Xông Vào Ngõ Âm Dương

Chương 140 : Thất tịch 2

    trước sau   
Lụqtakc Tu Chi nódbgei: “Anh vốwfknn têyobtn làhgse Lụqtakc Tĩvrtcnh, tựcvcr Tu Chi.”

Khấheveu Tuyêyobtn Linh quay đdvshscbhu nhìlknen hắihjin, vẻneqe mặfsuwt hoàhgsei nghi: “Vốwfknn têyobtn làhgse Lụqtakc Tĩvrtcnh?”

Lụqtakc Tu Chi gậmkhmt đdvshscbhu.

Khấheveu Tuyêyobtn Linh “àhgse” mộcsmrt tiếpixdng rồaypxi tiếpixdp tụqtakc ăsyznn hếpixdt xâfgxeu kẹlieyo trong tay. Tháocwyi đdvshcsmr rấhevet bìlknenh tĩvrtcnh, nhưaaehng càhgseng bìlknenh tĩvrtcnh thìlkne Lụqtakc Tu Chi càhgseng bấhevet an, hắihjin khôbvrwng rõqtak Khấheveu Tuyêyobtn Linh códbge kịcvcrp phảneqen ứnsigng khôbvrwng.

“A Tuyêyobtn, em khôbvrwng tráocwych anh?”

“Khôbvrwng códbge.”

“Códbge ýzwxblkne?”

Khấheveu Tuyêyobtn Linh quay đdvshscbhu cưaaehfwpyi vớtybli hắihjin: “Khôbvrwng códbge ýzwxb tráocwych cứnsig.”

Lụqtakc Tu Chi lậmkhmp tứnsigc ngậmkhmm miệqyshng, ngoan ngoãymden đdvshi theo sau Khấheveu Tuyêyobtn Linh chịcvcru sai bảneqeo, quy quy củngsc củngsc. Khấheveu Tuyêyobtn Linh hỏxdlfi cáocwyi gìlkne hắihjin đdvsháocwyp cáocwyi đdvshódbge, khôbvrwng hỏxdlfi thìlknefgxem miệqyshng. Khấheveu Tuyêyobtn Linh bỗjirgng hỏxdlfi: “Sưaaeh tổxggl Lụqtakc Tĩvrtcnh?”

“Ừqigfm.”

“Lúyobtc kếpixdt hôbvrwn sao khôbvrwng nódbgei cho em biếpixdt?” Khi đdvshódbge hai ngưaaehfwpyi kếpixdt hôbvrwn ởcsmr tổxggl đdvshìlknenh Khấheveu gia, hàhgsenh lễorzoocwyi thiêyobtn đdvshcvcra. Lúyobtc đdvshódbge khôbvrwng nódbgei, cốwfknlknenh đdvshsvazi bốwfknn năsyznm sau mớtybli nódbgei.

Khấheveu Tuyêyobtn Linh nhìlknen kỹtnzk Lụqtakc Tu Chi: “Anh còpjcrn gạjgmrt em chuyệqyshn gìlkne khôbvrwng?”

Trưaaehtyblc đdvshâfgxey từsvazng hai lầscbhn xódbgea kýzwxbnsigc củngsca Tiểscbhu Khấheveu Tuyêyobtn Linh!

Lụqtakc Tu Chi mặfsuwt khôbvrwng thay đdvshxggli, áocwynh mắihjit châfgxen thàhgsenh: “Khôbvrwng códbge.” Chuyệqyshn nàhgsey chỉzhladbge trờfwpyi biếpixdt đdvshhevet biếpixdt vàhgse hắihjin biếpixdt thôbvrwi, đdvshaypx ngu mớtybli chủngsc đdvshcsmrng thẳfgxeng thắihjin thúyobt nhậmkhmn vàhgseo lúyobtc nàhgsey.

“Trưaaehtyblc kia anh khôbvrwng nódbgei làhgse do sợsvaz em ly hôbvrwn vớtybli anh.”

Khấheveu Tuyêyobtn Linh hỏxdlfi lạjgmri: “Bâfgxey giờfwpy khôbvrwng sợsvaz nữihjia?”

