Xuân Sắc Như Thế

Chương 46-1 : Bức cung

    trước sau   
Bầwrsju trờrpexi phífyita đdcugôacmeng vừghvda rạmkxpng, mộghvdt đdcugáiqlpm mâxitwy đdcugen từghvd phífyita tâxitwy đdcugãwrsj vộghvdi thổlwjoi tớhwqgi khiếabvyn sắbcirc trờrpexi tốatqoi sầwrsjm cảsyuv lạmkxpi. Chỉpbkp trong chốatqoc láiqlpt, mưrpexa bụgjlgi bắbcirt đdcugwrsju giăefkyng kífyitn, liêlwjon miêlwjon khôacmeng dứdjdst.

Mộghvdt chiếabvyc xe ngựxauda màptqnu nâxitwu, cửdbdba che màptqnnh sa dừghvdng lạmkxpi trưrpexhwqgc cổlwjong Vâxitwn phủxlld, hai xa phu cao lớhwqgn cảsyuvnh giáiqlpc đdcugsyuvo mắbcirt nhìgmyjn khắbcirp bốatqon phífyita, cung kífyitnh mờrpexi mộghvdt chàptqnng trai anh tuấtcnnn, khífyitrpbt hiêlwjon ngang trong xe bưrpexhwqgc xuốatqong.

Ngưrpexrpexi nàptqny vẻanau mặldmvt an nhiêlwjon, ra hiệabvyu vớhwqgi xa phu, ýlwjo bảsyuvo đdcugếabvyn gõnawh cửdbdba. Trờrpexi vẫihfkn cònmswn nháiqlp nhem tốatqoi, ngưrpexrpexi trôacmeng cửdbdba củxllda Vâxitwn phủxlld chậrvpat vậrvpat mãwrsji mớhwqgi bưrpexhwqgc đdcugưrpexrpbtc xuốatqong giưrpexrpexng, dụgjlgi mắbcirt hỏvjwvi. “Côacmeng tửdbdb, cậrvpau tìgmyjm ai vậrvpay?”

Chàptqnng trai trẻanau tuổlwjoi phe phẩkltty chiếabvyc quạmkxpt giấtcnny, phủxlldi đdcugi mấtcnny giọbgxit nưrpexhwqgc mưrpexa dífyitnh ưrpexhwqgt trêlwjon ngưrpexrpexi, trầwrsjm giọbgxing đdcugáiqlpp: “Ta cóiyzs hẹcvlgn vớhwqgi Vâxitwn tiểqvbxu thưrpex, hôacmem nay cùcvlgng đdcugi tiễeogfn mộghvdt ngưrpexrpexi bạmkxpn. Nàptqnng ấtcnny đdcugãwrsj dậrvpay chưrpexa?”

“Vậrvpay mờrpexi côacmeng tửdbdbptqno trong tráiqlpnh mưrpexa, đdcugqvbxwrsjo đdcugi đdcugếabvyn hậrvpau việabvyn xem sao. Nàptqny, Trúdcugc Thanh”, ngưrpexrpexi trôacmeng cửdbdba quay đdcugwrsju nhìgmyjn thấtcnny Trúdcugc Thanh đdcugang múdcugc nưrpexhwqgc giếabvyng trong sâxitwn, vộghvdi gọbgxii, “Cóiyzs vịefky bằgjlgng hữbciru củxllda tiểqvbxu thưrpex đdcugếabvyn tìgmyjm, tiểqvbxu thưrpex dậrvpay chưrpexa?”

“Ai lạmkxpi tớhwqgi sớhwqgm nhưrpex vậrvpay chứdjds?” Trúdcugc Thanh chậrvpat vậrvpat kébkano gàptqnu, khẽrqqvfyitm môacmei lẩklttm bẩklttm. Sau đdcugóiyzs, nàptqnng ta vẩkltty sạmkxpch nưrpexhwqgc trêlwjon tay, thong thảsyuvrpexhwqgc ra cổlwjong xem sao.


“Átcnn...” Trúdcugc Thanh trôacmeng thấtcnny vịefkyacmeng tửdbdb đdcugdjdsng ởvzst ngoàptqni cổlwjong, sợrpbtwrsji bịefkyt chặldmvt miệabvyng, xoay ngưrpexrpexi chạmkxpy nhanh vềzevf khuêlwjo phònmswng củxllda Vâxitwn Átcnnnh Lụgjlgc. Cảsyuvxitwn phủxlld bịefky đdcugáiqlpnh thứdjdsc bởvzsti tiếabvyng thébkant chua nhưrpex giấtcnnm củxllda nàptqnng ta. “Tiểqvbxu thưrpex, mau mau... làptqn ngưrpexrpexi đdcugóiyzs... hoàptqnng...” Trúdcugc Thanh hổlwjon hểqvbxn nóiyzsi khôacmeng thàptqnnh lờrpexi.

Ngưrpexrpexi bịefkyptqnng đdcugáiqlpnh thứdjdsc xoay ngưrpexrpexi quay lạmkxpi, nhưrpexng chỉpbkp nghe thấtcnny nửdbdba câxitwu trêlwjon, nửdbdba câxitwu sau thìgmyj chẳbkanng biếabvyt làptqngmyj, mộghvdt đdcugáiqlpm hai mặldmvt ngơdjds ngáiqlpc nhìgmyjn nhau.

xitwn Átcnnnh Lụgjlgc buộghvdc dâxitwy lưrpexng xong, từghvd trêlwjon lầwrsju bưrpexhwqgc xuốatqong.

Quảsyuv thựxaudc khôacmeng nêlwjon đdcugqvbx ngưrpexrpexi kia phảsyuvi đdcugrpbti lâxitwu.

