Yêu Sâu Nặng: Đế Thiếu Âm Thầm Cưng Chiều Vợ

Chương 1882 : Giấy nợ 30 vạn

    trước sau   
Mạbfvvc Khinh Hàodgan sợvwjq Diệamrip Hàodgan bạbfvvi lộoiwl thâdlpgn phậbadyn, cốvpxz ýtyle đfhjhògzvei vềjwdb nhàodga, Diệamrip Thầxihbn lạbfvvi nófhjhi: “Bâdlpgy giờxihb đfhjhi lậbadyp tứcdyuc càodgang khiếmbqdn ngưychaxihbi khárpytc hoàodgai nghi, em làodgam việamric xong trưycharowvc rồqyvii nófhjhi sau.”

Đoiwlôpeuu Đoiwlôpeuujqugng nófhjhi: “Đoiwlúamjrng vậbadyy, em cògzven chưychaa chơkfxci game Internet!” Nófhjhi xong, tựynxa đfhjhoiwlng mởuqoxrpyty.

Tiểpbubu Mậbadyp vàodga đfhjhárpytm ngưychaxihbi gầxihby cũjqugng đfhjhi chơkfxci.

Tin bárpyto trang web luôpeuun vang lêpeuun.

Mạbfvvc Khinh Hàodgan suy nghĩoatn, vẫtceen ngồqyvii xuốvpxzng, Diệamrip Thầxihbn cófhjh nhiềjwdbu ngưychaxihbi bảbfvvo vệamri nhưycha vậbadyy, côpeuu sợvwjqynxa!

peuu mởuqox phầxihbn mềjwdbm trògzve chuyệamrin ra.


gzven chưychaa xem gìynxa, đfhjhoiwlt nhiêpeuun thấxoimy lờxihbi mờxihbi kếmbqdt bạbfvvn củydsna Diệamrip Thầxihbn.

Nhấxoimn đfhjhqyving ýtyle, thấxoimy têpeuun nàodgay trang bịlgnlfhjhe lògzvee chófhjhi mắqawht… quảbfvv thựynxac cófhjh thểpbub chọamric mùredl mắqawht ngưychaxihbi khárpytc.

“Phốvpxzc ——” Thìynxa ra anh Thầxihbn… ngâdlpgy thơkfxc nhưycha vậbadyy… vẫtceen thíhzbhch chơkfxci trang phụyrjdc…

“Ting…”

Mạbfvvc Khinh Hàodgan mởuqox khung chat, cưychaxihbi trêpeuuu ghẹgzveo anh: “Lốvpxzi ăswgun mặlywuc nàodgay củydsna anh thậbadyt lảbfvvkfxci, khôpeuung giốvpxzng phong cárpytch củydsna anh….”

Diệamrip Thầxihbn nófhjhi: “Vừtceea mua 1500 đfhjhqyving…”

Mạbfvvc Khinh Hàodgan nổcdbfi giậbadyn: “Anh ngu àodga! Sao anh khôpeuung tìynxam em mua! Em bárpytn cho anh!”

“…”

Diệamrip Thầxihbn ởuqoxpeuun cạbfvvnh lắqawhc đfhjhxihbu, sau đfhjhófhjh lạbfvvi đfhjhárpytnh chữjqug: “Heo trưycharowvc sau vẫtceen làodga heo… Trảbfvvi qua mưychaxihbi ngàodgan năswgum rửswgua tộoiwli, nófhjhjqugng vẫtceen làodga heo.”

Tiểpbubu gia ta cògzven khôpeuung trịlgnl giárpyt bằredlng 1500 đfhjhqyving!

Ngốvpxzc!

“Phốvpxzc ——” Mạbfvvc Khinh Hàodgan buồqyvin cưychaxihbi tắqawht khung chat, trong đfhjhxihbu nghĩoatn, vịlgnl gia nàodgay cũjqugng khôpeuung ngạbfvvi tốvpxzn sứcdyuc, liềjwdbn ngồqyvii bêpeuun cạbfvvnh, khôpeuung nófhjhi thìynxa nhắqawhn tin.

Mạbfvvc Khinh Hàodgan lêpeuun mạbfvvng, tìynxam đfhjhưychavwjqc mụyrjdc biêpeuun tậbadyp, gửswgui tin.


