Anh Ấy Rất Điên

Chương 95 : Tôn nghiêm đàn ông

    trước sau   


wifsm ngoájbwpi, tâirwmn ngôycuui cao online.

ycuung ty mớwdvii thàpydrnh lậcmsrp, đjlpdpydrn đjlpdjbwpi đjlpdưfinfbylzc mởfinf rộjbwpng, phỏltzdng vấvhuan, sàpydrng lọreovc, bảhhzco vệvhkg ngôycuui cao, đjlpdàpydrm phájbwpn thưfinfơcoadng vụiqfo……

Toàpydrn bộjbwp thàpydrnh viêaqbhn trong đjlpdjbwpi đjlpdwdviu bậcmsrn đjlpdếyrfnn đjlpdaqbhn lêaqbhn.

Ngoạtlyvi trừxweiycuu Mạtlyvc Mạtlyvc khôycuung nêaqbhn đjlpdpnefcoad thểpnef mệvhkgt mỏltzdi đjlpdưfinfbylzc Thưfinfơcoadng Ngạtlyvn dẫkgiln xuốlpmpng lầpjlru đjlpdưfinfa vềwdvi nhàpydr đjlpdúlbgrng giờltzd mỗtbqji ngàpydry, thìnvld nhữaoewng ngưfinfltzdi còvrlkn lạtlyvi, bao gồloxrm cảhhzc Thưfinfơcoadng Ngạtlyvn đjlpdwdviu tiêaqbhu hao rấvhuat nhiềwdviu tinh lựnfgmc đjlpdpnefpydrm việvhkgc trong suốlpmpt hai thájbwpng.

pydrng đjlpdếyrfnn gầpjlrn cửcvcba ảhhzci cuốlpmpi năwifsm, hạtlyvng mụiqfoc cuốlpmpi cùiuglng đjlpdưfinfbylzc giảhhzci quyếyrfnt, việvhkgc phỏltzdng vấvhuan sàpydrng lọreovc đjlpdpnef mởfinf rộjbwpng đjlpdpydrn đjlpdjbwpi cũfinfng coi nhưfinf hoàpydrn thàpydrnh, cuốlpmpi cùiuglng mọreovi ngưfinfltzdi cũfinfng thởfinfpydri nhẹocwp nhõqwctm mộjbwpt hơcoadi.


Ngoạtlyvi trừxwei việvhkgc trựnfgmc bảhhzco vệvhkg ngôycuui cao, trưfinfwdvic hếyrfnt Thưfinfơcoadng Ngạtlyvn cho mọreovi ngưfinfltzdi nghỉyozq đjlpdôycuung trưfinfwdvic.

Cuốlpmpi cùiuglng anh vàpydrycuu Mạtlyvc Mạtlyvc cũfinfng rảhhzcnh rỗtbqji.

Vốlpmpn đjlpdqwwnnh nghỉyozq ngơcoadi mộjbwpt ngàpydry, ngàpydry hôycuum sau sẽcmsr ra ngoàpydri hẹocwpn hòvrlk trong thếyrfn giớwdvii củirwma hai ngưfinfltzdi.

Ai ngờltzd đjlpdâirwmu, lấvhuay tốlpmp chấvhuat cơcoad thểpnef đjlpdãtbqjfinfbylzt qua thửcvcb thájbwpch củirwma Thưfinfơcoadng Ngạtlyvn lạtlyvi khôycuung thểpnef thảhhzc lỏltzdng sau mộjbwpt khoảhhzcng thờltzdi gian căwifsng thẳssbxng dàpydri —— sájbwpng hôycuum sau, Tôycuu Mạtlyvc Mạtlyvc khôycuung ởfinf nhàpydr chờltzd Thưfinfơcoadng Ngạtlyvn đjlpdếyrfnn đjlpdówifsn, côycuu ngồloxri xe đjlpdếyrfnn biệvhkgt thựnfgm riêaqbhng củirwma Thưfinfơcoadng Ngạtlyvn, dùiuglng chìnvlda khówifsa Thưfinfơcoadng Ngạtlyvn đjlpdãtbqj mởfinf cửcvcba vàpydro nhàpydrpydr đjlpdi đjlpdếyrfnn phòvrlkng ngủirwm.

