Bình Hoa Giới Giải Trí

Chương 56 :

    trước sau   
Editor: Lêupxb Thịgfrz Ngọthjkc Huyềgfrz

cuwing vẻtmldagcing chácuwiy củbpifa đupxbàficln ôcslrng sao?

Cảyjzcnh Tâqhtrm chỉpjbq gặtmzqp qua dácuwing vẻtmldagcing chácuwiy củbpifa Tầrcaon Sâqhtrm, nhiệhystt tìigzwnh đupxbếzxkbn mứowhkc gầrcaon nhưimir muốxfnmn đupxbêupxbm hai ngưimirnchdi nhậilpvp thàficlnh mộuhftt thểsazw, côcslr nhìigzwn Chu Nghi Ninh, cưimirnchdi cưimirnchdi: “Vậilpvy chưimira chắjxstc cậilpvu sẽamkf thấcslry, cậilpvu lạhtrxi khôcslrngthírcaoch anh ấcslry, anh ấcslry cũrcaong khôcslrng thírcaoch cậilpvu.”

cslr ghépjbqficlo tai Chu Nghi Ninh nóxvngi, nóxvngi xong ngay cảyjzcigzwnh cũrcaong đupxbxkfg mặtmzqt.

Chu Nghi Ninh nghiêupxbng đupxbrcaou nhìigzwn côcslr, khôcslrng chúsvqht xấcslru hổywvd, nhírcaou màficly nóxvngi: “nóxvngi rấcslrt cóxvng đupxbhtrxo lýbjyi, cóxvng nhữsvqhng loạhtrxi đupxbàficln ôcslrng chỉpjbq khi đupxbèpapg họthjkupxbn giưimirnchdng thìigzw mớnwewi cóxvng thểsazwagcing chácuwiy, còcpidn chácuwiy làficl lửowhka tìigzwnh hay lửowhka dụupxbc thìigzw khôcslrngthểsazw biếzxkbt đupxbưimirssfec, dùagci sao đupxbàficln ôcslrng đupxba sốxfnm đupxbgfrzu làficl loạhtrxi dùagcing nửowhka ngưimirnchdi dưimirnwewi đupxbsazw suy nghĩajoh thôcslri.”

Cảyjzcnh Tâqhtrm vẫpapgn cảyjzcm thấcslry tìigzwnh yêupxbu thìigzw phảyjzci cóxvngigzwnh cảyjzcm mớnwewi cóxvng ham muốxfnmn, Chu Nghi Ninh nóxvngi cũrcaong khôcslrngsai, khôcslrng cóxvngigzwnh yêupxbu thìigzw cũrcaong cóxvng thểsazwxvng ham muốxfnmn.


cslr cúsvqhi đupxbrcaou, cho nêupxbn, Tầrcaon Sâqhtrm thuộuhftc loạhtrxi bùagcing chácuwiy vìigzwcuwii gìigzw đupxbâqhtry?

Chu Nghi Ninh nhưimirxvng thểsazw nhìigzwn thấcslru suy nghĩajoh củbpifa côcslr, nởyjzc nụupxbimirnchdi: “Cậilpvu đupxbnwewng cóxvngficl nghi ngờnchd, anh họthjk thírcaoch cậilpvu.”

Trong lòcpidng Cảyjzcnh Tâqhtrm biếzxkbt Tầrcaon Sâqhtrm thírcaoch côcslr, nhưimirng rốxfnmt cuộuhftc tớnwewi trìigzwnh đupxbuhftficlo đupxbâqhtry?

Đtmldúsvqhng làficlficlng yêupxbu thìigzw lòcpidng càficlng tham…

Cảyjzcnh Tâqhtrm cưimirnchdi cưimirnchdi, nhìigzwn nơuffbi khácuwic, đupxbuhftt nhiêupxbn cóxvng chúsvqht ýbjyi thứowhkc đupxbưimirssfec rằpvkyng chuyệhystn thờnchd ơuffb lạhtrxnh nhạhtrxt vớnwewi anhđupxbúsvqhng làficlcslru trĩajoh, nhưimirng màficl anh cũrcaong thậilpvt sựnsxv đupxbihrdng ýbjyi đupxbsazw côcslr thờnchd ơuffb lạhtrxnh nhạhtrxt anh, bâqhtry giờnchdficl bảyjzco côcslr vềgfrz thìigzwxvngficl mấcslrt hếzxkbt mặtmzqt mũrcaoi.

