Yêu Sâu Nặng: Đế Thiếu Âm Thầm Cưng Chiều Vợ

Chương 1075 : Món quà đầu tiên (1)

    trước sau   
Nhóqlcrm dịdxqqch: Thấgjnbt Liêeajon Hoa.

Hoa Đitokàhxjpo nóqlcri: “Đitokqnyqp!” Phóqlcrng khoápuprng trảfmmy tiềwzrmn.

Nhâxxeon viêeajon mậkzmlp mờyndr nhápupry mắyvtyt vớolcmi cônarb: “Ai u…. Kho bạjzizc nhỏjlnu củiwgga bạjzizn trai cônarb đdxfkwzrmu do cônarb trônarbng coi nha… Cônarbpupri àhxjp, đdxfkàhxjpn ônarbng tốqlcrt nhưsdlt vậkzmly, sao cônarb dụwoeh dỗccrn đdxfkưsdltqnyqc?”

Hoa Đitokàhxjpo cong mônarbi, khônarbng nóqlcri lờyndri nàhxjpo. Hàhxjpn Yếeaihn đdxfkhejzt nhiêeajon nóqlcri: “Tiềwzrmn nàhxjpy làhxjp tiềwzrmn củiwgga cônarbgjnby, khônarbng phảfmmyi kho bạjzizc củiwgga tônarbi. Đitokâxxeoy làhxjpqlcrn quàhxjp đdxfkhibku tiêeajon cônarbgjnby tặqoyung tônarbi. Chúyxlxng tônarbi mớolcmi bắyvtyt đdxfkhibku lui tớolcmi.”

“Mẹqnyq ơjmexi…” Nhâxxeon viêeajon lạjzizi ngứrlmxa lòeoming rồitoki!

Hoa Đitokàhxjpo vùnacdi mặqoyut vàhxjpo ngựjaldc anh, thầhibkm nghĩsgnv, anh trai Yếeaihn àhxjp, sao anh thàhxjpnh thậkzmlt nhưsdlt vậkzmly… Ngưsdltyndri ta hỏjlnui cápupri gìrmng, anh liềwzrmn nóqlcri cápupri đdxfkóqlcr… Cũzlefng quápupr thàhxjpnh thậkzmlt rồitoki!


Mấgjnby nhâxxeon viêeajon cửkzmla hàhxjpng đdxfkwzrmu sắyvtyp đdxfkeajon rồitoki, lạjzizi giớolcmi thiệigpnu kiểsgnvu mớolcmi cho bọrxemn họrxem, Hoa Đitokàhxjpo khoápuprt tay nóqlcri: “Khônarbng mua, mua hai cápupri thônarbi, quàhxjp hoàhxjpn mỹiwgg khônarbng phảfmmyi ởrxem sốqlcrsdltqnyqng.”

narbrmngm thẻlnot, ápupro sơjmex mi vàhxjp ápupro choàhxjpng tổlergng cộhejzng 8098 đdxfkitokng, khăeaihn quàhxjpng làhxjp đdxfkitok tặqoyung kèjzizm ápupro sơjmex mi… Nhìrmngn qua, ngưsdltyndri cônarb liềwzrmn tăeaihng giápupr trịdxqq

Hoa Đitokàhxjpo khônarbng hềwzrm đdxfkau lòeoming, nhậkzmlp mậkzmlt mãpxzl, kýwzrmeajon. Hàhxjpn Yếeaihn thay ápupro sơjmex mi, mặqoyuc ápupro choàhxjpng dàhxjpi vàhxjpo ngưsdltyndri.

Hoa Đitokàhxjpo nóqlcri nhâxxeon viêeajon ủiwggi ápupro sơjmex mi xong thìrmng gửkzmli đdxfkếeaihn nhàhxjp. Hai ngưsdltyndri nắyvtym tay đdxfki siêeajou thịdxqq.

Đitokang đdxfki, Hoa Đitokàhxjpo đdxfkhejzt nhiêeajon đdxfkrlmxng lạjzizi, cônarb hỏjlnui Hàhxjpn Yếeaihn: “Tốqlcri nay… Anh ởrxem lạjzizi khônarbng?”

hxjpn Yếeaihn tỏjlnu vẻlnot rấgjnbt bìrmngnh tĩsgnvnh, nhưsdltng mặqoyut cóqlcr dấgjnbu hiệigpnu đdxfkjlnueajon…

Hoa Đitokàhxjpo cựjaldc kỳyxlx nghiêeajom túyxlxc nhìrmngn anh, Hàhxjpn Yếeaihn suy nghĩsgnv mộhejzt lúyxlxc, hỏjlnui cônarb: “Em muốqlcrn cho anh ởrxem lạjzizi khônarbng?”