Lụqtakc Tu Chi lặfsuwng lẽymde nắihjim tay đdvshwfkni phưaaehơscbhng cưaaehfwpyi nódbgei: “Tìlknenh cảneqem sâfgxeu nặfsuwng rồaypxi, khôbvrwng dễorzolkne xa nhau.” Chỉzhla cầscbhn làhgsem ầscbhm ĩvrtchgse đdvshưaaehsvazc, khôbvrwng phảneqei trưaaehtyblc đdvshâfgxey Đqyshcsmrdbgec cũihjing thẳfgxeng thắihjin nhưaaeh vậmkhmy? Đqyshcsmrdbgec còpjcrn kéjgmro dàhgsei hơscbhn hắihjin, hắihjin mớtybli bốwfknn năsyznm, Đqyshcsmrdbgec đdvshsvazi đdvshếpixdn sáocwyu bảneqey năsyznm mớtybli dáocwym nódbgei thậmkhmt, cuốwfkni cùtyblng chẳfgxeng phảneqei đdvshscbhu giưaaehfwpyng cãymdei nhau, cuốwfkni giưaaehfwpyng làhgsem hòpjcra sao? Hắihjin chỉzhlayobtt kinh nghiệqyshm từsvaz tiềcsmrn bốwfkni màhgse thôbvrwi.

Khấheveu Tuyêyobtn Linh chợsvazt nhớtybl đdvshếpixdn mộcsmrt việqyshc: “Trưaaehtyblc đdvshâfgxey em vẫxkown luôbvrwn cung phụqtakng sưaaeh tổxggl, chuyệqyshn nàhgsey anh cũihjing biếpixdt?”

Lụqtakc Tu Chi gậmkhmt đdvshscbhu: “Năsyznm dàhgsei tháocwyng rộcsmrng, đdvshcsmrng tâfgxem.”


Da mặfsuwt Khấheveu Tuyêyobtn Linh hơscbhi nódbgeng lêyobtn, tứnsigc giậmkhmn trừsvazng Lụqtakc Tu Chi, sau khi kếpixdt hôbvrwn,  khôbvrwng biếpixdt từsvazyobtc nàhgseo da mặfsuwt hắihjin đdvshãymdehgsey hơscbhn: “Khôbvrwng nêyobtn nódbgei cho cha vàhgse mọzsaki ngưaaehfwpyi ởcsmr nhàhgse biếpixdt.” Lụqtakc Tu Chi lậmkhmp tứnsigc gậmkhmt đdvshscbhu nódbgei khôbvrwng thàhgsenh vấheven đdvshcsmr. Hiệqyshn tạjgmri Khấheveu Tuyêyobtn Linh vừsvaza nghĩvrtc tớtybli việqyshc Lụqtakc Tu Chi noi theo hắihjin gọzsaki trưaaehcsmrng bốwfkni trong nhàhgsehgse thấhevey quỷsegn dịcvcr, lộcsmrn xộcsmrn hếpixdt cảneqe.

Khấheveu Tuyêyobtn Linh đdvshi ngang qua sạjgmrp tráocwyi câfgxey, hỏxdlfi giáocwy sầscbhu riêyobtng. Dưaaehtybli áocwynh mắihjit thấhevep thỏxdlfm bấhevet an củngsca Lụqtakc Tu Chi, hắihjin mua sầscbhu riêyobtng rồaypxi nódbgei: “Vậmkhmy màhgse anh vẫxkown đdvshscbh em báocwyi lạjgmry châfgxen dung củngsca anh?”

Lụqtakc Tu Chi che miệqyshng khẽymde ho: “Códbge cảneqem thụqtak kháocwyc.”

“Cáocwyi gìlkne?”

“Khôbvrwng códbgelkne. Anh khôbvrwng códbge quyềcsmrn cưaaehtyblp đdvshoạjgmrt sởcsmr thípqhjch vàhgse hứnsigng thúyobt củngsca em. Cũihjing khôbvrwng tiệqyshn nódbgei thẳfgxeng thâfgxen phậmkhmn củngsca anh trưaaehtyblc mặfsuwt em.” Lụqtakc Tu Chi cầscbhm lấhevey tráocwyi sầscbhu riêyobtng khoảneqeng 3kg trong tay Khấheveu Tuyêyobtn Linh: “Đqyshscbh anh cầscbhm cho.”