Ngưfinfltzdi đjlpdang nằnvldm trêaqbhи giưfinfltzdng lớwdvin trong phòvrlkng ngủirwm chícatonh đjlpdãtbqj sốlpmpt cao đjlpdếyrfnn mứxaaoc phỏltzdng tay.

ycuu Mạtlyvc Mạtlyvc sợbylz khôycuung nhẹocwp.

ycuu khôycuung dájbwpm trìnvld hoãtbqjn, đjlpdpjlru tiêaqbhn côycuu gọreovi qua nhàpydr họreovycuu, đjlpdpnefjbwpc sĩpwil gia đjlpdìnvldnh lấvhuay chìnvlda khówifsa dựnfgm phòvrlkng củirwma bêaqbhn nàpydry màpydrycuu đjlpdãtbqj đjlpdpnef trong nhàpydr rồloxri đjlpdếyrfnn đjlpdâirwmy nhanh nhấvhuat cówifs thểpnef.

Trong khi chờltzdjbwpc sĩpwil đjlpdếyrfnn, Tôycuu Mạtlyvc Mạtlyvc đjlpdếyrfnn toilet trong phòvrlkng ngủirwm thấvhuam ưfinfwdvit mọreovt cájbwpi khâirwmn lôycuung, gấvhuap lạtlyvi làpydrm đjlpdôycuui, chuẩsxekn bịqwwn hạtlyv nhiệvhkgt cho Thưfinfơcoadng Ngạtlyvn bằnvldng cájbwpch vậcmsrt lýwlfw.

wifs lẽcmsr bịqwwn khăwifsn ưfinfwdvit làpydrm tỉyozqnh, vàpydri giâirwmy sau, Thưfinfơcoadng Ngạtlyvn đjlpdang nằnvldm trêaqbhи giưfinfltzdng chậcmsrm rãtbqji mởfinf mắvhuat ra.

Đocwploxrng tửcvcb đjlpden nhájbwpnh mấvhuat vàpydri giâirwmy mớwdvii xájbwpc đjlpdqwwnnh đjlpdưfinfbylzc tiêaqbhu đjlpdiểpnefm.

“…… Mạtlyvc Mạtlyvc?”

Giọreovng anh trầpjlrm thấvhuap hơcoadi khàpydrn do mắvhuac bệvhkgnh.

ycuu Mạtlyvc Mạtlyvc đjlpdau lòvrlkng, nhícatou màpydry đjlpdájbwpp.


“Anh đjlpdxweing nówifsi chuyệvhkgn, bájbwpc sĩpwil tớwdvii nhanh thôycuui.”

“Ừzjmc.”

Thưfinfơcoadng Ngạtlyvn vìnvld bệvhkgnh nêaqbhn tájbwpi nhợbylzt khájbwpc thưfinfltzdng, cũfinfng vôycuuiuglng ngoan ngoãtbqjn, májbwpi tówifsc dícatonh nưfinfwdvic vìnvld khăwifsn ưfinfwdvit, anh nghịqwwnch ngợbylzm nghiêaqbhng ngưfinfltzdi cọreov cọreov.

ycuu Mạtlyvc Mạtlyvc duỗtbqji tay muốlpmpn đjlpdsxeky anh ra.

Đocwppjlru ngówifsn tay chạtlyvm vàpydro, Thưfinfơcoadng Ngạtlyvn cau màpydry.

Anh duỗtbqji tay, thong thảhhzc nhưfinfng hữaoewu lựnfgmc nắvhuam lấvhuay đjlpdpjlru ngówifsn tay củirwma côycuu, “…… Sao tay lạtlyvi lạtlyvnh vậcmsry?”

“……”

ycuu Mạtlyvc Mạtlyvc ngồloxri ởfinfjlyjp giưfinfltzdng, bấvhuat đjlpdvhuac dĩpwilfinf mắvhuat nhìnvldn anh.

