Yêu Sâu Nặng: Đế Thiếu Âm Thầm Cưng Chiều Vợ
Chương 1129 : Dốc lòng say đắm (1)
Nhóazjz m dịrdiq ch: Thấlimm t Liêhhaw n Hoa
Nưqkzo ớvhpb c mắouvc t An Kỳivmr Nhi lậlrze p tứdqme c tràeqhd o ra mãnxtp nh liệzjng t, Côoubt lau nưqkzo ớvhpb c mắouvc t lêhhaw n áacpa o sơlbvc mi trắouvc ng củfwlk a anh.
Bàeqhd n tay nhỏnisa bézwdk nắouvc m lấlimm y y phụnxqr c củfwlk a anh, nắouvc m chặlakk t trong tay, côoubt thúnisa t thíthhu t hỏnisa i anh: “Tạepbt i sao...? Anh vốqaef n khôoubt ng thíthhu ch tôoubt i...tôoubt i cũrwwk ng khôoubt ng thíthhu ch anh.”
Vinh Phỉacpa nóazjz i: “Khôoubt ng thíthhu ch làeqhd quan hệzjng thếnryw nàeqhd o, sau nàeqhd y từeqhd từeqhd thíthhu ch làeqhd đhktu ưqkzo ợkvlz c.”
An Kỳivmr Nhi hỏnisa i anh: “Anh nóazjz i tôoubt i, hay làeqhd nóazjz i anh?”
Vinh Phỉacpa bựhhaw c bộsrvh i cưqkzo ờkvlz i: “Cảmkwq hai chúnisa ng ta.”
“A...” An Kỳivmr Nhi muốqaef n buôoubt ng anh, nhưqkzo ng hơlbvc i thởbcyv củfwlk a anh làeqhd m cho côoubt mêhhaw muộsrvh i... Khôoubt ng buôoubt ng ra đhktu ưqkzo ợkvlz c, Vinh Phỉacpa cóazjz thểmrpa xem làeqhd âthhu n nhâthhu n cứdqme u mạepbt ng côoubt . Trong lòdxla ng nghĩmprs ... Trong căthhu n cứdqme nhiềczdz u ngưqkzo ờkvlz i nhưqkzo vậlrze y, côoubt chỉacpa muốqaef n ởbcyv mộsrvh t mìmprs nh cùepbt ng Vinh Phỉacpa , nhưqkzo ̃ng ngưqkzo ơlbvc ̀i khác đhktu ốqaef i vớvhpb i côoubt thâthhu n thiệzjng n đhktu i nữmprs a, côoubt cũrwwk ng chỉacpa muốqaef n ởbcyv mộsrvh t mìmprs nh cùepbt ng anh.
Ngưqkzo ờkvlz i đhktu àeqhd n ôoubt ng đhktu áacpa ng ghézwdk t nàeqhd y, luôoubt n luôoubt n cùepbt ng côoubt đhktu ốqaef i nghịrdiq ch, nhưqkzo ng..., côoubt chíthhu nh làeqhd muốqaef n cùepbt ng anh đhktu ơlbvc n đhktu ộsrvh c sốqaef ng chung vớvhpb i nhau.
An Kỳivmr Nhi ôoubt m lấlimm y eo Vinh Phỉacpa , khuôoubt n mặlakk t nhỏnisa nhắouvc n dáacpa n chặlakk t vàeqhd o ngựhhaw c anh, côoubt cưqkzo ờkvlz i, híthhu t mũrwwk i nóazjz i: “Anh làeqhd m áacpa nh sáacpa ng cho em làeqhd thua thiệzjng t cho anh... Ngưqkzo ờkvlz i nhưqkzo anh tứdqme , họmkwq c vấlimm n tốqaef t, dáacpa ng dấlimm p tốqaef t, cóazjz biếnryw t bao nhiêhhaw u côoubt gáacpa i nằmtqd m mơlbvc cũrwwk ng muốqaef n xếnryw p hàeqhd ng chờkvlz anh lựhhaw a chọmkwq n...”
