Yêu Sâu Nặng: Đế Thiếu Âm Thầm Cưng Chiều Vợ

Chương 805 : Tất cả mọi thứ đều trong tầm kiểm soát (1)

    trước sau   
Nhóupsum dịjwqych: Thấstjqt Liêgyhgn Hoa

ccbtng Vi đpkuiicibt tay nhỏwjipgyhgn ngựgloyc, cưozglllfvi hígyhgp mắhejyt hỏwjipi anh: “Em phálqwqt hàozglng cho anh, anh lấstjqy gìmwyl trảvsyc tiềiagyn? Khôicibng cóupsu lợbwrdi ígyhgch, bàozglhftqng khôicibng làozglm!”

Diệjymrp Đdtnsìmwylnh nghiêgyhgm túmfepc nóupsui: “ Chờllfv em giao hàozglng, anh tựgloy nhiêgyhgn cóupsu nhiềiagyu lợbwrdi ígyhgch cho em, tuyệjymrt đpkuiwjipi sẽxzsnozgl ngạnbowc nhiêgyhgn màozgl em khôicibng tưozglqqvjng tưozglbwrdng đpkuiưozglbwrdc.”

“Đdtnsưozglbwrdc, em nhậbwrdn đpkuiơjctln hàozglng nàozgly!”

lqwqng sớclusm ngàozgly hôicibm sau.

ccbtng Vi bịjwqy anh hôicibn đpkuiếbmapn tỉozglnh.


Nụlqwqicibn củwwmda anh, nhưozgl mang theo ma lựgloyc, chọxtubc cho côicib run rẩmxuuy từqmwtng trậbwrdn.

ozglclusi sựgloy khúmfepc xạnbow củwwmda álqwqnh mặicibt trờllfvi, tuyếbmapt trắhejyng ngoàozgli cửzaoia sổplmb trắhejyng cóupsujctli nhứwlnnc mắhejyt.

Ágnnlnh sálqwqng trắhejyng đpkuióupsuozglm côicib tỉozglnh tálqwqo, côicib đpkuiưozgla tay che kígyhgn mắhejyt, mơjctljctlozglng màozglng thấstjqy Diệjymrp Đdtnsìmwylnh đpkuièfhdb ékczfp côicib, anh mang hơjctli thởqqvjupsung bỏwjipng ékczfp tớclusi gầmwyln côicib, ngưozglllfvi củwwmda anh dálqwqn lêgyhgn ngưozglllfvi côicib, chỉozgl trong giâupsuy lálqwqt, côicib đpkuiãnbow cảvsycm giálqwqc đpkuiưozglbwrdc Diệjymrp Đdtnsìmwylnh lạnbowi nóupsung lêgyhgn.

Anh đpkuiưozgla tay ra bắhejyt lấstjqy tay nhỏwjip củwwmda côicib, đpkuiicibt trêgyhgn ngựgloyc mìmwylnh: “Bàozgl chủwwmd... kỹcfwh thuậbwrdt củwwmda em khôicibng chuyêgyhgn nghiệjymrp...” Lăccbtng Vi muốwjipn đpkuinbowp chếbmapt anh: “Bàozgl khôicibng làozglm! Em muốwjipn khiếbmapu nạnbowi —— “

upsui làozgl đpkuiicibt hàozglng, kếbmapt quảvsyc, khálqwqch hàozglng vôicib đpkuinbowo đpkuiwlnnc cứwlnnng rắhejyn ấstjqn tay nhỏwjip củwwmda côicib xuốwjipng.

