Chàng Rể Chiến Thần

Chương 3097 :

    trước sau   

Chưpdpiơdcoeng 3097:

Ôpyping Têwbkuzzrei: “Cậqgmgu Mụwbkuc, cậqgmgu nêwbkun tựjoig gặouxyp ngưpdpiejcui củkcxta Tốfefrng Thàyfhpnh thìrjuedcoen, dùllee sao cũjoigng chỉrwvxzzre thếwlrk thìrjue mớhgfdi thểdtos hiệudrmn đrgxvưpdpizqlrc thàyfhpnh ýjmjl củkcxta chúeqxmng ta”.

Mụwbkuc Xung hơdcoei do dựjoig, ôhupvng ta biếwlrkt cao thủkcxt củkcxta Tốfefrng Thàyfhpnh đrgxvãupaa đrgxvuổrsugi hếwlrkt mấdcoey thếwlrk lựjoigc nhòyuahm ngózzre Mụwbkuc phủkcxt đrgxvi, bêwbkun cạstdxnh Tốfefrng Nghịbrplzzre hai cao thủkcxt Siêwbkuu Phàyfhpm Cửhgfdu Cảfefrnh đrgxvrwvxnh phong.

Ôpyping ta sợzqlr nhỡrgxvyfhpn bạstdxc khôhupvng xong, nếwlrku đrgxvfefri phưpdpiơdcoeng muốfefrn giếwlrkt ôhupvng ta thìrjue rấdcoet dễhjixyfhpng.

Nhưpdping khi nghĩgger đrgxvếwlrkn vịbrpl tríyfhp chủkcxt Mụwbkuc phủkcxt, ánbtinh mắxembt Mụwbkuc Xung lạstdxi nózzreng rựjoigc, ôhupvng ta cắxembn răygpnng: “Đlkacưpdpizqlrc, vậqgmgy tôhupvi sẽniyo đrgxvi gặouxyp ngưpdpiejcui củkcxta Tốfefrng Thàyfhpnh vớhgfdi ôhupvng mộxndgt chuyếwlrkn!”


pdpiơdcoeng Chấdcoen nhanh chózzreng biếwlrkt đrgxvưpdpizqlrc chuyệudrmn Mụwbkuc Xung dẫfpbmn ngưpdpiejcui đrgxvi tìrjuem Tốfefrng Nghịbrpl.

Hoàyfhpi Lam tứwrcuc giậqgmgn nózzrei: “Anh Chấdcoen, têwbkun khốfefrn nàyfhpy đrgxvúeqxmng làyfhp chẳlleeng ra gìrjue, rõhjixyfhpng anh đrgxvãupaayfhpn bạstdxc vớhgfdi ngưpdpiejcui củkcxta Tốfefrng Thàyfhpnh xong rồyqmei, ôhupvng ta lạstdxi đrgxvi tìrjuem đrgxvfefri phưpdpiơdcoeng tiếwlrkp”.

pdpiơdcoeng Chấdcoen cưpdpiejcui nhạstdxt, nózzrei: “Côhupv cứwrcuwbkun tâwzdsm, ôhupvng ta sẽniyo khôhupvng thàyfhpnh côhupvng đrgxvâwzdsu, nếwlrku ôhupvng ta đrgxvi †ìrjuem ngưpdpiejcui củkcxta nhàyfhp họzqlr Tốfefrng, cózzre lẽniyo sẽniyo tựjoig chuốfefrc lấdcoey nhụwbkuc”.

wlrk lốfefri vàyfhpo Mụwbkuc phủkcxt.

Mụwbkuc Xung dẫfpbmn mấdcoey cao thủkcxt đrgxvrwvxnh cao củkcxta Mụwbkuc phủkcxt ra ngoàyfhpi.

“Tôhupvi làyfhp Mụwbkuc Xung, thiếwlrku thàyfhpnh chủkcxt củkcxta Mụwbkuc phủkcxt, mờejcui thiếwlrku thàyfhpnh chủkcxt Tốfefrng ra gặouxyp mặouxyt mộxndgt lầyqmen!”

Mụwbkuc Xung chấdcoep tay, nózzrei vớhgfdi phíyfhpa trưpdpihgfdc.

Đlkaciềniyou khiếwlrkn ôhupvng ta kinh ngạstdxc chíyfhpnh làyfhp sau khi ra ngoàyfhpi, họzqlrjoigng khôhupvng cảfefrm nhậqgmgn đrgxvưpdpizqlrc hơdcoei thởllee củkcxta đrgxvánbtim ngưpdpiejcui Tốfefrng Nghi.

Sau khi Mụwbkuc Xung nózzrei xong, khoảfefrng mộxndgt phúeqxmt sau vẫfpbmn khôhupvng cózzre ai xuấdcoet hiệudrmn.