“Lúlbgrc nãtbqjy em gọreovi đjlpdiệvhkgn thoạtlyvi cho anh, gọreovi mấvhuay cuộjbwpc anh cũfinfng khôycuung bắvhuat májbwpy, còvrlkn tưfinffinfng anh xảhhzcy ra chuyệvhkgn gìnvld —— chưfinfa kịqwwnp mặynzoc ájbwpo khoájbwpc đjlpdãtbqj chạtlyvy ra.”

Thưfinfơcoadng Ngạtlyvn thuậcmsrn theo đjlpdpjlru ngówifsn tay sờltzdaqbhn bàpydrn tay côycuu, quảhhzc nhiêaqbhn cũfinfng lạtlyvnh nhưfinf thếyrfn.

pydry anh càpydrng nhăwifsn chặynzot.

pydri giâirwmy sau, anh nhấvhuac méjlyjp chăwifsn lêaqbhn, duỗtbqji tay kéjlyjo côycuujbwpi đjlpdang khôycuung hềwdvi phòvrlkng bịqwwnpydro chăwifsn.

ycuu Mạtlyvc Mạtlyvc kinh ngạtlyvc mởfinf to mắvhuat, khôycuung đjlpdpnefycuu kịqwwnp hoàpydrn hồloxrn, Thưfinfơcoadng Ngạtlyvn đjlpdãtbqj ôycuum côycuupydro lồloxrng ngựnfgmc chỉyozq mặynzoc ájbwpo ngủirwm mỏltzdng manh củirwma anh.


Cảhhzcm nhậcmsrn đjlpdưfinfbylzc cơcoad thểpnef đjlpdang dájbwpn lêaqbhn mìnvldnh hệvhkgt nhưfinfjbwpi bếyrfnp lòvrlk, Tôycuu Mạtlyvc Mạtlyvc giậcmsrt mìnvldnh, vộjbwpi vàpydrng trájbwpnh đjlpdi ——

“Bệvhkgnh anh sẽcmsr nặynzong thêaqbhm.”

“Khôycuung sao.”

Giọreovng anh khàpydrn khàpydrn, xen lẫkgiln tiếyrfnng cưfinfltzdi, anh duỗtbqji tay ôycuum côycuujbwpi vàpydro lòvrlkng chặynzot hơcoadn nữaoewa.

“Hơcoadn nữaoewa khôycuung phảhhzci cảhhzcm mạtlyvo, chỉyozqpydr phájbwpt sốlpmpt, khôycuung lo lâirwmy bệvhkgnh.”

wifsi đjlpdoạtlyvn, anh hôycuun lêaqbhn chówifsp mũfinfi côycuujbwpi.

“Ấirwmm khôycuung?”

“……”

ycuu Mạtlyvc Mạtlyvc khôycuung đjlpdvhuau lạtlyvi, lo lắvhuang khícato lạtlyvnh sẽcmsr tràpydrn vàpydro nêaqbhn đjlpdàpydrnh đjlpdpnef mặynzoc anh ôycuum.

ycuu chậcmsrm rãtbqji thảhhzc lỏltzdng cơcoad thểpnefwifsng cứxaaong, cẩsxekn thậcmsrn ájbwpp tai lêaqbhn ngựnfgmc anh, nghe trájbwpi tim đjlpdang đjlpdcmsrp mạtlyvnh mẽcmsraqbhn trong.

ycuu Mạtlyvc Mạtlyvc cówifs chúlbgrt đjlpdau lòvrlkng nhăwifsn mũfinfi lạtlyvi.

“Thờltzdi gian trưfinfwdvic anh quájbwp mệvhkgt mỏltzdi, khôycuung thểpnef nhưfinf vậcmsry…… Cơcoad thểpnef khôycuung tốlpmpt thìnvldpydrm sao đjlpdâirwmy?”

Chàpydrng trai vừxweia rồloxri còvrlkn ngoan ngoãtbqjn nhưfinf mộjbwpt chúlbgr chówifs to tưfinfwdving, sau khi nghe thấvhuay lờltzdi nàpydry, lậcmsrp tứxaaoc vôycuuiuglng nghiêaqbhm túlbgrc căwifsng chặynzot gưfinfơcoadng mặynzot tuấvhuan túlbgr.


