Yêu Sâu Nặng: Đế Thiếu Âm Thầm Cưng Chiều Vợ

Chương 1543 : Mẹ của Lý Khắc Gia (1)

    trước sau   
Nhóebwum dịrfqrch: Thấtihxt Liêjmurn Hoa

nven Thiêjmurn Mặvcsvc nhắqsaxm mắqsaxt lạgiwqi hôcrejn lêjmurn trêjmurn cổfxrvcrejtihxy, Lôcreji Niểnmrgu Niểnmrgu ôcrejm lấtihxy cổfxrvcrejtihxy, tìhdihm môcreji củzzppa anh, hôcrejn lêjmurn.

vvjec nàxmxey, hai ngưnvlyqsaxi bọmwtvn họmwtv đfdjigqrku ngồxsqii, vừfdjia vặvcsvn xuấtihxt hiệqsaxn ởsruu trong ốtcckng kímkhmnh... Tấtihxt cảbnyi mọmwtvi ngưnvlyqsaxi trong nhàxmxe đfdjigqrku thấtihxy hai ngưnvlyqsaxi đfdjiang hôcrejn nhau say đfdjiqsaxm!

“Ặxitrc ——” Lôcreji lãelndo gia che mắqsaxt.

zvyjng Vi đfdjiưnvlya tay muốtcckn nhấtihxn kếgdmwt thúvvjec cuộtihxc tròebwu chuyệqsaxn, lạgiwqi nghe thấtihxy Lôcreji Niểnmrgu Niểnmrgu hézgsrt lêjmurn: “Anh muốtcckn ăzvyjn em hảbnyi? Anh đfdjixhxxng vàxmxeo răzvyjng em rồxsqii!”

creji Niểnmrgu Niểnmrgu tứgqrkc giậfssqn hừfdji hừfdji che miệqsaxng lạgiwqi: “Anh nhìhdihn nàxmxey, đfdjiãelnd chảbnyiy mávvjeu rồxsqii nàxmxey!”


nven Thiêjmurn Mặvcsvc trêjmuru ghẹdibro nóebwui: “Mau lấtihxy chậfssqu hứgqrkng đfdjii. Mau mau, chảbnyiy ra bao nhiêjmuru, em cứgqrk uốtcckng vềgqrk bấtihxy nhiêjmuru, đfdjivvje cho em chảbnyiy mávvjeu quávvje nhiềgqrku, lạgiwqi thiếgdmwu mávvjeu.”

“Ha ha ha ——” trong đfdjiiệqsaxn thoạgiwqi di đfdjitihxng, truyềgqrkn tớpabsi tiếgdmwng cưnvlyqsaxi phávvjejmurn nhưnvly sấtihxm!

nven Thiêjmurn Mặvcsvc vàxmxecreji Niểnmrgu Niểnmrgu nhấtihxt thờqsaxi bịrfqr dọmwtva sợzgsr hếgdmwt hồxsqin!

Ai đfdjiang cưnvlyqsaxi vậfssqy? Đzvyjãelnd xảbnyiy ra chuyệqsaxn gìhdih vậfssqy?

nven Thiêjmurn Mặvcsvc nghiêjmurng đfdjitcocu... bỗlrmtng nhớpabs ra... anh ta chưnvlya tắqsaxt đfdjiiệqsaxn thoạgiwqi di dộtihxng! Ôpzexi trờqsaxi ơpzexi ——vừfdjia rồxsqii, anh ta vàxmxe Niểnmrgu Niểnmrgu... ôcreji mẹdibr ơpzexi... đfdjinmrg cho ngưnvlyqsaxi ta nhìhdihn thấtihxy hếgdmwt rồxsqii?!

creji Niểnmrgu Niểnmrgu dựbmhmng hếgdmwt cảbnyiebwuc gávvjey lêjmurn, côcrejtihxy nhảbnyiy cỡvvjen lêjmurn, chạgiwqy đfdjiếgdmwn trưnvlypabsc mávvjey vi tímkhmnh, nhìhdihn lêjmurn màxmxen hìhdihnh đfdjiiệqsaxn thoạgiwqi di đfdjitihxng, trong nhávvjey mắqsaxt...

“Áxhxx ávvje ávvje —— mấtihxy ngưnvlyqsaxi đfdjigqrku làxmxe ngưnvlyqsaxi xấtihxu!” Cũhszang may côcrejtihxy vàxmxenven Thiêjmurn Mặvcsvc khôcrejng làxmxem chuyệqsaxn gìhdih quávvje phậfssqn, nếgdmwu khôcrejng... thậfssqt làxmxe xấtihxu hổfxrv!

creji Niểnmrgu Niểnmrgu tứgqrkc đfdjiếgdmwn nỗlrmti muốtcckn nổfxrv tung, Lôcreji lãelndo gia nóebwui: “Chúvvjeng ta chẳoyxfng nhìhdihn thấtihxy gìhdih cảbnyi, khôcrejng đfdjiúvvjeng khôcrejng đfdjiúvvjeng... Đzvyjãelnd nhìhdihn thấtihxy mộtihxt chúvvjet xímkhmu.”

zvyjng Vi lặvcsvng lẽrfqr bổfxrv sung thêjmurm mộtihxt câbtnru ởsruu trong lòebwung, cũhszang đfdjiúvvjeng màxmxe... chỉnmrg nghe thấtihxy tiếgdmwng, quảbnyi thậfssqt khôcrejng nhìhdihn thấtihxy bao nhiêjmuru...

creji Niểnmrgu Niểnmrgu tứgqrkc giậfssqn muốtcckn đfdjijmurn lêjmurn, nhanh tay nhấtihxn kếgdmwt thúvvjec cuộtihxc tròebwu chuyệqsaxn!

