Xuyên Việt Chi Miễn Vi Kỳ Nam

Chương 211 : Viên viên mãn mãn lưu lạc ký (3)

    trước sau   
“Lêulvon xe đfnanuổfnani theo!” Lụtvndc Vâvairn Chiêulvou hôbgsk.

bgski Duệncyavairn nhăevfpn màiylry, xe hơwzrgi nhấshjet đfnanwzrgnh chạzmsjy nhanh hơwzrgn nhóvrhic, muốulvon cắtbgxt đfnanbgski họqcgw chỉmvnzvrhi

Nhóvrhic xoay ngưvtyjolbyi chạzmsjy trởsirj vềsvhi, trưvtyjwobxc khi ba ngưvtyjolbyi Lụtvndc Vâvairn Chiêulvou lêulvon xe hơwzrgi, phi nhanh sang đfnanwzrgnh trụtvnd từcuzhng ngưvtyjolbyi, rồncyai làiylrm mộruogt mặfqxat quỷwzrg vớwobxi cảyftr bọqcgwn, mang theo Kim Mao chuồncyan mấshjet.

Lụtvndc Vâvairn Chiêulvou khôbgskng sao đfnanruogng đfnanqzsmy đfnanưvtyjdbzmc, hai mắtbgxt trợdbzmn lêulvon “Đkmkxncyat mợdbzm! Sao tôbgski khôbgskng cửxzgi đfnanruogng đfnanưvtyjdbzmc?”

“Tôbgski cũwhlxng vậqzsmy!” Trưvtyjơwzrgng Tửxzgi Hiêulvon cũwhlxng kinh hôbgsk “Mábpsf! Chẳsckgng lẽvair chúsecqng ta bịwzrg đfnaniểvdkcm huyệncyat?” <!-- 300x250 3 --> (adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({}); Tôbgskn Đkmkxìhwxtnh mấshjep mábpsfy môbgski “Choábpsfng! Khôbgskng thểvdkciylro — phảyftri đfnandskkng bao lâvairu?”

Lụtvndc Vâvairn Chiêulvou phảyftrn ứdskkng trưvtyjwobxc nhấshjet “Nàiylry cậqzsmu bésecq, nàiylry! Mau thảyftr chúsecqng tôbgski ta.”


Xa xa truyềsvhin đfnanếpjian tiếpjiang trẻdtcf con cưvtyjolbyi vui khi ngưvtyjolbyi gặfqxap hoạzmsj “Hìhwxthwxt! Yêulvon tâvairm, mưvtyjolbyi hai canh giờolby sau làiylrvrhi thểvdkc cửxzgi đfnanruogng!”

Trưvtyjơwzrgng Tửxzgi Hiêulvon buồncyan bựulvoc hỏwzrgi: “Mưvtyjolbyi hai canh giờolbyiylr bao lâvairu?” Tôbgskn Đkmkxìhwxtnh khôbgskng chắtbgxc lắtbgxm: “Mưvtyjolbyi hai giờolby?”

“Làiylr hai mưvtyjơwzrgi bốulvon giờolby!” Lụtvndc Vâvairn Chiêulvou nhìhwxtn mặfqxat trờolbyi chóvrhii chang trêulvon đfnanmvnznh đfnancunpu, khóvrhie miệncyang giậqzsmt giậqzsmt “Chúsecqng ta phảyftri đfnandskkng đfnanâvairy phơwzrgi nắtbgxng suốulvot àiylr?”

Hai ngưvtyjolbyi kia mặfqxat màiylry khổfnan sởsirj, nhìhwxtn ngưvtyjolbyi qua đfnanưvtyjolbyng tòkldnkldn đfnanang vâvairy quanh xem, khôbgskng cóvrhi hứdskkng trảyftr lờolbyi vấshjen đfnansvhi củfgera hắtbgxn.

Lụtvndc Vâvairn Chiêulvou nóvrhii vớwobxi mộruogt thanh niêulvon tuổfnani xấshjep xỉmvnzhwxtnh: “Ngưvtyjolbyi anh em nàiylry, chúsecqng tôbgski khôbgskng đfnanruogng đfnanqzsmy đfnanưvtyjdbzmc, cóvrhi thểvdkc nhờolby anh lấshjey di đfnanruogng củfgera tôbgski ra, giúsecqp tôbgski gọqcgwi mộruogt cuộruogc khôbgskng?”

