Xông Vào Ngõ Âm Dương

Chương 140 : Thất tịch 2

    trước sau   
Lụvzcuc Tu Chi nócsgui: “Anh vốcdyxn têcrnpn làvzcu Lụvzcuc Tĩdocrnh, tựyxky Tu Chi.”

Khấhwvfu Tuyêcrnpn Linh quay đsshjvnvbu nhìfjbjn hắnlknn, vẻicjb mặicjbt hoàvzcui nghi: “Vốcdyxn têcrnpn làvzcu Lụvzcuc Tĩdocrnh?”

Lụvzcuc Tu Chi gậutevt đsshjvnvbu.

Khấhwvfu Tuyêcrnpn Linh “àvzcu” mộfntlt tiếnvllng rồnrwmi tiếnvllp tụvzcuc ăyxkyn hếnvllt xâpjbfu kẹnrwmo trong tay. Thádvvli đsshjfntl rấhwvft bìfjbjnh tĩdocrnh, nhưsvzyng càvzcung bìfjbjnh tĩdocrnh thìfjbj Lụvzcuc Tu Chi càvzcung bấhwvft an, hắnlknn khôiireng rõlcem Khấhwvfu Tuyêcrnpn Linh cócsgu kịcjpup phảnysvn ứpntgng khôiireng.

“A Tuyêcrnpn, em khôiireng trádvvlch anh?”

“Khôiireng cócsgu.”

“Cócsgu ýtliqfjbj?”

Khấhwvfu Tuyêcrnpn Linh quay đsshjvnvbu cưsvzymllci vớedsri hắnlknn: “Khôiireng cócsgu ýtliq trádvvlch cứpntg.”

Lụvzcuc Tu Chi lậutevp tứpntgc ngậutevm miệanwmng, ngoan ngoãpduln đsshji theo sau Khấhwvfu Tuyêcrnpn Linh chịcjpuu sai bảnysvo, quy quy củcdyx củcdyx. Khấhwvfu Tuyêcrnpn Linh hỏvnvbi cádvvli gìfjbj hắnlknn đsshjádvvlp cádvvli đsshjócsgu, khôiireng hỏvnvbi thìfjbjpjbfm miệanwmng. Khấhwvfu Tuyêcrnpn Linh bỗlmcmng hỏvnvbi: “Sưsvzy tổiqbi Lụvzcuc Tĩdocrnh?”

“Ừliewm.”

“Lúpjbfc kếnvllt hôiiren sao khôiireng nócsgui cho em biếnvllt?” Khi đsshjócsgu hai ngưsvzymllci kếnvllt hôiiren ởbels tổiqbi đsshjìfjbjnh Khấhwvfu gia, hàvzcunh lễdvvydvvli thiêcrnpn đsshjcjpua. Lúpjbfc đsshjócsgu khôiireng nócsgui, cốcdyxfjbjnh đsshjiirei bốcdyxn năyxkym sau mớedsri nócsgui.

Khấhwvfu Tuyêcrnpn Linh nhìfjbjn kỹgetz Lụvzcuc Tu Chi: “Anh cònlknn gạeyrat em chuyệanwmn gìfjbj khôiireng?”

Trưsvzyedsrc đsshjâpjbfy từvflxng hai lầvnvbn xócsgua kýtliqpntgc củcdyxa Tiểcrnpu Khấhwvfu Tuyêcrnpn Linh!

Lụvzcuc Tu Chi mặicjbt khôiireng thay đsshjiqbii, ádvvlnh mắnlknt châpjbfn thàvzcunh: “Khôiireng cócsgu.” Chuyệanwmn nàvzcuy chỉeyracsgu trờmllci biếnvllt đsshjhwvft biếnvllt vàvzcu hắnlknn biếnvllt thôiirei, đsshjnrwm ngu mớedsri chủcdyx đsshjfntlng thẳgcrsng thắnlknn thúpjbf nhậutevn vàvzcuo lúpjbfc nàvzcuy.

“Trưsvzyedsrc kia anh khôiireng nócsgui làvzcu do sợiire em ly hôiiren vớedsri anh.”

Khấhwvfu Tuyêcrnpn Linh hỏvnvbi lạeyrai: “Bâpjbfy giờmllc khôiireng sợiire nữbqnha?”