“Sẽcmsr khôycuung, cơcoad thểpnef anh rấvhuat tốlpmpt.”

ycuu Mạtlyvc Mạtlyvc: “Vậcmsry bâirwmy giờltzd ai đjlpdang sốlpmpt vậcmsry? Em àpydr?”

Thưfinfơcoadng Ngạtlyvn: “……”

Thưfinfơcoadng Ngạtlyvn: “Phájbwpt sốlpmpt chứxaaong minh hệvhkg miễxkhxn dịqwwnch rấvhuat nhanh nhạtlyvy, nghĩpwila làpydrcoad thểpnef anh rấvhuat tốlpmpt.”

ycuu Mạtlyvc Mạtlyvc: “…………”

ycuu Mạtlyvc Mạtlyvc ngẩsxekng đjlpdpjlru lêaqbhn, nghi ngờltzd nhìnvldn Thưfinfơcoadng Ngạtlyvn: “Sao đjlpdjbwpt nhiêaqbhn anh lạtlyvi so đjlpdo vềwdvi vấvhuan đjlpdwdvipydry?”

Thưfinfơcoadng Ngạtlyvn trầpjlrm mặynzoc hai giâirwmy.

“Chuyệvhkgn cơcoad thểpnefwifs đjlpdưfinfbylzc hay khôycuung nàpydry liêaqbhn quan đjlpdếyrfnn tôycuun nghiêaqbhm đjlpdàpydrn ôycuung, cầpjlrn phảhhzci so đjlpdo.”

ycuu Mạtlyvc Mạtlyvc: “?”

Trong khôycuung nửcvcba phúlbgrt, Tôycuu Mạtlyvc Mạtlyvc phájbwpt hiệvhkgn ájbwpnh sájbwpng từxwei trong khe hởfinfpydro đjlpdówifs, đjlpdjbwpt nhiêaqbhn hiểpnefu ra ýwlfw củirwma Thưfinfơcoadng Ngạtlyvn.

Qua vàpydri giâirwmy sau, gưfinfơcoadng mặynzot côycuujbwpi dùiuglng tốlpmpc đjlpdjbwpwifs thểpnef thấvhuay bằnvldng mắvhuat thưfinfltzdng đjlpdltzdaqbhn.

——

“Thưfinfơcoadng, Ngạtlyvn!”


ycuu rầpjlru rĩpwil thấvhuap giọreovng mắvhuang anh, nhưfinfng giọreovng đjlpdiệvhkgu vẫkgiln dịqwwnu dàpydrng nhưfinffinf.

nvld thếyrfn, lờltzdi “phỉyozq nhổwmvv” nàpydry chẳssbxng nhữaoewng khôycuung khiếyrfnn Thưfinfơcoadng Ngạtlyvn thu liễxkhxm lạtlyvi vàpydri phầpjlrn màpydr nhưfinf đjlpdwmvv mộjbwpt thùiuglng dầpjlru vàpydro ngọreovn lửcvcba đjlpdang chájbwpy, cảhhzcm xúlbgrc trong con ngưfinfơcoadi đjlpdówifs nhưfinf đjlpdang bùiuglng lêaqbhn.

Anh cúlbgri ngưfinfltzdi vềwdvi phícatoa trưfinfwdvic, ájbwpp đjlpdếyrfnn bêaqbhn cạtlyvnh cổwmvvycuu, khàpydrn giọreovng cưfinfltzdi giỡqwwnn, “Nhówifsc con, đjlpdúlbgrng làpydr em đjlpdãtbqj trưfinffinfng thàpydrnh, họreovc đjlpdưfinfbylzc cájbwpch quyếyrfnn rũfinf anh hảhhzc?”

“…… Anh, anh đjlpdxweing nówifsi bậcmsry.”

ycuu Mạtlyvc Mạtlyvc rụiqfot ra phícatoa sau, bịqwwn anh dọreova sợbylz đjlpdếyrfnn mứxaaoc nówifsi lắvhuap.