Ngưvtyjolbyi trẻdtcf tuổfnani nọqcgw nhìhwxtn lưvtyjwobxt qua ba ngưvtyjolbyi, khôbgskng tin “Cóvrhi phảyftri cábpsfc anh đfnanang cóvrhi tiếpjiat mụtvndc đfnanùwhlxa giỡjgzmn gìhwxthwxt khôbgskng, đfnanvdkc thu phảyftrn ứdskkng khábpsfc nhau củfgera ngưvtyjolbyi trêulvon đfnanưvtyjolbyng?”

Anh suy nghĩtbgx nhiềsvhiu quábpsf. Lụtvndc Vâvairn Chiêulvou bấshjet đfnantbgxc dĩtbgxvrhii: “Chúsecqng tôbgski thậqzsmt sựulvo khôbgskng thểvdkc đfnanruogng đfnanqzsmy, làiylr bịwzrg đfnaniểvdkcm huyệncyat. Làiylrm phiềsvhin anh giúsecqp mộruogt tay.”

“Đkmkxiểvdkcm huyệncyat?” Mộruogt côbgskbpsfi khôbgskng tin, cưvtyjolbyi nhạzmsjo “Hổfnanng đfnanùwhlxa chứdskk? Giờolbyiylr thờolbyi nàiylro rồncyai? Anh cho rằlrsang đfnanang đfnanóvrhing phim võfyoa hiệncyap àiylr?”

Trưvtyjơwzrgng Tửxzgi Hiêulvon cóvrhi chúsecqt vôbgsk lựulvoc “Mỹzmsj nữlrsa, coi nhưvtyj chúsecqng tôbgski đfnanùwhlxa giỡjgzmn cũwhlxng đfnanưvtyjdbzmc. Giúsecqp mộruogt tay nhésecq?”

Hiệncyan tạzmsji xãvtyj hộruogi nhiềsvhiu lừcuzha đfnanyftro nhưvtyj vậqzsmy, lỡjgzm nhưvtyjmvnznh bẫcunpy thìhwxt toi. Côbgskbpsfi do dựulvo chốulvoc lábpsft, vẫcunpn xoay ngưvtyjolbyi bỏwzrg đfnani.

Ádfhfnh mắtbgxt mong mỏwzrgi củfgera Lụtvndc Vâvairn Chiêulvou dồncyan lêulvon ngưvtyjolbyi trẻdtcf tuổfnani kia.

Ngưvtyjolbyi trẻdtcf tuổfnani dừcuzhng mộruogt chúsecqt, xoay ngưvtyjolbyi đfnani “Tôbgski nhớwobx ra mìhwxtnh còkldnn cóvrhi việncyac.”

Lụtvndc Vâvairn Chiêulvou: “…”


bgski Duệncyavairn đfnanãvtyj chuồncyan xa nhớwobx lạzmsji dábpsfng đfnandskkng yêulvon kỳulvo quábpsfi củfgera ba ngưvtyjolbyi nọqcgw thìhwxt khôbgskng nhịwzrgn đfnanưvtyjdbzmc cưvtyjolbyi, đfnanncyang thờolbyi cũwhlxng ýpywi thứdskkc đfnanưvtyjdbzmc Kim Mao dùwhlx đfnanãvtyj thu nhỏwzrg vẫcunpn khiếpjian ngưvtyjolbyi chúsecq ýpywi.

“Kim Mao, cóvrhi thểvdkc thu nhỏwzrgwzrgn nữlrsaa khôbgskng?”

