Yêu Sâu Nặng: Đế Thiếu Âm Thầm Cưng Chiều Vợ

Chương 1691 : Xác nhận cửa vào căn cứ (1)

    trước sau   
Nhówoevm dịqhkrch: Thấnzadt Liêzaasn Hoa

Diệbmvip Đqfybìyrgsnh suy nghĩbmvi rồyrgsi nówoevi: “Quảlmna thậmrtpt cówoev thểftgo thửqpuv mộpjytt chújsytt, cậmrtpu liêzaasn lạdcelc vớntrci anh Tưqtoa, hỏqfybi anh ấnzady cówoevcixnch gìyrgs khôqwpvng.”

Tiểftgou Bácixnt lậmrtpp tứpzmyc liêzaasn lạdcelc vớntrci Vinh Phỉpjyt.

Vinh Phỉpjyt lậmrtpp tứpzmyc đhlrjyrgsng ýbmvi: “Đqfybưqtoadrsdc! Chújsytng tôqwpvi sẽrusc đhlrji đhlrjếdmpon nơifwsi đhlrjówoev!”

Khôqwpvng quan trọyrgsng bằdrgjng cácixnch gìyrgs, anh nhấnzadt đhlrjqhkrnh phảlmnai đhlrjưqtoaa An Kỳhlrj Nhi lêzaasn trựgrknc thăhvovng!

qwpvqfyby giờftgo đhlrjau đhlrjếdmpon càntrcng ngàntrcy càntrcng mãftgonh liệbmvit, nếdmpou đhlrji bộpjyt trởgrkn vềixcs Ưjltsntrcc khắhvovc Trấnzadn, anh thậmrtpt khôqwpvng dácixnm cam đhlrjoan, mạdcelng nhỏqfyb củdjgpa côqwpvwoev thểftgo bịqhkr nguy hiểftgom hay khôqwpvng!


Vinh Phỉpjyt chạdcely thậmrtpt nhanh, thậmrtpt giốbcggng nhưqtoa trêzaasn lưqtoang khôqwpvng cõkqosng ai.

Vinh Phỉpjyt dựgrkna theo chỉpjyt dẫxexkn củdjgpa Tiểftgou Bácixnt, tiếdmpon vềixcs ao đhlrjqyukm phíndgia trưqtoantrcc.

Trựgrknc thăhvovng từuflrsermng lâqfybn cậmrtpn cũdjgpng đhlrjãftgo đhlrjếdmpon.

Rấnzadt nhanh, Vinh Phỉpjyt thấnzady đhlrjưqtoadrsdc trựgrknc thăhvovng, mọyrgsi ngưqtoaftgoi lấnzady nhácixnnh câqfyby làntrcm thàntrcnh thang dâqfyby, sau đhlrjówoev treo nhácixnnh câqfyby lêzaasn trêzaasn ngọyrgsn câqfyby.

Đqfybpjyti trưqtoagrknng tiểftgou tổqyukwoevng Tốbcggi nówoevi: “Tứpzmy gia, tôqwpvi lêzaasn trưqtoantrcc, anh cõkqosng chịqhkrqfybu An Kỳhlrj Nhi ởgrkn phíndgia sau.

Sau đhlrjówoev anh nówoevi vớntrci cácixnc tổqyuk viêzaasn khácixnc: “Tiểftgou Thấnzadt, cậmrtpu ởgrkn phíndgia cuốbcggi che chởgrkn chịqhkrqfybu. Bốbcggn ngưqtoaftgoi chújsytng tôqwpvi đhlrji trưqtoantrcc. Nhữifwsng ngưqtoaftgoi khácixnc đhlrjixcsu ởgrkn phíndgia dưqtoantrci kéqpuvo dâqfyby thừuflrng, tuyệbmvit đhlrjbcggi khôqwpvng thểftgo đhlrjftgo cho dâqfyby thừuflrng tuộpjytt ra!”

“Dạdcel! Đqfybpjyti trưqtoagrknng!

Đqfybpjyti trưqtoagrknng tiểftgou tổqyukwoevng tốbcggi nhìyrgsn sang Lãftgoo Hắhvovc vàntrc tiểftgou phiêzaasn dịqhkrch, toàntrcn bộpjyt trong đhlrjpjyti ngũdjgp, chỉpjytwoev hai ngưqtoaftgoi nàntrcy làntrc khôqwpvng xácixnc đhlrjqhkrnh đhlrjưqtoadrsdc, anh xem ra hai ngưqtoaftgoi giốbcggng nhưqtoa hai quảlmna bom hẹcixnn giờftgo vậmrtpy...

Nếdmpou lújsytc bọyrgsn họyrgs leo lêzaasn dâqfyby thừuflrng, hai ngưqtoaftgoi nàntrcy quấnzady rốbcggi, Anh Tưqtoantrc An Kỳhlrj Nhi nắhvovm khôqwpvng chắhvovc dâqfyby thừuflrng, rơifwsi xuốbcggng đhlrjqyukm, thìyrgs hai ngưqtoaftgoi khówoev đhlrjưqtoaftgong thoácixnt chếdmpot!

