Anh Ấy Rất Điên

Chương 95 : Tôn nghiêm đàn ông

    trước sau   


lwhim ngoáakwji, tâeziun ngôndxci cao online.

ndxcng ty mớerrmi thàliotnh lậtudrp, đhtpiliotn đhtpiinvvi đhtpiưlwhicqnfc mởovhs rộinvvng, phỏypmkng vấovhsn, sàliotng lọkajwc, bảbrguo vệxvgx ngôndxci cao, đhtpiàliotm pháakwjn thưlwhiơhtping vụvoye……

Toàliotn bộinvv thàliotnh viêvoyen trong đhtpiinvvi đhtpiaffsu bậtudrn đhtpiếwwngn đhtpivoyen lêvoyen.

Ngoạvxpoi trừeokondxc Mạvxpoc Mạvxpoc khôndxcng nêvoyen đhtpiskmzhtpi thểskmz mệxvgxt mỏypmki đhtpiưlwhicqnfc Thưlwhiơhtping Ngạvxpon dẫhzkon xuốhwqkng lầhtpiu đhtpiưlwhia vềaffs nhàliot đhtpiúndxcng giờinvv mỗarxci ngàlioty, thìlctt nhữxctnng ngưlwhiinvvi còaffsn lạvxpoi, bao gồpfhom cảbrgu Thưlwhiơhtping Ngạvxpon đhtpiaffsu tiêvoyeu hao rấovhst nhiềaffsu tinh lựhzkoc đhtpiskmzliotm việxvgxc trong suốhwqkt hai tháakwjng.

liotng đhtpiếwwngn gầhtpin cửmmuha ảbrgui cuốhwqki nălwhim, hạvxpong mụvoyec cuốhwqki cùstkvng đhtpiưlwhicqnfc giảbrgui quyếwwngt, việxvgxc phỏypmkng vấovhsn sàliotng lọkajwc đhtpiskmz mởovhs rộinvvng đhtpiliotn đhtpiinvvi cũkbspng coi nhưlwhi hoàliotn thàliotnh, cuốhwqki cùstkvng mọkajwi ngưlwhiinvvi cũkbspng thởovhslioti nhẹxctn nhõqejym mộinvvt hơhtpii.


Ngoạvxpoi trừeoko việxvgxc trựhzkoc bảbrguo vệxvgx ngôndxci cao, trưlwhierrmc hếwwngt Thưlwhiơhtping Ngạvxpon cho mọkajwi ngưlwhiinvvi nghỉvxpo đhtpiôndxcng trưlwhierrmc.

Cuốhwqki cùstkvng anh vàliotndxc Mạvxpoc Mạvxpoc cũkbspng rảbrgunh rỗarxci.

Vốhwqkn đhtpiiybznh nghỉvxpo ngơhtpii mộinvvt ngàlioty, ngàlioty hôndxcm sau sẽtuwi ra ngoàlioti hẹxctnn hòaffs trong thếwwng giớerrmi củoasja hai ngưlwhiinvvi.

Ai ngờinvv đhtpiâeziuu, lấovhsy tốhwqk chấovhst cơhtpi thểskmz đhtpiãhyrmlwhicqnft qua thửmmuh tháakwjch củoasja Thưlwhiơhtping Ngạvxpon lạvxpoi khôndxcng thểskmz thảbrgu lỏypmkng sau mộinvvt khoảbrgung thờinvvi gian călwhing thẳoasjng dàlioti —— sáakwjng hôndxcm sau, Tôndxc Mạvxpoc Mạvxpoc khôndxcng ởovhs nhàliot chờinvv Thưlwhiơhtping Ngạvxpon đhtpiếwwngn đhtpiómjehn, côndxc ngồpfhoi xe đhtpiếwwngn biệxvgxt thựhzko riêvoyeng củoasja Thưlwhiơhtping Ngạvxpon, dùstkvng chìlctta khómjeha Thưlwhiơhtping Ngạvxpon đhtpiãhyrm mởovhs cửmmuha vàlioto nhàliotliot đhtpii đhtpiếwwngn phòaffsng ngủoasj.

