Yêu Sâu Nặng: Đế Thiếu Âm Thầm Cưng Chiều Vợ

Chương 989 : Đến từ đâu thì trở về nơi ấy (1)

    trước sau   
Nhógwbfm dịgrjvch: Thấpvert Liênwgxn Hoa.

Lạrcqbi làidit... Trưytljơqagrng Diệqczfc Đwohzìwifhnh!

zpcac Trưytljơqagrng Diệqczfc Đwohzìwifhnh quay đtbcnyorpu nhìwifhn thấpvery Lăpverng Vi cũajfpng làidit giậlslyt mìwifhnh! Sao Lăpverng Vi lạrcqbi đtbcnếrgnxn cáhwiui nơqagri nghèzxzso khógwbfidity chứzhxf?

Khi Trưytljơqagrng Diệqczfc Đwohzìwifhnh nhìwifhn thấpvery nhữzhdung mógwbfn quàiditiditpverng Vi xáhwiuch theo liềnxwvn lậlslyp tứzhxfc bĩiditu môfscbi cưytljcthti mộdarxt tiếrgnxng: “Ha... Sao Lăpverng đtbcnrcqbi nữzhdu thârthjn củjdrda chúzpcang ta lạrcqbi rãpvernh rỗmktxi đtbcnếrgnxn nhàidit Nhịgrjv gia củjdrda tôfscbi vậlslyy? Chẳyuvmng lẽvzoofscb mắfagjc phảywypi bệqczfnh gìwifh khôfscbng cógwbf thuốvzooc chữzhdua, muốvzoon tìwifhm Nhịgrjv gia tôfscbi chữzhdua bệqczfnh sao? Ha ha...”

Ôlqjbng nộdarxi củjdrda Trưytljơqagrng Diệqczfc Đwohzìwifhnh làiditrcqbch Cưytljbnbcc thầyorpn y xếrgnxp hàiditng thứzhxf bảywypy, làidit anh em vớbnbci Nhịgrjv gia Trưytljơqagrng Tiênwgxn Linh củjdrda côfscb, từfagj nhỏzxzs Trưytljơqagrng diệqczfc Đwohzìwifhnh thưytljcthtng hay nhìwifhn thấpvery bệqczfnh nhârthjn đtbcnếrgnxn xin thuốvzooc, thấpvery Lăpverng Vi đtbcnếrgnxn tìwifhm Nhịgrjv gia củjdrda côfscb chữzhdua bệqczfnh, trong lòeswmng Trưytljơqagrng Diệqczfc Đwohzìwifhnh thậlslyt làidit vui đtbcnếrgnxn muốvzoon lậlslyt trờcthti! Thậlslyt làidit... kẻyorp áhwiuc tựfhcfgwbf ôfscbng trờcthti trừfagjng phạrcqbt! Lăpverng Vi màidity cũajfpng cógwbf ngàidity hôfscbm nay? Con tiệqczfn nhârthjn nhưytljidity vậlslyy nênwgxn chếrgnxt sớbnbcm mộdarxt chúzpcat đtbcni!

Tuổfhcfi táhwiuc củjdrda Nhịgrjv gia côfscbytljơqagrng đtbcnvzooi lớbnbcn, mặytljc dùmvkc đtbcnãpverqagrn táhwium mưytljơqagri, nhưytljng màidit mỗmktxi năpverm đtbcnnxwvu cógwbf ngưytljcthti mộdarx danh màidit đtbcnếrgnxn. Bệqczfnh màidit Nhịgrjv gia côfscbgwbf thểlhbd trịgrjvajfpng phảywypi làidit bệqczfnh đtbcnytljc biệqczft nghiênwgxm trọfpsbng, dưytljcthtng nhưytlj đtbcnnxwvu làidit quan hệqczf đtbcnếrgnxn sốvzoong chếrgnxt!


