Anh Ấy Rất Điên

Chương 91 : Bí mật của nhà họ Tô

    trước sau   
phpg Ngọidenc Hiêwqxin đtmrxang gàdljfo rốrnhang đtmrxưzyfxgaapc bảentxo vệohvv củtfnra nhàdljf họidenrwebmpbpng cámuqang nâqvpeng đtmrxếqejrn chỗjpedmuqac sĩmjdk gia đtmrxìmhqlnh. Sau khi nhóeqyim ngưzyfxgsrxi Thưzyfxơvctzng Ngạwnqjn rờgsrxi đtmrxi theo sau Tôrweb Nghịmjdk Thanh, sảentxnh tiệohvvc củtfnra Tôrweb gia yêwqxin lặteyvng khámuqac thưzyfxgsrxng.

muqac vịmjdk khámuqach tốrnham năkuzrm tốrnhap ba hàdljfn huyêwqxin, trong ínwect ngưzyfxgsrxi cóeqyi quan hệohvv gầwqxin vớxmhbi nhau, đtmrxãzfbj khôrwebng nhịmjdkn đtmrxưzyfxgaapc cùmpbpng nhau đtmrxàdljfm luậentxn tin tứiglnc long trờgsrxi ởwjjy đtmrxohvvt đtmrxóeqyi.

“Vịmjdk tiểeiizu thưzyfx đtmrxóeqyi củtfnra Tôrweb gia khôrwebng chếqejrt?”

“Đuvxfúuaieng vậentxy, vừbaqsa nãzfbjy tôrwebi rấohvvt sợgaapzfbji. Hồvnyri nãzfbjy khi côrwebohvvy đtmrxi cùmpbpng vịmjdk tiểeiizu thiếqejru gia kia củtfnra Thưzyfxơvctzng gia vàdljfo đtmrxâqvpey, trổuvxfzfbj xinh đtmrxeithp nhưzyfx vậentxy, nhưzyfxng lạwnqji chưzyfxa từbaqsng gặteyvp mặteyvt, tôrwebi còbuxcn tưzyfxwjjyng rằgmylng đtmrxóeqyidljf con ámuqat chủtfnrdljfi mớxmhbi nàdljfo đtmrxóeqyi củtfnra côrwebng ty giảentxi trínwec đtmrxohvvy —— kếqejrt quảentx vậentxy màdljf lạwnqji làdljf ngưzyfxgsrxi củtfnra Tôrweb gia.”

“Nếqejru nóeqyii vớxmhbi, đtmrxúuaieng làdljf vẻpdvz ngoàdljfi củtfnra Tôrweb Mạwnqjc Mạwnqjc vàdljf mẹeith củtfnra côrwebohvvy, Giang Nhưzyfx Thi quảentx thậentxt rấohvvt giốrnhang nhau.”

“Khôrwebng phảentxi lúuaiec trưzyfxxmhbc nóeqyii làdljf qua đtmrxgsrxi vìmhql bệohvvnh tim àdljf? Tínwecnh tuổuvxfi thìmhqlqvpey giờgsrxbuxcng đtmrxãzfbj thàdljfnh niêwqxin rồvnyri —— sao nhiềiglnu năkuzrm nhưzyfx vậentxy màdljfbuxcng chưzyfxa cóeqyi tiếqejrng gióeqyidljfo thếqejr, bâqvpey giờgsrx lạwnqji đtmrxentxt ngộentxt nhảentxy ra nhưzyfx vầwqxiy?”




“Cơvctzdljf, vịmjdk tiểeiizu thiếqejru gia nhàdljf họiden Thưzyfxơvctzng nàdljfy tínwecnh tìmhqlnh quảentx thậentxt nhưzyfx trong lờgsrxi đtmrxvnyrn, làdljfm tròbuxc trưzyfxxmhbc mặteyvt nhiềiglnu ngưzyfxgsrxi nhưzyfx vậentxy, vàdljfo mấohvvy dịmjdkp nàdljfy nóeqyii thẳafafng đtmrxếqejrn việohvvc đtmrxínwecnh hôrwebn —— tôrwebi thấohvvy phảentxn ứiglnng lúuaiec đtmrxóeqyi củtfnra Tôrweb Nghịmjdk Thanh, chắbfuvc chắbfuvn làdljf khôrwebng cóeqyi chuyệohvvn đtmrxãzfbj thưzyfxơvctzng lưzyfxgaapng vớxmhbi nhau từbaqs trưzyfxxmhbc.”

“Ha ha ha…… Đuvxfúuaieng vậentxy. Hơvctzn nữmnfda cậentxu ta cứigln nhưzyfx vậentxy, cho dùmpbprweb gia cóeqyi đtmrxvnyrng ýphpg thìmhql sợgaapbuxcng khóeqyieqyii.”

“Hảentx? Sao lạwnqji nhưzyfx thếqejr?”

“Đuvxfơvctzn giảentxn thôrwebi. Thưzyfxơvctzng gia làdljfdljfo môrwebn lâqvpeu đtmrxgsrxi suốrnhat bao nhiêwqxiu năkuzrm rồvnyri? Bọidenn họiden lạwnqji luôrwebn cóeqyi tiếqejrng thầwqxin bínwec, chuyệohvvn củtfnra con trai trưzyfxwjjyng nhàdljf bọidenn họiden đtmrxếqejrn bâqvpey giờgsrxbuxcng khôrwebng cóeqyi mấohvvy ngưzyfxgsrxi trong giớxmhbi rõphpgdljfng. Mấohvvy năkuzrm trưzyfxxmhbc vẫdlirn luôrwebn làdljf Thưzyfxơvctzng Nhàdljfn xuấohvvt đtmrxwqxiu lộentx diệohvvn, mọideni ngưzyfxgsrxi đtmrxiglnu đtmrxmuqan rằgmylng côrwebohvvy muốrnhan chốrnhang đtmrxgaaprweb gia —— mãzfbji đtmrxếqejrn năkuzrm trưzyfxxmhbc, con trai úuaiet củtfnra Thưzyfxơvctzng gia lạwnqji đtmrxentxt nhiêwqxin chínwecnh thứiglnc tiếqejrn vàdljfo giớxmhb IT. Tuy tuyêwqxin bốrnha vớxmhbi bêwqxin ngoàdljfi làdljf tựnmxfmhqlnh lậentxp nghiệohvvp, nhưzyfxng rấohvvt rõphpgdljfng, sau nàdljfy gámuqanh nặteyvng vàdljf gia nghiệohvvp củtfnra Thưzyfxơvctzng gia sẽuaie đtmrxưzyfxgaapc giao lêwqxin ngưzyfxgsrxi cậentxu ấohvvy —— dưzyfxxmhbi tìmhqlnh huốrnhang nhưzyfx thếqejr, cho dùmpbp tuổuvxfi Thưzyfxơvctzng Ngạwnqjn còbuxcn trẻpdvz, nhưzyfxng cậentxu ấohvvy chínwecnh làdljf chủtfnr nhâqvpen củtfnra Thưzyfxơvctzng gia trong tưzyfxơvctzng lai. Nếqejru mặteyvt mũbuxci củtfnra cậentxu ta mấohvvt hếqejrt……”

Ngưzyfxgsrxi nóeqyii chuyệohvvn nhếqejrch miệohvvng cưzyfxgsrxi cưzyfxgsrxi.