“Muốqlcrn!” Hoa Đitokàhxjpo trảfmmy lờyndri rấgjnbt dứrlmxt khoápuprt.

Tim Hàhxjpn Yếeaihn sắyvtyp nhảfmmyy ra khỏjlnui lồitokng ngựjaldc rồitoki, mápupru sônarbi tràhxjpo khiếeaihn anh khônarbng thểsgnvhxjpo suy tíeajonh!

Anh cảfmmym thấgjnby anh sắyvtyp nổlerg, hơjmexi thởrxem thởrxem ra cóqlcr thểsgnvqlcrng đdxfkếeaihn 7000 đdxfkhejz C! Mápupru anh nhưsdlt dung nham trong trápupri đdxfkgjnbt, tựjalda nhưsdlt thoápuprng đdxfkhejzng mộhejzt cápupri làhxjpqlcr thểsgnv dẫwxlmn tớolcmi núyxlxi lửkzmla bùnacdng nổlerghxjp đdxfkhejzng đdxfkgjnbt!

pupru anh sônarbi tràhxjpo! Sônarbi tràhxjpo!

Hoa Đitokàhxjpo toénwzht miệigpnng cưsdltyndri vớolcmi anh: “Muốqlcrn nhìrmngn dápuprng vẻlnot anh mặqoyuc ápupro sơjmex mi màhxjpu hồitokng.”

qlcri xong, cônarb vui sưsdltolcmng bưsdltolcmc vàhxjpo cửkzmla hàhxjpng, mua hai bộhejz đdxfkitok ngủiwgghxjpu lam nhạjzizt cho Hàhxjpn Yếeaihn, còeomin cóqlcr quầhibkn vàhxjp ápupro trong giữpxzlgjnbm.


hxjpn Yếeaihn thởrxemzlefng khônarbng thểsgnv thởrxem nữpxzla, anh sắyvtyp nổlerg! Cônarb mua nhiềwzrmu nhưsdlt vậkzmly làhxjp muốqlcrn giữpxzl anh lạjzizi bao nhiêeajou? Trờyndri ạjziz!

hxjpn Yếeaihn muốqlcrn ởrxem lạjzizi nhàhxjpnarb, thậkzmlt ra… Anh khônarbng tíeajonh đdxfkwoehng vàhxjpo cônarb.

Anh hiểsgnvu tìrmngnh hìrmngnh thâxxeon thểsgnv chíeajonh anh. Anh đdxfkếeaihn tìrmngm cônarb, khônarbng phảfmmyi muốqlcrn phápuprt sinh quan hệigpn vớolcmi cônarb

hxjphxjp muốqlcrn cho cônarb mộhejzt tưsdltơjmexng lai tốqlcrt đdxfkqnyqp nhấgjnbt. Anh muốqlcrn cho cônarb tấgjnbt cảfmmy củiwgga anh, đdxfksgnvnarb nửkzmla đdxfkyndri sau khônarbng cầhibkn cốqlcr gắyvtyng phấgjnbn đdxfkgjnbu vẫwxlmn cóqlcr thểsgnv khônarbng lo ápupro cơjmexm. Cho dùnacd anh rờyndri xa cônarb, cônarbzlefng cóqlcr thểsgnv sốqlcrng rấgjnbt tốqlcrt, thậkzmlm chíeajonarb muốqlcrn nuônarbi mưsdltyndri mấgjnby tiểsgnvu bạjzizch kiểsgnvm, tùnacdy ýwzrm phung phíeajozlefng đdxfkiwgg đdxfksgnvnarb sốqlcrng mấgjnby đdxfkyndri.

hxjpn Yếeaihn mặqoyuc cônarb mua đdxfkitok.

Hoa Đitokàhxjpo càhxjp thẻlnot, xápuprch đdxfkitok, hơjmexi khóqlcr xửkzmlqlcri: “Nhữpxzlng quầhibkn ápupro mớolcmi nàhxjpy đdxfkwzrmu phảfmmyi giặqoyut mớolcmi mặqoyut đdxfkưsdltqnyqc, tốqlcri nay anh khônarbng cóqlcr đdxfkitok mặqoyuc, làhxjpm sao đdxfkâxxeoy?”

hxjpn Yếeaihn ônarbn hòeomia nhìrmngn cônarb, nóqlcri: “Tốqlcri nay cóqlcr thểsgnv khônarbng mặqoyuc.”

Hoa Đitokàhxjpo trợqnyqn to mắyvtyt nhìrmngn anh, anh thảfmmyn nhiêeajon nhìrmngn cônarb, giốqlcrng nhưsdltxxeou kinh hãpxzli thếeaih tụwoehc vừzlefa rồitoki khônarbng phảfmmyi từzlef miệigpnng anh.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.