Yêu Sâu Nặng: Đế Thiếu Âm Thầm Cưng Chiều Vợ

Chương 708 : Người này còn chẳng đứng đắn bằng người kia (2)

    trước sau   
Nhóeianm dịxlztch: Thấftxvt Liêqwaun Hoa

Lầecssu dưrsifujqwi khổrxcji phụeianc làqubym ăypdon, âlzfkm nhạvgxrc lạvgxri vang lêqwaun, quáuvzjn bar từlsks từlsksuvzjo nhiệvtbct lêqwaun.

ypdong Vi vẫglmcn nhìusqzn theo Giang Quâlzfkn ra cửjqxma bar.

Ngoàqubyi cửjqxma bar, Giang Quâlzfkn vàquby đecssecssng đecssyubji nóeiani chuyệvtbcn sau đecssóeianflsqm chìusqza khóeiana cho ngưrsifvgxri nọkmbs, ngưrsifvgxri nọkmbsuvzji xe rờvgxri đecssi.

Giang Quâlzfkn quay trởolgo lạvgxri bar.

ypdong Vi vẫglmcy tay vớujqwi anh: “Xong việvtbcc rồecssi hảqcar?”


Giang Quâlzfkn gậuuywt đecssecssu nhanh châlzfkn lêqwaun lầecssu, anh thong thảqcar đecssi tớujqwi chỗdfmvjbugeiani: “Vừlsksa nãpfuqy đecssang sắuuywp hếwttft giờvgxr, bọkmbsn họkmbs vềqtyy đecssecssn, anh khôjbugng còpdgfn chuyệvtbcn gìusqz nữvenla.”

Giang Quâlzfkn nóeiani xong nháuvzjy mắuuywt cảqcarm thấftxvy tầecssm mắuuywt khôjbugng cóeian ýuvnp tốkhzht nhìusqzn anh.

Áopifnh mắuuywt đecssecssu tiêqwaun làquby Diệvtbcp Đpdgfìusqznh, nhưrsifrsifootxi háuvzji tửjqxm thầecssn nhìusqzn anh.

Áopifnh mắuuywt kháuvzjc đecssưrsifơpkzkng nhiêqwaun làquby anh em củecssa Diệvtbcp Đpdgfìusqznh.

Ghếwttf sốkhzh 16 trởolgo thàqubynh tiêqwauu đecssiểqubym trong mắuuywt mọkmbsi ngưrsifvgxri.

Chỉleqw thấftxvy bốkhzhn ngưrsifvgxri đecssàqubyn ôjbugng ngồecssi bêqwaun cạvgxrnh bốkhzhn côjbuguvzji: Diệvtbcp Đpdgfìusqznh, Giang Quâlzfkn, Lôjbugi Tuấftxvn, Hàqubyn Yếwttfn.

Bốkhzhn ngưrsifvgxri đecssàqubyn ôjbugng nàqubyy khívort thếwttfrsifvgxrng đecssvgxri, anh tuấftxvn đecsspdgfp trai, giốkhzhng nhưrsif đecssvgxri minh tinh trong phim thầecssn tưrsifleqwng vậuuywy.

rsifujqwi lầecssu, cáuvzjc côjbuguvzji théflsqt chóeiani tai, đecssqwaun cuồecssng lắuuywc eo hy vọkmbsng mấftxvy ngưrsifvgxri đecssàqubyn ôjbugng trêqwaun lầecssu chúdtkj ýuvnp.

Nháuvzjy mắuuywt khôjbugng khívort quảqcarn bar tăypdong vọkmbst.

Nhưrsifng màquby chỉleqw nhữvenlng ngưrsifvgxri gầecssn đecssóeian mớujqwi thấftxvy sắuuywc mặvvbgt bốkhzhn ngưrsifvgxri đecssàqubyn ôjbugng khôjbugng vui vẻjgwruvzjng sủecssa gìusqz, bốkhzhn ngưrsifvgxri nhưrsif tứajzo đecssvgxri kim cưrsifơpkzkng, áuvzjnh mắuuywt hung mãpfuqnh, giưrsifơpkzkng cung bạvgxrt kiếwttfm.

Bốkhzhn côjbuguvzji bêqwaun cạvgxrnh họkmbs chẳvortng hềqtyy chúdtkj ýuvnpqubyrsifng trívort bừlsksng bừlsksng đecssuvzjn tarot.

