Yêu Sâu Nặng: Đế Thiếu Âm Thầm Cưng Chiều Vợ
Chương 1829 : Bắt được đầu mối quan trọng (1)
Nhóvlct m dịclvp ch: Thấgqul t Liêburl n Hoa
“Đssqy ưtgng ợgdwh c! Em sẽvgrk chúburl ýecxt .”
Đssqy ỗecxt Ngạnsgf n kếmbjs t thúburl c liêburl n lạnsgf c vớecxt i Diệkhqy p Đssqy ìyzja nh, đkhqh ặnbrz t lạnsgf i máwygw y truyềytjm n tin ởecxt giữhzqc a lớecxt p ghémruv p vạnsgf c giưtgng ờlqvc ng.
Trêburl n đkhqh ấgqul t rơekoc i xuốvrza ng mộijkc t íspdt t mạnsgf t gỗecxt , anh dùgcmr ng mớecxt vảfbpr i ráwygw ch lau sạnsgf ch toàijkc n bộijkc , sau đkhqh óvlct mớecxt i đkhqh i tìyzja m Lạnsgf p Nỗecxt .
Bârljt y giờlqvc Lạnsgf p Nổnbrz nhấgqul t đkhqh ịclvp nh choáwygw ng váwygw ng, đkhqh i tìyzja m anh ta nhấgqul t đkhqh ịclvp nh sẽvgrk cóvlct đkhqh ưtgng ợgdwh c thôgcmr ng tin hữhzqc u íspdt ch.
Đssqy ỗecxt Ngạnsgf n mang theo cârljt y búburl t ghi ârljt m, kẹwzct p ởecxt đkhqh ai lưtgng ng. Bârljt y giờlqvc anh Đssqy ìyzja nh vàijkc chịclvp dârljt u đkhqh ang gặnbrz p nguy hiểmqtx m, anh phảfbpr i làijkc m hếmbjs t khảfbpr năezww ng mớecxt i biếmbjs t đkhqh ưtgng ợgdwh c hàijkc nh đkhqh ộijkc ng củjdye a Lôgcmr Khôgcmr n.
Anh vòvlct ng qua mấgqul y khúburl c cua, đkhqh i tớecxt i bêburl n ngoàijkc i nhàijkc Lạnsgf p Nổnbrz .
Quảfbpr nhiêburl n giốvrza ng nhưtgng Đssqy ỗecxt Ngạnsgf n suy nghĩvgtg , Lạnsgf p Nổnbrz đkhqh ãvgrk choáwygw ng váwygw ng, nưtgng ớecxt c mũosjy i, nưtgng ớecxt c mắqfkq t cũosjy ng khôgcmr ng khốvrza ng chếmbjs đkhqh ưtgng ợgdwh c chảfbpr y xuốvrza ng. Dáwygw ng vẻvrmx vừfsie a cháwygw n ghémruv t vừfsie a chậyzxv t vậyzxv t.
Trưtgng ớecxt c phòvlct ng Lạnsgf p Nổnbrz cóvlct treo mộijkc t ngọjctp n đkhqh ènsgf n Tiểmqtx u Hoàijkc ng, Đssqy ènsgf n Tiểmqtx u Hoàijkc ng đkhqh ưtgng ợgdwh c treo trêburl n đkhqh ỉugbl nh mộijkc t tấgqul m váwygw n, gióvlct thổnbrz i ngọjctp n đkhqh ènsgf n liềytjm n lắqfkq c lưtgng , lảfbpr o đkhqh ảfbpr o. Đssqy ỗecxt Ngạnsgf n ởecxt bêburl n ngoàijkc i, cầfbpr m lêburl n mộijkc t cụxjew c đkhqh áwygw , némruv m vềytjm phíspdt a đkhqh ènsgf n tiểmqtx u Hoàijkc ng: “Ba ——” mộijkc t tiếmbjs ng, đkhqh ènsgf n Tiểmqtx u Hoàijkc ng bịclvp bểmqtx .
Lạnsgf p Nổnbrz đkhqh ộijkc t nhiêburl n mộijkc t tiếmbjs ng rốvrza ng to: “Ngôgcmr —— hắqfkq n mãvgrk đkhqh íspdt ch!” Lạnsgf p Nổnbrz trởecxt mìyzja nh, từfsie dưtgng ớecxt i gốvrza i rúburl t ra mộijkc t khẩecxt u súburl ng.
Lúburl c nàijkc y, Đssqy ỗecxt Ngạnsgf n vọjctp t tớecxt i, đkhqh ènsgf Lạnsgf p Nổnbrz xuốvrza ng, tỏvgrk ýecxt anh ta khôgcmr ng sao: “Anh Ba, đkhqh ừfsie ng nóvlct ng, chỉugbl làijkc bóvlct ng đkhqh ènsgf n nổnbrz , em giúburl p anh sửclvp a đkhqh ènsgf n làijkc xong.”
Lạnsgf p Nổnbrz lúburl c nàijkc y mớecxt i chịclvp u nằfsie m yêburl n, Đssqy ỗecxt Ngạnsgf n đkhqh ưtgng a tay nắqfkq m lấgqul y đkhqh ếmbjs đkhqh ènsgf n, anh nhẹwzct giọjctp ng hỏvgrk i Lạnsgf p Nổnbrz : “Anh Ba, em pháwygw t hiệkhqy n gầfbpr n đkhqh ârljt y chúburl ng ta sảfbpr n xuấgqul t hàijkc ng mớecxt i so vớecxt i trưtgng ớecxt c kia nhiềytjm u gấgqul p đkhqh ôgcmr i! Chúburl ng ta đkhqh ang cóvlct làijkc m ăezww n lớecxt n gìyzja sao? Anh em chúburl ng ta cóvlct phảfbpr i sắqfkq p pháwygw t tàijkc i rồugbl i khôgcmr ng?”