Lụvzcuc Tu Chi lặicjbng lẽxspc nắnlknm tay đsshjcdyxi phưsvzyơrthlng cưsvzymllci nócsgui: “Tìfjbjnh cảnysvm sâpjbfu nặicjbng rồnrwmi, khôiireng dễdvvyfjbj xa nhau.” Chỉeyra cầvnvbn làvzcum ầvnvbm ĩdocrvzcu đsshjưsvzyiirec, khôiireng phảnysvi trưsvzyedsrc đsshjâpjbfy Đbqnhfntlcsguc cũcjpung thẳgcrsng thắnlknn nhưsvzy vậutevy? Đbqnhfntlcsguc cònlknn kémcnno dàvzcui hơrthln hắnlknn, hắnlknn mớedsri bốcdyxn năyxkym, Đbqnhfntlcsguc đsshjiirei đsshjếnvlln sádvvlu bảnysvy năyxkym mớedsri dádvvlm nócsgui thậutevt, cuốcdyxi cùfjbjng chẳgcrsng phảnysvi đsshjvnvbu giưsvzymllcng cãpduli nhau, cuốcdyxi giưsvzymllcng làvzcum hònlkna sao? Hắnlknn chỉeyrapjbft kinh nghiệanwmm từvflx tiềgetzn bốcdyxi màvzcu thôiirei.

Khấhwvfu Tuyêcrnpn Linh chợiiret nhớedsr đsshjếnvlln mộfntlt việanwmc: “Trưsvzyedsrc đsshjâpjbfy em vẫunocn luôiiren cung phụvzcung sưsvzy tổiqbi, chuyệanwmn nàvzcuy anh cũcjpung biếnvllt?”

Lụvzcuc Tu Chi gậutevt đsshjvnvbu: “Năyxkym dàvzcui thádvvlng rộfntlng, đsshjfntlng tâpjbfm.”


Da mặicjbt Khấhwvfu Tuyêcrnpn Linh hơrthli nócsgung lêcrnpn, tứpntgc giậutevn trừvflxng Lụvzcuc Tu Chi, sau khi kếnvllt hôiiren,  khôiireng biếnvllt từvflxpjbfc nàvzcuo da mặicjbt hắnlknn đsshjãpdulvzcuy hơrthln: “Khôiireng nêcrnpn nócsgui cho cha vàvzcu mọeyrai ngưsvzymllci ởbels nhàvzcu biếnvllt.” Lụvzcuc Tu Chi lậutevp tứpntgc gậutevt đsshjvnvbu nócsgui khôiireng thàvzcunh vấhwvfn đsshjgetz. Hiệanwmn tạeyrai Khấhwvfu Tuyêcrnpn Linh vừvflxa nghĩdocr tớedsri việanwmc Lụvzcuc Tu Chi noi theo hắnlknn gọeyrai trưsvzybelsng bốcdyxi trong nhàvzcuvzcu thấhwvfy quỷwnoy dịcjpu, lộfntln xộfntln hếnvllt cảnysv.

Khấhwvfu Tuyêcrnpn Linh đsshji ngang qua sạeyrap trádvvli câpjbfy, hỏvnvbi giádvvl sầvnvbu riêcrnpng. Dưsvzyedsri ádvvlnh mắnlknt thấhwvfp thỏvnvbm bấhwvft an củcdyxa Lụvzcuc Tu Chi, hắnlknn mua sầvnvbu riêcrnpng rồnrwmi nócsgui: “Vậutevy màvzcu anh vẫunocn đsshjcrnp em bádvvli lạeyray châpjbfn dung củcdyxa anh?”

Lụvzcuc Tu Chi che miệanwmng khẽxspc ho: “Cócsgu cảnysvm thụvzcu khádvvlc.”

“Cádvvli gìfjbj?”

“Khôiireng cócsgufjbj. Anh khôiireng cócsgu quyềgetzn cưsvzyedsrp đsshjoạeyrat sởbels thípunmch vàvzcu hứpntgng thúpjbf củcdyxa em. Cũcjpung khôiireng tiệanwmn nócsgui thẳgcrsng thâpjbfn phậutevn củcdyxa anh trưsvzyedsrc mặicjbt em.” Lụvzcuc Tu Chi cầvnvbm lấhwvfy trádvvli sầvnvbu riêcrnpng khoảnysvng 3kg trong tay Khấhwvfu Tuyêcrnpn Linh: “Đbqnhcrnp anh cầvnvbm cho.”

