Yêu Sâu Nặng: Đế Thiếu Âm Thầm Cưng Chiều Vợ

Chương 781 : Quá gây họa luôn rồi (1)

    trước sau   
Nhóhuopm dịheeach: Thấoqlgt Liêcjlon Hoa

Trong nhárnngy mắoqkbt bạutjxn họbnfnc xung quanh đcatvxbqju khôkjlxng lêcjlon tiếaqtjng, giốfwqbng nhưgeqc miệwnxing cũujrgng bịheea đcatvôkjlxng cứrnngng. Xung quanh rờairni vàcatvo tìnjawnh trạutjxng im lặcjlong hoàcatvn toàcatvn, Vu Tìnjawnh núhmcnp trong đcatvárnngm ngưgeqcairni, mặcjlot cũujrgng khôkjlxng dárnngm đcatvicfm lộzcnw, cúhmcni gằlglmm đcatvbnfzu xuốfwqbng giảmewmm cảmewmm giárnngc tồrnfbn tạutjxi củmwvla bảmewmn thâuzyhn mìnjawnh.

Phùvlld Mỹdxwz Quâuzyhn vẫbcfgn đcatvrnngng bêcjlon cạutjxnh chiếaqtjc xe phívitqa xa kia, bộzcnw dạutjxng đcatvairn đcatvbcfgn giốfwqbng nhưgeqc bịheeabjqat đcatvárnngnh đcatvairn luôkjlxn.

Tấoqlgt cảmewm bạutjxn họbnfnc đcatvxbqju nhìnjawn chằlglmm chằlglmm Lăkoyhng Vi, đcatvâuzyhy chívitqnh làcatv scandal trong truyềxbqjn thuyếaqtjt màcatv ——

Rốfwqbt cuộzcnwc Diệwnxip tổbnfnng giárnngm đcatvfwqbc vàcatvkoyhng Vi làcatv thậkidrt hay giảmewm, giốfwqbng nhưgeqc đcatvãjqww đcatvưgeqczcnwc tậkidrn mắoqkbt chứrnngng kiếaqtjn châuzyhn tưgeqcyvvzng a a a!

Sốfwqbt ruộzcnwt thậkidrt ——


huop nữmvad sinh thívitqch bárnngt quárnngi liềxbqjn bừlximng bừlximng tâuzyhm can chăkoyhm chúhmcn nhìnjawn hai ngưgeqcairni, đcatvcjloc biệwnxit hi vọbnfnng Lăkoyhng Vi nóhuopi cárnngi gìnjaw nhưgeqc kiểicfmu “Cúhmcnt ngay —— đcatvrnfbkoyhng nhăkoyhng, cầbnfzn anh quảmewmn chắoqkbc —— đcatvúhmcnng làcatv khôkjlxng biếaqtjt xấoqlgu hổbnfn, quảmewmn cárnngi gìnjawcatv quảmewmn…”

Sau đcatvóhuop, lạutjxi nhìnjawn tổbnfnng giárnngm đcatvfwqbc bárnng đcatvutjxo thẹjwwmn quárnnghuopa giậkidrn: “Tiểicfmu yêcjlou tinh khôkjlxng biếaqtjt xấoqlgu hổbnfncatvy, dárnngm ra ngoàcatvi uốfwqbng rưgeqczcnwu, còerhln hẹjwwmn gặcjlop đcatvàcatvn ôkjlxng, em coi tổbnfnng giárnngm đcatvfwqbc bárnng đcatvutjxo nhưgeqckjlxi làcatvrnngi gìnjaw hảmewm?”

Cảmewm đcatvárnngm ngưgeqcairni đcatvang đcatvcjlon cuồrnfbng bổbnfnjqwwo mìnjawnh, đcatvzcnwt nhiêcjlon thấoqlgy Lăkoyhng Vi cưgeqcairni lêcjlon.

Mộzcnwt trậkidrn gióhuop lạutjxnh lưgeqcyvvzt qua cổbnfnkoyhng Vi, côkjlx nhúhmcnn vai mộzcnwt cárnngi, nóhuopi: “Túhmcni xárnngch rơjtnvi ởcpse trong xe rồrnfbi.”

Diệwnxip Đdxwzìnjawnh giơjtnv tay lêcjlon… hưgeqcyvvzng vềxbqj phívitqa Lăkoyhng Vi. Cóhuop nữmvad sinh gàcatvo to trong lòerhlng —— “Đdxwzárnngnh đcatvárnngnh! Sắoqkbp sửfwqba đcatvárnngnh rồrnfbi! Anh ta sắoqkbp đcatvárnngnh Lăkoyhng Vi ——”

Kếaqtjt quảmewm, ngưgeqcairni ta đcatvưgeqca tay ra…

Dựscfnng lạutjxi cổbnfn árnngo choàcatvng cho Lăkoyhng Vi, lạutjxi vưgeqcơjtnvn tay ôkjlxm côkjlxcatvo trong ngựscfnc: “Lầbnfzn sau nhấoqlgt đcatvheeanh phảmewmi mang di đcatvzcnwng theo, em khôkjlxng biếaqtjt anh khôkjlxng liêcjlon lạutjxc đcatvưgeqczcnwc vớyvvzi em sẽmrqn lo lắoqkbng thếaqtjcatvo sao?”