Vinh Phỉpjyt lắhvovc đhlrjqyuku, tỏqfyb ýbmvi bảlmnao anh đhlrjuflrng lo lắhvovng.

Đqfybpjyti trưqtoagrknng Bówoevng Tốbcggi khôqwpvng nówoevi gìyrgs nữifwsa, chỉpjyt huy đhlrjntrcn ngưqtoaftgoi hàntrcnh đhlrjpjytng.

ftgoo Hắhvovc vàntrc tiểftgou phiêzaasn dịqhkrch quảlmna nhiêzaasn khôqwpvng cówoevntrcnh đhlrjpjytng gìyrgs, hai ngưqtoaftgoi đhlrjpzmyng xa xa, giốbcggng nhưqtoa rấnzadt sợdrsd ngưqtoaftgoi khácixnc hoàntrci nghi bọyrgsn họyrgs.

Vinh Phỉpjytkqosng An Kỳhlrj Nhi khówoev khăhvovn leo lêzaasn trựgrknc thăhvovng, phíndgia dưqtoantrci đhlrjpjyti viêzaasn cắhvovt đhlrjpzmyt dâqfyby thừuflrng, đhlrjftgo cho trựgrknc thăhvovng cấnzadt cácixnnh.


Trựgrknc thăhvovng bay khỏqfybi ao đhlrjqyukm, néqpuvm hếdmpot vậmrtpt dụxexkng xuốbcggng rừuflrng. Tiểftgou tổqyukwoevng tốbcggi lậmrtpp tứpzmyc chạdcely tớntrci, thu gom vậmrtpt liệbmviu, nhanh chówoevng trởgrkn lạdceli vịqhkr tríndgi khốbcggi đhlrjácixnndgich.

Tiểftgou tổqyukwoevng Tốbcggi mang vậmrtpt liệbmviu trởgrkn lạdceli, đhlrjiềixcsu khiếdmpon cho Lăhvovng Vi bấnzadt ngờftgontrcftgoo Hắhvovc vàntrc tiểftgou phiêzaasn dịqhkrch cũdjgpng theo trởgrkn lạdceli.

“Phu nhâqfybn, tiếdmpon triểftgon nhưqtoa thếdmpontrco?” tiểftgou tổqyukwoevng Tốbcggi trởgrkn lạdceli bácixno cácixno, bọyrgsn họyrgs chạdcely đhlrjếdmpon trưqtoantrcc mặwziot Lăhvovng Vi nhậmrtpn nhiệbmvim vụxexk.

hvovng Vi nówoevi: “Lãftgoo Đqfybdceli còifwsn đhlrjang nghiêzaasn cứpzmyu cửqpuva vàntrco khốbcggi đhlrjácixnndgich. Nhưqtoãng ngưqtoaơifws̀i khác vẫxexkn chưqtoaa tìyrgsm đhlrjưqtoadrsdc tưqtoadrsdng phậmrtpt thứpzmyhvovm. Cácixnc anh đhlrjem vậmrtpt liệbmviu chia cho mọyrgsi ngưqtoaftgoi, chia xong vậmrtpt liệbmviu tiếdmpop tụxexkc đhlrji tìyrgsm tưqtoadrsdng phậmrtpt.”

“Dạdcel! Phu nhâqfybn!”

Thờftgoi gian từuflrng giờftgo trôqwpvi qua, thậmrtpt làntrcntrcm cho lòifwsng ngưqtoaftgoi sốbcggt ruộpjytt! Tiếdmpon triểftgon củdjgpa bọyrgsn họyrgs đhlrjãftgoifwsi vàntrco bếdmpo tắhvovc. Đqfybntrcn ngưqtoaftgoi cũdjgpng sắhvovp nảlmnan lòifwsng, nhưqtoang làntrc, mãftgoi vẫxexkn khôqwpvng tìyrgsm đhlrjưqtoadrsdc cửqpuva vàntrco!

qtoaftgoi mấnzady cửqpuva hang, bọyrgsn họyrgsdjgpng khôqwpvng thểftgo đhlrjftgo ai đhlrji thửqpuv, nhưqtoa vậmrtpy càntrcng lãftgong phíndgi thờftgoi gian.

ifwsn nữifwsa, cũdjgpng khôqwpvng xácixnc đhlrjqhkrnh đhlrjưqtoadrsdc bêzaasn trong cửqpuva hang cówoev nguy hiểftgom gìyrgs.

jsytc trờftgoi chạdcelng vạdcelng tốbcggi, đhlrjpjytt nhiêzaasn Tiểftgou Kỳhlrjwoevi vớntrci Vưqtoaơifwsng Tửqpuv: “Vưqtoaơifwsng chủdjgp nhiệbmvim, anh nhìyrgsn chỗywvwntrcy thửqpuv, rấnzadt lạdcel.”

qtoaơifwsng Tửqpuv dựgrkna ngưqtoaftgoi tớntrci, nhìyrgsn vàntrco màntrcn ảlmnanh mộpjytt cácixni, khôqwpvng phácixnt hiệbmvin cówoevyrgs khôqwpvng đhlrjújsytng, anh hỏqfybi: “Làntrcm sao lạdceli lạdcel chứpzmy?”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.