Xuân Sắc Như Thế

Chương 52 : Trâu lồng náo phố

    trước sau   
Ai bảxfndo trâxyepu giàsamw chậcgokm chạbgkkp, mộnpzdt khi chạbgkkm đdjveếnednn giớrddni hạbgkkn thìyjqr uy lựnyvsc khôqgkkng sao tảxfnd nổnyvsi. Ngưnpzdutuyi ngưnpzdutuyi trêfxygn phốrddn kinh hãjcfwi ngãjcfwjyvln xuốrddnng đdjvewdlvt, hàsamwng quájyvln run sợcgok đdjveójcfwng chặeatmt cửxfnda. Đyohpeatm Tửxfndxyepn đdjveang đdjvei phívidla trưnpzdrddnc đdjvenpzdt nhiêfxygn nghe thấwdlvy mộnpzdt tiếnednng héhwegt lớrddnn, còwespn chưnpzda kịgmncp đdjvegmncnh thầvgrwn thìyjqryjqraeje Thívidlnh đdjveãjcfw nhàsamwo vàsamwo lòwespng hắjyvln, giữhgnn rịgmnct. “Đyohpeatm đdjvebgkki nhâxyepn, bảxfndn quan sợcgok!”

Đyohpeatm Tửxfndxyepn bịgmnc con trâxyepu đdjveang phi ầvgrwm ầvgrwm trưnpzdrddnc mặeatmt vàsamwyjqraeje Thívidlnh làsamwm cho hoàsamwn toàsamwn tỉpgronh rưnpzdcgoku, hắjyvln vộnpzdi đdjvekvxry Kìyjqraeje Thívidlnh ra, “Kìyjqr đdjvebgkki nhâxyepn, đdjveoxicng nhưnpzd vậcgoky, mọhmwsi ngưnpzdutuyi đdjveang nhìyjqrn đdjvewdlvy!”

“Khôqgkkng, khôqgkkng! Bảxfndn quan sợcgok lắjyvlm!” Lựnyvsc tay Kìyjqraeje Thívidlnh mạbgkknh khójcfw tảxfnd, mặeatmc hắjyvln kéhwego thếnednsamwo cũmlring nhấwdlvt quyếnednt khôqgkkng buôqgkkng.

Con trâxyepu lồrddnng vẫxpbwn lao hùhgnnng hụeuxec vềsnqg phívidla họhmws. Vâxyepn Ábgkknh Lụeuxec vẫxpbwn trâxyepn trâxyepn nhìyjqrn đdjveájyvlm mâxyepy bụeuxei càsamwng lúccddc càsamwng tiếnednn gầvgrwn, lắjyvlp bắjyvlp hỏyyzgi. “Nójcfw… nójcfw chạbgkky thẳebbmng tớrddni chỗeatm chúccddng ta sao?”

Tầvgrwn Luậcgokn nívidln thởtksx thìyjqr thàsamwo: “Cójcfw vẻloyp nhưnpzd vậcgoky”.

xyepn Ábgkknh Lụeuxec quay đdjvevgrwu nhìyjqrn Tầvgrwn Luậcgokn, bộnpzd ájyvlo bàsamwo màsamwu đdjveyyzg củmlria hắjyvln càsamwng thêfxygm rựnyvsc rỡnednnpzdrddni ájyvlnh nắjyvlng chójcfwi chang. Côqgkk đdjvenpzdt nhiêfxygn rùhgnnng mìyjqrnh ớrddnn lạbgkknh, đdjvegmncnh gọhmwsi Đyohpeatm Tửxfndxyepn đdjveếnednn tưnpzdơaejeng trợcgok nhưnpzdng thấwdlvy đdjveôqgkki nam thanh nữhgnnccdd kia đdjveang ôqgkkm rịgmnct lấwdlvy nhau bèaguan thôqgkki.


“Tầvgrwn côqgkkng tửxfnd, anh cójcfw… biếnednt võyxscqgkkng khôqgkkng?” Côqgkk hỏyyzgi nhanh.

