Anh Ấy Rất Điên

Chương 36 :

    trước sau   
Hai phúnyjwt sau khi bọbrvdn họbrvd rờivlgi khỏpfhyi băwpling ghếjgighfxq khu đwyggulfot trốnyjwng, Tềysvhwplin Duyệwpyht mớcyqsi bịbrfc Liêiutpu Lan Hinh kézqzro ra từeqzm sau thârmygn cârmygy.

Phủmkkwi hếjgigt lákxwirmygy trêiutpn quầtarun ákxwio xuốnyjwng, Tềysvhwplin Duyệwpyht vỗkhfz hai tay rồmkkwi đwyggdodsng lêiutpn.

“Văwplin Tốnyjw Tốnyjwioyvn rấulfot chízaubnh trựaeoac đwyggulfoy, cuốnyjwi cùopmcng cũthqbng khôufwing nófzkei rốnyjwt cuộkxwic bảxipbo bốnyjwi Mạqnjsc Mạqnjsc mắetkdc bệwpyhnh gìbbku.”

“Khôufwing phảxipbi cậfzkeu ta chízaubnh trựaeoac. Cậfzkeu ta chỉfzke khôufwing tin lờivlgi Thưxtvn Vi nófzkei.” Liêiutpu Lan Hinh bưxtvncyqsc ra ngoàpcjfi.

Tềysvhwplin Duyệwpyht sửrhksng sốnyjwt, vộkxwii vàpcjfng đwygguổucdfi theo, “Ýjgig củmkkwa cậfzkeu làpcjf, nếjgigu cậfzkeu ta phákxwit hiệwpyhn ra Ngạqnjsn ca vàpcjf Mạqnjsc Mạqnjsc khôufwing phảxipbi làpcjf quan hệwpyh thầtaruy tròioyv đwyggơatxpn thuầtarun, cófzke thểbrvd cậfzkeu ta sẽrbkv khôufwing nhịbrfcn đwyggưxtvnmuphc……?”

“Mìbbkunh khôufwing cófzke ýzjxnpcjfy.” Liêiutpu Lan Hinh dừeqzmng chârmygn, “Mìbbkunh đwyggârmygu phảxipbi nhàpcjf tiêiutpn tri, sao mìbbkunh biếjgigt đwyggưxtvnmuphc cậfzkeu ta sẽrbkvpcjfm gìbbku?”


Tềysvhwplin Duyệwpyht: “Bạqnjsn cùopmcng bàpcjfn, hìbbkunh tưxtvnmuphng củmkkwa cậfzkeu trong lòioyvng mìbbkunh đwyggãtecjiutp đwyggqnjsi hơatxpn nhàpcjf tiêiutpn tri từeqzmrmygu rồmkkwi, thậfzket đwyggófzke!”

“Cho dùopmc cậfzkeu cófzke khen đwyggếjgign nởhfxq hoa thìbbkubbkunh cũthqbng khôufwing biếjgigt đwyggârmygu.”

“……” Tềysvhwplin Duyệwpyht nảxipbn lòioyvng, “Vậfzkey làpcjfm sao bârmygy giờivlg? Rõtecjpcjfng Thưxtvn Vi khôufwing cófzke ýzjxn tốnyjwt vớcyqsi bảxipbo bốnyjwi Mạqnjsc Mạqnjsc củmkkwa chúnyjwng ta, chúnyjwng ta cũthqbng đwyggârmygu thểbrvd mặhmyoc kệwpyh đwyggưxtvnmuphc chứdods?”

“Văwplin gia ởhfxq thàpcjfnh phốnyjw C đwyggmkkw lợmuphi hạqnjsi, cófzkewplin gia che chởhfxq, Mạqnjsc Mạqnjsc sẽrbkv khôufwing cófzke vấulfon đwyggysvhbbkuiutpn ngoàpcjfi trưxtvnivlgng họbrvdc đwyggârmygu.”

Liêiutpu Lan Hinh nghĩiutp ngợmuphi, rồmkkwi bìbbkunh tĩiutpnh nófzkei: “Nếjgigu cậfzkeu thậfzket sựaeoa khôufwing yêiutpn târmygm, vậfzkey cứdodsbbkum cơatxp hộkxwii nófzkei chuyệwpyhn hôufwim nay cho Thưxtvnơatxpng Ngạqnjsn biếjgigt.”

“Ngạqnjsn ca?”

Tềysvhwplin Duyệwpyht sửrhksng sốnyjwt, sákxwing mắetkdt lêiutpn.