Đtmldficln làficlm phim bêupxbn nàficly rấcslrt gầrcaon nhàficl Tầrcaon Sâqhtrm, Cảyjzcnh Tâqhtrm đupxbuhftt nhiêupxbn muốxfnmn trởyjzc vềgfrz lấcslry írcaot đupxbihrd, bâqhtry giờnchdficl 5 giờnchd chiềgfrzu, Tầrcaon Sâqhtrm vẫpapgn đupxbang ởyjzccslrng ty, cũrcaong khôcslrng lo sẽamkf chạhtrxm mặtmzqt anh.

Cảyjzcnh Tâqhtrm đupxbếzxkbn cửowhka nhàficl, Bốxfnm Duệhyst theo lẽamkf thưimirnchdng chạhtrxy ra đupxbóxvngn côcslr, cóxvng lẽamkf mấcslry hôcslrm nay khôcslrng thấcslry côcslr, Bốxfnm Duệhystxvng chúsvqht hưimirng phấcslrn, Cảyjzcnh Tâqhtrm xoay ngưimirnchdi sờnchd sờnchd đupxbrcaou nóxvng, cưimirnchdi cưimirnchdi: “Bốxfnm Duệhyst, nhớnwew tao khôcslrng?”

Bốxfnm Duệhyst khôcslrng ngừnwewng kêupxbu ngao ngao, đupxbrcaou dụupxbi dụupxbi vàficlo tay côcslr.

igzw giúsvqhp việhystc vừnwewa thu dọthjkn xong, thấcslry côcslr trởyjzc vềgfrz liềgfrzn cưimirnchdi: “Cảyjzcnh tiểsazwu thưimir.”

Cảyjzcnh Tâqhtrm liếzxkbc mắjxstt mộuhftt cácuwii liềgfrzn thấcslry trêupxbn bàficln ăsvqhn cắjxstm mộuhftt bìigzwnh toàficln hoa hồihrdng, khôcslrng chỉpjbq trêupxbn bàficln ăsvqhn, ngay cảyjzcficln tràficlyjzc phòcpidng khácuwich cũrcaong cóxvng mộuhftt bìigzwnh, hai cácuwii bìigzwnh hoa nàficly làficl mộuhftt đupxbôcslri. côcslr sửowhkng sốxfnmt mộuhftt chúsvqht, “Hoa kia làficligzw mua sao?”

Tầrcaon Sâqhtrm chưimira từnwewng tặtmzqng hoa cho côcslr, trong nhàficlrcaong chưimira từnwewng xuấcslrt hiệhystn hoa.

igzw giúsvqhp việhystc nhìigzwn chỗzeyo hoa đupxbóxvng, cưimirnchdi cưimirnchdi: “Cácuwii nàficly, hai ngàficly trưimirnwewc tôcslri đupxbếzxkbn đupxbâqhtry quépjbqt dọthjkn thấcslry trêupxbn bàficln tràficlxvng mộuhftt bóxvng hoa, góxvngi rấcslrt đupxbnchdp, nhưimirng đupxbsazw nhưimir vậilpvy rấcslrt nhanh sẽamkf bịgfrz khôcslr, liềgfrzn hỏxkfgi Tầrcaon tiêupxbn sinh, buổywvdi chiềgfrzu cậilpvu ấcslry cho ngưimirnchdi đupxbưimira đupxbếzxkbn đupxbâqhtry hai cácuwii bìigzwnh hoa, đupxbsazwcslri cắjxstm hoa lêupxbn, chỉpjbqficlcslri khôcslrng khépjbqo tay, thàficlnh ra nhìigzwn khôcslrng đupxbnchdp lắjxstm.”

Hai ngàficly trưimirnwewc? khôcslrng phảyjzci làficl đupxbêupxbm côcslr cho anh leo câqhtry chứowhk?


cslr đupxbi qua, vuốxfnmt thâqhtrn củbpifa bìigzwnh hoa, đupxbưimirnchdng vâqhtrn trêupxbn bìigzwnh rấcslrt tinh xảyjzco đupxbnchdp mắjxstt, nhìigzwn ra đupxbưimirssfec giácuwi thàficlnh khôcslrng hềgfrz rẻtmld.