Kỳulvo thậqzsmt cũwhlxng làiylr bởsirji Tầcunpn Miễbrehn, Lôbgski Thiếpjiat quábpsf cẩehcnn thậqzsmn, lo lắtbgxng hai đfnandskka nhỏwzrgsirj trưvtyjwobxc mặfqxat ngưvtyjolbyi ngoàiylri xuấshjet ra linh quyếpjiat, dẫcunpn ngưvtyjolbyi hoàiylri nghi, nêulvon chỉmvnz dạzmsjy hai đfnandskka nhỏwzrgbpsfch luyệncyan hoábpsf linh khímvnz thàiylrnh châvairn nguyêulvon, màiylr khôbgskng dạzmsjy chúsecqng sửxzgi dụtvndng cábpsfc loạzmsji linh quyếpjiat. Nếpjiau khôbgskng, chỉmvnz cầcunpn Lôbgski Duệncyavairn dùwhlxng linh quyếpjiat biếpjian thâvairn liềsvhin cóvrhi thểvdkc nguỵgifc trang Kim Mao thàiylrnh dábpsfng vẻdtcf khábpsfc.

Kim Mao lắtbgxc lắtbgxc đfnancunpu, đfnandskkng thẳsckgng dậqzsmy, hai chi trưvtyjwobxc làiylrm mộruogt đfnanruogng tábpsfc.

bgski Duệncyavairn hỏwzrgi: “Ýyftr ngưvtyjơwzrgi làiylr, ngưvtyjơwzrgi cầcunpn linh khímvnz, bằlrsang khôbgskng khôbgskng làiylrm đfnanưvtyjdbzmc?”

Kim Mao gậqzsmt gậqzsmt đfnancunpu.

Hai mắtbgxt Lôbgski Duệncyavairn sábpsfng lêulvon, dẫcunpn Kim Mao đfnanếpjian mộruogt chỗmujm vắtbgxng vẻdtcf, thábpsfo ngọqcgwc bộruogi trêulvon cổfnan xuốulvong. Đkmkxâvairy làiylr linh khímvnzvtyjo cha luyệncyan chếpjia cho nhóvrhic, bêulvon trong đfnanulvong linh khímvnz bịwzrg ábpsfp súsecqc, tiệncyan cho nhóvrhic tu luyệncyan mọqcgwi lúsecqc mọqcgwi nơwzrgi.

Kim Mao tứdskkc thìhwxt ngậqzsmm lấshjey ngọqcgwc bộruogi, sau mộruogt lúsecqc lâvairu, thâvairn thểvdkc thu nhỏwzrg lạzmsji, đfnanếpjian khi bằlrsang mộruogt con mèbuajo trưvtyjsirjng thàiylrnh thìhwxt dừcuzhng.

“Kim Mao, ngưvtyjơwzrgi giỏwzrgi quábpsf!” Lôbgski Duệncyavairn hàiylri lòkldnng biểvdkcu dưvtyjơwzrgng mộruogt câvairu, đfnaneo ngọqcgwc bộruogi lêulvon lạzmsji, cưvtyjolbyi tủfgerm tỉmvnzm ôbgskm nóvrhiiylro lòkldnng.

bgski Duệncyavairn khôbgskng hềsvhi biếpjiat khắtbgxp nơwzrgi trong thếpjia giớwobxi nàiylry đfnansvhiu cóvrhi camera. Cũwhlxng may gầcunpn đfnanóvrhi khôbgskng cóvrhi chiếpjiac camera nàiylro.

bgski Duệncyavairn ôbgskm Kim Mao, bưvtyjwobxc nhanh vềsvhi trưvtyjwobxc, theo mùwhlxi thơwzrgm đfnani vàiylro mộruogt cửxzgia hàiylrng KFC, hímvnzt hưvtyjơwzrgng vịwzrgulvo ngưvtyjolbyi, âvairm thầcunpm nuốulvot nưvtyjwobxc miếpjiang.

Nhóvrhic nhìhwxtn quanh mộruogt vòkldnng, ábpsfnh mắtbgxt dừcuzhng ởsirj mộruogt ngưvtyjolbyi đfnanàiylrn bàiylr tuổfnani khoảyftrng năevfpm mưvtyjơwzrgi. Vẻdtcf mặfqxat hòkldna nhãvtyj, ábpsfnh mắtbgxt hiềsvhin từcuzh, dịwzrgu dàiylrng nóvrhii gìhwxt đfnanóvrhi vớwobxi bésecq trai bêulvon cạzmsjnh.

bgski Duệncyavairn chỉmvnznh lạzmsji vạzmsjt ábpsfo, ôbgskm Kim Mao đfnani qua.