Tay Vinh Phỉacpa xoa eo côoubt , hàeqhd i hưqkzo ớvhpb c nóazjz i bêhhaw n tai côoubt : “Ai nóazjz i muốqaef n kếnryw t hôoubt n vớvhpb i em? Anh chỉacpa nóazjz i, sẽfkto làeqhd ngưqkzo ờkvlz i chỉacpa đhktu ưqkzo ờkvlz ng cho em nha....”
An Kỳivmr nhi cắouvc n lêhhaw n vai anh, côoubt hung hăthhu n cắouvc n mộsrvh t cáacpa i, mộsrvh t bêhhaw n cắouvc n mộsrvh t bêhhaw n thézwdk t chóazjz i tai: “ A------Vinh Phỉacpa ! Cóazjz lúnisa c em thậlrze t muốqaef n giếnryw t anh!”
Vinh Phỉacpa mặlakk c côoubt cắouvc n, hai tay dùepbt ng sứdqme c kìmprs m chặlakk t hai cáacpa nh tay nhỏnisa bézwdk củfwlk a côoubt kézwdk o ra sau lưqkzo ng, anh ézwdk p mặlakk t tớvhpb i gầikvf n côoubt , vẫmrpa n nhưqkzo vậlrze y cưqkzo ờkvlz i cưqkzo ờkvlz i khôoubt ng đhktu ứdqme ng đhktu ắouvc n: “Đdxla ếnryw n lúnisa c đhktu óazjz , anh cắouvc t hếnryw t móazjz ng vuốqaef t mènqvy o nhỏnisa củfwlk a em, đhktu ểmrpa xem … em làeqhd m sao “càeqhd o” ngưqkzo ờkvlz i đhktu âthhu y...”
An Kỳivmr Nhi lạepbt i cắouvc n anh, Vinh Phỉacpa hôoubt n côoubt mộsrvh t chúnisa t: “ Cáacpa i miệzjng ng nàeqhd y củfwlk a em, trừeqhd lúnisa c cắouvc n ngưqkzo ờkvlz i vàeqhd nóazjz i chuyệzjng n, nhữmprs ng lúnisa c kháacpa c nóazjz i thậlrze t làeqhd giỏnisa i.”
An Kỳivmr Nhi nhấlimm c châthhu n đhktu ạepbt p anh: “Buôoubt ng em ra! Em khôoubt ng muốqaef n chơlbvc i đhktu ùepbt a cùepbt ng anh!”
Vinh Phỉacpa nghe nhữmprs ng lờkvlz i củfwlk a côoubt : “Khôoubt ng chơlbvc i, thìmprs phảmkwq i nhanh chóazjz ng tiếnryw n hàeqhd nh phẩfnkb u thuậlrze t. Trưqkzo ớvhpb c mắouvc t phảmkwq i lấlimm y tấlimm m chip ra rồikvf i nóazjz i sau, tạepbt m thờkvlz i khôoubt ng nhìmprs n thấlimm y, khôoubt ng cóazjz nghĩmprs a làeqhd sau nàeqhd y cũrwwk ng khôoubt ng nhìmprs n thấlimm y. Bâthhu y giờkvlz y họmkwq c pháacpa t triểmrpa n nhưqkzo vậlrze y, sớvhpb m muộsrvh n đhktu ềczdz u cóazjz thểmrpa chữmprs a hếnryw t.”
An Kỳivmr Nhi khôoubt ng nhịrdiq n đhktu ưqkzo ợkvlz c nhíthhu u chặlakk c châthhu n màeqhd y, nóazjz i: “Vôoubt dụnxqr ng thôoubt i, bịrdiq chènqvy n ézwdk p thầikvf n kinh thịrdiq giáacpa c, khôoubt ng phảmkwq i làeqhd tổxwbm n thưqkzo ơlbvc ng võkokk ng mạepbt c bìmprs nh thưqkzo ờkvlz ng. Thầikvf n kinh thịrdiq giáacpa c mộsrvh t khi hưqkzo hạepbt i, căthhu n bảmkwq n làeqhd khôoubt ng cáacpa ch nàeqhd o cứdqme u chữmprs a.”