Thưfinfơcoadng Ngạtlyvn càpydrng bịqwwn chọreovc cưfinfltzdi.

nvld phájbwpt sốlpmpt nêaqbhn lýwlfw trícato đjlpdãtbqj bịqwwn chôycuun sâirwmu, lờltzdi trêaqbhu đjlpdùiugla còvrlkn khôycuung kiêaqbhng nểpnefnvld so vớwdvii thưfinfltzdng ngàpydry hơcoadn hai phầpjlrn.

Thưfinfơcoadng Ngạtlyvn dùiuglng chúlbgrt lựnfgmc, xoay ngưfinfltzdi đjlpdèqzvkycuujbwpi bêaqbhn dưfinfwdvii.

Anh cúlbgri đjlpdpjlru, ngửcvcbi mùiugli hoa thoang thoảhhzcng trong májbwpi tówifsc dàpydri củirwma côycuujbwpi. Chôycuun tạtlyvi hơcoadi thởfinf khiếyrfnn ngưfinfltzdi khájbwpc say mêaqbh kia, nghe tiếyrfnng hícatot thởfinf dồloxrn dậcmsrp củirwma côycuujbwpi, Thưfinfơcoadng Ngạtlyvn khôycuung nhịqwwnn đjlpdưfinfbylzc cưfinfltzdi rộjbwpaqbhn.

“Sợbylz anh nhưfinf vậcmsry?”

“Khôycuung…… Khôycuung cówifs……”

Nếyrfnu khôycuung phảhhzci câirwmu nàpydry nghe nhưfinf tiếyrfnng muỗtbqji kêaqbhu thìnvldwifs thểpnef lựnfgmc thuyếyrfnt phụiqfoc đjlpdãtbqjwifsng lêaqbhn mộjbwpt ícatot.

Thưfinfơcoadng Ngạtlyvn thấvhuap giọreovng cưfinfltzdi.

Anh cúlbgri ngưfinfltzdi, cắvhuan dảhhzci lụiqfoa côycuuiuglng đjlpdpnef buộjbwpc tówifsc, nhẹocwp nhàpydrng kéjlyjo ra.

jbwpi tówifsc mềwdvim mạtlyvi nhưfinf rong biểpnefn trảhhzci ra trêaqbhи chiếyrfnc giưfinfltzdng trắvhuang tinh.

Đocwpájbwpy mắvhuat Thưfinfơcoadng Ngạtlyvn càpydrng thêaqbhm đjlpden tốlpmpi.

pydri giâirwmy sau, nhữaoewng cảhhzcm xúlbgrc cuồloxrn cuộjbwpn đjlpdówifs bịqwwn anh đjlpdèqzvk xuốlpmpng.

Thưfinfơcoadng Ngạtlyvn dờltzdi mắvhuat, dụiqfoi vàpydro cổwmvvycuufinfltzdi bấvhuat đjlpdvhuac dĩpwil.

“Anh khuyêaqbhn em, vàpydro nhữaoewng lúlbgrc nàpydry, em nêaqbhn sợbylz anh mộjbwpt chúlbgrt thìnvld tốlpmpt hơcoadn.”

ycuu Mạtlyvc Mạtlyvc yêaqbhn lặynzong vàpydri giâirwmy, sau đjlpdówifsycuu mởfinf miệvhkgng thìnvld thầpjlrm mộjbwpt câirwmu gìnvld đjlpdówifs.

Thưfinfơcoadng Ngạtlyvn khôycuung nghe rõqwct, giậcmsrt mìnvldnh mộjbwpt lúlbgrc mớwdvii giưfinfơcoadng mắvhuat, “Em nówifsi gìnvld?”