“Tiểqvbxu thưrpex, ngưrpexrpexi... tựxaudgmyjnh tớhwqgi đdcugóiyzsn côacme tiếabvyn cung?” Trúdcugc Thanh lắbcirp bắbcirp hỏvjwvi.

“Khôacmeng phảsyuvi!” Vâxitwn Átcnnnh Lụgjlgc rảsyuvo bưrpexhwqgc nhanh hơdjdsn, “Em đdcugghvdng hébkant lêlwjon nhưrpex thếabvy, bộghvd muốatqon cảsyuv thàptqnnh Đfyitôacmeng Dưrpexơdjdsng nàptqny biếabvyt hay sao. Anh ta khôacmeng phảsyuvi làptqn ngưrpexrpexi cóiyzs thâxitwn phậrvpan bìgmyjnh thưrpexrpexng, tuyệabvyt đdcugatqoi phảsyuvi giữbcirfyit mậrvpat.

“Vâxitwng, vâxitwng!” Trúdcugc Thanh gậrvpat đdcugwrsju lia lịefkya nhưrpexptqn mổlwjo thóiyzsc, đdcugghvdt nhiêlwjon nàptqnng đdcugdjdsng sữbcirng lạmkxpi, “Tiểqvbxu thưrpex, em chỉpbkp tiễeogfn tiểqvbxu thưrpex tớhwqgi đdcugâxitwy thôacmei, khôacmeng ra cổlwjong đdcugâxitwu”. Nàptqnng vừghvda rồhixvi nhấtcnnt thờrpexi kinh hoảsyuvng, cònmswn chưrpexa kịefkyp hàptqnnh lễeogf vớhwqgi hoàptqnng thưrpexrpbtng.

Hoàptqnng thưrpexrpbtng ngưrpexrpexi sẽrqqv khôacmeng tráiqlpch tộghvdi nàptqnng chứdjds?

xitwn Átcnnnh Lụgjlgc liếabvyc nhìgmyjn Trúdcugc Thanh rồhixvi gậrvpat đdcugwrsju chấtcnnp thuậrvpan. Lưrpexu Huyêlwjon Thầwrsjn đdcugang đdcugdjdsng trong sảsyuvnh, tao nhãwrsj ngắbcirm nghífyita chiếabvyc quạmkxpt trong tay.

xitwn Átcnnnh Lụgjlgc bưrpexhwqgc vàptqno, trôacmeng thấtcnny ngưrpexrpexi trôacmeng cửdbdba đdcugang đdcugdjdsng cạmkxpnh, nêlwjon khôacmeng chàptqno Lưrpexu Huyêlwjon Thầwrsjn, chỉpbkp mỉpbkpm cưrpexrpexi hỏvjwvi. “Chờrpexxitwu khôacmeng?” Hoàptqnn cảsyuvnh bấtcnnt thưrpexrpexng lạmkxpi sinh ra thâxitwn thiếabvyt.

rpexu Huyêlwjon Thầwrsjn nhưrpexhwqgn màptqny giễeogfu cợrpbtt, “Cũrpbtng khôacmeng phảsyuvi lầwrsjn đdcugwrsju chờrpexxitwn tháiqlpi y. Muốatqon gặldmvp nàptqnng, dùcvlg sao cũrpbtng phảsyuvi họbgxic cáiqlpch kiêlwjon nhẫihfkn”.

Đfyitôacmei mắbcirt Vâxitwn Átcnnnh Lụgjlgc cong lạmkxpi thàptqnnh hìgmyjnh báiqlpn nguyệabvyt vui vẻanau. “Sao lạmkxpi cóiyzs chuyệabvyn đdcugóiyzs chứdjds, anh ra lệabvynh mộghvdt tiếabvyng, tôacmei nhấtcnnt đdcugefkynh sẽrqqv chạmkxpy đdcugếabvyn ngay”.

rpexu Huyêlwjon Thầwrsjn nhúdcugn vai, mặldmvt vẫihfkn lạmkxpnh tanh nhưrpex thểqvbx vừghvda nghe xong mộghvdt câxitwu chuyệabvyn cưrpexrpexi kébkanm duyêlwjon. Xa phu vébkann màptqnnh lêlwjon, hai ngưrpexrpexi lầwrsjn lưrpexrpbtt bưrpexhwqgc lêlwjon xe. Vâxitwn Átcnnnh Lụgjlgc nhìgmyjn trưrpexhwqgc nhìgmyjn sau mộghvdt hồhixvi rồhixvi ngạmkxpc nhiêlwjon hỏvjwvi, “La côacmeng côacmeng sao khôacmeng theo cùcvlgng? Chỉpbkpiyzs mấtcnny thịefky vệabvyptqny thôacmei ưrpex?”


“Nàptqnng cho làptqn ngựxaud giáiqlp thâxitwn chinh, phấtcnnt cờrpex nổlwjoi trốatqong, rêlwjou rao qua phốatqo thìgmyj hay lắbcirm sao?” Lưrpexu Huyêlwjon Thầwrsjn liếabvyc mắbcirt nhìgmyjn côacme đdcugwrsjy khinh thưrpexrpexng, “Đfyitzevfu làptqn chuyệabvyn tốatqot màptqnptqnng gâxitwy ra, trẫihfkm cóiyzs thểqvbx đdcugqvbx lộghvd ra sao?”

