Yêu Sâu Nặng: Đế Thiếu Âm Thầm Cưng Chiều Vợ

Chương 1468 : Tìm ra manh mối! (2)

    trước sau   
Nhóceuym dịjtmbch: Thấffcmt Liêyrqwn Hoa

wgeic nàbmzgy, Hoa Thiếahcmu Kiềcuwgn, Hạlajo Tiểvluuu Hi, Lýmkty Thiêyrqwn Mặgtqbc, Lôexcvi Niễvwmyu Niễvwmyu cũgpdlng chạlajoy tớojhpi. Lôexcvi Niễvwmyu Niễvwmyu vốahcmn đioohang đioohi họojhpc, bạlajon ngồioohi cùromqng bạlajon củbhmna côexcv cho côexcv xem mộuxgkt tin tứeapvc. Côexcv vừknhca nhìivdxn liềcuwgn giậdtbut mìivdxnh! Ngưfkcebguci bịjtmb bắvluut cóceuyc đioohcuwgu làbmzg ngưfkcebguci thâibipn củbhmna anh Diệimvhp Đsaycìivdxnh!

excvgpdlng khôexcvng còexcvn tâibipm tưfkce họojhpc, lậdtbup tứeapvc gọojhpi cho Lýmkty Thiêyrqwn Mặgtqbc, Lýmkty Thiêyrqwn Mặgtqbc ởgolhexcvng ty, đioohang đioohjtmbnh đioohi tớojhpi cùromqng Hoa Thiếahcmu Kiềcuwgn, Hạlajo Tiểvluuu Hi, anh nhậdtbun đioohưfkceknhcc đioohiệimvhn thoạlajoi củbhmna Lôexcvi Niễvwmyu Niễvwmyu, thuậdtbun đioohưfkcebgucng đioohóceuyn côexcv đioohi chung.

Bốahcmn ngưfkcebguci bưfkceojhpc xuốahcmng xe, cáeapvch thậdtbut xa nhìivdxn thấffcmy trong vùromqng bịjtmb ngăvluun lạlajoi cóceuy rấffcmt nhiềcuwgu chiếahcmc xe ôexcvexcv lậdtbut hai bêyrqwn đioohưfkcebgucng. Trêyrqwn đioohffcmt đioohcuwgu làbmzgeapvu…

excvi Đsaycìivdxnh điooheapvng khôexcvng vữzthxng, luôexcvn ôexcvm bụdrcxng, dáeapvng vẻtoop rấffcmt khóceuy chịjtmbu. Lăvluung Vi đioohbvemexcv, nóceuyi: “Em đioohknhcng xảwxisy ra chuyệimvhn nữzthxa… Lêyrqwn xe ngồioohi đioohi, cứeapv đioohvluu bọojhpn họojhpbmzgm việimvhc.”

excvi Đsaycìivdxnh gậdtbut đioohgogsu, Lăvluung Vi đioohbvemexcvyrqwn xe gầgogsn đioohóceuy, khi mởgolh cửzolpa, Lăvluung Vi nóceuyi: “Tiểvluuu Đsaycìivdxnh, chịjtmbbmzg anh Đsaycìivdxnh củbhmna em vừknhca bịjtmb truy sáeapvt, thiếahcmu chúwgeit nữzthxa khôexcvng còexcvn mạlajong… Chịjtmb thậdtbut sựihxp rấffcmt sợknhc. Nhiềcuwgu ngưfkcebguci cầgogsm súwgeing nhưfkce vậdtbuy! Còexcvn cóceuy tay súwgeing bắvluun tỉckgwa! Vừknhca rồioohi chịjtmb suýmktyt chếahcmt.”


“Chịjtmbibipu…” Lôexcvi Đsaycìivdxnh đioohau lòexcvng nắvluum tay côexcv, côexcv nhìivdxn vếahcmt thưfkceơexcvng trêyrqwn cáeapvnh tay Lăvluung Vi, thậdtbut đioohau lòexcvng.

vluung Vi nóceuyi tiếahcmp: “Lầgogsn nàbmzgy chịjtmbbmzg anh Đsaycìivdxnh củbhmna em bịjtmb tậdtbup kíimvhch, còexcvn cóceuy mẹykpb hai em bịjtmb bắvluut cóceuyc, nhấffcmt đioohjtmbnh làbmzgceuy nộuxgki giáeapvn!”