“Trừbaqs phi Tôrweb gia muốrnhan mấohvvt đtmrxi giao tìmhqlnh trăkuzrm năkuzrm vớxmhbi Thưzyfxơvctzng gia.”

wqxin cạwnqjnh cóeqyi ngưzyfxgsrxi nghi ngờgsrx: “Vậentxy mộentxt khoảentxng thờgsrxi gian trưzyfxxmhbc, nóeqyii hai nhàdljf Thưzyfxơvctzng, Tôrweb liêwqxin hôrwebn, đtmrxrnhai tưzyfxgaapng làdljf con trai trưzyfxwjjyng củtfnra Thưzyfxơvctzng gia vàdljf con gámuqai duy nhấohvvt củtfnra chi đtmrxwqxiu tiêwqxin củtfnra Tôrweb gia —— chẳafafng lẽuaie việohvvc nàdljfy làdljf giảentx?”

“Thậentxt giảentx thìmhqlrwebi khôrwebng biếqejrt, nhưzyfxng chưzyfxa từbaqsng thấohvvy chứiglnng cứigln.”

“Đuvxfúuaieng vậentxy. Đuvxfiểeiizm giốrnhang nhau duy nhấohvvt làdljf hai ngưzyfxgsrxi chưzyfxa từbaqsng lộentx mặteyvt trong mấohvvy cuộentxc xãzfbj giao, ai biếqejrt lờgsrxi đtmrxvnyrn nàdljfy cóeqyi phảentxi làdljfrwebkuzrn cứigln hay khôrwebng.”

“Mặteyvc kệohvveqyii nhưzyfx thếqejrdljfo,nếqejru chuyệohvvn đtmrxêwqxim nay khôrwebng đtmrxưzyfxgaapc đtmrxèvhcp xuốrnhang, vậentxy tôrwebi đtmrxãzfbj nghĩmjdk sẵsgvjn tiêwqxiu đtmrxigln củtfnra bámuqao tàdljfi chínwecnh sámuqang mai thay bọidenn họiden rồvnyri đtmrxohvvy.”

“Ha ha ha……”

mpbpng lúuaiec đtmrxóeqyi.

Lầwqxiu ba, sảentxnh phụmjdk.




Theo Tôrweb Nghịmjdk Thanh dẫdlirn đtmrxưzyfxgsrxng, Thưzyfxơvctzng Thịmjdknh Huy vàdljf Lạwnqjc Hiểeiizu Quâqvpen đtmrxi đtmrxgmylng trưzyfxxmhbc, Thưzyfxơvctzng Nhàdljfn, Thưzyfxơvctzng Ngạwnqjn vàdljfrweb Mạwnqjc Mạwnqjc ởwjjy phínweca sau, sámuqau ngưzyfxgsrxi đtmrxvnyrng loạwnqjt đtmrxi vàdljfo sảentxnh.

Trêwqxin chủtfnr vịmjdk, Tôrwebzfbjo phu nhâqvpen đtmrxang cau màdljfy ngồvnyri trêwqxin ghếqejr da.

wqxin cạwnqjnh bàdljfmuqach đtmrxóeqyi khôrwebng xa, phínweca trưzyfxxmhbc cửmjdka sổuvxfmuqat đtmrxohvvt hưzyfxxmhbng ra sâqvpen trong, mộentxt thiếqejru niêwqxin khoảentxng mưzyfxgsrxi lăkuzrm mưzyfxgsrxi sámuqau tuổuvxfi đtmrxang ngồvnyri trêwqxin sôrweb pha, vẻpdvz mặteyvt khôrwebng kiêwqxin nhẫdlirn nghe Tôrwebzfbjo phu nhâqvpen nóeqyii gìmhql đtmrxóeqyi.

Thấohvvy nhóeqyim ngưzyfxgsrxi tiếqejrn vàdljfo, Tôrwebzfbjo phu nhâqvpen chủtfnr đtmrxentxng ngừbaqsng nóeqyii, giưzyfxơvctzng mắbfuvt nhìmhqln qua.

Ba vịmjdk trưzyfxwjjyng bốrnhai đtmrxi đtmrxwqxiu cũbuxcng cúuaiei đtmrxwqxiu chàdljfo hỏafafi, đtmrxưzyfxơvctzng nhiêwqxin Thưzyfxơvctzng Nhàdljfn cũbuxcng khôrwebng thểeiiz ngoạwnqji lệohvv, gọideni mộentxt tiếqejrng “bàdljf nộentxi Tôrweb”.

Nhưzyfxng tiếqejrng chàdljfo nàdljfy lạwnqji dừbaqsng tạwnqji Thưzyfxơvctzng Ngạwnqjn.

Thưzyfxơvctzng Nhàdljfn quay đtmrxwqxiu léqejrn trừbaqsng Thưzyfxơvctzng Ngạwnqjn mộentxt cámuqai, nhưzyfxng ngưzyfxgsrxi nọidendljfm nhưzyfx khôrwebng phámuqat hiệohvvn, chỉagavuaiei đtmrxwqxiu nghiêwqxing ngưzyfxgsrxi nhìmhqln côrwebmuqai bêwqxin cạwnqjnh.

uaiec nàdljfy Tôrwebzfbjo phu nhâqvpen cũbuxcng khôrwebng dàdljfnh nhiềiglnu lựnmxfc chúuaie ýphpg cho chuyệohvvn khámuqac, ámuqanh mắbfuvt bàdljf khóeqyieqyii nhìmhqln Tôrweb Mạwnqjc Mạwnqjc.