“Trêlwjon đdcugrpexi nàptqny cònmswn cóiyzs chuyệabvyn Lưrpexu hoàptqnng thưrpexrpbtng khôacmeng thểqvbx đdcugqvbx lộghvd sao?” Vâxitwn Átcnnnh Lụgjlgc vặldmvn hỏvjwvi, vẻanau mặldmvt đdcugiềzevfm đdcugmkxpm dịefkyu dàptqnng. Xe ngựxauda quàptqnnh qua mộghvdt góiyzsc rẽrqqv, ngưrpexrpexi hơdjdsi nghiêlwjong vềzevf phífyita trưrpexhwqgc, côacme nắbcirm chặldmvt lấtcnny thàptqnnh ghếabvy.

“Chuyệabvyn màptqnxitwn tháiqlpi y làptqnm, mưrpexrpexi chuyệabvyn thìgmyjiyzs chífyitn chuyệabvyn khôacmeng thểqvbx đdcugqvbx lộghvd”.

“Tôacmei toàptqnn làptqnm nhữbcirng chuyệabvyn kinh khủxlldng nhưrpex vậrvpay sao?” Vâxitwn Átcnnnh Lụgjlgc chốatqong cằgjlgm, nghiêlwjong mặldmvt nhìgmyjn hắbcirn.

“Cònmswn dáiqlpm nóiyzsi nữbcira sao”. Lưrpexu Huyêlwjon Thầwrsjn hậrvpam hựxaudc đdcugáiqlpp. “Nhưrpexng trẫihfkm vốatqon khôacmeng phảsyuvi ngưrpexrpexi khoan dung đdcugghvdrpexrpbtng, sớhwqgm muộghvdn gìgmyjptqnng cũrpbtng phảsyuvi trảsyuv giáiqlp thôacmei”.

xitwn Átcnnnh Lụgjlgc cưrpexrpexi khẽrqqv, “Chỉpbkp cầwrsjn Lưrpexu hoàptqnng thưrpexrpbtng sai bảsyuvo, vi thầwrsjn nhấtcnnt đdcugefkynh khôacmeng phụgjlgnmswng ngưrpexrpexi”.

“Dáiqlpm vỗbkan tay cam kếabvyt khôacmeng?” Lưrpexu Huyêlwjon Thầwrsjn khífyitch báiqlpc giơdjds tay lêlwjon.

xitwn Átcnnnh Lụgjlgc vỗbkan tay đdcugáiqlpnh bộghvdp, “Cóiyzsgmyjptqn khôacmeng dáiqlpm chứdjds!”

efkym ngóiyzsn tay củxllda Lưrpexu Huyêlwjon Thầwrsjn siếabvyt lạmkxpi, nắbcirm chặldmvt tay côacme, khóiyzse miệabvyng vưrpexơdjdsng chúdcugt nébkant cưrpexrpexi mờrpex áiqlpm. Xe ngựxauda rờrpexi khỏvjwvi thàptqnnh mộghvdt lúdcugc rồhixvi dừghvdng lạmkxpi ởvzst thậrvpap lýlwjo đdcugìgmyjnh[1] ởvzst ngoạmkxpi thàptqnnh. Trong đdcugìgmyjnh, mộghvdt đdcugôacmei nam nữbcir đdcugang đdcugdjdsng trúdcugrpexa, cáiqlpch đdcugóiyzs khôacmeng xa làptqn mộghvdt cỗbkan xe bốatqon ngựxauda đdcugang đdcugbkanrpexhwqgi tàptqnng câxitwy ven đdcugưrpexrpexng.

[1] Thờrpexi xưrpexa, cáiqlpc thàptqnnh trìgmyjiqlpch nhau rấtcnnt xa nêlwjon thưrpexrpexng xâxitwy đdcugìgmyjnh đdcugqvbx ngưrpexrpexi đdcugi đdcugưrpexrpexng nghỉpbkp châxitwn. Thậrvpap lýlwjo đdcugìgmyjnh hay trưrpexrpexng đdcugìgmyjnh làptqn nhữbcirng ngôacmei đdcugìgmyjnh cáiqlpch nhau mưrpexrpexi dặldmvm.

xitwn Átcnnnh Lụgjlgc chạmkxpy vộghvdi vàptqno thậrvpap lýlwjo đdcugìgmyjnh tráiqlpnh mưrpexa.

“Vâxitwn tháiqlpi y!” Mộghvdt tiếabvyng gọbgxii vui mừghvdng cấtcnnt lêlwjon. Côacmenmswn chưrpexa đdcugefkynh thầwrsjn lạmkxpi thìgmyj đdcugãwrsj bịefky mộghvdt côacmerpexơdjdsng lạmkxp mặldmvt lao đdcugếabvyn ôacmem chầwrsjm lấtcnny.

xitwn Átcnnnh Lụgjlgc ngạmkxpc nhiêlwjon, khôacmeng dáiqlpm tin vàptqno tai mìgmyjnh.


“Nưrpexơdjdsng nưrpexơdjdsng?” Côacme khẽrqqv gọbgxii.

“Làptqn nguyêlwjon soáiqlpi phu nhâxitwn!” Gưrpexơdjdsng mặldmvt đdcugwrsjy sẹcvlgo củxllda Ngu Tấtcnnn Hiêlwjon khẽrqqv co giậrvpat, hắbcirn dịefkyu dàptqnng vỗbkan vai thêlwjo tửdbdb, ýlwjo dặldmvn nàptqnng khôacmeng nêlwjon quáiqlpfyitch đdcugghvdng.

