Yêu Sâu Nặng: Đế Thiếu Âm Thầm Cưng Chiều Vợ

Chương 1086 : Ai cũng đừng nghĩ đẹp... Người người đều có phần.. (2)

    trước sau   
Nhózcoym dịqltkch: Thấwtgjt Liêexmpn Hoa.

hwcei Đqltkìlnhknh nhìlnhkn thấwtgjy Hàwytdn Yếjuprn, côhwcewtgjy đmzdhiesqt nhiêexmpn hénmoht lêexmpn: “Oa oa! Anh Yếjuprn củxhbla em... non thếjuprwytdy... nhìlnhkn giốziijng nhưtjln trai mưtjlndwcni támdhjm vậiyjpy!”

Peach bụxxmem mặqmuxt, cưtjlndwcni nózcoyi: “Nhờdwcn ámdhjo sơcdkd mi cảmwif đmzdhwtgjy...”

“Đqltkúkgilng đmzdhúkgilng!” Lôhwcei Đqltkìlnhknh nózcoyi: “Chọpjgan chiếjuprc ámdhjo sơcdkd mi nàwytdy rấwtgjt hợramip!”

Peach phồqnbong mũjupri nózcoyi: “Mìlnhknh chọpjgan cho anh ấwtgjy...”

“Ha ha...” Lôhwcei Đqltkìlnhknh cưtjlndwcni phámdhjexmpn, Lătwdqng Vi bồqnboi thêexmpm mộiesqt câpjgau: “Chịqltkjuprng mua cho chồqnbong chịqltk mộiesqt chiếjuprc, sắdpkup đmzdhưtjlnramic đmzdhưtjlna tớlnhki rồqnboi.”


“A?” Trong đmzdhkgilu Lôhwcei Đqltkìlnhknh “Ôsbsong” lêexmpn... Côhwcewtgjy nhanh chózcoyng ngẩygxung đmzdhkgilu lêexmpn lêexmpn nhìlnhkn chằkgilm chằkgilm vàwytdo Diệfxlep Đqltkìlnhknh: “Ha ha...” côhwcewtgjy lạqqbwi cưtjlndwcni lớlnhkn, vẻtnxg mặqmuxt đmzdhkgily cảmwifm thôhwceng nhìlnhkn Diệfxlep Đqltkìlnhknh, rồqnboi lạqqbwi quay sang nhìlnhkn Hàwytdn Yếjuprn.

“Ai nha trờdwcni ơcdkdi...” Lôhwcei Đqltkìlnhknh khôhwceng nhịqltkn đmzdhưtjlnramic kêexmpu to, nhìlnhkn Lătwdqng Vi nózcoyi: “Chịqltkpjgau, em cũjuprng mua cho chồqnbong em mộiesqt chiếjuprc, đmzdhưtjlnramic khôhwceng?”

twdqng Vi cho côhwcewtgjy ámdhjnh mắdpkut támdhjn thưtjlnibzvng “Chịqltk coi trọpjgang em “.

hwcei Đqltkìlnhknh đmzdhưtjlnramic khíiozzch lệfxle, vộiesqi vàwytdng gọpjgai đmzdhiệfxlen thoạqqbwi cho cửxixya hàwytdng kia.

Hoa Thiểpyuwu Kiềcdkdn: “...”

Anh ta nhìlnhkn Diệfxlep Đqltkìlnhknh vàwytdwytdn Yếjuprn, trong mắdpkut lộiesq ra vẻtnxgmdhjn hậiyjpn... mìlnhknh còqmuxn oan hơcdkdn so vớlnhki Đqltkiyjpu Nga! Trong lòqmuxng thầkgilm nózcoyi: “Cámdhjc anh đmzdhúkgilng làwytd kẻtnxg đmzdhexmpn! Hai ngưtjlndwcni đmzdhàwytdn ôhwceng trưtjlnibzvng thàwytdnh... mặqmuxc ámdhjo sơcdkd mi màwytdu hồqnbong, cũjuprng khôhwceng phảmwifi làwytd thằkgilng nhózcoyc mưtjlndwcni támdhjm mưtjlndwcni chíiozzn tuổuyhsi nữpjgaa... cámdhjc anh thíiozzch mặqmuxc ámdhjo màwytdu hồqnbong thìlnhk kệfxlemdhjc anh... sao còqmuxn kénmoho tôhwcei vàwytdo làwytdm gìlnhk?”

hwcei Đqltkìlnhknh nózcoyi chuyệfxlen đmzdhiệfxlen thoạqqbwi xong, Lătwdqng Vi đmzdhiesqt nhiêexmpn nózcoyi: “Khôhwceng thểpyuw đmzdhpyuw chồqnbong chúkgilng ta chiếjuprm hếjuprt chuyệfxlen tốziijt nàwytdy đmzdhưtjlnramic... mua cho cảmwif Tầkgiln Sinh vàwytdhwcei Tuấwtgjn đmzdhi.”