“Bàiylr ơwzrgi!”

Ngưvtyjolbyi đfnanàiylrn bàiylrwzrgi sửxzging sốulvot, ôbgskn hòkldna hỏwzrgi: “Cóvrhi chuyệncyan gìhwxt àiylr?”

bgski Duệncyavairn xấshjeu hổfnanvtyjolbyi cưvtyjolbyi “Bàiylr ơwzrgi, chábpsfu đfnanóvrhii bụtvndng, nhưvtyjng khôbgskng cóvrhi tiềsvhin trong ngưvtyjolbyi. Nếpjiau chábpsfu giúsecqp đfnanưvtyjdbzmc bàiylr mộruogt chuyệncyan cấshjep bábpsfch, bàiylrvrhi thểvdkc mờolbyi chábpsfu ăevfpn cábpsfi nàiylry khôbgskng…”

bgskm nay Vưvtyjơwzrgng Lan đfnanfqxac biệncyat dẫcunpn chábpsfu nộruogi đfnani ăevfpn KFC, nàiylro ngờolby gặfqxap đfnanưvtyjdbzmc mộruogt đfnandskka nhỏwzrg thúsecq vịwzrg thếpjiaiylry, đfnanábpsfnh giábpsf trêulvon dưvtyjwobxi đfnandskka nhỏwzrg, ábpsfnh mắtbgxt đfnanyftro qua trang sứdskkc ngọqcgwc thạzmsjch thưvtyjdbzmng hạzmsjng trêulvon ngưvtyjolbyi nhóvrhic, cưvtyjolbyi nóvrhii: “Dábpsfng vẻdtcf chábpsfu rấshjet đfnanbuajp nha. Đkmkxưvtyjdbzmc, chábpsfu nóvrhii thửxzgi xem, mộruogt đfnandskka bésecq nhưvtyj chábpsfu cóvrhi thểvdkc giúsecqp bàiylr việncyac cấshjep bábpsfch gìhwxt?”

Đkmkxdskka nhỏwzrgulvon cạzmsjnh bàiylriylr ngưvtyjolbyi ngồncyai gầcunpn đfnanóvrhi đfnansvhiu hiếpjiau kỳulvo nhìhwxtn sang.

Trêulvon mặfqxat Lôbgski Duệncyavairn lộruog vẻdtcf kiêulvou ngạzmsjo, nhìhwxtn chằlrsam chằlrsam gưvtyjơwzrgng mặfqxat Vưvtyjơwzrgng Lan mộruogt lábpsft, dòkldn hỏwzrgi: “Thâvairn thểvdkc củfgera bàiylrvrhi phảyftri khôbgskng đfnanưvtyjdbzmc khoẻdtcf khôbgskng?”

vtyjơwzrgng Lan ngẩehcnn ra “Chábpsfu nhìhwxtn ra từcuzh sắtbgxc mặfqxat củfgera bàiylr ưvtyj?”

bgski Duệncyavairn rấshjet thôbgskng minh, từcuzh khi xuấshjet hiệncyan ởsirj thếpjia giớwobxi nàiylry đfnanếpjian giờolby, nhóvrhic phábpsft hiệncyan khôbgskng ngưvtyjolbyi nàiylro cóvrhievfpng lưvtyjdbzmng trong cơwzrg thểvdkc, bởsirji vậqzsmy càiylrng thêulvom cẩehcnn thậqzsmn, khôbgskng thểvdkcvrhii mìhwxtnh nghe ra từcuzh nhịwzrgp hôbgsk hấshjep vàiylr nhịwzrgp tim, chỉmvnzvrhii: “Đkmkxúsecqng ạzmsj. Bàiylrvrhi thểvdkc đfnanvdkc chábpsfu bắtbgxt mạzmsjch thửxzgi mộruogt lầcunpn khôbgskng?”

vtyjơwzrgng Lan chỉmvnz cho làiylr cậqzsmu bésecq nghịwzrgch ngợdbzmm, khôbgskng đfnanvdkc ýpywi, gậqzsmt gậqzsmt đfnancunpu, vưvtyjơwzrgn tay.

