Yêu Sâu Nặng: Đế Thiếu Âm Thầm Cưng Chiều Vợ

Chương 1101 : Phát hiện (1)

    trước sau   
Nhótnfjm dịdfqwch: Thấqomft Liêkloan Hoa.

vevsng Vi giảmvsc dạvevsng thàqomfnh Sởxsku Minh Y.

Trong giọdthfng nótnfji côsowp lộfzzi ra vẻhtml đqomfricoc ýrsuw.

sowpurqhrlnti nótnfji: “Ôzfjfng cũkowwng biếsoiqt tôsowpi giảmvsc trang giốnuzlng nhưurqh thếsoiqqomfo rồqeczi đqomfqomfy. Khôsowpng đqomfếsoiqn mấqomfy hôsowpm nữoelpa, chưurqha biếsoiqt chừysfxng Diệhsnpp Đbqldìkloanh sẽwzgq thícdbbch tôsowpi củkmroa hiệhsnpn tạvevsi, thủkmro đqomfoạvevsn… vàqomf cảmvsc khảmvscvevsng củkmroa tôsowpi, ôsowpng hẳyoydn làqomfkloan yêkloan tâuosvm… ôsowpng cứjmjs chờrlnt tin tứjmjsc tốnuzlt củkmroa tôsowpi đqomfi. Bâuosvy giờrlnt ôsowpng hãsahxy giúaoblp tôsowpi đqomfwzgq lộfzzi tin tứjmjsc ra ngoàqomfi, nótnfji cárlnti ngưurqhrlnti bịdfqw bắricot đqomfi chícdbbnh làqomfvevsng Vi thậkloat làqomf đqomfưurqhwqhuc.”

sowp khôsowpng đqomfwqhui Vưurqhơysfxng Vinh Diệhsnpu nótnfji chuyệhsnpn, liềrjddn árlntm chỉjwrl trưurqhpfevc vớpfevi lãsahxo ta. Lăvevsng Vi nótnfji: “Bâuosvy giờrlnt chuyệhsnpn cầftamn thiếsoiqt nhấqomft chícdbbnh làqomf khiếsoiqn cho nhótnfjm ngưurqhrlnti kia biếsoiqt bọdthfn chúaoblng bắricot đqomfưurqhwqhuc Lăvevsng Vi thậkloat, đqomfwzgq bọdthfn chúaoblng nhanh chótnfjng giếsoiqt chếsoiqt côsowp ta. Sau nàqomfy cótnfjsowpi gâuosvy khótnfj dễxnlaxsku chỗykpd Diệhsnpp Đbqldìkloanh, Đbqldjwrlnh Phong Quốnuzlc Tếsoiq, chícdbbnh làqomf thiêkloan hạvevs củkmroa chúaoblng ta!”

“Đbqldưurqhwqhuc! Côsowptnfji cótnfjrsuw!”


vevsng Vi còbjtnn nótnfji: “Sau nàqomfy cótnfj chuyệhsnpn gìkloa, tôsowpi sẽwzgq liêkloan lạvevsc lạvevsi ôsowpng. Khoảmvscng thờrlnti gian gầftamn đqomfâuosvy, tốnuzlt hơysfxn hếsoiqt làqomf chúaoblng ta đqomfysfxng liêkloan lạvevsc, chờrlntsowpi ổilcmn đqomfinh hơysfxn chúaoblt rồqeczi nótnfji sai.”

“Ừcdbb…”

urqhơysfxng Vinh Diệhsnpu vui nhưurqh mởxsku cờrlnt trong bụohfkng! Lõohfka cúaoblp đqomfiệhsnpn thoạvevsi, đqomffzzit nhiêkloan cảmvscm thấqomfy mìkloanh cũkowwng trẻhtml ra mấqomfy chụohfkc tuổilcmi!

sowprlnti Sởxsku Minh Y nàqomfy thậkloat cótnfj bảmvscn lĩdfqwnh! Ha ha ha ——

Hiệhsnpn giờrlnt, Sởxsku Minh Y đqomfãsahxvevsn lộfzzin đqomfưurqhwqhuc đqomfếsoiqn bêkloan cạvevsnh Diệhsnpp Đbqldìkloanh, sau nàqomfy tàqomfi liệhsnpu nộfzzii bộfzzi củkmroa Đbqldjwrlnh Phong Quốnuzlc Tếsoiq, tàqomfi nguyêkloan khárlntch hàqomfng, thậkloam chícdbbqomf toàqomfn bộfzzi Đbqldjwrlnh Phong Quốnuzlc Tếsoiq… còbjtnn khôsowpng phảmvsci làqomf vậkloat trong túaobli bọdthfn họdthf hay sao?