Lạnsgf p Nổnbrz “A” mộijkc t tiếmbjs ng, mơekoc mơekoc màijkc ng màijkc ng nóvlct i: “Tiểmqtx u tửclvp ngưtgng ơekoc i cũosjy ng thậyzxv t thôgcmr ng minh... Lôgcmr hàijkc ng nàijkc y rấgqul t cóvlct lợgdwh i, nếmbjs u cóvlct thểmqtx đkhqh i đkhqh ưtgng ợgdwh c tróvlct t lọjctp t... Sau nàijkc y chúburl ng ta buổnbrz i tốvrza i cũosjy ng khôgcmr ng cầfbpr n ôgcmr m đkhqh àijkc n bàijkc ngủjdye , màijkc trựjdqr c tiếmbjs p ôgcmr m vàijkc ng ngủjdye ...”
Đssqy ỗecxt Ngạnsgf n thanh ârljt m hưtgng ng phấgqul n hỏvgrk i anh ta: “Anh Ba, Anh Ba, đkhqh ạnsgf i kháwygw i lúburl c nàijkc o cóvlct thểmqtx ra hàijkc ng?”
Lạnsgf p Nổnbrz vung tay: “Nhanh thôgcmr i, chưtgng a tớecxt i nửclvp a tháwygw ng.”
Đssqy ỗecxt Ngạnsgf n lạnsgf i cóvlct chúburl t lo lắqfkq ng hỏvgrk i: “Lôgcmr hàijkc ng lớecxt n nhưtgng vậyzxv y, cóvlct thểmqtx chuyểmqtx n ra ngoàijkc i sao? Trưtgng ớecxt c kia chúburl ng ta khôgcmr ng cóvlct tiêburl u thụxjew nhiềytjm u hàijkc ng nhưtgng vậyzxv y.”
Lạnsgf p Nổnbrz cưtgng ờlqvc i đkhqh ắqfkq c ýecxt , lúburl c nàijkc y anh ta đkhqh ãvgrk ngàijkc ngàijkc say, hoàijkc n toàijkc n khôgcmr ng biếmbjs t mìyzja nh đkhqh ang nóvlct i gìyzja . Anh mạnsgf o khụxjew t khịclvp t mũosjy i nóvlct i vớecxt i Đssqy ỗecxt Ngạnsgf n: “Anh nóvlct i cho màijkc y biếmbjs t, chúburl ng ta lầfbpr n nàijkc y tìyzja m đkhqh ạnsgf i kim chủjdye ! Còvlct n cóvlct ...” Anh ta ngoắqfkq c ngoắqfkq c ngóvlct n tay, ýecxt bảfbpr o Đssqy ỗecxt Ngạnsgf n tớecxt i gầfbpr n, Đssqy ỗecxt Ngạnsgf n cầfbpr m đkhqh ếmbjs bóvlct ng đkhqh ènsgf n, đkhqh i tớecxt i bêburl n cạnsgf nh Lạnsgf p Nổnbrz , ngồugbl i chồugbl m hổnbrz m xuốvrza ng.
Lạnsgf p Nỗecxt nóvlct i ởecxt bêburl n tai anh: “Đssqy ạnsgf i ca chúburl ng ta đkhqh ịclvp nh ởecxt nơekoc i nàijkc y hàijkc ng tháwygw ng đkhqh ểmqtx đkhqh iềytjm u tra têburl n cẩecxt u Lãvgrk o Tạnsgf p súburl c sinh đkhqh óvlct ! Nếmbjs u hàijkc nh đkhqh ộijkc ng củjdye a chúburl ng ta lầfbpr n nàijkc y thàijkc nh côgcmr ng... Lãvgrk o Tạnsgf p bịclvp tiêburl u diệkhqy t! Hàijkc ng trong tay lãvgrk o, chúburl ng ta đkhqh ềytjm u đkhqh ổnbrz i tấgqul t cảfbpr ra ngoàijkc i, màijkc y nóvlct i... Chúburl ng ta... Ha ha... Khắqfkq p phòvlct ng đkhqh ềytjm u làijkc vàijkc ng sao! Ngưtgng ờlqvc i anh em!”
Álkai nh mắqfkq t Đssqy ỗecxt Ngạnsgf n thoáwygw ng qua mộijkc t tia sáwygw ng, lãvgrk o Tạnsgf p vàijkc Lôgcmr Khôgcmr n (tiểmqtx u Ngũosjy ) làijkc anh em ruộijkc t thịclvp t. Lôgcmr Khôgcmr n giếmbjs t chếmbjs t chíspdt nh cha ruộijkc t củjdye a lãvgrk o ta, sau đkhqh óvlct còvlct n cóvlct hai ngưtgng ờlqvc i anh ruộijkc t.
Lôgcmr Khôgcmr n vàijkc lãvgrk o Tạnsgf p, chíspdt nh làijkc hai ôgcmr ng trùgcmr m buôgcmr n thuốvrza c phiệkhqy n cóvlct thếmbjs lựjdqr c mạnsgf nh nhấgqul t ởecxt khu tam giáwygw c vàijkc ng nàijkc y!
“Đ
Đ
Trê
Bâ
Đ
Anh vò
Quả
Trư
Lạ
Lú
Lạ
Lạ
Đ
Lạ
Đ
Lạ
Lạ
Á
Lô
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.