Ngu Mạmkxpn Lăefkyng buôacmeng Vâxitwn Átcnnnh Lụgjlgc ra, quay đdcugwrsju đdcugatqoi diệabvyn vớhwqgi áiqlpnh mắbcirt ôacmen hònmswa củxllda Lưrpexu Huyêlwjon Thầwrsjn, trong nháiqlpy mắbcirt, lệabvy tuôacmen nhưrpexrpexa. “Hoàptqnng thưrpexrpbtng!” Nàptqnng nhẹcvlg nhàptqnng khom ngưrpexrpexi hàptqnnh lễeogf quâxitwn thầwrsjn vớhwqgi Lưrpexu Huyêlwjon Thầwrsjn.

“Mạmkxpn Lăefkyng, vừghvda thàptqnnh thâxitwn đdcugãwrsj quay sang kháiqlpch khífyit vớhwqgi trẫihfkm làptqn sao?” Lưrpexu Huyêlwjon Thầwrsjn mỉpbkpm cưrpexrpexi đdcugnsze Ngu Mạmkxpn Lăefkyng dậrvpay.

xitwn Átcnnnh Lụgjlgc lébkann lúdcugt quan sáiqlpt nébkant mặldmvt mọbgxii ngưrpexrpexi. Rõnawhptqnng côacme chưrpexa hềzevfiyzsi gìgmyj vớhwqgi Lưrpexu hoàptqnng thưrpexrpbtng, sao anh ta lạmkxpi biếabvyt hoàptqnng hậrvpau giảsyuv chếabvyt, cònmswn đdcugưrpexrpbtc gảsyuv cho Ngu nguyêlwjon soáiqlpi nữbcira chứdjds?

Ôwrsjng trờrpexi ơdjdsi, ôacmeng trờrpexi ơdjdsi, rốatqot cuộghvdc đdcugãwrsj xảsyuvy ra chuyệabvyn gìgmyj?

acmedcugc thìgmyj nhìgmyjn Ngu Mạmkxpn Lăefkyng lúdcugc thìgmyj quay sang Lưrpexu hoàptqnng thưrpexrpbtng. Lưrpexu Huyêlwjon Thầwrsjn nébkanm cho côacme áiqlpnh mắbcirt “sẽrqqvfyitnh sổlwjo vớhwqgi nàptqnng sau”, rồhixvi quay sang hàptqnn huyêlwjon vớhwqgi Ngu Tấtcnnn Hiêlwjon.

“Đfyitmkxpi quâxitwn xuấtcnnt pháiqlpt đdcugãwrsj bao lâxitwu rồhixvi?”

“Thầwrsjn đdcugãwrsj cho phóiyzs soáiqlpi dẫihfkn quan xuấtcnnt pháiqlpt từghvd canh năefkym, hiệabvyn tạmkxpi hắbcirn đdcugãwrsj đdcugi đdcugưrpexrpbtc ngoàptqni năefkym mưrpexơdjdsi dặldmvm, láiqlpt nữbcira thầwrsjn cho ruổlwjoi ngựxauda đdcuguổlwjoi theo. Tốatqoi qua, lưrpexơdjdsng thảsyuvo đdcugãwrsj đdcugưrpexrpbtc vậrvpan chuyểqvbxn an toàptqnn, mọbgxii thứdjds đdcugãwrsj đdcugưrpexrpbtc sắbcirp xếabvyp ổlwjon thỏvjwva. Hoàptqnng thưrpexrpbtng yêlwjon tâxitwm, khôacmeng đdcugáiqlpnh lui tặldmvc tửdbdb Bắbcirc triểqvbxu, thầwrsjn tuyệabvyt đdcugatqoi khôacmeng quay vềzevf triềzevfu gặldmvp ngưrpexrpexi”.

“Trẫihfkm tin khanh”, Lưrpexu Huyêlwjon Thầwrsjn quay lạmkxpi nhìgmyjn Ngu Mạmkxpn Lăefkyng, “Mạmkxpn Lăefkyng, Từghvd Ânghrnay vềzevf sau, muộghvdi khôacmeng đdcugưrpexrpbtc phébkanp thởvzst ngắbcirn than dàptqni nữbcira. Trẫihfkm thậrvpat sựxaud vui thay cho hai ngưrpexrpexi đdcugtcnny, đdcugâxitwy quảsyuvptqn kếabvyt cụgjlgc tốatqot đdcugcvlgp nhấtcnnt cho cảsyuv ba chúdcugng ta”.

“Hoàptqnng thưrpexrpbtng, tạmkxp ơdjdsn ngưrpexrpexi đdcugãwrsj luôacmen khoan dung thầwrsjn thiếabvyp. Năefkym năefkym trong cung, thầwrsjn thiếabvyp đdcugãwrsj sốatqong rấtcnnt vui vẻanau”. Ngu Mạmkxpn Lăefkyng tủxlldm tỉpbkpm nhìgmyjn vẻanau mặldmvt ngạmkxpc nhiêlwjon khôacmeng tiêlwjou hóiyzsa nổlwjoi củxllda Vâxitwn Átcnnnh Lụgjlgc, nóiyzsi tiếabvyp. “Thầwrsjn thiếabvyp cóiyzs thểqvbx thỉpbkpnh cầwrsju hoàptqnng thưrpexrpbtng mộghvdt chuyệabvyn khôacmeng?”

“Nóiyzsi đdcugi!”

“Xin hoàptqnng thưrpexrpbtng hãwrsjy đdcugatqoi đdcugãwrsji vớhwqgi Vâxitwn tháiqlpi y nhưrpex vớhwqgi thầwrsjn thiếabvyp trưrpexhwqgc kia. Tấtcnnt cảsyuv nhữbcirng thứdjds thầwrsjn thiếabvyp cóiyzs đdcugưrpexrpbtc hôacmem nay, nếabvyu khôacmeng cóiyzsxitwn tháiqlpi y, cũrpbtng chỉpbkpptqn hoa trong gưrpexơdjdsng, trăefkyng nơdjdsi đdcugáiqlpy nưrpexhwqgc màptqn thôacmei. Thầwrsjn thiếabvyp nợrpbtxitwn tháiqlpi y nhiềzevfu lắbcirm”.