koyhng Vi dùvlldng sứrnngc gậkidrt đcatvbnfzu mộzcnwt cárnngi: “Em thậkidrt sựscfn khôkjlxng cốfwqb ýqjqp…”

Vừlxima nãjqwwy lúhmcnc ngồrnfbi trêcjlon bàcatvn côkjlxerhln sốfwqbt ruộzcnwt, còerhln muốfwqbn gọbnfni đcatviệwnxin thoạutjxi cầbnfzu cứrnngu anh nữmvada kìnjawa.

Xung quanh lậkidrp tứrnngc nổbnfn bung!

“Mẹjwwm ơjtnvi…. Ngưgeqczcnwc chếaqtjt FA tôkjlxi rồrnfbi…”

“Cárnngc cậkidru chắoqkbc chắoqkbn đcatvâuzyhy làcatv tổbnfnng giárnngm đcatvfwqbc Đdxwzqlpdnh Phong Quốfwqbc Tếaqtj chứrnng? Khôkjlxng phảmewmi nóhuopi làcatv lạutjxnh lùvlldng lắoqkbm sao?”

huop ngưgeqcairni lậkidrp tứrnngc nóhuopi: “Khôkjlxng sai, đcatvúhmcnng làcatv lạutjxnh lùvlldng thậkidrt màcatv… vừlxima nãjqwwy chẳtrrzng phảmewmi đcatvfwqbi xửfwqb lạutjxnh lùvlldng vớyvvzi Phùvlld Mỹdxwz Quâuzyhn đcatvoqlgy thôkjlxi…”


“Đdxwzúhmcnng màcatv, thậkidrt sựscfnu làcatv anh ta… lầbnfzn trưgeqcyvvzc đcatvãjqww từlximng nhìnjawn thárnngy ởcpse trưgeqcairnng mộzcnwt lầbnfzn, chẳtrrzng qua làcatvjtnvi xa nêcjlon khôkjlxng thấoqlgy rõazpg lắoqkbm…”

“Khôkjlxng phảmewmi trêcjlon Weibo cóhuopnjawnh hay sao? Mìnjawnh xem rồrnfbi? Đdxwzúhmcnng làcatv anh ta đcatvóhuop!”

“Márnng ơjtnvi —— Diệwnxip boss trôkjlxng ngầbnfzu nhưgeqc vậkidry sao? Còerhln đcatvjwwmp trai hơjtnvn trong hìnjawnh gấoqlgp mộzcnwt vạutjxn lầbnfzn! Thậkidrt đcatvúhmcnng làcatvhuop khívitq thếaqtj…Mộzcnwt cárnngi bárnngnh bao to đcatvùvlldng nhưgeqc vậkidry, làcatvm sao lai đcatvkidrp trúhmcnng Lăkoyhng Vi cơjtnv chứrnng? Àkjlxi? Cárnngc cậkidru thửfwqbhuopi xem, hai ngưgeqcairni bọbnfnn họbnfncatv thậkidrt thậkidrt hảmewm? Liệwnxiu chúhmcnng ta cóhuoperhln cơjtnv hộzcnwi khôkjlxng?”

huop bạutjxn họbnfnc thấoqlgp giọbnfnng nghịheea luậkidrn: “Cậkidru đcatvlximng cóhuopcatvjtnv nữmvada đcatvi! Nhấoqlgt đcatvheeanh ngưgeqcairni ta làcatv thậkidrt rồrnfbi… Diệwnxip tổbnfnng giárnngm đcatvfwqbc ngưgeqcairni ta mớyvvzi vừlxima giúhmcnp Lăkoyhng Vi dựscfnng cổbnfn árnngo lêcjlon còerhln gìnjaw, quan tâuzyhm biêcjlot bao a, bạutjxn trai mìnjawnh cũujrgng khôkjlxng làcatvm đcatvưgeqczcnwc nhưgeqc thếaqtj nữmvada kìnjawa!”

“Đdxwzúhmcnng đcatvóhuop! Còerhln ngay trưgeqcyvvzc mặcjlot nhiềxbqju ngưgeqcairni nhưgeqc vậkidry, ôkjlxm lấoqlgy Lăkoyhng Vi…”

“Nếaqtju nhưgeqc đcatvâuzyhy làcatv giảmewm, khôkjlxng phảmewmi làcatv diễgiqbn giỏidssi quárnng rồrnfbi sao?”

Thếaqtj nhưgeqcng, khuôkjlxn mặcjlot đcatvbnfzy oárnngn khívitq kia củmwvla Hoa Thầbnfzn làcatv sao chứrnng?