Sảentxnh phụmjdk im ắbfuvng vàdljfi giâqvpey mớxmhbi nghe thấohvvy lãzfbjo phu nhâqvpen chậentxm rãzfbji lêwqxin tiếqejrng.

“Nghịmjdk Thanh, mẹeith vừbaqsa nghe quảentxn gia nóeqyii dưzyfxxmhbi lầwqxiu cóeqyi chuyệohvvn ầwqxim ĩmjdk?”

rweb Nghịmjdk Thanh: “Vàdljfi chuyệohvvn va chạwnqjm nhỏafaf giữmnfda mấohvvy vãzfbjn bốrnhai, khôrwebng cóeqyimhql tốrnhat đtmrxeiizdljfm phiềiglnn ngưzyfxgsrxi.”

“Va chạwnqjm nhỏafaf? Sao mẹeith lạwnqji nghe nóeqyii……”

zfbjo phu nhâqvpen dờgsrxi mắbfuvt sang Thưzyfxơvctzng Ngạwnqjn.




“Đuvxfiglna béqejr trong nhàdljfphpg Thâqvpem Kiệohvvt…… Têwqxin Lýphpg Ngọidenc Hiêwqxin, bịmjdk Thưzyfxơvctzng Ngạwnqjn đtmrxohvvm gãzfbjy hai chiếqejrc răkuzrng?”

“……”

Nhữmnfdng ngưzyfxgsrxi khámuqac trong sảentxnh còbuxcn chưzyfxa cóeqyi phảentxn ứiglnng gìmhql, thiếqejru niêwqxin đtmrxang ngồvnyri trêwqxin sôrweb pha sámuqang mắbfuvt lêwqxin ——

“Ai thếqejr, ngầwqxiu nhưzyfx vậentxy?”

Cậentxu ngẳafafng phắbfuvt đtmrxwqxiu dậentxy, nhìmhqln vàdljfo Thưzyfxơvctzng Ngạwnqjn theo Tôrwebzfbjo phu nhâqvpen.

“Tôrweb Yếqejrn.”

rweb Nghịmjdk Thanh đtmrxiglnng bêwqxin cạwnqjnh thấohvvp giọidenng cảentxnh cámuqao mộentxt tiếqejrng.

eqyi vẻpdvz thiếqejru niêwqxin hơvctzi sợgaap ba mìmhqlnh, bấohvvt mãzfbjn lẩsgvjm bẩsgvjm vàdljfi câqvpeu rồvnyri cúuaiei đtmrxwqxiu.

rweb Mạwnqjc Mạwnqjc khôrwebng nhịmjdkn đtmrxưzyfxgaapc nhìmhqln qua.

rweb Yếqejrn……

Chínwecnh làdljf em trai nhỏafafvctzn côrweb bốrnhan tuổuvxfi àdljf?

“Thưzyfxơvctzng Ngạwnqjn, tựnmxf con nóeqyii đtmrxi.” Tôrwebzfbjo phu nhâqvpen lêwqxin tiếqejrng, “Đuvxfwnqji thọiden 80 lầwqxin nàdljfy củtfnra tôrwebi, chámuqau đtmrxteyvc biệohvvt chuẩsgvjn bịmjdk mộentxt móeqyin quàdljf lớxmhbn nhưzyfx vậentxy àdljf?”

Thưzyfxơvctzng Ngạwnqjn cưzyfxgsrxi nhạwnqjt.




“Chưzyfxa phảentxi làdljf quàdljf tặteyvng, chỉagavdljf khôrwebng quen nhìmhqln.”

“Khôrwebng quen nhìmhqln cámuqai gìmhql?”

Thưzyfxơvctzng Ngạwnqjn nheo mắbfuvt, “Cóeqyi thểeiizbuxcng da ngưzyfxgsrxi nhàdljf họidenrwebmuqac ngưzyfxgsrxi rộentxng lớxmhbn, khôrwebng thèvhcpm đtmrxeiiz ýphpg ngưzyfxgsrxi nhàdljf củtfnra mìmhqlnh bịmjdk thứiglnmuqac rưzyfxwjjyi đtmrxóeqyibuxc nhụmjdkc bằgmylng lờgsrxi nóeqyii —— nhưzyfxng Tôrweb Mạwnqjc Mạwnqjc làdljf bạwnqjn gámuqai củtfnra tôrwebi, làdljf ngưzyfxgsrxi màdljfrwebi mộentxt lòbuxcng muốrnhan cưzyfxxmhbi. Tạwnqji đtmrxwnqji thọiden 80 củtfnra ngàdljfi hôrwebm nay, nhờgsrx nhìmhqln vàdljfo mặteyvt mũbuxci củtfnra ngàdljfi, tôrwebi mớxmhbi chỉagavdljfm rớxmhbt hai cámuqai răkuzrng củtfnra têwqxin đtmrxóeqyi……”

Thưzyfxơvctzng Ngạwnqjn chưzyfxa nóeqyii hếqejrt.

Đuvxfơvctzn giảentxn làdljfmhql trong lúuaiec anh nóeqyii, cậentxu nhóeqyin ngồvnyri trêwqxin sôrweb pha đtmrxentxt nhiêwqxin ngẩsgvjng đtmrxwqxiu, ngơvctz ngẩsgvjn nhìmhqln đtmrxámuqam ngưzyfxgsrxi, đtmrxếqejrn khi anh nóeqyii đtmrxếqejrn câqvpeu cuốrnhai cùmpbpng, rốrnhat cuộentxc cậentxu cũbuxcng hồvnyri thầwqxin, nhảentxy xuốrnhang khỏafafi sôrweb pha ——

“Tôrweb Mạwnqjc Mạwnqjc nàdljfo!?” Cậentxu nhìmhqln Tôrweb Nghịmjdk Thanh, “…… Ba, chịmjdk củtfnra con còbuxcn sốrnhang ưzyfx?? —— bàdljf nộentxi, khôrwebng phảentxi bàdljfeqyii chịmjdkmuqai củtfnra con đtmrxãzfbj mấohvvt rồvnyri sao!?”

Cảentx sảentxnh đtmrxiglnu im phăkuzrng phắbfuvc.

Thưzyfxơvctzng Ngạwnqjn im lặteyvng lạwnqjnh mặteyvt.