Hồhixvn pháiqlpch Vâxitwn Átcnnnh Lụgjlgc rốatqot cuộghvdc cũrpbtng chịefkyu quay vềzevf chốatqon cũrpbt, côacme vộghvdi vàptqnng xua tay. “Khôacmeng, khôacmeng cầwrsjn đdcugâxitwu, đdcugtcnny chỉpbkpptqn việabvyc tôacmei nhấtcnnc tay làptqn xong thôacmei. Hoàptqnng hậrvpau nưrpexơdjdsng nưrpexơdjdsng, àptqn quêlwjon, nguyêlwjon soáiqlpi phu nhâxitwn khôacmeng nợrpbtgmyjacmei hếabvyt, nếabvyu làptqn ngưrpexrpexi kháiqlpc tôacmei cũrpbtng sẽrqqvptqnm vậrvpay”.

“Nàptqnng xem mìgmyjnh làptqn Bồhixviqlpt cứdjdsu khổlwjo cứdjdsu nạmkxpn sao?” Lưrpexu Huyêlwjon Thầwrsjn chớhwqgp thờrpexi cơdjds châxitwm chọbgxic. Ngu Tấtcnnn Hiêlwjon vàptqn Ngu Mạmkxpn Lăefkyng nhìgmyjn nhau bậrvpat cưrpexrpexi.

“Thừghvda tưrpexhwqgng vàptqn phu nhâxitwn cóiyzs sao khôacmeng?” Nhắbcirc tơdjdsi thừghvda tưrpexhwqgng, áiqlpnh mắbcirt Lưrpexu Huyêlwjon Thầwrsjn tốatqoi sầwrsjm lạmkxpi, nhưrpexng mọbgxii thứdjdsrpexhwqgt qua rấtcnnt nhanh, rấtcnnt khóiyzs đdcugqvbx nhậrvpan ra.

Ngu Mạmkxpn Lăefkyng khẽrqqvrpexrpexi trảsyuv lờrpexi, “Đfyitưrpexơdjdsng nhiêlwjon làptqn kinh hoảsyuvng vôacmecvlgng. Phụgjlg thâxitwn cònmswn nghiêlwjom khắbcirc răefkyn dạmkxpy muộghvdi vàptqn phu quâxitwn mộghvdt trậrvpan, thiếabvyu chúdcugt nữbcira làptqn lấtcnny côacmen bổlwjong ra đdcugáiqlpnh phạmkxpt”.

“Thàptqn bịefky đdcugáiqlpnh ta cònmswn thấtcnny dễeogf chịefkyu hơdjdsn”. Ngu Tấtcnnn Hiêlwjon lầwrsjm bầwrsjm trong miệabvyng.

“Thừghvda tưrpexhwqgng cóiyzs bỏvjwv qua khôacmeng?” Lưrpexu Huyêlwjon Thầwrsjn hỏvjwvi thẳbkanng.

“Phụgjlg thâxitwn nóiyzsi thầwrsjn phảsyuvi sốatqong phảsyuvi chếabvyt trung thàptqnnh vớhwqgi hoàptqnng thưrpexrpbtng, bằgjlgng khôacmeng sao cóiyzs thểqvbx xứdjdsng vớhwqgi lònmswng khoan dung nhưrpex biểqvbxn cảsyuv củxllda hoàptqnng thưrpexrpbtng”.

“Đfyitưrpexrpbtc rồhixvi, đdcugưrpexrpbtc rồhixvi, đdcugghvdng tâxitwng bốatqoc trẫihfkm nữbcira. Ba chúdcugng ta làptqn bằgjlgng hữbciru tốatqot nhiềzevfu năefkym, cóiyzs thểqvbx nhìgmyjn thấtcnny ngưrpexrpexi cóiyzsgmyjnh sốatqong bêlwjon nhau, âxitwu cũrpbtng coi nhưrpex giảsyuvi quyếabvyt xong mộghvdt tâxitwm nguyệabvyn củxllda trẫihfkm. Thôacmei khôacmeng nóiyzsi nhiềzevfu nữbcira, chờrpex khi nàptqno hai ngưrpexrpexi đdcugem tin khảsyuvi hoàptqnn quay vềzevf, trẫihfkm nhấtcnnt đdcugefkynh sẽrqqv lạmkxpi ra thậrvpap lýlwjo đdcugìgmyjnh nghêlwjonh đdcugóiyzsn”.

Ngu Tấtcnnn Hiêlwjon trịefkynh trọbgxing gậrvpat đdcugwrsju, hắbcirn kébkano Ngu Mạmkxpn Lăefkyng cùcvlgng quỳkiur, hai ngưrpexrpexi hàptqnnh lễeogf trọbgxing vớhwqgi Lưrpexu Huyêlwjon Thầwrsjn rồhixvi Ngu Tấtcnnn Hiêlwjon quay sang Vâxitwn Átcnnnh Lụgjlgc chắbcirp tay nóiyzsi: “Vâxitwn tháiqlpi y, đdcugmkxpi âxitwn nàptqny khôacmeng lờrpexi nàptqno cảsyuvm tạmkxp cho hếabvyt. Ngàptqny sau bảsyuvn soáiqlpi cóiyzs chỗbkanptqno hữbciru dụgjlgng, xin côacmerpexơdjdsng cứdjds mởvzst lờrpexi”.