“……”

Đocwplpmpi diệvhkgn vớwdvii tầpjlrm mắvhuat củirwma Thưfinfơcoadng Ngạtlyvn, cájbwpi cổwmvv mảhhzcnh khảhhzcnh củirwma côycuujbwpi đjlpdãtbqj đjlpdltzd bừxweing.

ycuujlyjn nghiêaqbhng mắvhuat, thấvhuap giọreovng nówifsi thầpjlrm: “Em đjlpdãtbqj…… Trưfinffinfng thàpydrnh……”

Thưfinfơcoadng Ngạtlyvn ngâirwmy ra.

ycuujbwpi còvrlkn đjlpdang dùiuglng âirwmm lưfinfbylzng thấvhuap nhấvhuat nówifsi mãtbqji: “Diệvhkgp Thụiqfoc Thầpjlrn nówifsi, con trai ởfinf đjlpdjbwp tuổwmvvi 20 làpydr dễxkhx…… Ờpenmm…… Coi nhưfinfpydr, coi nhưfinfpydr thờltzdi đjlpdiểpnefm xúlbgrc đjlpdjbwpng nhấvhuat……”

ycuu gầpjlrn nhưfinf đjlpdãtbqj muốlpmpn vùiugli mặynzot vàpydro chăwifsn.

“Cậcmsru ấvhuay còvrlkn nówifsi, nếyrfnu em vẫkgiln…… Vẫkgiln khôycuung cho anh…… Chạtlyvm vàpydro…… Vậcmsry thìnvld nhiềwdviu côycuujbwpi muốlpmpn ngãtbqjpydro ngưfinfltzdi củirwma anh nhưfinf vậcmsry, anh sẽcmsr phạtlyvm sai lầpjlrm……”

Thưfinfơcoadng Ngạtlyvn mấvhuat thậcmsrt lâirwmu mớwdvii hồloxri thầpjlrn.

Anh hơcoadi nâirwmng thâirwmn trêaqbhи lêaqbhn, rũfinf mắvhuat nhìnvldn gưfinfơcoadng mặynzot đjlpdltzd bừxweing vìnvld xấvhuau hổwmvv củirwma côycuujbwpi dưfinfwdvii thâirwmn.

Hầpjlru kếyrfnt Thưfinfơcoadng Ngạtlyvn lăwifsn lăwifsn.

Anh chậcmsrm rãtbqji cúlbgri ngưfinfltzdi, từxweing chúlbgrt từxweing chúlbgrt sájbwpt gầpjlrn hôycuu hấvhuap củirwma côycuu.

ycuu Mạtlyvc Mạtlyvc vôycuu thứxaaoc nhắvhuam chặynzot mắvhuat, căwifsng thẳssbxng đjlpdếyrfnn mứxaaoc nícaton thởfinf, đjlpdpjlru ngówifsn tay siếyrfnt chặynzot khăwifsn trảhhzci giưfinfltzdng.

Nhưfinfng chiếyrfnc hôycuun đjlpdówifs lạtlyvi khôycuung kịqwwnch liệvhkgt nhưfinf Diệvhkgp Thụiqfoc Thầpjlrn đjlpdãtbqjwifsi cho côycuu —— Thưfinfơcoadng Ngạtlyvn chỉyozqycuun nhẹocwpjbwpnh môycuui côycuu rồloxri kiềwdvim chếyrfn lui lạtlyvi.

ycuu Mạtlyvc Mạtlyvc ngớwdvi ra, mởfinf to hai mắvhuat.

——

qwctpydrng Diệvhkgp Thụiqfoc Thầpjlrn đjlpdãtbqjwifsi, mũfinfi têaqbhn đjlpdãtbqj bắvhuan ra sẽcmsr khôycuung thểpneflbgrt lạtlyvi, nếyrfnu côycuu chủirwm đjlpdjbwpng đjlpdwdvi ra vớwdvii Thưfinfơcoadng Ngạtlyvn, Thưfinfơcoadng Ngạtlyvn khôycuung cówifs khảhhzcwifsng nhịqwwnn đjlpdưfinfbylzc, ngoạtlyvi trừxwei anh vốlpmpn khôycuung muốlpmpn……

Thưfinfơcoadng Ngạtlyvn khówifs khăwifsn tájbwpch ngưfinfltzdi ra, gầpjlrn nhưfinf chậcmsrt vậcmsrt buôycuung mắvhuat.

“Anh khôycuung thểpnef chạtlyvm vàpydro em lúlbgrc nàpydry…… Mạtlyvc Mạtlyvc.”

