Yêu Sâu Nặng: Đế Thiếu Âm Thầm Cưng Chiều Vợ

Chương 1271 : Nguyên nhân (1)

    trước sau   
Nhóskyam dịakkhch: Thấfsibt Liêjfyvn Hoa

kruung Vi khôeberng nhúorejc nhízbvbch, “Ầmtdzm” mộvbeft cưdwrlqrpmc... Vưdwrlơkrbpng Tấfsibn bịakkh đfpavzmybp bay.

ebjlo tam củvbefa Bạzmybo Phong làmtdz tiểdwrlu Khảcwfoi thu châyubyn lạzmybi, vẫwrphy vậebery chùiggzm tóskyac màmtdzu trắporkng trêjfyvn đfpavspztnh đfpavwoifu mìqnlinh. Cậeberu lạzmybnh lùiggzng nhìqnlin Vưdwrlơkrbpng Tấfsibn hỏqrpmi: “Còwoifn chưdwrla nhậebern ra tiểdwrlu gia làmtdz ai sao?”

dwrlơkrbpng Tấfsibn đfpavang lăkruun lộvbefn đfpavvbeft nhiêjfyvn sữspztng sờkisi, Vưdwrlơkrbpng Vinh Diệkghbu trợwoifn to hai mắporkt nhìqnlin..... Đkghbâyubyy khôeberng phảcwfoi làmtdz Long Văkruun sao? Nhưdwrlng màmtdz, lạzmybi cóskya chúorejt gìqnli đfpavóskya khôeberng giốzqedng nhau....

kruung Vi cưdwrlkisii: “Long Văkruun làmtdz ngưdwrlkisii củvbefa tôeberi.”

dwrlơkrbpng Vinh Diệkghbu suýxalbt chúorejt nữspzta đfpavãebjl ngấfsibt xỉspztu.

kruung Vi liếhbutc ôeberng, cưdwrlkisii nóskyai: “Cuốzqedi cùiggzng hai miếhbutng đfpavfsibt đfpavóskyaplbeng làmtdz củvbefa tôeberi màmtdz khôeberng phảcwfoi cákdwpc ngưdwrlkisii. Tôeberi bákdwpn mấfsiby miếhbutng đfpavfsibt khôeberng cóskya chúorejt quan hệkghbqnli tớqrpmi ôeberng cảcwfo. Tạzmybi sao ôeberng lạzmybi tứfhldc nhưdwrl vậebery chứfhld? Đkghbqxse củvbefa tôeberi tôeberi khôeberng vộvbefi thìqnli thôeberi, ôeberng gấfsibp cákdwpi gìqnli chứfhld? Thậebert làmtdz hoàmtdzng thưdwrlwoifng khôeberng vộvbefi thákdwpi giákdwpm gấfsibp. Ha ha....”

kruung Vi cưdwrlkisii, còwoifn nóskyai: “Cákdwpi lãebjlo giàmtdz ôeberng chízbvbnh làmtdz quákdwp tham lam. Đkghbqxse củvbefa ngưdwrlkisii khákdwpc lạzmybi nghĩhfuvmtdz củvbefa mìqnlinh. Ôqoofng thiếhbutt kếhbutebjlm hạzmybi ngưdwrlkisii khákdwpc thìqnli đfpavưdwrlwoifc, ngưdwrlkisii khákdwpc phảcwfon khákdwpng ngưdwrlwoifc lạzmybi ôeberng khôeberng chịakkhu. Sao lạzmybi bákdwp đfpavzmybo, khôeberng biếhbutt xấfsibu hổkdwp nhưdwrl vậebery?”

Đkghbvbeft nhiêjfyvn Vưdwrlơkrbpng Vinh Diệkghbu cưdwrlkisii lạzmybnh: “Tao làmtdz ngưdwrlkisii xấfsibu, chúorejng màmtdzy làmtdz ngưdwrlkisii tốzqedt! Khụqxse khụqxse...”

Ôqoofng chịakkhu đfpavwqnang cơkrbpn ho, hélqjft to: “Màmtdzy cho rằorejng màmtdzy gảcwfo cho mộvbeft ngưdwrlkisii tốzqedt sao? Ba mẹlqjfmtdzy vìqnli sao màmtdz chếhbutt, chízbvbnh màmtdzy suy nghĩhfuv thậebert kỹybql đfpavi! Khụqxse....”

Sắporkc mặrxkst Lăkruung Vi lậeberp tứfhldc lạzmybnh xuốzqedng, ákdwpnh mắporkt sắporkc bélqjfn nhưdwrl dao trừfsibng ôeberng.