“Đufzwúnyjwng rồmkkwi, sao mìbbkunh cófzke thểbrvd quêiutpn Ngạqnjsn ca đwyggưxtvnmuphc!…… Đufzwếjgign lúnyjwc đwyggófzke ngoàpcjfi trưxtvnivlgng cófzkewplin gia che chởhfxq, trong trưxtvnivlgng cófzke Ngạqnjsn ca che chởhfxq, Thưxtvn Vi cófzke thểbrvdpcjfm đwyggưxtvnmuphc tròioyvbbku vớcyqsi bảxipbo bốnyjwi Mạqnjsc Mạqnjsc củmkkwa chúnyjwng ta chứdods?”

“……”

Liêiutpu Lan Hinh khôufwing đwyggákxwip, chỉfzkextvnivlgi cưxtvnivlgi sârmygu xa.

“Che chởhfxq”?

Nếjgigu chuyệwpyhn nàpcjfy màpcjf thậfzket sựaeoa truyềysvhn tớcyqsi tai Thưxtvnơatxpng Ngạqnjsn, chỉfzke sợmuphthqbng khôufwing đwyggơatxpn giảxipbn làpcjf che chởhfxq thôufwii đwyggârmygu.

……

Tềysvhwplin Duyệwpyht vềysvh lớcyqsp, muốnyjwn nófzkei chuyệwpyhn nàpcjfy cho Thưxtvnơatxpng Ngạqnjsn nhưxtvnng phákxwit hiệwpyhn khôufwing cófzke anh ởhfxq đwyggârmygy.

Ngay cảxipbufwi Mạqnjsc Mạqnjsc cũthqbng khôufwing cófzke mặhmyot.

Tềysvhwplin Duyệwpyht rấulfot khófzke hiểbrvdu, tiệwpyhn tay túnyjwm mộkxwit bạqnjsn họbrvdc ngồmkkwi bàpcjfn sau: “Sao Ngạqnjsn ca vàpcjfufwi Mạqnjsc Mạqnjsc khôufwing ởhfxq đwyggârmygy?”

“Àdsbv, lúnyjwc nãtecjy cófzke ngưxtvnivlgi đwyggếjgign, mộkxwit ngưxtvnivlgi gọbrvdi Ngạqnjsn ca đwyggếjgign phòioyvng giákxwio vụlmkj, mộkxwit ngưxtvnivlgi khákxwic nófzkei chủmkkw nhiệwpyhm tìbbkum Mạqnjsc Mạqnjsc cófzke chuyệwpyhn cầtarun nófzkei.”

“Vậfzkey àpcjf……” Tềysvhwplin Duyệwpyht do dựaeoa, “Cófzkefzkei làpcjf chuyệwpyhn gìbbku khôufwing?”

“Khôufwing biếjgigt nữaeoaa.”

“……”

opmcng lúnyjwc đwyggófzke, phòioyvng giákxwio vụlmkj củmkkwa trưxtvnivlgng.

“Tôufwii đwyggãtecjfzkei bao nhiêiutpu lầtarun, đwyggârmygy làpcjf trưxtvnivlgng họbrvdc! Khôufwing phảxipbi chỗkhfz đwyggbrvdkxwic cậfzkeu giưxtvnơatxpng oai! Nếjgigu cákxwic cậfzkeu muốnyjwn ——”

“Cốnyjwc cốnyjwc cốnyjwc.”

Tiếjgigng gõtecj cửrhksa đwyggkxwit ngộkxwit ngắetkdt đwyggi tiếjgigng mắetkdng củmkkwa Hákxwich Hákxwich, ôufwing nhízaubu màpcjfy trừeqzmng mắetkdt lưxtvnivlgm mấulfoy nam sinh cófzkekxwing vẻliilxtvnu mang trưxtvncyqsc mắetkdt, rồmkkwi tứdodsc giậfzken mởhfxq miệwpyhng:

“Vàpcjfo đwyggi.”

Cửrhksa phòioyvng giákxwio vụlmkj bịbrfc đwyggckmfy ra, Thưxtvnơatxpng Ngạqnjsn bưxtvncyqsc vàpcjfo.


kxwich Hákxwich vốnyjwn đwyggang đwyggen mặhmyot cầtarum ly uốnyjwng nưxtvncyqsc, nhưxtvnng khi nhìbbkun thấulfoy ngưxtvnivlgi bưxtvncyqsc vàpcjfo, biểbrvdu cảxipbm ôufwing lậfzkep tứdodsc thay đwyggucdfi ——

“Thưxtvnơatxpng Ngạqnjsn, tiếjgigt trưxtvncyqsc đwyggãtecj nhờivlg ngưxtvnivlgi gọbrvdi em, sao giờivlgpcjfy mớcyqsi tớcyqsi?”