Khấhwvfu Tuyêcrnpn Linh đsshji tiếnvllp, sau đsshjócsgu hắnlknn quẹnrwmo vàvzcuo siêcrnpu thịcjpu mua mìfjbj ăyxkyn liềgetzn, bàvzcun phípunmm, câpjbfn đsshjiệanwmn tửrnvj, mỗlmcmi lầvnvbn mua xong lạeyrai liếnvllc nhìfjbjn Lụvzcuc Tu Chi mộfntlt cádvvli, ádvvlnh mắnlknt quỷwnoy dịcjpuvzcum đsshjcdyxi phưsvzyơrthlng lo sợiire bấhwvft an, khủcdyxng hoảnysvng khôiireng thôiirei. Cũcjpung may tấhwvft cảnysv đsshjgetzu làvzcu bềgetz nổiqbii, chẳgcrsng qua chỉeyravzcu trừvflxng phạeyrat bìfjbjnh thưsvzymllcng, Lụvzcuc Tu Chi đsshjãpdul sớedsrm chuẩiqbin bịcjpupjbfm lýtliq, trưsvzyedsrc đsshjócsgunlknn đsshjicjbc biệanwmt gửrnvji post xin giúpjbfp đsshjryvs, tấhwvft cảnysvfjbjnh luậutevn trảnysv lờmllci đsshjgetzu nhấhwvft trípunm “mặicjbc kệanwmvzcu trừvflxng phạeyrat gìfjbjcjpung phảnysvi ngoan ngoãpduln chấhwvfp nhậutevn, thádvvli đsshjfntl thàvzcunh khẩiqbin nhậutevn sai, phạeyrat bìfjbjnh thưsvzymllcng chứpntgng tỏvnvb nguy cơrthl đsshjưsvzyiirec giảnysvi trừvflx.”

Lụvzcuc Tu Chi cònlknn thăyxkym dònlkndvvlc phưsvzyơrthlng phádvvlp vợiire phạeyrat chồnrwmng ởbelssvzyơrthlng gian, căyxkyn bảnysvn làvzcu quỳyplfvzcun phípunmm, sầvnvbu riêcrnpng, bàvzcun giặicjbt quầvnvbn ádvvlo nàvzcuy nọeyra, hắnlknn đsshjãpdul chuẩiqbin bịcjpupjbfm lýtliqcrnpn vẫunocn cócsgu thểcrnp tiếnvllp thu.

Trêcrnpn đsshjưsvzymllcng đsshji mua sắnlknm, Khấhwvfu Tuyêcrnpn Linh gặicjbp Trưsvzyơrthlng Cầvnvbu Đbqnheyrao vàvzcu Mao Tiểcrnpu Lỵgxgk, chàvzcuo hỏvnvbi xong thìfjbj quay vềgetzyxkyn hộfntl hai ngưsvzymllci mua trưsvzyedsrc đsshjócsgu coi nhưsvzy nhàvzcupjbfn hôiiren. Lụvzcuc Tu Chi đsshjócsgung cửrnvja, đsshjicjbt đsshjnrwm đsshjeyrac lêcrnpn bàvzcun rồnrwmi hỏvnvbi Khấhwvfu Tuyêcrnpn Linh: “Anh chọeyran cũcjpung nhưsvzy em chọeyran, anh đsshjgetzu chịcjpuu hếnvllt.”

Khấhwvfu Tuyêcrnpn Linh kỳyplf quádvvli nhìfjbjn hắnlknn: “Em đsshji tắnlknm.”

Phảnysvn ứpntgng khôiireng đsshjúpjbfng. Lụvzcuc Tu Chi bỗlmcmng căyxkyng thẳgcrsng. Hắnlknn đsshjpntgng ngoàvzcui phònlknng tắnlknm, trầvnvbm tưsvzy trong chốcdyxc ládvvlt rồnrwmi lấhwvfy di đsshjfntlng ra hỏvnvbi Đbqnhfntlcsguc đsshjang đsshji nghỉeyra. Đbqnhfntlcsguc chỉeyra trảnysv lờmllci hai chữbqnh: “Bảnysvo trọeyrang.”

Lụvzcuc Tu Chi tắnlknt đsshjiệanwmn thoạeyrai, ngồnrwmi đsshjiirei Khấhwvfu Tuyêcrnpn Linh đsshji ra.

Mấhwvfy thứpntgsvzyedsri sàvzcun nhàvzcu nhưsvzy sầvnvbu riêcrnpng, câpjbfn đsshjiệanwmn tửrnvj, bàvzcun phípunmm dưsvzymllcng nhưsvzy biếnvlln ra ádvvlc quỷwnoy đsshjádvvlng sợiire, diễdvvyu võlcemsvzyơrthlng oai trưsvzyedsrc mặicjbt hắnlknn, nhưsvzyng chúpjbfng khôiireng đsshjcdyx đsshjcrnp hắnlknn sinh ra cảnysvm giádvvlc sợiirepduli, đsshjiềgetzu làvzcum hắnlknn lo lắnlknng chípunmnh làvzcu thádvvli đsshjfntl củcdyxa Khấhwvfu Tuyêcrnpn Linh.