Tạutjxi sao mớyvvzi vừlxima rồrnfbi Hoa Thầbnfzn vẫbcfgn đcatvang bìnjawnh thưgeqcairnng giờairn lạutjxi đcatvzcnwt nhiêcjlon hung árnngc rồrnfbi? Còerhln Hứrnnga Tửfwqb Huâuzyhn nữmvada… Rõazpgcatvng làcatv bạutjxn trai cũujrg củmwvla Lăkoyhng Vi, làcatvm sao lạutjxi bịheea coi nhưgeqc khôkjlxng khívitq?

Tiếaqtjng xìnjawcatvo trong nhárnngy mắoqkbt bùvlldng nổbnfn. âuzyhm thanh bàcatvn tárnngn sóhuopng sau cao hơjtnvn sóhuopng trưgeqcyvvzc.

Diệwnxip Đdxwzìnjawnh nhìnjawn lưgeqcyvvzt qua đcatvárnngm sinh viêcjlon đcatvang rívitqu rívitqt, xung quanh liềxbqjn lậkidrp tứrnngc im ắoqkbng ngay!

Giốfwqbng nhưgeqcrnngy phárnngt nhạutjxc bịheea nhấoqlgn off vậkidry, trong nhárnngy mắoqkbt, xung quanh liềxbqjn chìnjawm vàcatvo mộzcnwt đcatvzcnwt im lặcjlong đcatvếaqtjn quỷoqkb dịheea.

“Đdxwzìnjawnh ca…” Lôkjlxi Đdxwzìnjawnh bưgeqcyvvzc đcatvếaqtjcjlon cạutjxnh Hoa Thiếaqtju Kiềxbqjn, nghiêcjlong đcatvbnfzu cưgeqcairni vớyvvzi Diệwnxip Đdxwzìnjawnh mộzcnwt tiếaqtjng, giốfwqbng nhưgeqc đcatvang tranh côkjlxng.

Diệwnxip Đdxwzìnjawnh québjqat mắoqkbt nhìnjawn côkjlx mộzcnwt cárnngi, chỉqlpd thấoqlgy cárnngnh tay nhỏidss củmwvla côkjlx đcatvang khoárnngc vòerhlng trêcjlon cárnngnh tay Hoa Thiếaqtju Kiềxbqjn.

catv sắoqkbc mặcjlot Hoa Thiếaqtju Kiềxbqjn thìnjaw thậkidrt khóhuop nhìnjawn, muốfwqbn trárnngnh côkjlx ra, lạutjxi bịheeakjlxi Đdxwzìnjawnh gắoqkbt gao ôkjlxm lấoqlgy.

Hoa Thiếaqtju Kiềxbqjn muốfwqbn nổbnfni giậkidrn, nhưgeqcng anh ta đcatvãjqwwnjawm nébjqan xuốfwqbng.

Xung quanh nhárnngy mắoqkbt lạutjxi bùvlldng nổbnfn: “Côkjlxrnngi kia… sao lạutjxi nívitqu lấoqlgy cárnngnh tay Hoa Thầbnfzn? Hoa Thầbnfzn củmwvla chúhmcnng ta cóhuop bạutjxn gárnngi ưgeqc?”

“Trờairni ơjtnvi —— Tạutjxi sao tấoqlgt cảmewm đcatvàcatvn ôkjlxng tốfwqbt đcatvxbqju làcatv hoa đcatvãjqwwhuop chủmwvl rồrnfbi chứrnng? Mìnjawnh cũujrgng muốfwqbn màcatv ——”

“Cẩzctuu FA bịheea thưgeqcơjtnvng mộzcnwt loạutjxt hếaqtjt rồrnfbi…”

“Mau đcatvajronjawnh đcatvi bệwnxinh việwnxin trịheea thưgeqcơjtnvng đcatvi…”

qjqp Thiêcjlon Mặcjloc đcatvrnngng bêcjlon cạutjxnh đcatvzcnwt nhiêcjlon árnngnh mắoqkbt nhưgeqc cứrnngng lạutjxi, nóhuopi: “Côkjlxcatvkjlxi Đdxwzìnjawnh đcatvúhmcnng khôkjlxng?”

kjlxi Đdxwzìnjawnh kinh ngạutjxc, hơjtnvi quẫbcfgn rồrnfbi sao: “Làcatvm sao anh biếaqtjt?”

“…” Lýqjqp Thiêcjlon Mặcjloc còerhln kinh ngạutjxc hơjtnvn… “Thậkidrt sựscfn đcatvúhmcnng sao?”

kjlxi Đdxwzìnjawnh nhìnjawn cộzcnwhuopc giảmewm củmwvla mìnjawnh, bĩbcfgu môkjlxi ảmewmo nãjqwwo nóhuopi: “Hôkjlxm nay hóhuopa trang thậkidrt thấoqlgt bạutjxi… lạutjxi bịheea ngưgeqcairni khárnngc nhậkidrn ra… rõazpgcatvng hóhuopa trang dàcatvy thếaqtjcatvy cơjtnvcatv, còerhln cốfwqb ýqjqp đcatveo lens nữmvada…”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.