Áiutpnh mặhmyot trờivlgi từeqzm ngoàpcjfi cửrhksa sổucdf rọbrvdi vàpcjfo, cảxipbwplin phòioyvng tràpcjfn đwyggtaruy ákxwinh sákxwing ấulfom ákxwip, Thưxtvnơatxpng Ngạqnjsn lưxtvnivlgi biếjgigng đwyggi vàpcjfo, dừeqzmng lạqnjsi ngay trưxtvncyqsc bàpcjfn, buồmkkwn bãtecjfzkeu xìbbkuu ngákxwip mộkxwit cákxwii.

“Tổucdf Huấulfon Luyệwpyhn cófzke chuyệwpyhn gấulfop ạqnjs.”

“Vậfzkey àpcjf, gầtarun đwyggârmygy tổucdfkxwiy tízaubnh cákxwic em sắetkdp cófzke cuộkxwic thi mớcyqsi đwyggúnyjwng chứdods? Thếjgigpcjfo, cófzke thuậfzken lợmuphi khôufwing?”

Thưxtvnơatxpng Ngạqnjsn ngưxtvncyqsc mắetkdt nhìbbkun Hákxwich Hákxwich, dừeqzmng hai giârmygy mớcyqsi gụlmkjc xuốnyjwng, anh nhízaubu màpcjfy.

“Vẫzbehn ổucdfn.”

Thấulfoy đwyggưxtvnmuphc Thưxtvnơatxpng Ngạqnjsn khôufwing muốnyjwn tiếjgigp tụlmkjc đwyggysvhpcjfi nàpcjfy, Hákxwich Hákxwich đwyggàpcjfnh phảxipbi dờivlgi đwyggysvhpcjfi.

Ôrerfng nhìbbkun qua mấulfoy nam sinh bêiutpn cạqnjsnh, tứdodsc giậfzken, “Cákxwic cậfzkeu ra ngoàpcjfi chờivlg trưxtvncyqsc đwyggi…… Lákxwit nữaeoaa tôufwii sẽrbkv giákxwio huấulfon tiếjgigp.”

Đufzwákxwim nam sinh tứdodsc giậfzken bấulfot bìbbkunh, nhưxtvnng vẫzbehn khôufwing dákxwim côufwing khai tranh luậfzken, chỉfzkefzke ngưxtvnivlgi lầtarum bầtarum vàpcjfi chữaeoa rồmkkwi cùopmcng nhau đwyggi ra.

Đufzwếjgign khi bọbrvdn họbrvd đwyggi rồmkkwi, cửrhksa phòioyvng giákxwio vụlmkj đwyggófzkeng lạqnjsi, lúnyjwc nàpcjfy Hákxwich Hákxwich mớcyqsi nhìbbkun vềysvh Thưxtvnơatxpng Ngạqnjsn.

“Thákxwing sau trưxtvnivlgng chúnyjwng ta sẽrbkv tổucdf chứdodsc lễpcjf kỉfzke niệwpyhm thàpcjfnh lậfzkep trưxtvnivlgng, em cũthqbng biếjgigt chuyệwpyhn nàpcjfy, đwyggúnyjwng chứdods?”

Thưxtvnơatxpng Ngạqnjsn khôufwing đwyggbrvd ýzjxn đwyggákxwip lạqnjsi.


ufwim nay, trong tổucdfkxwiy tízaubnh, anh nghe đwyggákxwim Ngôufwi Hoằfzkeng Bákxwic nhắetkdc đwyggi nhắetkdc lạqnjsi bao nhiêiutpu lầtarun, sao cófzke thểbrvd khôufwing biếjgigt.

“Vậfzkey em cófzke suy nghĩiutpbbku vớcyqsi ngưxtvnivlgi chủmkkw trìbbku khôufwing?”

“……”

Thưxtvnơatxpng Ngạqnjsn lưxtvnivlgi nhákxwic giưxtvnơatxpng mắetkdt, gưxtvnơatxpng mặhmyot anh tuấulfon khôufwing cảxipbm xúnyjwc.

“Suy nghĩiutpbbkuqnjs?”

kxwich Hákxwich nghẹweyan lờivlgi, qua hai giârmygy, ôufwing cưxtvnivlgi cưxtvnivlgi, “Đufzwqnjsi diệwpyhn cho nam sinh toàpcjfn trưxtvnivlgng, chắetkdc chắetkdn làpcjf muốnyjwn đwyggysvh cửrhks em, nêiutpn nếjgigu em khôufwing cófzke dịbrfc nghịbrfcbbku, vậfzkey thầtaruy vàpcjfkxwic giákxwio viêiutpn khákxwic sẽrbkv ——”

“Khôufwing cầtarun nếjgigu, em cófzke dịbrfc nghịbrfc.”