Khôicibng thanh toálqwqn tiềiagyn hàozglng chưozgla nóupsui, còujlhn bảvsyco côicib gửzaoii hàozglng nhầmwylm... Đdtnsóupsuozgl lỗozgli củwwmda côicib sao? Làozgl anh buộkczfc tay côicibstjqn xuốwjipng đpkuistjqy, đpkuiưozglbwrdc khôicibng?

icibozgl ngưozglllfvi bálqwqn hàozglng cóupsuupsum... cho ngưozglllfvi mua trảvsyc lạnbowi hàozglng... Nhưozglng ngưozglllfvi ta khôicibng biếbmapt xấstjqu hổplmb, kiêgyhgn quyếbmapt khôicibng trảvsyc lạnbowi hàozglng, côicibujlhn bịjwqy hốwjip mấstjqy lầmwyln! Ngưozglllfvi nàozgly đpkuiúmfepng làozgl hốwjip to vạnbown năccbtm khôicibng biếbmapt xấstjqu hổplmb!

ozglo cóupsu ai nhưozgl vậbwrdy? Khálqwqch hàozglng cóupsuujlhng dạnbow đpkuien tốwjipi, khôicibng cóupsu đpkuinbowo đpkuiwlnnc, khôicibng cảvsycm thấstjqy álqwqy nálqwqy!

Khôicibng chỉozgl vu oan côicib ékczfp mua ékczfp bálqwqn khálqwqch hàozglng, cho phảvsycn hồclusi tiêgyhgu cựgloyc lạnbowi, đpkuiãnbow vậbwrdy còujlhn uy hiếbmapp côicib lầmwyln tớclusi phụlqwqc vụlqwq cho thậbwrdt tốwjipt... A a a? Còujlhn cóupsuozglơjctlng phálqwqp hay khôicibng?

Mặicibc dùgnnl khálqwqch hàozglng làozgl thưozglbwrdng đpkuiếbmap, nhưozglng cũhftqng khôicibng thểkttl bắhejyt nạnbowt ngưozglllfvi bálqwqn cóupsuupsum nhưozgl vậbwrdy đpkuiưozglbwrdc—— hừqmwt!

Hu hu... trứwlnnng cay!

ccbtng Vi ấstjqn tay nhỏwjipgyhgn mặicibt anh: “Trưozgllqwqt Giớclusi quảvsycng bồclusozglo —— bàozgl khôicibng phụlqwqc vụlqwq (hầmwylu)!”

ccbtng Vi đpkuimxuuy anh, anh nắhejym lấstjqy tay nhỏwjip củwwmda côicib, nắhejym ởqqvj trong tay nóupsui: “Đdtnsúmfepng rồclusi, ngàozgly hôicibm qua anh đpkuiãnbow lấstjqy đpkuiưozglbwrdc mộkczft đpkuimwylu đpkuiicibc biệjymrt mốwjipi quan trọxtubng từqmwt chỗozgl củwwmda Bạnbowch Lộkczf.”


“Đdtnsmwylu mốwjipi gìmwyl?” Lăccbtng Vi khôicibng phảvsycn khálqwqng, nhìmwyln thẳkvning vàozglo anh, Diệjymrp Đdtnsìmwylnh lậbwrdp tứwlnnc sálqwqt lạnbowi gầmwyln, vừqmwta hôicibn côicib vừqmwta nóupsui: “Thanh Thanh Tửzaoi Khâupsum làozgl biệjymrt hiệjymru củwwmda mẹenei anh, bàozglstjqy đpkuiãnbow đpkuii qua căccbtn cứwlnn củwwmda sa khôicibn.”

“A?”

Diệjymrp Đdtnsìmwylnh vuốwjipt ve málqwqi tóupsuc mềiagym mạnbowi củwwmda côicib: “Đdtnsqmwtng kígyhgch đpkuikczfng, nghe anh từqmwt từqmwtupsui.”

“Ừwlnn...”

Mộkczft tay Diệjymrp Đdtnsìmwylnh giữfcfg đpkuimwylu, mộkczft cálqwqi tay khálqwqc vẽxzsnujlhng ởqqvj trêgyhgn gưozglơjctlng mặicibt phấstjqn nộkczfn củwwmda côicib, anh nóupsui: “Ngàozgly hôicibm qua anh viếbmapt biệjymrt hiệjymru củwwmda mẹenei anh cho Bạnbowch Lộkczf, kếbmapt quảvsyc Bạnbowch Lộkczf viếbmapt cho anh mộkczft chuỗozgli mậbwrdt mãnbow. Anh phiêgyhgn dịjwqych mậbwrdt mãnbow ra, làozgl: Nghiêgyhgn cứwlnnu khoa họxtubc, chưozgla thàozglnh côicibng, 0...”

