Bảo Bối Của Tổng Giám Đốc

Chương 634 : Ngoại truyện

    trước sau   
Editor: Chi Misaki

tbkrm mộnjiht nhànlbw trọdozr nhỏrymz, hai ngưdkjjukjki lànlbwm bộnjih nhưdkjj đsssti côtmidng tátwmfc, liềszlyn thuêicwr mộnjiht phònjtqng đssstôtmidi, sau đssstóhedl liềszlyn ngủbtsr trêicwrn mộnjiht chiếqmzfc giưdkjjukjkng...

Mụbbwbc Thiêicwrn Thànlbwnh lầfkftn nànlbwy cóhedl vẻaoxo ôtmidn nhu hơcwldn, côtmidng tátwmfc chuẩuemjn bịtbkrokbong rấzmyit tốkllkt, cátwmfi gìtbkr cầfkftn cóhedlokbong cóhedl, nhưdkjjng Văkyfcn Sâtbkrm vẫemuin rấzmyit đssstau, bấzmyit quátwmf so vớtfzii lầfkftn trưdkjjtfzic thìtbkr tốkllkt hơcwldn nhiềszlyu rồomgci.

kyfcn qua lăkyfcn lạaoxoi cũokbong mộnjiht giờukjk, rốkllkt cụbbwbc cũokbong kếqmzft thúcxxgc, Văkyfcn Sâtbkrm thởbcvanlbwi nhẹbptw nhõpxaam mộnjiht hơcwldi. Mụbbwbc Thiêicwrn Thànlbwnh nằnsjwm xuốkllkng bêicwrn cạaoxonh anh, nghỉtrpt ngơcwldi mộnjiht hồomgci, liềszlyn xoay ngưdkjjukjki lạaoxoi khẽlepr cắtfzin bảgqao vai Văkyfcn Sâtbkrm, tay khẽleprtbkrn vêicwr đssstiểqmzfm đssstrymz đssstrymz trưdkjjtfzic ngựcckbc anh: “Vẫemuin kiêicwrn trìtbkr sao?”

kyfcn Sâtbkrm nheo mắtfzit lạaoxoi, cóhedl chúcxxgt sợlyow. Lầfkftn trưdkjjtfzic anh nghỉtrpt ngơcwldi rấzmyit lâtbkru, thiếqmzfu chúcxxgt nữszlya thìtbkr mấzmyit nửmfxma cátwmfi mạaoxong.

Mụbbwbc Thiêicwrn Thànlbwnh xoay ngưdkjjukjki đssstèukjk anh: “Ai kêicwru em lựcckba chọdozrn con đssstưdkjjukjkng nànlbwy? Dầfkftn dầfkftn rồomgci sẽlepr quen.”


“Dầfkftn dầfkftn sẽlepr quen?” Văkyfcn Sâtbkrm ngu ngốkllkc lặvexdp lạaoxoi. Cóhedl ýhedltbkr? Cònjtqn cóhedl vềszly sau sao? Dùtrpt cho lànlbw mộnjiht năkyfcm, hai năkyfcm, cũokbong sẽlepr khôtmidng phảgqaoi lànlbwwnlgi mãwnlgi. Đleprúcxxgng vậckdty, tạaoxoi sao lạaoxoi thànlbwnh ra thếqmzfnlbwy a?

Anh nhìtbkrn Mụbbwbc Thiêicwrn Thànlbwnh, chậckdtm rãwnlgi cụbbwbp mắtfzit xuốkllkng. Thôtmidi thôtmidi, lànlbw anh chủbtsr đssstnjihng đsssti trêicwru chọdozrc ngưdkjjukjki ta... Chờukjk cậckdtu ấzmyiy chátwmfn ngấzmyiy anh rồomgci, mộnjiht mìtbkrnh anh chịtbkru đssstcckbng cũokbong đssstưdkjjlyowc.

Mụbbwbc Thiêicwrn Thànlbwnh cúcxxgi đssstfkftu, môtmidi cậckdtu khẽlepr chạaoxom vànlbwo môtmidi anh. Môtmidi anh run lêicwrn, khẽlepr mởbcva. Đleprfkftu lưdkjjwnlgi Mụbbwbc Thiêicwrn Thànlbwnh liềszlyn chui vànlbwo, cùtrptng anh dâtbkry dưdkjja mộnjiht chỗdozr.

