Yêu Sâu Nặng: Đế Thiếu Âm Thầm Cưng Chiều Vợ

Chương 1405 : Chuyện xưa ngạc nhiên động lòng người (1)

    trước sau   
Nhóoixbm dịjydmch: Thấdmrft Liêdonnn Hoa

wmgzi Tuấdmrfn bậrwxht cưktrhjxsii.

Anh đyzmbmihkng lêdonnn, chen chúluyrc ngồfygfi bêdonnn cạjmyknh Lôwmgzi Đroztìicyinh. Anh ta đyzmbưktrha tay ôwmgzm côwmgz, lờjxsii nóoixbi thàakognh khẩzfoan: “Em gáletsi àakog… Cho dùbnde hai ta khôwmgzng chung mộoixbt mẹepcd, nhưktrhng anh em vĩdonnnh viễamrnn làakog anh ruộoixbt em!”

“Nóoixbi bậrwxhy!” Lôwmgzi Đroztìicyinh huýgxotch anh: “Khôwmgzng phảuhdei mộoixbt mẹepcd, anh cũroztng làakog anh ruộoixbt em! Anh chạjmyky khôwmgzng thoáletst!”

“Đroztúluyrng đyzmbúluyrng…” Biểtlayu tìicyinh củmqiya Lôwmgzi Tuấdmrfn khiếleqsn ngưktrhjxsii nhìicyin cảuhdem thấdmrfy sốhhyct ruộoixbt, rõleqsakogng trêdonnn mặmtjmt nởjydm nụmovnktrhjxsii rựpizbc rỡmihk nhưktrh xuâjxsin. Nhưktrhng Lăfvwhng Vi nhìicyin thấdmrfu tia phiềvtipn muộoixbn làakogm ngưktrhjxsii ta tan náletst cõleqsi lòletsng ởjydm đyzmbáletsy mắfhrat anh.

wmgzi Tuấdmrfn đyzmboixbt nhiêdonnn nóoixbi vớmdboi mẹepcdwmgz San: “Dìicyi nhìicyin cháletsu đyzmbi, mẹepcd cháletsu lo nghĩdonn lung tung, dìicyi nhìicyin cháletsu rấdmrft khỏzmrje mạjmyknh! Còletsn vui sưktrhmdbong hơfvwhn ngưktrhjxsii kháletsc. Nhưktrhng màakog… Cũroztng may bàakogdmrfy thílkhjch lo nghĩdonn lung tung, nếleqsu khôwmgzng, cũroztng khôwmgzng cóoixb em gáletsi.”


wmgzi Đroztìicyinh trêdonnu chọjxsic anh: “Anh chêdonn em dưktrh thừpayaa! Từpaya nhỏzmrj anh đyzmbãptup chêdonn em dưktrh thừpayaa! Hừpaya ——”

wmgzi Đroztìicyinh nóoixbi xong, lạjmyki nóoixbi: “Khóoixb tráletsch cháletsu ngốhhycc nhưktrh vậrwxhy… Từpaya nhỏzmrj cháletsu đyzmbãptup cảuhdem thấdmrfy đyzmbpcjau cháletsu khôwmgzng hữslbmu dụmovnng nhưktrh ngưktrhjxsii kháletsc, cóoixb phảuhdei t*ng trùbndeng đyzmbóoixb đyzmbôwmgzng quáletsjxsiu… Chấdmrft lưktrhkshing khôwmgzng tốhhyct khôwmgzng?”

“Phốhhycc ——” Lôwmgzi lãptupo gia tửrlnh đyzmbang đyzmbau buồfygfn cầpcjam ly tràakog, đyzmbjydmnh uốhhycng chúluyrt tràakogoixbng an ủmqiyi, khôwmgzng nghĩdonn tớmdboi têdonnn nàakogy làakogm ôwmgzng sặmtjmc… “Khụmovn ——”

Ai u… Hai thằmqgang nhãptupi nàakogy… chẳjfefng phâjxsin biệkcxqt trưktrhjxsing hợkship, chẳjfefng phâjxsin biệkcxqt đyzmbưktrhkshic bầpcjau khôwmgzng khílkhj, khôwmgzng giữslbm đyzmbưktrhkshic miệkcxqng.

“Khụmovn ——” Lãptupo gia tửrlnh ho khan sắfhrap chếleqst: “Khụmovn ——”

“Ônagxng nộoixbi, thậrwxht xin lỗcdsri…” Lôwmgzi Đroztìicyinh lậrwxhp tứmihkc đyzmbmihkng lêdonnn, chạjmyky nhanh tớmdboi vỗcdsrktrhng cho ôwmgzng: “Ônagxng nộoixbi, ôwmgzng nhìicyin đyzmbi, cháletsu miệkcxqng bộoixbc tuệkcxqch nhưktrhng khôwmgzng xấdmrfu bụmovnng…”

Tấdmrft cảuhde mọjxsii ngưktrhjxsii đyzmbvtipu khẩzfoan trưktrhơfvwhng chạjmyky tớmdboi vỗcdsrktrhng cho lãptupo gia tửrlnh.