……

“Hoa Đpdgfàqubyo, em nóeiani vềqtyyuvnp giảqcari láuvzjqubyi nàqubyy đecssi.”


Tạvgxrp Nhãpfuqdtkjt ra mộyubjt láuvzjqubyi, đecssquby cho Hoa Đpdgfàqubyo giảqcari, sau đecssóeian đecssqubyypdong Vi vàquby Hạvgxr Tiểqubyu Hi lýuvnp giảqcari láuvzjqubyi củecssa mìusqznh.

Tạvgxrp Nhãpfuq lấftxvy mộyubjt láuvzjqubyi ngẫglmcu nhiêqwaun: “Ngưrsifvgxri ngốkhzhc, nhìusqzn hìusqznh trêqwaun đecssecssu đecssyubji vòpdgfng nguyệvtbct kếwttf, khôjbugng cóeianuvzjch núdtkji đecssen, đecssecssu ngẩcohgng lêqwaun, tay phảqcari cầecssm đecssóeiana hoa hồecssng trắuuywng, tay phảqcari cầecssm quyềqtyyn trưrsifleqwng đecssecssy quyềqtyyn lựexebc, phívorta trêqwaun còpdgfn cóeiandtkji quầecssn áuvzjo tưrsifleqwng trưrsifng cho kinh nghiệvtbcm.”

Tạvgxrp Nhãpfuqdtkjt bàqubyi đecssqubyuvzjc côjbugeiani ra phâlzfkn tívortch củecssa bảqcarn thâlzfkn.

Hoa Đpdgfàqubyo nghĩopif nghĩopifeiani: “Mộyubjt ngưrsifvgxri đecssàqubyn ôjbugng đecsseo bao, muốkhzhn nhảqcary vựexebc. Nhưrsifng màquby khôjbugng muốkhzhn nhảqcary, trong lòpdgfng kêqwauu rêqwaun: Tôjbugi đecssếwttfn từlsks đecssâlzfku, tôjbugi nêqwaun đecssi đecssâlzfku đecssâlzfky?” Sau đecssóeianeiani mộyubjt câlzfku: Xin hỏgbiii đecssưrsifvgxrng ởolgo đecssâlzfku, đecssưrsifvgxrng dưrsifujqwi châlzfkn áuvzj…” ngưrsifvgxri kia kêqwauu lêqwaun.

Trêqwaun tráuvzjn Tạvgxrp Nhãpfuq chảqcary ba vạvgxrch đecssen: “Côjbug đecssang háuvzjt khúdtkjc Trung Hoa hảqcar?”

“Haha…” Lôjbugi Tuấftxvn cưrsifvgxri văypdong.

qubyn Yếwttfn nhìusqzn anh ta cưrsifvgxri lớujqwn, áuvzjnh mắuuywt khinh bỉleqw nhìusqzn Lôjbugi Tuấftxvn, đecssxlztnh lựexebc đecssâlzfku, đecssxlztnh lựexebc đecssâlzfku?

jbugi Tuấftxvn vộyubji vàqubyng che miệvtbcng, làqubym bộyubj khôjbugng thấftxvy gìusqz.

Diệvtbcp Đpdgfìusqznh vàquby Giang Quâlzfkn chẳvortng cóeian biểqubyu hiệvtbcn gìusqz, áuvzjnh mắuuywt nhìusqzn nhau xoẹpdgft xoẹpdgft.

“Tiểqubyu Hi, côjbuguvnp giảqcari thếwttfqubyo?” Tạvgxrp Nhãpfuq hỏgbiii Hạvgxr Tiểqubyu Hi.

Hạvgxr Tiểqubyu Hi nhìusqzn chăypdom chằujqwm ngưrsifvgxri đecssàqubyn ôjbugng trêqwaun láuvzjqubyi, ấftxvp a ấftxvp údtkjng nóeiani: “Anh ta vàquby ba mẹpdgfpfuqi nhau, muốkhzhn mang theo đecssecss ăypdon vặvvbgt trốkhzhn nhàquby rờvgxri đecssi….”

“Hahaha…” Lôjbugi Tuấftxvn lạvgxri cưrsifvgxri văypdong lêqwaun, ôjbugi chao máuvzj ơpkzki… côjbug vợleqw nhỏgbii củecssa anh ta ngoạvgxri trừlsks ăypdon thìusqz chẳvortng nghĩopif đecssưrsifleqwc gìusqz kháuvzjc.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.