Ngay cảentx Thưzyfxơvctzng Thịmjdknh Huy vàdljf Lạwnqjc Hiểeiizu Quâqvpen cũbuxcng khôrwebng khỏafafi nhínwecu màdljfy, nhìmhqln nhau mộentxt cámuqai rồvnyri cùmpbpng nhìmhqln sang Tôrwebzfbjo phu nhâqvpen ởwjjy chủtfnr vịmjdk.

dljfo ngay lúuaiec yêwqxin lặteyvng nàdljfy, ngoàdljfi cửmjdka phòbuxcng đtmrxentxt nhiêwqxin vang lêwqxin mộentxt giọidenng nóeqyii ——

“Khôrwebng sai, chịmjdkmuqai củtfnra con còbuxcn sốrnhang.”

Mọideni ngưzyfxgsrxi nhìmhqln qua.

rweb Nghịmjdk Thanh phảentxn ứiglnng lạwnqji đtmrxwqxiu tiêwqxin, sắbfuvc mặteyvt ôrwebng thay đtmrxvnyri, chưzyfxa kịmjdkp xoay ngưzyfxgsrxi đtmrxãzfbj mởwjjy miệohvvng: “Nhưzyfx Thi, khôrwebng phảentxi đtmrxãzfbjwqxiu em ởwjjy trong phòbuxcng nghỉagav ngơvctzi ——”




“Con gámuqai củtfnra tôrwebi vềigln nhàdljf, vìmhql sao tôrwebi phảentxi ởwjjy trong phòbuxcng!?”

Giang Nhưzyfx Thi đtmrxiglnng ởwjjy cửmjdka đtmrxentxt nhiêwqxin gắbfuvt lêwqxin.

eqyi lẽuaierweb Nghịmjdk Thanh đtmrxãzfbj bịmjdk sựnmxfmpbpng nổuvxf củtfnra ngưzyfxgsrxi vợgaap luôrwebn luôrwebn dịmjdku dàdljfng củtfnra mìmhqlnh làdljfm kinh ngạwnqjc, ôrwebng giậentxt mìmhqlnh nhìmhqln Giang Nhưzyfx Thi, suốrnhat vàdljfi giâqvpey khôrwebng thốrnhat ra đtmrxưzyfxgaapc mộentxt chữmnfd.

Giang Nhưzyfx Thi chậentxm rãzfbji kiểeiizm soámuqat cảentxm xúuaiec, mặteyvt khôrwebng biểeiizu cảentxm đtmrxi vàdljfo, cuốrnhai cùmpbpng dừbaqsng lạwnqji bêwqxin cạwnqjnh Tôrweb Mạwnqjc Mạwnqjc. Bàdljf duỗjpedi tay sờgsrx đtmrxagavnh đtmrxwqxiu côrweb, “Thậentxt xin lỗjpedi, Mạwnqjc Mạwnqjc, mẹeith lạwnqji đtmrxếqejrn chậentxm.”

rweb Mạwnqjc Mạwnqjc nhẹeith nhàdljfng lắbfuvc đtmrxwqxiu.

“Khôrwebng sao.”

Ádvlznh mắbfuvt Giang Nhưzyfx Thi dịmjdku đtmrxi, “Khínwec hậentxu ởwjjy thàdljfnh phốrnha A kéqejrm nhưzyfx vậentxy, khôrwebng cho con đtmrxếqejrn đtmrxwnqji họidenc A, con mộentxt hai phảentxi đtmrxếqejrn…… Hai ngàdljfy nàdljfy ởwjjy trưzyfxgsrxng họidenc thếqejrdljfo, thínwecch ứiglnng đtmrxưzyfxgaapc chưzyfxa?”

“Rồvnyri ạwnqj.”

rweb Mạwnqjc Mạwnqjc thấohvvp giọidenng nóeqyii.

Giang Nhưzyfx Thi còbuxcn đtmrxmjdknh nóeqyii gìmhql đtmrxóeqyi, Tôrwebzfbjo phu nhâqvpen ởwjjy chủtfnr vịmjdk khôrwebng biếqejrt đtmrxãzfbj nhínwecu màdljfy từbaqs khi nàdljfo, lúuaiec nàdljfy khôrwebng vui, trầwqxim giọidenng nóeqyii: “Nhưzyfx Thi, con đtmrxếqejrn đtmrxâqvpey làdljfm gìmhql?”

“……”

Sắbfuvc mặteyvt Giang Nhưzyfx Thi lạwnqjnh lùmpbpng.

dljfi giâqvpey sau, bàdljf chậentxm rãzfbji ngưzyfxxmhbc mắbfuvt.

“Mẹeith, con tớxmhbi đtmrxâqvpey làdljfm gìmhql, khôrwebng phảentxi ngưzyfxgsrxi nêwqxin rõphpg nhấohvvt sao?”

“……” Sắbfuvc mặteyvt Tôrwebzfbjo phu nhâqvpen khẽuaie biếqejrn, “Con nghĩmjdk cho rõphpg.”

“Con đtmrxãzfbj nghĩmjdkzyfxgsrxi bốrnhan năkuzrm —— con đtmrxãzfbj nghĩmjdk rấohvvt kĩmjdk!”

Giang Nhưzyfx Thi lạwnqjnh giọidenng.

“Lúuaiec trưzyfxxmhbc làdljf ngưzyfxgsrxi lấohvvy bệohvvnh tìmhqlnh vàdljf trịmjdk liệohvvu củtfnra Mạwnqjc Mạwnqjc uy hiếqejrp con, dựnmxfa theo yêwqxiu cầwqxiu củtfnra ngưzyfxgsrxi, con làdljfm đtmrxưzyfxgaapc! Mưzyfxgsrxi bốrnhan năkuzrm…… Con khôrwebng hềigln liêwqxin lạwnqjc vớxmhbi con gámuqai ruộentxt củtfnra mìmhqlnh dùmpbp chỉagav mộentxt lầwqxin!”

Hốrnhac mặteyvt Giang Nhưzyfx Thi chậentxm rãzfbji đtmrxafafwqxin, giọidenng nóeqyii nghẹeithn ngàdljfo.

dljfnwect mộentxt hơvctzi thậentxt sâqvpeu, tạwnqjm dừbaqsng, mộentxt lúuaiec lâqvpeu sau mớxmhbi bìmhqlnh ổuvxfn cảentxm xúuaiec nóeqyii.

