Yêu Sâu Nặng: Đế Thiếu Âm Thầm Cưng Chiều Vợ

Chương 1277 : Âm thanh tự nhiên (1)

    trước sau   
Nhóqgqcm dịxwblch: Thấhtfet Liêjphwn Hoa

occlng Vi đeunmau lòmbzhng anh. Nhưefgtng khôaysjng cưefgtwavjng lạckpmi anh đeunmưefgthbtgc, chỉacgi đeunmàlcjlnh phảsvopi vàlcjlo phòmbzhng tắiwggm mởiihaefgtbuzrc. Côaysj ngồqhwqi ởiiha trêjphwn ghếhgdv cao chàlcjlefgtng giúdlbnp anh.

Diệutjup Đeunmìoobunh tắiwggm xong, thay quầckpmn áxvcyo xong, Lăocclng Vi sấhtfey tóqgqcc giúdlbnp anh, Diệutjup Đeunmìoobunh vừbuzra lêjphwn giưefgtqzrwng liềmaeyn trựorloc tiếhgdvp ngủcoiq quêjphwn cảsvop trờqzrwi đeunmhtfet.

occlng Vi gọonioi Từbuzr Phi tớbuzri kiểxvcym tra thâyvhqn thểxvcy cho Diệutjup Đeunmìoobunh, anh đeunmãazep quáxvcyqgqcng.... khôaysjng biếhgdvt cóqgqc bịxwblqgqcng đeunmếhgdvn sưefgtng phổwavji hay khôaysjng?

Sau khi Từbuzr Phi làlcjlm kiểxvcym tra cho Diệutjup Đeunmìoobunh, nhẹigkk giọoniong nóqgqci: “Bâyvhqy giờqzrw phảsvopi giảsvopm sốkkbft cho anh ấhtfey trưefgtbuzrc, em đeunmi lấhtfey thuốkkbfc, chúdlbnng ta còmbzhn phảsvopi làlcjlm vậjhrzt lýoobu hạckpm nhiệutjut cho anh ấhtfey nữhgera. Bâyvhqy giờqzrw việutjuc quan trọoniong nhấhtfet củcoiqa anh Đeunmìoobunh làlcjl phảsvopi nghỉacgi ngơxjoei. Chúdlbnng ta cho anh ấhtfey uốkkbfng thuốkkbfc giảsvopm sốkkbft trưefgtbuzrc, cho anh ấhtfey ngủcoiq mộkkbft giấhtfec thậjhrzt ngon. Chờqzrw sau sáxvcyu giờqzrw lạckpmi xem tìoobunh huốkkbfng lầckpmn nữhgera, nếhgdvu màlcjlmbzhn sốkkbft, phảsvopi cho anh ấhtfey uốkkbfng thuốkkbfc giảsvopm sốkkbft nữhgera.”

“Đeunmưefgthbtgc, em đeunmi lấhtfey thuốkkbfc đeunmi, đeunmxvcy chịxwbl chăocclm sóqgqcc anh ấhtfey.” Lăocclng Vi xuốkkbfng đeunmhtfet cầckpmm chậjhrzu nưefgtbuzrc.


Từbuzr Phi sữhgerng sốkkbft mộkkbft hồqhwqi, khôaysjng xáxvcyc đeunmxwblnh hỏiihai: “Chịxwbl chăocclm sóqgqcc anh ấhtfey?” Từbuzr Phi nhìoobun bụutjung bựorlo củcoiqa côaysj, nửxwbla tháxvcyng nàlcjly anh Đeunmìoobunh ởiihajphwn ngoàlcjli chémbzhm giếhgdvt, Lăocclng Vi cũpqjxng khôaysjng ngủcoiq đeunmưefgthbtgc bao nhiêjphwu. Hơxjoen nữhgera, ngưefgtqzrwi đeunmang mang thai, cáxvcyi bụutjung lớbuzrn nhưefgt vậjhrzy, ngay cảsvopoobunh cũpqjxng khôaysjng lo đeunmưefgthbtgc còmbzhn chăocclm sóqgqcc anh ấhtfey?

occlng Vi gậjhrzt đeunmckpmu: “Em đeunmi ra ngoàlcjli đeunmi, chịxwbl muốkkbfn ởiihaqdwlng vớbuzri anh ấhtfey.”

Từbuzr Phi nhẹigkk nhàlcjlng đeunmi ra ngoàlcjli, chỉacgi chốkkbfc láxvcyt sau, tiểxvcyu Nhu cầckpmm rưefgthbtgu vàlcjlaysjng gòmbzhn đeunmi vàlcjlo, Lăocclng Vi cầckpmm khăoccln lôaysjng lau tay lau châyvhqn cho Diệutjup Đeunmìoobunh.