Lạaoxoi mộnjiht phen **, Mụbbwbc Thiêicwrn Thànlbwnh nghỉtrpt ngơcwldi mộnjiht lúcxxgc, liềszlyn đssstojunng dậckdty mặvexdc quầfkftn átwmfo.

kyfcn Sâtbkrm cầfkftm lấzmyiy chăkyfcn, ngóhedln tay run rẩuemjy. Đleprâtbkry lànlbw nhưdkjj thếqmzfnlbwo? Ngủbtsr xong liềszlyn đsssti? A... Anh cũokbong chỉtrpt xứojunng nhưdkjj vậckdty mànlbw thôtmidi.

Mụbbwbc Thiêicwrn Thànlbwnh mặvexdc quầfkftn átwmfo tửmfxm tếqmzf, ngồomgci đssstếqmzfn bêicwrn giưdkjjukjkng, cầfkftm tay anh. Loạaoxoi ôtmidn nhu nànlbwy... Lànlbwm cho trátwmfi tim ngưdkjjukjki ta cũokbong trởbcvaicwrn ấzmyim átwmfp, Văkyfcn Sâtbkrm cóhedl chúcxxgt kílbuhch đssstnjihng nhìtbkrn cậckdtu.

Cậckdtu cóhedl chúcxxgt khôtmidng tựcckb nhiêicwrn nóhedli: “Lầfkftn trưdkjjtfzic... Em khôtmidng thểqmzf trátwmfch tôtmidi.”

“Tôtmidi khôtmidng trátwmfch cậckdtu.” Văkyfcn Sâtbkrm muốkllkn ngồomgci dậckdty.

Mụbbwbc Thiêicwrn Thànlbwnh ấzmyin anh trởbcva vềszly: “Tôtmidi cũokbong khôtmidng phảgqaoi ra nưdkjjtfzic ngoànlbwi đssstqmzf du họdozrc, bìtbkrnh thưdkjjukjkng đssstszlyu mộnjiht năkyfcm, hai năkyfcm, thậckdtm chílbuhnlbwkyfcm năkyfcm cũokbong khôtmidng trởbcva lạaoxoi. Nếqmzfu cóhedl trởbcva lạaoxoi, cũokbong khôtmidng ởbcva đssstưdkjjlyowc vànlbwi ngànlbwy. Bấzmyit quátwmf... Tôtmidi sẽlepr khôtmidng tìtbkrm ngưdkjjukjki đssstànlbwn ôtmidng khátwmfc, cũokbong sẽlepr khôtmidng tìtbkrm ngưdkjjukjki phụbbwb nữszly khátwmfc. Tôtmidi khôtmidng chắtfzic chắtfzin khi nànlbwo mọdozri chuyệedmfn mớtfzii ổtfzin đsssttbkrnh lạaoxoi, nếqmzfu em nguyệedmfn ýhedl, thìtbkrbcva chỗdozrnlbwy chờukjktmidi. Nếqmzfu em đsssti tìtbkrm ngưdkjjukjki khátwmfc, vậckdty thìtbkrhedli cho tôtmidi biếqmzft, tôtmidi khôtmidng muốkllkn chạaoxom phảgqaoi ngưdkjjukjki mànlbw ngưdkjjukjki khátwmfc đssstãwnlg chạaoxom qua.”

kyfcn Sâtbkrm kílbuhch đssstnjihng đssstếqmzfn toànlbwn thâtbkrn run rẩuemjy.

Mụbbwbc Thiêicwrn Thànlbwnh thu tay: “ Em cẩuemjn thậckdtn suy nghĩckdt đsssti.”

kyfcn Sâtbkrm bắtfzit lấzmyiy tay cậckdtu: “Chúcxxgng ta! Cậckdtu...”

Mụbbwbc Thiêicwrn Thànlbwnh cầfkftm tay anh, hung hăkyfcng nắtfzim chặvexdt “Đleprâtbkry chílbuhnh lànlbw em nóhedli, nếqmzfu em dátwmfm câtbkru tam đssstátwmfp tứojun... Tôtmidi sẽlepr đssstqmzf cho bốkllkn ngưdkjjukjki lànlbwm chếqmzft em! Em kéckdto tôtmidi đsssti trêicwrn con đssstưdkjjukjkng nànlbwy...Tôtmidi biếqmzft lầfkftn trưdkjjtfzic cóhedl chúcxxgt ngoan đssstnjihc đssstkllki vớtfzii em, vềszly sau lạaoxoi cànlbwng khôtmidng cóhedl nhiềszlyu thờukjki gian bồomgci em, cũokbong chỉtrpthedl thểqmzf... Chỉtrpthedl thểqmzf chung thủbtsry vớtfzii mộnjiht ngưdkjjukjki. Nếqmzfu đssstomgcng ýhedl, cảgqao đssstukjki nànlbwy tôtmidi nguyệedmfn ýhedlbcvatrptng em.”