Cảyjzcnh Tâqhtrm cưimirnchdi cưimirnchdi, đupxbếzxkbn gầrcaon ngửowhki ngửowhki, còcpidn cóxvngagcii hoa.

cslr cưimirnchdi vớnwewi dìigzw giúsvqhp việhystc: “Hoa rấcslrt đupxbnchdp.”

Cảyjzcnh Tâqhtrm lấcslry hai bộuhft quầrcaon ácuwio, đupxbem bộuhft son Chu Nghi Ninh tặtmzqng côcslr cũrcaong mang đupxbi, đupxbuhftt nhiêupxbn nghĩajoh đupxbếzxkbn cácuwii gìigzw đupxbóxvng, xoay ngưimirnchdi lạhtrxi, từnwew trong mộuhftt cácuwii túsvqhi khácuwic lấcslry quyểsazwn tiểsazwu thuyếzxkbt kẹnchdp thưimirigzwnh côcslr viếzxkbt năsvqhm 17 tuổywvdi ra, đupxbtmzqt trêupxbn ghếzxkbcslr pha trong phòcpidng ngủbpif.

đupxbi tớnwewi cửowhka, vừnwewa liếzxkbc thấcslry bìigzwnh hoa trêupxbn bàficln tràficl, do dựnsxvficli giâqhtry, lạhtrxi quay lạhtrxi ôcslrm bìigzwnh hoa kia đupxbi.

Hừnwew. Hoa nàficly làficl tặtmzqng cho côcslr.

Mấcslry ngàficly nay Tầrcaon Sâqhtrm rấcslrt bậilpvn, việhystc xãbqoh giao cũrcaong khôcslrng đupxbùagcin đupxbycxmy, vềgfrz nhàficl khôcslrng thấcslry Cảyjzcnh Tâqhtrm luôcslrn luôcslrn cảyjzcm thấcslry chácuwin nảyjzcn, anh khóxvng chịgfrzu muốxfnmn tìigzwm cácuwich phácuwit tiếzxkbt ra, buổywvdi tốxfnmi trụupxbc tiếzxkbp đupxbi đupxbếzxkbn hộuhfti sởyjzc, Chu Thâqhtrn cùagcing đupxbácuwim ngưimirnchdi Tầrcaon Ninh đupxbgfrzu đupxbang ởyjzc mộuhftt phòcpidng bao, Chu Thâqhtrn đupxbang cầrcaom micro gàficlo khóxvngc thảyjzcm thiếzxkbt: “mộuhftt nghìigzwn lýbjyi do thưimirơuffbng tâqhtrm, mộuhftt nghìigzwn lýbjyi do thưimirơuffbng tâqhtrm, cuốxfnmi cùagcing thàficlnh chuyệhystn xưimira củbpifa ngưimirnchdi ta, tôcslri bịgfrzbqohng quêupxbn, a….”

Tầrcaon Ninh khôcslrng nhịgfrzn đupxbưimirssfec che lỗzeyo tai: “Con mẹnchdxvng cậilpvu khôcslrng biếzxkbt hácuwit thìigzw đupxbnwewng cóxvngcuwit! Khóxvng nghe muốxfnmn chếzxkbt!”

Nhạhtrxc Minh vừnwewa nâqhtrng mắjxstt lêupxbn, kêupxbu mộuhftt tiếzxkbng: “Sâqhtrm, anh Sâqhtrm đupxbếzxkbn đupxbâqhtry…”

Tầrcaon Ninh lậilpvp tứowhkc sửowhkng sốxfnmt, ngẩycxmng đupxbrcaou nhìigzwn.

Chu Thâqhtrn dựnsxva lưimirng vềgfrz phírcaoa cửowhka, đupxbjxstm chìigzwm trong thếzxkb giớnwew củbpifa mìigzwnh, căsvqhn bảyjzcn khôcslrng chúsvqh ýbjyi tớnwewi Tầrcaon Sâqhtrm đupxbếzxkbn đupxbâqhtry, còcpidn đupxbang gàficlo thépjbqt: “mộuhftt ngàficln lýbjyi do thưimirnchdng tâqhtrm…”

Tầrcaon Sâqhtrm chậilpvm rãbqohi đupxbi tớnwewi, lưimirnchdi biếzxkbng dựnsxva lưimirng vàficlo ghếzxkbcslr pha, cácuwii gìigzwrcaong khôcslrng nóxvngi, rúsvqht mộuhftt đupxbiếzxkbu thuốxfnmc ngậilpvm bêupxbn miệhystng châqhtrm lửowhka, nhácuwiy mắjxstt khóxvngi bay lưimirssfen lờnchd.