Từbuzr Phi cầckpmn thuốkkbfc giảsvopm sốkkbft tớbuzri, Lăocclng Vi, tiểxvcyu Nhu vàlcjl Từbuzr Phi cùqdwlng mởiiha miệutjung Diệutjup Đeunmìoobunh ra, đeunmúdlbnt thuốkkbfc cho anh. Thậjhrzt vấhtfet vảsvop đeunmúdlbnt thuốkkbfc cho anh, đeunmếhgdvn lúdlbnc đeunmúdlbnt nưefgtbuzrc, anh lạckpmi óqgqci ra....

Anh khóqgqc chịxwblu tỉacginh lạckpmi, dùqdwlng sứezukc uốkkbfng nưefgtbuzrc, liềmaeyu mạckpmng nuốkkbft thuốkkbfc xuốkkbfng. Anh uốkkbfng rấhtfet nhiềmaeyu nưefgtbuzrc, lạckpmi mơxjoexjoelcjlng màlcjlng nằkkbfm xuốkkbfng, ngủcoiq tiếhgdvp.

Sau khi tiểxvcyu Nhu vàlcjl Từbuzr Phi ra ngoàlcjli, Lăocclng Vi cầckpmm bôaysjng gòmbzhn thấhtfem rưefgthbtgu lau lòmbzhng bàlcjln tay vàlcjlmbzhng bàlcjln châyvhqn cho anh. Bởiihai vìoobu chấhtfet cồqhwqn củcoiqa rưefgthbtgu cóqgqc thểxvcylcjlm nhiệutjut đeunmkkbf trong cơxjoe thểxvcy anh tỏiihaa ra ngoàlcjli.

occlng Vi xoa xoa eo, dáxvcym miếhgdvng giảsvopm nhiệutjut lêjphwn tráxvcyn anh. Côaysjefgtqzrwi.... thậjhrzt giốkkbfng nhưefgt trởiiha lạckpmi nhữhgerng ngàlcjly khi mớbuzri quen anh đeunmóqgqc.

lcjln tay nhỏiihambzh củcoiqa côaysj xoa xoa bảsvop vai anh, pháxvcyt hiệutjun bắiwggp thịxwblt anh cưefgtơxjoeng cứezukng, cóqgqc xoa cũpqjxng xoa khôaysjng ra....

occlng Vi gọonioi đeunmiệutjun thoạckpmi, bảsvopo Từbuzr Phi gọonioi mộkkbft đeunmlcjln đeunmkkbfi đeunmhtfem bóqgqcp chuyêjphwn nghiệutjup tớbuzri đeunmhtfem bóqgqcp cho Diệutjup Đeunmìoobunh.

Nay cảsvop đeunmckpmu, bảsvop vai, sau lưefgtng, cáxvcynh tay, bắiwggp châyvhqn, châyvhqn, Lăocclng Vi đeunmmaeyu bảsvopo bọonion họonio xoa bóqgqcp hếhgdvt.

Nhữhgerng ngưefgtqzrwi nàlcjly, thủcoiq pháxvcyp vôaysjqdwlng chuyêjphwn nghiệutjup, nhưefgtng màlcjl Diệutjup Đeunmìoobunh đeunmang ngủcoiq, Lăocclng Vi dặmbzhn dòmbzh bọonion họonio: “Ra tay phảsvopi nhẹigkkxjoen bìoobunh thưefgtqzrwng, cáxvcyc ngưefgtqzrwi phảsvopi đeunmxvcy cho anh ấhtfey ngủcoiq thoảsvopi máxvcyi, đeunmbuzrng làlcjlm anh ấhtfey đeunmau.”

“Chúdlbnng tôaysji hiểxvcyu, phu nhâyvhqn.”

occlng Vi gậjhrzt đeunmckpmu, ngồqhwqi bêjphwn cạckpmnh Diệutjup Đeunmìoobunh, họonioc tậjhrzp cùqdwlng thợhbtg đeunmhtfem bóqgqcp, đeunmhtfem bóqgqcp tay cho anh. Thợhbtg đeunmhtfem bóqgqcp làlcjlm tay tráxvcyi, côaysjlcjlm tay phảsvopi cho anh.

Tay củcoiqa anh gầckpmy xuốkkbfng thấhtfey rõawaw, giốkkbfng nhưefgt gậjhrzy trúdlbnc vậjhrzy, nhìoobun rấhtfet cóqgqc lựorloc..... chẳawawng qua, bâyvhqy giờqzrwxjoei cuộkkbfn tròmbzhn, cóqgqcdlbnc sẽezuk khẽezuk run lêjphwn.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.