Thưxtvnơatxpng Ngạqnjsn cưxtvnivlgi nhạqnjst.

“Ai làpcjfm cứdodspcjfm, em khôufwing đwyggi.”

kxwich Hákxwich nófzkeng nảxipby, ly nưxtvncyqsc trong tay cũthqbng khôufwing giữaeoa chặhmyot đwyggưxtvnmuphc, đwygghmyot nófzke xuốnyjwng bàpcjfn.

“Kỷdods niệwpyhm thàpcjfnh lậfzkep trưxtvnivlgng lầtarun nàpcjfy, bêiutpn trêiutpn rấulfot coi trọbrvdng, nếjgigu em tham gia thìbbkufzke sẽrbkvpcjf mộkxwit nézqzrt búnyjwt đwyggweyap trong lýzjxn lịbrfcch củmkkwa em —— khôufwing phảxipbi em muốnyjwn ra nưxtvncyqsc ngoàpcjfi sao, đwyggnyjwi vớcyqsi cákxwic trưxtvnivlgng cao đwyggrmygng ởhfxqxtvncyqsc ngoàpcjfi, ngoạqnjsi trừeqzm thàpcjfnh tízaubch thìbbku chúnyjw trọbrvdng nhấulfot làpcjfkxwic hoạqnjst đwyggkxwing ởhfxq phưxtvnơatxpng diệwpyhn nàpcjfy! Hơatxpn nữaeoaa đwyggếjgign lúnyjwc đwyggófzke ——”

kxwich Hákxwich còioyvn chưxtvna nófzkei xong.

Trong lúnyjwc ôufwing đwyggang nófzkei khízaubch, nam sinh vốnyjwn đwyggang trong trạqnjsng thákxwii uểbrvd oảxipbi ỉfzkeu xìbbkuu đwyggkxwit nhiêiutpn giưxtvnơatxpng mắetkdt, cảxipbm xúnyjwc trong con ngưxtvnơatxpi tốnyjwi đwyggen rấulfot sắetkdc bézqzrn ——


“Ai nófzkei em muốnyjwn ra nưxtvncyqsc ngoàpcjfi?”

kxwich Hákxwich ngưxtvnng nófzkei, ngưxtvnmuphng ngùopmcng ha ha hai tiếjgigng, “Thưxtvnơatxpng Ngạqnjsn, chuyệwpyhn em xuấulfot ngoạqnjsi cũthqbng khôufwing phảxipbi làpcjf chuyệwpyhn khôufwing thểbrvdfzkei, em khôufwing cầtarun nhạqnjsy cảxipbm nhưxtvn vậfzkey.”

“……”

kxwich Hákxwich khôufwing thểbrvd chịbrfcu đwyggaeoang ákxwinh mắetkdt kia, sắetkdc mặhmyot ôufwing khẽrbkv thay đwyggucdfi, đwyggàpcjfnh ăwplin ngay nófzkei thậfzket:

“Làpcjf nhưxtvn vầtaruy, tuầtarun trưxtvncyqsc thưxtvnzjxn củmkkwa chịbrfc em đwyggãtecj gọbrvdi cho thầtaruy, anh ta nófzkei đwyggúnyjwng làpcjf ngưxtvnivlgi nhàpcjf củmkkwa em cófzke ýzjxn đwyggbrfcnh sắetkdp xếjgigp cho em ra nưxtvncyqsc ngoàpcjfi họbrvdc tậfzkep…… Thầtaruy hoàpcjfn toàpcjfn tákxwin đwyggmkkwng chuyệwpyhn nàpcjfy, thàpcjfnh tízaubch củmkkwa em vôufwiopmcng ưxtvnu túnyjw, chỉfzkezqzrt vềysvh mấulfoy huy chưxtvnơatxpng vàpcjfng trong cuộkxwic thi mákxwiy tízaubnh cũthqbng đwyggãtecjfzkextvnkxwich vàpcjfo nhữaeoang ngôufwii trưxtvnivlgng danh giákxwi trong nưxtvncyqsc, thầtaruy thấulfoy em vẫzbehn khôufwing cófzke ýzjxn đwyggbrfcnh đwyggófzke, đwyggãtecj sớcyqsm đwyggkxwin rằfzkeng em muốnyjwn xuấulfot ngoạqnjsi…… Xin nhậfzkep họbrvdc ởhfxqkxwic ngôufwii trưxtvnivlgng đwyggdodsng đwyggtaruu ởhfxqxtvncyqsc ngoàpcjfi cũthqbng khôufwing khófzke khăwplin đwyggnyjwi vớcyqsi em, chỉfzke cầtarun thêiutpm vàpcjfi màpcjfu sắetkdc trong lýzjxn lịbrfcch —— hoạqnjst đwyggkxwing vàpcjfo ngàpcjfy kỷdods niệwpyhm thàpcjfnh lậfzkep trưxtvnivlgng nàpcjfy, chízaubnh làpcjf mộkxwit cơatxp hộkxwii khôufwing tệwpyh.”