“Khôqgkkng!” Tầvgrwn Luậcgokn đdjveájyvlp gọhmwsn, mồrddnqgkki trájyvln túccdda ra nhưnpzd tắjyvlm.

“Phívidla trưnpzdrddnc cójcfw phảxfndi làsamwqgkkng khôqgkkng?”

“Phívidla trưnpzdrddnc làsamwqgkkng hộnpzd thàsamwnh”.

“Anh cójcfw biếnednt bơaejei khôqgkkng?”

Tầvgrwn Luậcgokn cưnpzdutuyi khổnyvs. “Khôqgkkng!”

Sắjyvlc mặeatmt Vâxyepn Ábgkknh Lụeuxec thoájyvlng chúccddt ảxfndo nãjcfwo. Con trâxyepu kia xem chừoxicng rấwdlvt to khỏyyzge…

“Tầvgrwn côqgkkng tửxfnd, anh cởtksxi ájyvlo ra đdjvei!” Côqgkk cốrddn trấwdlvn tĩlizrnh, nhẹdang giọhmwsng ra lệdangnh.

“Ábgkknh Lụeuxec, nàsamwng muốrddnn làsamwm gìyjqr?” Tầvgrwn Luậcgokn đdjveếnednn giờutuysamwy vẫxpbwn khôqgkkng quêfxygn thắjyvlc mắjyvlc.

“Khôqgkkng phảxfndi tôqgkki muốrddnn phi lễkcqg vớrddni anh đdjveâxyepu. Nhanh lêfxygn!” Giọhmwsng côqgkk bắjyvlt đdjvevgrwu run run.

Tầvgrwn Luậcgokn lójcfwng ngójcfwng cởtksxi ájyvlo bàsamwo nhưnpzdng khôqgkkng chịgmncu đdjveưnpzda cho côqgkk.

“Tầvgrwn côqgkkng tửxfnd, anh cójcfwjyvlch đdjverddni phójcfw rồrddni sao?”

Tầvgrwn Luậcgokn lắjyvlc đdjvevgrwu.


xyepn Ábgkknh Lụeuxec nhanh tay đdjveoạbgkkt lấwdlvy tấwdlvm ájyvlo đdjveyyzg trêfxygn tay hắjyvln, chạbgkky nhanh vềsnqg phívidla sôqgkkng hộnpzd thàsamwnh.

“Ábgkknh Lụeuxec”, Đyohpeatm Tửxfndxyepn thấwdlvy thếnedn gọhmwsi lớrddnn, “nàsamwng làsamwm gìyjqr vậcgoky?”

xyepn Ábgkknh Lụeuxec khôqgkkng trảxfnd lờutuyi, chỉpgro cắjyvlm đdjvevgrwu cắjyvlm cổnyvs chạbgkky. Sau lưnpzdng, con trâxyepu đdjveang lồrddnng lộnpzdn lao tớrddni gầvgrwn Tầvgrwn Luậcgokn, đdjvenpzdt nhiêfxygn đdjvenyvsi hưnpzdrddnng, đdjveuổnyvsi theo mảxfndnh ájyvlo đdjveyyzg phấwdlvt phơaeje trưnpzdrddnc mặeatmt. Cơaeje mặeatmt Đyohpeatm Tửxfndxyepn căjyvlng cứmlring, Kìyjqraeje Thívidlnh trâxyepn trốrddni nhìyjqrn theo.

xyepn Ábgkknh Lụeuxec khôqgkkng bójcfw châxyepn[1] nhưnpzdng do mặeatmc xiêfxygm vájyvly nhiềsnqgu lớrddnp nêfxygn gắjyvlng sứmlric thếnednsamwo cũmlring khôqgkkng thểyjqr chạbgkky nhanh đdjveưnpzdcgokc. Vâxyepn Ábgkknh Lụeuxec vừoxica chạbgkky vừoxica ngoájyvli đdjvevgrwu lạbgkki nhìyjqrn, tiếnednng thởtksx phìyjqr phìyjqr củmlria con trâxyepu đdjveãjcfw ngay sájyvlt bêfxygn tai côqgkk, mồrddnqgkki lạbgkknh ưnpzdrddnt đdjvexpbwm sốrddnng lưnpzdng.

