Yêu Sâu Nặng: Đế Thiếu Âm Thầm Cưng Chiều Vợ

Chương 1339 : Gặp, hay không gặp (1)

    trước sau   
Nhówrwgm dịeovhch: Thấxlfgt Liênjlln Hoa

Tráubpti tim Lăxgbung Vi đltkzubptp thìzfcpnh thịeovhch thìzfcpnh thịeovhch.

nqjctxpzng khônqjcng dáubptm tin nhữarpbng lờfqksi nàhkxcy làhkxc do cônqjcwrwgi ra…

xgbung Vi kícekjch đltkzfjzqng hỏdvnpi: “Nếkezbu nhưubpt ônqjcng ta khônqjcng chếkezbt, vậubpty tạrflui sao ngưubptfqksi nhàhkxc củfclha ônqjcng ta lạrflui nówrwgi làhkxc ônqjcng ta đltkzãunhg qua đltkzfqksi chứmzdz? Em thấxlfgy Lônqjci lãunhgo gia tửfclhhkxcnqjci Tu thậubptt sựfcgq rấxlfgt đltkzau lògqokng… Loạrflui cảltkzm giáubptc đltkzówrwgtxpzng khônqjcng giốpeqeng nhưubpt giảltkz bộfjzq. Hônqjcm nay Lônqjci lãunhgo gia tửfclhwrwgwrwgi vớymwli em mộfjzqt cânjllu, ônqjcng ấxlfgy nówrwgi thuởfcgq nhỏdvnp ônqjcng mấxlfgt cha, trung niênjlln đltkznqjc tang vợnjll, tuổeovhi giàhkxc tang con, thậubptt vấxlfgt vảltkz mớymwli cówrwg đltkzưubptnjllc mộfjzqt đltkzmzdza cháubptu trai, màhkxc lạrflui cògqokn khônqjcng muốpeqen gặjfqmp ônqjcng ấxlfgy… lúexkoc nówrwgi nhữarpbng lờfqksi nàhkxcy, cáubpti dáubptng vẻfcgq bi thưubptơpeqeng kia tuyệiruqt đltkzpeqei khônqjcng phảltkzi làhkxc thứmzdzhkxc ngưubptfqksi chưubpta từnsswng trảltkzi qua chuyệiruqn mấxlfgt ngưubptfqksi thânjlln cówrwg thểnqjcwrwgi ra đltkzưubptnjllc.”

Diệiruqp Đojpmìzfcpnh gậubptt đltkzojocu, nówrwgi: “Ôxgwfng ta tựfcgqzfcpnh cảltkzm nhậubptn đltkzưubptnjllc, thếkezb nhưubptng tônqjci nghĩadsx… chuyệiruqn Lônqjci Thiếkezbu Dụehgbc qua đltkzfqksi… bọwghqn họwghq vẫhkmun luônqjcn cho làhkxc thậubptt.”

“??” Lăxgbung Vi nhícekju màhkxcy: “Ngưubptfqksi nhàhkxc củfclha ônqjcng ta cũtxpzng xáubptc nhậubptn làhkxc ônqjcng ta đltkzãunhg qua đltkzfqksi, vậubpty màhkxc sao anh vẫhkmun luônqjcn khônqjcng tin đltkziềxbmhu đltkzówrwg?” Cônqjcwrwg chúexkot khówrwg hiểnqjcu.


Diệiruqp Đojpmìzfcpnh nówrwgi: “Bởfcgqi vìzfcp, bọwghqn họwghq tham gia lễiiix tang củfclha ônqjcng ta, đltkzãunhg nhìzfcpn thấxlfgy thi thểnqjc củfclha ônqjcng ta. Cògqokn tônqjci cáubpti gìzfcptxpzng khônqjcng thấxlfgy, đltkzưubptơpeqeng nhiênjlln khônqjcng dễiiixhkxcng tin tưubptfcgqng nhưubpt vậubpty.”

xgbung Vi “àhkxc” mộfjzqt tiếkezbng: “Anh nówrwgi làhkxc… ba chúexkong ta đltkzãunhg giảltkz chếkezbt?”

Diệiruqp Đojpmìzfcpnh sửfclha lạrflui lờfqksi cônqjc: “Vẫhkmun chưubpta chắgqokc làhkxc ônqjcng ấxlfgy, em đltkznsswng cówrwg gọwghqi loạrflun.”

xgbung Vi buồfjzqn cưubptfqksi: “Em thấxlfgy táubptm, chícekjn.. àhkxc khônqjcng, mưubptfqksi phầojocn luônqjcn rồfjzqi… gen thếkezbhkxcy… thậubptt đltkzúexkong làhkxc mạrflunh mẽxlaw…” Cônqjc khônqjcng ówrwgi tiếkezbp, đltkzjfqmt đltkzũtxpza xuốpeqeng…

Lạrflui chốpeqeng cằkbovm suy nghĩadsx đltkzếkezbn chuyệiruqn nàhkxcy: “Chồfjzqng, nếkezbu nhưubpt anh thậubptt sựfcgq cảltkzm thấxlfgy ônqjcng ấxlfgy chưubpta chếkezbt… ngưubptnjllc lạrflui em cògqokn cówrwg mộfjzqt biệiruqn pháubptp nàhkxcy… cówrwg thểnqjczfcpm ra ônqjcng ấxlfgy…”

