Yêu Sâu Nặng: Đế Thiếu Âm Thầm Cưng Chiều Vợ

Chương 901 : Giết con tin!! (1)

    trước sau   
Nhóaaxlm dịhzqoch: Thấarjvt Liêodkfn Hoa

“Lộkiwcc Huyềmtitn... Giảvzajo Lâvtsym ——”

xfhgng Vi che miệuorang, vôacsqcqjang khiếakzqp sợsmis: “Chồpjtfng àrobg, anh đdxpnoocup trai quáygez đdxpni!”

tjuic Diệuorap Đeyviìoerhnh nhấarjvn enter... Lăxfhgng Vi dưnfinhjsyng nhưnfin nhìoerhn thấarjvy xung quanh Diệuorap Đeyviìoerhnh lấarjvp láygeznh áygeznh sáygezng ——

Anh vôacsqcqjang chóaaxli mắsgyft!

Giang Quâvtsyn gầdxpnn nhưnfinmypkt thởcqja khôacsqng thôacsqng, anh theo bảvzajn năxfhgng cầdxpnm lấarjvy máygezy truyềmtitn tin, thôacsqng báygezo: “Lýldjq Thiêodkfn Mặxfhgc ởcqja Cẩrnzzm Thàrobgnh, Lộkiwcc Huyềmtitn... Giảvzajo Lâvtsym...”


“Cáygezi gìoerh?” Trung tâvtsym đdxpniềmtitu khiểygezn lậfwifp tứfwifc tuôacsqn tràrobgo tiếakzqng than sợsmiskhioi: “Đeyviiểygezm A, xáygezc đdxpnhzqonh làrobgcqja Giảvzajo Lâvtsym sao? Chắsgyfc chắsgyfn nhưnfin vậfwify?”

“Đeyviiểygezm A hộkiwci báygezo —— chắsgyfc chắsgyfn làrobgcqja Giảvzajo Lâvtsym!”

Đeyvidxpnu kia bêodkfn trung tâvtsym đdxpniềmtitu khiểygezn đdxpnkiwct nhiêodkfn tậfwifp thểygez trầdxpnm mặxfhgc, vàrobgi giâvtsyy sau, đdxpnkiwct nhiêodkfn lạyzvni tậfwifp thểygezcqjang nổsmis: “Máygez ——” Tốenymc đdxpnkiwc trinh sáygezt cũslaqng quáygez nhanh rồpjtfi đdxpni? Từrnzztjuic bọtmurn cưnfinmxadp gọtmuri đdxpniệuoran tớmxadi chưnfina đdxpnếakzqn hai mưnfinơqehni mấarjvy phútjuit đdxpnãkhioygezc đdxpnhzqonh ra vịhzqo trímypk cụtjui thểygez củyscta con tin? Còjhsgn cóaaxl thểygez đdxpnem phạyzvnm vi thu nhỏpxji lạyzvni đdxpnếakzqn khu rừrnzzng ởcqja thịhzqo trấarjvn Giảvzajo Lâvtsym?

“Cáygezc đdxpniểygezm chútjui ýldjq! Cáygezc đdxpniểygezm chútjui ýldjq! Lậfwifp tứfwifc hàrobgnh đdxpnkiwcng! Bảvzajo đdxpnvzajm an toàrobgn củyscta ngưnfinhjsyi bịhzqo hạyzvni! Xuấarjvt pháygezt ——”

Diệuorap Đeyviìoerhnh đdxpnrnzzy máygezy tímypknh ra, chỉiycv cảvzajm thấarjvy từrnzzng đdxpnsmist đdxpnau đdxpndxpnu.

Anh rấarjvt chuyêodkfn chútjui, đdxpnáygezm sốenym liệuorau nàrobgy nhìoerhn đdxpnơqehnn giảvzajn, thậfwift ra cựrophc kỳgois tốenymn noron nãkhioo.

odkfn nhóaaxlc Lýldjq Thiêodkfn Mặxfhgc nàrobgy, thậfwift đdxpnútjuing làrobg thiêodkfn tàrobgi!

“Chồpjtfng, anh đdxpnau đdxpndxpnu àrobg?” Lăxfhgng Vi đdxpnau lòjhsgng tựropha vàrobgo bêodkfn cạyzvnnh anh, tay ấarjvn ấarjvn huyệuorat Tháygezi Dưnfinơqehnng cho anh: “Chồpjtfng, anh nhắsgyfm mắsgyft lạyzvni nghỉiycv ngơqehni mộkiwct láygezt đdxpni.”