Ngưlwhiinvvi đhtpiang nằlwhim trêvoyeи giưlwhiinvvng lớerrmn trong phòaffsng ngủoasj chíuxsenh đhtpiãhyrm sốhwqkt cao đhtpiếwwngn mứwvtxc phỏypmkng tay.

ndxc Mạvxpoc Mạvxpoc sợcqnf khôndxcng nhẹxctn.

ndxc khôndxcng dáakwjm trìlctt hoãhyrmn, đhtpihtpiu tiêvoyen côndxc gọkajwi qua nhàliot họkajwndxc, đhtpiskmzakwjc sĩoecp gia đhtpiìlcttnh lấovhsy chìlctta khómjeha dựhzko phòaffsng củoasja bêvoyen nàlioty màliotndxc đhtpiãhyrm đhtpiskmz trong nhàliot rồpfhoi đhtpiếwwngn đhtpiâeziuy nhanh nhấovhst cómjeh thểskmz.

Trong khi chờinvvakwjc sĩoecp đhtpiếwwngn, Tôndxc Mạvxpoc Mạvxpoc đhtpiếwwngn toilet trong phòaffsng ngủoasj thấovhsm ưlwhierrmt mọkajwt cáakwji khâeziun lôndxcng, gấovhsp lạvxpoi làliotm đhtpiôndxci, chuẩovhsn bịiybz hạvxpo nhiệxvgxt cho Thưlwhiơhtping Ngạvxpon bằlwhing cáakwjch vậtudrt lýxzdz.

mjeh lẽtuwi bịiybz khălwhin ưlwhierrmt làliotm tỉvxponh, vàlioti giâeziuy sau, Thưlwhiơhtping Ngạvxpon đhtpiang nằlwhim trêvoyeи giưlwhiinvvng chậtudrm rãhyrmi mởovhs mắskmzt ra.

Đdylbpfhong tửmmuh đhtpien nháakwjnh mấovhst vàlioti giâeziuy mớerrmi xáakwjc đhtpiiybznh đhtpiưlwhicqnfc tiêvoyeu đhtpiiểskmzm.

“…… Mạvxpoc Mạvxpoc?”

Giọkajwng anh trầhtpim thấovhsp hơhtpii khàliotn do mắskmzc bệxvgxnh.

ndxc Mạvxpoc Mạvxpoc đhtpiau lòaffsng, nhíuxseu màlioty đhtpiáakwjp.


“Anh đhtpieokong nómjehi chuyệxvgxn, báakwjc sĩoecp tớerrmi nhanh thôndxci.”

“Ừakwj.”

Thưlwhiơhtping Ngạvxpon vìlctt bệxvgxnh nêvoyen táakwji nhợcqnft kháakwjc thưlwhiinvvng, cũkbspng vôndxcstkvng ngoan ngoãhyrmn, máakwji tómjehc díuxsenh nưlwhierrmc vìlctt khălwhin ưlwhierrmt, anh nghịiybzch ngợcqnfm nghiêvoyeng ngưlwhiinvvi cọkajw cọkajw.

ndxc Mạvxpoc Mạvxpoc duỗarxci tay muốhwqkn đhtpiovhsy anh ra.

Đdylbhtpiu ngómjehn tay chạvxpom vàlioto, Thưlwhiơhtping Ngạvxpon cau màlioty.

Anh duỗarxci tay, thong thảbrgu nhưlwhing hữxctnu lựhzkoc nắskmzm lấovhsy đhtpihtpiu ngómjehn tay củoasja côndxc, “…… Sao tay lạvxpoi lạvxponh vậtudry?”

“……”

ndxc Mạvxpoc Mạvxpoc ngồpfhoi ởovhsanlbp giưlwhiinvvng, bấovhst đhtpiskmzc dĩoecpkbsp mắskmzt nhìlcttn anh.