[1] Tụeuxec làsamwm đdjvedangp củmlria con gájyvli Trung Quốrddnc ngàsamwy xưnpzda. Bàsamwn châxyepn sau mộnpzdt thờutuyi gian bịgmncjcfw chặeatmt teo nhỏyyzg chỉpgro bằrddnng mộnpzdt lájyvlt dưnpzda sẽxtba đdjveưnpzdcgokc gọhmwsi làsamw “kim liêfxygn tam thốrddnn” (gójcfwt sen ba tấwdlvc).

qgkkng hộnpzd thàsamwnh đdjveãjcfwtksx ngay trưnpzdrddnc mặeatmt.

Đyohpang hạbgkkn nặeatmng màsamw sao nưnpzdrddnc sôqgkkng vẫxpbwn chảxfndy xiếnednt nhưnpzd vậcgoky chứmlri?

xyepn Ábgkknh Lụeuxec khôqgkkng còwespn thờutuyi gian đdjveyjqr nghĩlizr, nhắjyvlm mắjyvlt đdjveájyvlnh liềsnqgu buôqgkkng ngưnpzdutuyi xuốrddnng sôqgkkng. Côqgkk biếnednt bơaejei, nhưnpzdng chưnpzda từoxicng họhmwsc nhảxfndy cầvgrwu. Vâxyepn Ábgkknh Lụeuxec vừoxica rơaejei xuốrddnng nưnpzdrddnc đdjveãjcfw nghe thấwdlvy cójcfw tiếnednng thứmlriyjqr đdjveójcfw rấwdlvt lớrddnn rơaejei xuốrddnng theo, nưnpzdrddnc bắjyvln tậcgokn trờutuyi. Dòwespng nưnpzdrddnc cuốrddnn phăjyvlng chiếnednc ájyvlo đdjveyyzg trêfxygn tay côqgkk, con trâxyepu gặeatmp nưnpzdrddnc cũmlring đdjveãjcfw dịgmncu bớrddnt cơaejen hung hãjcfwn, chậcgokm rãjcfwi đdjveuổnyvsi theo mảxfndnh ájyvlo trôqgkki xa.

xyepn Ábgkknh Lụeuxec hívidlt mộnpzdt hơaejei thậcgokt sâxyepu rồrddni sảxfndi tay bơaejei vàsamwo bờutuy. Nưnpzdrddnc khôqgkkng còwespn chảxfndy xiếnednt nhưnpzdng chiếnednc vájyvly lùhgnnng nhùhgnnng cứmlri quấwdlvn rívidlu quanh châxyepn khiếnednn côqgkkaejei chậcgokt vậcgokt mộnpzdt chúccddt.

“Tùhgnnm!” Lạbgkki mộnpzdt cộnpzdt nưnpzdrddnc bắjyvln lêfxygn tung tójcfwe.

“Ábgkknh Lụeuxec, Ábgkknh Lụeuxec…” Tầvgrwn Luậcgokn sặeatmc nưnpzdrddnc ho sặeatmc sụeuxea nhưnpzdng vẫxpbwn gắjyvlng gàsamwo tìyjqrm côqgkk, hai tay quơaeje loạbgkkn xạbgkk trêfxygn mặeatmt sôqgkkng. Gọhmwsi đdjveưnpzdcgokc vàsamwi tiếnednng, hắjyvln nhanh chójcfwng chìyjqrm nghỉpgrom đdjveyjqr lạbgkki từoxicng chuỗeatmi bọhmwst khívidl trêfxygn mặeatmt nưnpzdrddnc. Đyohpãjcfw gầvgrwn đdjveếnednn bờutuy, Vâxyepn Ábgkknh Lụeuxec lạbgkki phảxfndi xoay ngưnpzdutuyi bơaejei vềsnqgnpzdrddnng bọhmwst khívidl nổnyvsi. Côqgkkyjqr hụeuxec nắjyvlm lấwdlvy cổnyvs ájyvlo Tầvgrwn Luậcgokn kéhwego lêfxygn. Rõyxscsamw khôqgkkng biếnednt bơaejei lạbgkki còwespn nhảxfndy xuốrddnng làsamwm phiềsnqgn thêfxygm. Đyohpúccddng làsamw đdjverddn anh hùhgnnng rơaejem!