Diệuorap Đeyviìoerhnh gậfwift đdxpndxpnu, nhắsgyfm mắsgyft nghỉiycv ngơqehni.

acsqi Tuấarjvn, Lôacsqi Đeyviìoerhnh, Giang Quâvtsyn đdxpnãkhionfinng phấarjvn đdxpnếakzqn nhảvzajy dựrophng lêodkfn.

Hạyzvn Tiểygezu Hy vỗqxot tay, kinh hôacsq: “Mọtmuri ngưnfinhjsyi đdxpnmtitu làrobg thiêodkfn tàrobgi —— trờhjsyi ạyzvn! Đeyviiềmtitu nàrobgy sao cóaaxl thểygez?” Chỉiycv bằznwgng hai câvtsyu đdxpnenymi thoạyzvni, cóaaxl thểygez truyềmtitn lạyzvni nhiềmtitu tin tứfwifc nhưnfin vậfwify?

A, quáygez thôacsqng minh —— côacsq đdxpnhjsyi nàrobgy cho dùcqja mệuorat chếakzqt, cho dùcqja nghĩpnpk muốenymn nổsmis tung đdxpndxpnu cũslaqng khôacsqng pháygez giảvzaji đdxpnưnfinsmisc loạyzvni mậfwift mãkhiorobgy!

“Thiêodkfn Mặxfhgc đdxpnưnfinsmisc cứfwifu rồpjtfi! Chútjuing ta cóaaxl thểygez cứfwifuThiêodkfn Mặxfhgc!” Hạyzvn Tiểygezu Hy kímypkch đdxpnkiwcng vừrnzza nhảvzajy vừrnzza mútjuia, côacsq ôacsqm Lôacsqi Tuấarjvn, hôacsqn hôacsqn nhẹoocu.


xfhgng Vi cắsgyfn môacsqi, nưnfinmxadc mắsgyft thiếakzqu chútjuit nữenyma rơqehni xuốenymng. Côacsqmypkch đdxpnkiwcng vưnfinơqehnn tay ôacsqm Diệuorap Đeyviìoerhnh: “Chồpjtfng ơqehni... Cảvzajm ơqehnn, cảvzajm ơqehnn anh nhiềmtitu lắsgyfm.”

Diệuorap Đeyviìoerhnh đdxpnfwifng dậfwify, vưnfinơqehnn tay ôacsqm côacsq.

xfhgng Vi chôacsqn mặxfhgt trong ngựrophc anh, anh nâvtsyng tay, bàrobgn tay nhẹoocu nhàrobgng vuốenymt tóaaxlc côacsq: “Bâvtsyy giờhjsy trôacsqng chờhjsyrobgo nhóaaxlm cứfwifu việuoran, bọtmurn họtmur hẳarjvn làrobg rấarjvt nhanh sẽswxo cứfwifu đdxpnưnfinsmisc Lýldjq Thiêodkfn Mặxfhgc.”

“Ừoerh...” Lăxfhgng Vi gậfwift đdxpndxpnu, mũslaqi cay cay, nưnfinmxadc mắsgyft lạyzvni muốenymn chảvzajy ra ——

acsqi Đeyviìoerhnh vàrobg Hạyzvn Tiểygezu Hy ởcqjaodkfn cạyzvnnh đdxpnãkhio lau nưnfinmxadc mắsgyft. Hoa Thiếakzqu Kiềmtitn ôacsqm Lôacsqi Đeyviìoerhnh.

acsqi Tuấarjvn vỗqxot vỗqxotnfinng Hạyzvn Tiểygezu Hy, lậfwifp tứfwifc ra khỏpxjii thưnfin phòjhsgng, hạyzvn mệuoranh lệuoranh bímypk mậfwift tìoerhm kiếakzqm cho tiểygezu tổsmis củyscta Ágtqim Ảuoranh!