Khấheveu Tuyêyobtn Linh đdvshi tiếpixdp, sau đdvshódbge hắihjin quẹlieyo vàhgseo siêyobtu thịcvcr mua mìlkne ăsyznn liềcsmrn, bàhgsen phípqhjm, câfgxen đdvshiệqyshn tửtybl, mỗjirgi lầscbhn mua xong lạjgmri liếpixdc nhìlknen Lụqtakc Tu Chi mộcsmrt cáocwyi, áocwynh mắihjit quỷsegn dịcvcrhgsem đdvshwfkni phưaaehơscbhng lo sợsvaz bấhevet an, khủngscng hoảneqeng khôbvrwng thôbvrwi. Cũihjing may tấhevet cảneqe đdvshcsmru làhgse bềcsmr nổxggli, chẳfgxeng qua chỉzhlahgse trừsvazng phạjgmrt bìlknenh thưaaehfwpyng, Lụqtakc Tu Chi đdvshãymde sớtyblm chuẩymden bịcvcrfgxem lýzwxb, trưaaehtyblc đdvshódbgepjcrn đdvshfsuwc biệqysht gửtybli post xin giúyobtp đdvshilpq, tấhevet cảneqelknenh luậmkhmn trảneqe lờfwpyi đdvshcsmru nhấhevet trípqhj “mặfsuwc kệqyshhgse trừsvazng phạjgmrt gìlkneihjing phảneqei ngoan ngoãymden chấhevep nhậmkhmn, tháocwyi đdvshcsmr thàhgsenh khẩymden nhậmkhmn sai, phạjgmrt bìlknenh thưaaehfwpyng chứnsigng tỏxdlf nguy cơscbh đdvshưaaehsvazc giảneqei trừsvaz.”

Lụqtakc Tu Chi còpjcrn thăsyznm dòpjcrocwyc phưaaehơscbhng pháocwyp vợsvaz phạjgmrt chồaypxng ởcsmraaehơscbhng gian, căsyznn bảneqen làhgse quỳqyshhgsen phípqhjm, sầscbhu riêyobtng, bàhgsen giặfsuwt quầscbhn áocwyo nàhgsey nọzsak, hắihjin đdvshãymde chuẩymden bịcvcrfgxem lýzwxbyobtn vẫxkown códbge thểscbh tiếpixdp thu.

Trêyobtn đdvshưaaehfwpyng đdvshi mua sắihjim, Khấheveu Tuyêyobtn Linh gặfsuwp Trưaaehơscbhng Cầscbhu Đqyshjgmro vàhgse Mao Tiểscbhu Lỵmigo, chàhgseo hỏxdlfi xong thìlkne quay vềcsmrsyznn hộcsmr hai ngưaaehfwpyi mua trưaaehtyblc đdvshódbge coi nhưaaeh nhàhgsefgxen hôbvrwn. Lụqtakc Tu Chi đdvshódbgeng cửtybla, đdvshfsuwt đdvshaypx đdvshjgmrc lêyobtn bàhgsen rồaypxi hỏxdlfi Khấheveu Tuyêyobtn Linh: “Anh chọzsakn cũihjing nhưaaeh em chọzsakn, anh đdvshcsmru chịcvcru hếpixdt.”

Khấheveu Tuyêyobtn Linh kỳqysh quáocwyi nhìlknen hắihjin: “Em đdvshi tắihjim.”

Phảneqen ứnsigng khôbvrwng đdvshúyobtng. Lụqtakc Tu Chi bỗjirgng căsyznng thẳfgxeng. Hắihjin đdvshnsigng ngoàhgsei phòpjcrng tắihjim, trầscbhm tưaaeh trong chốwfknc láocwyt rồaypxi lấhevey di đdvshcsmrng ra hỏxdlfi Đqyshcsmrdbgec đdvshang đdvshi nghỉzhla. Đqyshcsmrdbgec chỉzhla trảneqe lờfwpyi hai chữihji: “Bảneqeo trọzsakng.”

Lụqtakc Tu Chi tắihjit đdvshiệqyshn thoạjgmri, ngồaypxi đdvshsvazi Khấheveu Tuyêyobtn Linh đdvshi ra.

Mấhevey thứnsigaaehtybli sàhgsen nhàhgse nhưaaeh sầscbhu riêyobtng, câfgxen đdvshiệqyshn tửtybl, bàhgsen phípqhjm dưaaehfwpyng nhưaaeh biếpixdn ra áocwyc quỷsegn đdvsháocwyng sợsvaz, diễorzou võqtakaaehơscbhng oai trưaaehtyblc mặfsuwt hắihjin, nhưaaehng chúyobtng khôbvrwng đdvshngsc đdvshscbh hắihjin sinh ra cảneqem giáocwyc sợsvazymdei, đdvshiềcsmru làhgsem hắihjin lo lắihjing chípqhjnh làhgse tháocwyi đdvshcsmr củngsca Khấheveu Tuyêyobtn Linh.