“Đleprưdkjjlyowc...” Văkyfcn Sâtbkrm ngồomgci xuốkllkng, ôtmidm cậckdtu, “Thựcckbc xin lỗdozri...”

Mụbbwbc Thiêicwrn Thànlbwnh vỗdozr vỗdozr vai anh, đssstqmzf cho anh nằnsjwm xuốkllkng.

kyfcn Sâtbkrm nhìtbkrn anh: “Thiêicwrn Dưdkjjơcwldng bảgqaoo anh ởbcvaicwrn ngoànlbwi cẩuemjn thậckdtn chúcxxgt, anh... Nhấzmyit đsssttbkrnh phảgqaoi cẩuemjn thậckdtn đssstzmyiy.”

Mụbbwbc Thiêicwrn Thànlbwnh liếqmzfc anh mộnjiht cátwmfi, nằnsjwm xuốkllkng bêicwrn cạaoxonh anh, ôtmidm anh vànlbwo trong ngựcckbc: “Anh sẽlepr.”

Qua mộnjiht lúcxxgc lâtbkru sau, Văkyfcn Sâtbkrm hỏrymzi: “Anh khôtmidng đsssti nữszlya hảgqao?”

“Uh`m, ởbcvatrptng em.”

kyfcn Sâtbkrm nởbcva nụbbwbdkjjukjki.

Mộnjiht giờukjk sau, Văkyfcn Sâtbkrm ngủbtsr thiếqmzfp đsssti. Đlepriệedmfn thoạaoxoi Mụbbwbc Thiêicwrn Thànlbwnh liềszlyn đsssttfzi chuôtmidng, cậckdtu vộnjihi vànlbwng tiếqmzfp: “Ưzeyphm?”

“Mụbbwbc Thiêicwrn Thànlbwnh chúcxxgckdtm xe anh đsssti đssstâtbkru rồomgci hảgqao?!” Mụbbwbc Thiêicwrn Dưdkjjơcwldng gànlbwo théckdtt, kỳfkft thậckdtt lànlbw sợlyow cậckdtu látwmfi xe loạaoxon xạaoxo, lạaoxoi xảgqaoy ra chuyệedmfn ngoànlbwi ýhedl muốkllkn thôtmidi.

“Em ởbcvatrptng vớtfzii Văkyfcn Sâtbkrm.” Mụbbwbc Thiêicwrn Thànlbwnh nóhedli.

“A....” Mụbbwbc Thiêicwrn Dưdkjjơcwldng thởbcva phànlbwo mộnjiht hơcwldi, nghe đssstếqmzfn bêicwrn kia cựcckbc kỳfkft an tĩckdtnh, hẳnjtqn lànlbw khôtmidng cóhedltbkry ra chuyệedmfn gìtbkr xằnsjwng bậckdty đsssti.

Mụbbwbc Thiêicwrn Thànlbwnh néckdtm qua mộnjiht trátwmfi bom: “Em ngủbtsr vớtfzii cậckdtu ấzmyiy.”

“Hửmfxm?” Mụbbwbc Thiêicwrn Dưdkjjơcwldng sửmfxmng sốkllkt, khôtmidng cóhedl nghe ra “Chúcxxghedli cátwmfi gìtbkr?”


“Uh`m... Anh cẩuemjn thậckdtn suy nghĩckdt, lànlbwtwmfi anh đssstang nghĩckdt đssstếqmzfn đssstzmyiy.”

Mụbbwbc Thiêicwrn Dưdkjjơcwldng trợlyown mắtfzit, chếqmzft lặvexdng, látwmft sau liềszlyn gầfkftm lêicwrn: “Con mẹbptwhedl, chúcxxg đssstang ởbcva đssstâtbkru?!”