Ágnnlnh mắhejyt củwwmda Diệjymrp Đdtnsìmwylnh chợbwrdt trởqqvjgyhgn thâupsum trầmwylm màozgl xa xôicibi.

“Mẹeneiozgl đpkuiang làozglm nghiêgyhgn cứwlnnu khoa họxtubc? Chồclusng, vậbwrdy sốwjip 0 kia nghĩbwrda làozglmwyl?” Lăccbtng Vi ôicibm lấstjqy anh, Diệjymrp Đdtnsìmwylnh nằwwmdm xuốwjipng cùgnnlng, hai ngưozglllfvi trálqwqn tỳpade trálqwqn.

Diệjymrp Đdtnsìmwylnh ôicibm côicibupsui: “0 làozgl rờllfvi đpkuii. 1 làozgl hy sinh, 2 làozgl khôicibng rõafpb sốwjipng chếbmapt.”

ccbtng Vi khẽxzsn gậbwrdt đpkuimwylu, lạnbowi hỏwjipi anh: “Mậbwrdt mãnbowmfepc trưozglclusc mẹeneiozglu lạnbowi: Trụlqwq sởqqvjgyhg mậbwrdt, chẳkvning lẽxzsn chígyhgnh làozgl chỉozglccbtn cứwlnn củwwmda Sa Khôicibng? Vậbwrdy chúmfepng ta đpkuioạnbowt lấstjqy căccbtn cứwlnn củwwmda Sa Khôicibn, nóupsui khôicibng chừqmwtng cóupsu thểkttlmwylm đpkuiưozglbwrdc đpkuimwylu mốwjipi!”

Diệjymrp Đdtnsìmwylnh suy nghĩbwrd rồclusi nóupsui: “Cũhftqng khôicibng nhấstjqt đpkuijwqynh, anh đpkuilqwqn cóupsu lẽxzsnozglstjqy đpkuiếbmapn đpkuióupsu đpkuiiềiagyu tra mộkczft sốwjip thứwlnn, sau lạnbowi đpkuii, nếbmapu khôicibng sẽxzsn khôicibng nóupsui: Chưozgla thàozglnh côicibng. Nếbmapu bàozglstjqy vẫwjipn luôicibn đpkuióupsung quâupsun ởqqvjccbtn cứwlnn, vậbwrdy trong ghi chékczfp sẽxzsn khôicibng cóupsu từqmwt khôicibng thàozglnh côicibng. Nếbmapu Bạnbowch Lộkczf khôicibng cóupsu ghi chékczfp củwwmda nhữfcfgng mậbwrdt mãnbow khálqwqc, vậbwrdy sẽxzsn khôicibng cóupsu thêgyhgm tin tứwlnnc nữfcfga.”

“Àkvti...” Lăccbtng Vi hơjctli thấstjqt vọxtubng gậbwrdt đpkuimwylu: “Cóupsu đpkuinbowo lýafpb, vậbwrdy chúmfepng ta phảvsyci mau giảvsyci nốwjipt mấstjqy câupsuu thơjctlujlhn lạnbowi mớclusi đpkuiưozglbwrdc.” Lăccbtng Vi vộkczfi vàozglng bòujlh dậbwrdy cầmwylm málqwqy vi tígyhgnh xálqwqch tay.

Diệjymrp Đdtnsìmwylnh nhìmwyln chằwwmdm chằwwmdm vàozglo côicib, đpkuiôicibi mắhejyt nóupsung lêgyhgn, Lăccbtng Vi chợbwrdt hỏwjipi anh: “Sao anh nghĩbwrd đpkuiếbmapn chuyệjymrn hỏwjipi Bạnbowch Lộkczf chuyệjymrn liêgyhgn quan tớclusi mẹenei?”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.