bgski Duệncyavairn đfnanfqxat ngóvrhin tay lêulvon mạzmsjch củfgera bàiylr, lábpsft sau buôbgskng tay bàiylr ra “Cóvrhi phảyftri bàiylr thưvtyjolbyng xuyêulvon thấshjey tứdskkc ngựulvoc, thởsirj dốulvoc, khóvrhi thởsirjiylr ho khan? Đkmkxfqxac biệncyat trởsirj nặfqxang vàiylro ban đfnanêulvom vàiylr rạzmsjng sábpsfng.”

vtyjơwzrgng Lan cảyftr kinh, nhấshjet thờolbyi sinh nghi. Bàiylr khôbgskng tin mộruogt đfnandskka nhỏwzrg bảyftry tábpsfm tuổfnani màiylrvrhi y thuậqzsmt cao minh nhưvtyj vậqzsmy, lậqzsmp tứdskkc nghĩtbgxvrhi thểvdkciylr ngưvtyjolbyi lớwobxn trong nhàiylr đfnandskka nhỏwzrg quen biếpjiat bàiylr, đfnandskka nhỏwzrg nghe đfnanưvtyjdbzmc tìhwxtnh trạzmsjng củfgera bàiylr từcuzh chỗmujm ngưvtyjolbyi lớwobxn rồncyai cốulvo ýpywi đfnanùwhlxa giỡjgzmn vớwobxi bàiylr, thậqzsmm chímvnzvrhi khảyftrevfpng ngưvtyjolbyi lớwobxn sau lưvtyjng đfnandskka nhỏwzrg từcuzhng đfnaniềsvhiu tra vềsvhiiylr.

iylrkldnn chưvtyja kịwzrgp đfnanábpsfp lờolbyi, bésecq trai bêulvon cạzmsjnh liềsvhin liêulvon tụtvndc gậqzsmt đfnancunpu “Đkmkxúsecqng rồncyai đfnanúsecqng rồncyai, anh thậqzsmt lợdbzmi hạzmsji.”

bgski Duệncyavairn nhìhwxtn ra bàiylrshjey đfnanang nghi ngờolby, cóvrhi chúsecqt bấshjet đfnantbgxc dĩtbgx, trêulvon mặfqxat lạzmsji khôbgskng biểvdkcu hiệncyan gìhwxt “Chábpsfu thậqzsmt sựulvo nhìhwxtn ra từcuzh mạzmsjch tưvtyjdbzmng củfgera bàiylr.”


Mộruogt thanh niêulvon trẻdtcf tuổfnani dadẻdtcf trắtbgxng nõfyoan nhìhwxtn nhìhwxtn sắtbgxc mặfqxat Vưvtyjơwzrgng Lan, tòkldnkldn hỏwzrgi: “Chẳsckgng lẽvair đfnandskka bésecqvrhii đfnanúsecqng rồncyai ạzmsj?”

vtyjơwzrgng Lan gậqzsmt đfnancunpu, nghi ngờolby trong lòkldnng vẫcunpn chưvtyja tan.

Thanh niêulvon trẻdtcf tuổfnani đfnanábpsfnh giábpsfbgski Duệncyavairn mộruogt lábpsft, trong lòkldnng chợdbzmt đfnanruogng, vưvtyjơwzrgn tay cưvtyjolbyi nóvrhii: “Em trai, cũwhlxng xem mạzmsjch cho anh đfnani? Nếpjiau em nóvrhii đfnanúsecqng, anh sẽvair mờolbyi em vàiylr thúsecqvtyjng củfgera em ăevfpn KFC, ăevfpn tớwobxi no mớwobxi thôbgski.”

bgski Duệncyavairn gậqzsmt đfnancunpu, sau khi bắtbgxt mạzmsjch, tựulvo tin nóvrhii: “Anh cóvrhi chứdskkng tim đfnanqzsmp nhanh, lúsecqc phábpsft bệncyanh tim đfnanqzsmp nhanh vàiylr loạzmsjn nhịwzrgp, khóvrhi thởsirj, ngựulvoc đfnanau, thậqzsmm chímvnz ho ra mábpsfu.” Chứdskkng tim đfnanqzsmp nhanh nàiylry chẳsckgng khábpsfc nàiylro bệncyanh tim hiệncyan đfnanzmsji.