Ha ha ha —— chỉjwrl mớpfevi suy nghĩdfqw đqomfếsoiqn chuyệhsnpn sau nàqomfy Đbqldjwrlnh Phong Quốnuzlc Tếsoiq sẽwzgq phảmvsci đqomfilcmi sang họdthfurqhơysfxng, Vưurqhơysfxng Vinh Diệhsnpu liềrjddn cảmvscm thấqomfy nhiệhsnpt huyếsoiqt dâuosvng tràqomfo, sụohfkc sôsowpi!

vevsng Vi cúaoblp đqomfiệhsnpn thoạvevsi, trong đqomfftamu nghĩdfqw: Khôsowpng phảmvsci làqomfsahxo tin tưurqhxskung Sởxsku Minh Y lắricom sao?

Khôsowpng phảmvsci cárlntc ngưurqhrlnti làqomf châuosvu chấqomfu trêkloan cùtwhzng mộfzzit sợwqhui dâuosvy sao? Vậkloay thìkloa toi liềrjddn tưurqhơysfxng kếsoiq tựdpocu kếsoiqqomf đqomfưurqhwqhuc rồqeczi… dùtwhz sao, ôsowpng vàqomf Sởxsku Minh Y cũkowwng khôsowpng quárlnt quen thuộfzzic nhau. Tôsowpi thícdbbch làqomfm thếsoiqqomfo thìkloaqomfm thôsowpi. Đbqldwzgq ôsowpng cho rằgzhung tôsowpi chícdbbnh làqomf Sởxsku Minh Y, đqomfưurqhơysfxng nhiêkloan lòbjtnng phòbjtnng bịdfqw củkmroa ôsowpng đqomfnuzli vớpfevi tôsowpi sẽwzgq hạvevs xuốnuzlng thấqomfp nhấqomft, thậkloam chícdbb… sau nàqomfy… tôsowpi muốnuzln chơysfxi thếsoiqqomfo, thìkloa sẽwzgq chơysfxi thếsoiqqomfy.

Ha ha… chỉjwrl mớpfevi tưurqhxskung tưurqhwqhung mộfzzit chúaoblt thôsowpi… màqomf đqomfãsahx cảmvscm thấqomfy rấqomft thúaobl vịdfqw rồqeczi.

urqhơysfxng Vinh Diệhsnpu, lãsahxo giàqomf ngu ngốnuzlc. Chúaoblng ta cứjmjs chơysfxi tròbjtncfapo vờrlntn chuộfzzit —— từysfx từysfx đqomfi.

vevsng Vi đqomfypxht đqomfiệhsnpn thoạvevsi xuốnuzlng, cưurqhrlnti cưurqhrlnti nhìkloan vềrjdd phícdbba Diệhsnpp Đbqldìkloanh.

Chỉjwrl thấqomfy Diệhsnpp Đbqldìkloanh cong môsowpi, đqomfwzgq lộfzzi mộfzzit nụohfkurqhrlnti đqomfftamy ýrsuw trêkloau đqomfùtwhza: “Tặypxhng em mộfzzit phầftamn thưurqhxskung biểwzgqu diễxnlan siêkloau nhấqomft.”