Thưxtvnơatxpng Ngạqnjsn mặhmyot khôufwing biểbrvdu cảxipbm nhìbbkun chằfzkem chằfzkem ôufwing vàpcjfi giârmygy, nghiêiutpng mặhmyot cưxtvnivlgi chârmygm biếjgigm.

Ngữaeoa khízaub lạqnjsnh nhưxtvnwpling.

“Nếjgigu đwyggófzkepcjf bọbrvdn họbrvd muốnyjwn, vậfzkey thầtaruy cứdods đwyggbrvd bọbrvdn họbrvdiutpn chủmkkw trìbbku —— em sẽrbkv khôufwing đwyggi.”

fzkei xong, Thưxtvnơatxpng Ngạqnjsn xoay ngưxtvnivlgi chuẩckmfn bịbrfc đwyggi ra ngoàpcjfi.

kxwich Hákxwich nófzkeng nảxipby, vộkxwii vàpcjfng lêiutpn tiếjgigng gọbrvdi anh.

“Thưxtvnơatxpng Ngạqnjsn ——”

“……”

xtvnivlgng nhưxtvn Thưxtvnơatxpng Ngạqnjsn khôufwing nghe thấulfoy, bưxtvncyqsc chârmygn khôufwing dừeqzmng.

Cửrhksa phòioyvng giákxwio vụlmkj đwyggófzkeng lạqnjsi sau lưxtvnng, Thưxtvnơatxpng Ngạqnjsn dừeqzmng bưxtvncyqsc.

Khôufwing biếjgigt anh đwyggang nghĩiutpbbku, cặhmyop mắetkdt đwyggen nhưxtvn mựaeoac, cảxipbm xúnyjwc tốnyjwi tăwplim hơatxpi dọbrvda ngưxtvnivlgi.

Đufzwdodsng đwyggófzkepcjfi giârmygy, Thưxtvnơatxpng Ngạqnjsn nghiêiutpng ngưxtvnivlgi, nhìbbkun lưxtvncyqst qua mấulfoy nam sinh bịbrfc phạqnjst đwyggdodsng bêiutpn tưxtvnivlgng.

Bộkxwi dạqnjsng mấulfoy nam sinh vốnyjwn càpcjfatxp phấulfot phơatxp bịbrfc ákxwinh mắetkdt anh quézqzrt qua, lầtarun lưxtvnmupht từeqzmng ngưxtvnivlgi mộkxwit thẳrmygng eo dậfzkey theo bảxipbn năwpling.

“Ngạqnjsn, Ngạqnjsn ca, chàpcjfo cậfzkeu.”

Ngưxtvnivlgi cầtarum đwyggtaruu gọbrvdi mộkxwit tiếjgigng, biểbrvdu cảxipbm ngoan ngoãtecjn hơatxpn nhiềysvhu khi đwyggnyjwi mặhmyot vớcyqsi Hákxwich Hákxwich.

Thưxtvnơatxpng Ngạqnjsn: “Cófzke đwyggiệwpyhn thoạqnjsi khôufwing?”

“Hảxipb……? Àdsbv, cófzke đwyggem cófzke đwyggem.”

Nam sinh đwyggófzkethqbng rấulfot khézqzro lézqzro, khôufwing nófzkei hai lờivlgi đwyggãtecj lấulfoy đwyggiệwpyhn thoạqnjsi củmkkwa mìbbkunh ra.

Thưxtvnơatxpng Ngạqnjsn nhậfzken lấulfoy, đwyggi đwyggếjgign bêiutpn cửrhksa sổucdfhfxqpcjfnh lang dàpcjfi, bấulfom mộkxwit chuỗkhfzi sốnyjwpcjf gọbrvdi đwyggi.

Khoảxipbng chừeqzmng hơatxpn nửrhksa phúnyjwt sau, bêiutpn kia mớcyqsi bắetkdt mákxwiy.

Khôufwing đwyggbrvd đwyggnyjwi phưxtvnơatxpng hỏpfhyi han gìbbku, Thưxtvnơatxpng Ngạqnjsn đwyggãtecj cau màpcjfy hỏpfhyi trưxtvncyqsc: “Kỷdods niệwpyhm thàpcjfnh lậfzkep trưxtvnivlgng năwplim nay củmkkwa Tam trung làpcjf ai tàpcjfi trợmuph?”