“Phốziijc —— ha ha...” Peach muốziijn cưtjlndwcni ngạqqbwo kiềcdkdu...”Khôhwceng phảmwifi làwytd lỗutbri củxhbla tôhwcei, đmzdhcdkdu làwytd do vầkgilng trătwdqng gâpjgay họpjgaa...”

hwcei Đqltkìlnhknh hơcdkdi khôhwceng dámdhjm...”Tíiozznh khíiozz củxhbla anh Sinh khôhwceng đmzdhưtjlnramic tốziijt lắdpkum, em sợrami anh ấwtgjy sẽcwaf đmzdhámdhjnh em, còqmuxn cảmwif anh trai em nữpjgaa... anh ấwtgjy sẽcwaf phámdhj hủxhbly em.”

twdqng Vi nózcoyi: “Sợramimdhji gìlnhk? Cózcoy chịqltk đmzdhâpjgay!”

Đqltkkgilu tiêexmpn làwytdtwdqng Vi gọpjgai đmzdhiệfxlen thoạqqbwi cho Kaya vàwytd Hạqqbw Tiểpyuwu Hi trưtjlnng cầkgilu ýfxle kiếjuprn củxhbla hai ngưtjlndwcni bọpjgan họpjga, Kaya hơcdkdi do dựqkxv, nózcoyi: “Đqltkưtjlnramic! Anh ấwtgjy dámdhjm khôhwceng mặqmuxc, tốziiji nay mìlnhknh sẽcwaf đmzdhpyuw cho anh ấwtgjy ngủxhbl trêexmpn sàwytdn nhàwytd!”

Hạqqbw Tiểpyuwu Hi hưtjlnng phấwtgjn kêexmpu lêexmpn: “Mìlnhknh muốziijn! Mìlnhknh muốziijn! Đqltkqmuxt cho mìlnhknh cảmwif chụxxmec cámdhji đmzdhi! Mìlnhknh sẽcwaf bảmwifo chồqnbong mìlnhknh mặqmuxc cảmwif thámdhjng liềcdkdn.”

“...” Hàwytdn Yếjuprn bàwytdy tỏqyqv: Chuyệfxlen nàwytdy khôhwceng liêexmpn quan gìlnhk đmzdhếjuprn tôhwcei.


“...” Diệfxlep Đqltkìlnhknh bàwytdy tỏqyqv: Ngưtjlndwcni anh em, chuyệfxlen nàwytdy đmzdhcdkdu từqqbw em màwytd ra.

Hoa Thiểpyuwu Kiềcdkdn làwytdm ra vẻtnxghwce tộiesqi, bàwytdy tỏqyqv: Đqltkcdkdu làwytd do cámdhjc anh làwytdm hưtjln tiểpyuwu Đqltkìlnhknh...

twdqng Vi cúkgilp đmzdhiệfxlen thoạqqbwi, Lôhwcei Đqltkìlnhknh hỏqyqvi côhwce: “Chịqltkpjgau, cózcoyexmpn đmzdhqmuxt luôhwcen cho Tứwwrc ca mộiesqt chiếjuprc khôhwceng? Tứwwrc ca, còqmuxn cảmwif Thiêexmpn Ma đmzdhcdkdu chưtjlna cózcoy.”

twdqng Vi lắdpkuc đmzdhkgilu: “Bọpjgan họpjga chưtjlna cózcoy vợrami, khôhwceng cózcoy ai làwytdm chủxhbl đmzdhưtjlnramic bọpjgan họpjga... Bọpjgan họpjga chắdpkuc chắdpkun sẽcwaf khôhwceng mặqmuxc.”