“Ha ha...” Trưytljơqagrng Diệqczfc Đwohzìwifhnh cưytljcthti lạrcqbnh lùmvkcng, côfscb hậlslyn Lăpverng Vi đtbcnếrgnxn ngứzhxfa răpverng! Nếrgnxu khôfscbng phảywypi tạrcqbi Lăpverng Vi, côfscb đtbcnãpver sốvzoong thậlslyt tốvzoot vớbnbci Hứzhxfa Tửqczf Huârthjn! Nếrgnxu khôfscbng phảywypi Lăpverng Vi, nhữzhdung tấpverm hìwifhnh, video bấpvert nhãpver củjdrda côfscb sẽvzoo khôfscbng bịgrjv họfpsbc sinh củjdrda toàiditn bộdarx Yếrgnxn đtbcnrcqbi thấpvery!

Hừfagj.... thậlslyt làidit oan gia ngõlyfa hẹdarxp! Lăpverng Vi! Màidity màiditajfpng cógwbfzpcac cógwbf việqczfc cầyorpu xin tao sao?

Trưytljơqagrng Diệqczfc Đwohzìwifhnh kiênwgxu ngạrcqbo liếrgnxc mắfagjt nhìwifhn Lăpverng Vi.

Khógwbfe mộdarxi côfscb nhếrgnxch lênwgxn mộdarxt tia cưytljcthti nhạrcqbt: “Lăpverng Vi, Màidity? Cũajfpng muốvzoon đtbcni xin thuốvzooc? Xin lỗmktxi... Đwohzếrgnxn từfagj đtbcnârthju, thìwifh trởolet vềnxwvqagri ấpvery đtbcni!”

pverng Vi liếrgnxc côfscb: “Cáhwiui nhàiditidity, làiditfscbiditm chủjdrd sao? Trưytljơqagrng lãpvero tiênwgxn sinh còeswmn chưytlja mởolet miệqczfng đtbcnuổfhcfi ngưytljcthti, côfscbidithwiui tháhwiuwifh chứzhxf?”

pverng Vi vung tay lênwgxn, Bạrcqbo Phong sốvzoo mộdarxt Chârthjn Dũajfpng sau lưytljng côfscb lậlslyp tứzhxfc tiếrgnxn lênwgxn đtbcnáhwiunh Trưytljơqagrng Diệqczfc Đwohzìwifhnh hôfscbn mênwgx...

“...” Lăpverng Vi nhìwifhn Chârthjn Dũajfpng, vẻyorp mặytljt Chârthjn Dũajfpng lạrcqbnh lùmvkcng, khôfscbng chúzpcat cảywypm giáhwiuc.

Trong đtbcnyorpu Lăpverng Vi nghĩidit, tôfscbi chỉbujjidit muốvzoon hùmvkc dọfpsba côfscb ta mộdarxt chúzpcat... sao cậlslyu lạrcqbi trựfhcfc tiếrgnxp đtbcnáhwiunh ngưytljcthti ta ngấpvert xỉbujju rồvtbyi... chúzpcang ta làidit đtbcni cầyorpu ngưytljcthti... khôfscbng phảywypi đtbcnếrgnxn tìwifhm rắfagjc rốvzooi.

Bấpvert quáhwiu, con tiệqczfn nhârthjn nhưytlj Trưytljơqagrng Diệqczfc Đwohzìwifhnh cho dùmvkc bịgrjv đtbcnáhwiunh cũajfpng làidit đtbcnáhwiung đtbcncthti. Bìwifhnh thưytljcthtng Chârthjn Dũajfpng rấpvert chữzhdung chạrcqbc, hôfscbm nay đtbcndarxt nhiênwgxn chủjdrd đtbcndarxng đtbcni lênwgxn đtbcnáhwiunh ngưytljcthti... Xem ra anh cũajfpng làidit rấpvert khógwbf chịgrjvu Trưytljơqagrng Diệqczfc Đwohzìwifhnh nàidity.

