Yêu Sâu Nặng: Đế Thiếu Âm Thầm Cưng Chiều Vợ
Chương 1757 : Thuốc, không thể ngừng (1)
Nhóhkkl m dịqdlx ch: Thấroib t Liêbszb n Hoa.
Lạbsrj c Y khôfdnh ng ngừgkuy ng kéxnwd o quầjdpj n áelsy o củufis a anh.
Quầjdpj n áelsy o Tiểqedo u Bạbsrj ch vừgkuy a mặtmor c vàpegc o, đqdlx ãgaat bịqdlx côfdnh kéxnwd o xuốqlow ng.
Tay côfdnh đqdlx ặtmor t trêbszb n eo anh, đqdlx ộmffg t nhiêbszb n hừgkuy mộmffg t tiếpegc ng: “Nơfbea i nàpegc y... thậdwxc t máelsy t...”
Tiểqedo u Bạbsrj ch lậdwxc p tứelsy c bắvdwo t lấroib y tay côfdnh : “Lạbsrj c Y! Tỉsxhi nh táelsy o! Cầjdpj u em hãgaat y tỉsxhi nh táelsy o.”
Nếpegc u côfdnh khôfdnh ng tỉsxhi nh táelsy o, anh sắvdwo p khôfdnh ng tỉsxhi nh táelsy o nổntlw i nữfqle a!
Lạbsrj c Y cưaoyv ỡwjbv i trêbszb n bụgcxl ng anh. Bàpegc n tay nhỏzvqc củufis a côfdnh chốqlow ng bụgcxl ng anh.
Tiểqedo u Bạbsrj ch thậdwxc t sựsfai muốqlow n đqdlx iêbszb n rồtmor i, giờaloo côfdnh vẫntlw n đqdlx ang mặtmor c cáelsy i váelsy y trợlorf lýxrbj mua cho côfdnh , căzwdx n bảdwxc n khôfdnh ng cóhkkl chúcdxu t vảdwxc i vóhkkl c gìdrxj .
Tiểqedo u Bạbsrj ch khôfdnh ng dáelsy m nhìdrxj n côfdnh , anh cảdwxc m thấroib y mìdrxj nh sắvdwo p nổntlw tung!
“Lạbsrj c Y, Lạbsrj c Y, mau dậdwxc y đqdlx i. Anh đqdlx ưaoyv a em đqdlx ếpegc n bệxrbj nh việxrbj n.” Tiểqedo u Bạbsrj ch quyếpegc t tâaoyv m, nắvdwo m chặtmor t eo côfdnh .
Anh hơfbea i dùhopu ng sứelsy c, xoay ngưaoyv ờaloo i, nhanh chóhkkl ng vớunhy i lấroib y đqdlx iệxrbj n thoạbsrj i. Lạbsrj c Y vộmffg i vàpegc ng ôfdnh m sau lưaoyv ng anh, côfdnh quấroib n anh síreaf t sao, anh vừgkuy a dỗpirn dàpegc nh côfdnh , vừgkuy a cốqlow gắvdwo ng trởxatz vềzkwo phòrceq ng mìdrxj nh.
Chờaloo đqdlx ếpegc n khi anh lấroib y đqdlx iệxrbj n thoạbsrj i ra, cảdwxc ngưaoyv ờaloo i đqdlx ãgaat đqdlx ầjdpj y mồtmor hôfdnh i. Anh mởxatz màpegc n hìdrxj nh, gọfmjl i cho trợlorf lýxrbj , lúcdxu c nàpegc y, Lạbsrj c Y đqdlx ang túcdxu m lấroib y quầjdpj n anh.
Tiểqedo u Bạbsrj ch nứelsy c nởxatz nóhkkl i vớunhy i trợlorf lýxrbj : “Mau đqdlx i láelsy i xe! Lạbsrj c Y bịqdlx ngưaoyv ờaloo i kháelsy c hạbsrj thuốqlow c, tôfdnh i phảdwxc i lậdwxc p tứelsy c đqdlx ưaoyv a côfdnh ấroib y đqdlx ếpegc n bệxrbj nh việxrbj n!”
“A?” Trợlorf lýxrbj bịqdlx dọfmjl a run rẩfqle y, anh ta đqdlx ãgaat nằfbea m xuốqlow ng ngủufis rồtmor i, khôfdnh ng ngờaloo còrceq n xảdwxc y ra chuyệxrbj n nàpegc y?
Anh ta hơfbea i nghi hoặtmor c, thầjdpj m nghĩcdxu : ôfdnh ng chủufis ... rốqlow t cuộmffg c ngàpegc i nghĩcdxu thếpegc nàpegc o vậdwxc y? Chẳbxyh ng lẽljvu chuyệxrbj n hạbsrj thuốqlow c khôfdnh ng phảdwxc i do ngàpegc i làpegc m? Chẳbxyh ng phảdwxc i ngàpegc i muốqlow n theo đqdlx uổntlw i ngưaoyv ờaloo i ta sao?
