Chàng Rể Chiến Thần

Chương 3097 :

    trước sau   

Chưaapyơnqbeng 3097:

Ôkuwcng Têtcymkiuli: “Cậzfwju Mụybxwc, cậzfwju nêtcymn tựphxq gặprdvp ngưaapysajai củllfqa Tốtwxlng Thàghmmnh thìthgenqben, dùwvcn sao cũzorsng chỉcbetkiul thếllfq thìthge mớnqzni thểqbld hiệuvzon đooqnưaapyklkpc thàghmmnh ýrwve củllfqa chúgfsvng ta”.

Mụybxwc Xung hơnqbei do dựphxq, ôvugpng ta biếllfqt cao thủllfq củllfqa Tốtwxlng Thàghmmnh đooqnãtkln đooqnuổddrqi hếllfqt mấrxipy thếllfq lựphxqc nhòkyblm ngókiul Mụybxwc phủllfq đooqni, bêtcymn cạsqzenh Tốtwxlng Nghịhcwckiul hai cao thủllfq Siêtcymu Phàghmmm Cửreusu Cảphxqnh đooqncbetnh phong.

Ôkuwcng ta sợklkp nhỡokjlghmmn bạsqzec khôvugpng xong, nếllfqu đooqntwxli phưaapyơnqbeng muốtwxln giếllfqt ôvugpng ta thìthge rấrxipt dễiozyghmmng.

Nhưaapyng khi nghĩnguf đooqnếllfqn vịhcwc tríaaxu chủllfq Mụybxwc phủllfq, ábojfnh mắcbett Mụybxwc Xung lạsqzei nókiulng rựphxqc, ôvugpng ta cắcbetn răkrmmng: “Đkfueưaapyklkpc, vậzfwjy tôvugpi sẽvwgt đooqni gặprdvp ngưaapysajai củllfqa Tốtwxlng Thàghmmnh vớnqzni ôvugpng mộojezt chuyếllfqn!”


aapyơnqbeng Chấrxipn nhanh chókiulng biếllfqt đooqnưaapyklkpc chuyệuvzon Mụybxwc Xung dẫvqjhn ngưaapysajai đooqni tìthgem Tốtwxlng Nghịhcwc.

Hoàghmmi Lam tứvwgtc giậzfwjn nókiuli: “Anh Chấrxipn, têtcymn khốtwxln nàghmmy đooqnúgfsvng làghmm chẳvwgtng ra gìthge, rõfsafghmmng anh đooqnãtklnghmmn bạsqzec vớnqzni ngưaapysajai củllfqa Tốtwxlng Thàghmmnh xong rồreusi, ôvugpng ta lạsqzei đooqni tìthgem đooqntwxli phưaapyơnqbeng tiếllfqp”.

aapyơnqbeng Chấrxipn cưaapysajai nhạsqzet, nókiuli: “Côvugp cứvwgttcymn tâttzxm, ôvugpng ta sẽvwgt khôvugpng thàghmmnh côvugpng đooqnâttzxu, nếllfqu ôvugpng ta đooqni †ìthgem ngưaapysajai củllfqa nhàghmm họhzpa Tốtwxlng, cókiul lẽvwgt sẽvwgt tựphxq chuốtwxlc lấrxipy nhụybxwc”.

zfwj lốtwxli vàghmmo Mụybxwc phủllfq.

Mụybxwc Xung dẫvqjhn mấrxipy cao thủllfq đooqncbetnh cao củllfqa Mụybxwc phủllfq ra ngoàghmmi.

“Tôvugpi làghmm Mụybxwc Xung, thiếllfqu thàghmmnh chủllfq củllfqa Mụybxwc phủllfq, mờsajai thiếllfqu thàghmmnh chủllfq Tốtwxlng ra gặprdvp mặprdvt mộojezt lầsklgn!”

Mụybxwc Xung chấrxipp tay, nókiuli vớnqzni phíaaxua trưaapynqznc.

Đkfueiềllfqu khiếllfqn ôvugpng ta kinh ngạsqzec chíaaxunh làghmm sau khi ra ngoàghmmi, họhzpazorsng khôvugpng cảphxqm nhậzfwjn đooqnưaapyklkpc hơnqbei thởqqcc củllfqa đooqnábojfm ngưaapysajai Tốtwxlng Nghi.

Sau khi Mụybxwc Xung nókiuli xong, khoảphxqng mộojezt phúgfsvt sau vẫvqjhn khôvugpng cókiul ai xuấrxipt hiệuvzon.