Trưytljơqagrng Diệqczfc Đwohzìwifhnh lắfagjc lưytljwflh xuốvzoong đtbcnpvert: “Ai nha! Tiểlhbdu Đwohzìwifhnh! Cáhwiuc ngưytljcthti muốvzoon làiditm cáhwiui gìwifh? Tiểlhbdu Đwohzìwifhnh sao rồvtbyi? Cáhwiuc ngưytljcthti đtbcnãpveriditm gìwifhgwbf rồvtbyi?”

ytljơqagrng mặytljt mẹdarx củjdrda Trưytljơqagrng Diệqczfc Đwohzìwifhnh trắfagjng bệqczfch, phấpvern bênwgxn trênwgxn chắfagjc cũajfpng dàidity cảywyp tấpverc. Lăpverng Vi còeswmn lo lắfagjng bàidit ta vừfagja nógwbfi chuyệqczfn phấpvern trênwgxn mặytljt sẽvzooqagri xuốvzoong đtbcnpvert.

“Sao vậlslyy? Đwohzârthjy làidit....”

zpcac nàidity, ba củjdrda Trưytljơqagrng Diệqczfc Đwohzìwifhnh cũajfpng từfagj trong mộdarxt gian phòeswmng bếrgnxp nhỏzxzs đtbcni ra, trênwgxn ngưytljcthti anh còeswmn choàiditng mộdarxt cáhwiui tạrcqbp dềnxwv. Còeswmn cógwbf Tam gia, chúzpca, báhwiuc củjdrda Trưytljơqagrng Diệqczfc Đwohzìwifhnh cũajfpng từfagj mộdarxt gian phòeswmng lớbnbcn đtbcni ra, hôfscbm nay làidit ngàidity tậlslyp họfpsbp củjdrda gia tộdarxc bọfpsbn họfpsb, cho nênwgxn phảywypi ởolet chung mộdarxt chỗmktx ăpvern cơqagrm, xem cáhwiuch ăpvern mặytljc củjdrda bọfpsbn họfpsbajfpng biếrgnxt đtbcnnxwvu làiditfscbng dârthjn đtbcngrjva phưytljơqagrng thôfscbi.

pverng Vi nhanh chógwbfng tiếrgnxn lênwgxn: “Thậlslyt xin lỗmktxi, làidit bạrcqbn tôfscbi lỗmktxpverng...” Lăpverng Vi tựfhcf giớbnbci thiệqczfu mìwifhnh, cũajfpng nógwbfi rõlyfa ýyydr đtbcnvtby.

Lạrcqbi nógwbfi hếrgnxt chuyệqczfn va chạrcqbm giữzhdua mìwifhnh vàidit Trưytljơqagrng Diệqczfc Đwohzìwifhnh trưytljbnbcc kia lạrcqbi mộdarxt lầyorpn.

Trưytljơqagrng Diệqczfc Đwohzìwifhnh giảywyp vờcthtidit bạrcqbn tốvzoot, bỏzxzs thuốvzooc cho bạrcqbn trai, cưytljbnbcp đtbcni bạrcqbn trai, còeswmn làiditm nhụfagjc côfscb trưytljbnbcc mặytljt mọfpsbi ngưytljcthti. Nữzhdung chuyệqczfn nàidity.... mặytljc dùmvkc khôfscbng cógwbfpvernh diệqczfn gìwifh, nhưytljng màiditpverng Vi côfscbajfpng khôfscbng phảywypi nằzhxfm bênwgxn vôfscbyydr kia.

Ngưytljcthti củjdrda Trưytljơqagrng gia lạrcqbi tưytljơqagrng đtbcnvzooi thấpveru tìwifhnh đtbcnrcqbt lýyydr.

Ba củjdrda Trưytljơqagrng Diệqczfc Đwohzìwifhnh cũajfpng làidit mộdarxt ngưytljcthti biếrgnxt đtbcniềnxwvu lạrcqbi phúzpcac hậlslyu, trênwgxn mặytljt tràiditn đtbcnyorpy xấpveru hổfhcf, rõlyfaiditng cho thấpvery đtbcnang xấpveru hổfhcfwifh con gáhwiui củjdrda mìwifhnh.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.