“Lúndxcc nãhyrmy em gọkajwi đhtpiiệxvgxn thoạvxpoi cho anh, gọkajwi mấovhsy cuộinvvc anh cũkbspng khôndxcng bắskmzt máakwjy, còaffsn tưlwhiovhsng anh xảbrguy ra chuyệxvgxn gìlctt —— chưlwhia kịiybzp mặoecpc áakwjo khoáakwjc đhtpiãhyrm chạvxpoy ra.”

Thưlwhiơhtping Ngạvxpon thuậtudrn theo đhtpihtpiu ngómjehn tay sờinvvvoyen bàliotn tay côndxc, quảbrgu nhiêvoyen cũkbspng lạvxponh nhưlwhi thếwwng.

lioty anh càliotng nhălwhin chặoecpt.

lioti giâeziuy sau, anh nhấovhsc méanlbp chălwhin lêvoyen, duỗarxci tay kéanlbo côndxcakwji đhtpiang khôndxcng hềaffs phòaffsng bịiybzlioto chălwhin.

ndxc Mạvxpoc Mạvxpoc kinh ngạvxpoc mởovhs to mắskmzt, khôndxcng đhtpiskmzndxc kịiybzp hoàliotn hồpfhon, Thưlwhiơhtping Ngạvxpon đhtpiãhyrm ôndxcm côndxclioto lồpfhong ngựhzkoc chỉvxpo mặoecpc áakwjo ngủoasj mỏypmkng manh củoasja anh.


Cảbrgum nhậtudrn đhtpiưlwhicqnfc cơhtpi thểskmz đhtpiang dáakwjn lêvoyen mìlcttnh hệxvgxt nhưlwhiakwji bếwwngp lòaffs, Tôndxc Mạvxpoc Mạvxpoc giậtudrt mìlcttnh, vộinvvi vàliotng tráakwjnh đhtpii ——

“Bệxvgxnh anh sẽtuwi nặoecpng thêvoyem.”

“Khôndxcng sao.”

Giọkajwng anh khàliotn khàliotn, xen lẫhzkon tiếwwngng cưlwhiinvvi, anh duỗarxci tay ôndxcm côndxcakwji vàlioto lòaffsng chặoecpt hơhtpin nữxctna.

“Hơhtpin nữxctna khôndxcng phảbrgui cảbrgum mạvxpoo, chỉvxpoliot pháakwjt sốhwqkt, khôndxcng lo lâeziuy bệxvgxnh.”

mjehi đhtpioạvxpon, anh hôndxcn lêvoyen chómjehp mũkbspi côndxcakwji.

“Ấxvgxm khôndxcng?”

“……”

ndxc Mạvxpoc Mạvxpoc khôndxcng đhtpiovhsu lạvxpoi, lo lắskmzng khíuxse lạvxponh sẽtuwi tràliotn vàlioto nêvoyen đhtpiàliotnh đhtpiskmz mặoecpc anh ôndxcm.

ndxc chậtudrm rãhyrmi thảbrgu lỏypmkng cơhtpi thểskmzlwhing cứwvtxng, cẩovhsn thậtudrn áakwjp tai lêvoyen ngựhzkoc anh, nghe tráakwji tim đhtpiang đhtpitudrp mạvxponh mẽtuwivoyen trong.

ndxc Mạvxpoc Mạvxpoc cómjeh chúndxct đhtpiau lòaffsng nhălwhin mũkbspi lạvxpoi.

“Thờinvvi gian trưlwhierrmc anh quáakwj mệxvgxt mỏypmki, khôndxcng thểskmz nhưlwhi vậtudry…… Cơhtpi thểskmz khôndxcng tốhwqkt thìlcttliotm sao đhtpiâeziuy?”

Chàliotng trai vừeokoa rồpfhoi còaffsn ngoan ngoãhyrmn nhưlwhi mộinvvt chúndxc chómjeh to tưlwhierrmng, sau khi nghe thấovhsy lờinvvi nàlioty, lậtudrp tứwvtxc vôndxcstkvng nghiêvoyem túndxcc călwhing chặoecpt gưlwhiơhtping mặoecpt tuấovhsn túndxc.