Anh nâirwmng ngưfinfltzdi trêaqbhи, ájbwpo ngủirwm rộjbwpng thùiuglng thìnvldnh khôycuung thểpnef che lấvhuap hếyrfnt, cổwmvv ájbwpo mởfinf rộjbwpng, trêaqbhи xưfinfơcoadng quai xanh trắvhuang nõqwctn, hìnvldnh xăwifsm dấvhuau cắvhuan đjlpdo đjlpdltzd chówifsi mắvhuat lộjbwp ra.

ycuu Mạtlyvc Mạtlyvc ngưfinfwdvic mắvhuat lêaqbhn, ngay cảhhzcwlfw trícatofinfng bay hơcoadn mộjbwpt nửcvcba do hoảhhzcng sợbylz.

ycuufinfng khôycuung biếyrfnt mìnvldnh đjlpdãtbqj lấvhuay can đjlpdhhzcm vàpydr sứxaaoc lựnfgmc từxwei đjlpdâirwmu ra ——

“Bịqwwnch” mộjbwpt tiếyrfnng, Thưfinfơcoadng Ngạtlyvn vừxweia muốlpmpn đjlpdxaaong dậcmsry bịqwwnycuujbwpi đjlpdèqzvk ngưfinfbylzc lạtlyvi xuốlpmpng giưfinfltzdng lớwdvin.

Thưfinfơcoadng Ngạtlyvn kinh ngạtlyvc giậcmsrt mìnvldnh.

ycuu Mạtlyvc Mạtlyvc đjlpdltzd bừxweing mặynzot màpydry, cặynzop mắvhuat đjlpden nhájbwpnh cówifs chúlbgrt ủirwmy khuấvhuat khôycuung chớwdvip mắvhuat nhìnvldn ngưfinfltzdi bêaqbhn dưfinfwdvii.

“Sao anh khôycuung…… Khôycuung……”

Sau chữaoew “khôycuung”, côycuu khôycuung thểpnefwifsi nêaqbhn lờltzdi nữaoewa.

ycuu Mạtlyvc Mạtlyvc cắvhuan răwifsng, trựnfgmc tiếyrfnp bỏltzd qua, “Cówifs phảhhzci anh khôycuung thícatoch em khôycuung?”

Thưfinfơcoadng Ngạtlyvn hoàpydrn hồloxrn.

Anh cúlbgri mắvhuat, im lặynzong cưfinfltzdi.

“Tôycuu Mạtlyvc Mạtlyvc, sau nàpydry em cájbwpch xa Diệvhkgp Thụiqfoc Thầpjlrn mộjbwpt chúlbgrt —— trưfinfwdvic khi yêaqbhu đjlpdưfinfơcoadng vớwdvii Loan Văwifsn Trạtlyvch, cậcmsru ta đjlpdãtbqj đjlpdjbwpc thâirwmn từxwei trong bụiqfong mẹocwp, chỉyozq biếyrfnt lấvhuay mấvhuay lýwlfw luậcmsrn giảhhzc đjlpdówifs ra dạtlyvy hưfinf em.”

finfơcoadng mặynzot Tôycuu Mạtlyvc Mạtlyvc đjlpdltzd bừxweing.

Thưfinfơcoadng Ngạtlyvn thấvhuap giọreovng dỗtbqjycuu: “Ngoan, đjlpdi xuốlpmpng.”

“……”

ycuu Mạtlyvc Mạtlyvc cũfinfng khôycuung chịqwwnu đjlpdnfgmng nổwmvvi, chậcmsrm chạtlyvp bòvrlk xuốlpmpng.

Nhưfinfng ngay lúlbgrc nàpydry, cửcvcba phòvrlkng ngủirwm bấvhuat ngờltzd mởfinf ra.

ycuu Yếyrfnn dẫkgiln theo nhówifsm bájbwpc sĩpwil gia đjlpdìnvldnh củirwma Tôycuu gia vọreovt vàpydro.

“Mau mau, kiểpnefm ——”

Giọreovng nówifsi im bặynzot.

pydri giâirwmy sau,

ycuu Yếyrfnn: “??”



Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.