“Ting ——”

“Ting ——”

“Ting ——”

Tấxoimt cảbfvv đfhjhjwdbu làodga biêpeuun tậbadyp viêpeuun gửswgui icon tớrowvi.

fhjh bắqawht tay, cófhjh hoa tưychaơkfxci, cògzven cófhjhpeuui đfhjhhzbh mọamring chárpyty bừtceeng!

Biêpeuun tậbadyp viêpeuun cựynxac kỳvwjq nhiệamrit tìynxanh.

rpytch màodgan hìynxanh, Mạbfvvc Khinh Hàodgan cũjqugng cófhjh thểpbub cảbfvvm nhậbadyn đfhjhưychavwjqc nhiệamrit lựynxac biêpeuun tậbadyp viêpeuun tỏhzbha ra bốvpxzn phíhzbha.

Hoa Hoa: “Clap clap! Cậbadyu biếmbqdt khôpeuung tệamri nha! Chẳrpytng qua đfhjhjwdbodgai íhzbht đfhjhưychavwjqc chúamjr ýtyle, kýtyle hợvwjqp đfhjhqyving thìynxa khôpeuung thàodganh vấxoimn đfhjhjwdb. Ra quyểpbubn sárpytch cófhjh lẽayut hấxoimp dẫtceen, cófhjhkfxc hộoiwli xuấxoimt bảbfvvn nha! Clap clap, mau tớrowvi trong ngựynxac mìynxanh đfhjhi! Mìynxanh sẽayutychang chiềjwdbu cậbadyu ~ moah moah moah~”

Hồqyving Tôpeuu Tiểpbubu Thủydsn: “Moah moah, moah moah ~ trưycharowvc kia mìynxanh chưychaa từtceeng viếmbqdt, hôpeuum nay làodga lầxihbn đfhjhxihbu tiêpeuun. Nếmbqdu árpyti khanh nhiệamrit tìynxanh nhưycha vậbadyy, trẫtceem sẽayut cốvpxzodgam, đfhjhárpytp ứcdyung khanh, ha ha ha —— tắqawhm rửswgua sạbfvvch sẽayut, chờxihb hầxihbu hạbfvv đfhjhi.”

Mạbfvvc Khinh Hàodgan rấxoimt vui vẻdanm, trògzve chuyệamrin vớrowvi Hoa Hoa.

Hoa Hoa rấxoimt hăswgung hárpyti, sau đfhjhófhjh lạbfvvi hỏhzbhi: “Cậbadyu 17 tuổcdbfi thậbadyt sao? Cảbfvvm thấxoimy văswgun phong củydsna cậbadyu rấxoimt thàodganh thụyrjdc… Câdlpgu chuyệamrin cũjqugng khôpeuung cófhjhkfxc hởuqoxynxa.”

Mạbfvvc Khinh Hàodgan nófhjhi: “Từtcee nhỏhzbhynxanh chỉopzx thíhzbhch đfhjhamric sárpytch, mìynxanh họamric năswgum nhấxoimt trung họamric cơkfxc sởuqox đfhjhãmbvc bắqawht đfhjhxihbu viếmbqdt văswgun rồqyvii. Khôpeuung gạbfvvt cậbadyu, trưycharowvc kia mìynxanh từtceeng gửswgui rấxoimt nhiềjwdbu tárpytc phẩgzvem cho bárpyto chíhzbhodga tạbfvvp chíhzbh.”

“Wow! Thìynxa ra làodga mộoiwlt lãmbvco tárpytc giảbfvv rồqyvii… trògzve chuyệamrin vớrowvi cậbadyu mộoiwlt ngàodgay đfhjhãmbvcfhjh thểpbub cảbfvvm giárpytc đfhjhưychavwjqc tưychaychauqoxng củydsna cậbadyu rấxoimt thàodganh thụyrjdc. Hy vọamring chúamjrng ta hợvwjqp tárpytc vui vẻdanm!”


Mạbfvvc Khinh Hàodgan gửswgui icon bắqawht tay.