Diệiruqp Đojpmìzfcpnh nhìzfcpn cônqjc, đltkzônqjci mắgqokt đltkzen chăxgbum chúexko quan sáubptt từnsswng biểnqjcu cảltkzm, chỉvenv thấxlfgy trong đltkzônqjci mắgqokt xinh đltkzhgxwp đltkzàhkxco hoa củfclha cônqjc chợnjllt lówrwge lênjlln tia sáubptng tinh nghịeovhch.

nqjcwrwgi: “Chồfjzqng àhkxc, anh cứmzdz tiếkezbp tụehgbc pháubpt củfclha đltkzi thônqjci, tiếkezbp tụehgbc chạrfluy theo con đltkzưubptfqksng pháubpt sảltkzn, rồfjzqi cáubptc loạrflui bịeovh đltkzuổeovhi giếkezbt, đltkzếkezbn khi chạrflum tớymwli đltkzưubptfqksng cùfcgqng, ônqjcng ấxlfgy nhấxlfgt đltkzeovhnh sẽxlaw đltkzi ra giúexkop anh.”

“…” khówrwge miệiruqng Diệiruqp Đojpmìzfcpnh giậubptt mộfjzqt cáubpti: “Khônqjcng hổeovhhkxc vợnjll anh, lạrflui cówrwg thểnqjc nghĩadsx ra cho anh… Mộfjzqt biệiruqn pháubptp tổeovhn hạrflui nhưubpt vậubpty màhkxc lạrflui muốpeqen thửfclh trênjlln ngưubptfqksi chồfjzqng em…”

“Ha ha…” Lăxgbung Vi nhìzfcpn anh, cưubptfqksi.

nqjc che miệiruqng, cưubptfqksi nówrwgi: “Khônqjcng pháubpt sảltkzn, cũtxpzng cówrwg thểnqjc chọwghqn cáubptch thứmzdzc kháubptc, vícekj dụehgb nhưubpt anh hủfclhy dung nètikr, hay làhkxc chặjfqmt cáubpti chânjlln nàhkxco đltkzówrwg chẳeamang hạrflun… Anh thửfclhwrwgi xem, mộfjzqt ngưubptfqksi làhkxcm cha nhưubpt ônqjcng ấxlfgy liệiruqu sẽxlaw cầojocm lògqokng màhkxc nhìzfcpn anh chịeovhu tộfjzqi đltkzưubptnjllc sao? Cògqokn khônqjcng phảltkzi làhkxc nhảltkzy ngay ra chặjfqmn ngay miệiruqng anh lạrflui, ba thàhkxc nhìzfcpn thấxlfgy con nghètikro đltkzếkezbn khônqjcng cògqokn gìzfcp ——”

“…” Diệiruqp Đojpmìzfcpnh cầojocm bàhkxcn tay nhỏdvnp củfclha cônqjc, áubptp lênjlln trênjlln ngưubptfqksi mìzfcpnh, anh nhìzfcpn cônqjc chằkbovm chằkbovm, hỏdvnpi: “Em muốpeqen khiếkezbn tônqjci đltkzmzdzt cáubpti chânjlln nàhkxco?”

Tay Lăxgbung Vi chạrflum vàhkxco khówrwga kéwyhio quầojocn ânjllu củfclha anh, cônqjc toéwyhit miệiruqng cưubptfqksi mộfjzqt tiếkezbng: “Chắgqokc chắgqokn khônqjcng phảltkzi cáubpti chânjlln nàhkxcy.”

Diệiruqp Đojpmìzfcpnh vưubptơpeqen tay, khẽxlaw nhéwyhio khuônqjcn mặjfqmt nhỏdvnp nhắgqokn củfclha cônqjc mộfjzqt cáubpti, Lăxgbung Vi bịeovh anh nhéwyhio đltkzau: “Nàhkxcy —— đltkzau em… nhẹhgxw mộfjzqt chúexkot…” Lăxgbung Vi giơpeqe tay lênjlln, vỗllmfhkxco mu bàhkxcn tay anh.

Diệiruqp Đojpmìzfcpnh đltkzfjzqt nhiênjlln bậubptt cưubptfqksi: “Bìzfcpnh thưubptfqksng vẫhkmun luônqjcn kênjllu nhưubpt vậubpty, tạrflui sao đltkzếkezbn buổeovhi tốpeqei lạrflui khônqjcng cówrwg tiếkezbng nữarpba chứmzdz?”

“Cúexkot —— cówrwg thểnqjc đltkznsswng nhắgqokc đltkzếkezbn buổeovhi tốpeqei ởfcgq đltkzânjlly đltkzưubptnjllc khônqjcng? Khônqjcng phảltkzi giờfqks đltkzang nówrwgi đltkzếkezbn chícekjnh sựfcgq sao?” Nówrwgi xong, cônqjc lạrflui vui vẻfcgq, cốpeqe ýastpwrwgi: “Anh muốpeqen nghe hảltkz? Ok… vậubpty tốpeqei nay sẽxlaw đltkznqjc cho anh nghe.”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.