Ngưnpzdutuyi sắjyvlp chếnednt đdjveuốrddni dùhgnn thấwdlvy mộnpzdt cọhmwsng rơaejem trôqgkki qua cũmlring sẽxtba sốrddnng chếnednt nívidlu lấwdlvy. Tầvgrwn Luậcgokn hoảxfndng hốrddnt ôqgkkm chặeatmt lấwdlvy tay Vâxyepn Ábgkknh Lụeuxec, ngưnpzdutuyi hắjyvln thìyjqr nặeatmng màsamw sứmlric Vâxyepn Ábgkknh Lụeuxec lạbgkki yếnednu, vùhgnnng vẫxpbwy dưnpzdrddni nưnpzdrddnc mộnpzdt lúccddc, Vâxyepn Ábgkknh Lụeuxec bắjyvlt đdjvevgrwu cảxfndm thấwdlvy đdjveuốrddni sứmlric, côqgkk ngưnpzdrddnc mắjyvlt nhìyjqrn lêfxygn bờutuy, muốrddnn tìyjqrm xem cójcfw vịgmnc hảxfndo hájyvln trưnpzdcgokng nghĩlizra nàsamwo ra tay cứmlriu vớrddnt họhmws khôqgkkng.

Trêfxygn bờutuy, ngưnpzdutuyi xem khôqgkkng ívidlt nhưnpzdng hảxfndo hájyvln thìyjqr khôqgkkng nhiềsnqgu, chủmlri yếnednu chỉpgrojcfw phụeuxe nữhgnnsamw trẻloyp em. Đyohpeatm Tửxfndxyepn vàsamwyjqraeje Thívidlnh cũmlring ởtksx trong sốrddn đdjveójcfw, hai ngưnpzdutuyi vẫxpbwn dívidlnh chặeatmt nhau. Đyohpeatm đdjvebgkki nhâxyepn mặeatmt đdjveyyzg bừoxicng bừoxicng còwespn Kìyjqr tiểyjqru thưnpzd thìyjqrccddm rójcfw sợcgokjcfwi. Vâxyepn Ábgkknh Lụeuxec mệdangt mỏyyzgi hạbgkk tầvgrwm mắjyvlt, dũmlring khívidl trong ngưnpzdutuyi bay biếnednn khôqgkkng ívidlt.


“Vâxyepn thájyvli y…” Mộnpzdt bójcfwng ngưnpzdutuyi len nhanh qua đdjveájyvlm đdjveôqgkkng, lao nhanh xuốrddnng sôqgkkng ứmlring cứmlriu.

“Giang thịgmnc vệdang…” Vâxyepn Ábgkknh Lụeuxec cảxfndm kívidlch suýnqpft khójcfwc.

Giang Dũmlring đdjveanh mặeatmt bơaejei tớrddni, mộnpzdt tay kéhwego Tầvgrwn Luậcgokn, tay kia kéhwego nốrddnt Vâxyepn Ábgkknh Lụeuxec đdjveang xìyjqru nhưnpzdjyvlnh đdjvea nhúccddng, lôqgkki lêfxygn bờutuy. Vâxyepn Ábgkknh Lụeuxec mệdangt nhọhmwsc đdjvemlring dậcgoky, quầvgrwn ájyvlo ưnpzdrddnt đdjvexpbwm bájyvlm dívidlnh vàsamwo ngưnpzdutuyi đdjveyjqr lộnpzd đdjveưnpzdutuyng cong thiếnednu nữhgnn. Mộnpzdt bàsamwjcfwo tốrddnt bụeuxeng đdjvemlring gầvgrwn đdjvewdlvy đdjveưnpzda cho côqgkk bộnpzd ájyvlo đdjveyjqr khoájyvlc tạbgkkm lêfxygn ngưnpzdutuyi cho đdjvenedn lạbgkknh.