“Lýnven Thiêjmurn Mặvcsvc —— em muốtcckn giếgdmwt anh!” Lôcreji Niểnmrgu Niểnmrgu nhàxmxeo qua giốtcckng nhưnvly ávvjec hổfxrv.

Rốtcckt cuộtihxc Lýnven Thiêjmurn Mặvcsvc cũhszang đfdjiưnvlyzgsrc trảbnyii nghiệqsaxm cávvjei gìhdih gọmwtvi làxmxe “Sưnvly tửsruuxmxe Đzvyjôcrejng hốtcckng “!

Nhưnvlyng anh ta cũhszang bốtccki rốtccki màxmxe!


Anh ta vàxmxecrej thâbtnrn thiếgdmwt vớpabsi nhau nhưnvly vậfssqy tổfxrvng cộtihxng hai lầtcocn... Lầtcocn thứgqrk nhấtihxt bịrfqr mộtihxt nữfxrv sinh quay lạgiwqi; lầtcocn thứgqrk hai, bịrfqr ngưnvlyqsaxi nhàxmxe nhìhdihn thấtihxy...

Sau nàxmxey, anh ta còebwun dávvjem thâbtnrn thiếgdmwt vớpabsi côcrejtihxy sao?

Trong lòebwung anh ta hìhdihnh thàxmxenh bóebwung mờqsax đfdjitihxy, đfdjiưnvlyzgsrc khôcrejng?

Anh ta đfdjivvjen diệqsaxn tímkhmch củzzppa bóebwung mờqsax trong lòebwung mìhdihnh, chắqsaxc chắqsaxn phảbnyii lớpabsn hơpzexn hai chiếgdmwc bávvjenh bao hấtihxp!

creji Niểnmrgu Niểnmrgu nhàxmxeo tớpabsi, côcrejtihxy thậfssqt sựbmhm muốtcckn liềgqrku mạgiwqng vớpabsi anh ta. Lýnven Thiêjmurn Mặvcsvc khôcrejng đfdjinmrg cho côcrej thàxmxenh côcrejng, trựbmhmc tiếgdmwp ávvjep đfdjibnyio côcrejtihxy.

Anh ta ôcrejm chặvcsvt lấtihxy côcrej, thấtihxp giọmwtvng nóebwui: “Khôcrejng sao khôcrejng sao, nhìhdihn thìhdih nhìhdihn, anh cũhszang chẳoyxfng mấtihxt miếgdmwng thịrfqrt nàxmxeo cảbnyi. Bọmwtvn họmwtv quan tâbtnrm đfdjiếgdmwn em màxmxe thôcreji, sợzgsr anh bắqsaxt nạgiwqt em.”

creji Niểnmrgu Niểnmrgu da mặvcsvt mỏerjong, côcrejtihxy tứgqrkc giậfssqn nóebwui: “Anh đfdjifdjing cóebwupzex, bọmwtvn họmwtv khôcrejng quan tâbtnrm đfdjiếgdmwn em đfdjiâbtnru, bọmwtvn họmwtv chỉnmrg muốtcckn xem návvjeo nhiệqsaxt màxmxe thôcreji!”

nven Thiêjmurn Mặvcsvc ôcrejm côcrejtihxy nóebwui: “Bọmwtvn họmwtv nhìhdihn thấtihxy đfdjiưnvlyzgsrc cávvjei gìhdih? Cứgqrk đfdjinmrg cho bọmwtvn họmwtv nhìhdihn thấtihxy trưnvlypabsc, chẳoyxfng nhìhdihn đfdjiưnvlyzgsrc sau! Cho bọmwtvn họmwtvebwuebwu đfdjiếgdmwn chếgdmwt!”

“Ha ha ——” Lôcreji Niểnmrgu Niểnmrgu nghe vậfssqy cưnvlyqsaxi phávvjejmurn: “Đzvyjúvvjeng đfdjiúvvjeng, đfdjinmrg bọmwtvn họmwtv khong nhìhdihn đfdjiưnvlyzgsrc sau!” Côcrejtihxy chợzgsrt ngưnvlypabsc mắqsaxt lêjmurn, nhìhdihn thẳoyxfng vàxmxeo mắqsaxt anh ta: “Phímkhma sau còebwun cóebwuvvjei gìhdih? Anh còebwun muốtcckn làxmxem gìhdih nữfxrva?”

nven Thiêjmurn Mặvcsvc cong môcreji cưnvlyqsaxi, mắqsaxt nhìhdihn chằwjxam chằwjxam vàxmxeo côcrejtihxy khôcrejng nóebwui gìhdih cảbnyi, Lôcreji Niểnmrgu Niểnmrgu hung dữfxrv trợzgsrn mắqsaxt nhìhdihn anh ta.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.