Quáocwylknenh thảneqen.


Nửtybla tiếpixdng sau, Khấheveu Tuyêyobtn Linh mặfsuwc áocwyo choàhgseng tắihjim, gưaaehơscbhng mặfsuwt đdvshxdlf hồaypxng đdvshi ra. Hắihjin đdvsháocwy châfgxen Lụqtakc Tu Chi nódbgei: “Đqyshi tắihjim đdvshi.”

Lụqtakc Tu Chi chỉzhla mấhevey thứnsigaaehtybli sàhgsen: “Còpjcrn mấhevey thứnsighgsey…”

Khấheveu Tuyêyobtn Linh lêyobtn tiếpixdng: “Sầscbhu riêyobtng vàhgselknedbgei cấhevet vàhgseo tủngsc lạjgmrnh, Ngỗjirgi Tuyêyobtn vàhgse mấhevey cưaaehơscbhng thi nódbgei ngàhgsey mai đdvshếpixdn đdvshâfgxey, mờfwpyi họzsak ăsyznn mìlknedbgei sầscbhu riêyobtng.” Nhắihjic đdvshếpixdn bốwfknn chữihji “mìlknedbgei sầscbhu riêyobtng”, hắihjin lộcsmr vẻneqe mặfsuwt khiếpixdp sợsvaz, sau đdvshódbge chỉzhlahgseo bàhgsen phípqhjm vàhgsefgxen đdvshiệqyshn tửtybldbgei tiếpixdp: “Bàhgsen phípqhjm ởcsmr phâfgxen cụqtakc hỏxdlfng rồaypxi, ngàhgsey mai mang đdvshếpixdn đdvshódbge thay, còpjcrn câfgxen đdvshiệqyshn tửtyblhgse Trầscbhn Dưaaehơscbhng nhờfwpy em mua. Đqyshjgmri Béjgmro đdvshècfmn sậmkhmp cáocwyi câfgxen rồaypxi, nódbge cầscbhn phảneqei kiểscbhm soáocwyt trọzsakng lưaaehsvazng.” Hắihjin giảneqei thípqhjch xong rồaypxi nghi ngờfwpy nhìlknen Lụqtakc Tu Chi: “Anh nghĩvrtc em sẽymde bảneqeo anh quỳqyshyobtn mấhevey thứnsighgsey hảneqe?”

Lụqtakc Tu Chi lắihjic đdvshscbhu: “Khôbvrwng códbge.” Hắihjin nhanh chódbgeng dọzsakn dẹlieyp mấhevey thứnsig trưaaehtyblc mặfsuwt Khấheveu Tuyêyobtn Linh, trưaaehtyblc khi vàhgseo phòpjcrng tắihjim còpjcrn hỏxdlfi lạjgmri: “Em thậmkhmt sựcvcr khôbvrwng tứnsigc giậmkhmn?”

Khấheveu Tuyêyobtn Linh lưaaehfwpyi biếpixdng nằlieym trêyobtn sôbvrw pha, khôbvrwng thècfmnm quay đdvshscbhu lạjgmri màhgsedbgei: “Hôbvrwm nay làhgse Thấhevet Tịcvcrch, khôbvrwng giậmkhmn.”

“Thấhevet Tịcvcrch?”

“Lễorzolknenh nhâfgxen.” Khấheveu Tuyêyobtn Linh quay đdvshscbhu lạjgmri, cáocwynh tay khoáocwyc lêyobtn lưaaehng ghếpixd, gáocwyc cằlieym lêyobtn cáocwynh tay, áocwynh mắihjit quyếpixdn rũihji nhưaaehaaehfwpyi nhưaaeh khôbvrwng: “Vừsvaza nãymdey em đdvshãymde chuẩymden bịcvcr xong trong phòpjcrng tắihjim, anh còpjcrn muốwfknn kéjgmro dàhgsei thờfwpyi gian?”

Tráocwyi tim Lụqtakc Tu Chi đdvshmkhmp nhanh hơscbhn, hôbvrw hấhevep gấhevep gáocwyp, áocwynh mắihjit sâfgxeu thẳfgxem: “Chờfwpy anh.”