“Bâqvpey giờgsrx, con béqejr đtmrxãzfbj thàdljfnh niêwqxin, bệohvvnh tìmhqlnh củtfnra nóeqyibuxcng đtmrxãzfbj hoàdljfn toàdljfn ổuvxfn đtmrxmjdknh —— con khôrwebng thèvhcpm đtmrxeiiz ýphpg đtmrxếqejrn thứiglnmhql củtfnra mìmhqlnh, nhưzyfxng nhữmnfdng thứigln thuộentxc vềigln con béqejr, nhấohvvt đtmrxmjdknh con phảentxi lấohvvy vềigln cho nóeqyi bằgmylng mọideni cámuqach!”

“Giang Nhưzyfx Thi……”

rwebzfbjo phu nhâqvpen cũbuxcng nổuvxfi giậentxn, duỗjpedi tay vỗjpeddljfn mộentxt cámuqai.

Giang Nhưzyfx Thi lạwnqji khôrwebng chúuaiet dao đtmrxentxng.

“Con hy vọidenng ngưzyfxgsrxi còbuxcn nhớxmhbphpg nhữmnfdng lờgsrxi năkuzrm đtmrxóeqyi củtfnra mìmhqlnh! Mạwnqjc Mạwnqjc khỏafafe mạwnqjnh thàdljfnh niêwqxin ——ngưzyfxgsrxi đtmrxãzfbj đtmrxvnyrng ýphpg đtmrxưzyfxa cổuvxf phầwqxin củtfnra Tôrweb gia cho nóeqyi, cũbuxcng nêwqxin lấohvvy ra rồvnyri!”

eqyii xong, Giang Nhưzyfx Thi nhìmhqln sang Tôrweb Yếqejrn đtmrxang ngâqvpey ra bêwqxin cạwnqjnh ——

“Tôrweb Yếqejrn, con lạwnqji đtmrxâqvpey.”

Thiếqejru niêwqxin thấohvvt thầwqxin, nhưzyfxng vẫdlirn vôrweb thứiglnc đtmrxếqejrn gầwqxin.

“Mẹeith……”

Cậentxu chầwqxin chờgsrx, khôrwebng nhịmjdkn đtmrxưzyfxgaapc nhìmhqln côrwebmuqai bêwqxin cạwnqjnh Thưzyfxơvctzng Ngạwnqjn còbuxcn thấohvvp hơvctzn mìmhqlnh mộentxt chúuaiet.

“Chịmjdkohvvy…… Thậentxt sựnmxfdljf chịmjdk củtfnra con sao?”

Hốrnhac mắbfuvt Giang Nhưzyfx Thi lạwnqji lầwqxin nữmnfda đtmrxafafwqxin. Nhưzyfxng giọidenng củtfnra bàdljf vẫdlirn kiêwqxin đtmrxmjdknh vàdljfqejrt run nhưzyfx trưzyfxxmhbc.

“Đuvxfưzyfxơvctzng nhiêwqxin.”

“Nhưzyfxng màdljf, bàdljf nộentxi nóeqyii……”

“Đuvxfóeqyidljfdljfohvvy lừbaqsa gạwnqjt con!” Hôrweb hấohvvp Giang Nhưzyfx Thi khẽuaie run, nhìmhqln chằgmylm chằgmylm con trai củtfnra mìmhqlnh, “Con béqejrdljf chịmjdkmuqai củtfnra con. Vàdljfo lúuaiec con còbuxcn chưzyfxa cóeqyi mặteyvt, nóeqyi đtmrxãzfbj bịmjdkdljf nộentxi con éqejrp buộentxc đtmrxưzyfxa ra khỏafafi Tôrweb gia —— nhiềiglnu năkuzrm nhưzyfx vậentxy, con béqejr chưzyfxa từbaqsng đtmrxưzyfxgaapc hưzyfxwjjyng nhữmnfdng tìmhqlnh cảentxm mìmhqlnh xứiglnng đtmrxámuqang cóeqyi đtmrxưzyfxgaapc! Mộentxt phầwqxin tìmhqlnh thâqvpen ấohvvm ámuqap cũbuxcng khôrwebng cóeqyi!”

Từbaqsng câqvpeu từbaqsng chữmnfd củtfnra Giang Nhưzyfx Thi nhưzyfx bịmjdkdljfnwect ra từbaqs kẽuaiekuzrng.

Cặteyvp mắbfuvt bàdljf đtmrxafaf bừbaqsng nhìmhqln chằgmylm chằgmylm Tôrweb Nghịmjdk Thanh trầwqxim mặteyvc vàdljfrwebzfbjo phu nhâqvpen đtmrxang phẫdlirn nộentx, khôrwebng thèvhcpm che giấohvvu hậentxn ýphpg trong mắbfuvt.

Rấohvvt nhanh, Giang Nhưzyfx Thi quay đtmrxwqxiu lạwnqji, bàdljf chậentxm rạwnqji thởwjjy ra, đtmrxèvhcpqejrn sựnmxf run rẩsgvjy trong giọidenng mìmhqlnh.

“Mẹeith muốrnhan con nhớxmhbmjdk, Tôrweb Yếqejrn, từbaqsrwebm nay trởwjjy đtmrxi, con phảentxi vĩmjdknh viễohvvn đtmrxiglnng trưzyfxxmhbc chịmjdkmuqai, khôrwebng đtmrxưzyfxgaapc đtmrxeiiz con béqejr phảentxi chịmjdku bấohvvt kìmhql nỗjpedi ấohvvm ứiglnc nàdljfo, vĩmjdknh việohvvn bảentxo vệohvv tốrnhat con béqejr ——”

Giang Nhưzyfx Thi cắbfuvn răkuzrng, ámuqanh mắbfuvt đtmrxentxo qua Tôrweb Nghịmjdk Thanh vàdljfrwebzfbjo phu nhâqvpen.

“Bởwjjyi vìmhql đtmrxâqvpey làdljf con, vàdljf ngưzyfxgsrxi củtfnra Tôrweb gia cámuqac ngưzyfxgsrxi nợgaap con béqejr!”

“Chịmjdk……” Giọidenng nóeqyii Tôrweb Yếqejrn đtmrxbfuvng chắbfuvt, cậentxu chầwqxin chờgsrx nhìmhqln côrwebmuqai, “Chịmjdkmuqai?”

Hiểeiizn nhiêwqxin Tôrweb Mạwnqjc Mạwnqjc càdljfng khôrwebng quen vớxmhbi việohvvc nàdljfy.

rwebvctzi bấohvvt an nhìmhqln qua Giang Nhưzyfx Thi rồvnyri mớxmhbi gậentxt đtmrxwqxiu nhẹeith.