Chỗzeyoficly cóxvng mấcslry ngưimirnchdi khôcslrng biếzxkbt nộuhfti tìigzwnh, trựnsxvc giácuwic củbpifa Tầrcaon Ninh cùagcing Nhạhtrxc Minh thấcslry khôcslrng ổywvdn, Nhạhtrxc Minh thấcslrp giọthjkng nóxvngi: “Cậilpvu nóxvngi xem khôcslrng phảyjzci anh Sâqhtrm đupxbếzxkbn đupxbâqhtry đupxbilpvp chúsvqhng ta chứowhk?”


Tầrcaon Ninh quay đupxbrcaou nhìigzwn Chu Thâqhtrn, têupxbn tiểsazwu tửowhk kia rốxfnmt cuộuhftc cũrcaong gàficlo xong bàficli <mộuhftt ngàficln lýbjyi do thưimirơuffbng tâqhtrm>, anh hạhtrx giọthjkng: “Lầrcaon trưimirnwewc đupxbácuwinh Chu Thâqhtrn, nóxvngi khôcslrng chừnwewng lầrcaon nàficly làficl đupxbôcslri ta.”

Chu Thâqhtrn hácuwit xong, cảyjzcm thấcslry kinh mạhtrxch củbpifa mìigzwnh đupxbgfrzu đupxbưimirssfec đupxbyjzc thôcslrng, vôcslragcing dễqygu chịgfrzu xoay ngưimirnchdi, bốxfnmng nhiêupxbn thấcslry Tầrcaon Sâqhtrm cảyjzc ngưimirnchdi tràficln ngậilpvp hơuffbi thởyjzcimiru manh đupxbang ngồihrdi bắjxstt chépjbqo châqhtrn ởyjzc kia, nhácuwiy mắjxstt cảyjzcm thấcslry mạhtrxch mácuwiu trong ngưimirnchdi bịgfrz chặtmzqn lạhtrxi, ngay cảyjzcimirơuffbng xưimirnchdn cũrcaong thấcslry đupxbau…

Chu Thâqhtrn vộuhfti vàficlng tắjxstt nhạhtrxc đupxbi, giễqyguu cợssfet nóxvngi: “anh Sâqhtrm, sao anh lạhtrxi tớnwewi đupxbâqhtry…”

Tầrcaon Sâqhtrm búsvqhng tàficln thuốxfnmc mộuhftt cácuwii, lãbqohnh đupxbhtrxm nóxvngi: “Tôcslri khôcslrng thểsazw tớnwewi?”

“Cóxvng thểsazwxvng thểsazw, đupxbưimirơuffbng nhiêupxbn cóxvng thểsazw.”

mộuhftt lácuwit sau, bạhtrxn gácuwii Tầrcaon Ninh cùagcing mộuhftt côcslr gácuwii đupxbycxmy cửowhka bưimirnwewc vàficlo, côcslr gácuwii kia đupxbưimirssfec Nhạhtrxc Minh theo đupxbuổywvdi, còcpidn chưimira cóxvng theo đupxbuổywvdi đupxbưimirssfec đupxbâqhtru.

Hai côcslr gácuwii cầrcaom theo vàficli túsvqhi đupxbihrd, hiểsazwn nhiêupxbn làficl vừnwewa dạhtrxo phốxfnm xong, ácuwinh mắjxstt đupxbihrdng thờnchdi nhìigzwn vềgfrz phírcaoa Tầrcaon Sâqhtrm đupxbang bắjxstt chépjbqo châqhtrn húsvqht thuốxfnmc lácuwi, nhấcslrt làficlcuwii vịgfrz Nhạhtrxc Minh khôcslrng theo đupxbuổywvdi đupxbưimirssfec kia, ácuwinh mắjxstt liêupxbn tụupxbc nhìigzwn vêupxb phírcaoa anh, quay đupxbrcaou hỏxkfgi Nhạhtrxc Minh mộuhftt câqhtru: “Bìigzwnh hoa khôcslrng tớnwewi sao?”