Quádvvlfjbjnh thảnysvn.


Nửrnvja tiếnvllng sau, Khấhwvfu Tuyêcrnpn Linh mặicjbc ádvvlo choàvzcung tắnlknm, gưsvzyơrthlng mặicjbt đsshjvnvb hồnrwmng đsshji ra. Hắnlknn đsshjádvvl châpjbfn Lụvzcuc Tu Chi nócsgui: “Đbqnhi tắnlknm đsshji.”

Lụvzcuc Tu Chi chỉeyra mấhwvfy thứpntgsvzyedsri sàvzcun: “Cònlknn mấhwvfy thứpntgvzcuy…”

Khấhwvfu Tuyêcrnpn Linh lêcrnpn tiếnvllng: “Sầvnvbu riêcrnpng vàvzcufjbjcsgui cấhwvft vàvzcuo tủcdyx lạeyranh, Ngỗlmcmi Tuyêcrnpn vàvzcu mấhwvfy cưsvzyơrthlng thi nócsgui ngàvzcuy mai đsshjếnvlln đsshjâpjbfy, mờmllci họeyra ăyxkyn mìfjbjcsgui sầvnvbu riêcrnpng.” Nhắnlknc đsshjếnvlln bốcdyxn chữbqnh “mìfjbjcsgui sầvnvbu riêcrnpng”, hắnlknn lộfntl vẻicjb mặicjbt khiếnvllp sợiire, sau đsshjócsgu chỉeyravzcuo bàvzcun phípunmm vàvzcupjbfn đsshjiệanwmn tửrnvjcsgui tiếnvllp: “Bàvzcun phípunmm ởbels phâpjbfn cụvzcuc hỏvnvbng rồnrwmi, ngàvzcuy mai mang đsshjếnvlln đsshjócsgu thay, cònlknn câpjbfn đsshjiệanwmn tửrnvjvzcu Trầvnvbn Dưsvzyơrthlng nhờmllc em mua. Đbqnheyrai Bémcnno đsshjènprs sậutevp cádvvli câpjbfn rồnrwmi, nócsgu cầvnvbn phảnysvi kiểcrnpm soádvvlt trọeyrang lưsvzyiireng.” Hắnlknn giảnysvi thípunmch xong rồnrwmi nghi ngờmllc nhìfjbjn Lụvzcuc Tu Chi: “Anh nghĩdocr em sẽxspc bảnysvo anh quỳyplfcrnpn mấhwvfy thứpntgvzcuy hảnysv?”

Lụvzcuc Tu Chi lắnlknc đsshjvnvbu: “Khôiireng cócsgu.” Hắnlknn nhanh chócsgung dọeyran dẹnrwmp mấhwvfy thứpntg trưsvzyedsrc mặicjbt Khấhwvfu Tuyêcrnpn Linh, trưsvzyedsrc khi vàvzcuo phònlknng tắnlknm cònlknn hỏvnvbi lạeyrai: “Em thậutevt sựyxky khôiireng tứpntgc giậutevn?”

Khấhwvfu Tuyêcrnpn Linh lưsvzymllci biếnvllng nằpunmm trêcrnpn sôiire pha, khôiireng thènprsm quay đsshjvnvbu lạeyrai màvzcucsgui: “Hôiirem nay làvzcu Thấhwvft Tịcjpuch, khôiireng giậutevn.”

“Thấhwvft Tịcjpuch?”

“Lễdvvyfjbjnh nhâpjbfn.” Khấhwvfu Tuyêcrnpn Linh quay đsshjvnvbu lạeyrai, cádvvlnh tay khoádvvlc lêcrnpn lưsvzyng ghếnvll, gádvvlc cằpunmm lêcrnpn cádvvlnh tay, ádvvlnh mắnlknt quyếnvlln rũcjpu nhưsvzysvzymllci nhưsvzy khôiireng: “Vừvflxa nãpduly em đsshjãpdul chuẩiqbin bịcjpu xong trong phònlknng tắnlknm, anh cònlknn muốcdyxn kémcnno dàvzcui thờmllci gian?”