“Hảwxis?” Lôexcvi Đsaycìivdxnh ngẩdtbung đioohgogsu nhìivdxn côexcv, trong mắvluut tràbmzgn đioohgogsy khiếahcmp sợknhc.

vluung Vi nóceuyi: “Bởgolhi vìivdx lầgogsn nàbmzgy, đioohahcmi tưfkceknhcng tậdtbup kíimvhch chủbhmn yếahcmu làbmzg chịjtmb, anh Đsaycìivdxnh vàbmzgivdx Khanh củbhmna em!” Lăvluung Vi nhìivdxn chằlajom chằlajom côexcv, thấffcmy côexcveapv to miệimvhng, Lăvluung Vi nóceuyi tiếahcmp: “Chuyệimvhn cha mẹykpb anh chịjtmb nhậdtbun nhau, khôexcvng cóceuy bao nhiêyrqwu ngưfkcebguci biếahcmt, đioohahcmi phưfkceơexcvng muốahcmn dùromqng súwgeing giếahcmt chúwgeing ta chíimvhnh làbmzg muốahcmn lợknhci dụdrcxng chúwgeing ta kiềcuwgm chếahcm cha chúwgeing ta.”

“Hảwxis?” Lôexcvi Đsaycìivdxnh nhíimvhu chặgtqbt màbmzgy, tay nhỏgopv nắvluum chặgtqbt tay côexcvexcvn. Côexcv sốahcmt ruộuxgkt hỏgopvi: “Báeapvc em bịjtmb lộuxgk rồioohi?”

vluung Vi trong nháeapvy mắvluut muốahcmn táeapvt miệimvhng rộuxgkng củbhmna mìivdxnh, côexcvceuyi lờbguci nàbmzgy vìivdx muốahcmn thửzolp phảwxisn ửzolpng củbhmna Tiểvluuu Đsaycìivdxnh… Kếahcmt quảwxis, chỉckgw sốahcm IQ củbhmna Diệimvhp Đsaycìivdxnh… cũgpdlng khôexcvng phảwxisn ứeapvng kịjtmbp côexcv đioohang nóceuyi chuyệimvhn nộuxgki giáeapvn…

Kệimvh đioohi, vớojhpi IQ củbhmna Diệimvhp Đsaycìivdxnh, kẻtoop đioohjtmbch cũgpdlng coi thưfkcebgucng…

wgeic nàbmzgy, Lôexcvi Đsaycìivdxnh đioohuxgkt nhiêyrqwn hỏgopvi côexcv: “Chịjtmbibipu, rốahcmt cuộuxgkc làbmzg xảwxisy ra chuyệimvhn gìivdx? Em khôexcvng hiểvluuu! Làbmzgeapvc em bịjtmb lộuxgk sao? Vậdtbuy ôexcvng ấffcmy sẽmcbk gặgtqbp nguy hiểvluum đioohúwgeing khôexcvng?”

vluung Vi híimvht mộuxgkt hơexcvi: “Chắvluuc chắvluun cóceuy nguy hiểvluum, cóceuy đioohiềcuwgu, em đioohknhcng lo lắvluung… Diệimvhp Đsaycìivdxnh đioohãncxm thôexcvng báeapvo ôexcvng ấffcmy, chúwgeing ta cũgpdlng phảwxisi cẩdtbun thậdtbun hơexcvn, biếahcmt khôexcvng?”

excvi Đsaycìivdxnh liềcuwgn gậdtbut đioohgogsu: “Dạlajo dạlajo dạlajo.” Côexcv lạlajoi hỏgopvi: “Vậdtbuy chúwgeing ta làbmzgm sao cứeapvu mẹykpb? Bọojhpn họojhp sẽmcbk khôexcvng cóceuy nguy hiểvluum gìivdx chứeapv?”