“Xin chàdljfo,…… Tôrweb Yếqejrn.”

“……”

zyfxơvctzng mặteyvt cậentxu nhóeqyic đtmrxentxt nhiêwqxin đtmrxafafwqxin.

Cậentxu hámuqa miệohvvng muốrnhan nóeqyii gìmhql đtmrxóeqyi, nhưzyfxng chỉagavohvvp úuaieng thậentxt lâqvpeu, cuốrnhai cùmpbpng chỉagav khiếqejrn mặteyvt càdljfng đtmrxafafvctzn vìmhql nghẹeithn, mộentxt chữmnfdbuxcng khôrwebng nóeqyii nêwqxin lờgsrxi.

Cứiglnng đtmrxgsrx thêwqxim vàdljfi giâqvpey, đtmrxentxt nhiêwqxin cậentxu nghĩmjdk đtmrxếqejrn gìmhql đtmrxóeqyi, khôrwebng quay đtmrxwqxiu chạwnqjy ra khỏafafi phòbuxcng.

rweb Mạwnqjc Mạwnqjc ngẩsgvjn ra, khóeqyi hiểeiizu ngẩsgvjng đtmrxwqxiu nhìmhqln Tôrweb Mạwnqjc Mạwnqjc.1

Giang Nhưzyfx Thi chỉagav nhẹeith giọidenng nóeqyii: “Mạwnqjc Mạwnqjc, em trai con làdljf mộentxt đtmrxiglna trẻpdvz tốrnhat, nóeqyi sẽuaie chăkuzrm sóeqyic con thậentxt tốrnhat. Con đtmrxbaqsng trámuqach nóeqyi, trưzyfxxmhbc giờgsrxeqyi khôrwebng biếqejrt chuyệohvvn củtfnra con.”

Giang Nhưzyfx Thi khựnmxfng lạwnqji, cóeqyi chúuaiet oámuqan hậentxn ngẩsgvjng đtmrxwqxiu lêwqxin, cặteyvp mắbfuvt réqejrt run nhìmhqln Tôrweb Nghịmjdk Thanh ——

“Muốrnhan trámuqach, con cứigln dồvnyrn hếqejrt vàdljfo ngưzyfxgsrxi ba khôrwebng xứiglnng làdljfm bàdljf ngưzyfxơvctzi nàdljfy củtfnra con.…… Nhiềiglnu năkuzrm nhưzyfx vậentxy, vậentxy màdljf ôrwebng ta thậentxt sựnmxf khôrwebng nhắbfuvc đtmrxếqejrn con mộentxt, chữmnfd, nàdljfo!”

“Nhưzyfx Thi……”

rweb Nghịmjdk Thanh phứiglnc tạwnqjp ngẩsgvjng đtmrxwqxiu, cặteyvp mắbfuvt ôrwebng lậentxp lòbuxce, cuốrnhai cùmpbpng vẫdlirn khôrwebng nóeqyii gìmhql.

Trong phòbuxcng đtmrxentxt nhiêwqxin cóeqyi ngưzyfxgsrxi nởwjjy nụmjdkzyfxgsrxi.

dljfrwebzfbjo phu nhâqvpen nổuvxfi giậentxn đtmrxiglnng dậentxy.

dljf hậentxn sắbfuvt khôrwebng thàdljfnh théqejrp trừbaqsng mắbfuvt nhìmhqln con trai thứigln hai củtfnra mìmhqlnh ——

“Tôrweb Nghịmjdk Thanh, đtmrxãzfbj tớxmhbi ngàdljfy hôrwebm nay màdljf con vẫdlirn muốrnhan che chởwjjyeqyi phảentxi khôrwebng?!”

Nhữmnfdng ngưzyfxgsrxi khámuqac khóeqyi hiểeiizu, sắbfuvc mặteyvt Tôrweb Nghịmjdk Thanh đtmrxentxt nhiêwqxin thay đtmrxuvxfi.

Hệohvvt nhưzyfx bịmjdk ngưzyfxgsrxi khámuqac xúuaiec đtmrxentxng chạwnqjm vàdljfo tửmjdk huyệohvvt, ôrwebng đtmrxentxt nhiêwqxin ngẩsgvjng đtmrxwqxiu, giọidenng nóeqyii cấohvvt lớxmhbn.

“Mẹeith!”

Mọideni ngưzyfxgsrxi ngâqvpey ra.

Trưzyfxxmhbc mặteyvt mọideni ngưzyfxgsrxi, Tôrweb Nghịmjdk Thanh chưzyfxa từbaqsng mấohvvt phong đtmrxentx thâqvpen sĩmjdk, lúuaiec nàdljfo ôrwebng cũbuxcng đtmrxrnhai xửmjdk vớxmhbi mọideni ngưzyfxgsrxi bìmhqlnh tĩmjdknh thảentxn nhiêwqxin, chưzyfxa từbaqsng thay đtmrxuvxfi.

——

vctzn nữmnfda còbuxcn làdljf trưzyfxxmhbc mặteyvt mẹeith ôrwebng.

Nhiềiglnu năkuzrm nhưzyfx vậentxy, Giang Nhưzyfx Thi chưzyfxa thấohvvy Tôrweb Nghịmjdk Thanh nóeqyii lớxmhbn nhưzyfx vậentxy vớxmhbi ai.

—— mãzfbji đtmrxếqejrn giờgsrx phúuaiet nàdljfy.

rwebzfbjo phu nhâqvpen cũbuxcng đtmrxãzfbj nổuvxfi giậentxn đtmrxùmpbpng đtmrxùmpbpng, bấohvvt chấohvvp tấohvvt cảentx.

“Hôrwebm nay con cóeqyieqyii gìmhqlbuxcng vôrweb dụmjdkng —— con thấohvvy rồvnyri, khôrwebng phảentxi mẹeith khôrwebng chừbaqsa mặteyvt mũbuxci cho nóeqyi, màdljfdljf tựnmxfeqyi khôrwebng cầwqxin!”

rwebzfbjo phu nhâqvpen giậentxn dữmnfd trừbaqsng Giang Nhưzyfx Thi.

“Giang Nhưzyfx Thi, cổuvxf phầwqxin Tôrweb gia củtfnra tôrwebi sẽuaie khôrwebng thiêwqxin vịmjdk bấohvvt kìmhqlzfbjn bốrnhai nàdljfo —— nhưzyfxng dựnmxfa trêwqxin cơvctz sởwjjyeqyi đtmrxếqejrn từbaqsrweb gia!”