Mụbbwbc Thiêicwrn Thànlbwnh bátwmfo đsssttbkra chỉtrpt, đssstqmzf đssstiệedmfn thoạaoxoi di đssstnjihng xuốkllkng, cưdkjjukjki cưdkjjukjki, hôtmidn mộnjiht chúcxxgt lêicwrn vai Văkyfcn Sâtbkrm. Khôtmidng bao lâtbkru, liềszlyn nghe đssstếqmzfn mộnjiht trậckdtn ồomgcn ànlbwo bêicwrn ngoànlbwi, sau đssstóhedl cửmfxma phònjtqng cậckdtu liềszlyn bịtbkr đssstátwmfkyfcng.

Cậckdtu nghe thấzmyiy giọdozrng nóhedli củbtsra ôtmidng chủbtsr, vộnjihi vànlbwng nhảgqaoy xuốkllkng quấzmyin ngưdkjjukjki dấzmyiu đsssti, sau đssstóhedl mớtfzii chạaoxoy đsssti mởbcva cửmfxma.

Mụbbwbc Thiêicwrn Dưdkjjơcwldng thởbcva hồomgcng hộnjihc nhìtbkrn cậckdtu, đssstuemjy cậckdtu ra đsssti vànlbwo trong phònjtqng, nhấzmyic hai cátwmfi chăkyfcn lêicwrn nhìtbkrn mộnjiht chúcxxgt....Trêicwrn giưdkjjukjkng khôtmidng cóhedl ai, cóhedl ngưdkjjukjki ngủbtsrbcva đssstâtbkry mớtfzii lạaoxo chứojun!

Mụbbwbc Thiêicwrn Thànlbwnh ởbcvaicwrn ngoànlbwi nóhedli vớtfzii ôtmidng chủbtsr: “Khôtmidng cóhedl việedmfc gìtbkr, lànlbw anh trai tôtmidi cóhedl việedmfc gấzmyip tìtbkrm tôtmidi.”

Đleprem ôtmidng chủbtsr đssstuổtfzii đsssti rồomgci, Văkyfcn Sâtbkrm cũokbong vừzjhma lúcxxgc thứojunc dậckdty, nhìtbkrn thấzmyiy Mụbbwbc Thiêicwrn Dưdkjjơcwldng đssstojunng ởbcva trong phònjtqng, liềszlyn cảgqao kinh.

Mụbbwbc Thiêicwrn Thànlbwnh ấzmyin anh vềszly trêicwrn giưdkjjukjkng, đsssttfzip lạaoxoi chăkyfcn cho anh: “Khôtmidng cóhedl việedmfc gìtbkr, em ngủbtsr đsssti.” Sau đssstóhedltmidi Mụbbwbc Thiêicwrn Dưdkjjơcwldng ra ngoànlbwi.

Mụbbwbc Thiêicwrn Dưdkjjơcwldng hílbuht sâtbkru mộnjiht hơcwldi, đsssti nhanh ra ngoànlbwi, sau khi đsssti ra đssstưdkjjukjkng cátwmfi liềszlyn lao vànlbwo đssstátwmfnh ngưdkjjukjki.

Mụbbwbc Thiêicwrn Thànlbwnh bịtbkr trúcxxgng hai phátwmft, nóhedli vớtfzii anh trai: “Anh giúcxxgp em coi chừzjhmng cậckdtu ấzmyiy, đssstzjhmng đssstqmzf cho cậckdtu ấzmyiy thôtmidng đssstomgcng cùtrptng ngưdkjjukjki đssstànlbwn ôtmidng khátwmfc, đssstànlbwn bànlbw lạaoxoi cànlbwng khôtmidng đssstưdkjjlyowc.” Nếqmzfu nhưdkjj bịtbkr phụbbwb nữszly bẻaoxo thẳnjtqng thìtbkrokbong thậckdtt đssstátwmfng buồomgcn rồomgci.

Mụbbwbc Thiêicwrn Dưdkjjơcwldng lạaoxoi lao vànlbwo đssstátwmfnh. Mụbbwbc Thiêicwrn Thànlbwnh đssstãwnlg bịtbkr đssstátwmfnh vànlbwi quảgqao liềszlyn quay ra đssstátwmfnh lạaoxoi.

Hai anh em đssstátwmfnh nhau hồomgci lâtbkru, mớtfzii ngồomgci lêicwrn lan can. Mụbbwbc Thiêicwrn Dưdkjjơcwldng vôtmid luậckdtn nhưdkjj thếqmzfnlbwo cũokbong khôtmidng thểqmzf chấzmyip nhậckdtn đssstưdkjjlyowc, nghỉtrpt ngơcwldi mộnjiht lúcxxgc, lạaoxoi đssstuemjy Mụbbwbc Thiêicwrn Thànlbwnh ngãwnlg trêicwrn mặvexdt đssstzmyit, đssstátwmfnh thêicwrm mấzmyiy quyềszlyn nữszlya.

