Yêu Sâu Nặng: Đế Thiếu Âm Thầm Cưng Chiều Vợ

Chương 1591 : Bị mắng nghẹn lời (1)

    trước sau   
Nhópucxm dịbjsmch: Thấgfuyt Liêsovrn Hoa

Đpezpxlqst nhiêsovrn Lýpbee Thiêsovrn Mặtjmyc trầcksdm mặtjmyt xuốrrqjng.

tjmyakiing anh rấgfuyt khôfesfng vui! Anh vôfesfvajbng nghiêsovrm tújekxc nópucxi: “Lôfesfi Niểekfgu Niểekfgu, anh đzabqãtlkhpucxi bao lầcksdn rồivkgi, quan hệrekx củexxca chújekxng ta làakii ngưrfcodfkci yêsovru, em khôfesfng thểekfg luôfesfn kêsovru anh làakii anh!”

“Àdyoq...” Lôfesfi Niểekfgu Niểekfgu nghe lờdfkci gậelcrt đzabqcksdu, lạnfmyi kêsovru nữuhvea: “Anh anh (ca ca)....”

jekxc nàakiiy khôfesfng phảtrqji làakii mộxlqst chữuhve “anh” nữuhvea, thêsovrm mộxlqst chữuhve nha, ha ha ha ha.... xem mìgfuynh thôfesfng minh cỡzabqakiio.

pbee Thiêsovrn Mặtjmyc uốrrqjn nắrtexn côfesf: “Anh anh cũpezpng khôfesfng đzabqưrfcouhvec! Phảtrqji gọsphfi thâkkoyn áyacfo, hoặtjmyc làakii chồivkgng!”


Anh vôfesfvajbng nghiêsovrm tújekxc nópucxi: “Em kêsovru sai nữuhvea, anh liềrmein trừtrqj đzabqiểekfgm củexxca em! Gọsphfi sai mộxlqst lầcksdn làakiirfcodfkci đzabqiểekfgm!”

“Máyacf ơeurpi! Cáyacfi nàakiiy thậelcrt làakii quáyacf áyacfc đzabqxlqsc chứtrqj?” Lôfesfi Niểekfgu Niểekfgu giậelcrt mìgfuynh.

pbee Thiêsovrn Mặtjmyc nhìgfuyn côfesf chằhzxum chằhzxum nópucxi: “em xem, lạnfmyi gọsphfi sai! Kêsovru thâkkoyn áyacfi, cáyacfi giàakiiakiiyacf ơeurpi?”

“Anh cújekxt cho em ---” Lôfesfi Niểekfgu Niểekfgu giậelcrn đzabqếfyxsn trợuhven trắrtexng mắrtext, mẹngrqpucx... đzabqópucxakiisovru anh sao chứtrqj?

pbee Thiêsovrn Mặtjmyc xem nhưrfcoakii thậelcrt: “Lújekxc nãtlkhy em vừtrqja gọsphfi sai, trừtrqj em mưrfcodfkci đzabqiểekfgm, thêsovrm lêsovrn chỗcmia củexxca anh, bâkkoyy giờdfkc anh lạnfmyi cópucx 300 đzabqiểekfgm!”

“...” Lôfesfi Niểekfgu Niểekfgu muốrrqjn đzabqsovrn rồivkgi: “Cầcksdm thújekx! Sao anh khôfesfng đzabqi chếfyxst đzabqi?”

pbee Thiêsovrn Mặtjmyc giơeurp mộxlqst ngópucxn tay nópucxi: “Lạnfmyi gọsphfi sai nữuhvea, phảtrqji trừtrqj thêsovrm mưrfcodfkci, bâkkoyy giờdfkcakii 310 đzabqiểekfgm.”

“Con bàakiipucx ---” Lôfesfi Niểekfgu Niểekfgu lui vềrmei sau mộxlqst bưrfcotzpec: “Thìgfuy ra sốrrqj đzabqiểekfgm còjhdsn cópucx thểekfg chơeurpi nhưrfco vậelcry?”

fesfjhdsn nghĩvmtk rằhzxung làakiigfuynh chiếfyxsm tiệrekxn nghi lớtzpen đzabqâkkoyu! Khôfesfng nghĩvmtk tớtzpei, cáyacfi hốrrqjakiiy, còjhdsn lớtzpen hơeurpn côfesfrfcogfuyng tưrfcouhveng cảtrqj ngàakiin lầcksdn nha!

theo cáyacfch tídrpwnh nàakiiy củexxca anh... đzabqdfkci nàakiiy củexxca côfesfpezpng chưrfcoa trảtrqj xong!

Khôfesfng cẩqjljn thậelcrn, lạnfmyi thiếfyxsu nhiềrmeiu hơeurpn trưrfcotzpec 60 ngàakiin nha! 310 vạnfmyn, bâkkoyy giờdfkc....

fesfi Niểekfgu Niểekfgu cắrtexn răjgeyng, dùvajbng sứtrqjc trừtrqjng Lýpbee Thiêsovrn Mặtjmyc: “Cópucx lẽkkfq em phảtrqji tìgfuym hiểekfgu anh lạnfmyi mộxlqst lầcksdn nữuhvea mớtzpei đzabqưrfcouhvec...”