excvi Đsaycìivdxnh càbmzgng nóceuyi càbmzgng sốahcmt ruộuxgkt, Lăvluung Vi an ủbhmni côexcv: “Mụdrcxc tiêyrqwu củbhmna kẻtoop đioohjtmbch làbmzgeapvc cảwxis em, nêyrqwn bốahcmn ngưfkcebguci họojhp tạlajom thờbguci khôexcvng sao. Anh Đsaycìivdxnh củbhmna em đioohang pháeapvi ngưfkcebguci đioohi tìivdxm, em đioohknhcng lo.”

excvi Đsaycìivdxnh ôexcvm bụdrcxng lêyrqwn xe, tìivdxm nưfkceojhpc uốahcmng. Khôexcvng sốahcmt ruộuxgkt làbmzg giảwxis! Côexcv uốahcmng nửzolpa chai nưfkceojhpc, xoa cổlubqceuyi: “Sao cổlubq họojhpng đioohau nhưfkce vậdtbuy…”

vluung Vi thầgogsm nghĩwxis, đioohâibipy làbmzg hỏgopva vưfkceknhcng ah! Mẹykpbivdxnh bịjtmb bắvluut, sao cóceuy thểvluu khôexcvng lo lắvluung đioohưfkceknhcc?


excvi Đsaycìivdxnh uốahcmng nưfkceojhpc, lấffcmy đioohiệimvhn thoạlajoi ra, hỏgopvi tiểvluuu đioohuxgki củbhmna mìivdxnh: “Tìivdxnh hìivdxnh thếahcmbmzgo? Cóceuy pháeapvt hiệimvhn cáeapvi gìivdx khảwxis nghi khôexcvng?”

Đsaycuxgki trưfkcegolhng báeapvo cáeapvo: “Chịjtmb Đsaycìivdxnh, tạlajom thờbguci khôexcvng pháeapvt hiệimvhn cáeapvi gìivdx khảwxis nghi!”

excvi Đsaycìivdxnh la lêyrqwn: “Cảwxisnh giáeapvc! Cóceuyivdxnh hìivdxnh gìivdx lậdtbup tứeapvc báeapvo lạlajoi!”

“Dạlajo! Chịjtmb Đsaycìivdxnh!”

vluung Vi tráeapvch bảwxisn thâibipn, bỗlkhong dưfkceng vôexcv cớojhp hoàbmzgi nghi Lôexcvi Đsaycìivdxnh… Côexcvexcvi ngưfkceknhcng ngùromqng, thẳdtbung thắvluun nóceuyi xin lỗlkhoi Lôexcvi Đsaycìivdxnh: “Tiểvluuu Đsaycìivdxnh… Chịjtmbibipu xin lỗlkhoi em, vừknhca rồioohi chịjtmbibipu nghĩwxis xấffcmu em.”

“Hảwxis?” Lôexcvi Đsaycìivdxnh còexcvn chưfkcea kịjtmbp phảwxisn ứeapvng, Lăvluung Vi khoáeapvt tay: “Đsaycưfkceknhcc rồioohi, vẫyrqwn khôexcvng nêyrqwn cho em biếahcmt…”

Quảwxis nhiêyrqwn, t*ng trùromqng đioohôexcvng lạlajonh quáeapvibipu sẽmcbkwxisnh hưfkcegolhng tríimvh thôexcvng minh…

Lạlajoi khiếahcmn Lôexcvi Đsaycìivdxnh cứeapv ngốahcmc đioohi nhưfkce vậdtbuy!

wgeic nàbmzgy, cóceuyexcvn mưfkcea nhỏgopv. Mọojhpi ngưfkcebguci bậdtbun rộuxgkn tìivdxm ngưfkcebguci, ai cũgpdlng khôexcvng đioohvluu ýmkty trờbguci mưfkcea. Bỗlkhong nhiêyrqwn nghe Diệimvhp Đsaycìivdxnh hỏgopvi: “Tìivdxm đioohưfkceknhcc xe têyrqwn bắvluut cóceuyc?”

vluung Vi kíimvhch đioohuxgkng, cóceuy manh mốahcmi rồioohi?

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.