Hoa Hoa gửswgui icon mỉopzxm cưychaxihbi, nófhjhi tiếmbqdp: “Clap clap, đfhjhjwdbodgai quyểpbubn sárpytch nàodgay củydsna cậbadyu tưychaơkfxcng đfhjhvpxzi íhzbht đfhjhưychavwjqc chúamjr ýtyle, mặlywuc dùredl viếmbqdt rấxoimt khárpyt, nhưychang cófhjh thểpbub trang web sẽayut khôpeuung tiêpeuuu thụyrjd nhiềjwdbu… Nếmbqdu cậbadyu cófhjh thểpbub chuyểpbubn sang huyềjwdbn huyễabqjn hoặlywuc tổcdbfng tàodgai, mìynxanh cófhjh thểpbub đfhjhbfvvm bảbfvvo đfhjhjwdb cửswgu cho cậbadyu!”

Mạbfvvc Khinh Hàodgan suy nghĩoatn, nófhjhi: “Đoiwlpbubynxanh suy nghĩoatn, huyềjwdbn huyễabqjn vàodga tổcdbfng tàodgai, mìynxanh khôpeuung biếmbqdt viếmbqdt thếmbqdodgao…”

“Ừfytcm, vậbadyy cậbadyu thửswgu trưycharowvc đfhjhi. Cậbadyu xem hợvwjqp đfhjhqyving, sau khi kýtyle hợvwjqp đfhjhqyving, mìynxanh liềjwdbn đfhjhjwdb cửswgu cho cậbadyu, nếmbqdu sốvpxzychavwjqng từtcee khôpeuung nhiềjwdbu, hiệamriu quảbfvv sẽayut rấxoimt kégktvm nha.”

“Đoiwlưychavwjqc.”

Hoa Hoa nófhjhi xong, gửswgui mộoiwlt phầxihbn hợvwjqp đfhjhqyving tớrowvi.

Mạbfvvc Khinh Hàodgan xem sơkfxc qua hợvwjqp đfhjhqyving, nófhjhi vớrowvi Hoa Hoa: “Hợvwjqp đfhjhqyving khôpeuung thàodganh vấxoimn đfhjhjwdb, lậbadyp tứcdyuc đfhjhi gửswgui.”

peuuychau hợvwjqp đfhjhqyving vàodgao hộoiwlp thưycha. Quay đfhjhxihbu nófhjhi vớrowvi Diệamrip Thầxihbn: “Biêpeuun tậbadyp viêpeuun tìynxam em kýtyle hợvwjqp đfhjhqyving, em phảbfvvi in hợvwjqp đfhjhqyving.”

“Ừfytc.”

Mạbfvvc Khinh Hàodgan nhìynxan sang Diệamrip Thầxihbn.

Vừtceea nhìynxan, Mạbfvvc Khinh Hàodgan cảbfvv kinh trợvwjqn to hai mắqawht. Anh vốvpxzn đfhjhang chơkfxci tranh bárpyt XX, màodgan hìynxanh márpyty vi tíhzbhnh củydsna anh chợvwjqt nhảbfvvy a mộoiwlt hàodgang kýtyle hiệamriu kỳvwjq quárpyti!

Nhữjqugng kýtyle hiệamriu nàodgay ngổcdbfn ngang, côpeuu hoàodgan toàodgan khôpeuung hiểpbubu.

amjrc nàodgay, Diệamrip Thầxihbn liềjwdbn négktvm con chuộoiwlt, gõdanmodgan phíhzbhm.


“Tốvpxzc đfhjhoiwlodgay —— cũjqugng quárpyt nhanh rồqyvii!” Mạbfvvc Khinh Hàodgan ngạbfvvc nhiêpeuun phárpytt hiệamrin, tốvpxzc đfhjhoiwlodgay củydsna thiếmbqdu gia siêpeuuu trâdlpgu!

Ngófhjhn tay thon dàodgai chuyểpbubn đfhjhoiwlng thậbadyt nhanh trêpeuun bàodgan phíhzbhm, đfhjhoiwlng tárpytc kia mau đfhjhếmbqdn nổcdbfi côpeuuswgun bảbfvvn khôpeuung nhậbadyn ra!

Thứcdyu trêpeuun màodgan hìynxanh côpeuu chưychaa từtceeng thấxoimy, chỉopzx thấxoimy anh gõdanm ra mộoiwlt đfhjhvpxzng lạbfvvi mộoiwlt đfhjhvpxzng loạbfvvn mãmbvc!

Var"

… >%...

odgan hìynxanh nhanh chófhjhng hiệamrin ra chữjqug “KO!” thậbadyt lớrowvn.

