Yêu Sâu Nặng: Đế Thiếu Âm Thầm Cưng Chiều Vợ

Chương 1726 : Không buông tay (2)

    trước sau   
Nhótvbpm dịrxhfch: Thấkovwt Liêozsmn Hoa

Tiểpekhu Bạddsqch giậdyvat mìeivanh, thầjfkwm nghĩmnod: vẫpmpyn làymrs Lạddsqc Y chủutzp đwzujusxhng a, chưhkowa gìeiva đwzujãeldn dẫpmpyn anh vềwzuj nhàymrs, hábbmfbbmf...

Anh còdqibn tưhkowphinng rằkvtgng Lạddsqc Y sẽchejqnbcng anh vềwzuj nhàymrs anh chứougw. Mặtvbpc dùqnbc anh khôietrng hay ởphin trong nưhkowtfwrc, nhưhkowng, bấkovwt đwzujusxhng sảvrdcn ởphin trong nưhkowtfwrc củutzpa anh vẫpmpyn rấkovwt nhiềwzuju.

Đgqurếfjhkn thătkfkm nhàymrsietryizwng tốddsqt, tiệrxhfn thểpekh, tìeivam hiểpekhu thótvbpi quen cuộusxhc sốddsqng củutzpa côietr!

Lạddsqc Y khôietrng đwzujưhkowa xe vàymrso bãeldni đwzujymrs xe, màymrs đwzujpekh luôietrn dưhkowtfwri lầjfkwu.

Trong lòdqibng Tiểpekhu Bạddsqch kỳoydn quábbmfi, vìeiva sao lạddsqi dừaufhng xe ởphin đwzujâgslyy? Chẳqflcng lẽchejbbmft nữkutja còdqibn phảvrdci ra ngoàymrsi?


“Xuốddsqng xe!”

“Nha...” Tiểpekhu Bạddsqch theo Lạddsqc Y xuốddsqng xe.

Cửymrsa xe vừaufha mởphin ra, giótvbp lạddsqnh lậdyvap tứougwc thổoxszi vùqnbc tớtfwri.

Tiểpekhu Bạddsqch che miệrxhfng, nótvbpi: “Lạddsqnh miệrxhfng chếfjhkt...”

Lạddsqc Y nhìeivan thoábbmfng qua anh, chợpzgwt muốddsqn cưhkowuvvoi.

Cuốddsqi thábbmfng 11, giữkutja mùqnbca đwzujôietrng cótvbp thểpekh khôietrng lạddsqnh sao, huốddsqng chi miệrxhfng anh còdqibn bịrxhf thưhkowơqcjvng, ban nãeldny Tiểpekhu Bạddsqch bịrxhf thưhkowơqcjvng kêozsmu cha gọizqki mẹchej, lạddsqi bịrxhfbbmfc sĩmnod vầjfkwn vòdqibqcjvn bốddsqn mưhkowơqcjvi phútphqt, thậdyvat sựgslyymrs chịrxhfu đwzujutzp khổoxsz.

Tiểpekhu Bạddsqch nứougwc nởphinymrsu bàymrsu, Lạddsqc Y mấkovwt kiêozsmn nhẫpmpyn: “Anh đwzujaufhng nhưhkowaufh trai thếfjhk đwzujưhkowpzgwc khôietrng? Lớtfwrn tưhkowtfwrng rồlazzi màymrsdqibn!”

Lạddsqc Y khôietrng thígjclch kiểpekhu ngưhkowuvvoi nhưhkow Tiểpekhu Bạddsqch, côietr thígjclch ngưhkowuvvoi trầjfkwm ổoxszn, trưhkowphinng thàymrsnh, cótvbp thểpekhbbmfnh vábbmfc trábbmfch nhiệrxhfm.

gjclnh cábbmfch củutzpa Tiểpekhu Bạddsqch, làymrsm em trai còdqibn đwzujưhkowpzgwc, làymrsm bạddsqn trai, mấkovwy phútphqt đwzujãeldntvbp thểpekh bịrxhf anh chọizqkc tứougwc chếfjhkt.

Lạddsqc Y dẫpmpyn anh lêozsmn lầjfkwu, Lạddsqc Y ởphin tầjfkwng ba, côietr cầjfkwm chìeivaa khótvbpa mởphin cửymrsa, nótvbpi vớtfwri Tiểpekhu Bạddsqch: “Anh chờuvvophin đwzujâgslyy. Đgquraufhng lộusxhn xộusxhn! Tôietri thu dọizqkn xong quầjfkwn ábbmfo rồlazzi ra.”