“Phu quâxitwn, sau nàptqny chàptqnng nhấtcnnt đdcugefkynh sẽrqqviyzsdjds hộghvdi dốatqoc sứdjdsc vìgmyjxitwn tháiqlpi y”. Ngu Mạmkxpn Lăefkyng thâxitwn thiếabvyt cầwrsjm tay Vâxitwn Átcnnnh Lụgjlgc, “Vâxitwn tháiqlpi y, ta tin rằgjlgng cóiyzs mộghvdt ngàptqny chúdcugng ta sẽrqqviyzs quan hệabvy mậrvpat thiếabvyt hơdjdsn, sẽrqqv lạmkxpi cùcvlgng nắbcirm tay trònmsw chuyệabvyn thoảsyuvi máiqlpi trong tẩklttm đdcugiệabvyn”.

xitwn Átcnnnh Lụgjlgc vui vẻanau gậrvpat đdcugwrsju, “Tôacmei rấtcnnt mong chờrpex ngàptqny ấtcnny”. Côacme vốatqon khôacmeng đdcugxlld tinh tếabvy đdcugqvbx nhậrvpan ra ẩklttn ýlwjo trong lờrpexi Ngu Mạmkxpn Lăefkyng, nhưrpexng Lưrpexu Huyêlwjon Thầwrsjn thìgmyj khôacmeng nhưrpex vậrvpay, mắbcirt phưrpexrpbtng nhífyitu lạmkxpi, hắbcirn quởvzst tráiqlpch nhìgmyjn Ngu Mạmkxpn Lăefkyng.

Ngu Mạmkxpn Lăefkyng cảsyuvrpexrpexi rồhixvi dịefkyu dàptqnng bưrpexhwqgc lêlwjon xe ngựxauda cùcvlgng phu quâxitwn. Trong giâxitwy láiqlpt, cỗbkan xe ngựxauda kébkano nhanh chóiyzsng biếabvyn mấtcnnt trong màptqnn mưrpexa bụgjlgi mịefkyt mùcvlg.

“Phu quâxitwn, sao thiếabvyp thấtcnny chàptqnng đdcugatqoi vớhwqgi hoàptqnng thưrpexrpbtng cònmswn tốatqot hơdjdsn cảsyuv vớhwqgi thiếabvyp?” Ngu Mạmkxpn Lăefkyng nhìgmyjn Ngu Tấtcnnn Hiêlwjon vẫihfkn đdcugang quay mặldmvt dõnawhi mắbcirt nhìgmyjn theo sau, vẻanau mặldmvt phụgjlgng phịefkyu đdcugwrsjy ghen tỵldmv.


Thậrvpap lýlwjo đdcugìgmyjnh càptqnng lúdcugc càptqnng xa ngúdcugt mắbcirt.

“Hoàptqnng thưrpexrpbtng đdcugatqoi vớhwqgi ta màptqniyzsi, khôacmeng chỉpbkpptqn mộghvdt vịefky quâxitwn chủxlld, ngưrpexrpexi cònmswn làptqn bằgjlgng hữbciru, làptqn...” Ngu Tấtcnnn Hiêlwjon thu hồhixvi áiqlpnh mắbcirt, yêlwjou thưrpexơdjdsng ôacmem Mạmkxpn Lăefkyng trêlwjon đdcugwrsju gốatqoi mìgmyjnh, “Nàptqnng ghen tịefky sao?”

Ôwrsji, nguyêlwjon soáiqlpi xuấtcnnt chinh sa trưrpexrpexng màptqn khôacmeng cưrpexnszei chiếabvyn mãwrsj, lạmkxpi ngồhixvi trong xe ngựxauda cùcvlgng thêlwjo tửdbdb, khôacmeng biếabvyt bọbgxin lífyitnh dưrpexhwqgi trưrpexhwqgng sẽrqqv đdcughixvn thổlwjoi thàptqnnh giai thoạmkxpi gìgmyj đdcugâxitwy?

Ngu Mạmkxpn Lăefkyng tháiqlpo chiếabvyc mũrpbt sa che mặldmvt xuốatqong, cưrpexrpexi nóiyzsi: “Cóiyzs mộghvdt chúdcugt! Nếabvyu cóiyzs mộghvdt ngàptqny thiếabvyp vàptqn hoàptqnng thưrpexrpbtng cùcvlgng rơdjdsi xuốatqong sôacmeng, chàptqnng sẽrqqv cứdjdsu ai trưrpexhwqgc?”

“Đfyitưrpexơdjdsng nhiêlwjon làptqn hoàptqnng thưrpexrpbtng”. Ngu Tấtcnnn Hiêlwjon chẳbkanng hềzevf do dựxaud đdcugáiqlpp.

Mạmkxpn Lăefkyng bĩbnulu môacmei hờrpexn dỗbkani, “Phu quâxitwn đdcugghvdc áiqlpc, chờrpex chàptqnng cứdjdsu hoàptqnng thưrpexrpbtng xong, nóiyzsi khôacmeng chừghvdng thiếabvyp đdcugãwrsj chếabvyt đdcuguốatqoi rồhixvi, khi đdcugóiyzs chàptqnng sẽrqqv phảsyuvi hốatqoi hậrvpan cảsyuv đdcugrpexi”.

“Khôacmeng đdcugâxitwu, nếabvyu khôacmeng cứdjdsu đdcugưrpexrpbtc nàptqnng, ta sẽrqqv đdcuguổlwjoi theo tớhwqgi tậrvpan Ânghrm phủxlld, lấtcnny mạmkxpng màptqn đdcugzevfn”. Khẩklttu khífyit anh dũrpbtng hoàptqnn toàptqnn khôacmeng giốatqong nóiyzsi đdcugùcvlga.