Mụwbkuc Xung lậqgmgp tứwrcuc nhíyfhpu màyfhpy, lạstdxi cao giọzqlrng nózzrei: “Tôhupvi làyfhp Mụwbkuc Xung, thiếwlrku thàyfhpnh chủkcxt củkcxta Mụwbkuc phủkcxt, mờejcui thiếwlrku thàyfhpnh chủkcxt Tốfefrng ra gặouxyp mặouxyt mộxndgt lầyqmen, tôhupvi cózzre chuyệudrmn quan trọzqlrng cầyqmen nózzrei vớhgfdi thiếwlrku thàyfhpnh chủkcxt Tốfefrng”.

Lầyqmen nàyfhpy, vấdcoen khôhupvng cózzre bấdcoet cứwrcu ai đrgxvánbtip lạstdxi.

Mụwbkuc Xung lậqgmgp tứwrcuc sầyqmem mặouxyt, nhìrjuen vềniyo phíyfhpa ôhupvng Têwbkuwbkun cạstdxnh: “Hay ngưpdpiejcui củkcxta Tốfefrng Thàyfhpnh đrgxvãupaa đrgxvi rồyqmei?”

Ôpyping Tềniyojoigng cózzre vẻyfhp ngờejcu vựjoigc, thoánbting suy tưpdpi rồyqmei lắxembc đrgxvyqmeu: “Khôhupvng thểdtosyfhpo! Ngưpdpiejcui củkcxta Tốfefrng Thàyfhpnh khôhupvng thểdtos đrgxvi nhanh nhưpdpi thếwlrk”.


Mụwbkuc Xung nózzrei vớhgfdi vẻyfhp khôhupvng vui: “Vậqgmgy tạstdxi sao khôhupvng cózzre ai xuấdcoet hiệudrmn đrgxvâwzdsy?”

Ôpyping Tềniyozzrei vớhgfdi vẻyfhp cay đrgxvăygpnng: “Tôhupvi cũjoigng khôhupvng biếwlrkt”.

“Tôhupvi làyfhp Mụwbkuc Xung, thiếwlrku thàyfhpnh chủkcxt củkcxta Mụwbkuc phủkcxt, mờejcui Tốfefrng thiếwlrku thàyfhpnh chủkcxt ra đrgxvâwzdsy mộxndgt lầyqmen!”

Mụwbkuc Xung nhìrjuen quanh, lạstdxi nózzrei lớhgfdn.

Nhưpdping vẫfpbmn khôhupvng ai đrgxvánbtip lờejcui, chỉrwvxzzre tiếwlrkng chim líyfhpu ríyfhpu trêwbkun câwzdsy cổrsug thụwbku chọzqlrc trờejcui ởlleewbkun cạstdxnh.

Mụwbkuc Xung tứwrcuc giậqgmgn nghiếwlrkn răygpnng: “Khốfefrn kiếwlrkp thậqgmgt, rốfefrt cuộxndgc họzqlr đrgxvang ởllee đrgxvâwzdsu chứwrcu?”

“Rầyqmem!”

Mụwbkuc Xung vừstdxa dứwrcut lờejcui, mộxndgt nhánbtinh câwzdsy đrgxvyqmey lánbti bỗkcxtng bay vềniyo phíyfhpa ôhupvng ta, nhánbtinh câwzdsy to cỡrgxv cổrsug tay đrgxvózzre đrgxvánbtinh thẳlleeng vàyfhpo ngựjoigc Mụwbkuc Xung, Mụwbkuc Xung bịbrpl hấdcoet bay.

“Ai đrgxvdcoey?”

Ôpyping Tềniyoyfhp cao thủkcxt củkcxta Mụwbkuc phủkcxt lậqgmgp tứwrcuc biếwlrkn sắxembc, thi nhau chăygpnn trưpdpihgfdc Mụwbkuc Xung.

Mụwbkuc Xung bòyuah dậqgmgy, khózzree miệudrmng vẫfpbmn còyuahn vếwlrkt mánbtiu, ôhupvng ta nghiếwlrkn răygpnng nghiếwlrkn lợzqlri, giậqgmgn dữwzdszqlrt: “Rốfefrt cuộxndgc làyfhp ai vừstdxa đrgxvánbtinh lézqlrn? Cúeqxmt ra đrgxvâwzdsy cho tôhupvi!”

“Ha ha, mạstdxnh miệudrmng thậqgmgt”.

Đlkacúeqxmng lúeqxmc nàyfhpy, mộxndgt giọzqlrng nózzrei díyfhp dỏbfiem bỗkcxtng vang lêwbkun.



Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.