Yêu Sâu Nặng: Đế Thiếu Âm Thầm Cưng Chiều Vợ

Chương 1763 : Anh muốn yêu đương không? Với em đi (1)

    trước sau   
Nhókfsjm dịkllrch: Thấsxbqt Liêjutfn Hoa.

Lạjgpjc Y nghiêjutfng đtbtkokiru nhìecaan anh ta, lạjgpji hỏdoaui lạjgpji lầokirn nữfamja: “Anh thíjyhdch kiểkfsju phụecaa nữfamj nhưsici thếsowpsicio?”

Tiểkfsju Bạjgpjch nhìecaan thẳwotrng vàsicio mắrjaqt côzyfosxbqy, cựjqjdc kỳsxbq nghiêjutfm túrmolc nókfsji: “Anh chỉkfqk thíjyhdch kiểkfsju ngưsicifbbvi nhưsici em.”

kfsji chíjyhdnh xádoauc hơpjrgn làsici, anh chỉkfqk thíjyhdch em.

“Hảowfo? Thậnfumt khôzyfong?” Lạjgpjc Y híjyhdt thậnfumt sâyxbwu, lạjgpji hỏdoaui: “Anh muốsedcn yêjutfu đtbtkưsiciơpjrgng khôzyfong?”

Lạjgpjc Y cũkfpong dùsicing loạjgpji ádoaunh mắrjaqt nghiêjutfm túrmolc đtbtkókfsj nhìecaan thẳwotrng vàsicio mắrjaqt anh ta, côzyfosxbqy lạjgpji hỏdoaui anh ta: “Vớfamji em đtbtki, thếsowpsicio?”


Tiểkfsju Bạjgpjch sợvqvqmfhki nhéwvhco mádoauecaanh, anh ta cho rằggecng mìecaanh đtbtkang nằggecm mơpjrg. Lạjgpji nghe thấsxbqy côzyfosxbqy nókfsji tiếsowpp: “Em muốsedcn yêjutfu anh, em phádoaut hiệokirn ra, em thậnfumt sựjqjd thíjyhdch anh...”

“Oh ——” Lạjgpjc Y còsedcn chưsicia nókfsji hếsowpt lờfbbvi, tiểkfsju Bạjgpjch đtbtkãmfhk ôzyfom chầokirm lấsxbqy côzyfosxbqy.

Anh ta dùsicing sứjtldc hôzyfon côzyfosxbqy, ôzyfom côzyfosicio trong ngựjqjdc mìecaanh. Anh ta xoay mìecaanh ádoaup đtbtkowfoo côzyfosxbqy, thởadcz hổgmsfn hểkfsjn thìecaa thầokirm ởadczjutfn tai côzyfosxbqy: “Vừwotra vặyxyun sứjtldc lựjqjdc từwotr thuởadcz hồirlfng hoang trong cơpjrg thểkfsj anh chưsicia tìecaam đtbtkưsicivqvqc chỗfbbv phádoau giảowfoi, nếsowpu khôzyfong, em phádoau giảowfoi giúrmolp anh đtbtki?”

Lạjgpjc Y nhìecaan thẳwotrng vàsicio mắrjaqt anh ta, đtbtkôzyfoi mắrjaqt củnyyoa anh ta sádoaung rựjqjdc lêjutfn, giốsedcng nhưsicikfsj ngọwvhcn lửjnqza đtbtkang bùsicing chádoauy, Lạjgpjc Y mỉkfqkm cưsicifbbvi vớfamji anh ta, côzyfosxbqy vòsedcng tay ôzyfom lấsxbqy cổgmsf anh ta.

zyfosxbq mỉkfqkm cưsicifbbvi nókfsji vớfamji anh ta: “Tớfamji đtbtkâyxbwy, đtbtkkfsj em xem rốsedct cuộjtldc sứjtldc lựjqjdc từwotr thuởadcz hồirlfng hoang củnyyoa anh cókfsj bao nhiêjutfu lợvqvqi hạjgpji.”

Lạjgpjc Y rấsxbqt muốsedcn cưsicifbbvi, ngưsicifbbvi khádoauc yêjutfu đtbtkưsiciơpjrgng đtbtkokiru làsici ngọwvhct ngàsicio nhưsici mậnfumt, côzyfosxbqy yêjutfu đtbtkưsiciơpjrgng... lạjgpji làsici... muốsedcn sốsedcng muốsedcn chếsowpt.

Tiểkfsju Bạjgpjch đtbtkyxyut tay ởadcz eo côzyfosxbqy, anh ta cảowfom thấsxbqy têjutf rầokirn nhưsicikfsjsedcng đtbtkiệokirn chạjgpjy qua tay mìecaanh.

Tiểkfsju Bạjgpjch cúrmoli đtbtkokiru hôzyfon sâyxbwu lêjutfn môzyfoi côzyfo, mộjtldt tay khôzyfong thểkfsj khốsedcng chếsowp đtbtkưsicivqvqc véwvhcn vạjgpjt ádoauo củnyyoa côzyfosxbqy lêjutfn.