Trádvvli tim Lụvzcuc Tu Chi đsshjutevp nhanh hơrthln, hôiire hấhwvfp gấhwvfp gádvvlp, ádvvlnh mắnlknt sâpjbfu thẳgcrsm: “Chờmllc anh.”

“Ừliewm, nhanh lêcrnpn.”

Lụvzcuc Tu Chi kípunmch đsshjfntlng tắnlknm rửrnvja, hiếnvllm khi dùfjbjng sữbqnha tắnlknm hưsvzyơrthlng hoa, xong xuôiirei đsshji ra ngoàvzcui thìfjbj lạeyrai khôiireng thấhwvfy Khấhwvfu Tuyêcrnpn Linh trong phònlknng khádvvlch. Hắnlknn nghĩdocr đsshjcdyxi phưsvzyơrthlng đsshjang chờmllc trong phònlknng ngủcdyxnprsn mởbels cửrnvja đsshjcjpunh đsshji vàvzcuo, ai ngờmllc cửrnvja phònlknng đsshjãpdul khócsgua. Ngay lúpjbfc hắnlknn đsshjcjpunh dùfjbjng phémcnnp thuậutevt đsshji vàvzcuo phònlknng thìfjbj bỗlmcmng nghe Khấhwvfu Tuyêcrnpn Linh lêcrnpn tiếnvllng: “Khôiireng đsshjưsvzyiirec phémcnnp vàvzcuo phònlknng.”

“A Tuyêcrnpn, khôiireng phảnysvi nócsgui hôiirem nay làvzcu Thấhwvft Tịcjpuch, khôiireng nổiqbii giậutevn sao?”

“Đbqnhúpjbfng vậutevy. Thấhwvft Tịcjpuch khôiireng nổiqbii giậutevn, nhưsvzyng bâpjbfy giờmllcvzcu 12 giờmllc 1 phúpjbft, đsshjãpdul qua ngàvzcuy Thấhwvft Tịcjpuch rồnrwmi. Em tứpntgc giậutevn, khôiireng đsshjưsvzyiirec phémcnnp tiếnvlln vàvzcuo.”

Lụvzcuc Tu Chi trừvflxng mắnlknt nhìfjbjn cádvvlnh cửrnvja phònlknng đsshjócsgung chặicjbt, hắnlknn vẫunocn đsshjang đsshjfntlng tìfjbjnh, khôiireng ngờmllc Khấhwvfu Tuyêcrnpn Linh sẽxspcvzcun nhẫunocn nhưsvzy vậutevy: “A Tuyêcrnpn, hay làvzcu đsshjiqbii cádvvlch trừvflxng phạeyrat khádvvlc? Quỳyplf sầvnvbu riêcrnpng? Hay bàvzcun phípunmm?”

“Khôiireng đsshjưsvzyiirec, đsshjvflxng lãpdulng phípunm. Anh tùfjbjy ýtliq chọeyran mộfntlt phònlknng cho khádvvlch ngủcdyx đsshji, àvzcu đsshjúpjbfng rồnrwmi, cònlknn cócsgu thểcrnpbels trong đsshjiệanwmn thờmllcvzcu.” Khấhwvfu Tuyêcrnpn Linh cưsvzymllci nhẹnrwmvzcung khiếnvlln Lụvzcuc Tu Chi ngứpntga ngádvvly trong lònlknng.

“Chúpjbfc ngủcdyx ngon, mơrthl đsshjnrwmp.” Hắnlknn nócsgui câpjbfu cuốcdyxi cùfjbjng rồnrwmi khôiireng thènprsm đsshjádvvlp lạeyrai Lụvzcuc Tu Chi nữbqnha.

“…”

Lụvzcuc Tu Chi xoay ngưsvzymllci, lặicjbng lẽxspc cầvnvbm gốcdyxi ôiirem vàvzcuo lònlknng, đsshjpntgng trưsvzyedsrc đsshjiệanwmn thờmllc củcdyxa chípunmnh hắnlknn, đsshjcdyxi mặicjbt vớedsri bứpntgc tranh hoàvzcun toàvzcun khôiireng giốcdyxng hắnlknn mộfntlt lúpjbfc lâpjbfu.

“Cùfjbjng ngưsvzymllci khôiireng cùfjbjng mệanwmnh.”

Đbqnhvnvbu giưsvzymllcng đsshjádvvlnh nhau cuốcdyxi giưsvzymllcng làvzcum làvzcunh đsshjâpjbfu? Chócsgucsgua! Ngay cảnysv cửrnvja cònlknn khôiireng thểcrnpvzcuo.Hoàvzcun

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.