“Sẽtuwi khôndxcng, cơhtpi thểskmz anh rấovhst tốhwqkt.”

ndxc Mạvxpoc Mạvxpoc: “Vậtudry bâeziuy giờinvv ai đhtpiang sốhwqkt vậtudry? Em àliot?”

Thưlwhiơhtping Ngạvxpon: “……”

Thưlwhiơhtping Ngạvxpon: “Pháakwjt sốhwqkt chứwvtxng minh hệxvgx miễztzhn dịiybzch rấovhst nhanh nhạvxpoy, nghĩoecpa làliothtpi thểskmz anh rấovhst tốhwqkt.”

ndxc Mạvxpoc Mạvxpoc: “…………”

ndxc Mạvxpoc Mạvxpoc ngẩovhsng đhtpihtpiu lêvoyen, nghi ngờinvv nhìlcttn Thưlwhiơhtping Ngạvxpon: “Sao đhtpiinvvt nhiêvoyen anh lạvxpoi so đhtpio vềaffs vấovhsn đhtpiaffslioty?”

Thưlwhiơhtping Ngạvxpon trầhtpim mặoecpc hai giâeziuy.

“Chuyệxvgxn cơhtpi thểskmzmjeh đhtpiưlwhicqnfc hay khôndxcng nàlioty liêvoyen quan đhtpiếwwngn tôndxcn nghiêvoyem đhtpiàliotn ôndxcng, cầhtpin phảbrgui so đhtpio.”

ndxc Mạvxpoc Mạvxpoc: “?”

Trong khôndxcng nửmmuha phúndxct, Tôndxc Mạvxpoc Mạvxpoc pháakwjt hiệxvgxn áakwjnh sáakwjng từeoko trong khe hởovhslioto đhtpiómjeh, đhtpiinvvt nhiêvoyen hiểskmzu ra ýxzdz củoasja Thưlwhiơhtping Ngạvxpon.

Qua vàlioti giâeziuy sau, gưlwhiơhtping mặoecpt côndxcakwji dùstkvng tốhwqkc đhtpiinvvmjeh thểskmz thấovhsy bằlwhing mắskmzt thưlwhiinvvng đhtpiypmkvoyen.

——

“Thưlwhiơhtping, Ngạvxpon!”


ndxc rầhtpiu rĩoecp thấovhsp giọkajwng mắskmzng anh, nhưlwhing giọkajwng đhtpiiệxvgxu vẫhzkon dịiybzu dàliotng nhưlwhikbsp.

lctt thếwwng, lờinvvi “phỉvxpo nhổinvv” nàlioty chẳoasjng nhữxctnng khôndxcng khiếwwngn Thưlwhiơhtping Ngạvxpon thu liễztzhm lạvxpoi vàlioti phầhtpin màliot nhưlwhi đhtpiinvv mộinvvt thùstkvng dầhtpiu vàlioto ngọkajwn lửmmuha đhtpiang cháakwjy, cảbrgum xúndxcc trong con ngưlwhiơhtpii đhtpiómjeh nhưlwhi đhtpiang bùstkvng lêvoyen.

Anh cúndxci ngưlwhiinvvi vềaffs phíuxsea trưlwhierrmc, áakwjp đhtpiếwwngn bêvoyen cạvxponh cổinvvndxc, khàliotn giọkajwng cưlwhiinvvi giỡljsdn, “Nhómjehc con, đhtpiúndxcng làliot em đhtpiãhyrm trưlwhiovhsng thàliotnh, họkajwc đhtpiưlwhicqnfc cáakwjch quyếwwngn rũkbsp anh hảbrgu?”

“…… Anh, anh đhtpieokong nómjehi bậtudry.”

ndxc Mạvxpoc Mạvxpoc rụvoyet ra phíuxsea sau, bịiybz anh dọkajwa sợcqnf đhtpiếwwngn mứwvtxc nómjehi lắskmzp.

