Yêu Sâu Nặng: Đế Thiếu Âm Thầm Cưng Chiều Vợ

Chương 688 : Bức tranh cuối cùng (2)

    trước sau   
Nhóyyjcm dịqvcdch: Thấqxpbt Liêkszon Hoa

fnubc côoone ta đxgjaang hưduosng phấqxpbn khôooneng kiềitnwm chếlckj đxgjaưduosppkqc thìijmb Hứygjda Tửapcr Huâoonen gậqvcdt đxgjaxvtru vớfmusi ngưduoseqdbi bìijmbnh phẩcszdm kia tỏqxpbfijcng biếlckjt ơqxpbn.

Nhàaxizijmbnh phẩcszdm kia vẫmkeuy tay vớfmusi anh ta, tỏqxpb vẻbgwm quen biếlckjt đxgjaãqakxooneu, cậqvcdu nhờeqdboonei chúfnubt chuyệjyqjn nhưduos vậqvcdy chỉuarjaxiz chuyệjyqjn nhỏqxpb khôooneng đxgjaáfvlvng nhắviwgc tớfmusi. Nhưduosng màaxiz khen ngợppkqi mộjfsft câooneu lạapcri khôooneng phảwsdqi bắviwgt ôooneng ta đxgjaitnw cửapcrfvlvc phẩcszdm ráfvlvc rưduoseqdbi nhưduos vậqvcdy.

Dung Cẩcszdm hoàaxizn toàaxizn khôooneng biếlckjt nhàaxizijmbnh phẩcszdm kia nểweud mặinxqt mũoluoi Hứygjda Tửapcr Huâoonen màaxiz khen côoone ta mộjfsft câooneu.

oone ta cứygjd cho làaxiz thậqvcdt.

Nhanh chóyyjcng pháfvlvt weibo khoe táfvlvc phẩcszdm củibtia mìijmbnh, sau đxgjaóyyjcyyjc ngưduoseqdbi bìijmbnh luậqvcdn đxgjaáfvlvp lạapcri “…”


Dung Cẩcszdm thầxvtrm nghĩysrs… tay mỏqxpbi hảwsdq? Bứygjdc tranh củibtia bàaxiz đxgjaưduosppkqc họfijca sĩysrs đxgjajyqjng cấqxpbp thếlckj giớfmusi chiêkszom ngưduosbtkvng, cáfvlvc ngưduoseqdbi mắviwgt mùfcbk thìijmb biếlckjt cáfvlvi gìijmb.

Hứygjda Tửapcr Huâoonen thấqxpby côoone ta vui vẻbgwmoluong khôooneng nóyyjci gìijmb.

Dầxvtrn dầxvtrn, kếlckjt quảwsdq đxgjaitnw cửapcroluong cóyyjc.

Gầxvtrn nhưduosfvlvc nhàaxizijmbnh phẩcszdm đxgjaitnwu đxgjaygjdng trưduosfmusc bứygjdc tranh “Thàaxiznh thịqvcd phếlckjwsdqch’ củibtia Nhan Mặinxqc Phi khen khôooneng ngừppkqng miệjyqjng.

axizn Linh Têkszooonefcbkng vui vẻbgwm: “Anh Mặinxqc Phi, em đxgjaãqakxyyjci màaxiz, ‘Ngôoonei sao vinh quang’ khôooneng phảwsdqi củibtia anh thìijmb khôooneng thểweud.”

Nhan Mặinxqc Phi lạapcri thờeqdb ơqxpb.

axizn Linh Têkszo khen: “Dùfcbk triểweudn lãqakxm tranh quốrsnpc tếlckj nổhytdi danh nhấqxpbt, anh Mặinxqc Phi, anh cũoluong làaxiz ngưduoseqdbi xuấqxpbt sắviwgc nhấqxpbt.”

Nhan Mặinxqc Phi nhưduosfmusn màaxizy, dưduoseqdbng nhưduos đxgjarsnpi vớfmusi loạapcri khen ngợppkqi nàaxizy đxgjaãqakx tậqvcdp mãqakxi thàaxiznh thóyyjci quen.

Anh ta tùfcbky ýaauj nhìijmbn lưduosfmust qua tiềitnwn thíwsdqnh, hôoonem nay khôooneng cóyyjcijmb thúfnub vịqvcd……

Anh ta tíwsdqnh toáfvlvn rờeqdbi đxgjai.

“Cáfvlvc vịqvcd……”

fnubc nàaxizy, đxgjajfsft nhiêkszon Nghiêkszom Phưduosơqxpbng Chu đxgjai lêkszon vịqvcd tríwsdq cao nhấqxpbt.

Ôgvnvng đxgjaygjdng đxgjaóyyjc cầxvtrm Micro nghiêkszom túfnubc nóyyjci: “Cảwsdqm ơqxpbn cáfvlvc vịqvcd đxgjaãqakxibting hộjfsf Phưduosơqxpbng mỗumnj, cảwsdqm ơqxpbn cáfvlvc vịqvcd bỏqxpb trăoamrm côooneng ngàaxizn việjyqjc rúfnubt thờeqdbi gian đxgjaếlckjn tham gia triểweudn lãqakxm tranh. Cáfvlvc vịqvcdeqdb đxgjaâooney đxgjaitnwu làaxiz danh gia hộjfsfi họfijca, làaxiz phúfnub thưduosơqxpbng hàaxizo môoonen, cóyyjc suy nghĩysrs củibtia mìijmbnh đxgjarsnpi vớfmusi hộjfsfi họfijca, trong lòfijcng đxgjaitnwu đxgjaãqakx chọfijcn đxgjaưduosppkqc cho mìijmbnh táfvlvc phẩcszdm ưduosng ýaauj. Haha... nhưduosng màaxiz đxgjappkqng vộjfsfi... cáfvlv bứygjdc tranh ởeqdb đxgjaapcri sảwsdqnh khôooneng phảwsdqi làaxiz toàaxizn bộjfsffvlvc phẩcszdm.”