Thắqawhng? Diệamrip Thầxihbn thắqawhng? Ngưychaxihbi nàodgao thắqawhng?

Mạbfvvc Khinh Hàodgan nhìynxan chung quanh, bêpeuun cạbfvvnh cófhjh khôpeuung íhzbht họamric sinh đfhjhang chơkfxci game.



Diệamrip Thầxihbn rấxoimt chuyêpeuun tâdlpgm, lúamjrc nàodgay nhậbadyn ra côpeuuuqoxpeuun cạbfvvnh nhìynxan, vộoiwli thoárpytt ra tiếmbqdp xúamjrc. Trêpeuun màodgan hìynxanh lạbfvvi xuấxoimt hiệamrin hìynxanh ảbfvvnh trògzve chơkfxci vốvpxzn cófhjh.

Anh nghiêpeuung đfhjhxihbu cưychaxihbi vớrowvi côpeuu.

“Anh… Márpyty vi tíhzbhnh…” Côpeuukfxci sợvwjqmbvci hỏhzbhi anh: “Xảbfvvy ra chuyệamrin gìynxa?”

Anh ho khan, bỗodgang nhưycharowvng màodgay, mặlywut đfhjhxihby đfhjhcdyung đfhjhqawhn nófhjhi: “Márpyty vi tíhzbhnh bịlgnl đfhjhcdyung mạbfvvng, nhiễabqjm virus, anh diệamrit virus.”


“Àjwdb…” Mạbfvvc Khinh Hàodgan thầxihbm nghĩoatn: Tin anh, em chíhzbhnh làodgapeuun ngốvpxzc!

“Đoiwlôpeuu Đoiwlôpeuu, đfhjhi!” Ba ngưychaxihbi tắqawht márpyty, Đoiwlôpeuu Đoiwlôpeuu đfhjhófhjhi bụyrjdng, Tony tớrowvi đfhjhófhjhn côpeuu đfhjhi ăswgun cơkfxcm.

Diệamrip Thầxihbn vàodga Mạbfvvc Khinh Hàodgan đfhjhófhjhng mộoiwlc hợvwjqp đfhjhqyving, nhưychang trong hợvwjqp đfhjhqyving yêpeuuu cầxihbu bổcdbf sung bảbfvvn sao chứcdyung minh nhâdlpgn dâdlpgn cògzven cófhjh sốvpxz thẻdanm ngâdlpgn hàodgang!

A, sao đfhjhâdlpgy…

dlpgy giờxihbpeuugzven vịlgnl thàodganh niêpeuun… nàodgao cófhjh chứcdyung minh nhâdlpgn dâdlpgn! Xem ra phảbfvvi vềjwdb nhàodga lấxoimy sổcdbf hộoiwl khẩgzveu.

Nhưychang hìynxanh nhưycha mẹgzvepeuu lấxoimy hộoiwl khẩgzveu vềjwdb quêpeuuodgam chứcdyung từtcee đfhjhpbub chữjquga bệamrinh cho ba, nghe nófhjhi quốvpxzc gia cófhjh thểpbub thanh toárpytn mộoiwlt sốvpxz tiềjwdbn thuốvpxzc.

Hộoiwl khẩgzveu khôpeuung cófhjhuqox nhàodga

Diệamrip Thầxihbn lạbfvvi nófhjhi: “Sổcdbf hộoiwl khẩgzveu? Vậbadyy khôpeuung dễabqjodgang, anh đfhjhi mưychavwjqn cho em.”

“Dùredlng củydsna ngưychaxihbi khárpytc? Vậbadyy cófhjh thểpbub đfhjhưychavwjqc khôpeuung?”

Diệamrip Thầxihbn suy nghĩoatn, nófhjhi: “Sárpytch em đfhjhãmbvc đfhjhăswgung. Chờxihb sổcdbf hộoiwl khẩgzveu cũjqugng phảbfvvi nửswgua thárpytng. Nếmbqdu khôpeuung lêpeuun đfhjhjwdb cửswgu đfhjhưychavwjqc, rấxoimt ảbfvvnh hưychauqoxng thàodganh tíhzbhch nha!”

fhjhi xong, anh lấxoimy đfhjhiệamrin thoạbfvvi ra, gọamrii đfhjhiệamrin thoạbfvvi cho mộoiwlt anh em củydsna anh: “Nàodgay, Nhịlgnlhzbhnh. Mưychavwjqn chứcdyung minh nhâdlpgn dâdlpgn vàodga thẻdanm ngâdlpgn hàodgang củydsna cậbadyu! Đoiwlúamjrng! Mưychavwjqn cậbadyu làodga đfhjhpbub ýtyle cậbadyu, mau đfhjhem tớrowvi cho tiểpbubu gia.”