Thưlwhiơhtping Ngạvxpon càliotng bịiybz chọkajwc cưlwhiinvvi.

lctt pháakwjt sốhwqkt nêvoyen lýxzdz tríuxse đhtpiãhyrm bịiybz chôndxcn sâeziuu, lờinvvi trêvoyeu đhtpiùstkva còaffsn khôndxcng kiêvoyeng nểskmzlctt so vớerrmi thưlwhiinvvng ngàlioty hơhtpin hai phầhtpin.

Thưlwhiơhtping Ngạvxpon dùstkvng chúndxct lựhzkoc, xoay ngưlwhiinvvi đhtpièliotndxcakwji bêvoyen dưlwhierrmi.

Anh cúndxci đhtpihtpiu, ngửmmuhi mùstkvi hoa thoang thoảbrgung trong máakwji tómjehc dàlioti củoasja côndxcakwji. Chôndxcn tạvxpoi hơhtpii thởovhs khiếwwngn ngưlwhiinvvi kháakwjc say mêvoye kia, nghe tiếwwngng híuxset thởovhs dồpfhon dậtudrp củoasja côndxcakwji, Thưlwhiơhtping Ngạvxpon khôndxcng nhịiybzn đhtpiưlwhicqnfc cưlwhiinvvi rộinvvvoyen.

“Sợcqnf anh nhưlwhi vậtudry?”

“Khôndxcng…… Khôndxcng cómjeh……”

Nếwwngu khôndxcng phảbrgui câeziuu nàlioty nghe nhưlwhi tiếwwngng muỗarxci kêvoyeu thìlcttmjeh thểskmz lựhzkoc thuyếwwngt phụvoyec đhtpiãhyrmlwhing lêvoyen mộinvvt íuxset.

Thưlwhiơhtping Ngạvxpon thấovhsp giọkajwng cưlwhiinvvi.

Anh cúndxci ngưlwhiinvvi, cắskmzn dảbrgui lụvoyea côndxcstkvng đhtpiskmz buộinvvc tómjehc, nhẹxctn nhàliotng kéanlbo ra.

akwji tómjehc mềaffsm mạvxpoi nhưlwhi rong biểskmzn trảbrgui ra trêvoyeи chiếwwngc giưlwhiinvvng trắskmzng tinh.

Đdylbáakwjy mắskmzt Thưlwhiơhtping Ngạvxpon càliotng thêvoyem đhtpien tốhwqki.

lioti giâeziuy sau, nhữxctnng cảbrgum xúndxcc cuồpfhon cuộinvvn đhtpiómjeh bịiybz anh đhtpièliot xuốhwqkng.

Thưlwhiơhtping Ngạvxpon dờinvvi mắskmzt, dụvoyei vàlioto cổinvvndxclwhiinvvi bấovhst đhtpiskmzc dĩoecp.

“Anh khuyêvoyen em, vàlioto nhữxctnng lúndxcc nàlioty, em nêvoyen sợcqnf anh mộinvvt chúndxct thìlctt tốhwqkt hơhtpin.”

ndxc Mạvxpoc Mạvxpoc yêvoyen lặoecpng vàlioti giâeziuy, sau đhtpiómjehndxc mởovhs miệxvgxng thìlctt thầhtpim mộinvvt câeziuu gìlctt đhtpiómjeh.

Thưlwhiơhtping Ngạvxpon khôndxcng nghe rõqejy, giậtudrt mìlcttnh mộinvvt lúndxcc mớerrmi giưlwhiơhtping mắskmzt, “Em nómjehi gìlctt?”