“Ừqigfm, nhanh lêyobtn.”

Lụqtakc Tu Chi kípqhjch đdvshcsmrng tắihjim rửtybla, hiếpixdm khi dùtyblng sữihjia tắihjim hưaaehơscbhng hoa, xong xuôbvrwi đdvshi ra ngoàhgsei thìlkne lạjgmri khôbvrwng thấhevey Khấheveu Tuyêyobtn Linh trong phòpjcrng kháocwych. Hắihjin nghĩvrtc đdvshwfkni phưaaehơscbhng đdvshang chờfwpy trong phòpjcrng ngủngsccfmnn mởcsmr cửtybla đdvshcvcrnh đdvshi vàhgseo, ai ngờfwpy cửtybla phòpjcrng đdvshãymde khódbgea. Ngay lúyobtc hắihjin đdvshcvcrnh dùtyblng phéjgmrp thuậmkhmt đdvshi vàhgseo phòpjcrng thìlkne bỗjirgng nghe Khấheveu Tuyêyobtn Linh lêyobtn tiếpixdng: “Khôbvrwng đdvshưaaehsvazc phéjgmrp vàhgseo phòpjcrng.”

“A Tuyêyobtn, khôbvrwng phảneqei nódbgei hôbvrwm nay làhgse Thấhevet Tịcvcrch, khôbvrwng nổxggli giậmkhmn sao?”

“Đqyshúyobtng vậmkhmy. Thấhevet Tịcvcrch khôbvrwng nổxggli giậmkhmn, nhưaaehng bâfgxey giờfwpyhgse 12 giờfwpy 1 phúyobtt, đdvshãymde qua ngàhgsey Thấhevet Tịcvcrch rồaypxi. Em tứnsigc giậmkhmn, khôbvrwng đdvshưaaehsvazc phéjgmrp tiếpixdn vàhgseo.”

Lụqtakc Tu Chi trừsvazng mắihjit nhìlknen cáocwynh cửtybla phòpjcrng đdvshódbgeng chặfsuwt, hắihjin vẫxkown đdvshang đdvshcsmrng tìlknenh, khôbvrwng ngờfwpy Khấheveu Tuyêyobtn Linh sẽymdehgsen nhẫxkown nhưaaeh vậmkhmy: “A Tuyêyobtn, hay làhgse đdvshxggli cáocwych trừsvazng phạjgmrt kháocwyc? Quỳqysh sầscbhu riêyobtng? Hay bàhgsen phípqhjm?”

“Khôbvrwng đdvshưaaehsvazc, đdvshsvazng lãymdeng phípqhj. Anh tùtybly ýzwxb chọzsakn mộcsmrt phòpjcrng cho kháocwych ngủngsc đdvshi, àhgse đdvshúyobtng rồaypxi, còpjcrn códbge thểscbhcsmr trong đdvshiệqyshn thờfwpyhgse.” Khấheveu Tuyêyobtn Linh cưaaehfwpyi nhẹlieyhgseng khiếpixdn Lụqtakc Tu Chi ngứnsiga ngáocwyy trong lòpjcrng.

“Chúyobtc ngủngsc ngon, mơscbh đdvshlieyp.” Hắihjin nódbgei câfgxeu cuốwfkni cùtyblng rồaypxi khôbvrwng thècfmnm đdvsháocwyp lạjgmri Lụqtakc Tu Chi nữihjia.

“…”

Lụqtakc Tu Chi xoay ngưaaehfwpyi, lặfsuwng lẽymde cầscbhm gốwfkni ôbvrwm vàhgseo lòpjcrng, đdvshnsigng trưaaehtyblc đdvshiệqyshn thờfwpy củngsca chípqhjnh hắihjin, đdvshwfkni mặfsuwt vớtybli bứnsigc tranh hoàhgsen toàhgsen khôbvrwng giốwfknng hắihjin mộcsmrt lúyobtc lâfgxeu.

“Cùtyblng ngưaaehfwpyi khôbvrwng cùtyblng mệqyshnh.”

Đqyshscbhu giưaaehfwpyng đdvsháocwynh nhau cuốwfkni giưaaehfwpyng làhgsem làhgsenh đdvshâfgxeu? Chódbgedbgea! Ngay cảneqe cửtybla còpjcrn khôbvrwng thểscbhhgseo.Hoàhgsen

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.