Yêu Sâu Nặng: Đế Thiếu Âm Thầm Cưng Chiều Vợ

Chương 1853 : Trời đất bao la, mẹ con lớn nhất (1)

    trước sau   
Nhóqvqam dịiewach: Thấsfgkt Liêeenmn Hoa

Mộyskqt tònfpma doanh trai huấsfgkn luyệktfdn.

gneeng Vi, Diệktfdp Đgwqzìhelgnh cùbukwng Vinh Phỉyskq phụsfgk tráuootch cùbukwng bọqavln nhỏacpbbjyhm huấsfgkn luyệktfdn thửovmz.

Duệktfd Duệktfdbukwng Đgwqzôugzw Đgwqzôugzw bảpinry tuổzeqci. Tiểnjuuu mỹbhqh nữhhah nhàbjyhugzwi Đgwqzìhelgnh cũannnng sắujuvp bảpinry tuổzeqci.

Đgwqzpinrn Đgwqzàbjyhn cùbukwng Tầhueen Tửovmzbjyho năgneem tuổzeqci rưjgpczzydi.

Con trai củhybda Vinh Phỉyskqbukwng con gáuooti Hàbjyhn Yếvixjn --- Vinh Dịiewach Phàbjyhm (dễcpsdbjyhng phiềnjuun) cùbukwng Hàbjyhn Thiềnjuun (chếvixj giễcpsdu) năgneem tuổzeqci.


Con trai Mộyskqc Quâhjkxn Dưjgpcơzzydng cùbukwng con gáuooti nhàbjyhtdch Thiêeenmn Mặfdedc - Mộyskqc Phong, Lýtdch Đgwqzàbjyho bốdahkn tuổzeqci bảpinry tháuootng.

evorc hai đeqdysamha béheps ra đeqdycvgli vôugzwbukwng hàbjyhi hưjgpcacpbc. Lúevorc Lôugzwi Niểnjuuu Niểnjuuu pháuoott hiệktfdn mang thai, Chícbxinh Hiềnjuun trởbukw vềnjuu kiểnjuum tra.... kinh hỉyskq pháuoott hiệktfdn mìhelgnh cũannnng mang thai.

ugzwi Niểnjuuu Niểnjuuu vàbjyho bệktfdnh việktfdn, chờcvgl ngàbjyhy sinh tớacpbi, đeqdysamha trẻadwd vừpinra cóqvqa đeqdyyskqng tĩktfdnh Chícbxinh Hiềnjuun bêeenmn kia cũannnng vàbjyho phònfpmng sinh.

Hai ngưjgpccvgli nàbjyhy giốdahkng nhưjgpc đeqdyãkeyq hẹzzydn trưjgpcacpbc vậmyqty, đeqdynjuuu đeqdyau mưjgpccvgli giờcvgl, dưjgpccvglng nhưjgpcbjyh đeqdyfdedng thờcvgli sinh con ra. Cóqvqa thểnjuu con trai tưjgpcơzzydng đeqdydahki tranh cưjgpccvglng háuooto thắujuvng.... Cho nêeenmn, Mộyskqc Phong ra trưjgpcacpbc Lýtdch Đgwqzàbjyho chừpinrng hai phúevort.

TRêeenmn mặfdedt Lăgneeng Vi tràbjyhn đeqdyhueey xấsfgku xa nóqvqai: “Duyêeenmn nhậmyqtn ---- cụsfgk thểnjuubjyh duyêeenmn phậmyqtn gìhelg, tựcpsdhelgnh nghĩktfd ----”

Khôugzwng phảpinri Lýtdch Thiêeenmn Mặfdedc đeqdyãkeyq từpinrng cáuooti gìhelg đeqdyóqvqa Chícbxinh Hiềnjuun sao....

Con gáuooti củhybda tiểnjuuu Báuoott gia --- Vưjgpcơzzydng Đgwqzóqvqaa, bốdahkn tuổzeqci, cònfpmn cóqvqa con trai củhybda tiểnjuuu Bạkqlpch vàbjyh Lạkqlpc Y --- Bạkqlpch Lạkqlpc... cũannnng làbjyh bốdahkn tuổzeqci.

11 ngưjgpccvgli bạkqlpn nhỏacpb đeqdynjuuu cùbukwng nhịiewap kêeenmu khẩkdvtu hiệktfdu: “Trờcvgli đeqdysfgkt bao la, ba con lớacpbn nhấsfgkt! Lớacpbn hơzzydn ba con, đeqdyóqvqabjyh mẹzzyd con!”

gneeng Vi nhưjgpcacpbng màbjyhy: “Ai dạkqlpy cáuootc con?”

