytp mặisytt mộnmiat lầjzbwn, tôbewci cómhps chuyệdxnen quan trọxrisng cầjzbwn nómhpsi vớkeodi thiếgorqu thàsmranh chủiire Tốivoang”.

Lầjzbwn nàsmray, vấqbvun khôbewcng cómhps bấqbvut cứjuec ai đknfoárlogp lạhvxvi.

Mụumqhc Xung lậzrnsp tứjuecc sầjzbwm mặisytt, nhìrlogn vềjzbw phímizka ôbewcng Têpalrpalrn cạhvxvnh: “Hay ngưycdijueci củiirea Tốivoang Thàsmranh đknfoãrquh đknfoi rồifbvi?”

Ôjzbwng Tềjzbwoodvng cómhps vẻpabp ngờjuec vựvegkc, thoárlogng suy tưycdi rồifbvi lắrlogc đknfojzbwu: “Khôbewcng thểxrissmrao! Ngưycdijueci củiirea Tốivoang Thàsmranh khôbewcng thểxris đknfoi nhanh nhưycdi thếgorq”.


Mụumqhc Xung nómhpsi vớkeodi vẻpabp khôbewcng vui: “Vậzrnsy tạhvxvi sao khôbewcng cómhps ai xuấqbvut hiệdxnen đknfoâzhcty?”

Ôjzbwng Tềjzbwmhpsi vớkeodi vẻpabp cay đknfoăqbvung: “Tôbewci cũoodvng khôbewcng biếgorqt”.

“Tôbewci làsmra Mụumqhc Xung, thiếgorqu thàsmranh chủiire củiirea Mụumqhc phủiire, mờjueci Tốivoang thiếgorqu thàsmranh chủiire ra đknfoâzhcty mộnmiat lầjzbwn!”

Mụumqhc Xung nhìrlogn quanh, lạhvxvi nómhpsi lớkeodn.

Nhưycding vẫmjpen khôbewcng ai đknfoárlogp lờjueci, chỉvegkmhps tiếgorqng chim límizku rímizku trêpalrn câzhcty cổstjf thụumqh chọxrisc trờjueci ởficfpalrn cạhvxvnh.

Mụumqhc Xung tứjuecc giậzrnsn nghiếgorqn răqbvung: “Khốivoan kiếgorqp thậzrnst, rốivoat cuộnmiac họxris đknfoang ởficf đknfoâzhctu chứjuec?”

“Rầjzbwm!”

Mụumqhc Xung vừsmraa dứjuect lờjueci, mộnmiat nhárlognh câzhcty đknfojzbwy lárlog bỗwkelng bay vềjzbw phímizka ôbewcng ta, nhárlognh câzhcty to cỡdvog cổstjf tay đknfoómhps đknfoárlognh thẳmsaqng vàsmrao ngựvegkc Mụumqhc Xung, Mụumqhc Xung bịjuec hấqbvut bay.

“Ai đknfoqbvuy?”

Ôjzbwng Tềjzbwsmra cao thủiire củiirea Mụumqhc phủiire lậzrnsp tứjuecc biếgorqn sắrlogc, thi nhau chăqbvun trưycdikeodc Mụumqhc Xung.

Mụumqhc Xung bòsboi dậzrnsy, khómhpse miệdxneng vẫmjpen còsboin vếgorqt márlogu, ôbewcng ta nghiếgorqn răqbvung nghiếgorqn lợfsxoi, giậzrnsn dữzhctrlogt: “Rốivoat cuộnmiac làsmra ai vừsmraa đknfoárlognh lérlogn? Cúumqht ra đknfoâzhcty cho tôbewci!”

“Ha ha, mạhvxvnh miệdxneng thậzrnst”.

Đpbioúumqhng lúumqhc nàsmray, mộnmiat giọxrisng nómhpsi dímizk dỏaqbym bỗwkelng vang lêpalrn.



Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.