Rốqlow t cuộmffg c chuyệxrbj n gìdrxj xảdwxc y ra vậdwxc y?
Trợlorf lýxrbj ngớunhy ngưaoyv ờaloo i! Nhưaoyv ng, anh ta khôfdnh ng dáelsy m chậdwxc m trễgaat , ngay cảdwxc quầjdpj n áelsy o cũzjql ng khôfdnh ng thay, mặtmor c đqdlx ồtmor ngủufis chạbsrj y lạbsrj ch bạbsrj ch xuốqlow ng nhàpegc láelsy i xe.
Tiểqedo u Bạbsrj ch nắvdwo m chặtmor t tay Lạbsrj c Y, mẹpegc nóhkkl giờaloo anh cũzjql ng nhưaoyv ngưaoyv ờaloo i bịqdlx hạbsrj thuốqlow c! Anh còrceq n nóhkkl ng hơfbea n cảdwxc côfdnh đqdlx ấroib y!
Tiểqedo u Bạbsrj ch khôfdnh ng còrceq n sứelsy c đqdlx ểqedo ýxrbj mấroib y thứelsy nàpegc y, cũzjql ng khôfdnh ng cóhkkl sứelsy c đqdlx i thay quầjdpj n áelsy o, anh trựsfai c tiếpegc p khoáelsy c chiếpegc c áelsy o khoáelsy c màpegc u trắvdwo ng gạbsrj o vàpegc o cho Lạbsrj c Y.
Lạbsrj i tiệxrbj n tay vớunhy lấroib y chiếpegc c áelsy o khoáelsy c màpegc u đqdlx en mặtmor c vàpegc o, anh bếpegc ngang côfdnh lêbszb n, chạbsrj y ra ngoàpegc i.
Đqedo i xuốqlow ng dưaoyv ớunhy i, trợlorf lýxrbj đqdlx ãgaat láelsy i xe đqdlx ếpegc n, Tiểqedo u Bạbsrj ch ôfdnh m Lạbsrj c Y lêbszb n xe.
“Vèpqao o --------“ chiếpegc c xe thểqedo thao lậdwxc p tứelsy c lao ra ngoàpegc i. Trợlorf lýxrbj láelsy i xe nhưaoyv têbszb n lửyslr a, nháelsy y mắvdwo t đqdlx ãgaat đqdlx ếpegc n bệxrbj nh việxrbj n.
Trêbszb n xe, Lạbsrj c Y quấroib n lấroib y Tiểqedo u Bạbsrj ch, côfdnh khóhkkl chịqdlx u muốqlow n chếpegc t.
Tiểqedo u Bạbsrj ch đqdlx au lòrceq ng ôfdnh m côfdnh , mặtmor c côfdnh gặtmor m cắvdwo n ngựsfai c anh. Xe dừgkuy ng lạbsrj i, anh khôfdnh ng đqdlx ểqedo ýxrbj đqdlx ếpegc n bấroib t cứelsy đqdlx iềzkwo u gìdrxj kháelsy c, ôfdnh m côfdnh xôfdnh ng vàpegc o phòrceq ng cấroib p cứelsy u.
Nửyslr a đqdlx êbszb m... cuốqlow i cùhopu ng Lạbsrj c Y cũzjql ng tỉsxhi nh táelsy o lạbsrj i.
Khi côfdnh mởxatz mắvdwo t ra, nhìdrxj n thấroib y Tiểqedo u Bạbsrj ch đqdlx ang ngồtmor i ngủufis gậdwxc t bêbszb n cạbsrj nh côfdnh . Anh mặtmor c áelsy o khoáelsy c màpegc u đqdlx en, bêbszb n dưaoyv ớunhy i làpegc quầjdpj n thu màpegc u xanh nhạbsrj t.
“Phụgcxl t -------“ Lạbsrj c Y khôfdnh ng nhịqdlx n đqdlx ưaoyv ợlorf c bậdwxc t cưaoyv ờaloo i.
“Ưkcby m...” Tiểqedo u Bạbsrj ch nghe thấroib y tiếpegc ng cưaoyv ờaloo i, lậdwxc p tứelsy c tỉsxhi nh dậdwxc y.
Trợlorf lýxrbj ngủufis gậdwxc t trêbszb n ghếpegc sôfdnh pha cũzjql ng tỉsxhi nh, anh ta vộmffg i vàpegc ng đqdlx ứelsy ng lêbszb n hỏzvqc i: “Lạbsrj c Y tiểqedo u thưaoyv , côfdnh cóhkkl muốqlow n uốqlow ng nưaoyv ớunhy c khôfdnh ng?”
Lạ
Quầ
Tay cô
Tiể
Nế
Lạ
Tiể
Tiể
“Lạ
Anh hơ
Chờ
Tiể
“A?” Trợ
Anh ta hơ
Rố
Trợ
Tiể
Tiể
Lạ
Đ
“Vè
Trê
Tiể
Nử
Khi cô
“Phụ
“Ư
Trợ
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.