“Cốsedcc cốsedcc cốsedcc ——” Henry héwvhct toádoaung lêjutfn ởadczjutfn ngoàsicii: “Tiểkfsju Bạjgpjch ởadcz phòsedcng bệokirnh nàsiciy hảowfo?”

Tiểkfsju Bạjgpjch ngừwotrng đtbtkjtldng tádoauc tay lạjgpji, hơpjrgi bấsxbqt đtbtkrjaqc dĩununrmolt tay ra, anh ta hôzyfon lêjutfn trêjutfn môzyfoi củnyyoa côzyfosxbqy mấsxbqy cádoaui, thấsxbqp giọwvhcng nókfsji: “Chờfbbv anh thu thậnfump thằggecng chádoauu kia xong, hai chúrmolng ta lạjgpji cùsicing nghiêjutfn cứjtldu chuyệokirn lựjqjdc hồirlfng hoang nàsiciy nhéwvhc.”

Lạjgpjc Y nhìecaan thấsxbqy tiểkfsju Bạjgpjch bùsicing lửjnqza giậnfumn bậnfumt ngưsicifbbvi ngồirlfi dậnfumy, côzyfo bỗfbbvng cảowfom thấsxbqy anh ta thậnfumt men lỳsxbq! Nhìecaan cựjqjdc kỳsxbq ngang ngưsicivqvqc, bádoau đtbtkjgpjo!

Tiểkfsju Bạjgpjch xuốsedcng giưsicifbbvng, sửjnqza sang lạjgpji đtbtkirlfng phụecaac bệokirnh nhâyxbwn củnyyoa mìecaanh. Bưsicifamjc ba bưsicifamjc làsicim thàsicinh hai bưsicifamjc đtbtki ra mởadcz cửjnqza: “Cạjgpjch ——” cửjnqza vừwotra mớfamji đtbtkưsicivqvqc mởadcz ra, tiểkfsju Bạjgpjch đtbtkãmfhk giơpjrg quảowfo đtbtksxbqm lêjutfn: “Bụecaap ——” đtbtksxbqm thẳwotrng vàsicio mắrjaqt Henry.

“Ámzkl...” Henry bịkllr đtbtkádoaunh bấsxbqt ngờfbbv, con ngưsiciơpjrgi thiếsowpu chúrmolt nữfamja vănhpang ra ngoàsicii, anh ta đtbtkau đtbtkếsowpn nỗfbbvi che mắrjaqt, miệokirng héwvhct toádoaung lêjutfn. Henry kêjutfu oai oádoaui ởadcz trong hàsicinh lang.

kfsj y tádoau đtbtki ngang qua bêjutfn cạjgpjnh, cũkfpong đtbtki vòsedcng qua ngưsicifbbvi bọwvhcn họwvhc. Lạjgpjc Y thầokirm nghĩunun trong đtbtkokiru, tiểkfsju Bạjgpjch thíjyhdch dùsicing vũkfpo lựjqjdc giảowfoi quyếsowpt vấsxbqn đtbtkokir? Đirlfyxyuc biệokirt làsici chiêjutfu “Nổgmsf mắrjaqt”!

Lửjnqza giậnfumn củnyyoa tiểkfsju Bạjgpjch bốsedcc lêjutfn đtbtkếsowpn tậnfumn trờfbbvi, anh ta đtbtki tớfamji nắrjaqm lấsxbqy cổgmsf ádoauo củnyyoa Henry, kéwvhco mạjgpjnh Henry dậnfumy. Henry lấsxbqy tay che mắrjaqt, thấsxbqp giọwvhcng héwvhct: “Chúrmol đtbtkádoaunh chádoauu làsicim gìecaa?”

Tiểkfsju Bạjgpjch nhấsxbqc châyxbwn đtbtkjgpjp cho Henry mộjtldt đtbtkjgpjp: “Chúrmol đtbtkádoaunh màsiciy làsicisedcn nhẹecaa! Chúrmolsici chúrmol củnyyoa màsiciy! Màsiciy muốsedcn giếsowpt chúrmol hảowfo?”

“Ámzkl ——” Henry đtbtkau đtbtkếsowpn mứjtldc phảowfoi khom ngưsicifbbvi xuốsedcng che thâyxbwn dưsicifamji, tiểkfsju Bạjgpjch đtbtkádoau quádoau đtbtkjtldc ádoauc, nếsowpu đtbtkádoau hỏdoaung anh ta, sao sau nàsiciy anh ta còsedcn cókfsj thểkfsjdoaun gádoaui đtbtkưsicivqvqc?!

Henry ngồirlfi xổgmsfm ngưsicifbbvi xuốsedcng, anh ta đtbtkau đtbtkếsowpn nỗfbbvi lănhpan lộjtldn trêjutfn mặyxyut đtbtksxbqt, Henry toádoaut mồirlfzyfoi đtbtkokiry đtbtkokiru, miệokirng rêjutfn rỉkfqkjutfu đtbtkau.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.