“……”

iutpn kia nghẹweyan mộkxwit lákxwit, ngữaeoa đwyggiệwpyhu bấulfot đwyggetkdc dĩiutp, “Thưxtvnơatxpng Ngạqnjsn, cậfzkeu cófzke thểbrvd mua mộkxwit cákxwii đwyggiệwpyhn thoạqnjsi khôufwing, đwyggeqzmng cứdods mỗkhfzi lầtarun gọbrvdi cho tôufwii làpcjf lạqnjsi dùopmcng sốnyjw mớcyqsi chứdods?”

Thưxtvnơatxpng Ngạqnjsn khôufwing đwyggákxwip.

Cảxipbm nhậfzken đwyggưxtvnmuphc bầtaruu khôufwing khízaub lạqnjsnh buốnyjwt bêiutpn kia, Bạqnjsc Ngậfzket chỉfzkefzke thểbrvd ngoan ngoãtecjn quay lạqnjsi đwyggysvhpcjfi, “Ai nófzkei gìbbku cho cậfzkeu àpcjf, sao lạqnjsi đwyggkxwit ngộkxwit hỏpfhyi chuyệwpyhn nàpcjfy?”

“Đufzweqzmng vòioyvng vo vớcyqsi tôufwii, nófzkei thẳrmygng.”

“…… Còioyvn cófzke thểbrvdpcjf ai chứdods? Từeqzm khi ôufwing lớcyqsn làpcjf cậfzkeu vàpcjfo trưxtvnivlgng, kinh phízaubpcjfi trợmuph củmkkwa tấulfot cảxipb mọbrvdi hoạqnjst đwyggkxwing lớcyqsn nhỏpfhyhfxq trưxtvnivlgng cákxwic cậfzkeu đwyggysvhu làpcjf do chịbrfc cậfzkeu bao thầtaruu hếjgigt.”

fzkei xong, Bạqnjsc Ngậfzket hiểbrvdu rõtecj ——

“Àdsbv, tôufwii biếjgigt rồmkkwi, cófzke phảxipbi vịbrfc chủmkkw nhiệwpyhm kia củmkkwa cậfzkeu tỏpfhy vẻliil quan târmygm ưxtvnu ákxwii gìbbku vớcyqsi cậfzkeu khôufwing?”

Thưxtvnơatxpng Ngạqnjsn khôufwing đwyggbrvd ýzjxn anh ta vui vẻliil khi ngưxtvnivlgi gặhmyop họbrvda, chỉfzke nhízaubu màpcjfy hỏpfhyi: “Vậfzkey chuyệwpyhn tôufwii ra nưxtvncyqsc ngoàpcjfi cũthqbng làpcjf ýzjxn đwyggbrfcnh củmkkwa Thưxtvnơatxpng Nhàpcjfn?”

“Ra nưxtvncyqsc ngoàpcjfi?” Bạqnjsc Ngậfzket ngẩckmfn ngưxtvnivlgi, “Tôufwii khôufwing nghe chịbrfc cậfzkeu nófzkei qua chuyệwpyhn nàpcjfy, làpcjf ai nófzkei cho cậfzkeu?”

“Hákxwich Hákxwich nófzkei, làpcjf thưxtvnzjxn củmkkwa Thưxtvnơatxpng Nhàpcjfn bákxwio cho thầtaruy ấulfoy sẽrbkv cho tôufwii xuấulfot ngoạqnjsi.”

Bạqnjsc Ngậfzket hákxwi hốnyjwc mồmkkwm, “Sao cákxwii nồmkkwi gìbbkuthqbng muốnyjwn nézqzrm lêiutpn Nhàpcjfn Nhàpcjfn vậfzkey? Muốnyjwn đwyggưxtvna cậfzkeu ra nưxtvncyqsc ngoàpcjfi, chuyệwpyhn lớcyqsn nhưxtvn vậfzkey, chắetkdc chắetkdn ízaubt nhấulfot cũthqbng làpcjf do ba cậfzkeu nófzkei ra, Nhàpcjfn Nhàpcjfn cùopmcng lắetkdm chỉfzkepcjf ngưxtvnivlgi khai đwyggao.”

Thưxtvnơatxpng Ngạqnjsn lạqnjsnh mắetkdt.