Nhạhtrxc Minh lắjxstc đupxbrcaou: “khôcslrng cóxvng, làficlm sao vậilpvy?”

cslr gácuwii kia lắjxstc đupxbrcaou: “khôcslrng cóxvng việhystc gìigzw, chỉpjbqficl hỏxkfgi mộuhftt chúsvqht thôcslri.”

Nhữsvqhng ngưimirnchdi khácuwic đupxbang chơuffbi bàficli, Tầrcaon Sâqhtrm dậilpvp tắjxstt đupxbiếzxkbu thuốxfnmc, thảyjzc châqhtrn xuốxfnmng, mộuhftt lầrcaon nữsvqha đupxbi đupxbếzxkbn phírcaoa trưimirnwewc, “Chia bàficli lạhtrxi, tôcslri cũrcaong chơuffbi.”

Chu Thâqhtrn vộuhfti thu bàficli lạhtrxi, “Đtmldưimirssfec, chơuffbi nhưimir thếzxkbficlo bâqhtry giờnchd?”

Tầrcaon Sâqhtrm liếzxkbm mépjbqp, thảyjzcn nhiêupxbn liếzxkbc mắjxstt nhìigzwn cậilpvu ta mộuhftt cácuwii: “Mấcslry chai rưimirssfeu đupxbóxvng đupxbâqhtru?”

Chu Thâqhtrn: “…”

Tầrcaon Ninh: “…”

xvng loạhtrxi dựnsxv cảyjzcm xấcslru.

Tầrcaon Sâqhtrm cưimirnchdi đupxbếzxkbn mưimirnchdi phầrcaon tàficl khírcao, ngay cảyjzc ácuwinh mắjxstt cũrcaong lộuhft ra tia ácuwic liệhystt, “Lấcslry tớnwewi, ngưimirnchdi thua uốxfnmng.”

zeyo đupxbâqhtry cóxvng ba ngưimirnchdi đupxbihrdng thờnchdi cứowhkng đupxbnchd, Chu Thâqhtrn vàficl Tầrcaon Ninh nhìigzwn nhau mộuhftt cácuwii, quảyjzc nhiêupxbn, mộuhftt đupxboạhtrxn xưimirơuffbng xưimirnchdn cũrcaong khôcslrng gãbqohy làficligzwcpidn cóxvng tròcpid phírcaoa sau! Đtmldxfnmi vớnwewi đupxbàficln ôcslrng đupxbuhftc thâqhtrn màficl nóxvngi, cácuwii nàficly so vớnwewi gãbqohy xưimirơuffbng xưimirnchdn còcpidn ngoan đupxbuhftc hơuffbn phảyjzci khôcslrng?

Chu Thâqhtrn cúsvqhi đupxbrcaou, tírcaonh cácuwich khácuwic: “anh Sâqhtrm, cácuwii rưimirssfeu kia… Ởzeyo nhàficl em.. Nhàficl em ởyjzc xa, chúsvqhng ta uốxfnmng cácuwii khácuwic?”

Tầrcaon Sâqhtrm chậilpvm rãbqohi trácuwio bàficli, “đupxbi vềgfrz lấcslry, tôcslri chờnchd đupxbưimirssfec, mang nhiềgfrzu đupxbếzxkbn đupxbâqhtry.”

Chu Thâqhtrn: “…”

Tầrcaon Sâqhtrm giưimirơuffbng mắjxstt nhìigzwn cậilpvu ta, trầrcaom giọthjkng nóxvngi: “Muốxfnmn tôcslri đupxbưimira cậilpvu vềgfrz?”

Chu Thâqhtrn vộuhfti vàficlng lắjxstc đupxbrcaou: “khôcslrng cầrcaon khôcslrng cầrcaon, em bảyjzco Tầrcaon Ninh đupxbi cùagcing làficl đupxbưimirssfec rồihrdi!”

Chu Thâqhtrn lôcslri képjbqo Tầrcaon Ninh đupxbi, hia ngưimirnchdi vừnwewa ra đupxbếzxkbn cửowhka đupxbãbqoh muốxfnmn đupxbácuwinh mộuhftt trậilpvn, Chu Thâqhtrn đupxbácuwi Tầrcaon Ninh: “Mẹnchdxvng đupxbgfrzu do cácuwii chủbpif ýbjyi ôcslri thiu củbpifa màficly, liêupxbn luỵckgp tao!”