Vinh phỉacpa lạepbt i nóazjz i: “Em cóazjz thóazjz i quen trong bóazjz ng tốqaef i, khôoubt ng bằmtqd ng sẽfkto còdxla n thíthhu ch bóazjz ng tốqaef i. So vớvhpb i việzjng c trợkvlz n mắouvc t nhìmprs n nhữmprs ng thứdqme nhữmprs ng làeqhd m ngưqkzo ờkvlz i ta nôoubt n mửlbvc a, bẩfnkb n thiểmrpa u phảmkwq i tốqaef t hơlbvc n nhiềczdz u khôoubt ng.”
An Kỳivmr Nhi cảmkwq ngưqkzo ờkvlz i chấlimm n đhktu ộsrvh ng!
“Anh nóazjz i thậlrze t đhktu ơlbvc n giảmkwq n...” Côoubt hừeqhd mộsrvh t tiếnryw ng, đhktu ộsrvh t nhiêhhaw n lạepbt i cưqkzo ờkvlz i, âthhu m thanh ngọmkwq t ngàeqhd o, nóazjz i: “Nếnryw u em mùepbt thậlrze t, sau nàeqhd y cũrwwk ng khôoubt ng nhìmprs n thấlimm y mặlakk t anh...”
Vừeqhd a nóazjz i, côoubt vừeqhd a ngẩfnkb ng cằmtqd m, đhktu uôoubt i mắouvc t cũrwwk ng từeqhd từeqhd nâthhu ng lêhhaw n, chăthhu m chúnisa nhìmprs n vàeqhd o mặlakk t Vinh Phỉacpa .
Vinh phỉacpa cưqkzo ờkvlz i nóazjz i: “Anh ngưqkzo ợkvlz c lạepbt i hy vọmkwq ng, câthhu u nóazjz i nàeqhd y củfwlk a em làeqhd thậlrze t.”
An Kỳivmr Nhi lậlrze p tứdqme c mặlakk t lạepbt nh: “Em giốqaef ng nhưqkzo đhktu ang nóazjz i dốqaef i sao?”
Côoubt trừeqhd ng anh: “Khôoubt ng cóazjz tâthhu m trạepbt ng!”
Côoubt đhktu ộsrvh t nhiêhhaw n lạepbt i than thởbcyv : “Haizz... Em thậlrze t muốqaef n... trưqkzo ớvhpb c khi chếnryw t, muốqaef n nóazjz i mộsrvh t lờkvlz i yêhhaw u... Giốqaef ng nhưqkzo nhữmprs ng côoubt gáacpa i kháacpa c vậlrze y... Mặlakk c váacpa y hồikvf ng xinh đhktu ẹzjng p, còdxla n phảmkwq i mang giàeqhd y cao góazjz t pha lêhhaw ! Còdxla n muốqaef n đhktu eo kẹzjng p tóazjz c, Chíthhu nh làeqhd muốqaef n cóazjz hoa, cóazjz con bưqkzo ớvhpb m, loạepbt i cóazjz áacpa nh sáacpa ng lấlimm p láacpa nh!”
Côoubt nóazjz i màeqhd nghiếnryw ng răthhu ng nghiếnryw n lợkvlz i! Thậlrze t giốqaef ng nhưqkzo nhữmprs ng thứdqme nàeqhd y đhktu ốqaef i vớvhpb i cáacpa c côoubt gáacpa i kháacpa c làeqhd chuyệzjng n bìmprs nh thưqkzo ờkvlz ng, nhưqkzo ng đhktu ốqaef i vớvhpb i côoubt màeqhd nóazjz i đhktu ềczdz u tấlimm t cảmkwq làeqhd đhktu iềczdz u đhktu ặlakk c biệzjng t.
Nư
Bà
Vinh Phỉ
An Kỳ
Vinh Phỉ
“A...” An Kỳ
Ngư
An Kỳ
Tay Vinh Phỉ
An Kỳ
Vinh Phỉ
An Kỳ
An Kỳ
Vinh Phỉ
An Kỳ
Vinh phỉ
An Kỳ
“Anh nó
Vừ
Vinh phỉ
An Kỳ
Cô
Cô
Cô
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.