Trêsovrn mặtjmyt Lýpbee Thiêsovrn Mặtjmyc tràakiin đzabqcksdy hiềrmein hòjhdsa nópucxi: “Em cópucx thểekfg kiếfyxsm vềrmei nha. Em giặtjmyt quầcksdn áyacfo cho anh khôfesfng phảtrqji cũpezpng kiếfyxsm đzabqưrfcouhvec sao?”


fesfi Niểekfgu Niểekfgu bĩvmtku môfesfi chêsovr: “Em giặtjmyt quầcksdn áyacfo cho anh mộxlqst ngàakiiy kiếfyxsm mưrfcodfkci ngàakiin. Cũpezpng đzabqưrfcouhvec.”

pbee Thiêsovrn Mặtjmyc lạnfmyi cưrfcodfkci gian, xua mộxlqst ngópucxn tay nópucxi: “Em tídrpwnh sai rồivkgi nha...”

yacfi chữuhve “nha” đzabqópucx củexxca anh nópucxi vôfesfvajbng thiếfyxsu đzabqáyacfnh! Lôfesfi Niểekfgu Niểekfgu trừtrqjng mắrtext hỏyacfi anh: “Em tídrpwnh sai nhưrfco thếfyxsakiio nha?”

pbee Thiêsovrn Mặtjmyc vôfesfvajbng nghiêsovrm tújekxc nópucxi: “Anh giặtjmyt quầcksdn áyacfo cho em làakii bốrrqjn mópucxn, màakii quầcksdn áyacfo củexxca anh mỗcmiai ngàakiiy chỉgfuypucx ba mópucxn. Em suy nghĩvmtk, cópucx phảtrqji bìgfuynh thưrfcodfkcng em mặtjmyc nhiềrmeiu hơeurpn anh mộxlqst mópucxn khôfesfng?”

“...” Lôfesfi Niểekfgu Niểekfgu trợuhven trắrtexng mắrtext, ngựeurpc đzabqau xópucxt! Quảtrqj thậelcrt làakiifesf mặtjmyc nhiềrmeiu hơeurpn anh mộxlqst mópucxn.

pbee Thiêsovrn Mặtjmyc nópucxi: “Anh giặtjmyt cho em 4 mópucxn tídrpwnh 1 đzabqiểekfgm. Em giặtjmyt cho anh ba mópucxn, sao cópucx thểekfgpezpng làakii 1 đzabqiểekfgm chứtrqj?”

fesfi Niểekfgu Niểekfgu cắrtexn răjgeyng! Giậelcrn đzabqếfyxsn thậelcrt muốrrqjn cắrtexn anh! Côfesf giậelcrn đzabqếfyxsn bậelcrt cưrfcodfkci, giơeurp tay lêsovrn dùvajbng sứtrqjc nhéqjljo ngựeurpc anh nópucxi: “Hay làakii.... anh cũpezpng mặtjmyt thêsovrm mộxlqst mópucxn?”

“Phốrrqjc ---” Lýpbee Thiêsovrn Mặtjmyc cưrfcodfkci phun: “Anh khôfesfng mặtjmyc.”

fesfi Niểekfgu Niểekfgu lạnfmyi nópucxi: “Thẹngrqn thùvajbng cáyacfi gìgfuy nha! Em lạnfmyi khôfesfng chêsovrrfcodfkci anh!”

fesf vừtrqja nópucxi vừtrqja đzabqưrfcoa áyacfo ngựeurpc củexxca mìgfuynh đzabqếfyxsn trưrfcotzpec mặtjmyt anh: “Lạnfmyi đzabqâkkoyy, anh mặtjmyc củexxca em, em khôfesfng ngạnfmyi.”

“...” Lýpbee Thiêsovrn Mặtjmyc vộxlqsi vàakiing khoáyacfc tay: “Thôfesfi thôfesfi, ba mópucxn, cũpezpng xem nhưrfcoakii mộxlqst đzabqiểekfgm. Em nhỏyacfeurpn anh, anh phảtrqji nhưrfcodfkcng em. Anh chịbjsmu thiệrekxt cũpezpng khôfesfng sao...”

“Em khinh ----” Lôfesfi Niểekfgu Niểekfgu giậelcrn đzabqếfyxsn muốrrqjn mộxlqst dao chéqjljm chếfyxst anh!

“Anh đzabqâkkoyy làakii nhưrfcodfkcng em sao? Đpezpâkkoyy rõtjmyakiing làakii muốrrqjn tứtrqjc chếfyxst em!”

Hai ngưrfcodfkci minh tranh áyacfm đzabqgfuyu, rốrrqjt cụrigoc rửluzva mặtjmyt, đzabqáyacfnh răjgeyng xong rồivkgi, cùvajbng ăjgeyn bữuhvea sáyacfng chung.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.