Tầrcaon Ninh biếzxkbt vậilpvy đupxbãbqoh chẳhhjmng làficlm: “Tôcslri màficl biếzxkbt sẽamkf nghiêupxbm trọthjkng nhưimir vậilpvy, lúsvqhc trưimirnwewc đupxbãbqoh chẳhhjmng giựnsxvt giâqhtry cậilpvu.”

Chu Thâqhtrn: “Đtmldgfrzu làficl nóxvngi bậilpvy! mộuhftt lácuwit nữsvqha phảyjzci làficlm sao bâqhtry giờnchd? thậilpvt sựnsxv phảyjzci uốxfnmng sao?”

Tầrcaon Ninh: “Thua thìigzw uốxfnmng, khôcslrng thìigzw cậilpvu nghĩajohxvng biệhystn phácuwip khácuwic sao? Đtmldêupxbm nay phảyjzci làficlm khổywvd bạhtrxn gácuwiimộuhftt chúsvqht rồihrdi.”

Chu Thâqhtrn chưimira hếzxkbt giậilpvn lạhtrxi đupxbhtrxp cậilpvu ta mộuhftt cácuwii.

Chửowhki thềgfrz mộuhftt tiếzxkbng! Khi dễqygu ngưimirnchdi đupxbuhftc thâqhtrn nhưimir anh.

Sau khi lêupxbn xe, Chu Thâqhtrn nghĩajoh mộuhftt chúsvqht rồihrdi nóxvngi: “Cóxvng thểsazwficlm bộuhft trêupxbn đupxbưimirnchdng xảyjzcy ra tai nạhtrxn xe cộuhftigzwigzw đupxbóxvng, sau đupxbóxvng khôcslrng cầrcaon tớnwewi nữsvqha khôcslrng?”

Tầrcaon Ninh liếzxkbc mắjxstt nhìigzwn cậilpvu ta mộuhftt cácuwii: “Cácuwii gìigzw đupxbếzxkbn sẽamkf đupxbếzxkbn, đupxbnwewng nghĩajoh lừnwewa anh Sâqhtrm, bằpvkyng khôcslrng kếzxkbt cụupxbc còcpidn thảyjzcm hạhtrxi hơuffbn.”

mộuhftt giờnchd sau, Chu Thâqhtrn cùagcing Tầrcaon Ninh mang rưimirssfeu đupxbếzxkbn, khôcslrng dácuwim mang nhiềgfrzu, chỉpjbq mang hai bìigzwnh.

Tầrcaon Sâqhtrm lưimirnchdm mộuhftt cácuwii, khôcslrng nóxvngi gìigzw.

Hai bìigzwnh làficl đupxbbpif.

Nhữsvqhng ngưimirnchdi ởyjzc đupxbâqhtry đupxbgfrzu biếzxkbt đupxbang sảyjzcy ra chuyệhystn gìigzw, ngoạhtrxi trừnwew Chu Thâqhtrn Nhạhtrxc Minh cùagcing Tầrcaon Ninh, nhữsvqhng ngưimirnchdi khácuwic khôcslrng tham dựnsxv, ngồihrdi bêupxbn ngoàficli xem cuộuhftc vui.

Tầrcaon Sâqhtrm ngậilpvm thuốxfnmc lácuwi bắjxstt đupxbrcaou chia bàficli, khóxvngi thuốxfnmc lưimirssfen lờnchd, cảyjzc ngưimirnchdi đupxbrcaoy tàficl khírcao khôcslrng che dấcslru đupxbưimirssfec, lưimirng Chu Thâqhtrn bắjxstt đupxbrcaou đupxbywvd mồihrdcslri lạhtrxnh.

cuwin đupxbrcaou tiêupxbn, Chu Thâqhtrn thua.

Tầrcaon Sâqhtrm cầrcaom bìigzwnh rưimirssfeu sứowhk trắjxstng chậilpvm rãbqohi róxvngt ra ly, hấcslrt cằpvkym chỉpjbq chỉpjbq.

Chu Thâqhtrn thốxfnmng khổywvd vạhtrxn lầrcaon nhìigzwn ly rưimirssfeu kia, anh ta cóxvng thểsazw khôcslrng uốxfnmng khôcslrng?

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.