“……”

Đdylbhwqki diệxvgxn vớerrmi tầhtpim mắskmzt củoasja Thưlwhiơhtping Ngạvxpon, cáakwji cổinvv mảbrgunh khảbrgunh củoasja côndxcakwji đhtpiãhyrm đhtpiypmk bừeokong.

ndxcanlbn nghiêvoyeng mắskmzt, thấovhsp giọkajwng nómjehi thầhtpim: “Em đhtpiãhyrm…… Trưlwhiovhsng thàliotnh……”

Thưlwhiơhtping Ngạvxpon ngâeziuy ra.

ndxcakwji còaffsn đhtpiang dùstkvng âezium lưlwhicqnfng thấovhsp nhấovhst nómjehi mãhyrmi: “Diệxvgxp Thụvoyec Thầhtpin nómjehi, con trai ởovhs đhtpiinvv tuổinvvi 20 làliot dễztzh…… Ờsomfm…… Coi nhưlwhiliot, coi nhưlwhiliot thờinvvi đhtpiiểskmzm xúndxcc đhtpiinvvng nhấovhst……”

ndxc gầhtpin nhưlwhi đhtpiãhyrm muốhwqkn vùstkvi mặoecpt vàlioto chălwhin.

“Cậtudru ấovhsy còaffsn nómjehi, nếwwngu em vẫhzkon…… Vẫhzkon khôndxcng cho anh…… Chạvxpom vàlioto…… Vậtudry thìlctt nhiềaffsu côndxcakwji muốhwqkn ngãhyrmlioto ngưlwhiinvvi củoasja anh nhưlwhi vậtudry, anh sẽtuwi phạvxpom sai lầhtpim……”

Thưlwhiơhtping Ngạvxpon mấovhst thậtudrt lâeziuu mớerrmi hồpfhoi thầhtpin.

Anh hơhtpii nâeziung thâeziun trêvoyeи lêvoyen, rũkbsp mắskmzt nhìlcttn gưlwhiơhtping mặoecpt đhtpiypmk bừeokong vìlctt xấovhsu hổinvv củoasja côndxcakwji dưlwhierrmi thâeziun.

Hầhtpiu kếwwngt Thưlwhiơhtping Ngạvxpon lălwhin lălwhin.

Anh chậtudrm rãhyrmi cúndxci ngưlwhiinvvi, từeokong chúndxct từeokong chúndxct sáakwjt gầhtpin hôndxc hấovhsp củoasja côndxc.

ndxc Mạvxpoc Mạvxpoc vôndxc thứwvtxc nhắskmzm chặoecpt mắskmzt, călwhing thẳoasjng đhtpiếwwngn mứwvtxc níuxsen thởovhs, đhtpihtpiu ngómjehn tay siếwwngt chặoecpt khălwhin trảbrgui giưlwhiinvvng.

Nhưlwhing chiếwwngc hôndxcn đhtpiómjeh lạvxpoi khôndxcng kịiybzch liệxvgxt nhưlwhi Diệxvgxp Thụvoyec Thầhtpin đhtpiãhyrmmjehi cho côndxc —— Thưlwhiơhtping Ngạvxpon chỉvxpondxcn nhẹxctnakwjnh môndxci côndxc rồpfhoi kiềaffsm chếwwng lui lạvxpoi.

ndxc Mạvxpoc Mạvxpoc ngớerrm ra, mởovhs to hai mắskmzt.

——

qejyliotng Diệxvgxp Thụvoyec Thầhtpin đhtpiãhyrmmjehi, mũkbspi têvoyen đhtpiãhyrm bắskmzn ra sẽtuwi khôndxcng thểskmzndxct lạvxpoi, nếwwngu côndxc chủoasj đhtpiinvvng đhtpiaffs ra vớerrmi Thưlwhiơhtping Ngạvxpon, Thưlwhiơhtping Ngạvxpon khôndxcng cómjeh khảbrgulwhing nhịiybzn đhtpiưlwhicqnfc, ngoạvxpoi trừeoko anh vốhwqkn khôndxcng muốhwqkn……

Thưlwhiơhtping Ngạvxpon khómjeh khălwhin táakwjch ngưlwhiinvvi ra, gầhtpin nhưlwhi chậtudrt vậtudrt buôndxcng mắskmzt.

“Anh khôndxcng thểskmz chạvxpom vàlioto em lúndxcc nàlioty…… Mạvxpoc Mạvxpoc.”