Mụbbwbc Thiêicwrn Thànlbwnh nóhedli: “Nếqmzfu đssstãwnlg bắtfzit đssstfkftu rồomgci cũokbong khôtmidng thểqmzf bộnjihi tìtbkrnh bạaoxoc nghĩckdta a...”


Mụbbwbc Thiêicwrn Dưdkjjơcwldng vừzjhma muốkllkn đssstátwmfnh, lầfkftn nànlbwy cậckdtu liềszlyn néckdt trátwmfnh.

Mụbbwbc Thiêicwrn Dưdkjjơcwldng hỏrymzi: “Chúcxxg bắtfzit đssstfkftu từzjhm khi nànlbwo?”

“Khụbbwb...” Mụbbwbc Thiêicwrn Thànlbwnh cúcxxgi đssstfkftu, “Anh cảgqaom thấzmyiy...Cậckdtu ấzmyiy cóhedl thểqmzf bịtbkr éckdtp sao?”

Mụbbwbc Thiêicwrn Dưdkjjơcwldng gầfkftm théckdtt: “Chílbuhnh chúcxxgnlbwm loạaoxon thìtbkrokbong thôtmidi đsssti, lạaoxoi cònjtqn kéckdto ngưdkjjukjki khátwmfc xuốkllkng nưdkjjtfzic?!”

“Cậckdtu ấzmyiy đssstomgcng ýhedl.” Mụbbwbc Thiêicwrn Thànlbwnh nóhedli.

“...”

“Dùtrpt sao cũokbong cònjtqn trẻaoxo, trưdkjjtfzic cứojun nhưdkjj vậckdty đsssti. Chuyệedmfn vềszly sau, thìtbkr sau nànlbwy hãwnlgy tílbuhnh.” Mụbbwbc Thiêicwrn Thànlbwnh biếqmzft, anh cậckdtu lànlbw nghĩckdt đssstếqmzfn chuyệedmfn nốkllki dõpxaai tôtmidng đssstưdkjjukjkng....

Mụbbwbc Thiêicwrn Dưdkjjơcwldng đssstau đssstfkftu gầfkftn chếqmzft, em trai anh khátwmfc ngưdkjjukjki cũokbong thôtmidi, đssstszlyu đssstãwnlg đssstqmzf cho nóhedl đsssti Dong Binh huấzmyin luyệedmfn rồomgci! Hiệedmfn tạaoxoi đsssttbkrnh hưdkjjtfzing tìtbkrnh dụbbwbc cũokbong thay đsssttfzii... Thậckdtt con mẹbptwhedl! Chúcxxg ngủbtsr liềszlyn ngủbtsr, vụbbwbng trộnjihm ngủbtsr thìtbkrokbong thôtmidi đsssti, vìtbkrtwmfi gìtbkrnjtqn phảgqaoi bátwmfo cho anh biếqmzft?!

cwldn nữszlya ngànlbwy, Mụbbwbc Thiêicwrn Dưdkjjơcwldng mớtfzii quay đssstfkftu lạaoxoi, đssstátwmfnh giátwmf cậckdtu từzjhm đssstfkftu đssstếqmzfn châtbkrn mộnjiht lầfkftn: “Chúcxxgnlbw...Ởjqbx trêicwrn?”

“Vôtmid nghĩckdta!” Dùtrptkyfcn Sâtbkrm cóhedl muốkllkn lànlbwm côtmidng, hiệedmfn tạaoxoi cũokbong khôtmidng cóhedl khảgqaokyfcng rồomgci.

“Đleprưdkjjlyowc rồomgci.” Mụbbwbc Thiêicwrn Dưdkjjơcwldng vỗdozr vỗdozr vai cậckdtu, “Anh giúcxxgp chúcxxg che dấzmyiu. Khôtmidng! Anh lànlbw khôtmidng biếqmzft gìtbkr cảgqao! Vạaoxon nhấzmyit bịtbkr ôtmidng nộnjihi phátwmft hiệedmfn, chúcxxgokbong đssstzjhmng kéckdto anh xuốkllkng nưdkjjtfzic!”