Diệhsnpp Đbqldìkloanh mớpfevi vừysfxa từysfx trong rừysfxng chạvevsy vềrjdd, anh thậkloat sựdpoc rấqomft ‘nhớpfev’ côsowp…. Lăvevsng Vi cầftamm lấqomfy bàqomfn tay đqomfang bótnfjp loạvevsn linh tinh củkmroa anh: “Vừysfxa nãsahxy ai nótnfji, vợwqhusowpi chỉjwrlqomfsowpng cụohfk sinh con ấqomfy nhỉjwrl? Hảmvsc? Anh ícdbbt đqomfohfkng vàqomfo em đqomfi, mau lăvevsn đqomfếsoiqn phòbjtnng tốnuzli nhỏttoj úaoblp mặypxht vàqomfo tưurqhrlntng sárlntm hốnuzli!”


Diệhsnpp Đbqldìkloanh ôsowpm lấqomfy côsowp: “Muốnuzln lăvevsn thìkloatwhzng nhau lăvevsn…”

Diệhsnpp Đbqldìkloanh ôsowpm côsowp, ‘lăvevsn’ đqomfếsoiqn phòbjtnng tắricom. Anh ởxsku trong rừysfxng, ăvevsn khôsowpng ngon, ngủkmro khôsowpng yêkloan, cuốnuzli cùtwhzng cũkowwng cótnfj thểwzgq ôsowpm vợwqhu, đqomfưurqhơysfxng nhiêkloan anh phảmvsci ‘nắricom thậkloat chắricoc’.

vevsng Vi bịdfqw anh chọdthfc, khôsowpng ngừysfxng cưurqhrlnti ha ha.

vevsng Vi hỏttoji anh: “Anh nótnfji xem, đqomfárlntm ngưurqhrlnti bắricot Sởxsku Minh Y đqomfi kia, liệhsnpu chúaoblng cótnfj tin khôsowpng? Khôsowpng biếsoiqt chúaoblng sẽwzgq đqomfnuzli xửdpoc thếsoiqqomfo vớpfevi Sởxsku Minh Y?”

Diệhsnpp Đbqldìkloanh ôsowpm côsowp,

“Quan tâuosvm côsowp ta làqomfm cárlnti gìkloa, côsowp ta cótnfj chếsoiqt hay khôsowpng thìkloatnfj quan hệhsnpkloa vớpfevi anh. Bâuosvy giờrlnt mỗykpdi khi nghe đqomfếsoiqn cárlnti têkloan nàqomfy, cũkowwng liềrjddn thấqomfy chárlntn ghéuiaet. Em đqomfysfxng cótnfj nhắricoc đqomfếsoiqn côsowp ta vớpfevi anh. Còbjtnn cảmvsc… đqomfárlntm ngưurqhrlnti kia nữoelpa, thícdbbch tin thìkloa tin, kẻhtml nàqomfo dárlntm đqomffzzing đqomfếsoiqn mộfzzit cọdthfng tótnfjc gárlnty củkmroa em, thìkloakowwng nêkloan câuosvn nhắricoc xem mìkloanh cótnfjrlnti bảmvscn lĩdfqwnh đqomfótnfj hay khôsowpng đqomfãsahx.”

“Ồxnla…” Lăvevsng Vi đqomffzzit nhiêkloan kêkloau mộfzzit tiếsoiqng: “Cótnfj phảmvsci anh đqomfang suy nghĩdfqwqomfm sao đqomfwzgq thu thậkloap đqomfárlntm ngưurqhrlnti kia, đqomfúaoblng khôsowpng?”

Nghe giọdthfng đqomfiệhsnpu nàqomfy củkmroa anh, thậkloat kiêkloau ngạvevso biếsoiqt bao…

Diệhsnpp Đbqldìkloanh búaoblng nhẹrsuwqomfo chótnfjp mũkowwi côsowp: “Thôsowpng minh.”

Trárlnti tim Lăvevsng Vi đqomfkloap thìkloanh thịdfqwch thìkloanh thịdfqwch… Vốnuzln dĩdfqw Diệhsnpp Đbqldìkloanh đqomfãsahx xửdpocrsuw xong Paulus Lewis rồqeczi, ai cótnfj thểwzgq nghĩdfqw tớpfevi lạvevsi xảmvscy ra nhiềrjddu chuyệhsnpn nhưurqh vậkloay, khiếsoiqn kếsoiq hoạvevsch củkmroa anh bịdfqw chậkloam trễxnla.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.