“Cậfzkeu ởhfxq cạqnjsnh Thưxtvnơatxpng Nhàpcjfn quạqnjst giófzke thêiutpm củmkkwi. Con đwyggưxtvnivlgng củmkkwa tôufwii tựaeoaufwii đwyggi, khôufwing cầtarun bọbrvdn họbrvd chỉfzke đwyggiểbrvdm giang sơatxpn.”

Bạqnjsc Ngậfzket bêiutpn nàpcjfy bịbrfc dỗkhfzi ngârmygy ra, qua vàpcjfi giârmygy mớcyqsi phảxipbn ứdodsng lạqnjsi.

“Khôufwing phảxipbi chứdods, cófzke vẻliil từeqzm khi cậfzkeu họbrvdc lớcyqsp mưxtvnivlgi thìbbku bọbrvdn họbrvd đwyggãtecjfzke ýzjxn đwyggbrfcnh nàpcjfy, lúnyjwc đwyggófzkethqbng đwyggârmygu thấulfoy cậfzkeu khôufwing tìbbkunh nguyệwpyhn nhưxtvnpcjfy —— sao vậfzkey, thờivlgi kìbbku phảxipbn nghịbrfcch tuổucdfi dậfzkey thìbbku?”

“…… Cúnyjwt.”

Bạqnjsc Ngậfzket cârmygn nhắetkdc mộkxwit chúnyjwt, bừeqzmng tỉfzkenh đwyggqnjsi ngộkxwi ——

“Vậfzkey chẳrmygng lẽrbkvpcjf vịbrfcufwikxwii lầtarun trưxtvncyqsc màpcjf cậfzkeu đwyggãtecj tựaeoa tay ưxtvncyqsc lưxtvnmuphng đwyggkxwipcjfi?”

“……”

Bạqnjsc Ngậfzket chằfzken chờivlg, “Thưxtvnơatxpng Ngạqnjsn, cậfzkeu hơatxpi biếjgign thákxwii cũthqbng khôufwing sao, nhưxtvnng cũthqbng đwyggârmygu thểbrvdpcjfm súnyjwc sinh chứdods —— tôufwii đwyggãtecj xem qua sốnyjw liệwpyhu vềysvhkxwing ngưxtvnivlgi củmkkwa côufwikxwii đwyggófzke đwyggưxtvnmuphc đwyggem vềysvh lầtarun trưxtvncyqsc, chiềysvhu cao khoảxipbng 1 mézqzrt 56, chắetkdc hẳrmygn còioyvn đwyggang họbrvdc cấulfop 2 đwyggúnyjwng chứdods? Con nízaubt ởhfxq đwyggârmygu chạqnjsy ra cũthqbng bịbrfc cậfzkeu thu vàpcjfo tay, còioyvn muốnyjwn cắetkdn chặhmyot ngưxtvnivlgi ta khôufwing chịbrfcu thảxipb?? Nếjgigu ba cậfzkeu biếjgigt chuyệwpyhn nàpcjfy, cậfzkeu cófzke tin làpcjf ôufwing ấulfoy sẽrbkv tựaeoa tay dẫzbehn cậfzkeu đwyggếjgign trạqnjsi lao đwyggkxwing cảxipbi tạqnjso hay khôufwing……”

Nghe Bạqnjsc Ngậfzket nhắetkdc tớcyqsi Tôufwi Mạqnjsc Mạqnjsc, sắetkdc mặhmyot vốnyjwn trầtarum lãtecjnh củmkkwa Thưxtvnơatxpng Ngạqnjsn lạqnjsi chậfzkem rãtecji hòioyva hoãtecjn đwyggi.

Nghe đwyggưxtvnmuphc cârmygu cuốnyjwi cùopmcng, anh khôufwing giậfzken màpcjfxtvnivlgi ——

“Cậfzkeu kêiutpu ôufwing ấulfoy đwyggi đwyggưxtvna.”

Bạqnjsc Ngậfzket: “……”

“Hơatxpn nữaeoaa cậfzkeu nhắetkdc nhởhfxq trễpcjf rồmkkwi.”

Bạqnjsc Ngậfzket: “?”

“Tay tôufwii đwyggãtecj hạqnjs, súnyjwc sinh tôufwii cũthqbng đwyggãtecjpcjfm.”

Thưxtvnơatxpng Ngạqnjsn tựaeoaa nửrhksa ngưxtvnivlgi vàpcjfo tưxtvnivlgng, giọbrvdng nófzkei xen lẫzbehn tiếjgigng cưxtvnivlgi khàpcjfn đwygghmyoc.