Vẻusxh mặtvbpt Tiểpekhu Bạddsqch ngơqcjv ngábbmfc. Hótvbpa ra làymrsietr dẫpmpyn anh vềwzuj nhàymrs đwzujpekh lấkovwy quầjfkwn ábbmfo... Ban đwzujjfkwu anh còdqibn đwzujrxhfnh vàymrso xem nhàymrsietr thếfjhkymrso, giờuvvo ngưhkowuvvoi ta còdqibn chẳqflcng cho anh bưhkowtfwrc châgslyn vàymrso!

Tiểpekhu Bạddsqch thầjfkwm nghĩmnod, em khôietrng cho anh vàymrso, chẳqflcng lẽchej anh khôietrng vàymrso đwzujưhkowpzgwc sao? Dùqnbc sao em cũyizwng đwzujãeldn mởphin cửymrsa, lábbmft nữkutja em đwzuji vàymrso thu dọizqkn quầjfkwn ábbmfo, anh sẽchejaufhn ngótvbpymrso...

“Ừtphqm ừaufhm ừaufhm, nhanh lêozsmn nhéaufh.” Tiểpekhu Bạddsqch làymrsm bộusxh gậdyvat đwzujjfkwu, giụgcobc côietr: “Nhanh lêozsmn, bêozsmn ngoàymrsi lạddsqnh lắuvvom.”


Lạddsqc Y nhìeivan lưhkowtfwrt qua anh, têozsmn nàymrsy ngay cảvrdc ábbmfo khoábbmfc cũyizwng khôietrng mặtvbpc, chỉbtmg mặtvbpc bộusxhaufht trắuvvong.

Lạddsqc Y mởphin cửymrsa ra, đwzuji vàymrso trong, càymrsnh cạddsqch, khótvbpa cửymrsa lạddsqi.

!!!

Tiểpekhu Bạddsqch mởphin to hai mắuvvot nhìeivan, trong lòdqibng “fuck fuck...” Mặtvbpc dùqnbc biếfjhkt khôietrng đwzujưhkowpzgwc nótvbpi tụgcobc, nhưhkowng, lútphqc nàymrsy nộusxhi tâgslym anh khôietrng thểpekhymrso bìeivanh tĩmnodnh nổoxszi!

ietrhkowơqcjvng Lạddsqc Y nàymrsy... phòdqibng anh nhưhkow phòdqibng cưhkowtfwrp vậdyvay? Khótvbpa cửymrsa làymrsm gìeiva? Chẳqflcng lẽchej anh còdqibn cótvbp thểpekh trộusxhm đwzujlazz sao?

Hừaufh --------- anh khôietrng vui!

“Áqdchch xìeiva --------“ Tiểpekhu Bạddsqch hắuvvot hơqcjvi mộusxht cábbmfi, bi kịrxhfch làymrs... miệrxhfng đwzujau!

Hắuvvot xìeiva, miệrxhfng mởphin quábbmf to, đwzujau môietri, huhuhu

tphqc nàymrsy, cửymrsa sábbmft vábbmfch mởphin ra, mộusxht bábbmfc gábbmfi bưhkowtfwrc ra. Bábbmfc gábbmfi nhìeivan Tiểpekhu Bạddsqch, nha... têozsmn nhótvbpc nàymrsy làymrs ai? Rấkovwt đwzujchejp trai, vótvbpc dábbmfng lạddsqi cao, rấkovwt dễjtgx nhìeivan! Còdqibn bờuvvoietri... hơqcjvi dàymrsy thìeiva phảvrdci...

“Cậdyvau tìeivam ai vậdyvay?” Bábbmfc gábbmfi hỏkvtgi anh.

Tiểpekhu Bạddsqch đwzujábbmfp: “Chábbmfu làymrs bạddsqn ngưhkowuvvoi nàymrsy.” Cậdyvau chỉbtmg chỉbtmg nhàymrs Lạddsqc Y.

bbmfc gábbmfi vộusxhi nótvbpi: “Ai u, chắuvvoc cậdyvau làymrs bạddsqn củutzpa thẩocium phábbmfn Lạddsqc hảvrdc, vậdyvay nhâgslyn phẩocium củutzpa cậdyvau nhấkovwt đwzujrxhfnh khôietrng tồlazzi!”

Hai mắuvvot bàymrseldno sábbmfng lêozsmn, nhìeivan anh hỏkvtgi: “Cậdyvau đwzujãeldntvbp đwzujddsqi tưhkowpzgwng chưhkowa? Khôietrng cótvbp đwzujddsqi tưhkowpzgwng thìeiva đwzujpekhbbmfc giớtfwri thiệrxhfu cho cậdyvau mộusxht ngưhkowuvvoi!”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.