Thanh niêulvon trẻdtcf tuổfnani vừcuzha mừcuzhng vừcuzha sợdbzm “Nhóvrhic nóvrhii đfnanúsecqng chóvrhic! Tiểvdkcu quỷwzrgiylry thậqzsmt sựulvo nhìhwxtn ra đfnanưvtyjdbzmc đfnanóvrhi!”

Nhữlrsang ngưvtyjolbyi khábpsfch khábpsfc nhịwzrgn khôbgskng đfnanưvtyjdbzmc hoàiylri nghi thanh niêulvon trẻdtcf tuổfnani nàiylry làiylr phưvtyjolbyng lừcuzha đfnanyftro, khinh thưvtyjolbyng liếpjiac xésecqo.

Thanh niêulvon trẻdtcf tuổfnani lạzmsji khôbgskng chúsecq ýpywi, truy vấshjen Lôbgski Duệncyavairn “Anh mớwobxi bịwzrg bệncyanh tim sau nàiylry, cóvrhibpsfch chữlrsaa trịwzrg tậqzsmn gốulvoc khôbgskng?”

bgski Duệncyavairn nghĩtbgx nghĩtbgx “Cha tôbgski cóvrhi thểvdkc trịwzrg. Y thuậqzsmt củfgera tôbgski còkldnn chưvtyja họqcgwc đfnanếpjian nơwzrgi đfnanếpjian chốulvon.”

“Thậqzsmt àiylr?” Thanh niêulvon trẻdtcf tuổfnani kímvnzch đfnanruogng hỏwzrgi.

bgski Duệncyavairn bấshjet đfnantbgxc dĩtbgx “Tôbgski lừcuzha anh làiylrm gìhwxt?”

Thanh niêulvon trẻdtcf tuổfnani lậqzsmp tứdskkc hỏwzrgi: “Hiệncyan cha nhóvrhic đfnanang ởsirj đfnanâvairu?”

bgski Duệncyavairn khoanh tay ôbgskm ngựulvoc “Anh từcuzhng nóvrhii, nếpjiau tôbgski nóvrhii đfnanúsecqng sẽvair mờolbyi tôbgski vàiylr Kim Mao ăevfpn KFC.”

“Anh sẽvair giữlrsa lờolbyi màiylr, đfnani thôbgski, em muốulvon ăevfpn cábpsfi gìhwxt.” Thanh niêulvon trẻdtcf tuổfnani đfnandskkng lêulvon, nắtbgxm lấshjey tay nhóvrhic.


bgski Duệncyavairn nhìhwxtn hìhwxtnh vẽvair rấshjet thậqzsmt trêulvon hìhwxtnh quảyftrng cábpsfo, bụtvndng càiylrng thêulvom đfnanóvrhii. Tầcunpn Miễbrehn từcuzhng dạzmsjy nhóvrhic chữlrsa giảyftrn thểvdkc, chữlrsa viếpjiat bêulvon trêulvon khôbgskng thểvdkcvairy ábpsfp lựulvoc cho nhóvrhic, khôbgskng chúsecqt khábpsfch khímvnzvrhii: “Mấshjey móvrhin trêulvon hìhwxtnh nàiylry, mỗmujmi móvrhin mộruogt phầcunpn.” Vừcuzha nóvrhii, vừcuzha thầcunpm chúsecq ýpywi sắtbgxc mặfqxat ngưvtyjolbyi thanh niêulvon.

Ngưvtyjolbyi thanh niêulvon mặfqxat khôbgskng đfnanfnani sắtbgxc, gọqcgwi phầcunpn ăevfpn theo lờolbyi nhóvrhic rồncyai trảyftr tiềsvhin.

bgski Duệncyavairn đfnanãvtyj sớwobxm thấshjey cóvrhi ngưvtyjolbyi rửxzgia tay tạzmsji bồncyan rửxzgia tay trong góvrhic khuấshjet “Tôbgski đfnani rửxzgia tay trưvtyjwobxc.”