“Mẹeith ——!!”

rweb Nghịmjdk Thanh quéqejrt cámuqai ly trong tầwqxim tay xuốrnhang bàdljfn.

Nhưzyfxng vẫdlirn khôrwebng thểeiiz che lạwnqji câqvpeu nóeqyii cuốrnhai cùmpbpng củtfnra Tôrwebzfbjo phu nhâqvpen.

Trong đtmrxwnqji sảentxnh, tấohvvt cảentx mọideni ngưzyfxgsrxi đtmrxiglnu ngâqvpey ra.

Sau mộentxt lúuaiec lâqvpeu, Giang Nhưzyfx Thi mớxmhbi hoàdljfn hồvnyrn, giọidenng nóeqyii run run, “Mẹeith…… Ngưzyfxgsrxi cóeqyi ýphpgmhql?”

“Trưzyfxxmhbc khi kếqejrt hôrwebn, côrweb đtmrxãzfbj khôrwebng trong sạwnqjch vớxmhbi thằgmylng nhóeqyic kia củtfnra Tốrnhang gia —— tôrwebi cóeqyi ýphpgmhql thìmhqlrweb biếqejrt rõphpg!”

rwebzfbjo phu nhâqvpen phủtfnri tay, lạwnqjnh lùmpbpng nóeqyii.

“Lúuaiec côrwebbuxcn lớxmhbn bụmjdkng, thámuqam tửmjdkzyfx đtmrxãzfbj đtmrxem ảentxnh chụmjdkp vềigln nhàdljf —— côrwebeqyi biếqejrt hay khôrwebng!?”

Giang Nhưzyfx Thi chỉagav cảentxm thấohvvy trưzyfxxmhbc mắbfuvt mìmhqlnh đtmrxãzfbj biếqejrn thàdljfnh màdljfu đtmrxen.

Thậentxt lâqvpeu sau, bàdljf mớxmhbi tìmhqlm vềigln giọidenng mìmhqlnh. Bàdljf quay đtmrxwqxiu nhìmhqln Tôrweb Nghịmjdk Thanh ——

“…… Anh…… Anh cũbuxcng cảentxm thấohvvy…… Mạwnqjc Mạwnqjc khôrwebng phảentxi —— con gámuqai củtfnra anh??”

“Đuvxfưzyfxơvctzng nhiêwqxin nóeqyi biếqejrt!”

rwebzfbjo phu nhâqvpen căkuzrm hậentxn nóeqyii.

“Lúuaiec trưzyfxxmhbc, vìmhql giữmnfdmhqln danh dựnmxf củtfnra côrweb, tôrwebi khôrwebng đtmrxuổuvxfi côrweb ra khỏafafi cửmjdka —— thằgmylng ngốrnhac khôrwebng cóeqyizyfxơvctzng lai nàdljfy quỳnztl ngốrnhai giữmnfda sâqvpen vàdljfo ngàdljfy tuyếqejrt, cầwqxiu xin tôrwebi đtmrxbaqsng làdljfm xéqejrt nghiệohvvm ADN, đtmrxbaqsng éqejrp côrweb rờgsrxi đtmrxi —— nếqejru khôrwebng phảentxi nóeqyi, sao tôrwebi cóeqyi thểeiiz khôrwebng quan tâqvpem đtmrxếqejrn danh dựnmxf trăkuzrm năkuzrm củtfnra Tôrweb gia, nhẫdlirn nhịmjdkn côrweb đtmrxếqejrn ngàdljfy hôrwebm nay?”

Trong phòbuxcng im phăkuzrng phắbfuvc.

Sau mộentxt lúuaiec lâqvpeu, cóeqyi ngưzyfxgsrxi đtmrxentxt nhiêwqxin cưzyfxgsrxi rộentxwqxin.

Mớxmhbi đtmrxwqxiu tiếqejrng cưzyfxgsrxi thậentxt nhẹeith, nhưzyfxng từbaqs ámuqap lựnmxfc trong cổuvxf họidenng, chậentxm rãzfbji khuếqejrch támuqan, mang theo xảentxm xúuaiec nhưzyfx đtmrxang than khóeqyic ——

“Tôrweb Nghịmjdk Thanh ơvctzi Tôrweb Nghịmjdk Thanh…… Đuvxfvnyrng sàdljfng dịmjdk mộentxng, suốrnhat mưzyfxgsrxi bốrnhan năkuzrm —— thậentxt, làdljf, vấohvvt, vảentx, cho, anh!”

Giang Nhưzyfx Thi giậentxn run ngưzyfxgsrxi, từbaqsng chữmnfd nhưzyfx chứiglna mámuqau.

dljfnwect mộentxt hơvctzi thậentxt sâqvpeu, bàdljfn tay run rẩsgvjy cầwqxim đtmrxiệohvvn thoạwnqji củtfnra mìmhqlnh, lúuaiec lấohvvy đtmrxiệohvvn thoạwnqji cũbuxcng khôrwebng thểeiiz ngừbaqsng run lêwqxin, mấohvvt cảentx buổuvxfi mớxmhbi gọideni đtmrxưzyfxgaapc đtmrxếqejrn mộentxt dãzfbjy sốrnha.

“Tiểeiizu Tốrnhang……” Giọidenng bàdljf cứiglnng rắbfuvng nhưzyfxng run rẩsgvjy, “Mang túuaiei văkuzrn kiệohvvn trong, trong xe củtfnra tôrwebi…… Lêwqxin đtmrxâqvpey.”

Sắbfuvc ngưzyfxgsrxi củtfnra nhữmnfdng ngưzyfxgsrxi trong sảentxnh đtmrxiglnu khámuqac nhau.

rwebzfbjo phu nhâqvpen hơvctzi nhínwecu màdljfy, “Côrwebeqyi ýphpgmhql?”

Giang Nhưzyfx Thi khôrwebng nóeqyii lờgsrxi nàdljfo.

dljf gắbfuvng sứiglnc bìmhqlnh ổuvxfn cảentxm xúuaiec, mãzfbji đtmrxếqejrn khi cửmjdka phòbuxcng bịmjdk gọiden, trợgaapphpg củtfnra bàdljf đtmrxưzyfxa mộentxt túuaiei văkuzrn kiệohvvn lêwqxin.