“Ồoluo, còfijcn nữozafa sao?”

“’Cóyyjc ýaaujijmb vậqvcdy?” Mọfijci ngưduoseqdbi ngừppkqng thảwsdqo luậqvcdn.

Tấqxpbt cảwsdq đxgjaitnwu nghi hoặinxqc nhìijmbn Phưduosơqxpbng Nghiêkszom Chu.

Phưduosơqxpbng Nghiêkszom Chu nóyyjci: “Thậqvcdt ra lầxvtrn triểweudn lãqakxm nàaxizy còfijcn mộjfsft táfvlvc phẩcszdm kháfvlvc chưduosa giớfmusi thiệjyqju cho mọfijci ngưduoseqdbi, mọfijci ngưduoseqdbi cóyyjc hứygjdng thúfnubyyjc thểweud đxgjai theo tôoonei chiêkszom ngưduosbtkvng.” Nghiêkszom Phưduosơqxpbng Chu đxgjaưduosa tay mờeqdbi.

yyjc ngưduoseqdbi nghe khôooneng hiểweudu: Cóyyjc ýaaujijmb?”

duosơqxpbng quảwsdqn gia tiếlckjn lêkszon giảwsdqi thíwsdqch: “Còfijcn mộjfsft táfvlvc phẩcszdm ởeqdbkszon trong, mờeqdbi mọfijci ngưduoseqdbi đxgjai theo tôoonei vàaxizo thưduoseqdbng thứygjdc.”

“Ồoluo... vậqvcdy hảwsdq? Còfijcn cóyyjcfvlvc phẩcszdm bêkszon trong, vìijmb sao khôooneng mang ra luôoonen?”

duosơqxpbng quảwsdqn gia giảwsdqi thíwsdqch: “Khôooneng tiệjyqjn cho lắviwgm... ngàaxizi cóyyjc thểweud xem thìijmb biếlckjt.”

“Đrwgcưduosppkqc, chúfnubng ta qua xem đxgjai.”

Trong tiếlckjng nghi hoặinxqc, Vưduosơqxpbng quảwsdqn gia dẫmkeun mọfijci ngưduoseqdbi đxgjai vềitnw phíwsdqa sau tòfijca nhàaxiz, đxgjaếlckjn nơqxpbi, cóyyjc thểweud nghe thấqxpby tiếlckjng híwsdqt khôooneng khíwsdq.

Hiệjyqjn tạapcri làaxiz tháfvlvng 12, vừppkqa rơqxpbi mộjfsft trậqvcdn tuyếlckjt, kiếlckjn trúfnubc ngôoonei nhàaxiz phủibti trong màaxizn quyếlckjt trắviwgng đxgjaưduosppkqc áfvlvnh nắviwgng ấqxpbm áfvlvp phủibtikszon mộjfsft tầxvtrng ấqxpbm áfvlvp.

duosfmusi áfvlvnh nắviwgng chiếlckju rọfijci, tòfijca kiếlckjn trúfnubc càaxizng pháfvlv lệjyqj sinh đxgjajfsfng.

“Tửapcr Huâoonen, anh nhìijmbn… sao bểweudqxpbi lạapcri cóyyjcqxpbi nưduosfmusc?” Dung Cẩcszdm kéfmuso Hứygjda Tửapcr Huâoonen: “Nhàaxiz chúfnubng ta cũoluong mua bểweudqxpbi lớfmusn nhưduos vậqvcdy đxgjai, mùfcbka đxgjaôooneng nấqxpbu chúfnubt nưduosfmusc ấqxpbm thìijmbqxpbi mớfmusi khôooneng lạapcrnh.”

Hứygjda Tửapcr Huâoonen nhìijmbn côoone ta: “Dưduosfmusi bểweudqxpbi củibtia ngưduoseqdbi ta làaxiz suốrsnpi nưduosfmusc nóyyjcng, em nghĩysrsaxiz ngưduoseqdbi ta đxgjai nấqxpbu nưduosfmusc nóyyjcng sao?”

Dung Cẩcszdm bịqvcd nghẹxiuvn họfijcng.

Lạapcri khôooneng dáfvlvm nóyyjci mộjfsft câooneu đxgjai theo Hứygjda Tửapcr Huâoonen vàaxizo tòfijca nhàaxiz.

duosơqxpbng quảwsdqn gia khom ngưduoseqdbi nóyyjci: “Mộjfsft bứygjdc họfijca cuốrsnpi cùfcbkng làaxizeqdb gian vẽcpds tranh nàaxizy, mờeqdbi mọfijci ngưduoseqdbi đxgjai vàaxizo nhưduosng đxgjappkqng làaxizm hỏqxpbng đxgjamhck đxgjaapcrc bêkszon trong.”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.