“Cảgqaom ơcwldn anh!” Mụbbwbc Thiêicwrn Thànlbwnh cưdkjjukjki nóhedli, phủbtsri môtmidng nghĩckdt muốkllkn vềszly khátwmfch sạaoxon, đssstnjiht nhiêicwrn nóhedli, “Cátwmfi kia... Anh đssstqmzf cho cậckdtu ấzmyiy nghỉtrpt ngơcwldi hai ngànlbwy đsssti.”

Mụbbwbc Thiêicwrn Dưdkjjơcwldng gầfkftm théckdtt: “Chúcxxgcxxgt ngay cho anh!”


Mụbbwbc Thiêicwrn Thànlbwnh lậckdtp tứojunc lăkyfcn trởbcva vềszly phònjtqng, átwmfnh mắtfzit Văkyfcn Sâtbkrm phứojunc tạaoxop nhìtbkrn cậckdtu. Cậckdtu bĩckdtu môtmidi, nhảgqaoy lêicwrn giưdkjjukjkng.

kyfcn Sâtbkrm nhìtbkrn cậckdtu: “Anh, anh ấzmyiy...”

“Khôtmidng cầfkftn phảgqaoi quan tâtbkrm đssstếqmzfn anh ấzmyiy.” Mụbbwbc Thiêicwrn Thànlbwnh nóhedli, “Anh xin nghỉtrpt hai ngànlbwy cho em rồomgci.”

“...” Mặvexdt Văkyfcn Sâtbkrm đssstrymz rựcckbc lêicwrn, nhưdkjjng cũokbong chỉtrpthedl thểqmzf chấzmyip nhậckdtn. Ngànlbwy mai phỏrymzng chừzjhmng anh mànlbw đsssti lànlbwm liềszlyn bịtbkr lộnjih, nếqmzfu xin phéckdtp rồomgci, liềszlyn nghỉtrpt ngơcwldi thậckdtt tốkllkt vậckdty.

Tay Mụbbwbc Thiêicwrn Thànlbwnh trưdkjjlyowt xuốkllkng eo anh: “Ngànlbwy mai anh liềszlyn đsssti, khôtmidng biếqmzft khi nànlbwo mớtfzii vềszly a. Em lạaoxoi đssstưdkjjlyowc nghỉtrpt ngơcwldi hai ngànlbwy, khôtmidng bằnsjwng...”

“Uh`m...” Văkyfcn Sâtbkrm bịtbkr cậckdtu sờukjk, nhịtbkrn khôtmidng đssstưdkjjlyowc kêicwru lêicwrn mộnjiht tiếqmzfng đssstau đsssttfzin, thâtbkrn thểqmzfokbong nhịtbkrn khôtmidng đssstưdkjjlyowc vặvexdn vẹbptwo.

“Xem ra, phảgqaoi lànlbwm thêicwrm vànlbwi lầfkftn nữszlya, chúcxxgng ta mớtfzii cóhedl khoátwmfi hoạaoxot a...”

“Anh...” Văkyfcn Sâtbkrm bắtfzit lấzmyiy tay cậckdtu, “Anh cóhedl vẻaoxo rấzmyit cóhedl kinh nghiệedmfm...”

Lầfkftn đssstfkftu tiêicwrn anh cònjtqn rấzmyit cứojunng rắtfzin, hôtmidm nay lạaoxoi...

“Ghen a?” Mụbbwbc Thiêicwrn Thànlbwnh cưdkjjukjki nhẹbptw, “Cònjtqn khôtmidng phảgqaoi lànlbwtbkr em. Nghe anh trai nóhedli, em phảgqaoi sốkllkt đssstếqmzfn vànlbwi ngànlbwy. Yêicwrn tâtbkrm, bêicwrn ngoànlbwi anh khôtmidng cóhedl ai, nhưdkjjng muốkllkn lànlbwm cho em thoảgqaoi mátwmfi...”

“Thiêicwrn Thànlbwnh...” Văkyfcn Sâtbkrm cảgqaom đssstnjihng ôtmidm anh, “Cảgqaom ơcwldn anh...Em... Em cũokbong sẽlepr khôtmidng cóhedl ngưdkjjukjki khátwmfc.”

“Đlepróhedlnlbw đssstiềszlyu đssstưdkjjơcwldng nhiêicwrn....Nếqmzfu khôtmidng phảgqaoi vậckdty... Hừzjhm ~ “

Truyệedmfn cựcckbc hay mớtfzii:,- 2.-3.-4.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.