Tầvgrwn Luậcgokn đdjveãjcfw uốrddnng mộnpzdt bụeuxeng nưnpzdrddnc, mêfxyg man bấwdlvt tỉpgronh khôqgkkng còwespn biếnednt gìyjqr. Vâxyepn Ábgkknh Lụeuxec vộnpzdi bảxfndo đdjveájyvlm đdjveôqgkkng vâxyepy quanh lùhgnni lạbgkki phívidla sau, đdjveyjqr Giang Dũmlring đdjveeatmt Tầvgrwn Luậcgokn nằrddnm xuốrddnng. Côqgkk cởtksxi ájyvlo Tầvgrwn Luậcgokn rồrddni ra sứmlric ấwdlvn bụeuxeng hắjyvln cho ọhmwsc nưnpzdrddnc ra. Mộnpzdt lúccddc sau, Tầvgrwn Luậcgokn bắjyvlt đdjvevgrwu he héhweg mắjyvlt, ho sặeatmc vàsamwi tiếnednng. Vâxyepn Ábgkknh Lụeuxec đdjvenedn hắjyvln ngồrddni dậcgoky, giúccddp hắjyvln lau vếnednt bùhgnnn ởtksx khójcfwe miệdangng, phájyvlt giájyvlc trong đdjveójcfwjcfw lẫxpbwn vệdangt májyvlu tưnpzdơaejei. Côqgkk nắjyvlm cổnyvs tay Tầvgrwn Luậcgokn, bắjyvlt mạbgkkch.

xyepn Ábgkknh Lụeuxec đdjvenpzdt nhiêfxygn biếnednn sắjyvlc, mạbgkkch củmlria Tầvgrwn Luậcgokn mong manh khójcfwnpzdtksxng nhưnpzd thểyjqr đdjveang mắjyvlc bệdangnh nguy kịgmncch, nhưnpzdng ngoạbgkki trừoxic thâxyepn thểyjqr hao gầvgrwy ra, nhữhgnnng mặeatmt khájyvlc hắjyvln vẫxpbwn ổnyvsn.

Rốrddnt cuộnpzdc Tầvgrwn Luậcgokn bịgmnc sao chứmlri?

“Tầvgrwn côqgkkng tửxfnd, anh cójcfw khỏyyzge khôqgkkng?” Côqgkk ôqgkkn hòwespa hỏyyzgi.

Tầvgrwn Luậcgokn gưnpzdcgokng cưnpzdutuyi yếnednu ớrddnt. “Ábgkknh Lụeuxec, nàsamwng đdjverddni vớrddni ta… thậcgokt tốrddnt”.

“Đyohpoxicng nójcfwi nữhgnna, gắjyvlng giữhgnn sứmlric đdjvei. Tầvgrwn côqgkkng tửxfnd, sứmlric khỏyyzge anh… Tôqgkki sẽxtba mờutuyi thêfxygm thájyvli y chẩkvxrn bệdangnh cho anh, bằrddnng khôqgkkng e sẽxtba xảxfndy ra chuyệdangn lớrddnn đdjvewdlvy. Nàsamwo, anh đdjvemlring lêfxygn đdjveưnpzdcgokc khôqgkkng?” Côqgkk cắjyvln răjyvlng đdjvenedn hắjyvln đdjvemlring dậcgoky. Giang Dũmlring bưnpzdrddnc đdjveếnednn choàsamwng vai Tầvgrwn Luậcgokn dìyjqru đdjvei.

“Sứmlric khỏyyzge ta thếnednsamwo ta tựnyvs biếnednt, sẽxtba khôqgkkng cójcfw chuyệdangn gìyjqr đdjveâxyepu. Trájyvlng sĩlizr, cảxfndm ơaejen huynh!” Tầvgrwn Luậcgokn chắjyvlp tay cảxfndm tạbgkk Giang Dũmlring.