Mụybxwc Xung lậzfwjp tứvwgtc nhíaaxuu màghmmy, lạsqzei cao giọhzpang nókiuli: “Tôvugpi làghmm Mụybxwc Xung, thiếllfqu thàghmmnh chủllfq củllfqa Mụybxwc phủllfq, mờsajai thiếllfqu thàghmmnh chủllfq Tốtwxlng ra gặprdvp mặprdvt mộojezt lầsklgn, tôvugpi cókiul chuyệuvzon quan trọhzpang cầsklgn nókiuli vớnqzni thiếllfqu thàghmmnh chủllfq Tốtwxlng”.

Lầsklgn nàghmmy, vấrxipn khôvugpng cókiul bấrxipt cứvwgt ai đooqnábojfp lạsqzei.

Mụybxwc Xung lậzfwjp tứvwgtc sầsklgm mặprdvt, nhìthgen vềllfq phíaaxua ôvugpng Têtcymtcymn cạsqzenh: “Hay ngưaapysajai củllfqa Tốtwxlng Thàghmmnh đooqnãtkln đooqni rồreusi?”

Ôkuwcng Tềllfqzorsng cókiul vẻtnyg ngờsaja vựphxqc, thoábojfng suy tưaapy rồreusi lắcbetc đooqnsklgu: “Khôvugpng thểqbldghmmo! Ngưaapysajai củllfqa Tốtwxlng Thàghmmnh khôvugpng thểqbld đooqni nhanh nhưaapy thếllfq”.


Mụybxwc Xung nókiuli vớnqzni vẻtnyg khôvugpng vui: “Vậzfwjy tạsqzei sao khôvugpng cókiul ai xuấrxipt hiệuvzon đooqnâttzxy?”

Ôkuwcng Tềllfqkiuli vớnqzni vẻtnyg cay đooqnăkrmmng: “Tôvugpi cũzorsng khôvugpng biếllfqt”.

“Tôvugpi làghmm Mụybxwc Xung, thiếllfqu thàghmmnh chủllfq củllfqa Mụybxwc phủllfq, mờsajai Tốtwxlng thiếllfqu thàghmmnh chủllfq ra đooqnâttzxy mộojezt lầsklgn!”

Mụybxwc Xung nhìthgen quanh, lạsqzei nókiuli lớnqznn.

Nhưaapyng vẫvqjhn khôvugpng ai đooqnábojfp lờsajai, chỉcbetkiul tiếllfqng chim líaaxuu ríaaxuu trêtcymn câttzxy cổddrq thụybxw chọhzpac trờsajai ởqqcctcymn cạsqzenh.

Mụybxwc Xung tứvwgtc giậzfwjn nghiếllfqn răkrmmng: “Khốtwxln kiếllfqp thậzfwjt, rốtwxlt cuộojezc họhzpa đooqnang ởqqcc đooqnâttzxu chứvwgt?”

“Rầsklgm!”

Mụybxwc Xung vừojeza dứvwgtt lờsajai, mộojezt nhábojfnh câttzxy đooqnsklgy lábojf bỗqkjong bay vềllfq phíaaxua ôvugpng ta, nhábojfnh câttzxy to cỡokjl cổddrq tay đooqnókiul đooqnábojfnh thẳvwgtng vàghmmo ngựphxqc Mụybxwc Xung, Mụybxwc Xung bịhcwc hấrxipt bay.

“Ai đooqnrxipy?”

Ôkuwcng Tềllfqghmm cao thủllfq củllfqa Mụybxwc phủllfq lậzfwjp tứvwgtc biếllfqn sắcbetc, thi nhau chăkrmmn trưaapynqznc Mụybxwc Xung.

Mụybxwc Xung bòkybl dậzfwjy, khókiule miệuvzong vẫvqjhn còkybln vếllfqt mábojfu, ôvugpng ta nghiếllfqn răkrmmng nghiếllfqn lợklkpi, giậzfwjn dữrubjuvzot: “Rốtwxlt cuộojezc làghmm ai vừojeza đooqnábojfnh léuvzon? Cúgfsvt ra đooqnâttzxy cho tôvugpi!”

“Ha ha, mạsqzenh miệuvzong thậzfwjt”.

Đkfueúgfsvng lúgfsvc nàghmmy, mộojezt giọhzpang nókiuli díaaxu dỏvxrum bỗqkjong vang lêtcymn.



Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.