“Ôwrsji, phu quâxitwn ta thậrvpat đdcugúdcugng làptqn khôacmeng ngốatqoc bìgmyjnh thưrpexrpexng. Chàptqnng yêlwjon tâxitwm đdcugi, tìgmyjnh huốatqong đdcugóiyzs khôacmeng thểqvbx xảsyuvy ra đdcugâxitwu. Hoàptqnng thưrpexrpbtng đdcugưrpexrpbtc bảsyuvo vệabvy cẩklttn mậrvpat nhưrpex vậrvpay, ngay đdcugếabvyn cảsyuvbkanp sôacmeng chắbcirc gìgmyj đdcugãwrsj đdcugưrpexrpbtc lạmkxpi gầwrsjn, dùcvlg nhỡnszeiyzs sẩkltty châxitwn rơdjdsi xuốatqong nưrpexhwqgc, thìgmyj đdcugáiqlpm thịefky vệabvy đdcugôacmeng nhưrpex kiếabvyn cỏvjwv củxllda ngưrpexrpexi cũrpbtng sẽrqqvefkyng háiqlpi nhảsyuvy xuốatqong ứdjdsng cứdjdsu. Thiếabvyp hiểqvbxu phu quâxitwn, hoàptqnng thưrpexrpbtng trong lònmswng chàptqnng rấtcnnt quan trọbgxing, thiếabvyp cũrpbtng vậrvpay, nêlwjon mớhwqgi thậrvpat tâxitwm chúdcugc phúdcugc huynh ấtcnny. Kỳkiur thậrvpat huynh ấtcnny làptqn ngưrpexrpexi rấtcnnt trọbgxing tìgmyjnh cảsyuvm, hậrvpau cung phi tầwrsjn nhiềzevfu nhưrpexxitwy, nhưrpexng trong lònmswng huynh ấtcnny vôacmecvlgng côacme đdcugơdjdsn. Năefkym năefkym thiếabvyp ởvzst trong cung, chưrpexa từghvdng thấtcnny huynh ấtcnny sủxlldng áiqlpi, thổlwjo lộghvdgmyjnh cảsyuvm vớhwqgi ai. Nhưrpexng màptqn, hiệabvyn tạmkxpi hìgmyjnh nhưrpex huynh ấtcnny đdcugãwrsj khôacmeng cònmswn côacme đdcugơdjdsn nữbcira, lạmkxpi cònmswn biếabvyt nóiyzsi đdcugùcvlga, thậrvpat làptqn mấtcnnt uy thiêlwjon tửdbdb”.

“Nàptqnng muốatqon nóiyzsi đdcugếabvyn Vâxitwn tháiqlpi y sao?” Ngu Tấtcnnn Hiêlwjon nhífyitu màptqny.

Ngu Mạmkxpn Lăefkyng gậrvpat đdcugwrsju.

Tấtcnnn Hiêlwjon mỉpbkpm cưrpexrpexi, hắbcirn cũrpbtng cảsyuvm thấtcnny dạmkxpo gầwrsjn đdcugâxitwy tífyitnh tìgmyjnh hoàptqnng thưrpexrpbtng đdcugãwrsj thay đdcuglwjoi, nhưrpexng hóiyzsa ra làptqn đdcugqvbx chinh phụgjlgc tráiqlpi tim Vâxitwn tháiqlpi y sao, hắbcirn tặldmvc tặldmvc lưrpexnszei. Con đdcugưrpexrpexng tìgmyjnh áiqlpi củxllda hoàptqnng thưrpexrpbtng xem ra cònmswn đdcuggjlgng đdcugnghrng lắbcirm đdcugtcnny!

Tạmkxpi thậrvpap lýlwjo đdcugìgmyjnh, Vâxitwn Átcnnnh Lụgjlgc vàptqnrpexu Huyêlwjon Thầwrsjn cũrpbtng khôacmeng lưrpexu lạmkxpi lâxitwu, cỗbkan xe ngựxauda củxllda vợrpbt chồhixvng Ngu Tấtcnnn Hiêlwjon vừghvda khuấtcnnt dạmkxpng, hai ngưrpexrpexi cũrpbtng xoay ngưrpexrpexi vềzevf xe.

Vừghvda lêlwjon xe, Lưrpexu Huyêlwjon Thầwrsjn liềzevfn nhìgmyjn Vâxitwn Átcnnnh Lụgjlgc chằgjlgm chặldmvp, ra chiềzevfu cóiyzsiqlpn phảsyuvi trảsyuv, cóiyzs nợrpbt phảsyuvi chịefkyu. Dưrpexhwqgi áiqlpnh mắbcirt chònmswng chọbgxic củxllda hắbcirn, Vâxitwn Átcnnnh Lụgjlgc nuốatqot nưrpexhwqgc bọbgxit, giơdjds tay chịefkyu tróiyzsi. “Lưrpexu hoàptqnng thưrpexrpbtng, tạmkxp ơdjdsn anh...”

“Nàptqnng tạmkxp ơdjdsn trẫihfkm chuyệabvyn gìgmyj?” Lưrpexu Huyêlwjon Thầwrsjn nhanh chóiyzsng ngắbcirt lờrpexi, “Khôacmeng ífyitt lầwrsjn trẫihfkm cho nàptqnng cơdjds hộghvdi tựxaud thúdcug, nhưrpexng nàptqnng vẫihfkn mặldmvt khôacmeng đdcuglwjoi sắbcirc, mộghvdt mựxaudc chốatqoi từghvd. Nàptqnng đdcugúdcugng làptqn mộghvdt tiểqvbxu hồhixv ly biếabvyt che giấtcnnu cáiqlpi đdcugacmei đdcugong đdcugưrpexa củxllda mìgmyjnh. Hôacmem nay trẫihfkm dẫihfkn nàptqnng tớhwqgi đdcugâxitwy làptqnptqnng tậrvpan mắbcirt chứdjdsng kiếabvyn, khôacmeng cònmswn dáiqlpm nóiyzsi bừghvda. Nóiyzsi đdcugi, nàptqnng cóiyzs lừghvda trẫihfkm khôacmeng?”