Mặeatmt Giang Dũmlring vẫxpbwn lạbgkknh nhưnpzdjyvlng. “Ta phụeuxeng chỉpgro bảxfndo vệdangxyepn thájyvli y, cứmlriu ngưnpzdơaejei chỉpgrosamw tiệdangn tay màsamwsamwm thôqgkki, khôqgkkng cầvgrwn cảxfndm tạbgkk

“Giang thịgmnc vệdang, sao anh lạbgkki ởtksx đdjveâxyepy?” Vâxyepn Ábgkknh Lụeuxec gạbgkkt lọhmwsn tójcfwc dívidlnh bếnednt trêfxygn trájyvln ra sau, tòwespwesp hỏyyzgi.

“Ta vẫxpbwn đdjveyjqrqgkksamwo tầvgrwm ngắjyvlm màsamw, vìyjqr khôqgkkng muốrddnn ảxfndnh hưnpzdtksxng tớrddni cuộnpzdc hẹdangn củmlria côqgkkfxygn mớrddni khôqgkkng hiệdangn thâxyepn thôqgkki”.

xyepn Ábgkknh Lụeuxec mỉpgrom cưnpzdutuyi nójcfwi. “Vậcgoky anh giúccddp tôqgkki đdjveưnpzda Tầvgrwn côqgkkng tửxfnd vềsnqg tiệdangm thuốrddnc nhéhweg. Anh ta đdjveang cầvgrwn tĩlizrnh dưnpzdnednng”.

“Tiệdangm thuốrddnc cájyvlch đdjveâxyepy khájyvl xa, chi bằrddnng chúccddng ta tớrddni Linh Vâxyepn cájyvlc phívidla trưnpzdrddnc thay y phụeuxec, uốrddnng chéhwegn tràsamw, nghỉpgro ngơaejei mộnpzdt lájyvlt. Kìyjqraeje Thívidlnh giờutuy đdjveãjcfw chịgmncu buôqgkkng Đyohpeatm Tửxfndxyepn ra, nójcfwi xen vàsamwo cuộnpzdc tròwesp chuyệdangn củmlria hai ngưnpzdutuyi.

Đyohpeatm Tửxfndxyepn cúccddi đdjvevgrwu nhìyjqrn cổnyvs tay bịgmnc hằrddnn mộnpzdt lằrddnn đdjveyyzg, nhívidlu chặeatmt màsamwy.

“Linh Vâxyepn cájyvlc?” Tầvgrwn Luậcgokn vàsamwxyepn Ábgkknh Lụeuxec vừoxica nghe đdjveếnednn cájyvli têfxygn nàsamwy, ngưnpzdutuyi thìyjqr sợcgokjcfwi, kẻloyp thìyjqr chájyvln ghéhwegt.

“Sao vậcgoky? Mọhmwsi ngưnpzdutuyi tòwespwesp muốrddnn biếnednt bảxfndn quan sao lạbgkki đdjvesnqg xuấwdlvt đdjveếnednn Linh Vâxyepn cájyvlc chứmlriyjqr?” Kìyjqraeje Thívidlnh che miệdangng cưnpzdutuyi khẽxtba, “Linh Vâxyepn cájyvlc làsamw sảxfndn nghiệdangp củmlria huynh trưnpzdtksxng ta, chúccddng ta qua đdjveójcfwnpzdcgokn mộnpzdt chỗeatm nghỉpgro ngơaejei mộnpzdt lájyvlt thôqgkki, mọhmwsi ngưnpzdutuyi đdjveoxicng hiểyjqru lầvgrwm. Nhưnpzd vậcgoky cójcfw đdjveưnpzdcgokc khôqgkkng, Đyohpeatm đdjvebgkki nhâxyepn?”

Đyohpeatm Tửxfndxyepn nhìyjqrn nàsamwng ta chằrddnm chằrddnm rồrddni nhanh chójcfwng gậcgokt đdjvevgrwu: “Đyohpi thôqgkki!”

xyepn Ábgkknh Lụeuxec nghe xong lờutuyi nàsamwy, lòwespng càsamwng thêfxygm trầvgrwm mặeatmc.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.