‘Vòkldni nưvtyjwobxc cảyftrm ứdskkng’ làiylr ýpywihwxt thìhwxt nhóvrhic khôbgskng rõfyoa, thấshjey ngưvtyjolbyi khábpsfc đfnanfqxat tay ởsirj phímvnza dưvtyjwobxi vòkldni, nưvtyjwobxc liềsvhin chảyftry ra, bèbuajn họqcgwc theo, trong lòkldnng chậqzsmc chậqzsmc nóvrhii lạzmsj ghêulvo, trêulvon mặfqxat lạzmsji bìhwxtnh thảyftrn vôbgskwhlxng.

Trởsirj lạzmsji vịwzrg trímvnzwhlx, ngưvtyjolbyi thanh niêulvon trẻdtcf tuổfnani đfnanãvtyj ngồncyai ởsirjvrhi, Lôbgski Duệncya gọqcgwi cábpsfnh gàiylr giòkldnn cay, hamburger, khoai tâvairy chiêulvon… chậqzsmt nímvnzch hai cábpsfi bàiylrn ăevfpn.

Khiếpjian Lôbgski Duệncyavairn bấshjet ngờolbyiylrvtyjơwzrgng Lan vẫcunpn còkldnn ởsirj đfnanâvairy.

“Cábpsfm ơwzrgn.” Lôbgski Duệncyavairn nóvrhii cábpsfm ơwzrgn vớwobxi ngưvtyjolbyi thanh niêulvon xong, cầcunpm đfnanùwhlxi gàiylrulvon gặfqxam. Nhóvrhic đfnanwzrgnh rờolbyi khỏwzrgi đfnanâvairy rồncyai mớwobxi đfnanúsecqt Kim Mao ăevfpn, trábpsfnh làiylrm bẩehcnn sàiylrn nhàiylr.

Thanh niêulvon trẻdtcf tuổfnani cưvtyjolbyi nóvrhii: “Đkmkxcuzhng khábpsfch sao. Anh têulvon làiylrvairm Phong, hiệncyan cóvrhi thểvdkc hỏwzrgi cha nhóvrhic ởsirj đfnanâvairu chưvtyja?”

Lầcunpn nàiylry Lôbgski Duệncyavairn sảyftrng khoábpsfi đfnanábpsfp “Tôbgski bịwzrg lạzmsjc vớwobxi cha nêulvon mớwobxi khôbgskng cóvrhi tiềsvhin mua đfnanncya ăevfpn.”

vairm Phong muốulvon nóvrhii lạzmsji thôbgski, do dựulvo thậqzsmt lâvairu, hỏwzrgi: “Cha em thậqzsmt sựulvo trịwzrg dứdskkt bệncyanh củfgera anh àiylr?”

bgski Duệncyavairn gậqzsmt đfnancunpu “Đkmkxưvtyjơwzrgng nhiêulvon! Từcuzhng cóvrhi ngưvtyjolbyi trúsecqng mộruogt loạzmsji đfnanruogc lạzmsj, cábpsfc đfnanzmsji phu danh tiếpjiang nhấshjet khắtbgxp thiêulvon hạzmsjwhlxng khôbgskng thểvdkc giảyftri đfnanruogc, song cuốulvoi cùwhlxng vẫcunpn bịwzrg cha tôbgski giảyftri đfnanưvtyjdbzmc.”

vairm Phong hăevfpng hábpsfi nóvrhii: “Em nhớwobx sốulvo đfnaniệncyan thoạzmsji củfgera cha em khôbgskng? Anh cho em mưvtyjdbzmn di đfnanruogng, em cóvrhi thểvdkc gọqcgwi đfnaniệncyan cho ôbgskng ấshjey.”

bgski Duệncyavairn mấshjep mábpsfy môbgski “Khôbgskng cóvrhi.”

vairm Phong chưvtyja từcuzh bỏwzrg ýpywi đfnanwzrgnh “Nhàiylr em ởsirj đfnanâvairu? Anh đfnanưvtyja em vềsvhi.”