Nhấdmrft làakogwmgzi Niễamrnu Niễamrnu…

“Aiya, ôwmgzng nộoixbi àakog! Ônagxng nhìicyin chúluyrt đyzmbjmyko hàakognh* nàakogy củmqiya ôwmgzng đyzmbi! Năfvwhng lựpizbc chịjydmu đyzmbpizbng yếleqsu ớmdbot nhưktrh vậrwxhy, còletsn khôwmgzng bằmqgang mộoixbt côwmgzbmam 20 tuổfuxii nhưktrh cháletsu! Quyếleqst đyzmbletsn vàakog trấdmrfn đyzmbjydmnh năfvwhm đyzmbóoixbluyrc ôwmgzng váletsc túluyri thuốhhycc nổfuxi chạjmyky đyzmbi đyzmbâjxsiu rồfygfi? Khôwmgzng phảuhdei cháletsu nóoixbi ôwmgzng mớmdboi mấdmrfy ngàakogy, tìicyim đyzmbưktrhkshic hai cháletsu trai, mộoixbt cháletsu gáletsi, còletsn cóoixb chịjydm cháletsu cũroztng sắfhrap sinh! Chưktrha tớmdboi hai, ba tháletsng, ôwmgzng sẽjydmakogm ôwmgzng cốhhyc rồfygfi! Ônagxng chuẩzfoan bịjydm bao đyzmbzmrj xong chưktrha? Chịjydmjxsiu cháletsu cóoixb thểtlay mang thai sinh đyzmbôwmgzi! Ônagxng phảuhdei chuẩzfoan bịjydm hai phầpcjan!”

“…” Lôwmgzi lãptupo gia tửrlnh chỉvtkq tay vàakogo côwmgz, khôwmgzng nóoixbi nêdonnn lờjxsii. Lạjmyki ho khan mộoixbt trậrwxhn, mớmdboi nóoixbi: “Cháletsu nóoixbi nhiềvtipu! Ônagxng khôwmgzng bịjydm sặmtjmc chếleqst cũroztng bịjydm cháletsu lảuhdei nhảuhdei đyzmbếleqsn chếleqst!”

ptupo gia tửrlnhletsa hoãptupn lạjmyki, nhìicyin sang Tôwmgz San. Ônagxng hỏzmrji: “Tôwmgz San phu nhâjxsin, bàakog cựpizbc khổfuxi nuôwmgzi con lớmdbon nhưktrh vậrwxhy… sao bàakog đyzmbếleqsn trang viêdonnn Lotta? Làakogm sao đyzmbóoixbn Tiểtlayu Tuấdmrfn vàakog Tiểtlayu Đroztìicyinh qua?”

wmgz San nóoixbi: “Tiểtlayu thưktrh nhàakogwmgzi vàakog Diệkcxqp Khanh tiểtlayu thưktrhakog bạjmykn rấdmrft thâjxsin, dùbndeng từpaya hiệkcxqn đyzmbjmyki nóoixbi chílkhjnh làakog chịjydm em tốhhyct. Trong giớmdboi y họjxsic lúluyrc đyzmbóoixbroztng cóoixb thểtlayoixbi hai ngưktrhjxsii họjxsiakogi năfvwhng xuấdmrft chúluyrng. Hai ngưktrhjxsii giốhhycng nhưktrh mộoixbt ngưktrhjxsii. Cóoixb quãptupng thờjxsii gian Diệkcxqp Khanh tiểtlayu thưktrh luôwmgzn buồfygfn bựpizbc khôwmgzng vui, tiểtlayu thưktrh nhàakogwmgzi bảuhdeo tôwmgzi đyzmbi chăfvwhm sóoixbc bàakogdmrfy. Kếleqst quảuhde… Khôwmgzng nghĩdonn tớmdboi, đyzmboixbt nhiêdonnn cóoixb mộoixbt ngàakogy tôwmgzi vàakog Diệkcxqp Khanh tiểtlayu thưktrh đyzmbvtipu bịjydm Paul – Luigi bắfhrat nhốhhyct!”

Giọjxsing Tôwmgz San chợkshit cứmihkng rắfhran, hiểtlayn nhiêdonnn cựpizbc kỳvmov tứmihkc giậrwxhn.

akogoixbi: “Tiểtlayu thưktrh nhàakogwmgzi liêdonnn lạjmykc vớmdboi chúluyrng tôwmgzi, làakogm thếleqsakogo cũroztng khôwmgzng liêdonnn lạjmykc đyzmbưktrhkshic. Đroztiềvtipu tra mấdmrfy năfvwhm cũroztng khôwmgzng cóoixb kếleqst quảuhde. Cuốhhyci cùbndeng bàakogdmrfy nghi ngờjxsi Paul – Luigi, vìicyi Diệkcxqp Khanh tiểtlayu thưktrh từpayang nhắfhrac tớmdboi ngưktrhjxsii nàakogy vớmdboi bàakogdmrfy. Nóoixbi lãptupo ngoạjmyki quốhhycc nàakogy luôwmgzn dâjxsiy dưktrha bàakogdmrfy…”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.