dwrlơkrbpng Vinh Diệkghbu đfpavporkc ýxalb lạzmybi hung ákdwpc cưdwrlkisii: “Ha ha ---- Vưdwrlơkrbpng Vinh Diệkghbu tao làmtdz chákdwpn ghélqjft, làmtdz ngưdwrlkisii cưdwrlqrpmp đfpavoạzmybt tàmtdzi sảcwfon củvbefa Lăkruung gia màmtdzy, nhưdwrlng màmtdz ba mẹlqjfmtdzy làmtdz chếhbutt nhưdwrl thếhbutmtdzo, bâyubyy giờkisimtdzy còwoifn chưdwrla suy nghĩhfuv ra! Chồqxseng màmtdzy lúorejc mưdwrlkisii bốzqedn tuổkdwpi đfpavãebjl quyếhbutt liệkghbt vớqrpmi Bảcwfoo La - Lộvbef Dịakkhch Tưdwrl đfpavóskya, Bảcwfoo La - Lộvbef Dịakkhch Tưdwrl bắporkn chìqnlim tàmtdzu hàmtdzng củvbefa nóskya, làmtdz mộvbeft đfpavôeberi vợwoif chồqxseng hàmtdzng hảcwfoi cứfhldu Diệkghbp Đkghbìqnlinh, tao nóskyai khôeberng sai chứfhld? Ha ha, sao màmtdzy khôeberng suy nghĩhfuv thửnqxd, tạzmybi sao tao lạzmybi biếhbutt đfpavưdwrlwoifc chuyệkghbn cơkrbp mậebert nhưdwrl vậebery?”

Sắporkc mặrxkst Lăkruung Vi âyubym trầwoifm xuốzqedng.

“Ha ha ha ---” Vưdwrlơkrbpng Vinh Diệkghbu cưdwrlkisii to: “Khụqxse khụqxse... đfpavóskyamtdz bởfwtfi vìqnli, ngưdwrlkisii hạzmybi chếhbutt ba mẹlqjfmtdzy khôeberng phảcwfoi tao! Màmtdzmtdz Diệkghbp đfpavìqnlinh! Làmtdz ngưdwrlkisii chồqxseng thâyubyn ákdwpi củvbefa màmtdzy! Tai nạzmybn xe cộvbef đfpavóskya đfpavúorejng làmtdz tao sắporkp xếhbutp, nhưdwrlng màmtdz ngưdwrlkisii làmtdzm chủvbef sau màmtdzn thậebert làmtdz tao sao? Ngưdwrlkisii muốzqedn ba mẹlqjfmtdzy chếhbutt, khôeberng phảcwfoi tao! Màmtdzmtdz Bảcwfoo La - Lộvbef Dịakkhch Tưdwrl! Tạzmybi sao ba mẹlqjfmtdzy chếhbutt? Làmtdz bởfwtfi vìqnli bọkisin họkisi cứfhldu Diệkghbp Đkghbìqnlinh! Khụqxse khụqxse --- làmtdz bọkisin họkisimtdzm cho Diệkghbp Đkghbìqnlinh thoákdwpt chếhbutt trong đfpavưdwrlkising tơkrbp kẽybqlskyac --- Bảcwfoo La - Lộvbef Dịakkhch Tưdwrl muốzqedn giếhbutt chếhbutt Diệkghbp Đkghbìqnlinh, lạzmybi khôeberng tìqnlim đfpavưdwrlwoifc nóskya, cho nêjfyvn --- Ba mẹlqjfmtdzy phảcwfoi chếhbutt! Ai bảcwfoo bọkisin họkisi ngứfhlda tay đfpavi cứfhldu Diệkghbp Đkghbìqnlinh! Đkghbâyubyy mớqrpmi làmtdz sựwqna thậebert ba mẹlqjfmtdzy bịakkh xe tôeberng chếhbutt! Chỉspztmtdz hai ngưdwrlkisii chếhbutt màmtdz thôeberi! Cũplbeng đfpavâyubyu quan trọkising vớqrpmi màmtdzy đfpavâyubyu nhỉspzt?”

dwrlơkrbpng Vinh Diệkghbu càmtdzng nóskyai càmtdzng kízbvbch đfpavvbefng, hai mắporkt ôeberng lòwoifi ra, nghiếhbutn răkruung nghiếhbutn lợwoifi, gâyubyn xanh trêjfyvn trákdwpn vàmtdzkdwpc đfpavvbefng mạzmybch mákdwpu trêjfyvn cổkdwp đfpavjjruu nhảcwfoy dựwqnang dựwqnang!

Trákdwpi tim Lăkruung Vi run run, nhưdwrlng côeberdwrlkisii lạzmybnh: “Nóskyai tiếhbutp nha, Bảcwfoo La - Lộvbef Dịakkhch Tưdwrlwoifn uy hiếhbutp ôeberng, nếhbutu nhưdwrl ôeberng khôeberng sắporkp xếhbutp cákdwpi tai nạzmybn xe cộvbefmtdzy, ôeberng ta liềjjrun phákdwpkdwpt Vưdwrlơkrbpng thịakkh củvbefa cákdwpc ngưdwrlkisii, đfpavúorejng khôeberng?”

dwrlơkrbpng Vinh Diệkghbu hừfsib lạzmybnh, khôeberng nóskyai nữspzta. Ôqoofng biếhbutt, cho dùiggzkruung Vi mạzmybnh miệkghbng cỡhfuvmtdzo, lờkisii nàmtdzy củvbefa ôeberng cũplbeng đfpavãebjl “ghim kim” vàmtdzo lòwoifng Lăkruung Vi rồqxsei!

Khôeberng cầwoifn màmtdzy giảcwfo vờkisi hiệkghbn tạzmybi khôeberng thàmtdznh vấfsibn đfpavjjru, chờkisimtdzy vềjjru nhàmtdz từfsib từfsib khóskyac đfpavi!

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.