Hai bútjuit cùcqjang vẽswxo, hẳarjvn làrobgaaxl thểygezoerhm đdxpnưnfinsmisc ngưnfinhjsyi nhanh hơqehnn mộkiwct chútjuit.

acsqi Đeyviìoerhnh cũslaqng đdxpni theo.

acsqi Tuấarjvn nhìoerhn chằznwgm chằznwgm côacsq, mộkiwct láygezt sau mớmxadi nóaaxli: “Em vừrnzza mớmxadi mang thai, đdxpnrnzzng làrobgm nhiệuoram vụtjuirobgy. Em ởcqja nhàrobg chờhjsy bọtmurn anh.”

acsqi Đeyviìoerhnh nóaaxli: “Anh, em khôacsqng theo làrobgm nhiệuoram vụtjui, em cóaaxl thểygezcqja trêodkfn xe chỉiycv huy.”

“Cũslaqng tốenymt!” Lôacsqi Tuấarjvn gậfwift đdxpndxpnu đdxpnpjtfng ýldjq.

“Hàrobgnh đdxpnkiwcng ——” Lôacsqi Tuấarjvn Lôacsqi Đeyviìoerhnh lậfwifp tứfwifc xuấarjvt pháygezt ——

Giang Quâvtsyn, Lăxfhgng Vi vàrobg Diệuorap Đeyviìoerhnh vẫtjuin ởcqja nhàrobg chờhjsy đdxpniệuoran thoạyzvni củyscta bọtmurn cưnfinmxadp. Nhiệuoram vụtjui củyscta hai ngưnfinhjsyi bọtmurn họtmurvtsyy giờhjsyrobgfwifng phóaaxl vớmxadi bọtmurn cưnfinmxadp, khôacsqng thểygez đdxpnygez bọtmurn cưnfinmxadp pháygezt giáygezc bọtmurn họtmur đdxpnãkhioaaxl đdxpnkiwct pháygez, hơqehnn nữenyma đdxpnãkhio bắsgyft đdxpndxpnu hàrobgnh đdxpnkiwcng.

xfhgng Vi lo lắsgyfng chờhjsy đdxpnsmisi đdxpniệuoran thoạyzvni, mộkiwct lầdxpnn lạyzvni mộkiwct lầdxpnn an ủyscti bảvzajo chímypknh mìoerhnh an tâvtsym an tâvtsym.

Thiêodkfn Ma cậfwifu ấarjvy sẽswxo tựroph bảvzajo vệuora bảvzajn thâvtsyn. Cậfwifu ấarjvy thôacsqng minh nhưnfin vậfwify, cơqehn trímypk nhưnfin vậfwify. Cậfwifu ấarjvy vậfwify màrobg ngay cảvzaj vịhzqo trímypk củyscta mìoerhnh cũslaqng đdxpnygezn ra đdxpnưnfinsmisc?

Vụtjui áygezn bắsgyft cóaaxlc bìoerhnh thưnfinhjsyng, bìoerhnh thưnfinhjsyng bọtmurn cưnfinmxadp sẽswxo đdxpnáygeznh ngấarjvt hoặxfhgc bịhzqot mắsgyft con tin rồpjtfi mớmxadi mang đdxpni.

Cậfwifu ấarjvy dựropha vàrobgo thôacsqng tin gìoerhrobg đdxpnygezn đdxpnưnfinsmisc?

Thiêodkfn Ma thậfwift sựroph quáygez lợsmisi hạyzvni!

xfhgng Vi nhịhzqon khôacsqng đdxpnưnfinsmisc kímypkch đdxpnkiwcng.

acsq nắsgyfm chặxfhgt tay, yêodkfn lặxfhgng cổsmisslaq Thiêodkfn Ma.

Thiêodkfn Ma khôacsqng chỉiycv đdxpnygezn đdxpnưnfinsmisc vịhzqo trímypk củyscta mìoerhnh, còjhsgn dùcqjang mậfwift mãkhio thôacsqng báygezo cho họtmur.

Cậfwifu ấarjvy thậfwift sựroph quáygez tuyệuorat vờhjsyi! Nếakzqu cậfwifu ấarjvy chỉiycv truyềmtitn mãkhio Morse cho bọtmurn họtmur thìoerh khôacsqng truyềmtitn lạyzvni đdxpnưnfinsmisc nhiềmtitu tin tứfwifc nhưnfin vậfwify.

Chỉiycvaaxlcqjang mậfwift mãkhio hacker mớmxadi cóaaxl thểygez tráygeznh mọtmuri ngưnfinhjsyi hoàrobgi nghi.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.