Yêu Sâu Nặng: Đế Thiếu Âm Thầm Cưng Chiều Vợ

Chương 1141 : Người của tôi, không nhất định phải chiếm tiện nghi (1)

    trước sau   
Nhóklebm dịuvxdch: Thấeuggt Liêcrlln Hoa

ipvmng Vi đusknotuft nhiêcrlln nóklebi: “Chồelagng, An Kỳctnt Nhi xấeuggu xa nhưnuel vậelagy, Tứzpgm ca ởkleb chung vớysoui côzzhn ta liệbimmu cókleb nguy hiểlhjpm khôzzhnng?”

Diệbimmp Đklhgìttvtnh nóklebi: “Tứzpgm ca biếotuft màynpp, em khôzzhnng cầhmghn lo. Giờguqf anh đusknang nghĩcxox, bápcevo cápcevo giápcevm đusknuvxdnh củbhmya Dưnuelơkrmdng Tìttvtnh Minh nàynppy làynpp muốusknn tiếotuft lộotuf đuskniềepmvu gìttvt vớysoui anh? Cậelagu ta biếotuft chỉwnrmkleb anh mớysoui cókleb thểlhjp mởkleb đusknưnuelufolc mápcevy tíqzplnh mìttvtnh, nhấeuggt đusknuvxdnh trong mápcevy cókleb tin gìttvt quan trọidshng!”

ipvmng Vi nhíqzplu màynppy: “Giờguqfnuelơkrmdng Tìttvtnh Minh hôzzhnn mêcrll bấeuggt tỉwnrmnh, chúddghng ta chỉwnrmkleb thểlhjp dựrpdwa vàynppo mìttvtnh đusknlhjp đuskniềepmvu tra...”

“Chồelagng, nếotufu cậelagu ấeuggy biếotuft trong trụiifx sởkleb chỉwnrmkleb anh làynppm đusknưnuelufolc thìttvt nhấeuggt đusknuvxdnh sẽzzhnjdxgng cápcevch gìttvt đusknókleb đusknlhjpnuelu lạbhmyi dùjdxg chỉwnrm mộotuft íqzplt đusknhmghu mốuskni cho anh.”

“Đklhgúddghng: “ Diệbimmp Đklhgìttvtnh cầhmghn thậelagn suy nghĩcxox chuyệbimmn nàynppy, anh cầhmghm lấeuggy búddght, chấeuggm lêcrlln giấeuggy, mộotuft bêcrlln suy nghĩcxox: “Cậelagu ta cốuskn ýqnqo viếotuft mộotuft ngàynppy nghỉwnrm giápcevm đusknuvxdnh kếotuft quảohrn chíqzplnh làynpp muốusknn nóklebi cho anh biếotuft mộotuft bíqzpl mậelagt! Nhưnuelng lạbhmyi sợufol chịuvxdu sựrpdw uy hiếotufp củbhmya tổzzpf chứzpgmc sápcevt thủbhmy, nêcrlln khôzzhnng dápcevm nóklebi...”


Diệbimmp Đklhgìttvtnh viếotuft mấeuggy chữpcev trêcrlln giấeuggy: “Cùjdxgng trứzpgmng, sinh đusknôzzhni... nộotufi ứzpgmng cho ngưnuelguqfi khápcevc...” Ácxoxnh mắziist Diệbimmp Đklhgìttvtnh bỗddghng nhiêcrlln sápcevng ngưnuelguqfi: “Cùjdxgng trứzpgmng, sinh đusknôzzhni” chíqzplnh làynpp mấeuggu chốusknt ởkleb đusknâiifxy.

Diệbimmp Đklhgìttvtnh néqemfm búddght, ngóklebn tay đusknlazwt trêcrlln bàynppn phíqzplm, anh gõotuf phíqzplm, quảohrn nhiêcrlln --- tìttvtm đusknưnuelufolc mộotuft giấeuggy tờguqf đusknưnuelufolc mãklhgkleba!

Diệbimmp Đklhgìttvtnh cầhmghm chuộotuft, mởklebynppi liệbimmu nàynppy ra, thấeuggy bêcrlln trong cókleb bảohrny mụiifxc.

Anh lầhmghn lưnuelufolt mởkleb ra, kếotuft quảohrn, bêcrlln trong khôzzhnng cókleb chữpcevttvt...

“Đklhgepmvu trốusknng khôzzhnng? Sao bêcrlln trong lạbhmyi khôzzhnng cókleb chữpcev?” Lăipvmng Vi cau màynppy, tỏekty vẻkwet khókleb hiểlhjpu.

Diệbimmp Đklhgìttvtnh vừzpgma gõotufynppn phíqzplm, vừzpgma nóklebi: “Đklhglhjp anh khôzzhni phụiifxc văipvmn bảohrnn chi tiếotuft.”

Anh gõotuf hồelagi lâiifxu, kếotuft quảohrn đusknepmvu khôzzhnng cóklebttvt.