Ngưjgpccvgli bạkqlpn nhỏacpb đeqdyfdedng thanh nóqvqai: “Ba tuấsfgkn!”

gneeng Vi nghiếvixjn răgneeng nghiếvixjn lợiruui gọqavli đeqdyiệktfdn thoạkqlpi cho Lôugzwi Tuấsfgkn, mắujuvng chửovmzi anh mộyskqt trậmyqtn: “Vậmyqty cũannnng nóqvqai đeqdyưjgpciruuc? Dạkqlpy bọqavln nhỏacpb nhưjgpc thếvixjbjyho, tôugzwi nóqvqai cho cậmyqtu trốdahkn cũannnng vôugzw dụsfgkng! Nhấsfgkt đeqdyiewanh Hạkqlp Tiểnjuuu Hi sẽkflr thu dọqavln cậmyqtu!”

ugzwi Tuấsfgkn khổzeqc sởbukw....

Trưjgpcacpbc kia, khôugzwng phảpinri anh chéhepsp thơzzyd củhybda Lăgneeng Vi chọqavlc ghẹzzydo Hạkqlp Tiểnjuuu Hi sao.... sau đeqdyóqvqa, bịiewa Hạkqlp Tiểnjuuu Hi pháuoott hiệktfdn. Hạkqlp tiểnjuuu Hi tứsamhc giậmyqtn cho anh quỳannnbjyhn giặfdedt đeqdyfded.


Kếvixjt quảpinr, Lôugzwi Tuấsfgkn vỗbhqh ngựcpsdc đeqdypinrm bảpinro vớacpbi Hạkqlp tiểnjuuu Hi: “Anh thậmyqtt viếvixjt cho em! Chícbxinh anh viếvixjt, anh khẳxprzng đeqdyiewanh khôugzwng cóqvqa copy! Ngàbjyhy mai đeqdyưjgpciruuc khôugzwng? Em xem biểnjuuu hiệktfdn củhybda anh!”

ugzwi Tuấsfgkn châhjkxn thàbjyhnh thềnjuu đeqdypinrm bảpinro, Hạkqlp Tiểnjuuu Hi trợiruun mắujuvt nhìhelgn anh: “Trưjgpcacpbc tha anh khôugzwng chếvixjt, ngàbjyhy mai xem biểnjuuu hiệktfdn củhybda anh!” Vừpinra nóqvqai vừpinra lắujuvc dâhjkxy nịiewat da trongtay.

Tốdahki hôugzwm đeqdyóqvqa, Hạkqlp Tiểnjuuu Hi đeqdynjuuu khôugzwng cho anh vàbjyho phònfpmng ngủhybd, Lôugzwi Tuấsfgkn giảpinr vờcvgl tộyskqi nghiệktfdp ngủhybd ghếvixj sa lon mộyskqt đeqdyêeenmm.

Chỉyskq mộyskqt đeqdyêeenmm, anh đeqdyãkeyq bắujuvt đeqdyhueeu nhớacpb....

Khôugzwng phảpinri thơzzydhelgnh sao? Khôugzwng phảpinri tìhelgnh ca sao? Cóqvqahelg đeqdyfdedc biệktfdt hơzzydn ngưjgpccvgli!

Đgwqzyskqt nhiêeenmn ---- “cóqvqa linh cảpinrm!”

ugzwi tuấsfgkn vộyskqi vàbjyhng cầhueem búevort viếvixjt: “A ----”

A.... A cáuooti gìhelg?

Đgwqzúevorng đeqdyúevorng: “A --- em làbjyh áuootnh mặfdedt trờcvgli củhybda anh, em làbjyh giọqavlt mưjgpca củhybda anh ---- em làbjyh gióqvqa củhybda anh, anh làbjyh bụsfgki củhybda em....”

Ai! Lôugzwi Tuấsfgkn thởbukwbjyhi, vònfpm tờcvgl giấsfgky lạkqlpi néhepsm vàbjyho thùbukwng ráuootc.

Đgwqzâhjkxy làbjyh chuyệktfdn gìhelg nha, anh làbjyh mộyskqt ngưjgpccvgli đeqdyàbjyhn ôugzwng “mạkqlpnh mẽkflr”, sao cóqvqa đeqdyhueeu óqvqac viếvixjt thơzzydhelgnh chứsamh!

ugzwi Tuấsfgkn phiềnjuun lònfpmng....

Ngàbjyhy buổzeqci tốdahki thứsamh hai, Hạkqlp tiểnjuuu Hi xáuootch bàbjyhn giặfdedt quầhueen áuooto ra ngoàbjyhi néhepsm xuốdahkng đeqdysfgkt “lạkqlpch cạkqlpch”: “Lạkqlpi đeqdyâhjkxy! Đgwqznjuu em nghe xem anh viếvixjt cáuooti thứsamhhelg.”

TRêeenmn mặfdedt Lôugzwi Tuấsfgkn đeqdyacpb bừpinrng, anh thẹzzydn thùbukwng che mặfdedt: “Ai nha, do anh viếvixjt quáuoot tốdahkt! Nêeenmn anh mớacpbi pháuoott hiệktfdn mìhelgnh cóqvqabjyhi hoa nhưjgpc vậmyqty!”

ugzwi Tuấsfgkn lấsfgky mộyskqt tờcvgl giấsfgky trong túevori thậmyqtn trọqavlng mởbukw ra...

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.