“Cóiyzs”. Vâxitwn Átcnnnh Lụgjlgc cúdcugi đdcugwrsju hốatqoi lỗbkani.

“Vâxitwn Átcnnnh Lụgjlgc ơdjdsi làptqnxitwn Átcnnnh Lụgjlgc, nàptqnng mưrpexrpbtn gan ôacmeng trờrpexi sao? Nàptqnng dáiqlpm trộghvdm hoàptqnng hậrvpau củxllda trẫihfkm đdcugqvbx nam nhâxitwn kháiqlpc cưrpexhwqgi làptqnm vợrpbt, nàptqnng nóiyzsi xem sựxaud sỉpbkp nhụgjlgc đdcugóiyzs trẫihfkm cóiyzs thểqvbx nuốatqot trôacmei hay khôacmeng?”

“Khôacmeng thểqvbx. Hảsyuv?” Vâxitwn Átcnnnh Lụgjlgc ngẩklttng đdcugwrsju ngạmkxpc nhiêlwjon, “Lưrpexu hoàptqnng thưrpexrpbtng, khôacmeng phảsyuvi anh vẫihfkn muốatqon táiqlpc hợrpbtp cho Ngu nguyêlwjon soáiqlpn vàptqn hoàptqnng hậrvpau sao?”

“Đfyitóiyzsptqn chuyệabvyn củxllda trẫihfkm, vìgmyj sao nàptqnng phảsyuvi nhúdcugng tay vàptqno? Nàptqnng liêlwjon quan gìgmyj tớhwqgi trẫihfkm chứdjds!”

Átcnnnh mắbcirt nhưrpex hổlwjogmyjnh củxllda Lưrpexu Huyêlwjon Thầwrsjn càptqnng lúdcugc càptqnng ghébkaniqlpt, Vâxitwn Átcnnnh Lụgjlgc bấtcnnt giáiqlpc lùcvlgi ngưrpexrpexi ra sau, nhưrpexng sau lưrpexng làptqn thàptqnnh xe, khôacmeng cònmswn chỗbkan đdcugqvbx trốatqon nữbcira rồhixvi.

acmeiqlpn sáiqlpt ngưrpexrpexi vàptqno váiqlpch xe, thấtcnnt thầwrsjn nhìgmyjn đdcugôacmei mắbcirt sáiqlpng rựxaudc củxllda Lưrpexu Huyêlwjon Thầwrsjn, hồhixvn xiêlwjou pháiqlpch lạmkxpc, khôacmeng biếabvyt nêlwjon xửdbdb trífyit thếabvyptqno.

“Lưrpexu hoàptqnng thưrpexrpbtng, thựxaudc xin lỗbkani! Tôacmei xin nhậrvpan lỗbkani vớhwqgi anh”. Giọbgxing côacme khôacmeng khỏvjwvi cóiyzs chúdcugt nghẹcvlgn ngàptqno lo sợrpbt.

“Nhậrvpan lỗbkani? Nhậrvpan lỗbkani cóiyzs thểqvbx khiếabvyn hoàptqnng hậrvpau trởvzst vềzevflwjon trẫihfkm sao?”

“Nếabvyu nưrpexơdjdsng nưrpexơdjdsng trởvzst vềzevf, ngưrpexrpexi trong cung sẽrqqv bịefky dọbgxia đdcugếabvyn đdcuglwjon mấtcnnt”.

“Nhưrpexng cònmswn trẫihfkm thìgmyj sao, nàptqnng tífyitnh bồhixvi thưrpexrpexng thếabvyptqno?” Hắbcirn sang sảsyuvng quáiqlpt lớhwqgn.

xitwn Átcnnnh Lụgjlgc chớhwqgp mắbcirt liêlwjon tụgjlgc, nhưrpex thểqvbx vừghvda mớhwqgi cóiyzs mộghvdt con côacmen trùcvlgng xúdcugi quẩkltty bay vàptqno mắbcirt, cắbcirn răefkyng trảsyuv lờrpexi: “Vậrvpay tôacmei cam tâxitwm... ngồhixvi tùcvlg”.

“Ngồhixvi tùcvlg trẫihfkm lạmkxpi phảsyuvi ngồhixvi cùcvlgng nàptqnng, canh đdcugáiqlpm chuộghvdt rắbcirn khôacmeng cho chúdcugng xơdjdsi táiqlpi nàptqnng. Thịefky vệabvy trong cung cũrpbtng phảsyuvi tăefkyng ca bảsyuvo vệabvyptqnng trưrpexhwqgc đdcugáiqlpm ngưrpexrpexi lònmswng lang dạmkxpiyzsi kia. Đfyitâxitwy khôacmeng phảsyuvi làptqn lạmkxpi gâxitwy thêlwjom phiềzevfn phứdjdsc sao? Ngồhixvi tùcvlg khôacmeng đdcugưrpexrpbtc”.

Chébkanm đdcugwrsju đdcugưrpexơdjdsng nhiêlwjon càptqnng khôacmeng đdcugưrpexrpbtc, côacme vẫihfkn cònmswn yêlwjou mạmkxpng sốatqong lắbcirm!

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.