“Nhàiylrbgski…” Lôbgski Duệncyavairn im lặfqxang thởsirjiylri. Nhàiylr nhóvrhic đfnanưvtyjơwzrgng nhiêulvon làiylrsirj thôbgskn Thanh Sơwzrgn, nhưvtyjng nơwzrgi nàiylry đfnanâvairu đfnanâvairu cũwhlxng làiylr nhàiylr cao tầcunpng, rõfyoaiylrng khôbgskng cùwhlxng mộruogt thếpjia giớwobxi vớwobxi nhàiylr nhóvrhic, dùwhlxvrhii đfnanwzrga đfnaniểvdkcm cho ngưvtyjolbyi nàiylry, anh ta cũwhlxng khôbgskng thểvdkc đfnanưvtyja nhóvrhic vềsvhi đfnanưvtyjdbzmc.

vairm Phong chỉmvnz cho làiylr đfnandskka nhỏwzrgvrhi ýpywi cảyftrnh giábpsfc mìhwxtnh, thửxzgi hỏwzrgi: “Hay làiylr anh dẫcunpn em đfnanếpjian cụtvndc cảyftrnh sábpsft, đfnanvdkc cảyftrnh sábpsft đfnanưvtyja em vềsvhi nhàiylr?”

bgski Duệncyavairn liêulvon tụtvndc lắtbgxc đfnancunpu “Khôbgskng cầcunpn, cábpsfm ơwzrgn. Cha vàiylrvtyjo cha nhấshjet đfnanwzrgnh sẽvair tớwobxi tìhwxtm tôbgski.”

vairm Phong bóvrhi tay, đfnanàiylrnh hỏwzrgi thẳsckgng: “Nếpjiau anh muốulvon mờolbyi cha em chữlrsaa bệncyanh cho anh, anh nêulvon làiylrm thếpjiaiylro mớwobxi tìhwxtm đfnanưvtyjdbzmc ôbgskng ấshjey?”

bgski Duệncyavairn biếpjiat cábpsfch tốulvot nhấshjet làiylrvairm Phong dẫcunpn nhóvrhic đfnani theo, nhưvtyjng khôbgskng cầcunpn đfnanbpsfn cũwhlxng biếpjiat, nếpjiau thậqzsmt nóvrhii vậqzsmy Lâvairm Phong sẽvair hoàiylri nghi nhóvrhic muốulvon lừcuzha ăevfpn uốulvong. Nhóvrhic nghĩtbgx nghĩtbgx, nóvrhii: “Cha tôbgski từcuzhng nóvrhii, tímvnzch thủfgery chi âvairn, dũwhlxng tuyềsvhin tưvtyjwobxng bábpsfo(1). Anh mờolbyi tôbgski vàiylr Kim Mao ăevfpn cơwzrgm, tôbgski nhấshjet đfnanwzrgnh sẽvairbpsfo đfnanábpsfp lạzmsji anh. Chờolby cha vàiylrvtyjo cha tìhwxtm đfnanưvtyjdbzmc tôbgski, tôbgski sẽvair đfnanvdkc lạzmsji mộruogt tờolby giấshjey tạzmsji cửxzgia hàiylrng nàiylry ghi đfnanwzrga chỉmvnz cụtvnd thểvdkc hoặfqxac sốulvo đfnaniệncyan thoạzmsji. Nếpjiau anh tin lờolbyi củfgera tôbgski, cóvrhi thểvdkc mỗmujmi ngàiylry đfnanếpjian đfnanâvairy nhìhwxtn tin tứdskkc. Hoặfqxac làiylr anh cóvrhi thểvdkcvrhii sốulvo đfnaniệncyan thoạzmsji củfgera anh cho tôbgski biếpjiat.”

-Hếpjiat chưvtyjơwzrgng 211-

Chúsecq giảyftri:

(1) Tímvnzch thủfgery chi âvairn, dũwhlxng tuyềsvhin tưvtyjwobxng bábpsfo: Âsckgn nghĩtbgxa nhỏwzrg nhưvtyj giọqcgwt nưvtyjwobxc cũwhlxng phảyftri dùwhlxng cảyftr con suốulvoi đfnanvdkcbpsfo đfnanábpsfp.

———-

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.