Yêu Sâu Nặng: Đế Thiếu Âm Thầm Cưng Chiều Vợ

Chương 733 : Niềm vui bất ngờ, niềm vui bất ngờ, niềm vui bất ngờ (1)

    trước sau   
Nhótlkum dịayoqch: Thấmsrjt Liêgjcyn Hoa.

cckyo gia tửgqsdtlkung nảaqqey, chớqchzp mắcckyt: “Chắcckyc chắcckyn làcmtsceoqc ngưhhfjwbpri khôkbgnng làcmtsm việaotlc hếrrxyt lòvnygng! Mau lấmsrjy thựwhapc đtyeyon cho tiêgjcyn sinh, phu nhâpvhmn cáceoqc ngưhhfjwbpri tớqchzi đtyeyâpvhmy cho tôkbgni xem! Tôkbgni sửgqsda thựwhapc đtyeyơyyrpn cho bọugpjn chúwwlpng, đtyeyaqqem bảaqqeo cótlku thai trong vòvnygng hai tháceoqng.”

hhfjơyyrpng quảaqqen gia chảaqqey mồhhfjkbgni… thầaotlm nghĩmtig: Ôrrxyng muốvnygn cho họugpj uốvnygng… thuốvnygc kíedvoch tìceoqnh sao?

Ôrrxyng khôkbgnng nhiềkqipu lờwbpri, thậatxbt sựwhap đtyeyi lấmsrjy tờwbpr thựwhapc đtyeyơyyrpn.

cckyo gia tửgqsd cầaotlm búwwlpt ghi thêgjcym mấmsrjy mótlkun “đtyeybogdi bổphnx”, sau đtyeyótlku lạbogdi len lépjqbn nótlkui vớqchzi Vưhhfjơyyrpng quảaqqen gia: “Mỗkzgmi tốvnygi ôkbgnng cho thêgjcym mộpezzt mótlkun canh, ngàcmtsy mai ôkbgnng đtyeyi mua thêgjcym mộpezzt íedvot hưhhfjơyyrpng vềkqipkbgnng. Còvnygn cótlku tinh dầaotlu, sữwrfya tắcckym… đtyeykqipu thêgjcym táceoqc dụugpjng kíedvoch tìceoqnh.”

“…” Vưhhfjơyyrpng quảaqqen gia đtyeyaotlu sắcckyt đtyeyzmitt câpvhmu hỏenrji: “Nhữwrfyng thứcmts ôkbgnng nótlkui đtyeykqipu đtyeyáceoqng tin khôkbgnng? Đirxdrehhng tổphnxn hạbogdi thâpvhmn thểeudj tiêgjcyn sinh, phu nhâpvhmn…”


“Yêgjcyn tâpvhmm! Sẽpfoe khôkbgnng! Đirxdaqqem bảaqqeo bọugpjn chúwwlpng càcmtsng ngàcmtsy càcmtsng chắcckyc khỏenrje!”

“Phốvnygc…” Càcmtsng ngàcmtsy càcmtsng chắcckyc khỏenrje, làcmts heo sao?

“Ôrrxyng mau đtyeyi làcmtsm đtyeyi!” Lãcckyo gia tửgqsd đtyeyuổphnxi ôkbgnng ta đtyeyi.

cmtsi lòvnygng cưhhfjwbpri cưhhfjwbpri.

cckyo gia tửgqsd quen cửgqsda quen nẻielso tìceoqm đtyeyưhhfjirxdc phòvnygng tắcckym, đtyeyi tắcckym.

hkbbn nhàcmtscmtsy làcmts ôkbgnng tựwhap thiếrrxyt kếrrxy, giáceoqm sáceoqt xâpvhmy dựwhapng, cửgqsda nàcmtso hưhhfjqchzng nàcmtso, ôkbgnng nắcckym trong lòvnygng bàcmtsn tay.

Chẳmllong qua sau đtyeyótlku mẹsbnf Diệaotlp Đirxdìceoqnh bỏenrj nhàcmts ra đtyeyi, vợirxd lạbogdi bệaotlnh qua đtyeywbpri. Ôrrxyng quảaqqe thựwhapc thưhhfjơyyrpng tâpvhmm, liềkqipn bỏenrj lạbogdi căhkbbn nhàcmts, mộpezzt mìceoqnh đtyeyi vòvnygng quanh thếrrxy giớqchzi. Ôrrxyng nhìceoqn chung quanh, Diệaotlp Đirxdìceoqnh thiếrrxyt kếrrxy thêgjcym khôkbgnng íedvot phòvnygng, cũnuekng sửgqsda trang viêgjcyn cảaqqe biệaotlt thựwhap rộpezzng ra rấmsrjt nhiềkqipu.

cckyo gia tửgqsd khoan khoáceoqi nằvgddm trêgjcyn giưhhfjwbprng, đtyeypezzt nhiêgjcyn phiềkqipn nãcckyo.

Nhấmsrjn chuôkbgnng tìceoqm Vưhhfjơyyrpng quảaqqen gia, hỏenrji: “Manga tôkbgni kêgjcyu ôkbgnng lấmsrjy đtyeyâpvhmu?”

hhfjơyyrpng quảaqqen gia liềkqipn nótlkui: “Phòvnygng kháceoqch dưhhfjqchzi lầaotlu cótlku mấmsrjy cuốvnygn manga, đtyeykqipu làcmts phu nhâpvhmn vẽpfoe, tôkbgni mang lêgjcyn giúwwlpp ôkbgnng?”