“Khụxxme —— “

Mấwtgjy ngưtjlndwcni đmzdhàwytdn ôhwceng ởibzv đmzdhózcoy đmzdhcdkdu say... Em nózcoyi nhưtjln vậiyjpy, cózcoypjgan nhắdpkuc đmzdhếjuprn cảmwifm thụxxme củxhbla mấwtgjy vịqltk “Vợrami quảmwifn nghiêexmpm “ bọpjgan anh khôhwceng?

kgilc Hạqqbw Tiểpyuwu Hi vàwytdhwcei Tuấwtgjn tớlnhki, ámdhjo sơcdkd mi đmzdhcdkdu đmzdhãepxc đmzdhưtjlnramic đmzdhưtjlna tớlnhki.

kgilc Lôhwcei Tuấwtgjn đmzdhi vàwytdo, nhìlnhkn thấwtgjy anh Đqltkìlnhknh củxhbla mìlnhknh mặqmuxc mộiesqt chiếjuprc ámdhjo sơcdkd mi màwytdu hồqnbong đmzdhi ra khỏqyqvi phòqmuxng thay đmzdhqnbo.

“Ôsbsoi mámdhj ơcdkdi —— Fucking! Mìlnhknh đmzdhi nhầkgilm phòqmuxng hảmwif?”

Anh ta lạqqbwi lui ra ngoàwytdi, đmzdhi vàwytdo trong lầkgiln nữpjgaa, kếjuprt quảmwif... anh Đqltkìlnhknh còqmuxn mặqmuxc chiếjuprc ámdhjo sơcdkd mi màwytdu hồqnbong đmzdhózcoy...

“Ai ta đmzdhi! Chuyệfxlen gìlnhk xảmwify ra? Mìlnhknh còqmuxn chưtjlna tỉomhbnh ngủxhbl?” Lôhwcei Tuấwtgjn dùxzdcng sứwwrcc dụxxmei mắdpkut, Diệfxlep Đqltkìlnhknh bìlnhknh tĩbksbnh đmzdhi tớlnhki bêexmpn cạqqbwnh gậiyjpt đmzdhkgilu vớlnhki anh ta, sau đmzdhózcoy, anh ta lạqqbwi nhìlnhkn thấwtgjy Hoa Thiểpyuwu Kiềcdkdn đmzdhi ra từqqbw phòqmuxng thay đmzdhqnbomdhjch vámdhjch...

juprng giốziijng vậiyjpy, mộiesqt chiếjuprc ámdhjo sơcdkd mi màwytdu hồqnbong.

“Ha ha ha ha ha —— dụxxmei… dụxxmei... Cózcoy phảmwifi mìlnhknh đmzdhang nằkgilm mộiesqng... xuâpjgan... hay khôhwceng? Sao hôhwcem nay mọpjgai ngưtjlndwcni đmzdhcdkdu mặqmuxc màwytdu hồqnbong?”

“Khụxxme ——” Hàwytdn Yếjuprn hắdpkung giọpjgang, bàwytdy tỏqyqv: Nơcdkdi nàwytdy còqmuxn cózcoy mộiesqt ngưtjlndwcni... Hàwytdn Yếjuprn đmzdhang ngồqnboi ởibzv trong gózcoyc tạqqbwo kiểpyuwu tózcoyc, thợramiwytdm tózcoyc che mấwtgjt ngưtjlndwcni ta anh, nêexmpn lúkgilc Lôhwcei Tuấwtgjn đmzdhi vàwytdo, khôhwceng nhìlnhkn thấwtgjy anh ta.

hwcei Tuấwtgjn vưtjlnơcdkdn cổuyhs nhìlnhkn qua chỗutbr anh ta bêexmpn kia, rồqnboi lậiyjpp tứwwrcc cưtjlndwcni to “Ha ha”! Anh ta vỗutbr bắdpkup đmzdhùxzdci, bỏqyqv đmzdhámdhj xuốziijng giếjuprng đmzdhwtgjt trêexmpu ghẹramio nózcoyi: “ Hôhwcem nay cámdhjc anh muốziijn làwytdm gìlnhk vậiyjpy? Muốziijn tụxxme họpjgap mấwtgjy kẻtnxgtwdqng nhătwdqng hảmwif?”

twdqng Vi cựqkxvc kỳqmux cảmwifm thôhwceng nhìlnhkn anh ta, thầkgilm nózcoyi trong lòqmuxng: “Anh đmzdhqqbwng nghĩbksb quámdhj đmzdhramip... anh cũjuprng cózcoy phầkgiln đmzdhwtgjy... khôhwceng chỉomhb mộiesqt chiếjuprc đmzdhâpjgau, cảmwif chụxxmec chiếjuprc đmzdhwtgjy...”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.