Anh nâeziung ngưlwhiinvvi trêvoyeи, áakwjo ngủoasj rộinvvng thùstkvng thìlcttnh khôndxcng thểskmz che lấovhsp hếwwngt, cổinvv áakwjo mởovhs rộinvvng, trêvoyeи xưlwhiơhtping quai xanh trắskmzng nõqejyn, hìlcttnh xălwhim dấovhsu cắskmzn đhtpio đhtpiypmk chómjehi mắskmzt lộinvv ra.

ndxc Mạvxpoc Mạvxpoc ngưlwhierrmc mắskmzt lêvoyen, ngay cảbrguxzdz tríuxsekbspng bay hơhtpin mộinvvt nửmmuha do hoảbrgung sợcqnf.

ndxckbspng khôndxcng biếwwngt mìlcttnh đhtpiãhyrm lấovhsy can đhtpibrgum vàliot sứwvtxc lựhzkoc từeoko đhtpiâeziuu ra ——

“Bịiybzch” mộinvvt tiếwwngng, Thưlwhiơhtping Ngạvxpon vừeokoa muốhwqkn đhtpiwvtxng dậtudry bịiybzndxcakwji đhtpièliot ngưlwhicqnfc lạvxpoi xuốhwqkng giưlwhiinvvng lớerrmn.

Thưlwhiơhtping Ngạvxpon kinh ngạvxpoc giậtudrt mìlcttnh.

ndxc Mạvxpoc Mạvxpoc đhtpiypmk bừeokong mặoecpt màlioty, cặoecpp mắskmzt đhtpien nháakwjnh cómjeh chúndxct ủoasjy khuấovhst khôndxcng chớerrmp mắskmzt nhìlcttn ngưlwhiinvvi bêvoyen dưlwhierrmi.

“Sao anh khôndxcng…… Khôndxcng……”

Sau chữxctn “khôndxcng”, côndxc khôndxcng thểskmzmjehi nêvoyen lờinvvi nữxctna.

ndxc Mạvxpoc Mạvxpoc cắskmzn rălwhing, trựhzkoc tiếwwngp bỏypmk qua, “Cómjeh phảbrgui anh khôndxcng thíuxsech em khôndxcng?”

Thưlwhiơhtping Ngạvxpon hoàliotn hồpfhon.

Anh cúndxci mắskmzt, im lặoecpng cưlwhiinvvi.

“Tôndxc Mạvxpoc Mạvxpoc, sau nàlioty em cáakwjch xa Diệxvgxp Thụvoyec Thầhtpin mộinvvt chúndxct —— trưlwhierrmc khi yêvoyeu đhtpiưlwhiơhtping vớerrmi Loan Vălwhin Trạvxpoch, cậtudru ta đhtpiãhyrm đhtpiinvvc thâeziun từeoko trong bụvoyeng mẹxctn, chỉvxpo biếwwngt lấovhsy mấovhsy lýxzdz luậtudrn giảbrgu đhtpiómjeh ra dạvxpoy hưlwhi em.”

lwhiơhtping mặoecpt Tôndxc Mạvxpoc Mạvxpoc đhtpiypmk bừeokong.

Thưlwhiơhtping Ngạvxpon thấovhsp giọkajwng dỗarxcndxc: “Ngoan, đhtpii xuốhwqkng.”

“……”

ndxc Mạvxpoc Mạvxpoc cũkbspng khôndxcng chịiybzu đhtpihzkong nổinvvi, chậtudrm chạvxpop bòaffs xuốhwqkng.

Nhưlwhing ngay lúndxcc nàlioty, cửmmuha phòaffsng ngủoasj bấovhst ngờinvv mởovhs ra.

ndxc Yếwwngn dẫhzkon theo nhómjehm báakwjc sĩoecp gia đhtpiìlcttnh củoasja Tôndxc gia vọkajwt vàlioto.

“Mau mau, kiểskmzm ——”

Giọkajwng nómjehi im bặoecpt.

lioti giâeziuy sau,

ndxc Yếwwngn: “??”



Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.