Tốvpxzc đfhjhoiwl củydsna bạbfvvn anh rấxoimt nhanh, mưychaxihbi phúamjrt đfhjhãmbvcrpyti xe tớrowvi, négktvm bảbfvvn sao chứcdyung minh nhâdlpgn dâdlpgn vàodga thẻdanm ngâdlpgn hàodgang xuốvpxzng, khôpeuung hỏhzbhi mộoiwlt tiếmbqdng, trựynxac tiếmbqdp lárpyti xe đfhjhi.

Đoiwlâdlpgy làodgahzbhn nhiệamrim bao lớrowvn ah, Nhịlgnlhzbhnh nàodgay… khôpeuung sợvwjq ngưychaxihbi ta cầxihbm chứcdyung minh nhâdlpgn dâdlpgn củydsna anh ta đfhjhi làodgam chuyệamrin xấxoimu…

“Cho em!” Anh nhégktvt thẻdanmodgao trong tay côpeuu.

“Thẻdanm ngâdlpgn hàodgang nàodgay khôpeuung dùredlng sao? Sau nàodgay tiềjwdbn nhuậbadyn búamjrt trang web phảbfvvi giữjquguqox đfhjhâdlpgy.”

Diệamrip Thầxihbn bìynxanh tĩoatnnh nófhjhi: “Khôpeuung dùredlng. Em khôpeuung cófhjh chứcdyung minh nhâdlpgn dâdlpgn, làodgam thẻdanm quárpyt vấxoimt vảbfvv. Em dùredlng trưycharowvc đfhjhi.”

Mạbfvvc Khinh Hàodgan kiêpeuun trìynxafhjhi: “Lấxoimy tiềjwdbn ra cho anh ấxoimy đfhjhi, em lấxoimy tấxoimm thẻdanmodgay làodga đfhjhưychavwjqc.”

“Sao em phiềjwdbn nhưycha vậbadyy, cho em thìynxa em cầxihbm đfhjhi!”

“…” Mạbfvvc Khinh Hàodgan nhìynxan anh chằredlm chằredlm.

Anh khôpeuung kiêpeuun nhẫtceen khoárpytt tay: “Vậbadyy thìynxa lấxoimy đfhjhi. Ma Cơkfxc*!”

(*) Chỉopzx ngưychaxihbi nófhjhi chuyệamrin dàodgai dògzveng.

Hai ngưychaxihbi đfhjhi tớrowvi ngâdlpgn hàodgang rúamjrt tiềjwdbn, Diệamrip Thầxihbn nhậbadyp mậbadyt mãmbvc. Mạbfvvc Khinh Hàodgan khófhjh hiểpbubu hỏhzbhi: “Anh biếmbqdt mậbadyt mãmbvc củydsna anh ấxoimy?”

Sao dùredlng thẻdanmodgay thuậbadyn tay nhưycha củydsna chíhzbhnh anh vậbadyy? Khôpeuung phảbfvvi làodga thẻdanm củydsna anh chứcdyu?

Diệamrip Thầxihbn khựynxang lạbfvvi, chớrowvp mắqawht nófhjhi: “Mậbadyt mãmbvc củydsna Nhịlgnlhzbhnh làodga sinh nhậbadyt cậbadyu ấxoimy. Têpeuun ngốvpxzc nàodgay làodga tứcdyu đfhjhbfvvi ngốvpxzc đfhjhiểpbubn hìynxanh, lấxoimy sinh nhậbadyt đfhjhlywut mậbadyt mãmbvc…”

Mạbfvvc Khinh Hàodgan nhấxoimn chọamrin sốvpxz tiềjwdbn… 320369 đfhjhqyving.

“Chụyrjdc, trăswgum, ngàodgan, vạbfvvn, mộoiwlt trăswgum ngàodgan…” 320 ngàodgan?

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.