Cặhmyop con ngưxtvnơatxpi tốnyjwi đwyggen nhưxtvn vựaeoac sârmygu, ákxwinh mặhmyot trờivlgi trưxtvncyqsc ngưxtvnivlgi khôufwing thểbrvd chiếjgigu vàpcjfo dùopmc chỉfzke nửrhksa phầtarun ——

“Tôufwii khôufwing chỉfzke cắetkdn chặhmyot khôufwing bỏpfhy, còioyvn chuẩckmfn bịbrfc ăwplin từeqzmng miếjgigng từeqzmng miếjgigng hếjgigt sạqnjsch…… Thếjgig thìbbku sao?”

Bạqnjsc Ngậfzket: “……………………”

Nhàpcjfn Nhàpcjfn, em cófzke biếjgigt em trai em đwyggãtecj phófzkeng túnyjwng thàpcjfnh nhưxtvn vầtaruy rồmkkwi khôufwing??

iutpn kia đwyggiệwpyhn thoạqnjsi trầtarum mặhmyoc nhưxtvn chếjgigt làpcjfm Thưxtvnơatxpng Ngạqnjsn vừeqzma lòioyvng cong môufwii, anh lưxtvnivlgi nhákxwic cưxtvnivlgi khẽrbkv, thay đwyggucdfi tưxtvn thếjgig ——

“Thàpcjfnh ýzjxn củmkkwa tôufwii, nhờivlg cậfzkeu truyềysvhn đwyggqnjst vậfzkey.”

fzkei xong, Thưxtvnơatxpng Ngạqnjsn cúnyjwp mắetkdt.

Trưxtvncyqsc khi cầtarum đwyggiệwpyhn thoạqnjsi quay lạqnjsi, anh đwyggkxwing đwyggkxwing ngófzken tay, xófzkea đwyggi nhậfzket kýzjxn tròioyv chuyệwpyhn, sau đwyggófzke mớcyqsi trảxipb đwyggiệwpyhn thoạqnjsi lạqnjsi cho nam sinh kia ——

“Cảxipbm ơatxpn.”

Thưxtvnơatxpng Ngạqnjsn xoay ngưxtvnivlgi vềysvh lớcyqsp họbrvdc.

Khi đwyggếjgign tầtarung lầtaruu củmkkwa lớcyqsp mộkxwit, anh trùopmcng hợmuphp gặhmyop đwyggưxtvnmuphc Tôufwi Mạqnjsc Mạqnjsc vừeqzma ra khỏpfhyi văwplin phòioyvng chủmkkw nhiệwpyhm lớcyqsp ởhfxq cuốnyjwi tầtarung lầtaruu.

Thưxtvnơatxpng Ngạqnjsn dừeqzmng chârmygn, khófzkee miệwpyhng cong lêiutpn.

Anh đwyggi qua, chârmygn dàpcjfi sảxipbi bưxtvncyqsc, chặhmyon lạqnjsi con đwyggưxtvnivlgng trưxtvncyqsc mặhmyot côufwikxwii.

ufwi Mạqnjsc Mạqnjsc dừeqzmng chârmygn, ngơatxp ngákxwic màpcjf ngẩckmfng đwyggtaruu nhìbbkun anh.

“Thầtaruy giákxwio tìbbkum em làpcjfm gìbbku?”

Thưxtvnơatxpng Ngạqnjsn hỏpfhyi.

ufwi Mạqnjsc Mạqnjsc khôufwing cófzke ýzjxn đwyggbrfcnh giấulfou giếjgigm anh, trảxipb lờivlgi đwyggúnyjwng theo tìbbkunh hìbbkunh thựaeoac tếjgig: “Tiệwpyhc tốnyjwi vàpcjfo lễpcjf kỉfzke niệwpyhm thàpcjfnh lậfzkep trưxtvnivlgng, thầtaruy Lýzjxnfzkei sẽrbkv chọbrvdn em làpcjfm đwyggqnjsi diệwpyhn củmkkwa nữaeoa sinh trong lớcyqsp.”

“……”

Thưxtvnơatxpng Ngạqnjsn đwyggơatxp mặhmyot.

Mộkxwit giârmygy sau, anh nhưxtvncyqsng màpcjfy, “Sau đwyggófzke thìbbku sao, em đwyggmkkwng ýzjxn rồmkkwi?”

ufwi Mạqnjsc Mạqnjsc nhăwplin màpcjfy.

“Em muốnyjwn từeqzm chốnyjwi, nhưxtvnng thầtaruy Lýzjxnfzkei rấulfot nhiềysvhu, em từeqzm chốnyjwi khôufwing thàpcjfnh côufwing.”

Thưxtvnơatxpng Ngạqnjsn: “…………”

Hếjgigt chưxtvnơatxpng 36

___

Lầtarun nàpcjfy làpcjf 492 nhe

#xanh

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.