“Giang tổuvxfng, ngàdljfi khôrwebng sao chứigln?”

“……”

Giang Nhưzyfx Thi khôrwebng đtmrxámuqap, run rẩsgvjy xéqejr mởwjjyuaiei văkuzrn kiệohvvn, lấohvvy mộentxt xấohvvp giấohvvy ra từbaqswqxin trong, phầwqxin còbuxcn lạwnqji đtmrxưzyfxa cho trợgaapphpg, giọidenng nóeqyii nghẹeithn ngàdljfo tràdljfn đtmrxwqxiy nỏafafi mệohvvt, “Cậentxu xuốrnhang lầwqxiu chờgsrxrwebi.”

Trợgaapphpg khôrwebng dámuqam phảentxn bámuqac, chỉagavuaiei đtmrxwqxiu đtmrxi ra ngoàdljfi.

Giang Nhưzyfx Thi nắbfuvm chặteyvt xấohvvp giấohvvy, đtmrxi đtmrxếqejrn trưzyfxxmhbc mặteyvt Tôrweb Nghịmjdk Thanh vẫdlirn luôrwebn cúuaiei đtmrxwqxiu thốrnhang khổuvxf.

dljfdljfo lêwqxin ——

“Tôrwebi sợgaaprweb gia cámuqac ngưzyfxgsrxi khôrwebng chịmjdku thựnmxfc hiệohvvn ưzyfxxmhbc đtmrxmjdknh năkuzrm đtmrxóeqyi…… Sợgaapmuqac ngưzyfxgsrxi khôrwebng thừbaqsa nhậentxn Mạwnqjc Mạwnqjc, khôrwebng chịmjdku đtmrxưzyfxa cổuvxf phầwqxin cho nóeqyi dựnmxfa theo ưzyfxxmhbc đtmrxmjdknh năkuzrm đtmrxóeqyi —— tôrwebi đtmrxãzfbj sớxmhbm chuẩsgvjn bịmjdk từbaqsqvpeu.”

Giang Nhưzyfx Thi run giọidenng, cưzyfxgsrxi lắbfuvc đtmrxwqxiu.

“Tôrwebi khôrwebng ngờgsrx rằgmylng, Tôrweb Nghịmjdk Thanh, giấohvvy xéqejrt nghiệohvvm ADN nàdljfy —— cuốrnhai cùmpbpng lạwnqji dùmpbpng đtmrxeiiz chứiglnng minh trong sạwnqjch cho tôrwebi!”

Dứiglnt lờgsrxi, bàdljf hung hăkuzrng néqejrm thứigln trong tay xuốrnhang bàdljfn dàdljfi.

Tiếqejrng “bộentxp” vang vọidenng.

Kẹeithp giấohvvy rơvctzi ra, giấohvvy tờgsrxvctzi khắbfuvp nơvctzi.

“……!”

rweb Nghịmjdk Thanh vàdljfrwebzfbjo phu nhâqvpen đtmrxãzfbj sớxmhbm trừbaqsng to mắbfuvt khi nghe thấohvvy bốrnhan chữmnfd “giấohvvy xéqejrt nghiệohvvm ADN” đtmrxưzyfxgaapc nóeqyii ra.

rweb Nghịmjdk Thanh khiếqejrp sợgaap nhìmhqln Giang Nhưzyfx Thi.

“Nhưzyfx Thi, em nóeqyii ——”

Giang Nhưzyfx Thi gằgmyln từbaqsng chữmnfd mộentxt:

“Anh làdljfwqxin khốrnhan, Tôrweb Nghịmjdk Thanh. Năkuzrm đtmrxóeqyidljf mắbfuvt tôrwebi bịmjdkmpbp mớxmhbi cóeqyi thểeiiz gảentx cho anh!”

“—— ngàdljfy mai, ly hôrwebn.”

Khàdljfn giọidenng nóeqyii hếqejrt mộentxt chữmnfd cuốrnhai cùmpbpng, Giang Nhưzyfx Thi quay đtmrxwqxiu đtmrxi ra ngoàdljfi.

dljf dừbaqsng lạwnqji trưzyfxxmhbc mặteyvt Tôrweb Mạwnqjc Mạwnqjc kinh ngạwnqjc đtmrxếqejrn ngâqvpey ngưzyfxgsrxi vàdljf Thưzyfxơvctzng Ngạwnqjn, nhìmhqln côrwebmuqai, vừbaqsa mởwjjy lờgsrxi đtmrxãzfbj khôrwebng thểeiiz nhịmjdkn đtmrxưzyfxgaapc nưzyfxxmhbc mắbfuvt tràdljfo ra.

“Ra làdljf lỗjpedi củtfnra mẹeith, mẹeith xin lỗjpedi con, hạwnqji con chịmjdku nhiềiglnu ấohvvm ứiglnc nhưzyfx vậentxy…… Chúuaieng ta đtmrxi, Mạwnqjc Mạwnqjc, chúuaieng ta khôrwebng bao giờgsrx vềigln nữmnfda.”

“……”

rweb Mạwnqjc Mạwnqjc hoàdljfn hồvnyrn, côrweb đtmrxafaf hốrnhac mắbfuvt gậentxt đtmrxwqxiu.

rweb đtmrxi theo Giang Nhưzyfx Thi ra ngoàdljfi, bưzyfxxmhbc xuốrnhang dưzyfxxmhbi lầwqxiu.

Mẹeith con hai ngưzyfxgsrxi lặteyvng lẽuaie khôrwebng tiếqejrng đtmrxentxng, hai bàdljfn tay chặteyvt chẽuaie nắbfuvm chặteyvt vàdljfo nhau.

Vừbaqsa đtmrxi đtmrxưzyfxgaapc mộentxt nửmjdka thìmhql thấohvvy cóeqyi ngưzyfxgsrxi giúuaiep việohvvc hoang mang rốrnhai loạwnqjn chạwnqjy lêwqxin.

Vừbaqsa thấohvvy Giang Nhưzyfx Thi, ngưzyfxgsrxi đtmrxóeqyi vộentxi vàdljfng mởwjjy miệohvvng:

“Nhịmjdk phu nhâqvpen, ngàdljfi mau đtmrxi xem đtmrxi —— tiểeiizu thiếqejru gia đtmrxãzfbj sắbfuvp đtmrxámuqanh chếqejrt Lýphpg Ngọidenc Hiêwqxin rồvnyri!”8

Hếqejrt chưzyfxơvctzng 87

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.