“Mau mau mau ——” Lãcckyo gia tửgqsd vung tay, Vưhhfjơyyrpng quảaqqen gia bưhhfjqchzc nhanh ra ngoàcmtsi.

“Tiểeudju nha đtyeyaotlu nàcmtsy…” Lãcckyo gia tửgqsd xoa xoa tay: “Hừrehh hừrehh… muốvnygn hiểeudju mộpezzt ngưhhfjwbpri, bắcckyt đtyeyaotlu từrehhpjqbt vẽpfoe củxexga ngưhhfjwbpri đtyeyótlku.”

hhfjơyyrpng quảaqqen gia nhanh chótlkung đtyeyi vàcmtso phòvnygng.


“Lãcckyo gia, manga đtyeyâpvhmy.”

hhfjơyyrpng quảaqqen gia đtyeyzmitt trưhhfjqchzc mặzmitt lãcckyo gia tửgqsd, lãcckyo gia tửgqsdcmtsm bộpezz khinh thưhhfjwbprng “hừrehh” mộpezzt tiếrrxyng: “Khôkbgnng làcmtsm họugpja sĩmtig cho tốvnygt, còvnygn đtyeyi vẽpfoe manga gìceoq? Diệaotlp gia bạbogdc đtyeyãcckyi côkbgn ta àcmts? Làcmts Diệaotlp Đirxdìceoqnh khôkbgnng nuôkbgni nổphnxi côkbgn ta sao?”

“Hừrehh ——” Lãcckyo gia tửgqsd hấmsrjt cằvgddm vềkqip phíedvoa tủxexg đtyeyaotlu giưhhfjwbprng: “Đirxdeudj đtyeyótlku đtyeyi!”

hhfjơyyrpng quảaqqen gia đtyeyzmitt manga xuốvnygng, lãcckyo gia tửgqsd khoáceoqt tay, đtyeyuổphnxi ôkbgnng ta đtyeyi: “Ôrrxyng đtyeyi ra ngoàcmtsi đtyeyi, tôkbgni muốvnygn nghỉuwva ngơyyrpi.”

“Dạbogd, lãcckyo gia. Ôrrxyng nghỉuwva ngơyyrpi sớqchzm, cótlku chuyệaotln gìceoq, ôkbgnng trựwhapc tiếrrxyp kêgjcyu tôkbgni.”

cckyo gia tửgqsd khôkbgnng kiêgjcyn nhẫtyeyn khoáceoqt tay.

hhfjơyyrpng quảaqqen gia cung kíedvonh lui ra ngoàcmtsi, trong nháceoqy mắcckyt cửgqsda đtyeyưhhfjirxdc đtyeyótlkung lạbogdi, lãcckyo gia tửgqsd liềkqipn nhìceoqn chồhhfjng manga, mắcckyt sáceoqng lêgjcyn!

Diệaotlp lãcckyo gia tửgqsdhhfjwbpri ha ha, nhảaqqey qua, cầaotlm mộpezzt cuốvnygn manga lêgjcyn đtyeyugpjc.

Mắcckyt ôkbgnng sáceoqng quắcckyc nhìceoqn chăhkbbm chúwwlp trang đtyeyaotlu tiêgjcyn.

“Đirxdâpvhmy làcmtsceoqi gìceoq?” Ôrrxyng nhưhhfjqchzng màcmtsy: “Sao toàcmtsn làcmts nam nữwrfytlkui yêgjcyu đtyeyưhhfjơyyrpng?”

Ôrrxyng lậatxbt sáceoqch từrehh đtyeyaotlu đtyeyếrrxyn cuốvnygi, lúwwlpc nàcmtsy mớqchzi nhậatxbn ra… hìceoqnh nhưhhfj bịayoq trêgjcyu chọugpjc?!

Cuốvnygn manga ôkbgnng thấmsrjy trong triểeudjn lãcckym rõkzgmcmtsng khôkbgnng phảaqqei cuốvnygn nàcmtsy.

“Nha đtyeyaotlu thúwwlpi nàcmtsy ——” Lãcckyo gia tửgqsd cắcckyn răhkbbng nghiếrrxyn lợirxdi.

Biếrrxyt rấmsrjt rõkzgmcmtsng ôkbgnng muốvnygn quyểeudjn đtyeyáceoqnh đtyeymsrjm kia, sao côkbgn lạbogdi lấmsrjy mấmsrjy thứcmtsceoqch rưhhfjqchzi nàcmtsy lừrehha bịayoqp ôkbgnng?

Tứcmtsc chếrrxyt tứcmts chếrrxyt tứcmtsc chếrrxyt!

pjqbm manga xuốvnygng đtyeymsrjt, tiểeudju tửgqsd thúwwlpi Diệaotlp Đirxdìceoqnh dáceoqm đtyeyvnygi nghịayoqch vớqchzi ôkbgnng, nha đtyeyaotlu thúwwlpi nàcmtsy cũnuekng dáceoqm trêgjcyu chọugpjc ôkbgnng! Cho làcmts ôkbgnng giàcmtscmtsy làcmts ngưhhfjwbpri dễtyuw trêgjcyu chọugpjc vậatxby sao?

Hừrehh hừrehh hừrehh —— nha đtyeyaotlu thúwwlpi, cháceoqu chờwbpr đtyeyótlku!

cckyo gia tửgqsdhkbbn qua lộpezzn lạbogdi khôkbgnng ngủxexg đtyeyưhhfjirxdc, nhấmsrjn chuôkbgnng kêgjcyu Vưhhfjơyyrpng quảaqqen gia.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.