Diệbimmp Đklhgìttvtnh tắziist đuskni... đusknlazwt tay lêcrlln cằspprm, ngưnuelng mắziist suy nghĩcxox dụiifxng ýqnqo củbhmya Dưnuelơkrmdng Tìttvtnh Minh.

ddghc nàynppy, Lăipvmng Vi đusknotuft nhiêcrlln cầhmghm tay anh: “Chồelagng! Em biếotuft rồelagi!”

zzhn nhặlazwt búddght giấeuggy trêcrlln bàynppn lêcrlln, mộotuft tay chỉwnrmynppo mápcevy tíqzplnh: “Chồelagng, anh nhìttvtn 7 mụiifxc tàynppi liệbimmu nàynppy đuskni, thứzpgm nhấeuggt xerox, thứzpgm hai itunes, thứzpgm ba attach, thứzpgmnuel order...”

zzhn vừzpgma chỉwnrm vừzpgma nóklebi vàynppo thứzpgmipvmm, sápcevu, bảohrny (jessica, update, nmlgb)

“Chồelagng, anh xem nhưnuel vậelagy làynppkleb ýqnqottvt?”

zzhn vừzpgma nóklebi, vừzpgma viếotuft đusknápcevp ápcevn ra: “Mỗddghi chữpcevpcevi đusknhmghu sẽzzhn cho ra tổzzpf hợufolp mộotuft cápcevi têcrlln, làynpp “Xiao Jun.”


Diệbimmp Đklhgìttvtnh nắziism tay côzzhn, viếotuft: “Tiểlhjpu Quâiifxn...”

ipvmng Vi ngưnuelysouc mắziist nhìttvtn anh.

“Tiểlhjpu Quâiifxn vàynppnuelơkrmdng Tìttvtnh Minh đusknepmvu bịuvxd An Kỳctnt Nhi khốusknng chếotuf?”

Diệbimmp Đklhgìttvtnh gậelagt đusknhmghu.

ipvmng Vi vộotufi nóklebi: “An Kỳctnt Nhi thậelagt xấeuggu xa, hay làynpp chúddghng ta bápcevo cho Tứzpgm ca đuskni, đusknlhjp anh ấeuggy cẩziisn thậelagn vớysoui An Kỳctnt Nhi! Côzzhnpcevi nàynppy quápcev nguy hiểlhjpm!”

Từzpgm khi An Kỳctnt Nhi xuấeuggt hiệbimmn, côzzhn ta đusknãklhg cốusknttvtnh đusknlhjp cho Diệbimmp Đklhgìttvtnh bọidshn họidsh bắziist đusknưnuelufolc mìttvtnh! Côzzhn ta lậelagp mộotuft âiifxm mưnuelu lớysoun, giờguqfphgjn ởkleb chỗddgh Vinh Tứzpgm ca!

Diệbimmp Đklhgìttvtnh mặlazwc dùjdxg khôzzhnng lo lắziisng cho Vinh Phỉwnrm, nhưnuelng vẫorvun bíqzpl mậelagt nhắziisn tin cho Vinh Phỉwnrm, ởkleb khung tin viếotuft: “Tứzpgm ca, cẩziisn thậelagn An Kỳctnt Nhi.”

Vinh Phỉwnrm nhắziisn lạbhmyi mộotuft chữpcev "ừzpgmm".

ipvmng Vi gấeuggp gápcevp thiếotufu chúddght muốusknn hộotufc mápcevu, côzzhnjdxgm bùjdxgm ấeuggn phim gửougki tin cho Vinh Phỉwnrm: “Tứzpgm ca, An Kỳctnt Nhi khôzzhnng chếotuf Quâiifxn Dưnuelơkrmdng vàynppnuelơkrmdng Tìttvtnh Minh, Dưnuelơkrmdng Tìttvtnh Minh làynppm mộotuft bápcevo cápcevo giápcevm đusknuvxdnh nóklebi Diệbimmp Đklhgìttvtnh vàynpp An Kỳctnt Nhi làynpp sinh đusknôzzhni cùjdxgng trứzpgmng!”

Vinh Phỉwnrm lậelagp tứzpgmc truyềepmvn tin nóklebi: “Đklhgâiifxy khôzzhnng phảohrni làynpp sựrpdw thậelagt, An Kỳctnt Nhi chủbhmy đusknotufng tiếotuft lộotuf tuổzzpfi củbhmya mìttvtnh cho anh, côzzhn ta nóklebi mìttvtnh làynppm nhiệbimmm vụiifx 8 năipvmm, anh biếotuft côzzhn ta bắziist đusknhmghu làynppm nhiệbimmm vụiifx từzpgmipvmm 14 tuổzzpfi, xápcevc nhậelagn giờguqf 22 tuổzzpfi, sao cókleb thểlhjp sinh đusknôzzhni cùjdxgng trứzpgmng vớysoui A Đklhgìttvtnh? Hơkrmdn nữpceva, cùjdxgng trứzpgmng khôzzhnng phảohrni cùjdxgng giớysoui tíqzplnh sao?”

ipvmng Vi đusknotuft nhiêcrlln cảohrnm giápcevc da đusknhmghu têcrll dạbhmyi... Rốusknt cuộotufc An Kỳctnt Nhi muốusknn làynppm gìttvt? Tạbhmyi sao lạbhmyi chủbhmy đusknotufng tiếotuft lộotuf tuổzzpfi củbhmya mìttvtnh cho Tứzpgm ca?

ipvmng Vi đusknưnuela mắziist nhìttvtn Diệbimmp Đklhgìttvtnh: “Chồelagng, An Kỳctnt Nhi chủbhmy đusknotufng nóklebi tuổzzpfi củbhmya mìttvtnh, chẳcrllng lẽzzhnzzhneuggy thay đusknzzpfi tốusknt hơkrmdn? Thậelagt ra thìttvt vẫorvun muốusknn nhắziisc nhởkleb chúddghng ta chuyệbimmn nàynppy, sợufol chúddghng ta đuskni vàynppo bẫorvuy đusknuvxdch sao? Côzzhneuggy luôzzhnn khôzzhnng muốusknn dẫorvun chúddghng ta vàynppo âiifxm mưnuelu, nhưnuelng khôzzhnng thểlhjp?”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.